40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 89: Phục hồi trí nhớ ban đầu và sau. (2)

Vài người không chịu được liền tiến tới chỗ Sở Phương Nguyên.

Vẻ mặt Sở Phương Nguyên lại cao thâm khó đoán, không ai có thể nhìn ra được cảm xúc của anh ta.

"Anh cả, anh vì mấy con đĩ đó mà đối phó với em à, anh quá không ngoan rồi đấy, thế anh cũng chết đi nhé? Và trở thành một bộ phận trên người em."

Phong Sở Ý đã hoàn toàn mất đi lý trí, dù miệng vẫn gọi anh cả, nhưng động tác không chút do dự muốn giết người. Trong mắt cô ta là một tia tham lam, tham lam sức mạnh quanh thân Phong Sở Mạc.

Sức mạnh âm nguyên thuần túy của anh là thuốc đại bổ cho loài quỷ, đặc biệt là đối với quỷ có tà khí huyết sát nồng đậm và trên tay dính nhiều mạng người như cô ta, âm nguyên còn có thể làm sạch những linh hồn vướng víu xung quanh và thăng cấp quỷ, nên Phong Sở Ý theo bản năng khao khát, muốn nuốt chửng khí tức hấp dẫn tản mát ra từ anh.

Nếu không nhờ có âm nguyên, Phong Sở Mạc ở quảng trường sẽ không dễ dàng dụ ra con quỷ kia, bởi vì không phải con quỷ nào cũng có thể xuất hiện dưới ánh mặt trời, ở chỗ đông người, nơi nhiều dương khí.

Phong Sở Ý xuống tay càng tàn nhẫn, còn Phong Sở Mạc dường như không địch lại nên lui từng bước về sau, trên người anh bị đánh thủng vài chỗ, làm âm khí rò rỉ ra bên ngoài, mà những vết thương đó đều là vết cháy đen, cho thấy linh hồn bị tổn thương.

Vài người do Sở Phương Nguyên mang đến và Dương Phiên lại di chuyển sang một bên chặn đường lui của anh.

Sở Phương Nguyên thì liếc mắt nhìn cũng không nói gì.

Rồi giữa sân đột nhiên xảy ra thay đổi.

Phong Sở Mạc vốn đang lui về sau đột nhiên tiến lên, trên người toả ra ánh sáng chói loá và dùng một đòn đã đánh lui Phong Sở Ý, sau đó, bóng dáng anh càng lúc càng mờ nhạt, trước khi cô ta chuẩn bị lại đánh tới, anh đã vồ lấy vài người đang đứng xem ở bên cạnh.

"Sẵn sàng!"

Sở Phương Nguyên thấy thế liền hô lên, vũ khí trong tay vài người đã chuẩn bị sẵn sàng, bọn họ đều cho rằng anh dẫn Phong Sở Ý tới và hợp tác với bọn họ đối phó với cô ta.

Dù bọn họ không đợi được hai bên lưỡng bại câu thương, thì cũng có thể hợp tác với anh, người ngang cơ với Phong Sở Ý, thế thì dễ dàng hạ gục cô ta, còn về anh thì tính sau.

Mọi người đều có suy tính của riêng mình. Khi Phong Sở Ý mất trí lại lao về phía anh, anh đã liếc nhìn Sở Phương Nguyên, ánh mắt hai người gặp nhau giữa không trung qua một lát, sau đó, năm ngón tay của Phong Sở Mạc chém vào không trung!

Đây là bản năng thiên phú của anh, là xé rách không gian, không chỉ có thể xé rách lối đi giữa âm giới và dương gian, mà còn có thể xé rách bất kỳ không gian nào.

"Anh cả!"

Trước khi tiến vào vết nứt đó, Phong Sở Mạc nghe thấy tiếng thét thê lương, không cam lòng bên tai.

Anh không nhìn lại, trong mắt có tia buồn bã, không thoải mái, nhưng nhiều nhất là ý giết người.

Phong Sở Ý bây giờ không còn là người có một tia nhân tính như trước, chỉ là cái âm hồn. Anh không chỉ có thể cảm nhận được khí tức, mà còn cảm nhận ra huyết sát trên người cô ta, cùng những sinh mệnh bị đối phương giết, những mạng người trên tay cô ta có oán hận cực kỳ sâu và ngưng tụ xung quanh cô ta, cho nên để Phong Sở Ý sống lâu thêm một ngày thì càng nguy hiểm.

Phong Sở Mạc ôm Miêu Linh đứng bên ngoài tòa nhà, nhìn lên tầng có nhà Diệp Vi Vi, đứng yên qua rất lâu và nhớ ra rất nhiều những chuyện đã trải qua với cô ở chỗ này, rồi bị Khanh Nghiêu làm bị thương, sau đó khó khăn trốn thoát, mất ký ức, mà lúc đầu óc rối bời thì anh cũng tìm về đây theo bản năng. Tất cả những gì anh muốn chỉ đơn giản là một gia đình.

Mà hiện tại, anh thực sự đã có một ngôi nhà, Diệp Vi Vi và con của họ.

Bàn tay Phong Sở Mạc chậm rãi vuốt ve lông của Miêu Linh, rồi đồng tử dần dần co lại, nếu nhìn kỹ đó là sát khí.

"Meo?"

Miêu Linh không thoải mái giật giật thân mình, vì nó cảm ứng được khí tức trên người anh cho nên không được tự nhiên và có chút sợ hãi.

"Tiểu Hắc, cảm ơn mày."

Anh chợt nói.

"Meo meo meo."

Ai nha, đừng cảm ơn, không cần đâu. Sự mất tự nhiên của Miêu Linh bị lời cảm ơn của anh đè bẹp, nhất thời cái đuôi của nó cong lên, đầu cũng ngẩng lên, trong đôi mắt là vẻ thoải mái và đắc ý.

"Mày làm tốt lắm, vượt xa tưởng tượng của anh."

Miêu Linh được khen đến cái đuôi sắp chỉa lên trời, còn anh vẫn khen nó.

"Chỉ là giờ mày đi theo anh vẫn còn nguy hiểm lắm."

"Meo meo meo?"

Miêu Linh cảm thấy có gì đó không đúng.

Đầu ngón tay anh quẹt ngang, liền xuất hiện một vết nứt nhỏ, bên trong có âm khí dày đặc, Miêu Linh cảm thấy người cực kỳ thoải mái, giống như ở bên cạnh anh, rồi nó rũ đuôi xuống, dùng bàn chân móc lấy quần áo anh và bắt đầu kêu meo meo.

Nó quen cảm giác cùng cái khe nứt này, lần đó, Phong Sở Mạc muốn đưa nó đi đầu thai cũng tạo ra cái khe này.

