Chương 180: Thẩm Nhược Kiều, ta có nên đề phòng nàng không?
Nghe vậy, Bách Lý Văn Dương kể lại vắn tắt sự việc.
Chẳng là Tô Diệc Nhiên bị thương nặng, được người cứu đưa về Tô phủ, sau đó người cứu hắn lại nhận ra người đã làm hắn bị thương.
Tô Diệc Nhiên là bảo bối của Châu, giờ hắn bị thương nặng như vậy, bà ta đương nhiên sẽ không bỏ qqua chuyện này.
Vì vậy, bà ta đã treo thưởng 100 nghìn lượng bạc cho chân dung của nam nhân đó, ai có thể đưa được nam nhân đó đến Chu gia, sẽ nhận được 100 nghìn lượng bạc.
Dù sao thì Châu cũng là con gái duy nhất của Châu lão phu nhân, tương lai ngân khố của Châu gia sẽ là của Châu.
\Giờ đây, chân dung của Lưu Ngọc Lâm bị dán ở khắp nơi. Vì 100 nghìn lượng bạc, người người nhà nhà đều đang tìm kiếm Lưu Ngọc Lâm.
"Loan nhi, nếu hắn có tới tìm nàng, tuyệt đối không được bao che cho hắn. Đừng gây ra chuyện, được không?" Bách Lý Văn Dương nghiêm túc nói.
Bách Lý Tử Loan nghe xong liền cảm thấy buồn cười.
Châu gia điên rồi sao? Họ treo thưởng để bắt giữ thiếu gia của Lưu Gia Bảo ư? Còn là 100 nghin lượng bạc nữa? Họ nghĩ Lưu Gia Bảo sẽ để ý số tiền đó sao?
Ban đầu cô nhờ Lưu Ngọc Lâm giết Thẩm Nhược Kiều vì biết hắn là thiếu gia của Lưu Gia Bảo. Với gia thế và địa vị của Lưu Gia Bảo trong giới võ lâm, không ai dám dối đầu với bọn họ.
"Được, ta hiểu rồi. Cảm ơn huynh đã quan tâm." Bách Lý Tử Loan không có ý định giải thích thêm với hắn, chỉ gật đầu.
Nhưng cô nghĩ rằng mình phải nhanh chóng liên hệ với Lưu Ngọc Lâm, bảo hắn đến Châu gia với tư cách là thiếu gia của Lưu Gia Bảo để giải quyết chuyện này,
Nhưng Lưu Ngọc Lâm ám sát Thẩm Nhược Kiều, sao lại làm Tô Diệc Nhiên bị thương?
Chẳng lẽ lại là một kiệt tác nữa của Thẩm Nhược Kiều?
Đây là ý nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu Bách Lý Tử Loan lúc này.
Thẩm Nhược Kiều! Ngươi thật đáng chết! Cứ đối đầu với ta, ta sẽ không bao giờ tha cho ngươi!
Ngươi không những cướp đi Tần vương gia, mà còn khiến ta mất sự trong trắng với Bách Lý Văn Dương, lại còn đem chuyện này truyền đi khắp kinh thành. Ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua, ta sẽ cho ngươi biết kết cục của việc đối đầu với ta.
* * *
"A-chooo!"
Trong phủ Tần vương, Thẩm Nhược Kiều tự nhiên hắt hơi.
Nàng lấy tay xoa xoa mũi, trừng mắt nhìn Mộ Dung Vũ, có chút không vui: "Vương gia, ngài đang thầm mắng ta sao?"
Mộ Dung Vũ liếc nhìn nàng, lạnh lùng nói: "Bản vương trước giờ làm việc gì cũng chính trực ngay thẳng."
Ý nghĩa ở đây là hắn không làm những việc đáng khinh bỉ như vậy.
Nghe vậy, Thẩm Nhược Kiều mỉm cười, vội vàng đổi chủ đề: "Thật sự không cần vào cung sao? Hôm nay là ngày đoàn tụ, không cần vào cung bái kiến Thái hậu và tứ phi trong cung?"
