Cửa khách sạn tự động mở ra hai bên.
Nội thất bên trong vô cùng sang trọng, giữa đại sảnh đặt một pho tượng rất lớn, phía dưới pho tượng được trang trí bằng những khóm hoa tươi, xung quanh là nhân viên công tác đang làm việc, cùng với không khí u ám vừa rồi tựa như hai thế giới.
Lúc này khu bình luận như được ấn nút kích hoạt lại, sôi nổi hoạt động.
[ Đậu móa làm bố hết hồn, vừa nãy có mấy bóng đen nhìn bố đây mỉm cười, còn vẫy tay chào nữa!
]
[ Tui cũng thấy nè! Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Cả nhà ta cùng nhau hoa mắt?
]
[ Chắc là bóng người của nhân viên khách sạn đó, khách mời còn chưa sợ thì các bác sợ cái gì, buồn cười ghê.
]
Dường như các khách mời đều không chú ý đên tình huống vừa rồi, tất cả theo đạo diễn Trần đi đến nhà hàng của khách sạn.
"Mọi người đi đường xa đến đây chắc cũng khá mệt rồi, ăn cơm tối trước đã, sau đó tôi sẽ giải thích quy tắc, dù sao.."
Đạo diễn Trần đè giọng xuống, "trong ba ngày tới, đây có thể là bữa cơm 'đúng nghĩa' nhất."
Người đàn ông khoảng hơn hai mươi tuổi trong nhóm người được đạo diễn đưa đến, đeo kính gọng vàng, khí chất trầm ổn nhíu chặt mày: "Ý ông là gì?"
Đạo diễn Trần không trả lời, cười sâu xa, "rất nhanh mọi người sẽ biết thôi, trước tiên cứ ngồi xuống đã."
Vừa dứt lời, Phó Thầm và Cố Thư Hành đều kéo ghế dựa bên cạnh ra, động tác hai người cứng lại một chút, đồng thời nhìn về phía Lâm Thích.
[ Oa, Tu La tràng đến rồi sao? Quả nhiên là bạch nguyệt quang, uy lực lớn ghê.
]
Tu La tràng: Đề cập đến mối quan hệ khó xử, chỉ những người có sự liên hệ phức tạp với nhau hoặc nhận thức thân phận không bình đẳng (baidu).
[ Đột nhiên thấy Vân Đào có chút đáng thương, nhìn ẻm khó xử chưa kìa, chẳng ai kéo ghế cho cho ẻm cả.
]
[ Phần tui yêu nhất tới rồi, tụi mình không phải đang xem show kinh dị gì đâu, thứ tụi mình xem chính là Tu La tràng đấy!
]
Đạo diễn và các khách mời khác đều muốn xem Lâm Thích sẽ chọn ai.
Lâm Thích trầm mặc vài giây, nhấc chân đi về phía Phó Thầm.
Phó Thầm hơi hơi nâng cằm, kiềm chế khóe miệng đang muốn nhếch lên.
Giây tiếp theo, ý cười trên mặt hắn lập tức cứng đờ.
Lâm Thích bước tới chỗ Phó Thầm.. nhìn Vân Đào ngồi bên cạnh hắn, mỉm cười: "Tôi ngồi cạnh cô được không?"
Vân Đào ngơ ngác, theo bản năng gật đầu: "Hả? Được thôi."
Lâm Thích bình tĩnh ngồi xuống, không hề nhìn qua hai người đàn ông đang âm thầm so tranh.
Tốc độ phục vụ đồ ăn của khách sạn rất nhanh, vừa khéo phá vỡ bầu không gượng gạo giữa mọi người.
Lâm Thích nhìn những món ăn phong phú trên bàn, đôi mắt sáng lên, tuy môn phái của cô không có quy định cấm thịt, nhưng sư phụ sư huynh đã quen sống tiết kiệm, hơn nữa ai ai cũng cưng chiều cô, từ nhỏ đến giờ cô chưa từng phải làm việc nhà, một ngày ba bữa đều do các sư huynh chuẩn bị nên rất ít khi được ăn một bữa lớn như này.
Lâm Thích đang ăn vui vẻ thì một giọng nói vang lên, dù không quá lớn nhưng vẫn có thể nghe được: "Lúc nãy có cái ghế cũng không kéo được, giờ lại ăn nhiều vậy."
