2,751 ❤︎ Bài viết: 230 Tìm chủ đề
Chương 20: Công lược con tin tâm cơ (20)

Nhưng Lý Huyền Nguyên biết con tin mà Bắc Hạo đưa tới cũng không phải loại lương thiện gì. Vốn dĩ hôm nay gọi hắn tới hoàng cung là để làm khó hắn, không ngờ.. Lại không ngờ Bùi Túc dám làm chuyện to gan này với tiểu Nghi Gia, đám phi tần kia của hắn, nhất là Hoàng Hậu, hầu như đều không có não, cho dù hôm nay hắn hạ lệnh cấm nói, bọn họ cũng sẽ dùng trăm phương nghìn kế mà truyền chuyện của Nghi Gia và Bùi Túc ra ngoài. Vì vậy.. chỉ còn cách là làm Bùi Túc chết đi cho xong việc. Sau đó, hắn sẽ tìm cho Nghi Gia một vị phò mã tài mạo song toàn, chắc chắn không lâu sau nàng sẽ quên mất Bùi Túc thôi, hắn cũng có thể tiện tay giải quyết mối họa lớn này. "Người đâu, con tin Bắc Hạo có ý đồ ám sát Nghi Gia công chúa, lập tức nhốt vào thiên lao, ba ngày sau xử trảm!" Sau khi suy nghĩ kĩ càng, Lý Huyền Nguyên liền lập tức hạ mệnh lệnh. "Phụ hoàng, đừng mà!" Quân Ninh hốt hoảng, bùm một tiếng liền quỳ xuống, ngẩng đầu sợ hãi nhìn Lý Huyền Nguyên: "Phụ hoàng, cầu xin người đừng làm như vậy.. Bùi Túc, hắn không có, hắn không có ám sát con, hắn.."

"Trẫm nói hắn ám sát thì chính là ám sát!" Vẻ mặt Lý Huyền Nguyên hung ác, tiến lên hai bước, nhỏ giọng nói: "Nghi Gia, nếu đây không phải ám sát thì chính là tằng tịu với nhau, bị người khác truyền ra ngoài, con liền chỉ có thể gả cho con tin hạ tiện này, cả đời phải sống trong khổ cực! Đến lúc đó, cho dù con có khóc lóc thảm thiết, trẫm cũng không thể giúp gì, con thật sự muốn sống như vậy sao, thật sự muốn bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ suốt đời sao? Nếu trẫm chết sớm, không ai chống lưng cho con, nói không chừng sau này con còn phải vì tiền mà lo nghĩ, mỗi ngày đều phải cực khổ làm việc. Đến lúc đó thì đã không còn kịp để quay đầu lại nữa rồi.." Nghe Lý Huyền Nguyên phân tích xong, Quân Ninh tinh mắt lập tức liền chú ý tới ngón tay Bùi Túc khẽ nhúc nhích, tỉnh lại nhanh như vậy, xem ra khả năng kháng dược không tồi! Nàng lập tức thu hồi ánh mắt, không để Lý Huyền Nguyên nhìn ra cái gì không thích hợp. Kinh hoảng trên mặt nàng từ từ biến mất, cúi đầu suy nghĩ một lúc, lại ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Lý Huyền Nguyên từ từ lộ ra sự kiên định. Thấy thế, Lý Huyền Nguyên lập tức liền cảm thấy không tốt, nhanh chóng phất tay, "Đứng ngơ ngác ở đó làm cái gì, còn không mau kéo xuống cho trẫm!"

"Phụ hoàng, con muốn gả cho hắn, con muốn gả cho Bùi Túc!" Quân Ninh còn không cho Lý Huyền Nguyên thời gian phản ứng, thanh âm chém đinh chặt sắt đã truyền tới, làm thái giám cung nữ xung quanh đều vô cùng kinh hãi, chứ đừng nói là Lý Huyền Nguyên. Ngừng một chút, Quân Ninh nói tiếp.

"Con thích Bùi Túc, con cam tâm tình nguyện gả cho hắn, không vì thân phận của hắn, cũng không vì quá khứ hay tương lai của hắn, chỉ đơn giản là vì hắn là Bùi Túc! Cho dù sau này giàu có hay bần cùng, khoẻ mạnh hay bệnh tật, con đều đã chuẩn bị tốt. Con muốn gả cho hắn, trở thành nương tử của hắn, cùng hắn từ từ già đi, ở bên hắn mỗi ngày, cho dù sau này con có hối hận cũng không sao cả. Phụ hoàng, Nghi Gia cầu xin người thành toàn! Không phải lấy thân phận của một công chúa cầu xin hoàng đế mà là lấy thân phận của một nữ nhi cầu xin người cha thân yêu nhất của nàng!" Nói xong, Quân Ninh liền quỳ xuống, không nhúc nhích. Nghe thế, Bùi Túc vô cùng chấn động, một loại cảm xúc phức tạp không tên từ từ nảy sinh trong lòng hắn. Quân Ninh..

