Sáp nến dọc theo chữ hỉ khắc trên thân nến chảy xuống, đọng lại dưới đế nến, chạm rãi tụ thành những viên nhỏ, dính dính.
Vưu Ngọc Cơ một thân hỉ phục đỏ tươi ngồi ngay ngắn ở mép giường, yên lặng thật lâu nhìn nến hỉ.
Vốn là mỹ nhân danh chấn thập nhị quốc, dung mạo xinh đẹp, yểu điệu thướt tha. Đại hôn hôm nay lại càng trang điểm tỉ mỉ, ánh nến lay động chiếu lên người nàng, khiến dung mạo nàng càng thêm tuyệt mỹ không gì sánh bằng.
Sắp qua giờ tý, vẫn chỉ có mình nàng trong hỉ phòng.
Không lâu sau, hai ba giọng nói nghẹn ngào từ sau bình phong bằng ngọc bích truyền đến.
"Thế từ gia sao có thể hành sự như thế, thực sự là làm nhục cô nương chúng ta, làm cô nương chúng ta ngày sau không dám ngẩng đầu! Đã biết uống rượu vào là hồ đồ, sao còn có thể uống nhiều như vậy!"
"Sự tình cũng đã xảy ra, hiện tại nói cũng có tác dụng gì? Cho dù có kéo được thế tử gia từ phòng hai kỹ nữ ấy lại đây cũng không thay đổi được gì.."
Giây lát, một phụ nhân có chút lớn tuổi trầm giọng trách cứ: "Còn ngại không đủ loạn, dám ở chỗ này lắm miệng!"
Xung quanh liền an tĩnh lại.
Vưu Ngọc Cơ hơi nghiêng người lắng tai nghe động tĩnh ngoài cửa sổ. Hậu tri hậu giác đêm đã khuya, khách khứa đã sớm về nhà, trò khôi hài cũng đã sớm kết thúc.
Vưu Ngọc Cơ thở hắt ra.
Lúc bái đường nàng đã sớm ngửi thấy mùi rượu trên người Trần An Chi, nàng liền có dự cảm bất thường. Không ngờ lúc tiệc tối bắt đầu hắn lại tiếp tục uống, cuối cùng say thành như vậy.
Hắn thế mà ghét nàng đến vậy, ở tiệc cưới hai người lại gọi kỹ nữ.
Nha hoàn chạy tới tiệc rượu thăm dò tình huống, chính mắt nhìn thấy hắn say không biết gì, ở trước mặt mọi người ôm ấp kỹ nữ, lại không lựa lời mà nói ------
"Cũng chỉ là nữ nhân của bại quốc cũng dám muốn gả cho ta làm thế tử phi."
"Tới tới tới, tiếp tục ném thẻ vào bình. Như thế nào, ngại tiền đặt cược không đủ? Thắng bổn thế tử, chính là thắng tân lang của ngày hôm nay nha!"
Tiệc rượu cách hôn phòng khá xa, nhưng vẫn có một vài lời và tiếng cười truyền đến tai Vưu Ngọc Cơ.
Mới đầu nghe thì kinh ngạc, sau đó trong lòng lại cảm thấy bình thường. Nàng ngồi đó đôi mắt rũ xuống, lúc này không ai nhìn ra cảm xúc thật của nàng.
Cảnh nương tử vòng qua bình phong tiến vào, thấy Vưu Ngọc Cơ vẫn không nhúc nhích ngồi ở mép giường, nàng áp xuống đau lòng cùng lo lắng, liền đi qua trầm tĩnh mở miệng: "Đêm đã khuya, người trước đi nghỉ ngơi? Mai còn phải dậy sớm."
Từ lúc trận khôi hài này diễn ra, Vưu Ngọc Cơ mở miệng nói câu đầu tiên: "Ta không biết là hắn không muốn."
Đã lâu không nói lời nào, vừa mở miệng giọng nàng tựa như khàn đi.
Vưu Ngọc Cơ chậm rãi nâng mắt nhìn Cảnh nương tử. Là hỏi nàng, cũng là hỏi chính mình: "Là ta làm sai sao? Ta không hỏi hắn có nguyện ý không, cho nên là ta gieo gió gặt bão, là như thế sao?"