Cô ngẩng đầu nhìn sang, là một cô gái cao gầy đang trợn mắt, tuổi cũng không lớn lắm nhưng ăn mặc rất trưởng thành, tóc dài màu vàng hơi xoăn, trang điểm tinh tế quyến rũ, dáng vẻ xinh đẹp, nhưng hiện giờ trên gương mặt ấy lại tràn ngập sự đố kị.
Lâm Thích cười nhẹ: "Ăn được thì tốt chứ sao."
Cô gái nghẹn lời, đang muốn nói thêm gì đó, lại liếc thấy sắc mặt Phó Thầm không tốt lắm bèn đem lời nói nuốt ngược lại.
Vào lúc bữa cơm sắp kết thúc, đạo diễn Trần đứng dậy hắng giọng.
"Được rồi, bây giờ tôi sẽ giải thích quy tắc cho mọi người, đội hình trong mỗi tập của chúng ta gồm bốn vị khách mời thường trú và bốn vị khách mời bình thường, đồng thời mỗi một tập sẽ có nhiệm vụ được giao, các khách mời cần phải hoàn thành nhiệm vụ đó trong thời gian quy định."
"Lát nữa mọi người có thể đến quầy lễ tân tìm nhân viên nhận thẻ nhiệm vụ, yêu cầu hoàn thành nhiệm vụ trong vòng ba ngày ở khách sạn Stanley, hôm nay tính là ngày đầu tiên."
Đạo diễn chỉ vào camera bên cạnh, "mọi người đều biết chúng ta đang livestream đúng không, nhưng toàn bộ quá trình sẽ không có cameraman, tổ tiết mục đã lắp đặt một số camera trong khách sạn, dù vậy phần lớn thời gian sẽ do mọi người tự quay dưới góc nhìn của mình, từ đó đem đến cảm giác chân thật nhất cho khán giả."
"Còn nữa, chỉ được phép thực hiện nhiệm vụ sau khi trời tối, ban ngày mọi người có thể thu thập manh mối, nếu hoàn thành nhiệm vụ lúc chưa tối thì sẽ không được tính, hy vọng mọi người nhớ kỹ điểm này."
"Đã giới thiệu hết toàn bộ quy tắc, bây giờ mọi người có thể bắt đầu tìm kiếm."
Đạo diễn Trần nói xong liền mang theo nhân viên công tác rời đi, trong nhà hàng giờ chỉ còn tám vị khách mời cùng một cái camera cầm tay, bầu không khí lại lâm vào xấu hổ.
Lâm Thích nhàn nhã tựa lưng vào ghế, hưởng thụ món tráng miệng trong tay, hoàn toàn không có ý muốn nói chuyện.
Cuối cùng vẫn là người đàn ông đeo kính gọng vàng mở lời, "bốn vị khách mời thường trú thì ai cũng biết cả rồi, nhưng mọi người không hề có thông tin gì về bốn người chúng ta, vẫn nên giới thiệu qua một chút."
"Tôi tên Lữ Thành Triết, là nghiên cứu sinh, thích phân tích suy luận, không tin những chuyện yêu ma quỷ quái, tham gia chương trình là để chứng minh trên thế giới này không có quỷ."
Người thứ hai lên tiếng là một cô gái đáng yêu ngồi cạnh Lữ Thành Triết, giọng nói và khuôn mặt đều ngọt ngào như nhau.
"Chào mọi người, em là Nguyễn Phỉ Nhi, hiện đang làm tác giả truyện tranh, tác phẩm mới của em thuộc thể loại kinh dị nên muốn đến đây thu thập chút tư liệu."
Người thứ ba là cô nàng ăn nói quái gở lúc nãy: "Tôi là Đinh Phán, nghề nghiệp tự do, mục đích tham gia.."
Cô trộm nhìn Phó Thầm, "tôi vẫn luôn hứng thú với những chuyện kỳ dị, cũng rất thích tham gia hoạt động kiểu này, có điều mọi người yên tâm, lá gan của tôi rất lớn, không phải loại người gió thổi một chút liền ngã, chắc chắn sẽ không cản trở mọi người."