Mà một bên khác, người làm cha như Lý Huyền Nguyên cũng cảm thấy vô cùng phức tạp. Đây là tiểu công chúa hắn yêu thương từ nhỏ đến lớn a, vậy mà bây giờ ở lúc hắn không chú ý cũng đã học được cách yêu thương bảo vệ người khác. Người làm cha như hắn còn chưa bao giờ được nữ nhi bảo vệ đâu, không ngờ tiểu tử thối từ đâu chui ra này lại được.. Chẳng lẽ thật sự là con gái lớn không giữ nổi nữa sao? Nhưng, tại sao không phải ai khác mà lại là Bùi Túc? Hắn nhớ lúc trước quốc sư từng đánh giá Bùi Túc là một kẻ tuyệt đối không chịu thấp hèn hơn ai, là vương giả trời sinh. Đáng tiếc là thiên sát cô tinh, tuổi nhỏ đã mất mẹ, sau đó Bắc Hạo bắt đầu đấu đá tranh giành quyền thế, mới đẩy Bùi Túc còn nhỏ tuổi ra, coi như con tin mà đưa đến Nam Sở. Quốc sư còn nói Bùi Túc một đời này sẽ không vợ không con thì sao hắn có thể đẩy Quân Ninh vào hố lửa như vậy..

"Không được." Lý Huyền Nguyên lạnh lùng nói: "Chuyện hôn nhân đại sự phải nghe lệnh của cha mẹ, lời người mai mối, không phải là muốn gả cho ai là có thể gả được, cho dù con là nữ nhi trẫm yêu thương nhất, là tứ công chúa cao quý của Nam Sở thì cũng phải nghe theo! Bùi Túc chính là con tin mà nước địch đưa tới, lòng muông dạ thú khó đề phòng, sao trẫm có thể gả con cho hắn? Được rồi, đừng nói gì nữa, người đâu, mau kéo con tin Bùi Túc xuống cho trẫm!"


(Chương sau set like chống trộm nha mọi người)
 
Chỉnh sửa cuối:
2,751 ❤︎ Bài viết: 230 Tìm chủ đề
Chương 22: Công lược con tin tâm cơ (22)

Mà ở một nơi khác, Quân Ninh vẫn đang quỳ bên ngoài, cảm nhận sự lạnh lẽo dưới đầu gối, cả người đã có chút choáng váng. Quá lạnh, thật sự là quá lạnh, cầu xin như này đúng là không phải chuyện một người nên làm, nàng hy sinh quá nhiều, nếu sau này Bùi Túc mà không đối xử tốt với nàng, nàng liền đánh chết hắn, lạnh quá..

"Công chúa.. Công chúa.. Hu hu.."

Ngay lúc Quân Ninh đã quỳ đến đầu óc có chút mơ hồ, một giọng nữ khóc sướt mướt từ rất xa truyền đến.

Nàng miễn cưỡng mở ra mí mắt đã có chút nặng nề của mình, thấy một bóng dáng màu xanh lá cây đang nhanh chóng chạy như bay đến hướng này, nghe thanh âm kia, hẳn là Tiểu Mãn rồi. Nha đầu ngốc này, không phải lúc trước đã cố ý kêu ngươi đi chỗ khác rồi sao, sao giờ lại chạy tới, hiện tại Huyền Nguyên Đế đang tức giận, ngươi vừa tới vừa khóc, nói không chừng sẽ bị liên lụy đấy!

Tiếc là bởi vì quá lạnh, quá mệt mỏi nên Quân Ninh đã không còn sức để bảo Tiểu Mãn đi rồi, chỉ có thể trơ mắt mà nhìn tiểu nha đầu không quan tâm mà chạy đến trước mặt mình, sau đó "bùm" một tiếng quỳ gối bên người mình.

"Công chúa, để nô tỳ quỳ cùng người, huh u.." Tiểu Mãn duỗi tay lau nước mắt nhìn cực kì đau lòng.

Bởi vì Quân Ninh dạy dỗ nên trong suy nghĩ của nàng ta, công chúa nhà mình và Vô Song công tử nên là một đôi mới đúng, công chúa muốn gả cho hắn có gì sai sao? Nhưng nàng ta không dám nói, tuy rằng nàng ta có chút ngốc, nhưng còn không ngốc đến nỗi này. Đến cả công chúa cũng chỉ có thể quỳ ở đây cầu xin bệ hạ, một cung nữ nhỏ bé như nàng ta có thể làm gì khiến hoàng thượng thay đổi suy nghĩ chứ. Điều duy nhất nàng ta có thể làm chính là không để công chúa quỳ một mình ở đây, nàng ta muốn quỳ cùng công chúa.

"Ngốc.." Quân Ninh quay đầu nhìn nàng ta một cái, khóe miệng mệt mỏi giương lên, không nói nổi lời dư thừa nào.

Ở một bên khác, trong Càn Thanh cung, Lý Huyền Nguyên sốt ruột đi tới đi lui trong điện. Nữ nhi của hắn ta được nuông chiều từ bé đến lớn, xầy xước một chút liền khóc không ngừng được, bây giờ bên ngoài xuân hàn se lạnh, nàng vậy mà.. vậy mà vì con tin Bắc Hạo đã định trước cả đời không vợ không con kia làm đến mức này!

"Sao rồi?" Vừa thấy tiểu thái giám ra ngoài thăm dò đã chạy về, Lý Huyền Nguyên liền nhanh chóng kéo tay tiểu thái giám lại, sốt ruột hỏi: "Nghi Gia ở bên ngoài sao rồi? Sắc mặt như thế nào? Có phải là vẫn còn đang quỳ không.."

Các câu hỏi liên tiếp không ngừng, tiểu thái giám không thể quỳ xuống đành phải cung kính mà cúi đầu, lần lượt trả lời từng câu hỏi: "Hồi bẩm bệ hạ, Tứ công chúa vẫn còn quỳ, sắc mặt tái nhợt, sợ là bị đông lạnh rồi, cũng rất mệt mỏi, một cung nữ của Trường Nhạc Cung vừa chạy tới quỳ cùng công chúa.."