----

Miêu Linh có đi đầu thai thật không? Thì hãy đón đọc phần sau nhé.
Editor: Alissa
 
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 89 (Cuối)

Diệp Vi Vi thấy tay nhỏ chộp tới, nắm chặt, còn bên tai giống như nghe tiếng hét thảm thiết và tiếng răng rắc.

Diệp Vi Vi trừng mắt tới mức sắp rơi ra, đây, đây là ăn sao?

"Hí hí hí."

Tiếng cười trẻ con tinh nghịch vang bên tai, đứa bé đã ăn hơn phân nửa Huyết Ảnh, dư lại một nửa bị ném ra ngoài cửa sổ. Giữa không trung, Huyết Ảnh hoá thành bột và tiêu tán hết.

Nó xoay người lại, dang tay ra với cô.

Ôm ôm.

Ý niệm trong không trung như truyền lại, Diệp Vi Vi hẳn là sợ hãi, nhưng, nó, nó là con của cô.

Suy nghĩ này nảy lên trong đầu Diệp Vi Vi, sau đó, cô duỗi tay ra.

Thanh khí dồi dào vừa chạm vào cánh tay, cô liền cảm thấy toàn thân ớn lạnh.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, cô nhắm mắt lại và bất tỉnh, chỗ phình ra ở bụng vốn dĩ chỉ hơi nhô nhẹ, bây giờ lại nhô lên thêm một tý, có thể thấy rõ qua mắt thường.

Đột nhiên có tiếng ợ hơi.

Cùng lúc đó, vô số người trong thành phố dưới ánh trăng bị vô số Huyết Ảnh nhìn không thấy cướp nhân khí.

Ông La bắt lấy một sợi Huyết Ảnh, trong ánh mắt ngưng trọng lộ ra chút hưng phấn, ông ta vừa mới phát hiện ra khắc ấn trong Huyết Ảnh, Huyết Ảnh này chỉ là một con rối được tạo ra bằng cách lợi dụng âm khí của ánh trăng, thậm chí không có thần trí, sinh khí đối với Huyết Ảnh đều vô dụng, chính là, đối với một số người luyện tập pháp thuật đặc thù hoặc có thủ đoạn đặc biệt mà nói, nó lại có tác dụng rất lớn.

Ai cũng biết công dụng của sinh khí, chỉ quỷ quái có thể dựa vào bản năng hấp thụ, nhưng không có người biết thu hoạch nó trên diện rộng và làm sao để có được mà không bị trời phạt, làm sao để sử dụng hiệu quả nhất, làm thế nào dùng sinh khí để mình trường sinh.

Với ông ta và mấy lão già kia, theo đuổi sức mạnh cường đại là vì muốn đột phá tu vi hiện tại, nâng cao nhiều tầng, cũng là vì muốn sống càng lâu, mà cái khắc ấn nho nhỏ này, làm ông thấy được lối tắt.

Nghe nói một phái luyện khí cổ đại đã từng nghiên cứu ra một loại khắc ấn pháp thuật, đệ tử của phái đó sống 120 năm mà không già, thậm chí, tóc trắng xoá mà vẫn cải lão hoàn đồng, nên ông ta muốn tìm được thứ đó, phải lấy được bí pháp kia!

Huyết Ảnh thét chói tai, bị ông La phong ấn vào trong một lá bùa, ông ta nhìn thấy lá bùa tự động hiện lên ấn kí màu máu, trong mắt ông ta là điên cuồng và cố chấp.

Ông ta hiện tại bị thương, hơn nữa một mình cũng không thể chắc chắn có thể tìm được người kia hay không, chỉ có thể chờ qua một thời gian, chờ mấy ông già kia cùng nhau tới.

Một người trường sinh khác xa với một đám người trường sinh, ông La có chút tiếc nuối thở dài, đầu ngón tay vuốt ve, ông nghĩ phải sắp xếp trước rồi.

Tiếng đập cửa vang lên, quản gia Hồ bước vào.

"Ông chủ, Dương Phiên tới, nói có việc muốn tìm ngài, còn có, cậu ta bị thương rồi."

Ông La cảnh giác, có lẽ, Dương Phiên bị thương có quan hệ với Huyết Ảnh mình vừa mới bắt giữ, trong mắt ông ta lộ ra chờ mong.

--

Khanh Nghiêu bỏ những sinh khí vừa đoạt lấy vào trong thân thể khô quắt rách nát của Phong Sở Ý và nhìn cô đầy chán ghét và bất mãn.

Khanh Nghiêu dùng nhiều sinh khí như vậy dù Phong Sở Ý có bị thương nặng thêm cũng sẽ được cứu lại.

Phong Sở Ý nhìn ánh mắt không che giấu của hắn thì không khỏi run, không dám nhiều lời, thậm chí không dám lại nhìn Khanh Nghiêu dù là một lần, cô ta cúi thấp đầu, đây là sợ hãi, sợ hãi này đã khắc sâu trong ý thức của cô ta.

"Đồ vô dụng."

Khanh Nghiêu trách cứ một tiếng, nhìn Phong Sở Ý nổi da gà, cũng cảm thấy phí phạm.

Muốn dùng Phong Sở Ý làm chuyện lớn nhưng không ngờ Phong Sở Ý lại vô dụng như vậy, thế mà cô ta lấy được mấy mạng người mà đã bị người ta theo dõi, càng không ngờ rằng, Phong Sở Ý không có địa vị trong lòng Phong Sở Mạc, hắn định làm anh thống khổ, hắn cho rằng Phong Sở Mạc sẽ làm theo kịch bản của hắn chỉ vì có cô 'em gái' thân nhất này.

Phong Sở Mạc lòng dạ lạnh lùng, làm Khanh Nghiêu tính sai, cũng làm sự tồn tại của Phong Sở Ý không còn cần thiết.

Trong một khoảnh khắc, hắn thậm chí muốn trực tiếp giết Phong Sở Ý, chỉ là, thấy Phong Sở Ý đã ngưng tụ ra huyết hạch, nên hắn hao phí chút tâm tư thu hoạch sinh khí về cứa cô ta.

"Phong Sở Mạc đã hoàn toàn không thèm để ý ngươi, sau này, tính sao đây?'

Oán giận và không cam lòng bao trùm lòng cô ta, Phong Sở Ý ngẩng đầu, đôi mắt màu máu đảo tròn, như con thú nhắm con mồi, cực đáng sợ.

"Là của ta. Ăn hắn, ăn hắn!"

Khanh Nghiêu âm thầm gật đầu, Phong Sở Ý như bây giờ cũng chưa vô dụng: "Ngươi không phải đối thủ của nó, muốn ăn nó, cần mạnh hơn, đứa trẻ ngoan, chắc ngươi biết nên làm gì rồi chứ?"