"Nếu ta nhớ không nhầm thì sáng nay nàng vừa mới rừi khỏi cung." Mộ Dung Vũ lại lạnh nhạt liếc nàng một cái: : "Hơn nữa, Thái hậu hiện tại cũng không rảnh để quan tâm đến nàng."
Bây giờ bà ta phải nhanh chóng giải quyết tên gian phu của Huệ phi, nếu Hoàng thượng bắt được thì bọn họ thật sự xong đời.
Thẩm Bích Lụa đã sắp xếp người tron gcung của hắn, hắn tất nhiên cũng biết sắp xếp người ở Nhất Khôn cung. Cho nên, nội dung cuộc trò chuyện của hai dì cháu sáng nay đã đến tai hắn.
Hắn còn cố ý sai người truyền tin đến tai Quỳnh phi.
Lúc này, cung điện chắc hẳn đang rất náo nhiệt! Thậm chí còn náo nhiệt hơn cả lúc Hoàng thượng đang ở trong cung.
"Đúng rồi, ngài định xử lý Lưu Ngọc Lâm kia thế nào?" Thẩm Nhược Kiều đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, "Hiện tại, chuyện nhà họ Châu treo thưởng 100 nghìn lượng bạc vì Lưu Ngọc Lâm đã lan truyền khắp thành phố, không thể nào Lưu Gia Bảo lại không nhận được tin tức. Vương gia định xử lý hắn thế nào?"
Nghe vậy, Mộ Dung Vũ cầm tách trà lên, chậm rãi uống, khóe môi nhếch lên một đường cong mê hoặc.
Đôi mắt như chim ưng kia nhìn chằm chằm vào nàng không chớp mắt: "Người của ta dễ bị bắt nạt thế sao? Bản vương đã nhân từ lắm rồi, ít ra không để Lưu Gia Bảo cùng với hắn chôn cùng nàng."
"Chôn cùng nàng?" Thẩm Nhược Kiều lặp lại câu nói, gương mặt hoang mang: "Vương gia, Vương phi tương lai của ngài vẫn đang bình yên vô sự ngay trước mắt ngài, không mất một sợi tóc hay miếng thịt nào, sao có thể là chôn cùng ta?"
Hắn nói như thể nàng đã đi về Tây phương cực lạc rồi.
Ngài không thể nói chuyện đàng hoàng được sao?
Thẩm Nhược Kiều trừng mắt nhìn hắn, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Mộ Dung Vũ, chúng ta không thể động đến Lưu Gia Bảo. Xử lý xong Lưu Ngọc Lâm, chúng ta sẽ trả lại cho Lưu Khôn, coi như ban cho hắn một ân huệ. Lưu Gia Bảo sau này sẽ có ích."
Mộ Dung Vũ không nói gì, chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm trà, như thể không nghe thấy nàng nói gì,
Thấy vậy, Thẩm Nhược Kiều trừng mắt nhìn hắn "Lưu Khôn là đại nhân vật, lại có mạng lưới quan hệ rộng trong giới võ lâm, nhiều người phải nể mặt hắn. Dù sao gì ta cũng không bị thương gì, Lưu Ngọc Lâm cũng đã bị ta cho một bài học, Càng nhiều bằng hữu càng nhiều cơ hội, địa bàn chính của Lưu Gia Bảo không phải kinh thành, mà là Di Lăng."
Mộ Dung Vũ không ngờ nàng lại nghĩa xa đến vậy.
Di Lăng là lãnh thổ, cũng là nơi ẩn náu cuối cùng của bọn hắn.
Vậy là, nàng còn có ý định chiếm lấy Lưu Gia Bảo sao?
"Trong ngục, Lãnh Linh đang giám sát." Mộ Dung Vũ chậm rãi nói.