Nghe vậy, Lý Huyền Nguyên liền buông thõng tay xuống, cả người như là đột nhiên già đi mấy tuổi, nhìn ngoài cửa sổ, thở dài: "Ngốc, quá ngốc.. Yến Nhi, đây là nữ nhi chúng ta thương yêu nhất, rốt cuộc thì trẫm phải làm thế nào đây.."

Mà hai mẹ con Hoàng Hậu trong Chung Túy cung lại cực kì vui mừng ủng hộ, rốt cuộc thì ở trong lòng bọn họ, Lý Quân Ninh chính là mối họa lớn. Khi Yến Quý Phi vẫn còn trên đời, ở trong lòng hoàng đế, một vị hoàng hậu như bà ta còn không bằng một ngón tay của người ta. Sau này tiện nhân Yến Quý Phi kia bị bệnh chết, lại tới một Lý Quân Ninh luôn đè trên con trai bà ta, sao bà ta có thể cam tâm chứ?

Mà Lý Quân Dương nghĩ lại là: Vốn dĩ người ở Ngọc Quỳnh Uyển phải là Văn Tùng Hạo mới đúng chứ, chờ đến khi gạo nấu thành cơm, cho dù Lý Quân Ninh được hoàng đế yêu thương đến mức nào thì cũng không toát khỏi tội danh cướp đoạt mối nhân duyên của tỉ muội. Cách này là do phụ tá của gã nghĩ ra, gã đi tìm Văn Tùng Hạo nói chuyện mấy câu liền khiến đối phương đồng ý. Dù sao thì một người không xu dính túi như Lý Nguyên Chỉ sao có thể so với công chúa điện hạ cao quý nhất Nam Sở chứ? Văn Tùng Hạo hiểu rất rõ điều này nên đã dứt khoát đồng ý!

Sau đó Văn Tùng Hạo đổi thành Bùi Túc, gã cũng chỉ cho rằng, đây là một sự trùng hợp, Văn Tùng Hạo đột nhiên đổi ý, mà Bùi Túc lại đúng lúc đến Ngọc Quỳnh Uyển. Một con tin bị từ bỏ, một con tin sinh sống ở chốn thanh lâu đê tiện hơn công tử thế gia Văn Tùng Hạo rất nhiều. Ha ha, Lý Quân Dương vui vẻ còn không kịp, sao có thể nghĩ đến những chuyện khác!

Bên trong nhà lao.

Bùi Túc đứng dậy, đối diện với hai trong sắt trên cao, vết máu trong lòng bàn tay đã sớm khô lại. Lúc nãy, bởi vì nghe tin Quân Ninh đang quỳ bên ngoài nên hắn đã không cẩn thận làm ra vết thương này. Thời tiết quá lạnh, lòng bàn tay mới chảy máu được một chút liền đọng lại, trở nên khô khốc xấu xí.
 
2,751 ❤︎ Bài viết: 230 Tìm chủ đề
Chương 24: Công lược con tin tâm cơ (24)

Trong quá trình xem bệnh, Bùi Túc vẫn luôn đứng ở bên cạnh nhìn chằm chằm Quân Ninh, vừa thấy các thái y rời đi, liền nhanh chóng ngồi xuống cầm tay nàng.

Mà các thái y chỉ coi như không nhìn thấy, lúc trước tứ công chúa quỳ trước Càn Thanh Điện hơn ba canh giờ, mấy thái y này có ai là chưa thành tinh, sau khi nghe ngóng một chút liền biết công chúa Nghi Gia quỳ vì con tin Bắc Hạo là Bùi Túc, bây giờ chuyện này đã sắp truyền khắp kinh thành rồi.

Công chúa Nghi Gia và con tin Bùi Túc vừa gặp đã yêu, thậm chí công chúa còn không tiếc vì hắn mà đắc tội bệ hạ, quỳ trước Càn Thanh Điện cầu xin bệ hạ khiến vô số người cảm động. Còn chuyện không mai mối mà đã tằng tịu với nhau gì đó, lén lút trao nhận linh tinh lại không truyền ra một chút nào. Hai mẹ con hoàng hậu vốn dĩ muốn thò tay vào quấy rối nhưng tiếc là phái ra bao nhiêu người cũng không thể làm nên trò trống gì, vừa ra ngoài đã bị mấy thế lực chèn ép xuống.

Cho nên các thái y rất tự nhiên mà bỏ qua một người sống lớn như vậy giữa Trường Nhạc Cung. Đến cả hoàng đế cũng không thèm để ý, bọn họ cứ chen vào nói không hợp quy củ có khác nào là muốn đi chết không? Bây giờ hoàng thượng đang rất tức giận, ai mà dám xông tới thì nhất định sẽ bị dùng để trút giận. Mất mũ quan trên đầu là chuyện nhỏ, mất mạng mới là chuyện lớn!

Mà lúc này Bùi Túc lại hoàn toàn không có tâm trạng quan tâm đến các thái y, vẫn luôn nắm tay Quân Ninh, nhìn khuôn mặt nhỏ không còn chút máu của nàng, trong lòng đột nhiên dâng lên một đám cảm xúc khó có thể miêu tả: Có chút đau, có chút khó chịu, có chút thất bại.. Một đám cảm xúc dính lại với nhau khiến hắn không phân biệt nổi.