Nếu không làm tốt chuyện hắn giao, thế thì tích sức mạnh cho hắn.

Trái tim Phong Sở Mạc đã vô dụng, mà hắn vẫn muốn tồn tại lâu dài hơn, trước khi tìm được xác Phong Sở Mạc thì cô ta vẫn còn hữu dụng.

Khanh Nghiêu cười ấm áp nhưng trong mắt u ám, so với ánh mắt nhắm người cắn của Phong Sở Ý thì trông càng đáng sợ hơn, người nhìn vào như nhìn vào địa ngục sâu thẳm, nhìn lâu như bị lạc trong đó, rất đáng sợ.

Bên trong thành phố A đang có sóng ngầm nổi dậy, vì ai cũng có tính toán riêng của mình.

Mà ở một nơi khác, là một mảng phế tích, yên ắng giống như tử tịch chi địa, Phong Sở Mạc đứng trước toà phủ trạch đã sụp đổ, ánh mắt trong veo, không rõ đang suy nghĩ gì.
 
Chỉnh sửa cuối:
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 90: Anh cả, anh vẫn rất mềm lòng (1)

Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 90: Anh cả, anh vẫn rất mềm lòng (2)

Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
Chỉnh sửa cuối:
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 90: Anh cả, anh vẫn rất mềm lòng (3)

Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
Chỉnh sửa cuối:
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 90: Anh cả, anh vẫn rất mềm lòng (cuối)

Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 91: 'Tiểu quái vật' bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh.

Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
Chỉnh sửa cuối:
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 91: 'Tiểu quái vật' bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh. (2)

Phong Sở Mạc nhìn thanh khí hoạt bát, con của anh, dường như quá hoạt bát.

Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Diệp Vi Vi, Phong Sở Mạc đưa âm nguyên thuần khiết vào người cô mà không giữ lại, mặc dù trong người Diệp Vi Vi tiềm tàng sức mạnh không hề thua kém anh, thậm chí vượt xa, nhưng trong lòng Phong Sở Mạc, Diệp Vi Vi vẫn là người anh muốn bảo vệ.

Trong một nháy mắt, sắc mặt trắng bệch của Phong Sở Mạc, vốn đã đủ làm người ta giật mình, lại càng giống người chết, sắc môi và mắt của anh càng thêm diễm lệ, mà anh dường như chưa phát hiện ra.

Cho đến khi xác định trong cơ thể Diệp Vi Vi không thể chứa thêm âm nguyên, Phong Sở Mạc mới dừng việc đưa vào, tuy nhiên, dù đã dừng lại, anh vẫn không muốn buông tay cô.

Dù không còn lo lắng, thì cũng không muốn rời đi, khi nắm lấy tay đối phương, chỉ ao ước rằng khoảnh khắc này sẽ trở thành vĩnh cửu.

Bên tai nghe tiếng gió đánh úp, gió thổi se lạnh, giống như bình thường, nhưng cũng mau lẹ giống như tia chớp, một tiếng rẹt, một vết cứa xuất hiện trên má Phong Sở Mạc, lưỡi dao gió màu máu sắc bén còn muốn cứa sâu hơn, âm thanh cạ xương cốt vang lên, Phong Sở Mạc giơ tay, rút ra lưỡi dao gió màu máu, không có máu chảy nhưng đã thấy xương trắng.

Một tiếng răng rắc, lưỡi dao gió màu máu hoá thành bột phấn, vết thương sâu tận xương biến mất với tốc độ mắt thường có thể thấy được, mặt vẫn vô cùng tái nhợt có điều vẫn tuấn tú.

Nhìn bột phấn màu máu bay theo gió, màu máu trong mắt Phong Sở Mạc càng đậm, bên trong, là sát khí ngút trời.

Thanh khí uốn lượn tự đắc thậm chí là diễu võ dương oai lập tức cứng đờ, sau đó, vèo một tiếng, thanh khí chớp mắt chui vào bụng Diệp Vi Vi, tự giấu chính mình, bụng cô cũng ít nhô, chẳng còn vẻ linh động vừa rồi.

Rõ ràng vừa rồi còn kiêu ngạo nhưng khi cảm giác được nguy hiểm liền giả chết bất động.

Cho dù anh đầy bụng sát khí thì vẫn chú ý đến phản ứng của con trai, trong đầu không khỏi nhớ đến cảnh lần đó Diệp Vi Vi giả chết trước mặt mình, cho nên, đúng là mẹ con nha.

"Yên tâm, ba sẽ bảo vệ hai mẹ con."

Anh nói với Diệp Vi Vi bị mình làm ngủ say và nhóc con đang giả chết, sau đó, quanh thân Phong Sở Mạc hiện lên tầng tầng âm nguyên, lấy Diệp Vi Vi, lấy cái giường làm trung tâm, quá trình diễn ra nhanh chóng, như là gợn sóng khuếch tán ra thành chu vi hình tròn, cho đến khi, hơn phân nửa căn nhà đều được bao phủ dưới lớp bảo vệ.

Âm nguyên ngưng tụ, mắt thường có thể thấy, sắc mặt Phong Sở Mạc càng khó coi, vẫn trắng bệch, là trắng như xác chết.

"Ha ha, ngươi lại dùng hết sức mạnh à, đúng là quá để ý cô ta."

Tại cửa sổ, Khanh Nghiêu đứng ở nơi đó, hắn mở lòng bàn tay, là một sợi huyết sắc vặn vẹo, một kích vừa rồi đã tiêu hao hơn phân nửa sức mạnh của hắn, mà Phong Sở Mạc sau khi hợp nhất thể đúng là đã mạnh hơn, chỉ là, mắt Khanh Nghiêu nhìn về phía Diệp Vi Vi và bụng cô: "Thằng bé đó. Ta cảm nhận được hơi thở của ngươi trên người nó, này chắc là huyết mạch nhà họ Phong rồi, không biết, nếu đem nó luyện hóa, thì..."

"Hừ!"

Trong nháy mắt, Phong Sở Mạc đã xuất hiện trước người Khanh Nghiêu, năm ngón tay thành trảo, thọc thẳng vào bụng Khanh Nghiêu bụng, làm âm nguyên bùng nổ!

Khanh Nghiêu chưởng lại đẩy Phong Sở Mạc ra xa, nhưng trên bụng Khanh Nghiêu vẫn xuất hiện một cái lỗ máu, lờ mờ thấp được cơ quan nội tạng còn máu văng khắp nơi.