"Được." Thẩm Nhược Kiều gật đầu: "Bảo Lãnh Linh đưa hắn đến lãnh địa của Lưu Gia Bảo, tiện thể nói cho bọn họ biết chuyện Bách Lý Tử Loan lợi dụng Lưu Ngọc Lâm, bọn họ tự biết phải làm sao.
" Thẩm Nhược Kiều! "Hắn đột nhiên trầm giọng gọi tên nàng, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng,
Sau đó Thẩm Nhược Kiều chớp mắt, nở nụ cười quyến rũ:" Vương gia muốn gì? Nhược Kiều sẽ chăm chú lắng nghe. "
Mộ Dung Vũ liếc nhìn nàng bằng ánh mắt hung dữ:" Bản vương có nên đề phòng nàng không? Khi nào thì nàng chiếm Tần vương phủ của ta? Rồi bán đứng ta? "
" Hứ? "Thẩm Nhược Kiều khẽ mỉm cười, hai tay ôm mặt, chậm rãi nói:" Ý kiến hay đấy! Nếu dùng Tần vương đấu giá, chắc chắn sẽ kiếm được giá hời. Hay là, chúng ta tới Hoa Kiến Đường thử xem? "
Nhìn khuôn mặt tươi cười xinh đẹp của nàng, Mộ Dung Vũ thấy mí mắt mình giật giật.
" Thẩm Nhược Kiều, bản vương.. "
" Vương gia đừng lo, ta sẽ không bao giờ bán đứng ngài! "Nàng cười ngắt lời:" Ta không thiếu tiền, vả lại, còn ai giàu hơn ngài sao? Ta không ngốc, không thể bán Tần vương gia, ngài đáng giá ngàn vạn lượng, thậm chí còn hơn thế. Cho nên, ta quyết định sẽ giữ ngài lại cho riêng mình. "
Mộ Dung Vũ không biết phải nói gì nữa.
Hắn đôt nhiên càng ngày càng thấy khả năng tranh luận của mình thua kém Thẩm Nhược Kiều.
" Vương gia, tiểu thư! "Như Hoa tiến đến, cung kính hành lễ:" Thẩm lão phu nhân và Thẩm đại nhân đã về."
Chẳng là Tô Diệc Nhiên bị thương nặng, được người cứu đưa về Tô phủ, sau đó người cứu hắn lại nhận ra người đã làm hắn bị thương.
Tô Diệc Nhiên là bảo bối của Châu, giờ hắn bị thương nặng như vậy, bà ta đương nhiên sẽ không bỏ qqua chuyện này.
Vì vậy, bà ta đã treo thưởng 100 nghìn lượng bạc cho chân dung của nam nhân đó, ai có thể đưa được nam nhân đó đến Chu gia, sẽ nhận được 100 nghìn lượng bạc.
Dù sao thì Châu cũng là con gái duy nhất của Châu lão phu nhân, tương lai ngân khố của Châu gia sẽ là của Châu.
\Giờ đây, chân dung của Lưu Ngọc Lâm bị dán ở khắp nơi. Vì 100 nghìn lượng bạc, người người nhà nhà đều đang tìm kiếm Lưu Ngọc Lâm.
"Loan nhi, nếu hắn có tới tìm nàng, tuyệt đối không được bao che cho hắn. Đừng gây ra chuyện, được không?" Bách Lý Văn Dương nghiêm túc nói.
Bách Lý Tử Loan nghe xong liền cảm thấy buồn cười.
Châu gia điên rồi sao? Họ treo thưởng để bắt giữ thiếu gia của Lưu Gia Bảo ư? Còn là 100 nghin lượng bạc nữa? Họ nghĩ Lưu Gia Bảo sẽ để ý số tiền đó sao?
Ban đầu cô nhờ Lưu Ngọc Lâm giết Thẩm Nhược Kiều vì biết hắn là thiếu gia của Lưu Gia Bảo. Với gia thế và địa vị của Lưu Gia Bảo trong giới võ lâm, không ai dám dối đầu với bọn họ.