Sau đó hắn nâng bàn tay lạnh lẽo kia lên môi, nhẹ nhàng hôn một chút: "Chờ nàng tỉnh lại, chúng ta liền thành thân.."

Từ nay về sau, thê tử của hắn vĩnh viễn chỉ có thể là Lý Quân Ninh, đến chết cũng không phai!

Cả đời này của Bùi Túc chỉ sợ là chỉ thổ lộ lần này thôi nhưng tiếc là Quân Ninh đã hôn mê bất tỉnh, không có nghe thấy. Mà Tiểu Mãn đứng sau lưng hầu hạ hai người lại vô cùng vui vẻ, vui vẻ vì công chúa và công tử Bùi Túc cuối cùng cũng có thể trở thành một đôi, hơn nữa còn vì một loại khát vọng bí mật trong lòng được thỏa mãn mà âm thầm hưng phấn.

Nàng ta không hiểu loại tâm trạng này lắm. Nếu lúc này Quân Ninh còn tỉnh, nhất định sẽ nói cho nàng ta cảm giác thỏa mãn này xuất hiện là vì cp nàng ta ghép cuối cùng cũng thành sự thật nên mới có thể lén lút mà hưng phấn như vậy!

Nhưng mà Tiểu Mãn cảm thấy hiện tại bầu không khí giữa công chúa nhà nàng ta và công tử Bùi Túc thật sự là quá tốt đẹp, cho dù nàng ta vẫn muốn đứng xem thêm một chút nhưng vẫn tự hiểu lấy mà nhanh chóng rời đi để tránh sự tồn tại của mình phá hủy hình ảnh tốt đẹp trước mắt này.

Vì vậy Tiểu Mãn rón ra rón rén mà đi ra ngoài, sau đó lén lút đóng cửa giúp hai người trong phòng.

Trong phòng, Bùi Túc vẫn nắm tay Quân Ninh, chăm chú nhìn nàng.
 
2,751 ❤︎ Bài viết: 230 Tìm chủ đề
Chương 26: Công lược con tin tâm cơ (26)

"Tại sao?" Quân Ninh vẫn có chút ngơ ngác. Lúc trước quỳ ngoài Càn Thanh điện vì nàng biết Lý Huyền Nguyên vô cùng yêu thương mình nên Bùi Túc có thể tránh được một kiếp này nhưng không nghĩ rằng lại có một bất ngờ lớn hơn nữa. Chẳng qua là ngủ một giấc, thế giới này đã thay đổi đến mức nàng có chút không quen. Lý Huyền Nguyên đồng ý gả nữ nhi đi, thật sự là quá khó tin!

"Lấy đâu ra nhiều tại sao như vậy." Bùi Túc cười nói: "Nếu nàng đồng ý, bây giờ chúng ta liền có thể để Khâm Thiên Giám chọn ngày đẹp."

"Ơ, ta còn.."

"Ninh Nhi, ta thích nàng." Bùi Túc lại ôm lấy nàng, đè tất cả lời nàng muốn nói xuống. Quân Ninh chỉ có thể đỏ mặt mà để đối phương ôm, trong lòng âm thầm nghĩ: Kỹ nữ tâm cơ này!

Mỗi bước đều tính toán vô cùng tỉ mỉ, đến cả Lý Huyền Nguyên cũng đã đồng ý rồi. Rõ ràng là nàng tới công lược vai ác, tại sao khi thành công rồi lại chẳng có chút cảm giác thành tựu nào vậy, quá thất bại rồi!

Nửa tháng sau, Quân Ninh khẽ vuốt bộ áo cưới đỏ tươi của mình, thật sự cảm thấy hạnh phúc tới quá đột nhiên. Không lâu trước đây, nàng còn vì chuyện tiếp cận Bùi Túc như thế nào mà buồn rầu, vậy mà hiện tại đã sắp gả cho hắn! Nhưng mà chuyện này cũng có nghĩa là năng lực của nàng rất cao! Ha ha..

Tiếc là nàng vẫn chưa nhận được thông báo của hệ thống, có lẽ là gả cho Bùi Túc vẫn không đủ, đối phương thích mình nhưng cũng chỉ là thích mà thôi!

Rốt cuộc thì đến tận bây giờ, hắn cũng chưa từng kể với nàng quá khứ của mình. Điều đó chứng tỏ hắn vẫn còn nhớ những mối thù đó. Ở trong lòng hắn, nàng không thể so sánh với việc báo thù nên hệ thống mới không thông báo nàng hoàn thành nhiệm vụ..

Xem ra sau này nàng vẫn còn phải nỗ lực rất nhiều!

Mà trong khoảng thời gian Quân Ninh chuẩn bị gả đi, nàng còn nghe nói hai chuyện cực kì thú vị.

Một là, Lý Nguyên Chỉ đã giải trừ hôn ước với Văn Tùng Hạo vì mấy ngày trước đối phương đã cưỡng hiếp một cung nữ nhỏ trong cung. Sau đó cung nữ kia đã xấu hổ giận dữ thắt cổ tự tử, chuện này còn làm ầm ĩ đến khá lớn. Rốt cuộc thì cung nữ trong cung hầu như đều thuộc về hoàng đế, nếu như bị người khác phát hiện thì cung nữ này chết chắc rồi. Vì vậy Lý Nguyên Chỉ liền nhân cơ hội này để thoát khỏi Văn Tùng Hạo. Không chỉ như vậy, lúc ấy Huyền Nguyên đế đang vì chuyện của Quân Ninh mà trong lòng rất tức giận không có chỗ phát tiết nên đã suýt đánh chết tên ngu ngốc kia. Nếu cha Văn Tùng Hạo không khóc lóc quỳ cầu xin ông ta thì có lẽ sau khi Quân Ninh tỉnh lại đã không nhìn thấy tên tiểu bạch kiểm kia rồi!