Một tiếng "bùm", mũi chân Phong Sở Mạc chỉa xuống đất, tạo thành vết nứt dài trên mặt đất, thời khắc đó, dưới đáy lòng anh cảm thấy lo lắng, lo vì ngày mai Diệp Vi Vi tỉnh lại thấy thế này sẽ nổi điên.

Âm nguyên hình thành lưỡi dao liền đánh về phía Khanh Nghiêu.

Dưới ánh trăng. Hình bóng hai người đi về phía Đông.

Vòng bảo hộ âm nguyên vẫn lập loè, cùng với một loại sức mạnh được phong ấn trên cơ thể của Diệp Vi Vi dần dần khớp lại. Diệp Vi Vi mở mắt, ánh mắt lạnh lùng.

Cô từ từ quay đầu nhìn về phía cửa sổ mở to, bức màn bị gió thổi lay động, ánh trăng rải rác chiếu xuống. Cô khẽ mở miệng: "Ngốc!"

Cùng lúc đó, Sở Phương Nguyên mở ra đôi mắt híp, nhìn quả cầu âm nguyên trong tay mà Phong Sở Mạc giao, trong mắt lại là ác ý, nói với Minh Ca bên cạnh:

"Báo ông La, người ông ta muốn tìm, đã tìm thấy."

Sau đó, trong phòng chỉ còn lại mình anh ta, cầu âm nguyên lăn trong lòng bàn tay, Sở Phương Nguyên nhìn sức mạnh thuần khiết. Trong mắt lộ vẻ khó đoán.

Phong Sở Mạc, hy vọng anh có cách thoát đi, anh phải biết, không dễ mượn sức của người.

Cái giá của mượn dùng sức mạnh là vĩnh sinh vĩnh thế thống khổ.

Không, không sao cả, nếu anh cũng trở thành một trong số vật thí nghiệm đó, tôi có lẽ cũng rất có hứng thú đi xem nha.

Dù gì, từ rất lâu tôi cũng muốn giải phẫu anh rồi.

Cho nên, anh nhất định phải bảo trọng nha.

Bên ngoài, có tiếng đập cửa, anh thu hồi âm nguyên trong lòng bàn tay, rồi chậm rãi đứng dậy, Sở Phương Nguyên hơi hơi cong lưng, tiến về phía cửa, anh ta cười nhưng không ai hiểu được anh ta nghĩ gì.

____

:)) Phong Sở Ca với Sở Phương Nguyên là phe ta hay phe địch z các b, hoang mang.
 
Chỉnh sửa cuối:
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 91: 'Tiểu quái vật' bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh. (3)

Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
Chỉnh sửa cuối:
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 91: 'Tiểu quái vật' bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh. (Cuối)

Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
Chỉnh sửa cuối:
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 92: Kỳ quan của địa phủ là một chàng đẹp trai. (1)

Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
Chỉnh sửa cuối:
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 92: Kỳ quan của địa phủ là một chàng đẹp trai. (2)

Diệp Vi Vi nhớ không chỉ cơ thể của anh đã biến mất, mà linh hồn cũng lung lay sắp đổ, cũng không biết bị ném đi nơi nào rồi, chính là, cô chưa bao giờ nghĩ tới Phong Sở Mạc thực sự tan biến, chưa từng nghĩ tới, cũng không dám nghĩ tới.

Cô tự nhủ trong lòng, loại người như vậy sẽ không chết đâu, người tốt sống không lâu, Phong Sở Mạc gây họa ngàn năm, chắc không phải người tốt, là tai hoạ đó, sao có thể chết chứ?

Diệp Vi Vi vực dậy tinh thần, đi về phía quảng trường trống rỗng chỉ còn lại một đống nội tạng, nơi đám quỷ vừa bỏ trốn, có thể hỏi người, à không đúng, là hỏi quỷ, cô phải từ từ hỏi thăm, mặc kệ nơi này là người hay là quỷ, dù bây giờ cô ở âm phủ hay dương gian, tóm lại, cô sẽ ổn thôi. Sau đó, tìm được tên đáng ghét Phong Sở Mạc kia, rồi từ từ xử anh một trận.

Nơi xa xa có tiếng bước chân vững vàng, trên không đụng trời dưới không chạm đất, quảng trường rộng lớn như vậy lại trống rỗng đến nỗi không có một căn nhà, Diệp Vi Vi còn chưa kịp nghĩ làm sao tránh, đã bị bao vây.

"Này, ngươi là yêu nghiệt phương nào, phá hư đại hội Thiên Thể của ta, làm bá tánh vô tội kinh sợ, còn không mau buông tay chịu trói."

Nó giống như tiếng sấm rền, đặc biệt tiếng yêu nghiệt kia, đặc biệt đặc biệt có khí thế, cả quảng trường lúc đó vọng lại tiếng yêu nghiệt ấy, cô vốn dĩ nên cảnh giác đề phòng nhưng nghe thế liền lùi về sau một bước và giật giật khoé miệng, nhìn đầu trâu nghiêm trang chất vấn mình mà cô chỉ muốn ha ha một tiếng.

Cô là yêu nghiệt ấy hả? Cô phá hư đại hội Thiên Thể ư? Nên gọi là đại hội triển lãm tử vong nha, một đám chết đủ kiểu có thể hù người cứ đi tới lui, quỷ biến dạng nhiều đến mức kéo dài từ đầu này đến đầu kia của thành phố, thế mà gọi là bá tánh vô tội và còn bị cô làm cho sợ hãi hả?

Có cần đùa thế không?

Diệp Vi Vi cảm thấy thật khó tin, thật buồn cười, nhưng đầu trâu vây quanh và âm binh mà hắn dẫn theo không cảm thấy hài, cũng không cho rằng là một trò đùa.

Trong mắt bọn họ, toàn thân Diệp Vi Vi tỏa ra ánh sáng trắng chói lóa còn bọn họ bản năng sợ hãi ánh sáng và trên người nồng nặc hơi thở người sống, những điều này đủ để cấu thành Diệp Vi Vi có tính đe doạ rất lớn đến bọn họ.

"Ta đại biểu đại đội trưởng đội chấp pháp địa phủ, hiện tại phải bắt ngươi!"

Mắt Diệp Vi Vi suýt là rớt xuống khi thấy đầu trâu lấy ra còng tay.

Được rồi, cô sau khi thấy mấy con quỷ chết với nhiều kiểu khác nhau thì cũng biết đây là địa phủ, nhưng cô, cô không ngờ âm phủ còn có đại hội Thiên Thể, có đội chấp pháp, thậm chí còn có còng tay theo kịp thời đại nữa.

Mà ít nhất, nó tốt hơn bị xiềng xích.