Lâm Thích chớp mắt, đối mặt với ánh nhìn của Đinh Phán, hơi khó hiểu.
Mềm yếu không tốt sao?
Người cuối cùng giới thiệu là cậu bé ngồi trong góc, suốt cả quá trình không nói một lời, dường như cậu vừa mới thành niên, tóc nhuộm màu cam, mặc áo bóng chày, nhìn như tên côn đồ.
"Thịnh Ngật, mục đích đến đây.. Cậu nhóc ngẩng đầu, cười rộ lên, nhưng trong ánh mắt không hề có ý cười," xem xem là quỷ mạnh hay tôi mạnh. "
Mọi người:"... "
Hình như đứa nhỏ này vẫn đang trong thời kỳ ảo tưởng.
[ Giá trị nhan sắc của mấy khách mời bình thường này rất được nha, nhất là vị mỹ nữ Đinh Phán ấy, từ đầu giờ cổ vẫn luôn khó chịu với Lâm Thích, thành fan!
]
[ Mịa, hóa ra là cổ! Đinh Phán cũng coi như là hotgirl mạng đó, nghe nói cổ theo đuổi Phó Thầm rất lâu rồi. Mà cổ cũng chả phải hotgirl bình thường, người ta là phú bà siêu giàu đấy!
]
[ Đội nắp nồi nói một câu, lúc trước cảm thấy nhan sắc Đinh Phán không thua kém gì minh tinh, hiện tại so sánh với Lâm Thích, xem ra giữa người thường và minh tinh vẫn có khoảng cách.
]
Đội nắp nồi: Trên diễn đàn, nếu nói gì đó không giống với mọi người, có thể sẽ bị ném đá, thì mình đội nắp nồi rồi chạy, đề phòng bị ném đá, ném gạch.. (baidu).
[ Cái này thì tui đồng ý, nhan sắc Lâm Thích rất hút fan, có điều tính cách thật sự quá ba chấm.
]
Sau khi giới thiệu xong, tám người cũng có sự hiểu biết đại khái về nhau, vừa khéo có bốn nam bốn nữ, có thể chia thành hai người một phòng.
" Lâm Thích, cô đang nhìn gì vậy? "
Vân Đào nhút nhát hỏi. Lâm Thích chống cằm, lười biếng nói," không có gì, bức tranh kia vẽ không tệ. "
Vân Đào nhìn theo, là một bức tranh có chút kỳ lạ, trong tranh là người đàn ông cao lớn khác thường, mặc áo choàng đen, tay chân dài, ngũ quan mơ hồ, dưới thân toàn là cành cây khô.
Cố Thư Hành tiếp lời," đây là tác phẩm của một vị họa sĩ hậu
hiện đại rất nổi tiếng, có điều.. Bức tranh này xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, sau khi qua tay khá nhiều người thì không rõ tung tích, không ngờ lại được nhìn thấy nó ở đây. "
Hậu hiện đại (postmodernity) : Là thuật ngữ do các nhà triết học, xã hội học, phê bình nghệ thuật và xã hội sử dụng để nói về các khía cạnh của điều kiện nghệ thuật, văn hóa, kinh tế và xã hội hiện đại, hình thành nên đời sống con người cuối thế kỷ 20 đầu thế kỷ 21 với những đặc trưng cơ bản (wikipedia).
Hắn nhíu mày, không biết có phải ảo giác của hắn không, cành khô trên mặt đất trong tranh đột nhiên cử động, nhìn rất giống chân tay đứt gãy đang giãy giụa.
Lâm Thích cũng nhìn vào bức tranh, hơi nheo mắt lại, thấy Cố Thư Hành ngơ ngác, hỏi:
" Làm sao vậy? "
Cố Thư Hành dùng sức chớp mắt, nhìn bức tranh không có gì khác thường," hả, không có việc gì. "
Hắn tự giễu cười, chỉ gặp lại Lâm Thích thôi mà hắn đã luống cuống đến mức xuất hiện ảo giác sao?
Sau màn xã giao dối trá và khách sáo giữa những người trưởng thành, tám vị khách mời đều trở về phòng mình nghỉ ngơi.
Đúng 8 giờ mọi người tập trung lại đại sảnh.
