Bạn được Hạ Mặc mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
7190 14
e7gE8JG.jpg


Tên truyện: Người Phụ Nữ Ưu Tú

Tác giả: TheRedQeen

Editor: Cải Thảo

Thể loại: Ngôn Tình

Link bản gốc:

Lịch đăng: 4 Chương/1 tuần

Văn án:

Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn yêu một người mà bạn không thể có được?

Link thảo luận - góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] Các Tác Phẩm Edit Của Chảo - Việt Nam Overnight (dembuon.vn)
 
Chỉnh sửa cuối:
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 1

Qian Meigui đổ mồ hôi hột trong buổi sớm bình minh.

Tiếng chim bên ngoài khung cửa sổ, lấp đầy không gian bằng những âm thanh bình yên, vang vọng. Cô cảm nhận được làn sương sớm qua khung cửa sổ hé.

Đêm tối, cô thường cố gắng nén những ký ức về điều gì đó cô không muốn nhớ - tuy nhiên, nhưng nó vẫn nhẹ nhàng đến đem lại cảm giác nhói đau.

Cảnh sát và giới truyền thông nói với cô khiến cô gợi lại một số ký ức - một thực tếkhác biệt đó để thay thế sự thật trước mắt họ. Nhưng cô biết sự thật là gì. Họ tuyên bố rằng đó là một tai nạn. Nó không phải, cô nghĩ.

Không ai tin cô, không ai ngoại trừ Song Sheng, con trai cả của Song Rui chính người nhận nuôi cô.

Song Sheng đã ra nước ngoài hai năm, kể từ đó, anh chỉ liên lạc bằng các cuộc điện thoại và vài lời nói ngắn gọn qua email không thường xuyên.

Trước khi rời khỏi đất nước, Qian Meigui và Song Sheng gần như tìm ra manh mối về cái chết của cha mẹ cô, chỉ là tìm ra - không phải ngỡ. Kết thúc không có, và một số không tương ứng với thời gian và địa điểm của 'tai nạn'.

Ngay sau đó, cô từ bỏ, và một đoạn ngắn, Song Sheng rời đi vì công việc kinh doanh. Qian Meigui ủng hộ quyết định của anh, theo cách anh luôn giúp đỡ cô, nhưng anh ấy hầu như không liên lạc với ai, chứ đừng nói đến cô ấy. Nhưng cô luôn biết rằng Song Sheng có thể trở lại - bởi vì anh ấy là người kế nhiêm của công tự Dược phẩm lớn thứ hai ở Trung Quốc.

Đó là sinh nhật thứ hai mươi hai của cô ấy. Thay vì chuẩn bị cho lễ kỷ niệm sinh nhật của mình, cô ấy cảm thấy buồn bã về quá khứ và cô nhớ anh..

"Mặc dù họ không có hệ thống huyết thống nhưng cô vẫn luôn ngưỡng mộ Song Sheng kể từ khi họ gặp nhau lần đầu. Cha nuôi của cô, cũng là bạn thời thơ ấu của cả cha mẹ cô.

Qian Meigui, không biết gì vềông Song Rui, cô không muốn ông nhận nuôi mình đến khi ông ta yêu cầu con trai của đến gặp cô. Qian Meigui cứng đầu, nhưng Song Sheng vẫn nhẹ nhàng kiên nhẫn.

Anh không chia buồn và không thương hại cô; Thay vào đó, anh dành cho cô những lời mà cô muốn nghe.

Song Sheng nhìn cô chằm chằm bằng đôi mắt nâu vàng, quả quyết, nói với cô rằng cô sẽ có một ngôn nhà mới, rằng một gia đình sẽ chờ đợi cô ấy và rằng anh ấy sẽ không nói lời xin lỗi vì anh ấy biết rằng cô đã mệt mỏi khi nghe những lời đó: Xin lỗi người chết không thể sống lại.

Cô miễn cưỡng về nhà với họ và được chào đón bởi một gia đình đông con, xinh đẹp. Song Sheng có ba người em và vợ chồng Song Rui đã đón cô bằng sự dịu dàng.

Cô rất ngạc nhiên khi biết rằng gia đình họ rất ấm áp và là một gia đình thượng lưu

Sau một năm điều sống chung, Song Rui chính thức tuyên bố với gia đình sáu người rằng ông sẽ nhận cô làm con nuôi. Qian Meigui vừa vui mừng vừa hồi hộp khi biết rằng cô ấy sẽ là một thành viên mới của gia đình Song.

Mặc dù mất cha mẹ, cô lại có thêm những người mới cùng với hai anh trai và hai chị gái, mọi người trong gia đình không phải đối việc này. Cô cảm thấy vừa hạnh phúc vừa cảm thấy tội lỗi về điều đó.

Cô luôn tự nhắc nhở bản thân rằng cô ấy sẽ không bao giờ quên người sinh thành ra mình, nhưng gia đình trước đây của cô ấy rất bình thường. Và cô tự hỏi làm thế nào mà bố mẹ cô lại biết đến Giám đốc điều hành của một công tự dược phẩm, cho đến ngày hôm nay, nó vẫn là một bí ẩn.

Song Rui rất đau lòng khi biết rằng những người bạn thân nhất của ông đã chết một cách thảm thương, nhưng ông ấy nói rằng nhận cô sẽ giúp họ thoải mái và cho ông ấy vên tâm.

Sau đó, nhiều người tin rằng cô là con gái thật của Song Rui và vợ của ông là Yang Rei, vì cô ấy giả làm con gái thật của họ.

Hai năm sau khi nhận nuôi dưỡng, cô nhận ra mình không biết ai trong gia tộc họ. Song Rui không còn là một phần của gia tộc chính nữa, nhưng ông đã tự mình thành lập một công ty phát triển và thịnh vượng trong suốt những năm qua.

Ông thành lập Song Corporation, một công ty dược phẩm, những ông vẫn phát triển mạnh mẽ trong hệ thống giải trí của gia tộc mình.

Song Rui là con trai cả của ông nội nuôi, Chủ tịch Song, nhưng em trai của ông ta đã kế thừa công ty. Song Rui không muốn tách biệt hoàn toàn khỏi gia đình, vì vậy ông vẫn sẽ tham dự những điều quan trọng, nhưng Qian Meigui cho rằng điều đó là để hả hê về việc ông đã thành công như thếnào của một mình.

Cuối cùng khi cô gặp một số thành viên trong gia tộc của nhà họ Song, họ đã tin rằng cô là con gái ruột của họ. Do vậy, cô tự hào vì được chấp nhận như một thành viên trong gia đình.

Và từ từ cô sẽ hiểu hết về gia đình họ.

Bây giờ là 6 giờ sáng, giữa những suy nghĩ của cô, Qian Meigui biết rằng cô nên sẵn sàng. Cô đi đến gần bàn trang điểm màu trắng, lấy một cây che khuyết điểm.

Cô mát-xa kem dưỡng mắt trước khi thoa kem che khuyết điểm dưới đôi mắt, che đi sự chìm đắm trong đêm.

Bây giờ cô đã hai mươi hai tuổi, nhưng cô không thấy vui vẻ. Cô đã không cảm thấy điều đó trong nhiều năm. Qian Meigui nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương từ ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn.

Tiếng gõ cửa vang lên trước khi cô quay lại nhìn thấy ai đó đang bước vào." Cô chủ Mei, thiếu gia, và cô chủ chờ cô ở bàn bếp dưới lầu. "

Qian Meigui gật đầu," Tôi sẽ sớm xuống,"cô ấy nói với nụ cười ẩn ý.

Cô hầu gái cười nhạt trước khi quay lại nhiệm vụ của mình và đóng cửa lại.

Qian Meigui thay thế một chiếc áo màu vàng nhạt với dây mảnh. Cô nhắc lại mái tóc dài sóng và trang điểm nhẹ.

Khi đứng dậy, cô thở ra một hơi thật sâu trước khi mở cửa bước vào bếp, bắt đầu một ngày mới.

Chảo: Haloha, nhớ like và ủng hộ Chảo nhé, mãi ui!
 
Chỉnh sửa cuối:
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 2

Qian Meigui bước xuống cầu thang xoắn, đi qua phòng khách bước vào nhà bếp lớn ngập tràn ánh. Nắng. Cô tìm thấy anh của mình, cặp song sinh Song Jinvi và Song Jun cùng với chị Song Ren đang ngồi song song với họ.

Có vẻ như Song Jinvi và Song Jun đang tranh cãi về một chuyện cỏn con nào đó, vì vậy cô đã đến gần Song Ren, người ta đang đọc một bài báo trong khi uống cà phê đen.

Song Ren chăm chú nhìn tờ báo, mải mê với sự kiện thời sự, vì vậy không chú ý đến sự hiện diện của cô. Mái tóc đen dài của cô ấy xếp thành từng tầng đường cong từ tai đến ngang lưng. Vẻ mặt của cô ấy trông có vẻ điểm đạm và dè dặt như mọi khi, mặc dù cô ấy khá nhẹ nhàng và quan tâm đến những người biết rõ về mình.

Cha của họ, Song Rui và vợ đang làm việc ở nước ngoài ở một đất nước khác, nhưng dù vậy cha mẹ của họ sẽ thường xuyên về thăm, không giống như Song Sheng, người hứa sẽ về thăm nhưng không thành vô sốlần.

Trong suốt hai năm qua, anh ấy đã luôn bỏ lỡ sinh nhật, lễ kỷ niệm. Do vậy, cô cũng không mong chờ những ngày đặc biệt vì không có anh ở đó.

Qian Meigui, trong sâu thẳm, luôn cảm thấy bất an trước quyết định đi xa của anh. Dù vậy, cô vẫn ủng hộ quyết định của anh khi anh có vẻ bận rộn, đi hết nơi này đến nơi khác, không ngừng nghỉ.

Hiện tại Qian Meigui đã quen với việc anh ta không có mặt trong bức ảnh, mặc dù cô ấy luôn thầm mong anh ta trở lại. Song Sheng là người luôn sát cánh bên cô, và có lẽ sẽ tiếp tục như vậy nếu anh ở đây.

Song Ren dường như không để ý đến cô cho đến khi em gái Jinyi kêu lên, "Mei Mei! Chúc mừng sinh nhật!"

Song Ren sau đó ho vì ly cà phê đắng và cô nhìn Qjan Meigui nói, "Chúc mừng sinh nhật, Song Mei," với một nụ cười ẩn ý.

" "Mei Mei, hôm nay sinh nhật của em?" Song Jun hỏi. Qian Meigui cau mày cho đến khi chị gái sinh đôi Song Jinyi đập vào đầu anh ta. "Trong tuần qua hôm nào tôi cũng nhắc cậu" cô lạnh lùng nói với anh.

" "Anh quên mất", Song Jun nói, xóa đầu, mắt nhìn em gái, cảm thấy mình bị sai.

Song Ren tiếp tục uống cà phêi của mình khi đọc các sự kiện. Qian Meigui thở dài, dự đoán phản hồi từ cô gái của cô, Song Ren.

Cô ấy chỉ hơn cô ấy một tuổi - hai mươi ba tuổi, lạnh lùng và xa cách, nhưng vẫn rất đoan trang. Tuy nhiên, Song Ren có thần kinh thép với một trái tim ấm nóng. Cô ấy là người mà Qian Meigui tìm đến khi Sheng không có nhà.

"Mei Mei, màu vàng hợp với em. Trông em thật xinh đẹp", Song Jinvi nói, tiến gần về phía Qian Meigui khiến mái tóc đen ngắn cô ấy đung đưa trên vai.

Mỗi người trong gia đình này đều có mái tóc đen tuyền, đen như bóng vào một ngày trời sáng, với những làn da trắng sứ

Và không tỳ vết. Họ đều xinh đẹp, có tiềm năng trở thành người mẫu hoặc diễn viên, nhưng họ rất coi trọng quyền riêng tư và cảm thấy hài lòng với công việc kế thừa công ty dược phẩm của cha mình.

Song Ren, cặp song sinh và Song Sheng đều có đôi mắt nâu lốm đốm vàng, được thừa hưởng từ cha của họ. Qian Meigui có đôi mắt nâu sẫm và mái tóc màu nâu, những điều này cô khá giống mẹ nuôi cô.

Cặp song sinh này nhỏ hơn Qian Meigui bốn tuổi, mười tám và đang học cuối năm.

"A! Sút nữa thì quên mất chúng ta co hẹn với cửa hàng quần áo!" Song Jinvi vừa nói vừa giật báo từ tay Song Ren.

"Qian Meigui gần như đã quên. Sau hơn một thập kỉ sống với gia đình Song, cô ấy vẫn chưa thích với cuộc sống của giới thượng lưu.

Hôm nay là sinh nhật của cô ấy, mặc họ sẽ đang tham gia một bữa tiệc kỷ niệm 50 năm ngày cưới của ông bà nội. Một sự kiện mà họ không thể bỏ lỡ ngay cả khi cha của họ không còn là thành viên của nhà chính.

Nhớ like và ủng hộ Chảo nhé, mãi ui!
 
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 3

"Em có nghĩ Sheng sẽ đến bữa tiệc tối nay không?" Song Jinvi hỏi. Song Ren thở dài khi thấy chiếc váy của cô chật chội mức nào. Sau đó chị ấy trả lời, "Chị chẳng mong đợi điều đó", khi người nhân viên cố gắng giúp Song Ren mặc vừa chiếc vừa của cô ấy.

Họ đã chọn trang phục trước nhiều tuần, nhưng cuộc hẹn là để thử lại. Qian Meigui trong lòng hơi cảm thấy khó chịu trước câu trả lời của Song Ren, nhưng cô ấy giữ điều đó cho riêng mình.

'Họ không mong đợi sự có mặt của Song Sheng, mặc dù cha mẹ của họ sẽ về nước cho sự kiện đặc biệt này.

Họ đã không gặp Song Sheng trong hai năm. Cô cảm thấy rằng cặp song sinh này rất nhớ anh trai của họ, thậm chí là cả Song Ren, nhưng chị ấy không thừa nhận điều đó. Ngay cả cô cũng nhớ anh. Anh đi trong sự yên lặng, và không một ai, kể cả giới truyền thông, được nhìn thấy anh.

Anh ấy đã hai mươi tám tuổi, và anh ấy đủ lớn để không ai phải tìm kiếm anh ấy hay chăm sóc cho anh ấy. Nhưng Qian Meigui cảm thấy điều đó thật bất công cho anh vì anh đã chăm sóc cho mọi người trong rất nhiều năm.

Qian Meigui cảm thấy bất an khi nghĩ rằng anh ấy có thể sẽ không về nhà trong một thời gian dài hoặc không bao giờ về nhà. Nhưng cô ấy biết cuối cùng của anh ấy cũng phải lộ diện vì anh ấy phải thừa kếlại công tự Dược phẩm.

Chiều muộn, Qian Meigui thay váy với Song Jinvi và Song Ren. Song Ren diện màu vàng sâm panh tôn lên vóc đáng đồng hồ cát của cô, ôm đúng chỗ những đường cong trên cơ thể Song Jinvi diện váy ngắn màu xanh ngọc trông trẻ trung hơn. Còn lại Qian Meigui chọn một bộ váy ren họa tiết hoa hồng với phần ống tay loe kiến cô trông nhỏ hơn hẳn.

Song Ren đã để thẳng mái tóc đen nhánh và thoa phấn mắt màu vàng kim đế tôn lên vẻ ngoài của mình. Sau khi chị ấy nói xong, Song Ren thoải mái nhìn Qian Meigui và cười, điều này không thường xảy ra, "Mei Mei, em sẽ đi dự tiệc với mái tóc như vậy sao?"

Qian Meigui cau mày và nhìn đi chỗ khác, cảm thấy xấu hổ. Song Ren lại nở nụ cười ấm áp, "Đừng lo lắng chị sẽ giúp em".

Qian Meigui gật đầu, "Ừm."

Trong gương, Qian Meigui có thể nhìn thấy Song Ren; cô ghen tị với mái tóc của chị ấy

"Chúng tôi đều có những phong cách khác nhau. Chị thích để tóc thẳng," Song Ren đáp lại khi đang uốn đuôi tóc của Qian Meigui.

Tóc của Qian Meigui sẽ bị xoăn lại trong những ngày nóng nực, và để ép thẳng nó mất nhiều thời gian và công sức

"Tóc của em gợi sóng tự nhiên, đó là phong cách của em. Chị sẽ buộc gọn nó vào và không làm mất bất cứ thứ gì mà em có sẵn, em rất xinh đẹp", Song Ren nói Qjan Meigui ngại ngùng cười.