Cô nhìn ' m binh' đang đợi trong vòng tròn và vây quanh cô chuẩn bị đón địch có cơ thể rắn chắc và bọc bởi hắc khí, Diệp Vi Vi mở miệng giải thích: "Tôi không phải yêu nghiệt gì cả, tôi là người sống đi lạc vào nơi này, trùng hợp phá hủy đại hội Thiên Thể của địa phủ, đó là một sai lầm bởi sự vô ý thôi, tôi xin lỗi, nếu các vị có thể làm một việc nhỏ là đưa tôi trở về, tôi về rồi thì nhất định sẽ đốt rất nhiều tiền giấy cho các vị."

Hảo hán phải biết tránh cái thiệt trước mắt, huống chi Diệp Vi Vi tự xưng là cô gái co được duỗi được, không phải là hảo hán gì, cô cười cướng đờ, rắc, không biết có phải là do nhân cách thứ hai nắm giữ thân thể trong thời gian dài cho nên mới để lại di chứng, khuôn mặt hiện tại của cô như bị liệt, đây quả là một câu chuyện buồn.

Lời nói của cô đủ chân thành, nhưng đáng tiếc nụ cười của cô rất cứng đờ, rất không chân thành, đầu trâu vốn dĩ động tâm trước lời cô nói chợt hừ một tiếng và nói cô đừng dùng lời ngon ngọt lừa gạt hắn, cũng đừng dùng viên đạn bọc đường ăn mòn hắn, hắn chính là đại nhân đầu trâu anh minh nhất, sáng suốt nhất, một chút hối lộ ít ỏi đã muốn đầu trâu làm việc, đó là điều không có khả năng.

Diệp Vi Vi khẽ toát mồ hôi, vị đại nhân đầu trâu này, đúng là cứng!

"Tôi về rồi sẽ đốt tiền giấy cho các vị, còn có thể đốt xe, biệt thự, thời trang thịnh hành. À, tôi có thể đốt vợ cho đại nhân đầu trâu nữa!"

Diệp Vi Vi dùng ra tuyệt chiêu!

Trên đời này người không biết xấu hổ là thiên hạ vô địch, thấy vị đầu trâu này có khả năng bị dao động, cô làm sao có thể ngừng nỗ lực chớ!

Trời xa đất lạ, Diệp Vi Vi vẫn đang trông cậy vào việc có thể tìm một con quỷ để hỏi thăm tình hình, mà tên đầu trâu này tự xưng là đội trưởng đội chấp pháp, thì chắc là sẽ đáng tin cậy và có năng lực hơn mấy con quỷ được tìm ngẫu nhiên.

Ít nhất, cô muốn hỏi đối phương nơi anh rơi xuống, tuy họ tạm thời bị tách ra, nhưng, cô tin rằng anh nhất định đang trốn ở một góc nào đó.

Vợ á? Ánh mắt đầu trâu sáng lên, mặc dù cặp mắt trâu kia vốn dĩ giống như bóng đèn, sáng ngời, rất đáng sợ. Nhưng mà, Diệp Vi Vi mặt than vẫn đứng vững, nghĩ xem ra dùng được.

"Ngươi sẽ không đốt xuống một con quái vật xấu xí cho ta chứ?"

Phải biết rằng, lương của địa phủ không khá khẩm, nhân viên công chức bây giờ không đủ khả năng lấy vợ, đặc biệt là những người phụ nữ những năm gần đây xuống đây càng lợi hại hơn, hết người này đến người khác, lần gặp lần đầu đều sẽ hỏi thu nhập, không có thu nhập thì đừng bàn nữa, có thu nhập xong mới hỏi công việc, công việc xong lại hỏi biệt thự, nhà cửa, xe cộ, mà hắn là đầu trâu liêm khiết, làm gì mua nổi, còn các nàng có chút nhan sắc, nên cũng chỉ tạm chấp nhận, về sau lại vì trai đẹp mà bỏ rơi họ, đúng là bực chết quỷ mà!

____

Chương này của tuần sau nha, mk đăng trước.
 
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 92: Kỳ quan của địa phủ là một chàng đẹp trai. (3)

Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
Chỉnh sửa cuối:
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 93: Không để con thua ngay vạch xuất phát (1)

Dựa theo tốc độ trưởng thành siêu nhanh của con trai mình, cô thật sự rất nghi ngờ con mình có thể thay đổi từ tám tháng đến mười tháng vào ngày mai luôn, rồi ngày mốt sẽ ra đời, mà điều này không phải là không có khả năng.

"Tôi nóng lòng muốn tìm cha của con tôi, rồi tôi sẽ rời khỏi đây ngay thôi, kỳ thực, đó cũng là vì nghĩ cho con tôi á, nó không thể sinh ra ở đây, đến lúc đó chẳng có hộ khẩu."

Diệp Vi Vi giả vờ đáng thương.

"Nó có thể sinh ra ở đây!"

Cục trưởng vốn luôn lười biếng, đến nói cũng lười, lại đột nhiên cắt đứt lời nói của Diệp Vi Vi, còn háo hức: "Địa ngục rộng lớn, chỉ một thành phố Phong Đô đã vạn dặm, nếu muốn tìm người, ước chừng sẽ mất rất nhiều thời gian, tôi rất thích nó, nên để nó được sinh ra ở nơi này, tôi sẽ giúp nó nhập hộ khẩu."

Đôi mắt hình viên đạn của nữ hầu quan từ bên đầu trâu sang cô, nhìn vào bụng cô.

"Ha ha."

Cục trưởng hét lên một tiếng.

"Đi chuẩn bị chút đồ ăn cho bé, đồ dùng, quần áo, tả lót, sữa bột, đúng vậy. Còn có..."

"Tóm lại, mọi thứ đều phải là loại tốt nhất!"

Diệp Vi Vi cảm thấy lâng lâng, chập chờn, giống như nằm mơ, cô nâng bụng của mình, sờ con trai, trong lòng thầm nảy ra một ý nghĩ, cái tên này không phải muốn con đến điên chứ? Nên mới muốn giữ con mình lại.

"Tôi, tôi có thể chạm vào bụng cô không?"

Tay của người đàn ông đã chạm đến bụng Diệp Vi Vi rồi.

Cái bụng vốn dĩ vẫn luôn giả chết, chợt đập mạnh, nắm đấm nhỏ múa may, đụng phải tay người đàn ông.

"Mạnh ghê gớm nha."

Lông mi của hắn cong cong, Diệp Vi Vi đột nhiên vô cớ cảm thấy khi hắn cười thấy hơi quen, như thể, từng nhìn thấy nó ở trên khuôn mặt của người nào rồi.

"Sao chưa ra nữa?"

"Chẳng lẽ cung cấp không đủ ư?"