Hai là, Lý Quân Dương lại bị cấm túc. Không biết nguyên nhân hắn ta bị cấm túc nhưng dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết nhất định là bởi vì Huyền Nguyên đế đã điều tra ra chuyện hắn ta tính kế Quân Ninh. Lý Huyền Nguyên đang rất tức giận vì không làm gì được Bùi Túc nên đã thay đổi mục tiêu thành hai mẹ con này, cấm túc cả hai, thế giới thanh tĩnh!

Cùng lúc đó, Bùi Túc nhìn ám vệ toàn thân là máu, sắc mặt âm trầm hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"

"Thưa.. Chủ tử, một ám vệ của chúng ta ở Bắc Hạo làm việc theo cảm tính nên đã làm phản, một số hang ổ bị nhổ tận gốc, thương vong vô số. Hiện tại tam hoàng tử và đại hoàng tử đang ở kinh thành săn bắt người của chúng ta.."

"Làm việc theo cảm tính.." Bùi Túc cười lạnh một tiếng, không hiểu sao lại nghĩ tới chính mình.

Hắn cũng đang làm việc theo cảm tính sao..

Mặc dù trắc trở không ngừng nhưng Quân Ninh vẫn được như nguyện mà gả cho Bùi Túc.

Vào ngày thành thân, bắt đầu từ giờ dần (3h sáng), Quân Ninh đã bị Tiểu Mãn kéo dậy, bắt đầu lăn lộn. Đến tận lúc Quân Ninh cầm quả táo đỏ ngồi trong phòng tân hôn, nàng vẫn cảm thấy có chút mơ hồ. Lúc thì cúi đầu bái cái này, lúc thì cúi đầu bái cái kia, mũ phượng thì lại vô cùng nặng, nhiều lần đè nàng suýt thì ngã sấp xuống. May mà Bùi Túc võ công cao cường, có thể đỡ nàng một chút, nếu không thì không biết nàng sẽ làm ra mấy chuyện mất mặt bao nhiêu lần.

Cuối cùng thì cũng xong rồi, qua lớp khăn voan đỏ, Quan Ninh chỉ có thể nhìn thấy hai chân mình, nàng hưng phấn mà đá đá. Đây là làn đầu tiên nàng trải qua hôn lễ của cổ đại. Nhớ lúc trước, nàng vẫn luôn nghĩ nếu đời này có thể tổ chức một buổi hôn lễ như ở cổ đại liền không còn gì để tiếc nuối. Rốt cuộc thì mũ phượng của cổ đại thật sự là quá đẹp, hơn nữa từ khăn voan đến quần áo đều là khâu vá thủ công, quả thực là quá đẹp!

Không ngờ rằng hiện tại nàng đã thực hiện được nguyện vọng bấy lâu nay của mình, tuy rằng là trong thế giới công lược, tuy rằng bạn bè thân thích của nàng đều không ở bên cạnh..

Nghĩ vậy, hai chân vẫn luôn lắc lư của Quân Ninh dần dần chậm lại, duỗi tay lau nước mắt bên khóe mắt, rồi sẽ có một ngày nàng gặp lại bọn họ thôi!

Có lẽ là vì gả chồng nên nàng có chút đa sầu đa cảm rồi..
 
2,751 ❤︎ Bài viết: 230 Tìm chủ đề
Chương 28: Công lược con tin tâm cơ (28)

Nhìn thấy động tác của hắn, Quân Ninh thoáng sửng sốt, sau đó liền rất ngượng ngùng, khuôn mặt còn hồng hơn cả hộp phấn má trên bàn nhưng lại nhìn Bùi Túc không chớp mắt. Nhìn hắn hơi nhíu mày, nhìn ánh mắt chuyên chú, nhìn đôi môi khẽ mím, tất cả tổng hợp ở bên nhau thật sự là vô cùng hoàn mỹ. Quân Ninh cứ ngây ngốc mà nhìn hắn như vậy. Bùi Túc vừa cảm thấy thú vị, vừa cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp.

Đây là thê tử của hắn, là thê tử của Bùi Túc hắn!

Sau khi sửa soạn xong, hai người liền nắm tay nhau vào cung. Bỏ qua sắc mặt đen thui của Huyền Nguyên đế và gương mặt tươi cười giả dối của hoàng hậu thì tất cả đều vô cùng tốt đẹp!

Quân Ninh không biết cổ đại có tuần trăng mật hay không nhưng sau khi thành thân một tháng, Quân Ninh thật sự cảm thấy mình sắp bị Bùi Túc sủng lên trời rồi. Cái gì cũng nghe nàng, lúc này cũng ở bên nàng, cho dù Quân Ninh đang làm gì thì hắn vĩnh viễn đều đứng cách đó không xa, tươi cười nhìn nàng, giống như là cho dù nàng làm gì thì hắn cũng rất thích vậy!