Trong lòng Cảnh nương tử dâng lên một trận đau xót, nàng sợ Vưu Ngọc Cơ đi vào ngõ cụt, càng sợ nàng không chịu được nhục nhã ngày hôm nay mà trong lòng nghĩ quẩn. Thanh danh cùng thể diện ràng buộc ta cả một đời người. Nàng trầm giọng nói: "Ngài không sai. Tứ hôn là khẩu dụ của hoàng thượng, là thái hậu buộc ngài lập tức chọn hôn phu trong các thế tử. Nếu hắn không muốn, lúc ấy liền có thể nói thẳng! Thân phận của hắn như vậy, chúng ta lại là cái tình cảnh gì? Hắn nếu không muốn, có hàng trăm lí do để từ chối! Không có để đến hôm nay rồi chà đạp người!"
Nhìn Cảnh nương tử cảm xúc kích động, Vưu Ngọc Cơ ngược lại chậm rãi cong môi,
nhẹ nhàng xinh đẹp. Nàng gật đầu nói: "Ngươi nói đúng, đã muộn rồi, ngày mai còn muốn dậy sớm kình trà, nên nghỉ ngơi thôi."
Cảnh nương tử há miệng thở dốc, đành phải đem oán hận nuốt trở về, gọi nha hoàn sau bình phong bằng ngọc bích vào hầu hạ Vưu Ngọc Cơ thay quần áo rửa mặt chải đầu. Nha hoàn lớn hơn gọi là Chẩm Nhứ, người nhỏ hơn nhìn qua chỉ 13-14 tuổi, gọi là Bão hà.
Vưu Ngọc Cơ thần sắc như thường thu thập thỏa đáng, nằm nghỉ trong hỉ trướng.
Khi Cảnh nương tử mang theo Chẩm Nhứ cùng Bão Hà lui ra ngoài, Vưu Ngọc Cơ gối đầu trên gối hỉ uyên ương, ánh mắt mơ hồ, nhẹ giọng nói: "Việc hôm nay nhất định phải giấu mẫu thân."
Cảnh nương tử khẽ dừng bước, ánh mắt ảm đạm, khẽ đáp ứng, đóng của lui ra ngoài.
Vưu Ngọc Cơ trở mình, hướng mặt vào bên trong giường. Canh giờ đã muộn xong nàng không hề buồn ngủ. Nhưng nếu nàng không nằm xuống, người phía dưới liền không được nghỉ ngơi.
Theo động tác xoay người của nàng, viên trân châu sạch sẽ tinh tế trên cổ nàng từ trong trung y màu đỏ rơi ra.
Nàng nhẹ nhàng vỗ về viên trân châu màu tím, khóe mắt đột nhiên ướt.
Đây là phụ thân trước khi đi đã đưa cho nàng.
Tình cảnh khó khăn hôm nay cũng không khiến nàng rơi lệ, nhớ đến phụ thân chết trận xa trường, lại không nhịn được mà mắt phiếm hồng.
Phụ thân chết trận, mẫu thân bệnh tình nguy kịch, ấu đệ tuổi nhỏ.
Sao dám yếu đuối mà khóc.
Ngón tay thon dài đè ở khóe mắt, Vưu Ngọc Cơ cố gắng đem nước mắt nuốt trở lại.
Nàng không dám quá nhớ người nhà, ngược lại suy nghĩ về hoàn cảnh hiện tại của bản thân.
Mấy năm trước thập nhị quốc tranh đấu, chiến sự không ngừng, bá tánh khổ không tả nổi.
Trần đế kiêu dũng, dần dần chiếm các chư quốc, hiện chỉ còn tam quốc chưa thần phục. Trần đế quyết tâm thống nhất thiên hạ, trước dùng vũ lực sau dùng mưu. Đem hoàng thất các quốc gia đã quy thuận dưỡng thật tốt ở biệt cung, cựu thần hàng quốc nếu nguyện cống hiến, cũng được trọng dụng. Ông có tâm khai sáng thiên cổ thịnh thế, cố ý mượn sức hoàng thất hàng quốc cùng trọng thần.