Người đàn ông rầu rĩ cau mày, thoạt nhìn là một anh chàng đẹp trai đang u buồn, hắn nhìn cái bụng phồng to của cô, trông hắn như ước gì bản thân có thể chui vào đó, để biết tại sao con trai cô vẫn chưa chịu ra.

Cùng lúc đó, bàn tay vươn về phía bụng cô và tìm kiếm, một cỗ sức mạnh ấm áp dường như chưa tiêu tán trên đó.

Diệp Vi Vi duỗi tay ra ngăn cản: "Nó thừa dinh dưỡng rồi!"

Mẹ nó người ta mang thai mười tháng, còn mình mới hai tháng mà trông như mười tháng, cô lúc trước nghĩ con trai mình lớn nhanh hơn cũng không có gì, có điều, có ai mà có bụng mười tháng rồi bé vẫn không ra đâu, nếu nó còn muốn ở trong đó dài dài thì sẽ cáu kỉnh như Diệp Vi Vi.

Nhưng Diệp Vi Vi chỉ có độc miệng thôi còn tính tình thật ra không tồi đâu.

"Được."

Nhìn bụng Diệp Vi Vi đã khuất tầm nhìn mình, cục trưởng mới nuối tiếc buông tay xuống, chỉ nhìn bụng cô, có chút ảm đạm, mặt mày ủ rũ, làm người ta trông đau lòng.

Hehe, chỉ là nó không có tác dụng nào với cô cả, tất cả những điều mà người đàn ông này làm trong mấy ngày qua, mỗi ngày nhìn bụng cô như sói đói nhìn thịt, sắp bật đèn xanh, có vài lần, cô suýt không thể chịu được ánh mắt của đối phương và muốn trốn khỏi.

Có chắc là hắn sẽ không ăn thịt con cô không?

Sau này, thấy người đàn ông này thật sự quan tâm đến đứa bé trong bụng cô cũng không phải là giả, cô mới bỏ ý định chạy trốn, dù sao, điều kiện giữa cô và đối phương là có lợi cho mình, cô hiện đang ở địa phủ xa lạ, làm gì cũng không tiện, trời xa đất lạ mà, cũng không biết cách tìm Phong Sở Mạc, vì vậy được cục trưởng này che chở cũng tốt.

Tuy nhiên, cho dù cô luôn tự nhủ đối phương không có ác ý, nhưng việc tên này thường xuyên tới quan tâm vẫn khiến Diệp Vi Vi căng thẳng đến không nói nên lời. Hơn nữa, nữ hầu quan có đôi mắt hình viên đạn đứng ở bên cạnh cứ hung tợn ghim cô.

Diệp Vi Vi nằm không cũng trúng đạn tỏ vẻ, bà cố nội ơi, cô nghĩ tôi thích người đàn ông kỳ quái như thế này à? Cô thích thì cô giữ chặt lấy, đừng để hắn ở đây hại người vô tội, oki?

"Cẩu Đản, nếu con ra, chú sẽ tặng cho con cái này nhé? Con vẫn luôn muốn nó mà nhỉ?"

"Nếu con vẫn chưa muốn ra ngoài, vậy thì gọi chú cũng được. Gọi chú là anh, ây, thì cái này sẽ là của con."

Cục trưởng dùng giọng điệu dỗ trẻ con, cầm thú bông màu lục, để sát bụng cô, nhìn kỹ mới phát hiện, con thú bông này dù được giữ kỹ nhưng không thể giấu được cách làm thủ công và dấu vết cũ kỹ của thời gian, con thú bông xanh này nói chính xác hơn phải là bé búp bê vì nó có đôi mắt to, miệng đỏ màu máu, trên đầu là tóc ngố, xấu, rất xấu, đàn ông thích thú bông như vậy đúng là kỳ quái mà.

Nhưng mà, trọng điểm không phải chuyện này, mà là: "Xin hỏi, Cẩu Đản, là tên nào?"

Diệp Vi Vi phun ra cái tên như chửi cha, thật sâu xa cảm thấy hai cái từ này thật nồng đậm quê cha đất tổ, cục trưởng giống cái lô cốt* quá.

*Lô cốt nghĩa bóng: Người bảo thủ, khó lay chuyển, khó giác ngộ.

Cô lại nghĩ, chắc không như mình nghĩ đâu, hắn hẳn là thuận miệng nói đùa hoặc nói sai thôi?

Người đàn ông phá vỡ ảo tưởng của Diệp Vi Vi quá.

Khi đối phương nghiêm túc chỉ vào bụng Diệp Vi Vi, nói: "Cẩu Đản, nó không phải là Cẩu Đản sao?"

Diệp Vi Vi liền cho hắn một ánh mắt khinh thường, người tâm người kém hiểu biết.

Không, tôi thấy anh không có mắt nhìn đó, trong tích tắc, trán Diệp Vi Vi nổi lên gân xanh và nghe tiếng dây thần kinh trong đầu mình như bị đứt, sau đó cô nhảy dựng lên: "Tôi nói cho anh biết, con trai tôi tuyệt đối không gọi là Cẩu Đản, anh thích thì tự mà gọi bản thân đi!"
 
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 93: Không để con thua ngay vạch xuất phát (2)

Nếu con trai mình thật sự có tên này thì cô tin rằng tuổi thơ của nó sẽ bị vô số người trêu chọc, đến khi nó trưởng thành sẽ oán hận mẹ không kịp thời sửa, ngăn chặn.

"Mau nằm xuống, đừng làm rơi Cẩu Đản!"

Ánh mắt cục trưởng đông cứng lại, thuận tay đặt thú bông xuống, đè lại bả vai Diệp Vi Vi, chỉ đè một cái như thế mà cô đã phát động sức mạnh để phản kháng, nhưng mà, cô lại cảm thấy toàn thân căng cứng, sức mạnh bị kìm hãm, không cách nào phát, sau đó, không tự chủ được chậm rãi hạ xuống, cô cũng lại lần nữa nằm xuống.

Người đàn ông này thật sự mạnh đến bất ngờ, cô đành phải chấp nhận, chỉ là: "Tôi tuyệt đối không chấp nhận cái tên Cẩu Đản này!"

Tương lai của con trai cô, hạnh phúc của nó, tuổi thơ của con không thể bị trêu chọc, cô tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp.

"Tên Cẩu Đản có gì mà không tốt?"

"Thế Cẩu Đản có gì tốt!"