Từ thơ từ ca phú đến trộm cắp, Quân Ninh gần như đều làm hết rồi, đến cả nha đầu ngốc Tiểu Mãn cũng đi theo nàng chơi điên. Phải sống như vậy mới đúng chứ, vốn dĩ chỉ là một tiểu nha đầu mười ba, mười bốn tuổi, suốt ngày nghiêm mặt, cẩn trọng từng li từng tí căn bản là không phù hợp!

Mà Bùi Túc dung túng cũng khiến Quân Ninh đoán được là hắn sắp thực hiện kế hoạch ngầm của mình. Cho dù hắn rất thích nàng, thích cuộc sống hiện tại nhưng thù hận ở quá khứ vĩnh viễn là một cái gai cắm trong lòng hắn, thỉnh thoảng lại đâm hắn nhói đau. Nếu hắn chỉ ủy khuất và đau khổ thì thôi đi nhưng còn mẫu thân của hắn. Nữ nhân đó là ấm áp duy nhất lúc Bùi Túc còn nhỏ. Cho dù như thế nào thì hắn cũng phải báo thù giúp bà ấy, nhất định phải làm đối phương thấy con trai của bà ấy dẫm lên thi thể của kẻ thù mà quân lâm thiên hạ!

Cho nên, hắn nhất định phải có được vương triều Bắc Hạo!

Mặc dù Quân Ninh biết nhưng nàng cũng không biểu hiện gì khác thường mà là đặt ở trong lòng. Nàng vẫn làm càn mà chơi, làm càn mà cười, chỉ hi vọng khi Bùi Túc rời khỏi nàng thì vẫn sẽ nhớ đến nụ cười đó!

Mà dự đoán của Quân Ninh rất nhanh đã thành hiện thực. Giờ ngọ của một ngày nào đó, sau khi nàng ngủ trưa dậy thì thấy bầu trời rất âm u, không khí nặng nề bí bách, có lẽ là sắp mưa rồi!

Nàng đứng dậy, đi tìm khắp nơi, tìm cả phủ công chúa cũng không thấy Bùi Túc đâu cả. Sau đó liền nhận được khẩu dụ của hoàng đế gọi nàng vào cung.

Quân Ninh có chút khó hiểu mà vào cung, còn chưa kịp mở miệng dò hỏi đã xảy ra chuyện gì thì hoàng hậu lại đột nhiên vọt ra, móng tay sắc nhọn suýt thì cào vào mắt nàng.

"Tiện nhân, là do ngươi, tất cả là do ngươi! Nếu không phải do ngươi, Dương Nhi của ta cũng sẽ không chết, đều do ngươi, đều do ngươi! Ta giết ngươi, ta muốn giết ngươi.."

Hoàng hậu cứ nói năng lộn xộn, trong ánh mắt âm trầm của hoàng đế, các cung nữ vội vàng tiến lên giữ bà ta lại, để tránh cho công chúa Nghi Gia bị ngộ thương. Quân Ninh thì bị dọa lùi về phía sau mấy bước, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.

Từ lời nói của hoàng hậu, Quân Ninh biết được Lý Quân Dương đã chết, kết hợp với hành động hận không thể ăn tươi nuốt sống mình của bà ta, sắc mặt Quân Ninh liền trầm xuống. Bùi Túc đã ra tay, hắn giết Lý Quân Dương nhưng với thủ đoạn của hắn thì sao có thể để người khác biết được chứ?

Cho nên, hắn muốn dứt khoát phân cách giới hạn với nàng, hắn muốn vứt bỏ nàng, hắn không cần nàng nữa..

Nghĩ như vậy, Quân Ninh liền vô cùng kinh hoảng. Nàng nhìn Huyền Nguyên đế đang nhăn mày, nhìn hoàng hậu gần như đã điên cuồng. Sau đó nghiêng ngả lảo đảo mà chạy ra ngoài. Đầu tiên là tới Sở Từ các, tìm từng phòng từng phòng một, không có, không có..

Lại chạy về phủ công chúa, tìm từng tấc một, nàng vừa khóc vừa tìm, càng tìm càng tuyệt vọng, càng tìm càng sợ hãi. Cuối cùng thì đứng một mình giữa cái sân trống rỗng, mờ mịt mà nhìn bốn phía, duỗi tay hung hăng lau nước mắt.

"Bùi Túc, Bùi Túc.. Chàng mau đi ra.. Đừng đùa nữa.. Đừng đùa mà, mau ra đi!"

"Bùi Túc.. Tướng công.. Tướng công.. Ninh Nhi sẽ ngoan ngoãn.. Chàng mau đi ra đi, ta sẽ không nghịch ngợm nữa, tướng công.. Đi ra đi mà!"

* * *

Kêu lên tiếng cuối cùng, nàng liền ngã khụy xuống đất, khóc rống lên, tay ấn lên đất bẩn, lại chùi lên mặt, khuôn mặt nhỏ lập tức liền nhem nhuốc nhưng vẫn cứ khóc đến không kềm chế được.

"Tại sao.. Tại sao lại không cần Ninh Nhi.. Tại sao.. Ninh Nhi sẽ ngoan mà.. Tại sao.."

Nàng ngồi quỳ trên mặt đất, vừa khóc vừa hỏi.

Cùng lúc đó, trên tòa nhà Tùng Hạc Lâu cao nhất kinh thành, Bùi Túc vẫn luôn nhìn chằm chằm cái sân kia của phủ công chúa, hai tay chắp sau lưng đã sớm đầm đìa máu tươi. Nhưng hắn cứ như là không có chút cảm giác gì vậy, vẫn nhìn chằm chằm về hướng đó, đến cả đôi mắt cũng không chớp một chút.