"Được, ta hiểu rồi. Cảm ơn huynh đã quan tâm." Bách Lý Tử Loan không có ý định giải thích thêm với hắn, chỉ gật đầu.
Nhưng cô nghĩ rằng mình phải nhanh chóng liên hệ với Lưu Ngọc Lâm, bảo hắn đến Châu gia với tư cách là thiếu gia của Lưu Gia Bảo để giải quyết chuyện này,
Nhưng Lưu Ngọc Lâm ám sát Thẩm Nhược Kiều, sao lại làm Tô Diệc Nhiên bị thương?
Chẳng lẽ lại là một kiệt tác nữa của Thẩm Nhược Kiều?
Đây là ý nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu Bách Lý Tử Loan lúc này.
Thẩm Nhược Kiều! Ngươi thật đáng chết! Cứ đối đầu với ta, ta sẽ không bao giờ tha cho ngươi!
Ngươi không những cướp đi Tần vương gia, mà còn khiến ta mất sự trong trắng với Bách Lý Văn Dương, lại còn đem chuyện này truyền đi khắp kinh thành. Ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua, ta sẽ cho ngươi biết kết cục của việc đối đầu với ta.
* * *
"A-chooo!"
Trong phủ Tần vương, Thẩm Nhược Kiều tự nhiên hắt hơi.
Nàng lấy tay xoa xoa mũi, trừng mắt nhìn Mộ Dung Vũ, có chút không vui: "Vương gia, ngài đang thầm mắng ta sao?"
Mộ Dung Vũ liếc nhìn nàng, lạnh lùng nói: "Bản vương trước giờ làm việc gì cũng chính trực ngay thẳng."
Ý nghĩa ở đây là hắn không làm những việc đáng khinh bỉ như vậy.
Nghe vậy, Thẩm Nhược Kiều mỉm cười, vội vàng đổi chủ đề: "Thật sự không cần vào cung sao? Hôm nay là ngày đoàn tụ, không cần vào cung bái kiến Thái hậu và tứ phi trong cung?"
"Nếu ta nhớ không nhầm thì sáng nay nàng vừa mới rừi khỏi cung." Mộ Dung Vũ lại lạnh nhạt liếc nàng một cái: : "Hơn nữa, Thái hậu hiện tại cũng không rảnh để quan tâm đến nàng."
Bây giờ bà ta phải nhanh chóng giải quyết tên gian phu của Huệ phi, nếu Hoàng thượng bắt được thì bọn họ thật sự xong đời.
Thẩm Bích Lụa đã sắp xếp người tron gcung của hắn, hắn tất nhiên cũng biết sắp xếp người ở Nhất Khôn cung. Cho nên, nội dung cuộc trò chuyện của hai dì cháu sáng nay đã đến tai hắn.
Hắn còn cố ý sai người truyền tin đến tai Quỳnh phi.
Lúc này, cung điện chắc hẳn đang rất náo nhiệt! Thậm chí còn náo nhiệt hơn cả lúc Hoàng thượng đang ở trong cung.
"Đúng rồi, ngài định xử lý Lưu Ngọc Lâm kia thế nào?" Thẩm Nhược Kiều đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, "Hiện tại, chuyện nhà họ Châu treo thưởng 100 nghìn lượng bạc vì Lưu Ngọc Lâm đã lan truyền khắp thành phố, không thể nào Lưu Gia Bảo lại không nhận được tin tức. Vương gia định xử lý hắn thế nào?"
Nghe vậy, Mộ Dung Vũ cầm tách trà lên, chậm rãi uống, khóe môi nhếch lên một đường cong mê hoặc.
Đôi mắt như chim ưng kia nhìn chằm chằm vào nàng không chớp mắt: "Người của ta dễ bị bắt nạt thế sao? Bản vương đã nhân từ lắm rồi, ít ra không để Lưu Gia Bảo cùng với hắn chôn cùng nàng."