Bụng Diệp Vi Vi phập phồng lên xuống, hai người không chú ý tới, mỗi người đều chìm đắm trong nhận định của bản thân, giống như cặp cha mẹ đặt tên cho con mà bất đồng ý kiến vậy, tuy nhiên, lại có những người khác không thích, giống như nữ hầu quan bên cạnh chứng kiến muốn cắn cô một cái vậy, cho dù là Diệp Vi Vi khăng khăng đòi sửa tên con trai mình, hay là cục trưởng khăng khăng đòi đặt một cái tên kỳ lạ như vậy cho đứa con trong bụng cô, họ không ai nhường ai.

"Gọi là cục vàng, bé ngoan, cục cưng, tốt hơn là Cẩu Đản!"

Diệp Vi Vi đặt tên cũng dị.

"Chẳng lẽ cô không biết, đặt tên xấu sẽ dễ nuôi sao? Cô có biết trẻ có cái tên Cẩu Đản này có hơn 90% trưởng thành tốt không, 20% sống lâu đến trăm tuổi, 30% trở thành tinh anh trong xã hội, và 10% trở thành người có danh tiếng trong lịch sử? Cô biết tên này vĩ đại và ý nghĩa thế nào không?"

"Về phần mấy cái tên cô gọi cục cưng, cục vàng có ý nghĩa gì cô không biết sao? Chẳng lẽ cô không thống kê, người mà lớn thành công chỉ 70%, trường thọ không tới 6%, 10% là tinh anh trong xã hội và chỉ 1% người lưu danh sử sách!"

Hắn chỉ dùng một hơi ném hết những số liệu đập vào mặt cô, sau đó nói: "Đây là giấy chứng nhận cư dân tôi cấp cho Cẩu Đản, đã chính thức đăng ký trong danh sách."

Cục trưởng đưa một tấm thẻ cho Diệp Vi Vi, cô có chút choáng váng trước những lời hắn nói.

Thẻ cư dân địa phủ không khác nhiều so với thẻ căn cước của nhân gian, nhưng so với thẻ của nhân gian thì trên thẻ của địa phủ có một lớp sức mạnh kỳ lạ, bây giờ, cô không có lòng dạ nào quan tâm đến sức mạnh kỳ lạ đó và cũng không có hứng thú!

Diệp Vi Vi nhìn ba chữ to lớn Phong Cẩu Đản trên đó, trước mắt liền mờ đi, chỉ muốn hộc máu, sau đó, ánh mắt chậm rãi di chuyển đến vị trí ảnh, nhìn một cục màu xanh lục trên đó, thân xanh, đầu xanh, trên đầu có tóc ba nhúm ngố, hai con mắt đen, miệng đỏ, đúng, đúng là rất trù tượng nha. "Xin hỏi, ai đây?"

Diệp Vi Vi dại ra, trong giọng nói có hơi yếu ớt, đến ngón tay cũng hơi run. Đọc truyện nhanh nhất tại dembuon

"Cẩu Đản đó!"

Cục trưởng cười, để lộ ra hàm răng trắng: "Cẩu Đản lớn lên chắc đáng yêu lắm đây? Đây là tôi tự vẽ đó, thẻ cư dân địa phủ bây giờ không dễ làm đâu, chúng ta không thể để thằng bé thua ở vạch xuất phát, cô xem đi, mặc dù Cẩu Đản bây giờ chưa ra, nhưng tôi tin rằng, nếu nó ra sẽ đáng yêu hơn trên ảnh này, ảnh này dùng tạm thôi, chờ nó ra, tôi nhất định chụp một bức thật đẹp cho nó."

"Ahhh."

Đây là tiếng thét không chịu nổi của Diệp Vi Vi.

"A."

Còn đây tiếng phát ra từ bụng cao chót vót.

Diệp Vi Vi và cục trưởng đồng thời dừng động tác, sau đó, cô trơ mắt nhìn, một luồng thanh khí toát ra từ trong bụng mình. Sau đó từ từ biến thành hình nắm đấm nhỏ, sau đó với một tiếng bụp, làm con thú bông trên bụng cô dựng thẳng.

"Hi."

Lúc này, Diệp Vi Vi nghe ra trong đó như đang vui sướng.

"Cẩu Đản, con quả nhiên thích con thú bông này nhỉ?"

Cục trưởng vừa cau mày cáu gắt đối chọi với Diệp Vi Vi liền tươi cười thành vòng cung đẹp đẽ, đến trong ánh mắt cũng tràn ngập ý cười, giống như mảng sao trời lấp lánh.

"A."

Lần này, Diệp Vi Vi nghe ra giọng điệu tán thành.

"Cô thấy chưa, Cẩu Đản thích cái tên này, chính nó cũng không bác bỏ, Cẩu Đản ha."

"A a."

Bụng Diệp Vi Vi nhẹ nhàng động đậy, giống như một đứa trẻ luôn thích ngủ trong bụng lại vui mừng cựa quậy, tức thì, cô cảm thấy quá vi diệu.

Con trai à, con có chắc là con biết con đã đồng ý gì không?

Thú bông xanh lục trên bụng lăn lộn trong gió sau đó trượt xuống bên cạnh, rồi bụng cô đau xót, nơi đó lại truyền ra âm thanh a a.

Thanh khí lại dâng lên và đặt con thú bông lại lên bụng cô.

Cục trưởng nhìn cảnh tượng này, trong mắt liền đầy hoài niệm.

Mặc dù cô vẫn không hài lòng với cái tên Cẩu Đản này và bức vẽ thú bông lục trên giấy chứng nhận cư dân, nhưng con trai cô thích nên cô chủ động giữ lại con thú bông trên bụng để nó không lăn nữa.

-------

Nữ 9 sắp sinh rồi^^ mà cái tên đúng mà hài, không biết anh Mạc biết ai đặt sẽ xử lý thế nào.
 
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 93: Không để con thua ngay vạch xuất phát (3)

"E hèm, cục trưởng đại nhân, cái đó, nơi mà chồng tôi rơi xuống á, có manh mối gì không?"

Mặc dù quan hệ với Phong Sở Mạc đã đến mức gắn kết sinh tử rồi nhưng cô vẫn ngượng khi xưng hô như vậy, có hơi mất tự nhiên.

Diệp Vi Vi vừa rồi còn mắng té tát với cục trưởng vì tên Cẩu Đản, thì bây giờ vì cầu người mà cô rất quyết đoán hạ thấp bản thân mình.

Ý cười trong mắt cục trưởng lập tức đóng băng: "Cô, chồng cô?"

Trong giọng nói của hắn có tư vị gì đó khó nói, nhưng cô không nghe ra.