Quan hệ thông gia là quan hệ ràng buộc tốt nhất.
Ông không chỉ vui vẻ nhìn các hàng quốc gả cưới, mà còn ở tiệc trung thu vì các hoàng thân quốc thích vương tộc Trần quốc đến tuổi lập thất mà chỉ hôn, được chỉ hôn đều là các quý nữ của hàng quốc.
Ngày đó rất nhiều cọc hôn nhân được định ra, phần lớn là do 2 vị thái hậu chỉ hôn.
Chỉ có Vưu Ngọc Cơ là được Tây thái hậu chính miệng hỏi tâm nàng ở nơi nào. Vưu Ngọc Cơ sợ hãi, liền nói tùy ý thái hậu làm chủ, Tây thái hậu cười chỉ điểm ba vị thế tử, để cho chính nàng lữa chọn.
Người khác hâm mộ nàng cùng Tây thái hậu có chút quan hệ thân thích, có thể tự mình tuyển chọn hôn phu. Nhưng Vưu Ngọc Cơ trong lòng minh bạch là do phụ thân chết trận, mới đổi được danh "Phù vinh", danh "Phù vinh" này chủ yếu là để cho các thần tử của hàng quốc xem.
Trong ba vị thế tử, có hai vị thế tử phụ vương liên quan đến việc tranh đoạt vị trí thái tử, nàng liền liếc mắt nhìn Trần An Chi..
Trước lúc xuất giá, nàng không phải không nghĩ tới việc sinh hoạt trong phủ. Thân là người của hàng quốc, chính là thấp kém nhất. Nàng không cầu kiêm điệp tình thâm, chỉ mong được hòa bình, yên ổn.
Hóa ra đây cũng chỉ là mong ước xa vời.
Bất chợt nhớ tới cố hương ---- thảo nguyên mênh mông rộng lớn, tiếng ca cùng với vó ngựa phi như bay, ban đêm lửa trại bập bùng, xung quanh nhảy múa, trăng sao làm bạn, cười vui không thôi..
Nhắm chặt mắt nhưng là nước mắt vẫn chảy ra một chút, lại bị nàng nhanh tay lau đi.
Vưu Ngọc Cơ đem viên trân châu tím thật cẩn thận cất ở trước ngực, cưỡng bách chính mình đi vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Vưu Ngọc Cơ tỉnh dậy từ sớm. Biết được Trần An Chi say rượu không gọi tỉnh được, nàng liền tự mình đi tìm Trần An Chi. Nàng mới vừa bước đến ngạch cửa, đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, thấy thị nữ đang đút canh giải rượu cho Trần Chi An.
Vưu Ngọc Cơ liền lui ra ngoài.
"Làm sao bây giờ? Còn tiếp tục trì hoãn, sẽ lỡ mất giờ thỉnh an." Chẩm Nhứ nhíu chặt chân mày, nhỏ giọng dò hỏi.
"Ta tự mình đi qua." Vưu Ngọc Cơ nói.
"Này sao được!" Chẩm Nhứ mở to hai mắt. Đại hôn ngày thứ hai hướng cha mẹ chồng kính trà sao có thể để tân nương tử một mình đi qua? Đây là cái chuyện gì!
Đã trải qua việc khó xử tối qua, Vưu Ngọc Cơ cảm thấy chính mình một người đi qua kính trà cũng không có gì. Huống chi, không đi cùng Trần An Chi, nàng lại cảm giác có thể nhẹ nhàng thở ra.
* * * Nàng còn chưa biết phải đối mặt với Trần An Chi như thế nào.
Đường đại sảnh tập trung đầy người, chờ tân nương tử tới thỉnh an, lại chờ xem kịch hay. Bà tử thông truyền vào thế tử phi tới rồi, trong phòng mọi người dừng tán gẫu, tập trung nhìn về phía cửa.
Cửa chình mở rộng, Vưu Ngọc Cơ mặc hồng y từ xa đi tới. Tia nắng ban mai ôn nhu xuyên qua tán cây, khẽ lay động trên người nàng, ánh sáng tản ra làm dung mạo nàng trở nên mơ hồ, không chân thật ---- băng cơ ngọc cốt, mặt mày như họa, vòng eo mảnh mai, ngay cả vóc dáng cũng mềm mại động lòng người.