Sau khi tất cả đã đến đông đủ, Lâm Thích mới chậm rãi xuất hiện, cô mặc một bộ váy màu hồng nhạt, thậm chí còn thay cả bông tai và vòng cổ để phối hợp với nhau.
Khác với Lâm Thích ăn mặc tỉ mỉ xinh đẹp, những người còn lại đều thay quần áo dễ vận động.
Đinh Phán thấy cô mặc vậy thì giương mắt xem thường.
[ Cười xỉu, trên mặt Đinh Phán viết rõ hai chữ 'khinh bỉ' lun á.
]
[ Tui cũng vậy nè, tuy mọi người đều biết là giả, nhưng đã tham gia show kinh dị thì cũng phải làm bộ xíu chứ, mặc như vầy rồi lỡ gặp phải NPC thì chạy kiểu gì?
]
[ Xem chừng cô ta còn muốn khóc lóc bắt mọi người bảo vệ đấy, chẳng có tí tác dụng nào.
]
Cuối cùng tất cả cũng chuẩn bị xong, chính thức bắt đầu làm nhiệm vụ.
Mặc dù ở đây Phó Thầm là nghệ sĩ có địa vị cao nhất, nhưng thân là nam chính cao lãnh của truyện, tất nhiên hắn sẽ không làm loại chuyện như giơ camera để livestream, thế nên chuyện này tự nhiên rơi vào người Cố Thư Hành.
Cố Thư Hành:" Trời tối rồi, giờ chúng ta có thể tiến hành nhiệm vụ, trước tiên đến quầy lễ tân hỏi nhân viên nhận thẻ nhiệm vụ đã. "
Đoàn người nối gót Cố Thư Hành đến trước quầy lễ tân, Lâm Thích thong thả theo sau, nhìn trái nhìn phải, ánh mắt dừng lại vài giây trên các bức họa và nội thất trang trí xung quanh khách sạn.
Ngoài bức tượng được trưng bày chính giữa, trong đại sảnh còn trang trí rất nhiều tác phẩm điêu khắc nhỏ khác, trên tường không có lấy một chỗ trống, toàn bộ đều được lấp đầy bằng những bức tranh có phong cách khác nhau.
Đang quan sát bốn phía thì bên tai vang lên tiếng Nguyễn Phỉ Nhi thì thầm:" Chắc chắn chủ khách sạn này rất thích hội họa. "
Lâm Thích cảm thấy khá hứng thú, hỏi:" Tại sao vậy? "
Nguyễn Phỉ Nhi ngượng ngùng gãi gãi má," em học bên nghệ thuật tạo hình nên vừa bước vào khách sạn đã cảm giác được nơi đây giống như một phòng vẽ tranh, chỗ lúc nãy chúng ta đi qua có thể là phòng điêu khắc. "
Lâm Thích đăm chiêu, gật gật đầu, nhìn vào những tác phẩm điêu khắc và tranh treo tường trước mặt.
Trong lúc hai người nói chuyện phiếm thì Cố Thư Hành đã lấy được thẻ nhiệm vụ.
" Lúc mới khai trương khách sạn Stanley khá nổi danh nhờ vào cách trang trí và phục vụ khách hàng, nhưng vào một ngày bỗng nhiên lan truyền tin đồn ma quỷ lộng hành, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tổ tiết mục đã đặt những câu hỏi ở các góc trong khách sạn, khách mời cần tìm những câu hỏi đó, thông qua việc thám hiểm khách sạn để trả lời vấn đề. "
* * *
Mỗi tầng của khách sạn đều có khu vực thư giãn để khách nghỉ ngơi và tổ chức những bữa tiệc nhỏ.
Sau khi nhận được thẻ nhiệm vụ, tám vị khách mời vào thang máy quay lại tầng họ ở.
Trong quá trình thang máy đi lên đặc biệt yên tĩnh, tất cả mọi người nhìn chằm chằm vào con số đang từ từ tăng trên màn hình thang máy.
Dần dần, có người phát hiện điều gì đó không ổn.
" Mấy người có cảm thấy.. thời gian đi lên so với lúc nãy lâu hơn không, đã qua hai, ba phút rồi. "
Một câu của Đinh Phán khiến cho hô hấp của mọi người gấp gáp cả lên.