Sau đó, cô hỏi chị gái mình một câu hỏi mà cô đã nghĩ khá lâu "Chị có tin rằng Song Sheng sẽ không đến tối nay không?"

Song Ren sâu sắc thở dài và trả lời: "Chị không biết phải mong đợi điều gì từ anh ấy, anh ấy thường giữ mọi thứ cho riêng mình và sau đó tiết lộ mọi thứ trong những điểm quan trọng."

Qian Meigui cảm thấy có chút buồn. Mặc dù Song Ren hầu như không để lộ bất kỳ điều gì, vì chị ấy luôn tự điều chỉnh các bản thân rất tốt, giống như Song Sheng.

"Được rồi. Em đã sẵn sàng", Song Ren nói. Qian Meigui nhìn mình trong gương và cười với hình ảnh phản chiếu của mình.

Song Ren trang điểm nhẹ nhàng tự nhiên với mái tóc dài. Cô cười khi nghĩ rằng mình có thể xinh đẹp như Song Ren và Song Jinvi.

Song Jinvi xông vào phòng và nói, "Hai người đã sẵn sàng chưa - Chà! Mei Mei, trông chị thật tuyệt!"

Qian Meigui cười, và Song Ren cười vui khi cô ấy che miệng như một quý cô thanh lịch thực thụ.

Ba cô gái sau đó cùng Song Jun, nóng lòng chờ đợi ở khách sạn tiền sảnh. "Thưa các cô, đi thôi," anh bực bội nhấn mạnh. Song Jinvi sau đó đặt tav qua vai anh trai cô và đẩyanh về phía trước khi cô đảo mắt.
 
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 4

Bàn tiệc sáng rực rỡ với ánh đèn và đèn chùm phủ khắp trần nhà. Trên bàn nào cũng có hoa loa kèn trắng với ghế vàng, khăn trải bàn đỏ và dao dĩa bằng bạc.

Chỉ những người lớn mặt mới có thể tham dự, và các quan chức nhà nước của chính phủ được ngồi cùng với Song Elders. Tất cả họ đều nói chuyện phiếm.

Như mọi sự kiện khác, Qjan Meigui cảm thấy mình không thuộc về những bữa tiệc xa hoa này, mặc dù điều quan trọng đối với cô là phải tham dự vì cô là Song Mei, con giữa thứ ba trong gia đình 5 người con.

Hai anh em ngồi cạnh nhau, nơi mà một chiếc ghế trống dành cho Song Sheng được cho là sẽ khiến họ khó chịu.

Họ vẫn ngồi yên cho đến khi một người đàn ông trẻ trạc tuổi cô đến gần họ.

"Song Ren tối nay trông cậu rất đáng vêu,"

Song Ren giật mình, liếc nhìn anh ta từ đầu đến chân và hỏi: "Sao anh lại ở đây?" cô đáp lại anh ta.

Song Ren mở to mắt nhìn em gái, miệng hơi há hốc.

Mặc dù Song Ren là người thanh lịch và trang trọng, nhưng cô ấy lại có tính nóng nảy và không ngại nói ra suy nghĩ của mình. Khi Qian Meigui nhìn vào người đàn ông, cô nhận ra đó là Su Feng, con trai cả của Su Liang, CEO của Sun Group, một công ty dược cạnh tranh với họ.

Anh ấy mặc một bộ đồ màu trắng, mái tóc vàng của anh ấy vén sang một bên, và anh ấy nhìn Song Ren với đôi mắt xanh như băng của mình.

Anh ấy là kẻ thù của Song Ren và là bạn từ thời đi học, vì họ hay cạnh tranh với nhau. Su Feng cười như thể lời nói của cô không ảnh hưởng đến anh. Anh quay sang nhìn họ, "Jinvi, rất vui được gặp lạị em."

Song Jinyi gật đầu và mỉm cười, "Xin chào, anh Su" Su Feng sau đó quay sang Qian Meigui và nói với một nụ cười, "Chào buổi tối Song Mei."

" "Xin chào," Qian Meigui trả lời.

Song Ren không hề tỏ ra bối rối, và cô cũng không quan tâm tới Su Feng và phớt lờ anh ta

Qian Meigui tự hỏi chuyện gì đã xảy ra giữa họ, khi cô nhận thấy cách anh ta nhìn Song Ren với nửa mong mỏi và nửa oán hận. Nhưng cô sẽ không bao giờ hỏi mối quan hệ của họ là gì. Qjan Meigui luôn luôn cảm thấy sợ hãi khi hỏi.

Su Feng sau đó bắt tay Song Jun trước khi rời đi. Tất cả đều ngồi im lặng, chờ giới thiệu về bữa tiệc.

Người mở màn cho sự kiện này là em trai của bố nuôi cô, Song Li, con trai thứ hai của ông bà và chú của cô.

Chú ấy nói về những kỷ niệm và chúc chúng ông bà có thể sống lâu hơn nữa. Bà Song sau đó tiến đến sân khấu với

Chiếc micro của mình để cảm ơn mọi người đã đến tham dự.

"Thật vinh dự khi các bạn ở đây cùng chúng tôi kỷ niệm 5o năm ngày cưới của tôi. Cảm ơn tất cả các bạn đã cùng chúng tôi kỷ niệm ngày đặc biệt này. Tôi sẽ trao chiếc micrô cho cháu trai cả thân yêu của tôi, Song Sheng.

Qian Meigui sững sờ vài giây sau đócô nhìn quanh bàn, chờ phản ứng của mọi người để xem mình có nghe đúng không.

Song Jinvi và Song Jun đều há hốc mồm. Song Ren trông không hề bị ảnh hưởng.

Qian Meigui đưa mắt về phía sân khấu, khi một người đàn ông cao ráo, trang nghiêm và đẹp trai tiến đến sân khấu. Anh ấy mặc một bộ vest màu xanh nước biển được nhấn nhá với đôi giày mũi nhọn màu nâu hạt đẻ.

Mái tóc đen dài đến tai, sạch sẽ và thẳng tắp, xõa xuống mắt. Khuôn mặt của anh ấy sắc nét, căng và mịn, nhưng vẫn thanh thoát và đẹp đẽ. Qjan Meigui mở to mắt nhìn, đó là Song Sheng!

Qian Meigui nghe thấy những lời bình luận và những lời xì xào trong phòng. Sau lưng cô, hai người phụnữ cất tiếng," Đó là Song Sheng! Anh ấy thật đẹp trai! "Và một người khác nói," Và cao hơn tôi nghĩ! "Những người phụ nữ nhìn anh ta với vẻ kinh ngạc. Qian Meigui thở dài. Nhưng anh ta đã làm gì ở đây?

Song Sheng tiến lên sân khấu với khí chất quý tộc của một lãnh chúa phong kiến. Anh ấy nhìn trên sân khấu một cách điềm đạm và vô cảm, giống như cách Song Ren luôn nhìn." Chào buổi tối, "anh ta bắt đầu với một giọng trầm trầm gần như vô cảm.

" Tôi hy vọng chúng ta có thể vui mừng vào dịp này, như họ đã có trong năm mươi năm qua. Tôi muốn bầy tỏ lòng biết ơn về những cơ hội mà họ đã cho tôi và tôi hi vọng rằng chúng tôi sẽ duy trì mối quan hệ này trong nhiều năm tới. Vì tôi muốn thông báo rằng bây giờ tôi sẽ làm việc cho Song Entertainment. Tôi hy vọng rằng tất cả chúng ta có thể hợp tác trong những năm tới."

Mọi người im lặng. Qian Meigui chỉ có thể nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập với tốc độ nhanh. Lời nói của anh là một đòn giáng mạnh vào gia đình họ. Cô không dám liếc nhìn gương mặt kinh khủng của ông bà Song đó là một sự phản bội.

Song Sheng trả lại micrô cho người mở màn và rời sân khẩu. Qian Meigui không biết phải làm gì, cảm thấy sốc và choáng váng. Anh ấy sẽ từ chức ở Song Pharmaceuticals để gia nhập Song Entertainment chính công ty mà chú của họ đã tiếp quản từ Song Rui.

Những lời thì thầm tràn ngập căn phòng, và cha mẹ cô vẫn điềm tĩnh, nhưng khuôn mặt của họ lộ rõ vẻ thất vọng. Sau đó, cô nhận thấy Song Ren đột ngột đứng lên, khi cô sải bước về phía Song Sheng trong khi anh ta đi về phía lối ra.

Song Sheng ngước nhìn em gái của mình, và khuôn mặt anh bị dáng một cái tát đau điếng. Qjan Meigui hơi che miệng mình

Song Ren nhìn anh với vẻ nửatức giận nửa thương hại khi cô đứng thẳng dậy và bước ra khỏi lối ra trước mặt anh và giữ nguyên tư thế tao nhã của mình. Song Jun chộp lấy ly rượu đang uống dở của Song Ren và đặt xuống.

Đêm đáng lẽ là một buổi tối vui vẻ lại trở nên thật khó xử. Những vị khách không thuộc gia đình Song đã có một khoảng thời gian tuyệt vời sau khi uống những ly rượu, và họ cho rằng thông báo của Song Sheng mang tính giải trí.

Các trưởng bối nhà Song rất vui khi biết rằng một người con trai có năng lực của nhà họ Song đã gia nhập vào là quẩn lý của công ty Giải trí.

Nhưng anh ta định làm gì?
 
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 5:

Qian Meigui không còn tâm trạng ăn mừng nữa nên đã đi tìm Song Jinvi. Song Jinvi dựa vào một tượng đá cẩm thạch ngay sau ngưỡng cửa nhìn ra ngoài ban công. Qian Meigui đến gần và nói, "Xin lỗi vì đã làm gián đoạn."

"Không cần xin lỗi," cô đáp lại một cách nhẹ nhàng, ngón tay sờ soạng trên môi của thần tình yêu.

Qian Meigui cảm thấy rằng Jinvi đang suy nghĩ sâu sắc. Sau đó cô ấy hỏi, "Em cảm thấy thế nào?"

Song Jinyi thở dài. "Em thấy khó chịu vói anh ấy" cô cười một cách dứt khoát. "Nhưng em cũng lo lắng cho chị Ren."

Qian Meigui hỏi, "Tại sao?" cảm thấy khó hiểu.

"Vì những gì anh Sheng đã làm. Bây giờ nó khiến chị ấy trở thành người thừa kế công ty dược phẩm của cha. Đó cũng là một sự phản bội. Ai biết bây giờ cha mẹ chúng ta sẽ làm gì với chị ấy và anh Sheng bây giờ? Gia đình chúng ta có thể bị chia ra giống như cha và chú," cô ấy nói.

Qian Meigui nghĩ trong giây lát. Cô sẽ không cho phép gia đình họ xa nhau. Cô ấy đã mất một cái, và cô sẽ không để mất gia đình này nữa.

"Như vậy không tốt cho chị Ren sao?" cô hỏi. Qian Meigui biết số phận của Song Sheng, nhưng côkhông dám nhúng tay vào nó. Cô chỉ hự vọng rằng Song Ren sẽ khởi sắc từ sự thay đổi này.

Song Jinyi nhìn chằm chằm vào khoảng tối mở ra, quay lại đối mặt với cô với đôi mắt nheo lại, "Có lẽ," cô nói.

Sau một lúc im lặng, Jinvi hỏi, "Chị có biết tên họ Su là ai không?"

Qian Meigui nhớ lại. Họ là đối thủ của tập đoàn Song, và Song Ren ghét con trai của họ, Su Feng. "Biết" Qian Meigui trả lời.

"Mhm. Chà, gia đình Su có ảnh hưởng lớn đến ngành dược phẩm. Nếu Ren trở thành Giám đốc điều hành tiếp theo của Cheif, gia đình chúng ta sẽ phải để chị Ren và Su Feng kết hôn, và lễ đính hôn của họ sẽ chính thức. Cuộc chiến giữa các công ty sẽ kết thúc."

Qian Meigui sửng sốt. Thật. Nếu Song Ren không trở thành CEO, chị ấy có thể kết hôn với bất kỳ ai mà chj ấy muốn. Nhưng với tư cách là một giám đốc điều hành, chị ấy cần phải có sự lựa chọn cẩn thận trong vấn đề hôn nhân.

"Làm sao bố có thể ép chị ấy làm chuyện như vậy?"

Song Jinvi trầm ngâm nhìn cô. "Không ai ép buộc chị ấy, Nếu Su cầu hôn, cô ấy sẽ sẵn lòng chấp nhận. Chị ấy biết sự hợp tác này quan trọng như thế nào và sẽ luôn chọn công ty hơn tình cảm của mình."

"Tại sao chị ấy sẽ đồng ý với một điều như vậy?" cô hỏi.

Jinyi mỉm cười. "Bởi vì đó là Ren. Mặc cho Su Feng dày vò chị ấy trong quá khứ, chị ấy sẵn sàng kết hôn với anh ngay cả khi chị ấy ghét." Sau một lúc, em ấy tiếp tục. "Nhưng đừng buồn. Em nghĩ Su Feng đã trưởng thành. Nhưng Ren từ chối nhìn thấy điều đó, vì họ dùng để tranh giành mọi thứ."

Qian Meigui nhớ lại những năm tháng lộn xộn. Mặc dù cô là người vô hình, nhưng Song Ren rất nổi tiếng trong số các bạn học, và Su Feng đã thách thức cô ấy về điểm số, thể thao và các cuộc thi. Vào năm cuối của họ, Song Ren đã đánh bại anh ta bằng cách trở thành lớp trưởng, và Su Feng trở thành lớp phó. Nhưng anh ta đã hành hạ chị vì anh để cô làm tất cả công việc.

"Em có biết Song Ren có thể ở đâu không?" cô hỏi.

"Có thể là ở một trong những cửa hàng mà chị ấy quản lý; chị ấy sẽ không ở đây vào tối nay, chị ấy cần không gian."

Song Jinvi nắm lấy cổ tay cô và nhẹ nhàng nói: ' vào ftrong nhà nào."Qian Meigui gật đầu và đi theo cô ấy.

Cô tự hào rằng dù còn nhỏ nhưng Jinyi đã khá trưởng thành và điểm đạm, một đặc điểm chung của người nhà họ Song

Song Jinvi cũng kéo người anh em song sinh của mình trên đường, và cả ba người họ về nhà. Qian Meigui tự hỏi Song Sheng cảm thấy thể nào. Đã hai năm trôi qua kể từ khi anh rời đi. Và một lần nữa, anh ta đột ngột rời đi mà không báo trước cho họ.

Chuyện gì đã xảy ra? Điều gì đã thay đổi mọi thứ?

Anh không che đậy việc mình đang ở đâu đó trong thành phố, cùng một thị trấn mà cô đang ở, và anh đã không đến thăm. Anh ta thậm chí còn không thông báo trước rằng anh ta sẽ đến. Nhưng ít nhất cô biết anh sẽ ở lại.

Có lẽ vì anh đã phản bội gia đình họ, và hơn hết là cha mẹ của họ, nên anh không dám đối mặt với họ.

Nhưng cô lại khao khát được gặp anh, hy vọng anh sẽ tâm sự với cô như cách cô đã làm với anh những năm trước.

Qian Meigui cố nén suy nghĩ và quyết định về phòng để ngủ. Đã gần 4 giờ sáng, và lý do duy nhất khiến họ ở lại bữa tiệc đủ lâu, là vì họ sợ về nhà sẽ đối mặt với cơn thịnh nộ của Song Rui. Cha mẹ của họ đã ngủ khi họ về
 
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 6

Song Ren ngồi trước bàn làm việc của mình tại một trong những hiệu thuốc mà cô ấy quản lý. Đó là cửa hàng yêu thích của cô, mặc dù cô không biết cụ thể là tại sao. Cô ấy đã đuổi việc người quản lý qua đêm để cô ấy có thể làm ca đêm.

Điều khiến Song Pharmaceuticals trở thành một công ty thành công là các hiệu thuốc của họ được mở. Cả ngày lẫn đêm và khuyến khích việc đi lại cung cấp thuốc giá cả phải chăng cho tất cả bệnh nhân.

Song Ren đang xem xét các tài liệu cần thiết liên quan đến công ty, khi cô ấy đặt lòng bàn tay lên trên đầu, không thể hiểu được tin tức mà cô ấy nhận được vào đêm hôm đó.

Lòng bàn tay cô cũng bị đau. Cô chưa bao giờ đánh ai đó nặng như vậy trước đây trong đời, nhưng may khi đó là anh trai của mình, vì cuối cùng anh ấy cũng sẽ tha thứ cho cô.

Trước đây, cô luôn nghĩ anh trai mình sẽ là Tổng Giám đốc tiếp theo, và cô sẽ ở bên hỗ trợ anh chứ không phải dẫn dắt. Cô ấy chưa bao giờ nghĩ mình là một nhà lãnh đạo.