"Ây, cô cũng biết mà, địa phủ này quá lớn, đã một ngày hai ngày rồi, tôi cố gắng hết sức đi tìm rồi, đến đầu trâu còn phái đội chấp pháp đi tìm nhưng vẫn không có tung tích của hắn, có điều, nếu là cô thì hắn chắc hắn sẽ để ý, nên thấy bố cáo của tôi sẽ đến tìm cô ngay mà, còn hiện tại vẫn không tới thì tôi e là hắn đang bị nữ yêu nào đó mê hoặc, bắt làm rể rồi. Cô biết mà, nam nữ tốt ở địa phủ bây giờ hiếm lắm."

Cục trưởng nói như hài hước nhưng sắc mặt Diệp Vi Vi lại thay đổi: "Đừng nói bậy!"

Trong lòng cô, Phong Sở Mạc không phải người như vậy.

Cục trưởng chà chà ngón tay: "Tính tình nóng nảy thế, sao cô biết tôi nói bậy? Mấy nữ yêu đó, rất giỏi làm đàn ông mê muội và có rất ít đàn ông thoát được sức quyến rũ của họ..."

Diệp Vi Vi không có cãi lại, chỉ nhìn hắn, trong mắt có niềm tin vững chắc bất di bất dịch, giống như lúc đó, vì Phong Sở Mạc, cô vứt bỏ hết.

Cục trưởng mỉm cười, cúi đầu. Ngón tay khảy thú bông lục trên bụng Diệp Vi Vi: "Cẩu Đản, con nói xem, chú đối với con có tốt không?"

"Mẹ con coi trọng đàn ông khác còn hơn coi trọng con, chúng ta không chơi với cô ấy nữa nhé?"

"Anh đừng dạy hư con trai tôi, gì mà đàn ông khác, đó là cha của Cẩu Đản."

Diệp Vi Vi buột miệng thốt ra câu này, giống như cô đã tin tình cảm của Phong Sở Mạc dành cho mình, giờ phút này, những nghi ngờ về thân thế của Cẩu Đản đều tiêu tan, Phong Sở Mạc là cha của đứa nhỏ trong bụng cô. Họ là một gia đình, cho nên, người một nhà nhất định phải đoàn tụ.

Trước đó: "Nếu anh dám dạy hư con tôi, tôi, tôi sẽ ra ngoài tìm chỗ khác ở!"

"Cô có tiền không?"

Cục trưởng đại nhân đặc biệt bình tĩnh hỏi, làm khí thế hiếm có của cô giống như khinh khí cầu bị xì hơi.

Oki, mặc dù hai ngày qua bụng càng lúc càng lớn, hành động càng ngày càng bất tiện, nhưng Diệp Vi Vi cũng đã đi ra ngoài tìm hiểu địa phủ này, ngoại trừ những cư dân ở đây có chút kỳ dị, hoặc là quỷ hoặc là ma, thì về mặt khác cũng không khác với nhân gian lắm, mẹ nó, chính là có tiền mới làm được việc đó.

Ngồi xe phải trả tiền, hỏi đường phải cho tiền, dừng chân cũng cho tiền, ăn cơm trả tiền, đến nỗi khi cô đến một nơi có kiến trúc kỳ dị, còn bị bắt trả phí ngắm cảnh, mà vấn đề là lúc cô bị cuốn vào trong hố đen chỉ mặc trên người bộ đồ ngủ, nếu không được Phong Sở Mạc che chở thì cmm nó đến áo ngủ cũng chẳng còn kìa.

Diệp Vi Vi không tiền bị đuổi đi mấy lần, cô than thở địa phủ này đúng là bắt kịp thời đại quá đi, mà mức độ bắt kịp thời đại đó làm cô thầm mắng.

"Cục trưởng, tôi sai rồi, Cẩu Đản có anh dạy tương lai chắc chắn sẽ là nhân vật ghi danh vào sử sách."

Diệp Vi Vi chớp chớp mắt, bộ dáng phẫn nộ lúc nãy nhanh chóng biến thành nịnh nọt.

Cục trưởng thấy cô lật mặt như thế cũng không kinh ngạc, hắn che miệng, đột nhiên, một tiếng cười trầm thấp vang lên: "Đương nhiên, Cẩu Đản là tốt nhất. Vì vậy, để Cẩu Đản thuận lợi chào đời, chiều nay chúng ta đi bệnh viện sản kiểm tra đi."

Ồ, hóa ra nơi đây còn có bệnh viện, địa phủ thật tiên tiến, Diệp Vi Vi bình tĩnh nhặt con thú bông rớt bên giường đặt lên bụng.

Các bác sĩ trong bệnh viện đều mặc áo blouse trắng, cùng với đám quỷ bệnh bay tới lui, chân chúng không chạm đất, hoặc là lưỡi dài quét sàn, còn có nắm lấy da, ôm đầu, v.v... không thua gì đám quỷ cô thấy ở đại hội Thiên Thể.

"Quỷ cũng... bị bệnh hả?"

Diệp Vi Vi thật sự rất tò mò.

"Người bị bệnh, thì sao quỷ không thể bị bệnh? Quỷ chỉ là một sự tồn tại khác mà thôi."

Cục trưởng đại nhân cho cô một ánh mắt ngu xuẩn, cô vừa rồi thấy đối phương nói cũng hợp lý thì giờ liền dứt khoát quay đầu đi.

Thì đúng rồi, ngoại trừ bất đồng về thuộc tính, thì không khác gì so với hiện thực, cô tự nhủ mình sẽ quen thôi, mình không thể làm trò cười cho người ta nữa.

"Chính xác là có vấn đề gì?"

Cô đẩy cửa văn phòng ra, còn chưa bước chân tiến vào, đã nghe được tiếng dò hỏi hấp tấp.

Người đàn ông đeo kính dây vàng nho nhã nhìn cục trưởng bất lịch sự đang ngồi lên chiếc sô pha sang trọng mà mình mới đặt hàng về, còn chưa kịp hưởng thụ, hắn ta đẩy kính, giả vờ không nhìn thấy dáng vẻ kiêu ngạo và bất lịch sự của đối phương: "Không có vấn đề gì cả, phát triển bình thường, có khác là nó cực kỳ mạnh, hơn hẳn mấy đứa thai âm dương thôi."

"Tất nhiên rồi, Cẩu Đản làm sao giống những đứa trẻ phàm trần kia chứ?"

Trên mặt cục trưởng là nụ cười, trong mắt là kiêu ngạo cùng với vinh dự.

Thấy dáng vẻ đó, người nho nhã kia mới nhịn không được liền hỏi: "Nó là con trai của cậu hả?"
 
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 93: Không để con thua ngay vạch xuất phát (cuối)

Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 94: Nam nhân ngốc manh hung tàn kiếp trước (1)

Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 94: Nam nhân ngốc manh hung tàn kiếp trước (2)

Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 250 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
Chỉnh sửa cuối:
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back