Thang máy hình như có thể nghe hiểu lời của họ, Đinh Phán vừa nói xong thì nó từ từ dừng lại, nhưng cửa thang máy không hề mở ra.
Phó Thầm ấn nút mở cửa nhưng thang máy vẫn đóng chặt như trước, những người khác thấy vậy đều có chút hoảng hốt," làm sao thế? Thang máy hỏng à? "
Phó Thầm im lặng vài giây, chắc như đinh đóng cột nói:" Nhất định là xảy ra trục trặc, gọi sửa đi. "
Hắn bấm nút liên lạc báo nguy, rất nhanh đã kết nối được với đầu bên kia," xin chào, thang máy bỗng dưng không mở ra được, cho hỏi có chuyện gì vậy? "
Không một ai trả lời, chỉ nghe thấy tiếng Phó Thầm vọng lại.
Hắn nhíu mày, cúi đầu nhìn nút đối thoại hiển thị đang trong cuộc gọi, bấm thêm hai lần nữa," khách sạn lớn mà thái độ phục vụ kém vậy sao? "
Lúc này, bộ đàm bỗng kêu 'rè rè', theo sau là giọng của một chàng trai, dường như anh ta đang đứng khá xa, thêm cả tiếng dòng điện nên nghe không rõ lắm.
" Phía chúng tôi cho thấy thang máy tầng mười tám hoạt động được bình thường. "
Nghe thấy thế, Phó Thầm còn chưa lên tiếng, Lữ Thành Triết bình thường luôn điềm tĩnh đã giận dữ nói:" Chúng tôi đều bị nhốt ở trong này, giờ cậu lại nói với tôi là bình thường? Giám đốc của mấy người đâu? Tôi muốn khiếu nại, thái độ phục vụ khách hàng quá kém. "
Đầu bên kia giống như nghe thấy điều gì đó rất hài hước, khẽ cười hai tiếng, không thèm đợi Lữ Thành Triết phát điên xong, lập tức cắt đứt liên lạc.
" Trực tiếp cúp máy à? Tôi thấy không phải do quỷ ám, là do thái độ phục vụ nên chỗ này mới không có khách! "
Lữ Thành Triết còn muốn nói thêm, lại bị Vân Đào ngăn lại.
" Anh không phát hiện sao? Vừa nãy chúng ta không nói mình đang ở tầng mấy, vậy mà nhân viên lại biết được là tầng mười tám. "
Nguyễn Phỉ Nhi:" Hơn nữa nhiệt độ trong thang máy hình như giảm xuống thì phải? "
Nói xong, đèn trên đỉnh đầu cũng phối hợp nhấp nháy vài cái.
Bên trong thang máy chỉ còn lại tiếng hít thở dồn dập.
Lữ Thành Triết trầm mặc, giật giật khóe miệng, vẫn không tin lời các cô," nhân viên khách sạn tất nhiên biết chúng ta ở đâu, thang máy nào chả có camera. "
Lâm Thích dựa lưng vào thang máy khoanh tay, khẽ nhíu mày, vẻ mặt mất kiên nhẫn mang theo nét u buồn khó tan.
" Mấy người có định đi không, tôi đứng nãy giờ mệt rồi. "
" Không thấy thang máy bị hỏng sao? "Đinh Phán bực mình nói, lại nhỏ giọng lên án," rõ là tùy hứng. "
Lâm Thích đi qua bảy người bọn họ, bước đến trước cửa thang máy bấm nút, quả nhiên không có phản ứng gì.
Đinh Phán hừ lạnh:" Tất cả mọi người đều không mở được, cô có ấn thế nào cũng vô dụng. "
Lâm Thích giống như không nghe thấy, hai tay đặt lên mép cửa thang máy.
Đinh Phán bị động tác của cô chọc cười:" Đừng nói là cô muốn dùng tay.."
Lời còn chưa dứt, cửa thang máy đã chầm chậm mở ra, ánh đèn trên hành lang chiếu vào trong, xung quanh dần ấm lên.
[ Tui vừa nhìn thấy cái gì vậy?
]
[ Má ơi, Lâm Thích bẻ cửa thang máy?
]
* * *
Tác giả có lời muốn nói: Lâm · ốm yếu · Thích: Mị không phải, mị không có, đừng nói bừa nhá!