Những suy nghĩ rối ren của cô bị cắt ngang khi cô nghe thấy một khách hàng bước vào, "Xin chào - Su Feng?" cô ấy chào và hỏi.

Su Feng thay trang phục dạ hội và mặc một thứ gì đó thể hiện sự giàu có. Anh ta mặc một chiếc áo khoác Brunello màu cát bên ngoài một chiếc áo nịt len Cashmere màu đen.

Anh ấy trông bảnh bao như ngày cô gặp anh ấy, nhưng đó là về ngoại hình, vì Song Ren nhận thấy anh ấy thật đáng ghét theo mọi cách.

"Tại sao anh ở đây?" cô hỏi, cáu kinh. Cô bắt đầu sắp xếp những chai thuốc trên giá một cách ngăn nắp.

Su Feng giễu cợt cười một tiếng, "Tôi cho rằng tới cầu hôn cũng đủ coi như là một câu trả lời?" anh ta nói.

Song Ren dừng lại quay sang nhìn anh ta, cười nhạo báng. "Và ở đây tôi đã nghĩ những lời cầu hôn là lãng mạn, vậy mà anh vẫn chưa quỳ gối, tôi cũng không nhìn thấy một chiếc nhẫn, và chúng ta đang ở giữa một hiệu thuốc."

Su Feng sắc mặt thay đổi, "Nếu là tôi mua nhẫn quỳ cho em, em có nhận không?" Anh hỏi với một giọng trầm và khói nhưng vui tươi. Anh đang thử thách cô, đùa giỡn với cô như anh đã từng làmtrong quá khứ.

Song Ren như muốn run lên, nhưng cô ngăn mình không run nữa. Cô nhớ lại tất cả những lần anh làm khổ cô. Song Ren nở một nụ cười ma mị và nói, "Su Feng, giúp tôi một việc.. biến đi." Song Ren quay lại xếp những lọ thuốc. Nhưng Su Feng lại nắm chặt tay, có vẻ vừa đau vừa tức.

"Ren, em sẽ là của anh dù muốn hay không, anh sẽ đảm bảo điều đó," anh nói với vẻ kiên quyết.

Song Ren nghiến răng, "Tại sao phải bận tâm? Tôi không hiểu tại sao bây giờ anh lại muốn kết hônvới tôi. Hồi cấp ba, anh ghét tôi. Có lẽ anh cảm thấy muốn cưới tôi bất chấp?" sau đó cô ấy đi ra sau quầy. "Tôi không nghĩ rằng sau nhiều năm tốt nghiệp mà anh vẫn cảm thấy muốn hành hạ tôi," cô nói.

"Tôi không muốn làm khổe, nữa," anh bắt đầu, "Nhưng vì lợi ích của cả công ty và gia đình của chúng ta, chúng ta phải làm điều này."

Song Ren nheo đôi mắt nâu vàng của cô và nhìn vào đôi mắt xanh như băng của anh, "Tôi không hiểu làm thế nào mà anhcó thể ổn với cuộc hôn nhân sắp đặt với tôi."

Su Feng trầm ngâm nhìn cô, gương mặt anh tuấn và căng thẳng, nhưng lại đẹp trai một cách tàn khốc. "Nếu là em, tôi sẵn lòng' anh nói mà không hề kiểm chế, Song Ren liếc anh ta bằng ánh mắt diều hâu, dò hỏi.

Cô ấy có nghe thấy điều đó, phải không?

" Chà, đừng cho rằng tôi sẽ ngất đi, "cô bắt đầu chế giễu." Theo quan điểm của tôi, hôn nhân là một cuộc giao dịch và tôi thấy rằng anh cũng có quan điểm tương tự. Miễn là anh thấy ổn với việc kết hôn vì công việc kinh doanh, tôi sẽ chấp nhận mọi lời cầu hôn cảu anh trong tương lai. "

Su Feng mỉm cười," Quả thật tôi sẽ cưới bất cứ ai đủ điều kiện. Nhưng ai nói tôi sẽ cầu hôn em? "

Song Ren nghiến răng nghiến lợi. Anh chàng này đang cố lừa cô!

Cô ấy cười và nói:" Anh nói đúng - tôi ngớ ngẩn. Tôi cho rằng tôi cũng sẽ đồng ý với bất kỳ cuộc hôn nhân nào. Có lẽ tôi sẽ kết hôn với con trai của Lu Honghui, chủ một số bệnh viện trên khắp đất nước.

'Con trai của ông ấy ngang tuổi của tôi, đang tìm kiếm một người vợ tiềm năng. Tôi tự hỏi liệu anh ấy có đồng ý không

"Su Feng nắm chặt tay trước khi nghiến răng nghiến lợi, Tôi sẽ cưới em, và đó là điều tôi làm"

Anh ta xông ra khỏi hiệu thuốc, và Song Ren thấy mình đang mỉm cười thật tươi. Song Ren mỉmcười vì cảm thấy mình đã thắng, nhưng cô nhanh chóng cau mày, lắc đầu. Làm thế nào mà cô ấy lại đồng ý một cách nhanh chóng như vậy? Song Ren xoa xoa thái dương.

Su Feng là người mà cô đã nghe nói đến từ khi họ còn nhỏ. Anh ta là con trai của đối thủ của gia đình họ, và anh ta đăng ký vào trường của cô khi họ lớn hơn.

Họ gặp nhau mười lăm tuổi, và kể từ đó, họ cạnh tranh nhau, và không ai vượt qua họ để đứng đầu lớp. Họ không bao giờ hợp nhau, và bây giờ họ đã kết hôn.

Song Ren luôn biết cô sẽ kết hôn vì công việc kinh doanh, nhưng cô không bao giờ tưởng tượng đó sẽ là Su Feng.
 
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 7

Qian Meigui thức dậy bởi âm thanh ồn ào bên ngoài. Sau đó cô thay một bộ quần áo ngủ đơn giản và đi xuống cầu thang.

Những người quản gia chào cô trước khi bước vào phòng chính. Căn phòng chính rất hoành tráng vớitrần cao và đèn chùm treo, và đồ nội thất ăn nhập.

Căn phòng đã được dàn dựng tỉ mỉ, vì vậy những người sống trong ngôi nhà không sử dụng nó trừ khi có khách đến thăm. Cô liếc nhìn vào phòng và thấy Song Ren đang nói chuyện nghiêm túc với cha họ.

"Chào buổi sáng cô Song Mei."

Qian Meigui hỏi bà quản gia Li, "Đây là?"

Bà Li tỏ ra bất an và thông báo cho cô biết những vị khách nào đã đến. "Đó là bà của con; bà ấy ở đây."

Qian Meigui trố mắt ngạc nhiên.

Qian Meigui tình cờ nghe thấy Song Ren nói với giọng điệu tự biện minh, và mọi thứ khác đều im lặng.

Cô do dự khi bước vào, nhưng cô biết mình phải chào gia đình vì sự tôn trọng.

Vào phòng, cô có thể thấy Song Ren đang ngồi cạnh bà Song trên chiếc ghế dài đặt làm riêng nhập từ Pháp. Bà nội Song ngồi trên ghế bành trong khi cầm cây gậy màu nâu hạt đẻ.

Qian Meigui liếc nhìn Song Sheng, người mặc một chiếc áo sơ mi dài tay màu trắng có cài cúc với quần đen; và ngồi song song Song Rui Và Bà Song, nhìn vô cảm.

Song Ren ngừng nói khi Qian Meigui bước vào.

Qian Meigui khẽ cúi đầu chào bố mẹ và bà nội.

Song Rui - cha nuôi của cô - lông mày khẽ nhíu lại khi Qian Mei bước vào. Ông không nói gì.

Đó là bà nội Song đã nói. "Mei, bạn nghĩ gì về việc Sheng gia nhập công ty của ta?" Bà hỏi.

Qian Meigui sửng sốt, không biết phải trả lời như thế nào.

"Mẹ, Mei không liên quan gì đến chuyện này. Đừng làm cô bé sợ", ông Song nói với giọng trầm.

Bà nội Song mỉm cười. "Tôi muốn biết nó nghĩ gì," bà nói với con trai mình. Song Rui im lặng, và bà quay lại nhìn Qian Meigui, 'Con nghĩ thế nào? Hãy thành thật đi cô gái. "

Qian Meigui trông có vẻ lo lắng cô ấy cố gắng trấn tĩnh bản thân. Nếu cô ấy là Song Ren, cô ấy sẽ phải thông minh trong cách đối phó của mình.

" Con tin rằng nếu đây thực sự là những gì Song Sheng muốn, thì con nghĩ anh ấy nên theo đuổi bất kỳ sự nghiệp nào cho là phù hợp. Tôi cũng tin rằng Ren sẽ chăm lo tốt cho công ty Dược phẩm, có lẽ tốt hơn anh ấy. "

Ban đầu, bà nội Song nhìn cô một cách nghiêm khắc lạnh lùng, nhưng sau đó bà mỉm cười với một chút thích thú." Thật vậy, "bà nội Song nói.

Song Ren, người đang đứng, tiếp tục cho cô ấy.

" Song Mei nói đúng. Hơn nữa, cháu tin rằng mình có khả năng kế thừa công ty dược phẩm. Cháu biết rằng cha đã dành nhiều năm bồi dưỡng vào Sheng, nhưng cháu có thể chứng minh rằng cháu sẽ là một nhà lãnh đạo tuyệt vời. Cháu cũng đã đính hôn với Su Eeng. "

Tất cả mọi người đều nhướng mày. Ngay cả Qian Meigui dường như không nhận thấy. Trong nội tâm, Qian Meigui rất vui. Cô đã luôn nghi ngờ điểu gì đó giữa họ.

" Con đã đính hôn? Con còn quá trẻ. "Bà Song phản bác hỏi.

'" Có vấn đề gì không ạ? "Song Ren phản bác." Con không yêu anh ấy; đây chỉ đơn thuần là công việc. Vì lợi ích của công ty. "

Song Rui cố gắng che giấu nụ cười nhếch mép trên khuôn mặt. Thật vậy, Song Ren là con gái của ông ta. Trong lòng ông cảm thấy tự hào dù không nói gì.

Đối với Qian Meigui, khuôn mặt của ông lạnh lùng và độc đoán. Và Song Ren với vẻ mặt điểm đạm tương tự.

Chị ấy tiếp tục," Su Feng sẽ chỉ kết hôn với con nếu con thừa kế công ti. Anh ấy đã là người thừa kế công ty của nhà anh ấy. NHư vậy chúng ta sẽ trở nên hùng mạnh. Chunga ta sẽ không làm dduocj điều đó nếu Sheng là người kế nhiệm.. "

Qian Meigui có cảm giác chị ấy nói sai. Su Feng có lẽ sẽ kết hôn với Song Ren ngay cả khi cô ấy là một thường dân.

Mặc dù Song Ren có lẽ không biết Su Feng cảm thấy thế nào về cô. Và Qian Meigui không phải là người thích can thiệp vào chuyện của người khác

Song Rui tỏ ra thích thú. Sau đó, ông ấy nói," Cha đã thảo luận các vấn đề với mẹ các con, và chúng ta quyết định rằng chỉ cần con hoàn thành việc học về khoa học y sinh và kinh doanh, và kết hôn với Su Feng, công ty sẽ do con làm Giám đốc điều hành, vì vậy Ren có thể tiếp tục tập trung vào việc học. "

" Về phần Song Sheng, nó sẽ làm việc với Song Li và con trai của Li. "

Qian Meigui biết rằng đó là một đòn giáng mạnh vào cha họ, khi hợp tác với người chú đầy mưu mô trong công việc kinh doanh. Nhưng với Ren là người thừa kế, cô cho rằng điểu đó là không thể tránh khỏi. Ren đã rất chăm chỉ.

Ren cúi đầu, và nói một cách chính thức," Cảm ơn vì đã lắng nghe con "

Trong số tất cả các con của mình, Song Rui biết rằng Song Ren là đứa con vàng của mình mặc dù ông không thích so sánh các con vì ông yêu từng người trong số họ, bao gồm cả Song Mei.

Song Ren có điểm số đặc biệt và xuất sắc trong hầu hết mọi thứ. Song Sheng cũng vậy, nhưng anh ấy tập trung vào lĩnh vực kinh doanh giải trí.

Ông chờ đợi khoảnh khắc con gái của mình sẽ thách thức ông và chiến đấu vì điều mà nó tin tưởng. Ông biết cô sẽ lựa chọn đúng.

Song Rui sau đó nói," Ren, hãy đưa Mei đi cùng."Qian Meigui đi rờicùng em gái, để lại Song Sheng một mình với ông.
 
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 8:

Song Ren rời khỏi phòng với Qian Meigui đế lại Song Sheng một mình với cha.

"Sheng, '" cha anh gọi anh xa cách, lặng lẽ. "Con khá im lặng trong cuộc họp này nhỉ."

"Là tôi?" Song Sheng mỉa mai hỏi.

"Cha biết tại sao anh lại làm điều này."

Song Sheng híp mắt, "Làm sao bây giờ?" anh lạnh lùng đáp lại.

"Không phải cùng nguyên nhân anh rời đi sao?".

Sheng lạnh lùng giễu cợt, "Cha hiểu lầm con, con rời công ty vì hai lý do." anh vẫn ngồi yên, đặt khuỷu tay lên đùi, tựa vào. "Con không thể chịu được khi nhìn vào cha vì những gì cha đã làm. Cha có chuyện liên quan đến bố mẹ của Xiao Mei."

"Con biết điều gì?" Cha anh hỏi, ánh mắt lạnh lùng và xa cách. Khía cạnh người cha của ông ta đã không còn

"Con không hoàn toàn chắc chắn, nhưng con có lý do để tin rằng cha phải chịu trách nhiệm về cái chết của họ. Con nghĩ cha đã che đậy nó và đưa Xiao Mei vào nhà vì cha hy vọng một ngày nào đó sẽ sử dụng cô ấy."

Cha Song bật cười. "Đó là những gì con tin?" anh ấy hỏi. "Tôi không bao giờ tin rằng mình đã nuôi dạy một đứa con trai ngu ngốc như vậy. Cái chết của họ không liên quan gì đến tôi. Tôi thực sự là bạn của họ và tôi đang bảo vệ Mei"

"Vậy thì tại sao ông lại giấu nó?" anh gần như hét lên mặc dù anh không dám sợ ai khác nghe thấy.

Song Rui nhìn chằm chằm vào con trai mình với sự lạnh lùng tuyệt đối, như thể ông đang từ chối cậu trước sức nặng của cơn thịnh nộ.

"Tôi đã che đậy rất kỹ để giữ an toàn cho Mei. Nếu anh cố gắng tìm thêm bất kỳ thông tin nào về gia đình nó, anh không chỉ làm tổn hại công ty mà còn làm tổn hại đến sự an toàn của Mei"

Sheng suy nghĩ, khuôn mặt không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. "Mei có gặp nguy hiểm không?" Anh phải hỏi.

Cha Song lắc đầu. "Không," anh ấy bắt đầu, "bởi vì cô ấy nằm trong sổ đăng ký gia đình của chúng ta. May mắn thay, Qian là một cái tên phổ biến, vì vậy ngay cả khi mọi người phát hiện ra nó được nhận nuôi, họ không thể theo dõi nó'

Song Sheng khoanh tay và đặt câu hỏi," Nếu cha mẹ em ấy là người thấp kém, thì tại sao việc tìm kiếm thông tin về lý lịch của họ gần như không thể. Tôi đã làm việc với các nhà khoa học máy tính và tin tức nhưng cả hai đều không thể tìm thấy bất cứ điều gì về chỉ tiết của cái chết của họ. Các báo cáo khám nghiệm tử thi cho rằng đó là một vụ tai nạn xe hơi, đó là sự thật. Nhưng còn những thiệt hại đối với chiếc xe thì sao? Nó được đưa đến và bị nghiền nát. Ngoài ra, khi họ lái xe, họ không tham dự một lễ kỷ niệm. Họ đã bỏ trốn. Tại sao vậy?'anh ấy hỏi.

"Có một số điều tốt nhất là con không nên biết," cha anh bác bỏ. Song Rui đứng dậy và rời khỏi phòng mà không nói thêm một lời nào với anh ta.

Song Sheng vẫn ngồi trên chiếc ghế sofa sang trọng. Nó khác với lần cuối cùng trước khi anh ấy rời nhà. Đã quá lâu, Song Sheng cảm thấy có lỗi vì đã không đến thăm gia đình mình lâu như vậy.