"Chôn cùng nàng?" Thẩm Nhược Kiều lặp lại câu nói, gương mặt hoang mang: "Vương gia, Vương phi tương lai của ngài vẫn đang bình yên vô sự ngay trước mắt ngài, không mất một sợi tóc hay miếng thịt nào, sao có thể là chôn cùng ta?"
Hắn nói như thể nàng đã đi về Tây phương cực lạc rồi.
Ngài không thể nói chuyện đàng hoàng được sao?
Thẩm Nhược Kiều trừng mắt nhìn hắn, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Mộ Dung Vũ, chúng ta không thể động đến Lưu Gia Bảo. Xử lý xong Lưu Ngọc Lâm, chúng ta sẽ trả lại cho Lưu Khôn, coi như ban cho hắn một ân huệ. Lưu Gia Bảo sau này sẽ có ích."
Mộ Dung Vũ không nói gì, chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm trà, như thể không nghe thấy nàng nói gì,
Thấy vậy, Thẩm Nhược Kiều trừng mắt nhìn hắn "Lưu Khôn là đại nhân vật, lại có mạng lưới quan hệ rộng trong giới võ lâm, nhiều người phải nể mặt hắn. Dù sao gì ta cũng không bị thương gì, Lưu Ngọc Lâm cũng đã bị ta cho một bài học, Càng nhiều bằng hữu càng nhiều cơ hội, địa bàn chính của Lưu Gia Bảo không phải kinh thành, mà là Di Lăng."
Mộ Dung Vũ không ngờ nàng lại nghĩa xa đến vậy.
Di Lăng là lãnh thổ, cũng là nơi ẩn náu cuối cùng của bọn hắn.
Vậy là, nàng còn có ý định chiếm lấy Lưu Gia Bảo sao?
"Trong ngục, Lãnh Linh đang giám sát." Mộ Dung Vũ chậm rãi nói.
"Được." Thẩm Nhược Kiều gật đầu: "Bảo Lãnh Linh đưa hắn đến lãnh địa của Lưu Gia Bảo, tiện thể nói cho bọn họ biết chuyện Bách Lý Tử Loan lợi dụng Lưu Ngọc Lâm, bọn họ tự biết phải làm sao.
" Thẩm Nhược Kiều! "Hắn đột nhiên trầm giọng gọi tên nàng, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng,
Sau đó Thẩm Nhược Kiều chớp mắt, nở nụ cười quyến rũ:" Vương gia muốn gì? Nhược Kiều sẽ chăm chú lắng nghe. "
Mộ Dung Vũ liếc nhìn nàng bằng ánh mắt hung dữ:" Bản vương có nên đề phòng nàng không? Khi nào thì nàng chiếm Tần vương phủ của ta? Rồi bán đứng ta? "
" Hứ? "Thẩm Nhược Kiều khẽ mỉm cười, hai tay ôm mặt, chậm rãi nói:" Ý kiến hay đấy! Nếu dùng Tần vương đấu giá, chắc chắn sẽ kiếm được giá hời. Hay là, chúng ta tới Hoa Kiến Đường thử xem? "
Nhìn khuôn mặt tươi cười xinh đẹp của nàng, Mộ Dung Vũ thấy mí mắt mình giật giật.
" Thẩm Nhược Kiều, bản vương.. "
" Vương gia đừng lo, ta sẽ không bao giờ bán đứng ngài! "Nàng cười ngắt lời:" Ta không thiếu tiền, vả lại, còn ai giàu hơn ngài sao? Ta không ngốc, không thể bán Tần vương gia, ngài đáng giá ngàn vạn lượng, thậm chí còn hơn thế. Cho nên, ta quyết định sẽ giữ ngài lại cho riêng mình. "
Mộ Dung Vũ không biết phải nói gì nữa.
Hắn đôt nhiên càng ngày càng thấy khả năng tranh luận của mình thua kém Thẩm Nhược Kiều.
" Vương gia, tiểu thư! "Như Hoa tiến đến, cung kính hành lễ:" Thẩm lão phu nhân và Thẩm đại nhân đã về."