Không khí đình trệ trong chớp mắt.
Trần Lăng Yên nhỏ giọng nói thầm một câu: "Từ đầu đến chân đều lộ ra bộ dạng của hồ ly tinh, trách không được ca ca chướng mắt nàng."
Tấn Nam vương phi trừng mắt nhìn nữ nhi.
Trần Lăng Yên không dám hé miệng nói thêm nữa, quay đầu nhìn biểu tỷ Phương Thanh Di nháy mắt ra hiệu, lại thấy biểu tỷ nhìn Vưu Ngọc Cơ ngây người.
Tấn Nam vương sáng sớm đã vào cung, đây là trước đó Vưu Ngọc Cơ biết được. Nàng chầm chậm rảo bước tiến vào trong sảnh, tiếp nhận ly trà bà tử đưa qua, đoan chính mà quỳ xuống trước mặt Tấn Nam vương phi.
"Mẫu thân dùng trà." Vưu Ngọc Cơ dâng lên chung trà.
Đây là lần đầu nàng thấy người mẹ chồng này, trong lòng lập tức nghĩ không biết mẫu thân đã tỉnh hay vẫn hôn mê. Nỗi buồn, lo lắng cùng nỗi nhớ ngày càng đè nặng trong lòng nàng.
Tấn Nam vương phi tiếp nhận ly trà, nhấp một ngụm rồi buông, lại dựa theo quy củ mà đưa hồng bao.
"Ngày hôm qua là do An Chi hồ đồ. Hắn ngày thường không có như vậy, đây là do hắn uống nhiều rượu nên mới trở nên hồ đồ. Đã là do hoàng thượng tứ hôn, thì chính là cùng nhau nhất sinh nhất thế, cần bao dung và thông cảm cho nhau, không nên cùng hắn so đo làm gì."
Vưu Ngọc Cơ rũ mắt, chỉ có thể đáp một tiếng dạ.
Tấn Nam vương phi lúc này mới bảo nàng đứng lên.
Lão ma ma bên cạnh Tấn Nam Vương Phi bắt đầu hướng Vưu Ngọc Cơ giới thiệu từng người. Trần An Chi phía trên còn có một thứ trưởng tử Trần Thuận Chi, mới thành gia đầu năm, thú thê tử Lâm thị. Lâm thị cười rộ lên lộ vẻ ôn nhu, cùng Vưu Ngọc Cơ nói chuyện cũng xem như là hòa bình.
Trần An Chi phía dưới có một tiểu muội, Trần Lăng Yên. Chỉ cần nhìn qua, Vưu Ngọc Cơ liền biết tiểu cô này không ưa nàng.
Sau đó, Vưu Ngọc Cơ lại thấy bào muội Phương thị của Tấn Nam vương phi đang ở nhờ trong vương phủ, cùng nữ nhi của nàng Phương Thanh Di.
Vưu Ngọc Cơ mặc kệ các loại ánh mắt khắp nơi đánh giá nàng, trước sau vẫn ung dung thực hiễn lễ nghĩa, không có một chút sai lầm.
Khách sao hàn huyên một lúc, Tấn Nam vương phi mới đem ánh mắt đặt trên người Vưu Ngọc Cơ thu hồi, khẽ đè xuống khéo mắt, trông thực mệt mỏi nói: "Sáng nay gió lớn, nên trở về nghỉ ngơi một lúc, đều lui đi."
Người trong phòng chưa động, nàng đứng dậy đỡ tay lão ma ma đi vào trong từ của hông trước. Vào trong phòng, sắc mặt liền lạnh xuống ba phần, cả giận nói: "Đi điều tra rõ đến tột cùng người nào khiến cho thế tử say rượu!"
Vưu Ngọc Cơ vừa mới đi ra khỏi cửa chính, liền bị Trần Lăng Yên gọi lại.