Ngay khi thức dậy sáng nay, anh ấy đến chỉ để tham dự cuộc họp gia đình này. Song Ren sẽ đảm nhận vị trí của anh và cô ấy sẽ làm cho công ty tót lên. Có lẽ là do anh chàng Su Feng kia đã luôn biết cách thúc đẩy cô về phía trước.

Anh nghĩ khi ra khỏi phòng thì lặng lẽ ra khỏi nhà. Nhưng anh ấy đã được gặp anh chị em của mình trong tiền sảnh của nhà họ.

"Anh đi đâu?" Song Jinyi hỏi.

"Anh về căn hộ," anh lạnh lùng nói.

Jinvi bấu chặt ngón tay vào gấu váy, nói: "Buổi chiều anh không ở lại sao? Anh là người tệ nhất!" Em ấy nói trước khi xông ra ngoài. Song Jun im lặng và bỏ đi cùng cô. Khuôn mặt anh ta điểm đạm, nhưng đôi mắt anh ta giận dữ.

Qian Meigui bị cắm rễ xuống đất khi cô ngước lên nhìn anh. Song Sheng đã nhìn cô chằm chằm với ánh mắt giận dữ trước khi anh ra khỏi nhà.

Cô không thể hiểu tại sao anh lại đẩy mọi người ra xa. Cô biết Song Sheng thường tự mình làm mọiviệc, nhưng cô cảm thấy anh không nên đối xử lạnh nhạt với họ.

Song Sheng sải bước đi, hướng về phía cổng. Lòng can đảm bùng lên, cô chạy theo anh.

"Song Sheng!" cô gọi anh. Anh đột ngột dừng lại trước khi quay lại. Và với ánh sáng rực rỡ của nắng chiểu, cô nhìn rõ hơn những nét đẹp trai của anh.

Trong khi Song Ren xinh đẹp thì Song Sheng lại đẹp trai đến nghẹt thở. Đôi mắt lốm đốm vàng hìnhquả hạnh của anh nhìn vào mắt cô, nheo lại và tập trung. Những sợi tóc đen của anh ấy xõa xuống mắt. Cô phải nhìn đi chỗ khác dù đã quen biết nhiều năm nhưng cô vẫn không thếđối mặttrực tiếp với anh.

"Sao vậy?" anh ấy hỏi.

"Tại sao anh lại rời đi?" Cô yêu cầu một câu trả lời.

"Tôi có một số công việc phải giải quyết sau."

" "Tại sao anh không ở lại?" Cô hỏi, gần như cầu xin.

Sau một lúc im lặng và nhìn chằm chằm xuống đất, Qjan Meigui cảm thấy một bàn tay đang vò rối mái tóc của mình. Cô ngước nhìn anh, lòng cô ấm lại. Anh nhìn cô với một nụ cười đầy ẩn ý. Song Sheng khá lạnh lùng và xa cách, giống như cha của họ, nhưng anh ấy tốt bụng, dịu dàng và kiên nhẫn với những người anh ấy quan tâm.

Qian Meigui biết rằng nếu cô là bất kỳ ai khác, anh ấy thậm chí sẽ không thừa nhận cô. Nhưng với tư cách là em gái nuôi, anh không ngại bộc lộ khía cạnh dịu dàng của mình.

"Anh xin lỗi, Mei," anh bắt đầu, "Ren giận anh, và anh đã làm gia đình thất vọng."

Môi của Qian Meigui hé mở, "Không! Không đúng. Cứ ở lại và.. và.." cô không nói nên lời. Anh lại nhìn cô với nụ cười ngọt như mật và nói, "Tốt hơn là họ nên ghét anh ; anh ghét chính bản thân mình."

"Nhưng họ không ghét anh. Hãy đến thăm một ngày nào đó."

Song Sheng lại mỉm cười và nhìn chằm chằm vào mắt cô khi anh vén một lọn tóc ra sau tai cô, thật bấtngờ. Ánh mắt anh nhìn xuyên thấu đến nỗi não cô quên mất mình muốn nói gì với anh tiếp theo. Những ngón tay anh vẫn đặt sau tai cô khi nhịp tim cô tăng nhanh.

Song Sheng buông tay khỏi cô và phủi sao đó nói'Anh sẽ gọi cho em sau, được chứ.'Cô mỉn cười ' Được'

Qian Meigui nhìn theo bóng lưng anh. Tim cô đập liên hồi nhưng chính cô cũng không biết tại sao
 
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 9:

Song Ren đang học kỳ cuối trước khi tốt nghiệp với tấm bằng loại ưu về khoa học vi sinh. Năm học của chị ấy kéo dài do phải tham gia các khóa học kinh doanh bổ sung để sau này quản lý công ty tốt.

Chị ấy đến thư viện ở trường mình vào buổi tối muộn. May mắn thay, không có nhiều người học trên trường sau khi trời tối, nhưng cô ấy thích Song Ren làm việc hiệu quả hơn vào những giờ tốimuộn và cô ấy đã hoàn thành nhiều việc.

Đang mải mê học tập, Song Ren nhận được thông báo từ Mes. Đó là từ người bạn thân nhất của cô, Zhang Wei hỏi cô: "Cậu ăn chưa?"

Song Ren không nhận thấy cô đói cho đến khi anh ấy hỏi. "Không." Cô ấy đã gửi lại.

"Được rồi. Cậu đang ở đâu? Tớ sẽ mang đồ ăn tới."

"Tớ đang ở thư viện trường học," Song Ren trả lời.

Song Ren đóng cửa trò chuyện và tiếp tục việc học của mình. Zhang Wei là bạn của cô trong năm học cuối cấp hai, vì anh cũng là thành viên của hội học sinh. Anh ấy trầm tính hơn và đè dặt hơn, mặc dù anh ấy đã cởi mở hơn khi anh ấy trở nên thoải mái hơn. Anh ấy cũng đã giúp đỡ cô rất nhiều trong suốt năm học khi cô ấy là lớp trưởng

Nửa giờ sau, Zhang Wei buông ra một cái túi xách và lấy ra. Cô có thể thấy đó là một hộp đựng gạo, rau hấp và cá đã khử dầu qua nắp hộp trong suốt.

"Cảm ơn cậu, cậu là trời, Zhang Wei." Zhang Wei mỉm cười khi anh ngồi xuống trước mặt cô. Song Ren lấy hộp đựng và đũa hỏi, "Gia đình của cậu thế nào?"

"Mẹ tớ vẫn tốt. Một trong những người anh em của tớ đã rời thành phố và tớ đã không nghe tin từ anh ấy trong nhiều tháng." Song Ren nhìn anh, khó hiểu. "Tại sao bây giờ cậu mới nói với tớ điều này?" Cô ấy hỏi.

"Tớ đã hy vọng anh ấy sẽ trở về vì chúng ta không làm gì sai. Nhưng tớ biết mọi chuyện đã kết thúc vì anh ấy không tham dự đám cưới của anh cả."

" "Cái gì? Anh ấy không tham dự?" Cô hỏi, bối rối.

"Không. Và tớ không biết tại sao."

Zhang Wei trông có vẻ buồn, nhưng Song Ren biết rằng cô có thể liên quan. Zhang Wei có sáu anh trai và một em gái. Tất cả họ đều lớn lên nghèokhó, nhưng Zhang Wei đã đăng ký vào trường với mộthọc bổng. Và vào bữa trưa, anh ấy sẽ chết đói, nhưng Song Ren đã luôn dành bữa trưa cho anh ấy từ nhiều năm trước.

"Tớ rất tiếc khi biết điều đó," cô ấy bắt đầu, "Tớ biết cậu đã làm những gì tốt nhất có thể để giữ gia đình mình bên nhau. Hãy cho anh ấy thêm thời gian." Zhang Wei gật đầu, tâm tình càng ngày càng ảm đạm.

" "Sheng đã trở lại," cô nói.

"Có thật không?" Anh ấy hỏi. Đôi mắt anh lấp lánh như muốn cho anh một chút hy vọng về người anh em của mình.

"Vâng" cô ấy nói.

"Trông cậu không vui lắm," anh quan sát và lưu ý. "Sheng đã từ chức khỏi công ty và quyết định đầu quân cho chú tớ. Anh ấy đã phản bội cha tôi", cô trảlời.

Lông mày Zhang Wei nhíu lại, "Chờ đã" hắn bắt đầu. "Như vậy không phải biến cậu trở thành người thừa kế công ty sao?"

"Thật vậy," cô ấy trả lời. Anh cười, "Thật tuyệt!"

Song Ren cười đáp lại một cách dứt khoát. "Tớ không biết anh ấy đang nghĩ gì, nhưng tớ chưa bao giờ tưởng tượng mình sẽ là CEO"

Zhang Wei lại mỉm cười, "Cậu đã làm tốt với tư cách lớp trưởng trước đây. Tớ chắc chắn cậu sẽ làm tốt"

Song Ren đá anh ấy, "Zhang Wei, cậu thật sự là một người bạn tốt."

Zhang Wei cười một cách dứt khoát. Anh ấy không đặc biệt đẹp trai, nhưng anh ấy đã luôn ở đó vì cô. Và Zhang Wei tự hỏi khi nào anh mới có đủ can đảm để thổ lộ tình cảm mà anh đã dành cho cô suốt bao năm qua. Song Ren xinh đẹp và thông minh do đó, anh biết rằng anh không xứng với cô.

Nhưng khi biết cô sẽ thừ kế công ty, anh nghĩ cô sẽ co trọng tình yêu chứ?

Đọt nhiên anh cảm thấy mình có ca đảm, nhũng nó đã bị cô cắt ngang

"Tớ đã đính hôn rồi"
 
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 10:

"Tớ đã đính hôn," Song Ren nói.

"Gì?" Trương Vĩ chất vấn. "Đính hôn đòng nghĩ sẽ kết hôn?'Song Ren gật đầu.

" Tới ai? "Anh ấy hỏi. Trái tim anh đang thắt lại rất sâu. Một phần nào đó trong anh không thể tin được. Nó quá đột ngột.

" Tớ đã đính hôn với Su Feng, "cô thản nhiên nói khi đang ăn cơm. Zhang Wei nắm chặt tay dưới bàn." Su Feng con trai tổng giám đốc Sun Pharmaceuticals? "Anh ấy hỏi.

" Vâng, "cô ấy nói.

" Không phải là cùng một tên bắt nạt cậu hồi còn đi học sao? "Song Ren thở dài một hơi." Anh ấy không nhất thiết bắt nạt tớ. Anh ấy chỉ là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của tớ, và không bao giờ hòa hợp. "

" "Tại sao cậu lại kết hôn với anh ta?" Anh hỏi.

"Bởi vì anh ấy cũng là đối thủ cạnh tranh của cha tớ và khi nếu kết hôn vơi sanh ta đó sẽ là một điều tôt cho công ty."

Zhang Wei cố tỏ vẻ không buồn bực, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ren, tớ không nghĩ rằng cậu sẽ giải quyết một cuộc hôn nhân sắp đặt."

"Ý cậu là gì?"

"Ý tớ là cậu đang bán rẻ mình. Thay vì kết hôn vì tình yêu, cậu lại kết hôn vì tiền. Tớ không nghĩ rằng cậu lại nông nổi và tham lam như vậy".

Song Ren ngừng ăn và nheo mắt lại. "Tớ không mong đợi được nghe điều đó từ một trong những người bạn lâu năm nhất của mình," cô nói một cách nghiêm túc.

"Nếu đó là bất kỳ mối quan tâm nào của cậu, tôi đang làm điều này vì gia đình tôi. Cha tôi đã làm việc chăm chỉ từ con số không để xây dựng doanh nghiệp của mình và tôi sẽ làm việc chăm chỉ để duy trì nó. Với Su Feng, chúng tôi có thểxây dựng một đế chế."

Cô ấy dùng khăn ăn lau miệng một cách tao nhã và nói, "Tôi biết rằng cậu quan tâm đến hạnh phúc của tôi, nhưng điều này sẽ làm cho tôi hạnh phúc, sẽ như vậy."

"Hãy tiếp tục thuyết phục bản thân điều đó," anh vặn lại. Znang Wei không thể tin được. Sau ngần ấy năm, cô sẽ chọn chàng trai đã lừa dối và hành hạ cô thay vì anh hoặc bất kỳ người đàn ông nào khác.

Anh cảm thấy đó là một trò đùa bệnh hoạn. Anh ta đứng dậy và nói, "Vậy thì, tôi chúc bạn hạnh phúc", và anh rời khỏi thư viện.

Song Ren bề ngoài trông rất ổn và điểm đạm, nhưng bên trong, cô cảm thấy rất kinh khủng. Bao năm qua cô đã luôn biết tình cảm của Zhang Wei dành cho mình. Nhưng Song Ren biết rằng cô không bao giờ có thể trả lại chúng. Cô đã xem xét nó, nhưng nó sẽ dừng lại. Và rồi cô ấy cảm thấy vô vọng vì đã từng yêu. Đối với cô, một cuộc hôn nhân sắp đặt có vẻ phù hợp hơn về mặt tài chính, và nó sẽ khiến cha cô tự hào. Có lẽ cô ấy có thể làm bạn với Su Feng như lẽ ra họ luôn phải như vậy.

Cô cũng tin rằng Zhang Wei xứng đáng với một người phụ nữ tốt, luôn trân trọng anh và luônhướng về anh. Cô không xúc phạm đến lời nói của anh; cô biết anh rất đau lòng. Nhưng Song Ren phải nói với anh ta ngay lập tức để anh ta không còn hy vọng. Tình bạn sáu năm và cô không thể để anh đi vì họ vẫn là bạn tốt của nhau và cô hy vọng rằng sau này, anh sẽ chấp nhận cuộc hôn nhân của cô với Su Feng.

Song Ren quyết định thu dọn đồ đạc và lái xe trở về nhà. Khi cô đến biệt thự nhà Song, vẫn còn sớm. Khoảng 10 giờ tối Khi cô bước vào nhà của mình, SuFeng đang ở trong bếp và mặc quần áo ngủ. Song Ren giật mình đánh rơi túi sách. "Anh," cô ấy chỉ. "Anh đang làm gì ở đây?"

Mẹ của Song Ren sau đó bước ra và nói: "Ren, con đã về". Tống Thiến cảm thấy mình sắp ói. "Mẹ, Su Feng sao lại ở đây?"

Chính Su Eeng đã nói: "Tôi đến chào gia đình em và chính thức ngỏ lời cầu hôn. Sau đó tôi đã nói với họ về việc tôi ở trong một khách sạn vì nhà tôi hiện đang sửa sang lại. Mẹ em đã tốt bụng cho tôi hỏi ở trong phòng dành cho khách."

Tên này thật táo tợn, Song Ren nghĩ. Su Feng chào tạm biệt và lên phòng, và Song Ren nói, "Mẹ đang nghĩ gì vậy?"

Mẹ cô sau đó nói: "Hai con đã đính hôn và phải luôn quấn quít bên nhau. Cậu ấy sẽ ở chung vài ngày, và đã đến lúc hai người hòa hợp. Mẹ muốn có cháu, và tuổi trẻ là tài sản lớn nhất của con đấy.."

Song Ren hé môi không nói nên lời. "Chúc con ngủ ngon," mẹ cô nói khi cô chạy về phòng ngủ chính. Ren không biết nghĩ gì, nhưng cô đã đi ngủ và có một đêm trằn trọc.
 
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 11

Sáng hôm sau, Song Ren tỉnh dậy cảm thấy lâng lâng. Cô rời khỏi giường và đi về phía nhà bếp và vẫn mặc quần áo ngủ. Mỗi thành viên của Gia đình Song thích nấu ăn hơn là để bất kỳ người giúp việc làm việc đó.

Cha mẹ đã ra đã bay ra nước ngoài từ sáng sớm, không ai biết họ đi đâu. Họ thường xuyên đi du lịch kể từ khi Song Jinvi và Song Jun tròn mười tám tuổi. Cô cho rằng đây là điều mà các cặp vợ chồng lớn tuổi thường làm sau khi con cái của họ đã lớn.

Song Ren nấu một ít trứng, nấm, rau và pha một ít cà phê đen. Cô đã nấu một số món ăn theo thói quen cho các anh chị em của mình khi bố mẹ họ rời đi.

Sau khi đặt tất cả bát đĩa lên bàn ăn, Song Ren uống cạn cốc cà phê trong khi nhìn ra khoảng sân xanh qua cửa sổ. Cô không ngờ có người lén đi sau lưng mình.

