Ngao Chú dùng bàn tay bé nhỏ của Phượng Miêu Miêu khống chế bàn tay lớn của chính mình, vụng trộm cả giận: "Ngươi liền, liền không muốn biết, biết ta đi tìm Thủy Thần, nói, nói cái gì sao?"
Nghe thấy hai chữ "Thủy Thần", Phượng Miêu Miêu lập tức buông tay, lo lắng hỏi: "Nói cái gì? Thái Hư thúc bá nghi ngờ ngươi sao?"
Ngao Chú thong thả ung dung xoa cổ tay mình, còn dùng lực ho mạnh vài tiếng nhưng nửa chữ cũng không muốn trả lời Phượng Miêu Miêu.
Phượng Miêu Miêu nắm chặt lòng bàn tay, nỗ lực nặn ra một nụ cười, nói: "Không nói đúng không? Được. Ngay bây giờ ta sẽ đi tìm Hồng Dao biểu muội, nói với nàng ta đặc biệt thích nàng, lập tức cùng nàng thành thân!"
Ngao Chú không ngờ cô lại giở trò này, hắn nhanh chóng đúng dậy nắm lấy cánh tay Phượng Miêu Miêu: "Ta nói, ta nói là được phải không."
"Ta đã nói với y ở Bắc Hải quá thú vị, ta muốn nán lại đây thêm vài ngày nữa.."
Trái tim Phượng Miêu Miêu nhất thời trở nên lạnh lẽo, hắn nói như vậy cũng quá giả đi, Thái Hư tin hắn mới là lạ, đã không lập tức trói hắn trở lại gặp Phượng Vương là quá tốt rồi.
Ai ngờ Ngao Chú lại nói tiếp: "Thủy Thần gật đầu nói: Muốn ở lại thì ở lại đi."
Phượng Miêu Miêu bị dọa tới muốn rơi cằm xuống: "Ngươi chắc chứ? Ngươi có dùng yêu thuật gì với hắn ta không?"
Chuyện này cũng không có khả năng a, tu vi của Thái Hư cao hơn Ngao Chú rất nhiều, về điểm này thủ đoạn nhỏ của Ngao Chú sẽ không thể qua mắt được Thái Hư.
Ngao Chú nhìn vẻ mặt lo lắng của Phượng Miêu Miêu, nhàn nhạt nói: "Ta chỉ là làm nũng chút thôi."
Ân? Đối với tên mặt liệt như Thái Hư mà làm nũng? Hắn ta đã làm thế bằng cách nào?
"Được rồi." Phượng Miêu Miêu đỡ trán "Đó là tất cả những gì chúng ta có thể làm. Giờ chúng ta phải nhanh chóng tìm biện pháp quay trở lại thể xác."
Ngao Chú bước đến bên giường ngả mình xuống, chống tay, mi mắt nhắm lại nói nhẹ tênh: "Không vội."
"Không vội? Không phải ngươi muốn bá chiếm thân thể ta làm chuyện xấu đấy chứ?"
"Ngươi nghĩ đi đâu vậy." Ngao Chú trợn tròn mắt nhìn cô, "Thân thể này yếu ớt mong manh thế này, có cho bản vương cũng có hứng thú."
"Ngươi!"
Nhìn Phượng Miêu Miêu đang chuẩn bị xông lên giáo huấn mình, Ngao Chú nhanh chóng xua tay nói: "Ngươi đừng vội, ngươi không thấy sự việc phát sinh hôm nay rất kỳ lạ sao?"
Phượng Miêu Miêu nhớ lại, đầu tiên Ngao Chú say rượu ở vân đình, lại có một thị nữ cố tình dẫn cô đến, sau đó là Ma tộc nhân đột nhập vào cấm địa.
Ngao Chú thân là Long Vương, làm sao có thể để bản thân say khướt không biết trời đất gì trong buổi lễ kế vị, còn đặc biệt mời người đến phá hoại danh tiếng của mình? Sự việc tất thảy trùng hợp một cách khó nghĩ.
"Ý ngươi là.."
Ngao Chú duỗi eo, cắt ngang lời Phượng Miêu Miêu: "Hôm nay tạm thời nghỉ ngơi đã, ta mệt mỏi một ngày rồi."
Hắn cởi dây đai, hoàn toàn quên mất rằng mình là một "nữ nhân".
"Dừng lại! Ngươi đang làm gì vậy? Đừng chạm vào cơ thể ta!" Phượng Miêu Miêu chỉ vào Ngao Chú, hét lên.
Ngao Chú cúi đầu nhìn chính mình áo ngoài rộng rãi, đùa bỡn nói: "Chẳng lẽ ta phải mặc y phục đi ngủ?"
"Chính xác!"
"Đi tắm thì sao?"
"Ngươi dám lẻn đi tắm, ngươi liền xong đời!"
* * * (ta là dải phân cách đáng yêu) ----------------------
"Phượng Miêu Miêu" thuận lý thành chương ở lại Bắc Hải, Long hậu cũng không có ý kiến gì. Dù sao thì Phượng tộc và Long tộc một nghìn năm nay giao hảo. Hơn nữa Phượng Miêu Miêu là nữ nhi Phượng Vương sủng ái nhất, dáng vẻ cũng rất dễ thương và đáng yêu.
Nhưng thị nữ trong Long Cung rất miễn cưỡng, bởi "Phượng Miêu Miêu" nói cô đã bị mất đồ và ngày thứ hai sống ở đây, kêu gào tìm kiếm khắp cung điện.
Long hậu cũng mở một mắt, nhắm một mắt mà cho qua.