Vưu Ngọc Cơ chỉ nghiêng người đứng lại, chờ Trần Lăng Yên cùng Phương Thanh Di đi đến. Trần Lăng Yên kinh ngạc nhìn mặt Vưu Ngọc Cơ, nghiêm túc nói: "Tư quốc có hai vị mỹ nhân danh chấn thập nhị quốc, được gọi là tư kinh song tuyệt. Một người là Khuyết công chúa Tư quốc, một người là ngươi nha, nhị tẩu. Hôm nay nhìn rồi mới biết lời đồn không phải giả!"
Trần Lăng Yên nói không nhỏ, khiến cho phu thê Trần Thuận Chi quay đầu, ngay cả hạ nhân cũng nhìn về phía bên này.
"Lời đồn không thể coi là thật. Lăng Yên cùng biểu muội cũng thực xinh đẹp." Vưu Ngọc Cơ ôn nhu nói.
Trần Lăng Yên chớp chớp mắt nói: "Nhị tẩu cũng thật khiêm tốn. Trước kia chiến tranh ở Lăng Dương, chủ soái Diêu quốc nguyện dùng một tòa thành để đổi lấy ngươi!"
Vưu Ngọc Cơ rũ đôi mắt xuống, không tiếp lời. Thật sự là có việc này, sau đó phụ thân liền chém đầu chủ soái đó.
Thấy Vưu Ngọc cơ không có phản ứng, Trần Lăng Yên lại đến gần cười hì hì hỏi: "Nhị tẩu, ta nghe nói nữ nhân thảo nguyên Tư quốc các ngươi đều rất phóng túng. Thậm chí chân trần, lộ eo, nam nữ cùng nhau ca vũ. Có đúng vậy không?"
Vưu Ngọc Cơ ngước mắt lên, nhìn về phía nàng.
Trần Lăng Yên cười đến thật đẹp, nàng đặc biệt nghiêm túc nói: "Nhị tẩu mới tới kinh thành không lâu, ngày sau cần thay đổi thói quen mới tốt. Ngươi nếu vẫn là ca vũ như khi ở thảo nguyên, sau này sẽ nhiều lần phải cô đơn một mình một phòng. Nhị ca từ trước đến nay không thích nữ nhẫn có hành vi ngả ngớn, phóng túng, hắn thích.."
Trần Lăng Yên theo bản năng mà nhìn thoáng qua biểu tỷ, cảm giác không thích hợp, nhanh chóng thu hồi tầm mắt, nói nốt lời chưa nói: "Cô nương đoan trang thanh nhã."
Trong nháy mắt, Vưu Ngọc Cơ bừng tỉnh.
Nàng chậm rãi giương cao khóe môi, xinh đẹp cười, mỹ lệ đến bức người. Nàng liếc mắt nhìn biểu cô nương đoan trang thanh nhã, lại mỉm cười nhìn sang Trần Lăng Yên, gật đầu nói: "Đúng vậy. Không chỉ chân trần lộ eo, nam nữ cùng múa, ngay cả không mặc y phục cũng có. Ngày nào đó mời hai vị tới thưởng thức."
Nói xong Vưu Ngọc Cơ mang theo Chẩm Nhứ xoay người rời đi.
Trần Lăng Yên nhìn theo dáng Vưu Ngọc Cơ rời đi, mới giật mình phản ứng lại, nàng cố ý nói bậy qua loa với mình! Nàng nhìn bóng dáng Vưu Ngọc Cơ thướt tha mảnh mai, nhất thời tức giận đến hai má phồng lên. Nàng tức giận nắm lấy tay áo Phương Thanh Di, thấp giọng nói: "Nô tì hàng quốc đê tiện, nàng không xứng!"
Phương Thanh Di nhìn bóng dáng Vưu Ngọc Cơ đi xa, khẽ cắn môi, sắc mặt có điểm không được tốt.
Tuy rằng Trần An Chi thích nữ tử tố y thanh nhã có sở trường về âm luật, nhưng đối với Vưu Ngọc Cơ xinh đẹp tuyệt sắc như vậy, thật sữ sẽ không động tâm sao?
Nàng cảm thấy không an tâm.
Buổi trưa, Trần An Chi cuối cùng cũng mở mắt tỉnh dậy từ trong cơn say.