Song Ren đánh rơi cốc cà phê và chiếc ly vỡ tan làm Su Feng giật mình. Anh ta đã tự động dọn dẹp những mảnh vụn đó

Anh bắt đầu lau những mảnh vỡ thủy tinh và lấy một miếng giẻ để lau vết cà phê. Su Feng dường như không nhận ra một trong những mảnh vỡ và nó đã xuyên qua đầu ngón tay anh. Theo bản năng, Song

Ren đưa tay ra ngay khi thấy máu. Cô nắm lấy tay anh và nhìn vết thương.

Cô lướt ngón tay anh qua nước để loại bỏ máu. Cô ấy buông tay ra và đi vào tủ với lấy một miếng băng. Cô cắt một đoạn và buộc nó quanh ngón tay anh ta và cố định nó bằng một chiếc ghim. "Nó không sâu nhưng không nên chủ quan" cô nói.

Trong khi Song Ren xử lý vết thương cho anh, cô chưa nhìn anh ấy một lần. Nhưng khi cô nhận anh chẳng nói lời nào thì cuối cùng cô cũng liếc nhìn anh. Đôi mắt anh như cố gắng mở thật to để ghi nhận hết những gì cô đang làm

Cô tự hỏi tại sao anh lại nhìn cô một cách mãnh liệt như vậy. Sau khi nhận ra khoảng cách nhỏ giữa họ, cô nhận ra cơ thể họ gần như thế nào. Mái tóc vàng của anh ấy vẫn đang ướt nó xõa trên khuôn mặt của anh ấy một cách tuyệt đẹp. Cô lùi lại một bước, nới rộng khoảng cách giữa họ.

Sau một lúc im lặng, Song Ren lúng túng hỏi: "Có muốn ăn chút gì không?"

Su Feng chậm rãi gật đầu nhìn cô đi ra sau quầy lấy một đĩa thức ăn cho anh.

Su Feng nhớ lại khoảng thời gian ở trường trung học khi lần đầu tiên anh gặp Song Ren. Anh đã trải qua những năm tháng cấp hai của mình khi luôn nghe mọi người nói về con gái lớn nhà họ Song. Su Feng hay trêu chọc những người bạn khác, trốn học và tiêu tiền một cách liều lĩnh. Cậu ấy vốn dĩ rất giỏi nhưng do không đến lớp thường xuyên nên thành tích tụt dốc

Bố mẹ anh luôn so sánh anh với cô. Người thừa kế là một cô gái ngoan, học giỏi. Anh không thể tin được. Hầu hết những cô gái giàu có mà anh quen đều hư hỏng và kiêu ngạo. Ở trường cấp 3, anh chuyển đến trường của cô để gặp cô con gái thông minh và ưu tú của đối thủ của cha anh.

Khi theo học, anh ấy không thể học cùng lớp với Song Ren vì sự khác biệt về điểm số của họ, và anh ấy không muốn nhìn nhận cô ấy như thế nào. Cô gái với một dáng vẻ thấp bé

Đó là vào khoảng tết trung thu, lần đầu tiên anh nghe thấy tên cô. Su Feng mua trà sữa hạt phỉ với một nhóm bạn và anh nghe thấy một cô gái gọi, "Song Ren!" '

Anh nhìn thấy cô quay lại và đi theo đám đông, anh bỏ lại đám bạn mình và đuổi theo cô

Anh tiếp tục bước qua những khoảng trống nhưng đã mất dấu cô.

Anh ta để ý đến một số sinh viên bán bánh trung thu khi anh ta hỏi một chiếc bánh ngọt nhân đậu. Một nhóm nữ sinh từ trường của anh ấy tiếp cận anh ấy. Dù không tán tỉnh ai nhưng anh chàng đã nhận được sự quan tâm từ các cô gái.

Sau đó anh thoáng thấy một người con gái trẻ đứng sau những cô gái đang tán tỉnh anh. Anh không hiểu tại sao khi nhìn thấy cô, anh không thể rời mắt.

Cô là một người đẹp với mái tóc đen dài xõa ngang vai. Cô ấy bước thẳng tự tin và anh ấy tự tin rằng cô ấy đang đi về phía anh. Khi đến gần quầy, cô ấy yêu cầu một chiếc bánh ngọt nhân đậu cho các nhân viên.

Su Feng liếc nhìn cô nhưng có vẻ cô đã không biết. Một số cô gái đã cố gắng nói chuyện với anh, nhưng anh rất muốn phớt lờ họ. Một cách lịch sự, anh nhận chiếc bánh ngọt đậu ngọt và nghe thấy ai đó nói, "Ren, cậu đang mua vị nào." Su Feng bất động.

'Đậu ngọt"cô ấy nói nhẹ nhàng với một nụ cười nhỏ.

Đám đông rất đông, và vì anh ấy hiếm khi tham dự các sự kiện ở trường nên ở đây thật quá chật chội.

Anh cố gắng lách qua trước khi Song Ren rời đi, nhưng một trong số các cô gái đã túm lấy anh khi anh đâm vào ai đó và đồ uống đổ vào người cô.

Áo sơ mi và tóc của Song Ren ướt vì rà sữa. Cô liếc nhìn đồng phục của mình và mặt đất, chiếc bánh đã rơi xuống đất. Cô nhặt chiếc bánh đậu ngọt của mình lên và bĩu môi, yêu cầu một cái khác

Cô nhận chiếc bánh từ người bán hàng rồi ăn hai miếng bánh ngọt và bỏ đi một cách thờ ơ. Su Feng muốn cười nhưng lại không dám. Cô gái buồn bã về chiếc bánh ngọt bị rơi hơn là sự lộn xộn của bộ đồng phục.

Su Feng đã đứng cắm rễ xuống đất khi cô rời đi. Anh cảm thấy mình thật ngu ngốc. Anh không ngờ bản thân mình lại không ra gì, nhưng quan trọng hơn là anh không ngờ cô lại xinh như vậy. Cô chẳng hề quan tâm tới anh, nhưng anh biết anh muốn làm quen với cô

Và bây giờ sau sáu năm, anh vẫn không thể rời mắt khỏi cô, khoảng cách của họ vẫn xa cách như vậy
 
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 12

Song Jinvi và Song Jun xuất hiện trong bếp với mái tóc bổ luống không mấy nổi bật. Qian Meigui đi xuống ngay sau đó.

Song Jinvi dụi mắt cho đến khi cô nhận ra một người đàn ông đẹp trai đang ngồi trên một chiếc ghếcành bàn ăn cô ấy gần như hét lên.

"Su Feng?" cô ấy đã gọi.

Su Feng bắn cho cô ấy một nụ cười rạng rỡ và Song Ren tròn mắt khi nhìn thấy cảnh đó. Cô đưa cho Su Feng đĩa của anh ấy và mọi người khác tự lấy đĩa của mình. Anh ta nhìn xung quanh để tìm những người giúp việc và không tìm thấy ai.

Anh biết gia đình Song Fen là những người nhã nhặn nhưng anh không tưởng tượng rằng họ luôn tự làm tất cả các công việc nhà. Nhưng sau đó, anh nhớ lại rằng CEO Song Rui là một người đàn ông khiêm tốn, coi trọng sự riêng tư của gia đình mình.

Su Feng bắt đầu ăn trong khi Song Ren ngồi song song với anh. Anh thỉnh thoảng liếc nhìn cô nhưng cô vẫn bình tĩnh và thản nhiên.

" "Vậy, anh làm gì ở đây vậy anh Feng?" anh nghe Jinvi hỏi.

"Nhà tôi đang sửa sang lại và mẹ em vui lòng mời tôi ở lại."

"Nhà của anh không phải có mười mấy phòng sao? Anh không thể ngủ trên chái nhàchỗ họ không sửa sang sao?" '

Qian Meigui cố nén cười và Song Jun đá cô dưới gầm bàn. "Gì?" Jinyi cáu kinh hỏi cô em sinh đôi của mình. "Rõ ràng là anh ấy ở đây vì chị Ren, ' cô ấy nói với một nụ cười rộng trong khi cầm một tách trà.

Su Feng lúng túng liếc nhìn Song Ren và cô cũng đang nhìn anh. Anh hắng giọng." Họ đang sửa hệ thống lọc khí và khói làm anh đau đầu. Nó phát tán khắp nhà ", anh nói với một nụ cười lịch sự.

" Được rồi, "Song Jinvi mỉm cười nói, và cô ấy liếc nhìn anh như thể họ đã chia sẻ một bí mật. Anh nhanh chóng nhìn Ren, cô vẫn tiếp tục bữa ăn của mình một cách không hứng thú.

" Chiều nay anh định làm gì? "Qian Meigui yêu cầu anh ta thay đổi chủ để trò chuyện. Anh rất biết ơn vì điều đó.

" Anh định đi làm sau khi ăn sáng. Anh đã hy vọng Ren sẽ đi cùng anh. "

" Không, cảm ơn. "Song Ren nhanh chóng trả lời.

" Tại sao không? "Jinvi thì thầm với anh ta." Chị là bà chủ tương lai của công ty anh ấy. "

Song Ren hạ nĩa xuống và nói," Và có lẽ em đã quên chị cũng là chủ của công ty nhà chúng ta "cô ấy nói vớimột nụ cười." Vì là cuối tuần, tôi phải đến văn phòng chính vì tôi đã dành cả tuần để học. "

" Được rồi' Su Feng bắt đầu. "Tôi sẽ đưa em đến và đón em khi tròi tối?"

Song Ren nắm chặt nĩa của cô. "Được rồi, tôi có thể tự mình lái xe."

Nhưng muốn đên Sun Groud phải đi qua Song Pharmaceuticals; tôi chắc chắn rằng chúng ta có thể giúp đỡ môi trường bằng cách đi chung xe. "

" Xe của tôi là xe điện, "cô nói, kết thúc cuộc trò chuyện.

Su Feng không bao giờ có thể thắng nói chuyện với cô như cái cách cô nói với anh đã luôn là như vậy kể từ khi họ gặp nhau

" Mấy giờ em về nhà tối nay? "Anh ấy hỏi.

" Có vấn đề gì không? "

' Sáu giờ tối. Đó thường là thời gian chị ấy ở nhà vào cuối tuần." Jinvi nói thay cho cô, tránh cảm giác xấu hổ thứ hai. Jinvi thầm mắng Song Ren trong lòng. Chị cả của cô sao có thể lạnh lùng như vậy?

Su Feng mỉm cười, "Vậy gặp lại." Anh đứng dậy và đi về phía phòng khách. Song Ren thở dài một hơi. "Tại sao chị lại đối xử với anh ấy như vậy? Anh ấy đang cố gắng làm bạn với chị." Jinvi biết rằng tình cảm của Su Feng vượt xa tình bạn, nhưng cô biết Song Ren sẽ không bao giờ chấp nhận điều đó.

Song Ren im lặng. Jinvi đã đúng. Cô nghĩ rằng cô có thể chấp nhận mở lòng với bất kỳ người đàn ông nào nhưng cô nhận ra rằng với Su Feng, họ đã sảy ra quá nhiều chuyện trong quá khứ. Cô ấy sẵn sàng bỏ qua quá khứ với anh ấy nhưng cô vẫn phải đặt ra ranh giới giữa họ
 
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 13

Hôm nay là chủ nhật nên Qian Meigui có nhiều thời gian rảnh rỗi cô quyết định đi bộ đến một cửa hàng sách cũ. Nhìn ngắm những bức ảnh bức chân dung treo trên tường những món đồ cổ đồ nội thất cổ điển. Đây là nơi yêu thích của cô. Cô ngồi trên chiếc ghế sofa mộc mạc và chọn một cuốn tiểu thuyết giả tưởng.

Sau một giờ đọc, cô bị gián đoạn vì nhận được một cuộc điện thoại từ một số không xác định. Cô nhanh chóng trả lời, dự đoán đó có thể là ai.

"Xin chào".

"Mei," ' một giọng nói trầm ấm cất lên. Một giọng nói mà cô biết rõ. "Sheng?" cô ấy gọi.

"Em ở đâu?" Anh ấy hỏi.

"Ở cửa hàng sách cách nhà vài con đường,"

" "Được rồi. Anh sẽ đến đón bạn sau 20 phút," anh nói.

"Chúng ta sẽ làm gì?" cô ấy hỏi.

"Ăn đi," anh nói.

"Được rồi, chút nữa gặp lại." Qian Meigui cúp máy.

Qian Meigu mua lại cuối sách đó và cô đợi Song Sheng bên ngoài cửa hàng. Anh ta đến trong vòng mười lăm phút chứ không phải hai mươi. Một chiếc Mercedes-Maybach màu đen tấp vào lề, cô mở cửa bước vào. Song Sheng đeo một cặp kính râm đen và lái xe đi ngay khi cô bước vào.

"Chúng ta đang đi đâu vậy?" Qian Meigui hỏi.

Song Sheng luôn tỏ ra dè dặt và cứng rắn, nhưng khoảng cách giữa họ ngày càng lớn vì hai năm qua, và cô sợ rằng họ không thể trở về như trước. Cô muốn biết mọi thứ về những nơi anh đã đi và những điều anh đã thấy.

"Chúng tôi sẽ đến Ladders và Latte," anh ấy nói.

Môi của Qjan Meigui hé mở vì kinh ngạc. Đó là một nơi có đầy đủ chơi trò và uống cà phê. Cô cảm thấy phấn khích vì đây là chính nơi mà họ đã dành rất nhiều thời gian trong quá khứ để tìm kiếm những thông tin về cái chết của bố mẹ cô, nhưng đó cũng là một cơ hội tuyệt vời để dành thời gian bền cạnh anh.

Họ xuống xe khi đến nơi và giờ cô có thể nhìn thấy rõ anh hơn. Anh mặc một chiếc áo len màu cát bên ngoài áo sơ mi trắng có cổ và quần âu màu xanh nước biển. Anh bỏ cặp kính râm đen ra, ánh mắt cô và anh đã giao nhau

Qian Meigui nhanh chóng nhìn đi chỗ khác, và họ bước vào quán cà phê. Các nhân viên ngay lập tức nhận ra họ. Họ cúi đầu và nói: "Thiếu gia, Cô chủ."

Một trong những nhân viên đã dẫn họ đến phong riêng cho khách vip. Nó lớn trong trí nhớ của cô thì phải.

Cả hai cùng ngồi xuống, và Song Sheng muốn một trò chơi Drafts, mặc dù biết cô chơi không giỏi, nhưng anh thích trêu chọc cô bằng cách đó

"Qian Meigui gọi một ly latte trà xanh trong khi Song Sheng gọi một ly cà phê đen đơn giản. Anh cho thêm một ít sữa và một đường, anh ấy uống nó một cách tao nhã. Anh hầu như không nói một lời nào với cô trong xe hơi và ngay cả bây giờ.

Sau một lúc im lặng,

" Xiao Mei, "anh gọi. Gian Meigui nhìn anh. Mái tóc đen hơi bù xù, quai hàm cứng và sắc.

" Dạ? "Cô ấy đã trả lời.

" Lâu nay em ra sao? "Anh hỏi, giọng điệu.

Qian Meigui siết chặt các ngón tay vào nhau và nói," Rất tốt. "

" Thật là tốt khi nghe, "anh ta đáp lại một cách nghiêm túc.

Song Sheng đặt các mảnh vào Drafts. Cô sốt ruột hỏi:" Sao anh lại gọi em ra đây?

Anh ta hít thở sâu, "Để nói chuyện", anh ta nói.

"Đây là cách bắt chuyện của anh sao?'

Song Sheng liếc nhìn cô, một chút kinh ngạc xẹt qua trước mắt anh, mở to kinh ngạc. Thật hiếm khi cô tự lên tiếng, nhưng cô ấy đã dành rất nhiều thời gian cho Song Ren; có lẽ đó là lý do

" Anh chẳng giữ liên lạc trong hai năm qua và bây giờ khi anh đã trở lại, anh hành động mọi thứ như thể mọi thứ không liên quan đến mình "Cô ấy tiếp tục," Ý em là, sao anh về mà không đến thăm mọi người. "

" Anh đã nói với em.. "anh ngập ngừng

" Song Ren không ghét anh. Và những người khác cũng vậy, "cô nói một cách tự tin.

Song Sheng cau mày.

" Jinvi và Jun nhớ anh kinh khủng đấy "cô nói trong hơi thở, nghẹn ngào vì lời nói và cảm xúc của mình.

Qian Meigui cảm thấy muốn khóc nhưng cô cố kìm những giọt nước mắt nóng hổi của mình." Nếu không, anh sẽ mất em;mất tất cả mọi người, ".

Ngay cả khi cố kìm lại, một vài giọt nước mắt mặn chát của cô vẫn chảy ra. Qjan Meigui không nhận thấy Song Sheng đứng dậy ngồi bên cạnh cô. Anh do dự nhưng anh đã kéo cô vào lòng thật chặt. Anh đã dùng những lời dịu dàng để xoa dịu cô, nhưng cô lại khóc không ngừng.