Người buồn bã nhất chính là Hồng Dao, cuối cùng cô cũng vun đắp được chút
tình cảm với Ngao Chú, nhưng lại bị con Phượng hoàng hoang vu không biết từ đâu bay tới lại còn đòi đến điện của cô tìm đồ.
"Phi, con phượng hoàng trên núi hoang dã đó có cái thứ bảo bối gì chứ, ta thấy cô ta chỉ muốn dày vò Ngao Chú ca ca thôi." Hồng Dao đang ngồi trong sân bên ngoài cung điện của chính mình tức giận.
Thị nữ áo hồng ở bên cúi đầu không dám tiến lên, đứng tại chỗ thì thào nói: "Công chúa, nghe nói là quà của Thủy Thần. Có lẽ là rất quý giá.."
Hồng Dao tức giận liếc thị nữ một cái, giọng nói đầu chế nhạo: "Cho nên đây là nguyên nhân tay chân ngươi không sạch sẽ?"
Thị nữ xung quanh đồng loạt quỳ rạp xuống đất: "Nô tì không dám. Có thể ở lại làm việc tại Long cung là phúc, sao dám đi trộm đồ."
"Tốt nhất là nên như thế, nếu không ta cũng không che giấu được, không thể giúp các ngươi ăn hoa quả tốt!"
Phượng Miêu Miêu này cư nhiên làm Long Vương hạ lệnh từng người trong cung điện, bất luận là kẻ nào không được bước ra ngoài cổng dù chỉ nửa bước, cô cũng đã ngồi trong sân này nửa ngày rồi.
Hồng Dao càng nghĩ càng tức giận, cầm lấy bánh ngọt trên bàn đá ném ra ngoài: "Ngươi cũng xứng để bản công chúa chờ!"
Bên ngoài tường truyền tới mấy câu nhục mạ: "Ai vậy? Quăng đồ đạc giữa thanh thiên bạch nhật? Mau lăn ra đây cho ta!"
Hồng Dao không ngờ rằng mình lại vô tình đả thương người khác, trong lòng cả kinh, đi ra ngoài xem thì phát hiện ra là Tam hoàng tử Ngao Tử Kiệt.
Cô biết ngày thường Ngao Thử Kiệt với Ngao Chú ca ca vẫn luôn mâu thuẫn bất hào, vì vậy cô trưng ra bộ mặt không tốt, đứng ở cửa khoanh tay nói: "Sao? Tam hoàng tử giờ cũng học làm kẻ tiểu nhân đi nghe lén bên tường?"
Ngao Tử Kiệt thoáng chút vui mừng khi nhìn thấy Hồng Dao, lại không ngờ cô vẫn giữ thái độ như vậy với mình, sắc mặt liền thay đổi: "Hồng Dao cô nương chẳng lẽ có bí mật gì không thể để ai biết?"
"Ta hành sự từ trước tới nay luôn quang minh lỗi lạc, sẽ không giống như điện hạ."
"Ngươi! Người có ý gì!"
"Người hiểu ý ta mà."
Phượng Miêu Miêu ở khoảng cách xa nghe thấy hai người khắc khẩu, huyệt thái dương cô không ngừng nhảy lên.
Từ hôm qua đến giờ, cô không có lấy chút thời gian nhàn rỗi, hết người này đến người khác tìm cô, đều là chuyện vặt vãnh, trừ việc sáng Ngao Tử Kỳ đến tìm cô vì cô "ngủ quên".
Lúc đó cô đang cùng Ngao Chú bàn bạc cơ sự, ngoài cửa đột nhiên có giọng nói: "Ngao Chú, đệ dậy chưa?"
Thanh âm này ôn như vô cùng, Phượng Miêu Miêu cảm thấy có chút quen thuộc, còn chưa kịp nhớ ra là ai, Ngao Chú đã bật dậy nói: "Không xong rồi, là đại ca của ta."
"Ngươi còn có đại ca?" Phượng Miêu Miêu một mặt không hiểu, cô cho rằng Ngao Chú là trưởng tử, giây tiếp theo cô mới phản ứng lại, Ngao Chú bây giờ là Phượng Miêu Miêu. Nếu có người nhìn thấy cô sáng sớm đã ở trong phòng một nam nhân, lời này truyền tới phụ thân liền xong đời.
"Mau, trốn!" Phượng Miêu Miêu vội vàng đẩy Ngao Chú ra sau rèm, nhìn nhìn vẫn cảm thấy không ổn, liền kéo hắn lên, nhét vào gầm giường.
"Ai ai, x của ta bị đè, đau quá!" Ngao Chú kêu rên nói.
Phượng Miêu Miêu mạnh mẽ đá hắn một cái: "Im lặng!"
Sau đó cô nhanh chóng chỉnh trang lại trang phục, quay phía cửa nói lớn: "Ta dậy rồi, đại ca vào đi."
Cửa trước bị đẩy ra, người bên ngoài đón ánh sáng đi vào, y phục màu oải hương cùng ánh ban mai nhu hòa vào nhau, trên mặt tràn đầy ý xuân, chỉ có thể nói là cảnh đẹp ý vui.
Phượng Miêu Miêu thấy Ngao Tử Kỳ dừng lại ở cửa, tiện đà quay về phía cô, ôn nhu mỉm cười: "Ta chính là tới đánh thức đệ."
Mặc dù anh ta nói điều này với Phượng Miêu Miêu, nhưng đôi mắt anh ta lại trống rỗng, kể cả khi Phượng Miêu Miêu nhìn chằm chằm vào mắt anh ta, anh ta chưa bao giờ đáp lại.
Vì để xách minh suy đoán của mình, Phượng Miêu Miêu vẫy tay trước mặt anh ta, nhưng Ngao Tử Kỳ vẫn không dao động.
Đôi mắt của Đại hoàng tử không nhìn thấy sao?