"Chủ nhân.." Thiếu niên mặc đồ đen đứng bên cạnh hắn có chút không nỡ mà hô lên một tiếng.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,751 ❤︎ Bài viết: 230 Tìm chủ đề
Chương 30: Công lược con tin tâm cơ (30)

Nghĩ vậy, Quân Ninh liền đứng lên, đi tới chỗ nàng ta, lấy khăn lụa lau nước mắt giúp Tiểu Mãn: "Được rồi, đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn như trẻ con vậy, nhìn ngươi khóc lóc này, xấu muốn chết! Tiểu Mãn ngoan, không khóc nữa! Tới đây, để bản công chúa xem hôm nay Tiểu Mãn nhà ta mang đồ ăn ngon gì về nào. Wao, là bánh bao siêu lớn siêu thơm, còn có dưa chua ngọt.. Ừm, vừa ngửi liền biết rất ngon, Tiểu Mãn thật là lợi hại! Ngươi ăn không? Nếu không ăn thì bổn cung liền ăn hết sạch đó nha, không để lại cho ngươi chút nào luôn.."

"Hả, đừng.. nấc.. Đừng mà, Tiểu Mãn còn chưa.. nấc.. Ăn cơm đâu! Rất đói bụng, Tiểu Mãn cũng muốn ăn, công chúa để.. nấc.. để lại cho nô tỳ một chút.."

"Đừng mà.."

Chủ tớ hai người nháy mắt liền làm ầm ĩ lên, nhìn tiểu nha đầu vui vẻ ăn, Quân Ninh cũng cảm thấy vui vẻ. Bùi Túc gì đó, Vô Song công tử chó má gì đó còn không đáng yêu bằng Tiểu Mãn nhà nàng đâu. Nhìn xem, chỉ cần tùy tiện thay đổi chủ đề, tiểu nha đầu này lập tức liền quên tại sao lúc nãy mình khóc, tâm tư thật sự quá đơn giản, thật sự rất dễ nuôi, cũng rất dễ lừa!

Quân Ninh cười tủm tỉm nghĩ.

Đúng vậy, mặt ngoài nàng thật sự là bị Huyền Nguyên đế chán ghét, không chỉ xóa phong hào mà còn tước bỏ đứng hàng, bị nhốt trong Phương Phỉ các. Nhưng đừng tưởng rằng Quân Ninh không biết mỗi tối, sau khi nàng đi ngủ, người cha mắc bệnh nữ nhi khống của nàng liền sẽ nhân lúc mọi người không chú ý mà tới đây xem nàng. Lần nào cũng phải thờ dài mấy lần, Quân Ninh muốn không biết cũng không được.

Lại nói đến chuyện nàng bị nhốt, thật ra là Huyền Nguyên đế chỉ muốn bảo vệ nàng mà thôi. Rốt cuộc thì không chỉ có duy nhất Lý Quân Dương đã chết mà còn có con trai trưởng của mấy gia tộc lớn. Những người đó đều đã cấu kết với Lý Quân Dương từ nhỏ, cùng nhau làm việc xấu, bắt nạt đám người Bùi Túc, hiện tại đều bị hắn làm thịt cùng một lúc..

Hầu như con trai trưởng đều là người tốt nhất để kế thừa chức tước của bậc cha chú mà Bùi Túc còn làm như vậy. Giờ thì hay rồi, tất cả những gia tộc đó đều rối loạn nội bộ, có con trai thứ còn dễ giải quyết, tuy rằng cần tốn chút thời gian nhưng vẫn có thể bồi dưỡng ra một cái nữa. Nhưng những gia tộc chỉ có con vợ lẽ hiện tại đều kêu khóc om sòm muốn Huyền Nguyên đế chém đầu Quân Ninh thì mới có thể làm giảm lửa giận trong lòng họ. Hơn nữa, đứng sau hoàng hậu chính là tể tướng, cháu trai đã chết, gia tộc bọn họ hoàn toàn không còn lợi thế để cạnh tranh ngôi vị hoàng đế. Đừng nói là phồn vinh trăm năm, chờ đến lúc tân hoàng lên ngôi, bọn họ sẽ là người chết đầu tiên! Vì vậy càng hận Bùi Túc và Quân Ninh thấu xương.

Nhưng Quân Ninh lại không thể không nói, Bùi Túc giết bọn họ thật sự khiến người ta vô cùng sảng khoái. Bên ngoài Huyền Nguyên đế không có phản ứng gì nhưng nàng biết trong lòng ông ta cũng vô cùng sung sướng.

Đám người thừa kế như lũ sâu mọt đó lại đều có cha là người quyền cao chức trọng. Vậy cũng có nghĩa là tương lai của Nam Sở chỉ có thể giao cho đám người suốt ngày chỉ biết ăn nhậu chơi gái cờ bạc thì sao ông ta có thể không lo lắng chứ. Những gia tộc đó đều có từ lâu đời, quan hệ đan xen phức tạp, không thể rút dây động rừng. Huyền Nguyên đế đã lớn tuổi rồi, thật sự không còn sức lực để sửa trị bọn họ nên chỉ có thể lo lắng suông. Hiện tại Bùi Túc vừa ra tay liền xóa bỏ tai họa ngầm này, sao ông ta có thể không vui chứ?

Rốt cuộc thì bọn nhãi ranh bị giết đó, có kẻ nào là trong tay không dính mấy mạng người, thật sự là giết rất tốt, giết rất hay!