" Tôi xin lỗi, "anh ta bắt đầu. Tim anh đau nhói." Anh sẽ đến thăm mọi người; anh sẽ về nhà thường xuyên hơn, "anh nói và hứa.

Qian Meigui coi trọng gia đình và không muốn họ xa cách nhau. Cô sẽ không để mất gia đình một lần nữa

Sau khi cô ấy bình tĩnh lại, Song Sheng dùng ngón tay cái để lau nước mắt cho cô ấy. Anh tiếp tục dùng những lời lẽ xoa dịu để trấn an cô.

" Đừng bỏ đi như vậy nữa "cô nói.

" Anh sẽ không,"anh đảm bảo với cô bằng một giọng nói nhẹ nhàng. Khuôn mặt của họ gần nhau. Cô gần như bị lạc trong sự dịu dàng của anh. Nhưng cô nhanh chóng ngoảnh mặt đi khi hơi thở của họ trở nên dồn dập.

Họ quyết định về nhà sớm nên Song Sheng đã đưa cô về nhà. Anh nói với cô rằng anh sẽ đến thăm. Họ vào sáng mai vì trời đã muộn.

Song Sheng lái xe về căn hộ của mình. Anh không có nhiều đồ đạc vì sống một mình. Song. Sheng đi về phía ban công và cầm lấy bao thuốc lá mới của mình. Đã hai năm trôi qua, anh đã gặp lại cô.

Khi anh rời khỏi đất nước này, anh hy vọng rằng anh sẽ quên đi những điều anh cảm thấy khi ở gần cô

Song Sheng đã hút gân fheets bao thuốc. Anh cảm thấy như có điều gì đó không ổn với mình. Qian Meigui đã trở nên mạnh mẽ và độc lập hơn. Cô ấy cũng đẹp hơn, nhưng anh muốn mình nghĩ về điều đó.

Song Sheng thổi làn khói vào bầu không khí trong lành và tự hỏi mình đang làm cái quái gì vậy.
 
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 14

Song Ren về đến nhà vào tối muộn do đống công việc dồn dập cả tuần, một phần cũng là vì cô muốn tránh mặt Su Feng

Khi bước vào nhà, cô đi vào bếp với cái bụng đói meo. Cô dừng lại ở ngưỡng cửa khi cô thoáng thấy người đàn ông quen thuộc với mái tóc vàng.

Song Jinvi đang làm bánh ngọt trong khi Su Feng đeo tạp dể. Anh ấy đang dán giấy vào trong các tờ giấy trước khi đưa chúng cho Jinvi. Một nụ cười nở trên khuôn mặt của Song Ren, khi nhìn thấy họ.

Cô biết rằng Su Feng chưa từng làm những việc này nhưng xem kìa điều gì đang sảy ra với anh ta

Cô bước vào bếp mà không báo trước, và cô làm họ giật mình.

"Cuối cùng thì chị cũng về rồi," Song Jinvi vừa nói vừa thở hổn hển

Song Ren liếc nhìn Su Feng và nói, "Chị bận, nhưng đã làm xong hết rồi."

Cô nhìn vào bàn và nhận thấy thứ gì đó màu đỏ mà họ làm với những chiếc bánh ngọt.

"Bánh ngọt đậu đỏ," cô khẽ nói, chỉ là một tiếng thì thầm.

Song Ren nuốt khan. Cô nhớ rất rõ ngày hôm đó vào tết trung thu. Cô ấy đã gặp được một chàng trai trẻ đẹp trai có mái tóc vàng với hàng tá các cô gái vây quanh mà trong đó có cả bạn cô

Song Ren nhớ ra rằng lần đó cô đang đi mua bánh ngọt thì đột nhiên bắt gặp anh. Đó là Su Feng, chàng trai mà cô từng xem ảnh từ các trang bìa và các phương tiện truyền thông. Anh cũng con trai cả của đối thủ kiinh doanh của bố.

Song Ren nhớ rằng mình đã âm thầm tiếp cận anh ta và không thể phủ nhận việc anh rất có sức hút. Trong lòng dâng lên một sự chế diễu, những cô gái kiểu đó cũng khiến cô bận lòng khi họ cứ lởn vởn bên cạch anh trai cô, Song Sheng.

Cô ấy ngẩng cao đầu yêu cầu một cái bánh đậu ngọt. Cô cảm nhận được cái nhìn từ Su Feng, nhưng cô không dám đáp lại. Vì cô ý thức được việc này có thể khiến trái tim mình rung động.

Cô đã từng xem rất nhiều hình ảnh của anh ta và không mấy quan tâm vì anh ta là người thừa kế đáng tự hào của công nghiệp dược phẩm lớn nhất.

Gia đình anh được coi là tiền cũ, trong khi của cô được coi là tiền mới. Đó là lý do tại sao gia đình Su hùng mạnh và giàu có, nhưng cô biết cha mình là đối thủ cạnh tranh đáng kể nhất của họ.

Song Ren nghĩ rằng anh không biết cô là ai, nhưng khi bạn của cô gọi tên cô, cô vẫn đứng im, và người đàn ông bên cạnh cô như đông cứng lại. Sau đó Song Ren nhanh chóng lấy chiếc bánh ngọt nhân đậu của cô và bỏ đi. Nhưng Su Feng lại làm đổ đồ uống của mình lên người cô. Cô biết đó không phải là cố ý, nhưng cô cảm thấy nhục nhã.

Sau đó Song Ren nhặt chiếc bánh ngọt lên và yêu cầu một chiếc khác. Khi cô bước đi, cô đã giả vờ như không bị ảnh hưởng bởi việc đó. Cô cảm thấy xấu hổ?

Nhưng kể từ đó không có gì thay đổi nhiều. Trong lòng Song Ren luôn thấy rối bời. Họ là bạn hay kẻ thù? Đến giờ cô vẫn không biết. Nhưng điều cô biết bây giờ là anh không nhớ về những chuyện trước đây nữa, có lẽ cô cũng nên như vậy.

Song Jinvi đặt một khay bánh ngọt Đậu đỏ vào lò và nói, "Em về phòng đây, trễ rồi,"... "

Anh Feng, anh phụ lấy nó ra khỏi lò khi nó chín nhé,"

Khi Jinvi rời đi, Su Feng hắng giọng, "Có một vài món đã làm trước đó, em có muốn thử không?" lời nói của anh ta lấp đầy khoảng trống khó xử giữa họ.

Anh nhẹ nhàng hỏi cô, khiến Ren rất ngạc nhiên. Khi họ mới quen nhau, anh chẳng bao giờ dịu dàng cả. Và họ cãi vã thường xuyên.

"Um" cô nói.

Tô Phong thoáng qua một tia ngạc nhiên, nhưng anh nhanh chóng bình tĩnh lại. Cô ngồi xuống ghế và lấy một vài chiếc bánh ngọt. Cô ăn khá vội vì đói

Khi Song Ren liếc nhìn anh ta, anh ta đang nở một nụ cười ranh mãnh.

"Cười là gì?" Cô cáu kinh hỏi.

"Không có gì" anh nói, giữ những suy nghĩ của mình cho riêng mình.

"Ngon không?" anh ấy hỏi.

Song Ren tiếp tục ăn, cô ấy nói "Ngon." Lúc đó, Tô Phong mỉm cười. Nụ cười của anh khiến tim cô nổ ầm một tiếng; đó là sự mềm mại và chân thực của anh, một khía cạnh của anh mà cô chưa từng chứng kiến trước đây.

"Anh đã thay đổi," cô ấy nói.

Su Feng cau mày "Tại sao vậy?" anh ấy hỏi.

"Thời gian gần đây anh không xúc phạm tôi hay nói điều gì khó nghe, anh đang đối tốt với tôi?" Song Ren nghỉ vấn.

Tim Su Feng chợt đập nhanh. Thành thật mà nói, bản thân anh cũng không chắc. Từng có khoảng thời gian anh cũng thấy ghét cô

"Đừng như vậy" anh bắt đầu, "Em sắp làm vợ anh, vậy tại sao chúng ta không thể học cách bao dung với nhau?"

Song Ren có một cảm giác. Chính vì họ sắp kết hôn nên anh ấy đã tốt với cô ấy. Họ chưa thông báo về lễ đính hôn cũng như lên kế hoạch cho đám cưới. Cô có thể ủy hôn bất cứ lúc nào, và anh cũng vậy, Nhưng hai người đều biết rõ cuộc hôn nhân này quan trọng với hai gia đình như thế nào vì vậy họ nên nhường nhịn lẫn nhau

"Tốt thôi," cô ấy nói. "Tôi sẽ cố gắng."

"Tốt," anh ta đáp lại với một nụ cười.

"Ngày mai em có bận gì không?" Anh ấy hỏi.

"Không," cô ấy nói và dừng lại. Oh no. Cô quên nói dối rồi.

"Tốt. Vậy em đến công ty tôi nhé?" Su Eeng cười toe toét nói.

Song Ren thở dài một hơi, "Tốt thôi." Cô cảm thấy chán nản, nhưng cuối cùng, cô phải đến thăm công ty của anh ta. Mặc dù họ đã đính hôn nhưng cô vẫn ngạc nhiên vì anh muốn đưa cô đến đó.
 
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 15

Sau khi họ quyết định gặp nhau vào ngày mai, Su Feng lấy khay bánh ngọt ra khỏi lò và gói chúng lại với nhau. Song Jun sải bước xuống cầu thang với một Jinvi khó chịu.

Cùng lúc đó, Qjan Meigui đã bước vào sau ngày làm việc lặt vặt của cô. Song Ren biết rằng cô ấy đã đến thăm cửa hàng sách cũ, nhưng cô ấy băn khoăn không biết em gái mình đã đi đâu trong khoảng thơig gian còn lại

" "Ah, hoàn hảo," Song Jun nói, "Chị Mei, chúng ta sẽ đi xem phim."

"Được rồi," Qjan Meigui trả lời.

"Anh Su Feng chị Ren, đi xem chứ"

Su Feng đồng ý ngay lập tức, Song Ren gật đầu. Mặc dù đó là một ngày dài bận rộn nhưng cô ấy không bao giờ bỏ lỡ cơ hội để dành thời gian cho gia đình.

Cặp song sinh ngồi trên sàn trước tivi để có thể nhìn rõ hơn. Qjan Meigui ngồi ở một đầu của ghế sofa hướng về TV và Song Ren ngồi cạnh còn Su Feng ngồi ở đầu kia của chiếc ghế. Họ cùng nhau xem một bộ phim giả tưởng, vì Song Jun luôn là một fan hâm mộ của những bộ phim khoa học viễn tưởng về những thứ trong tương lai có thể xảy ra.

Trong suốt bộ phim, Song Ren cảm thấy buồn ngủ vì cô ấy làm việc cả ngày. Từ từ, đầu cô cảm thấy nặng nề, và cô chìm vào giấc ngủ.

Bộ phim sắp kết thúc, Su Feng cảm thấy có thứ gì đó rất nặng ở bên cánh tay mình. Anh liếc sang thấy Song Ren đang ngủ say với vẻ mặt ôn dịu dàng. Mái tóc dài xõa ngang vai, lông mi rung rinh, hơi thở nhịp nhàng ổn định. Tim anh như ngừng đập. Cảm giác này là gì?

Anh có ấn tượng sậu sắc với cô ngay từ lần gặp đầu tiên, nhưng cô ấy luôn tỏ ra lạnh lùng, xa cách và kiêu ngạo, đó là lý do tại sao anh tạo ra nhiều cách để làm khó cô.

Bây giờ, cô ấy đã hạ thấp cảnh giác, đó là một cảnh tượng hiếm khi chứng kiến. Anh và cô thật ra rất giống nhau; cuộc hôn nhân của họ sẽ chỉ là một cuộc giao dịch. Ở một khía cạnh nào đó, anh ngưỡng mộ cô vì sự cứng rắn và kiêu ngạo. Anh luôn nghĩ rằng chỉ cần kiếm một người hụ nữ có thể kinh doanh tốt là được, nhưng bây giờ cảm giác có gì đó khác. Anh cảm thấy mình đang mê mẩn cô.

Khi bộ phim kết thúc, Song Jinvi và Song Jun đi ngủ ngay lập tức. Qian Meigui đứng đậy nói: "Anh có thể đưa chị Ren về phòng được không?"

"Gì?" Su Feng khó hiểu hỏi.

"Chà, em không thể bế chị ấy được đâu."

"Anh thậm chí chẳng biết phòng cô ấy ở đâu" anh trả lời.

"Tâng hai phòng cuối cùng bên phải."

Su Feng gật đầu. Qian Meigui mỉm cười, và họ nhau chúc ngủ ngon.

Su Feng sợ đánh thức Ren nên vẫn giữ im lặng ngay cả khi tivi đã tắt, đèn phòng tắt đi và thứ duy nhất phát ra ánh sáng là ánh trăng từ cửa sổ kính trong suốt

Anh liếc nhìn cô một lần nữa và vào lúc đó, cô chuyển hướng. Tô Phong nghĩ rằng cô đã tỉnh dậy nhưng. Thay vào đó, cô lại vùi mình vào cánh tay anh. Vì vậy, anh nâng tay lên để cho cô thêm không gian. Nhưng cuối cùng cô ấy lại quành tay qua ôm hờ hững.

Su Feng ôm cô và hít vào mùi hương của cô. Cơ thể cô ấy có mùi rất ngọt ngào, như cam và hồng, và tóc cô ấy có mùi táo. Anh không khỏi băn khoăn liệu cuộc sống hôn nhân của họ có còn nhiều khoảnh khắc như thế này không. Nhưng anh im lặng suy nghĩ, sợ cảm xúc nhạt nhòa của mình thay đổi.

Su Feng chuyển hướng và đứng dậy. Anh nhẹ nhàng bế cô lên và ôm cô vào lòng, bước lên cầu thang, đến hành lang, và tìm phòng cô.

Trong phòng của cô treo đầy sách giáo khoa về sinh học, pháp y, giải phẫu và y học, điều đó cho thấy cô đã học tập chăm chỉ như thế nào. Trên tường của cô cũng có những bức ảnh về thời niên thiếu của cô.

Anh đến gần chiếc giường rộng và nhẹ nhàng đặt cô xuống. Anh nhận ra rằng cô vẫn đang mặc trang phục công sở của mình, nhưng anh không thể làm gì được. Vì vậy, anh đã đắp chăn cho cô khi cô cuộn tròn một cách thoải mái. Anh nhận thấy vẻ mặt hài lòng, và thở phào nhẹ nhõm.

Su Feng muốn trở về phòng, nhưng có thứ gì đó đã cắm chặt anh xuống đất. Anh ta liếc nhìn cô một lần nữa, và mái tóc đen dài của cô tạo thành khung cho cô thật đẹp.

Khi cả hai ra trường, họ hiếm khi có cơ hội gặp nhau. Thỉnh thoảng họ cũng vậy, nhưng khi nghe tin Song Ren là người thừa kế của Song Dược, anh biết cha mình sẽ muốn hai nhà lin hôn.

Nếu Song Sheng là người kế nhiệm, cả hai công ty sẽ vẫn là đối thủ của nhau như vậy Song Ren sẽ không bao giờ thuộc về anh. Anh nghiến răng bực bội vì suy nghĩ đó, nhưng anh nhìn cô gái trước mặt và bình tĩnh lại.

Su Feng chưa bao giờ hiểu khái niệm yêu hay hết lòng vì một người. Nhưng khi nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt, anh cảm thấy bất an.

Su Feng tự hỏi tại sao cô lại kích động đến vậy mỗi khi chạm mặt anh. Nhưng anh lại thích nhìn cô làm gương mặt khó chịu đó với anh. Tại sao anh lại có cảm giác như bị mê hoặc?

Bây giờ anh thừa nhận anh đang yêu cô.
 
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 16

Anh đã yêu cô..

Nhưng kể từ khi nào?

Su Feng loạng choạng, giật mình vì suy nghĩ của mình. Anh nhanh chóng rời khỏi phòng. Nhẹ nhàng, đóng cửa lại sau lưng, hi vọng anh không quá ồn ào. Anh đến về phòng dành cho khách, leo lên giường và nhắm mắt lại. Tâm trí anh đang quay quanh những suy nghĩ về quá khứ của mình.

Trong khi đó, Song Ren cảm thấy tim mình như muốn vỡ tung. Cô tỉnh dậy ngay khi cảm thấy anh nâng cô lên, nhưng Song Ren không muốn anh biết điều đó, vì vậy cô giả vờ ngủ. Nhưng sau khi anh đặt cô vào giường, Song Ren tự hỏi tại sao anh lại ở lại một lúc lâu sau đó. Cô phải nín thở và nhắm mắt lại để thuyết phục anh rằng cô đã ngủ.

Song Ren cựa quậy sang phía bên kia và cố gắng gạt anh ra khỏi đầu cô suốt đêm qua.

~~~

Sáng hôm sau, Qian Meigui thức dậy với cảm giác bồn chồn. Cô thức đêm suy nghĩ về cuộc trò chuyện với Song Sheng vào hôm trước và cô cảm thấy nặng nể.

Cô rời khỏi giường và mặc quần áo bình thường trước khi xuống cầu thang.

Bước chân của Qian Meigui dừng lại khi cô bắt gặp bóng dáng cao lớn của anh trai mình, "Song Sheng," cô thở nhẹ.

Anh ta mặc một bộ vest với áo khoác dài màu cát. Mái tóc đen của anh ấy hất sang một bên.

Cô bước từng bước chậm rãi và thấy anh nói với Song Jun bằng một tiếng thì thầm. Từ góc nhìn của mình, cô không thể nghe thấy họ đang nói gì, nhưng cô đã chứng kiến Song Sheng đang vò tóc em trai mình khi họ bước vào phòng khách chính.

Qian Meigui hoàn toàn xuống cầu thang và đến gần cặp anh em. Sau đó cô ấy nhẹ nhàng nói: "Xin chào" với cả hai người.

Song Sheng không có biểu hiện gì khi cô nói, cô không thể hiểu anh muốn gì hoặc anh đang nghĩ gì, Anh lịch sự gật đầu mà không nói thêm lời nào.

Qian Meigui ngồi trên chiếc ghế da màu ngà gần với hai người họ. Lúc sau Song Ren cùng Su Feng bước vào.

Song Ren có vẻ rất ngạc nhiên. Cô đã không gặp anh trai mình kể từ khi họ giải quyết quyền thừa kế và trách nhiệm của cô, và cô không mong đợi được gặp anh hôm nay. Song Ren đã luôn ngưỡng mộ Song Sheng từ khi cô còn nhỏ, vì vậy khi anh bỏ lại mọi thứ cô cảm thấy tức giận; làm thế nào anh có thể từ bỏ? Tuy nhiên, bây giờ, cô không hoàn toàn chắc chắn mình cảm thấy thế nào.

Khi cô ấy đi làm ngày hôm qua, các nhân viên đã đối xử với cô ấy rất khác. Họ luôn đối xử với cô ấy một cách tôn trọng, nhưng điều khác biệt là họ lắng nghe những mệnh lệnh của cô ấy một cách chăm chú hơn và họ phục vụ những gì cô ấy muốn. Tất nhiên, Song Ren nói với họ, nói rằng cô ấy không cần phải đối xử đặc biệt với cô như vậy.

Ngoài ra, cha cô đã thăng chức cho cô để cô dần dần dễ dàng đảm nhận vị trí CEO tương lai của công ty, điều này khiến cô cảm thấy mình sẽ hoàn thành tốt hơn. Hiện cô hoàn toàn lo việc kinh doanh trong khi bố đi du lịch.

Song Ren ngồi trên một chiếc ghế dài, đối diện với Song Sheng và Song Jun, Su Feng cũng ngồi cạnh cô, nhưng anh hầu như không nói gì.

Cô nhìn về phía anh trai mình, người anh mà cô luônngưỡng mộ, người đàn ông có thể là anh em sinh đôi của cô nếu khoảng cách tuổi tác của họ không phải là 5 năm. Anh muốn gì?

Song Ren đã đợi. Cô ấy sẽ không nói bất cứ điều gì trước mặc dù rất căng thẳng. Su Feng cựa mình, nghiêng người về phía trước, đặt tay lên đôi chân của mình, đôi mắt nhìn Song Sheng như một con chim ưng. Lúc này Su Feng nhìn như đang bảo vệ cô. Song Ren tự hỏi điều anh đang làm gì, nhưng cô cho rằng đó là vì anh cảm thấy nên ủng hộ người vợ tương lai của mình, mặc dù mối quan hệ của họ rất phức tạp.

Khuôn mặt của Song Sheng điềm tĩnh, không dao động. Anh không thích Su Feng chút nào ; bởi vì anh ta là người đàn ông đã trêu chọc em gái không ngừng trong suốt thời niên thiếu.

Song Sheng nhìn sang chỗ khác và liếc nhìn Song Ren. Anh nhanh chóng đến gần cô, bỏ qua cái nhìn trừng trừng của Su Feng và nói với cô: "Anh xin lỗi."

Căng thẳng lên cao, và đối với Qian Meigui, biểu hiện của Song Ren dường như không thể tha thứ cho anh. Nhưng cô thật lòng muốn họ hàng gắn quan lệ

"Tại sao anh chọn làm điều đó?" Song Ren hỏi, giọng lạnh như khói.

Song Sheng rất muốn nói với cô ấy, nhưng anh ấy chưa sẵn sàng tiết lộ lý do tại sao. Anh thà hủy hoại bản thân để bảo vệ gia đình. Anh sẵn sàng hủy hoại danh tiếng, công việc của mình và bất cứ thứ gì liên quan để bảo vệ bốn đứa em. Anh hiểu rõ gánh nặng đó từ lâu trước khi anh biến mất và rời khỏi đất nước. Tuy nhiên, anh không thể nói cho cô biết.

"Anh muốn theo đuổi một sự nghiệp khác," anh nói nửa thật.

Song Ren khoanh tay trước ngực

Sau một hồi im lặng, Song Ren mỉm cười. "Anh luôn là người nghiêm túc, Sheng. Tất nhiên, em tha thứ cho anh, sau tất cả, em sẽ là người thừa kêa" cô nháy mắt với anh.

Song Sheng mỉm cười. Anh đứng dậy và vò tóc cô khi biểu hiện của Song Ren thay đổi và hất tay anh ra.

Qian Meigui mỉm cười trước sự tương tác của họ và vô cùng hạnh phúc. Điều mà chỉ có Qian Meigui để ý là cách Su Feng nhìn chị cô một cách sâu sắc và sự thật là Song Ren không nhận ra.

Sau một lúc, Song Sheng nhìn Su Feng và hỏi: "Sao anh ta lại ở đây?" Qian Meigui cảm thấy buồn cười, nhưng cô cố gắng kìm chế bản thân. Song Ren mỉm cười, cảm thấy điều đó thật thú vị.

" "Anh ấy là chồng sắp cưới của em" cô thản nhiên nói. Đối với Ren, đó là một câu nói bình thường, nhưng với Su Feng, nó đã khuấy động phần nào con người anh mà anh đã rất cố gắng kiểm chế.

Song Sheng nhướng mày nói: "Tiểu tử thối này là vị hôn phu của em?" Anh chỉ vào Su Feng. "Anh mong rằng em sẽ tìm được ai đó theo ý thích của mình", anh ấy nói.

Song Ren nhếch mép, "Tự bản thân mình mà nói, anh chưa từng có bạn gái, vậy mà anh đang đánh giá em về sự lựa chọn của em. Nhắc cho anh nhớ rằng Su Feng là người thừa kế tương lai của Tập đoàn Sun Group, và do đó anh ấy được đánh giá cao hơn em và anh.. Nhưng không cần lo lắng, anh trai, vì em sẽ đảm bảo rằng anh ấy sẽ không bao giờ bước qua em."

Cùng lúc đó, mọi người nghe thấy tiếng hú phát ra từ ngoài phòng khách. Jinvi đã cười rất lớn, cô ấy ôm bụng. "Ôi, anh Sheng, chị Ren đã tát bằng những lời lẽ đó," cô ấy nói.

Song Sheng cười khúc khích, "Tốt." Trong thế giới này, phụ nữ bị đánh giá thấp hơn, và anh ấy cần sự yên tâm rằng Song Ren có khả năng chăm sóc bản thân.

Trong khi đó Su Feng cảm thấy sửng sốt. Song Ren quay sang anh, nở nụ cười tươi. Mái tóc đẹp của cô ấy xoăn lại, và đôi mắt cô ấy nheo lại thành mặt trăng lưỡi liềm. Cô nắm lấy cẳng tay của anh ta với một cái chạm trấn an, như để nói với anh ta không có bất kỳ hành vi xúc phạm nào. Và rồi đột nhiên, anh không còn cảm thấy bị xúc phạm nữa.

Song Ren quyết định đứng dậy, Tô Phong cũng lập tức làm theo.. Cả hai đã về phòng riêng để sẵn sàng cho ngày làm việc tại Sun Group.

Song Jinvi đã kéo Song Jun đến buổi luyện tập âm nhạc của họ, và họ để Song Sheng và Qjan Meigui một mình.
 
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 17

Qian Meigui cảm thấy rằng mối quan hệ của cô và Song Sheng sẽ không còn được như trước nữa, nhưng cô rất vui vì Song Ren đã tha thứ cho anh. Đó là thứ mà gia đình họ cần.

Song Sheng liếc nhìn cô "Anh phải đi rồi" anh nói.

"Anh bận chuyện gì ạ?" cô ấy hỏi.

"Anh sẽ trở lại căn hộ để giải quyết giấy tờ mà từ bên London gửi đến."

Sheng đã ở nước Anh phần lớn thời gian trong 2 năm qua

"Em có thể giúp gì không?" cô ấy hỏi.

"Không, không sao cả," anh từ chối.

"Em không có gì để làm ngày hôm nay," cô nhấn mạnh.

Song Sheng thở dài "Được rồi," anh nói một cách bất tắc dĩ. Qian Meigui tự cười một mình và đi theo anh ra khỏi cửa. Họ đi về phía cổng tiến vào chiếc Maybach của anh ta.

Song Sheng bật radio mở một bản nhạc nhẹ nhàng, và họ lặng lẽ lái xe về khu chung cư của anh.

Tòa nhà anh sống một tòa nhà cao chót vót với cửa sổ và ban công trong suốt.

Qian Meigui theo anh vào trong, đi đến cổng an ninh. An ninh cho họ đi qua khi anh xuất trình thẻ cư trú. Nhân viên lễ tân trịnh trọng chào anh' Thiếu gia Sheng. "

Anh ta thông báo với an ninh rằng Qian Meigui là khách của anh ta. Vì an ninh của khu nhà này rất chặt sẽ không cho người không có thẻ cư trú vào.

Nhiều người giàu có, có địa vị cao và người nổi tiếng sống trong cùng một khu phức hợp này.

Qian Meigui bước vào thang máy, anh ta quét thẻ và nhấn nút xuống tầng hầmcuối cùng.

Khi Qian Meigui và Song Sheng bước ra khỏi thang máy, cô liếc nhìn xung quanh không gian rộng lớn được mở rộng, mong đợi nhìn thấy các đại sảnh dành cho các phòng, nhưng toàn bộ tầng là của anh ấy.

Cô đã quen với việc nhìn những ngôi nhà hoành tráng, nhưng sở hữu cả một tầng của một khu chung cư là điều cô chưa từng thấy trước đây.

Nó có hai tầng, một quầy bar, một nhà bếp và một số phòng ở cả hai tầng - hầu hết khu phức hợp chứa đầy những chiếc hộp đóng gói xung quanh một vài món đồ nội thất đắt tiền.

Qian Meigui không chắc Song Sheng đã sở hữu nhiều thứ như vậy bằng cách nào.

Song Sheng nhận thấy phản ứng của cô ấy và nói," Hầu hết đồ đạc của anh đến từ căn hộ cũ, có vài thứ khác đến từ Anh. "

Với mọi thứ vẩn quanh trong tâm trí, Song Sheng luôn bận rộn với công việc. Trong nhiều ngày, anh đã dự định rời khỏi đất nước một lần nữa, nhưng khi anh thấy Qian Meigui khóc, anh quyết định rằngnmình nên ở lại. Và khi Song Ren tha thứ cho anh ấy, anh ấy cảm thấy rằng mọi thứ đang bắt đầu tốt hơn.

Anh có một căn hộ mới, một công việc mới, và mối quan hệ của anh ấy với gia đình đã ổn định, nhưng một phần nào đó trong anh ấy vẫn cảm thấy băn khoăn và nghi ngờ liệu mình có lựa chọn đúng hay không.

" Em có thể để ví và áo khoác ở đâu? "' cô ấy hỏi.

" Anh sẽ treo nó cho em "anh nói. Song Sheng với tay và lấy đồ của cô để đặt chúng vào chỗ gần cửa thang máy nhất.

Sau khi treo đồ cho cô, anh thấy cô ngồi xuống chiếc ghế dài bọc da kiểu Ý của anh, cô túm tóc lại, để lộ phần gáy trắng ngần, buộc tất cả các lọn tóc thành đuôi ngựa.

Cô bắt đầu nhặt các hộp và sắp xếp chúng." Em đang làm gì đấy? "Song Sheng hỏi." Em nghĩ em sẽ để chúng về đúng chỗ của mình "cô ấy trả lời.

Qian Meigui cầm một chiếc hộp có nhãn" Nhà bếp' và đi về phía nhà bếp, cô nhẹ nhàng để nó lại..

"Chúng ta có thể mở và sắp xếp chúng vào một không gian thích hợp", cô cười nói.

Song Sheng đi đến phòng ngủ của mình trên tầng hai để thay quần áo bình thường. Anh bước xuống cầu thang, và Qian Meigui suýt vấp ngã khi cô nhìn thấy anh.

Cô siết chặt chiếc hộp vừa nhấc lên và liếc trộm Song Sheng, người mặc áo phông đen quần thể thao màu xám.

Cô vội nhìn đi chỗ khác, cố gắng làm dịu tiếng đập thình thịch trong lồng ngực. Cái gì vậy? Cô rũ bỏ những suy nghĩ trong đầu và tiếp tục thu dọn đồ đạc

~

Su Feng đưa Song Ren đến tòa nhà văn phòng chính của tập đoàn Sun Group. Song Ren cảm thấy hơi ngượng. Chưa một lần cô đến Sun Group, và cô cũng chưa bao giờ tưởng tượng mình sẽ đến đây. Song Ren đeo khẩu trang đeo kính râm với trang phục công sở khi cô bước vào cùng anh.

"Em có thể gợi ý cho anh lý do tại sao em mặc như thế này không?" Anh vừa cười vừa hỏi

"Tôi không muốn ai nhận ra", cô đáp lại.

' "Không ai biết em trông như thế nào đâu" anh ấy bắt đầu, "Có những bức ảnh của em trên internet, nhưng chúng là từ những năm thiếu niên."

"Làm sao anh biết được? Anh tìm tôi trên đó à?" cô đặt câu hỏi.

Su Feng chột dạ nói: "Tốt nhất thông tin cá nhân của em nên được giữ bí mật, chúng ta sẽ kết hôn vào một ngày nào đó."

Song Ren nheo mắt như muốn chất vấn anh. Lúc đầu, SU Feng cho rằng cô không tin anh, nhưng cô không hỏi anh nữa bỏ qua chủ đề này và đi theo anh.

Mặc dù gia đình cô thường giữ kín, nhưng một số người có thể nhận ra cô từ các cuộc đấu giá, tiệc tùng và sự kiện mà cô tham dự. Và lễ đính hôn của họ vẫn chưa được công bố chính thức. Vì vậy, cô không muốn ai nhận ra mình.

Xia Lanfen - thư ký của Su Feng - rất ngạc nhiên khi thấy sếp đưa một phụ nữ đến văn phòng. Từ những gì cô ấy biết, người phụ nữ này có vẻ giàu có vì chiếc áo cô ấy mặc thuộc bộ sưu tập mùa xuân mới nhất của Burberry khoác ngoài. Mái tóc đen dài của cô ấy xõa ra phía sau, nhưng cô ấy đã che khuôn mặt của mình.

Su Feng đưa một người phụ nữ đến không gian làm việc riêng tư của anh ta, điều này chưa từng xảy ra trước đây. Xia Lanfen dựa vào, cố gắng lục tìm trong trí nhớ, cô gái đó là ai.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 18

Su Feng đưa Song Ren vào phòng làm việc riêng.

Không gian văn phòng của anh có hàng đống tài liệu trên bàn làm việc và đồ nội thất đơn giản khắp phòng. Nó đơn giản, giống như tính cách của anh ấy.

"Vậy anh muốn cho tôi xem cái gì?"

Su Feng cười toe toét và đến gần một bức tranh lớn trong văn phòng của mình. Anh lật nó lên, nơi có một cánh cửa nấp sau lưng. Anh ta đã nhập mã bảo mật bằng cách quét vân tay và nhận dạng khuôn mặt.

Cánh cửa mở ra, một phòng thí nghiệm đồ sộ lấp ló bên trong. Đôi môi của Song Ren hé mở vì ngạc nhiên, và sự phấn khích len lỏi trong xương cô.

Anh quay mặt về phía cô với vẻ mặt dịu dàng, anh vẫy tay, bảo cô đi tới. Ban đầu cô ấy do dự, nhưng cô tòm mò và muốn biết trong đó có gì.

Song Ren bước lên đi trước Su Feng vào trong. Phòng thí nghiệm chứa đầy dụng cụ và công nghệ sinh học. Mới nhất. Cô nhìn thấy các tài liệu đầy đủ các bản phác thảo, đề xuất, công thức cho các dự án của anh ấy. Các tài liệu là thông tin tuyệt mật, và cô nhìn anh tròn mắt.

"Tại sao anh lại đưa tôi đến đây?" Cô ấy hỏi, "Đây là văn phòng riêng của anh. Tôi biết vì tôi cũng có một phòng tương tự. Anh không nên đưa bất cứ ai vào đây."

Su Feng liếc nhìn quanh phòng và gật đầu, "Tôi không đưa bất cứ ai vào đây cả."

Song Ren nheo mắt. "Vậy thì tại sao lại là tôi?" Cô ấy hỏi.

Sắc mặt Su Feng trở nên nghiên túc, "Em là bà chủ tương lai của công ty này, và tôi muốn em biết những gì của tôi cũng sẽ là của em."

"Nhưng chúng ta thậm chí còn chưa đính hôn," cô bối rối.

"Thật vậy, nhưng như tôi đã nói, những gì của tôi là của em, và tôi muốn chứng minh điều đó với em trước khi chúng ta kết hôn."

Anh dừng lại để nói: "Chúng ta sẽ kết hợp các nguồn lực lại và cùng nhau, doanh nghiệp của chúng ta sẽ thành một đế chế. Không công ty nào khác vượt qua. Cùng nhau, chúng ta sẽ cứu sống, giúp đỡ mọi người bằng tấm lòng và sự chính trực" Su Feng kết thúc.

Phải mất một lúc để lời nói của Su Feng ghi lại trong tâm trí cô. Song Ren luôn coi trọng đạo đức và sự giúp đỡ mọi người, và thấy rằng anh ấy cũng có suy nghĩ giống cô, cô không thể không mỉm cười.

Chưa bao giờ cô nghĩ Su Feng có thể hợp tác với nhau. Nhưng anh ấy có cùng niềm tin, sự cam kết đối với công việc và nghề nghiệp của họ. Cô nhận ra rằng họ thực sự có thể về chung một nhà.

"Cảm ơn anhđã đưa tôi đến đây," cô thật lòng nói

"Đây là tất cả dự án và chi tiết'Tô Phong thoáng cười. Anh ấy luôn không muốn có người tiến vào không gian riêng của mình. Đó là nơi anh đã trải qua những đêm không nghỉ để lên ý tưởng và thực hiện chúng. Thậm chí không có bất kỳ nhân viên hàng đầu nào của anh ấy bước vào. Anh chỉ cung cấp cho các đồng nghiệp bản sao tài liệucủa mình sau khi tài liệu đó được hoàn thiện. Nhưng anh phải cho cô thấy rằng anh nghiêm túc với cuộc hôn nhân của họ.

Song Ren nhìn quanh phòng, ấn tượng trước những thứ ở đây. Lòng cô không khỏi ấm áp. Tiết lộ vềphòng thí nghiệm của anh là một tuyên bố - anh tin tưởng cô. Anh tin tưởng cô đủ để đưa cô vào một phòng thí nghiệm tối mật mà anh có thể gặp nguy hiểm nếu để lộ nó. Nhưng chắc chắn cô sẽ không làm như vậy. Có vẻ như cô ấy đã tìm thấy một người khác mà cô ấy cần bảo vệ ngoài gia đình của mình.

~

Họ dành cả ngày để giải nén đồ đạc của Song Sheng và cất đi. Qian Meigui và Song Sheng tạm nghỉ giữa chừng, dùng bữa, trò chuyện bình thường và nghỉ ngơi.

Qian Meigui ngả người trên ghế dài. Cô không ngờ nó lại thoải mái đến mức có cảm giác như một tấm nệm. Cô nhắm mắt lại và từ từ chìm vào giấc ngủ.

Song Sheng vừa cất những thứ cuối cùng vào phòng ngủ và đi tìm Qian Meigui.

Đã khuya rồi nên anh không ngạc nhiên khi thấy cô đang nghỉ ngơi. Nhưng anh không ngờ cô lại ngủ say như vậy.

Anh vắt óc suy nghĩ về những gì bây giờ anh nên làm. Anh cố gắng đánh thức cô bằng cách lắc vai cô, nhưng thay vào đó, cô gạt tay anh ra và xoay người sang một tư thế thoải mái hơn.

Song Sheng cười thầm một mình, và anh đưa tay lướt qua những sợi tóc đen của mình.

Qian Meigui có một biểu hiện rất nhẹ nhàng khi cô ấy ngủ. Mái tóc nâu hạt dẻ xõa trên mặt, SongSheng cười khúc khích khi nhìn thấy. Anh đưa tay vén những lọn tóc của cô ra sau tai.

Tóc cô mềm mại đến mức như buộc anh phải vuốt ve nó. Song Sheng sau đó lấy một tấm chăn để đắp lên người cô. Anh cúi xuống và thấy ngực cô nhấp nhô lên xuống theo nhịp thở, và anh cảm thấy như làn da cô đang không ngừng gọi anh vuốt ve nó..

Anh quyết định gọi cho em gái mình.

Song Ren nhấc máy ngay lập tức với giọng nói yếu ớt." Xin chào? "Cô ấy nói ở đầu dây bên kia.

" Ren, có lẽ Mei sẽ không về nhà tối nay. Em ấy đã giúp anh dọn đò đạc, và ngủ quên trên ghế sofa. Vì vậy, anh sẽ để em ấy ngủ ở đây. "

" Được rồi, "cô ngáp." Em vẫn chưa về nhà, nhưng em sẽ cho Jinvi biết, vì vậy anh đừng lo lắng. "

" Ưm"anh ta nói và kết thúc cuộc gọi.

Anh đặt điện thoại vào túi và lấy bao thuốc ra. Anh bước đến ban công và thở ra một hơi dài, khói bay đầy trong không khí.

Anh quay lại, dựa vào thanh vịn ban công khi hút thuốc và ngắm nhìn một Qian Meigui đang say ngủ.

Song Sheng nhớ lại những ký ức khi họ còn nhỏ, nơi cô luôn đuổi theo anh. Cô ngây thơ đến nỗi anh luôn cảm thấy phải chơi với cô ấy. Cô ấy thường thích trò diễn kịch vì vậy cô ấy sẽ ăn mặc như một công. Chúa, trong khi anh ấy hành động như một hiệp sĩ.

Khi họ lớn hơn, ngừng chơi. Song Sheng dành thời gian cho việc học và phần lớn thời gian ở trong phòng. Nhưng Qian Meigui luôn mang lên cho anh đồ ăn nhẹ, và đôi khi cô sẽ ở đó cùng anh ấy bằng cách đọc sách nhẹ nhàng hoặc làm bài tập về nhà. Ban đầu, có chút ngượng ghịu, nhưng anh đã dần quen với nó. Và rồi anh luôn đoán trước những khoảnh khắc họ sẽ im lặng ngồi cùng nhau.

Và cuối cùng, cô sẽ ngủ quên trên ghế sofa như thế này và anh đưa cô lên giường.

Song Sheng dập tắt điếu thuốc của mình và nhét nó vào gạt tàn. Anh đến gần Qian Meigui và nâng cô lên. Song Sheng bế cô vào phòng và đặt cô vào trong chăn. Sau đó, anh ta đi vào trong chăn bên cạnh cô ấy. Cứ như thể họ trẻ lại, bất cứ khi nào cô gặp ác mộng, và anh phải trấn an và ngủ cùng cô.

Anh liếc nhìn cô, tim đập nhanh.. Sau đó anh lao ra khỏi phòng, cố gắng xoa dịu lồng ngực đang sấm sét của mình. Anh nằm xuống chiếc ghế dài và cố gắng

Ngủ.
 
2,124 ❤︎ Bài viết: 268 Tìm chủ đề
Chương 19

Đôi mắt của Qian Meigui mở to. Cô chớp mắt, bối rối trước khung cảnh xa lạ. Cô đột ngột ngồi dậy và. Nhìn quanh phòng. Cô cảm thấy ga trải giường tỏa lên một mùi hương xạ hương quen thuộc. Cô liếc nhìn rèm cửa sổ, và cô không thể biết được đó là hoàng hôn hay sáng sớm.

Coa lẽ cô đã ngủ suốt đêm và cảm thấy tội lỗi vì điều đó.

Cô xuống khỏi giường của Song Sheng và nhìn cánh cửa hơi hé mở. Hành lang trống không, và nhịp tim của cô đang tăng lên. Qian Meigui thở một hơi dài và lặng lẽ mở cửa, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Cô phải rời khỏi căn hộ vì cô sắp đi làm muộn.

Qian Meigui bước xuống sảnh khi Song Sheng bước ra từ phòng tắm. Anh ta quấn một chiếc khăn tắm màu trắng quanh hông, để lộ phần thân trên. Cô nhìn lên mặt anh, ngẩng cao cằm và chỉ dám nhìn vào cổ anh ở phía trên. Nhưng cô đã quên rằng việc nhìn thẳng vào anh đã khó khăn như thế nào.

Mái tóc đen ướt của Song Sheng phủ lên đôi mắt nâu vàng của anh ấy, nếu anh ấy tham dự nhiều sự

Kiện công khai hơn, thì chắc chắn sẽ có nhiều ohuj nữ theo đuổi. Qian Meigui cau mày với ý nghĩ đó, nhưng cô. Nhanh chóng bỏ qua nó.

"Tại sao em lại lén lút như thế?" anh ta hỏi "Đây là căn hộ của anh."

"À, em sợ rằng anh vẫn đang ngủ, và em không muốn đánh thức anh. Em phải đi làm."

Anh kéo cô lại "Được rồi, anh sẽ chở em đi làm," anh nói.

"Cảm ơn, nhưng em về nhà để thay đồ trước đã" cô nói, chỉ tay vào bộ quần áo trông nhăn nhúm và lôi thôi

Song Sheng gật đầu và nói, "Vậy anh sẽ đưa em về nhà rồi đi việc."

"Không, em không muốn làm phiền anh" cô đáp lại.

"Không cần bận tâm. Đó là để cảm ơn vì em đã giúp anh dọn dẹp căn hộ"

Qian Meigui cười nhăn nhó miễn cưỡng gật đầu.

Song Sheng bước vào phòng ngủ của mình và thay đồ, trong khi Qian Meigui đi xuống cầu thang, cô ấy không chú ý đến khoảng trống ở giữa, vì tâm trí cô vẫn còn mơ hồ. Cô đột ngột hét lên và Song Sheng nghe thấy lao nhanh ra khỏi phòng anh, mở toang cánh cửa.

Anh không mất nhiều thời gian để thay đồ Song Sheng đã mặc một chiếc áo sơ mỉ và quần tây với đôi giày đen bóng loánh. Qian Meigui thở gấp gáp khi cô lúng túng nhấc chân lên. Cô cố gắng trông khồn đau đớn, nhưng Song Sheng liếc nhìn thôi là biết cô đang nhẫn nhịn

Anh từ từ đến gần cô, quan sát cơ thể cô thở phập phồng lên xuống. Anh trông có vẻ lo lắng, miệng anh hơi há ra, và mắt anh ta lộ ra vẻ mệt mỏi nó khiến má cô ấy bỏng tát.

Cô đã nhìn thấy anh ta ăn mặc đẹp nhiều lần trước đây, nhưng cách anh ta ăn mặc và nhìn cô với sự lịch

Thiệp như vậy, cảm giác luôn là choáng ngợp. Cô ấy lảng tránh ánh mắt, nắm tay ôm chặt trái tim mình.

Sau đó, anh nhanh chóng cần một cánh tay của cô quàng qua vai mình, cẩn thận đi xuống cầu thang cùng cô

Meigui đi với anh cho đến khi anh nhẹ nhàng đặt cô xuống ghế sofa. Sau đó anh quỳ xuống trước mặt cô, quan sát chân cô; Tay anh lạnh lẽo chạm vào, Qian Meigui cảm thấy xấu hổ.

Anh lướt những ngón tay mát lạnh mắt cá chân xuống bắp chân cô, khiến cô rùng mình.

Anh ngước nhìn cô, quan tâm, chạm khắp chân cô để kiểm tra xem nó đau ở đâu. Bởi vì Song Sheng học về y khoa, anh ấy biết cách sơ cứu như thế nào.

"Có đau không?" anh nhẹ nhàng hỏi.

Qian Meigui lắc đầu, lo lắng. Song Sheng sau đó đứng dậy để lấy một ít thuốc bôi ngoài da. Anh quay lại và bôi lên chân cô. Qian Meigui mỉm cười, "Cảm ơn,".

Song Sheng đứng dậy, cao chót vót, nhìn xuống với ánh mắt sâu thẳm. Sau đó anh ấy vò tóc cô, véo mũi cô và nói, "Hãy coi chừng, đồ ngốc."

QianMeigui phồng má, khoanh tay.

"Em không phải là một tên ngốc," cô nói đùa với anh.

Song Sheng cất thuốc mỡ vào tủ. "Đi thôi," giọng nói trầm mượt của anh vang lên. Song Sheng tiến đến tủ quần áo của mình, mặc vào người một chiếc áo khoác vest màu xanh coban, rồi đặt một tay vào túi khi anh đến gần cửa trước. Chân của cô cảm thấy tốt hơn, vì vậy Qian Meigui đã đi theo anh. Sau mười một năm quen biết anh, cô luôn đi sau lưng anh, điểu đó khiến cô cảm thấy được che chở, nhưng bây giờ cảm giác như có gì đó thay đổi.

Qian Meigui đi theo anh ta đến nhà để xe. Song Sheng chở cô về nhà, anh đợi cô thay đồ rồi đưa cô đến.

Song Pharmaceuticals. Cô tự hỏi liệu điều đó có khiến anh cảm thấy không thoải mái khi ở đó không.

Qian Meigui cũng tự hỏi điều gì đã khiến anh rời khỏi công ty. Nhưng cô cho rằng đó cũng là một điều tốt. Song Ren xứng đáng được thừa kế công ty, và cô rất vui vì cha đã không giao nó cho Song Jun, Song Jun có thể đã làm rất tốt, nhưng cậu ấy thích tự do hơn là một nhà lãnh đạo.

Trước khi rời khỏi xe của anh, cô nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn." Song Sheng liếc nhìn cô, "Mhm," anh gật đầu.

Qian Meigui đóng cửa và chạy vào trong

Cô thở dài thườn thượt và tuyệt vọng trước khi bước vào tập đoàn Song.

Song Corporation có nhiều bức tường trắng và kính vì công ty là hiện thân của những cấu trúc tương lai

Đơn giản. Nhiều người đi qua hội trường với áo khoác phòng thí nghiệm hoặc trang phục đắt tiền.

Mặc dù Qian Meigui học sinh học và hóa học, cô ấy không đam mê như Song Ren. Vì vậy, khi cô không quản lý công ty, Song Rui đã giao cho cô một vị trí trong nhóm quan hệ công chúng và tiếp thị.

"Xin chào, cô chủ Song," nhân viên lễ tân chào. Qian Meigui chào lại họ khi cô bước xuống hành lang một thư ký hoảng loạn và ướt đảm mồ hôi đến gần cô.

"Yang Minzhe," Qian Meigui gọi anh với đôi lông mày nhíu lại. Anh cố gắng lấy lại hơi thở và giữ hai đầu gối bằng lòng bàn tay. Yang Minzhe là thư ký của Song Ren.

"Song Mei," anh ta thở, vẫn cố lấy lại hơi. "Tôi đã đi tìm khắp nơi nhưng vẫn không thấy Song Ren ở đâu; cô ấy luôn đúng giờ. Bạn có biết cô ấy ở đâu không? Chúng ta có cuộc họp quan trọng trong một giờ nữa với một số công ty khác. Với tư cách là bà chủ tương lai, cái này rất quan trọng,"

Qian Meigui giật mình. Song Ren không bao giờ là người đến muộn, chị ấy luôn đến sớm và ở lại muộn nhất. "Cô ấy không trả lời bất kỳ cuộc gọi nào của tôi", anh ta nói.

'Tôi sẽ thử liên lạc với chị ấy"

Cô lấy điện thoại từ trong túi và tìm số của Su Feng
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back