Đáng tiếc là Huyền Nguyên đế không thể nghĩ như vậy, rốt cuộc thì Bùi Túc cũng tạo ra một cuộc hỗn loạn rất lớn. Không nói đến chuyện người thừa kế bị giết, chỉ nói đến chuyện Bùi Túc vừa đi đã làm hơn một nửa cửa hàng trong kinh thành đóng cửa cũng đủ để ông ta vô cùng đau đầu!

Mà phu nhân những gia tộc đó ngày nào cũng đến trước cửa cung khóc lóc kể lể, muốn ông ta giao Quân Ninh ra. Rốt cuộc thì đã không còn con trai cả để dựa vào, địa vị giảm sút, sao bọn họ có thể không hận chứ? Tình thế đã càng ngày càng nghiêm túc, nếu Huyền Nguyên đế không nhốt Quân Ninh trong cung thì sợ là nàng đã bị chém chết không biết bao nhiêu lần rồi!

Trong cung cũng không nhất định là an toàn nhưng ít nhất Huyền Nguyên đế còn có thể che chở nàng. Hơn nữa còn có một cổ thế lực khổng lồ vẫn luôn âm thầm chú ý đến sự an toàn của Quân Ninh. Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết là do ai để lại!

Huyền Nguyên đế chỉ coi như không thấy.

Mà lúc này, khi Quân Ninh và Tiểu Mãn đã sắp ăn sáng xong thì một nữ tử mặc cung trang màu hồng cánh sen đẹp đẽ quý giá đã đi đến trước Phương Phỉ các. Nàng ta quay đầu nhìn thoáng qua các thái giám cung nữ đằng sau: "Bổn cung có chuyện muốn nói với tứ tỷ tỷ, tất cả các ngươi đi xa chút.."

"Nhưng mà công chúa.."
 
2,751 ❤︎ Bài viết: 230 Tìm chủ đề
Chương 32: Công lược con tin tâm cơ (32)

Từng nữ nhân một thay nhau gả đến. Sau khi ông ta ngồi lên ngôi vị hoàng đế, vì cân bằng triều chính mà đến cả ngôi vị hoàng hậu cũng không dám cho nàng ấy khiến nàng buồn bực mà chết. Ông ta yêu thương Quân Ninh hết mực, một phần là do muốn bồi thường quý phi.

Nói cho cùng, mấy lí do vì cân bằng, vì triều cương xã tắc, chẳng qua chỉ là để che dấu cho sự vô dụng của mình mà thôi..

"Nghi Gia thật sự rất giống mẫu thân của nó, chẳng qua là mắt chọn người tốt hơn nàng ấy rất nhiều." Lý Huyền Nguyên nói xong câu đó liền nhìn Lý Nguyên Chỉ, sau đó xoay người đi.

Lý Nguyên Chỉ yên lặng đứng trên tường thành, nhìn thoáng qua hướng Quân Ninh rời đi, tỷ tỷ, lên đường bình an..

Đúng vậy, người đứng sau lưng Lý Nguyên Chỉ chính là kẻ có địa vị lớn nhất nước Nam Sở này nên kế hoạch giả chết của Quân Ninh mới có thể thuận lợi như vậy. Quân Ninh biết nhưng lại giả vờ không biết. Chỉ là trước khi đi đã để lại một lá thư trên người Tiểu Mãn. Lúc Lý Huyền Nguyên thấy nó cũng là lúc nàng hoàn toàn rời khỏi Nam Sở. Coi như lá thư đó là một chút an ủi vì Lý Huyền Nguyên yêu thương nàng trong khoảng thời gian này. Rốt cuộc thì nàng đã mượn thân thể của con gái ông ta, hưởng thụ tình thương của cha vốn nên thuộc về Lý Quân Ninh thật sự..

Ba ngày sau, khi Bùi Túc nhận được tin Quân Ninh chết đã sắp sụp đổ rồi, hắn chạy như điên đến hướng nước Nam Sở. Vừa bước qua ngạch cửa thì bị nam tử mặc đồ trắng đang đi đến kéo lại.

"Bùi Túc! Làm sao vậy?"

"Ninh Nhi, Ninh Nhi.." Bùi Túc đau đớn ngẩng đầu lên: "Sư huynh, Ninh Nhi, Ninh Nhi chết rồi.. Nương tử của ta, ta đánh mất nương tử của mình rồi.. Đều tại ta, tất cả là lỗi của ta, nếu ta không rời bỏ nàng thì nàng cũng không phải gặp nguy hiểm. Ta vốn tưởng rằng, vốn tưởng rằng Lý Huyền Nguyên sẽ bảo vệ nàng thật tốt, những người ta để lại sẽ bảo vệ nàng thật tốt. Nhưng mà chỉ cần ta không ở bên cạnh Ninh Nhi thì cho dù người ngoài có cẩn thận thế nào cũng không phòng được người có tâm hại nàng. Ta nên sớm nghĩ đến chuyện này, nên sớm nghĩ đến.." Đang nói, miệng Bùi Túc liền không ngừng tràn ra máu tươi, sắc mặt dần trở nên trắng bệch, đau khổ đến tột cùng.

"Bùi Túc, Bùi Túc, sư đệ, ngươi nghe ta.." Nam tử mặc đồ trắng vừa dùng một tay kéo hắn đứng lên vừa nhíu mày nói.

"Đều tại ta hại chết Ninh Nhi.. Đều tại ta.. Ninh Nhi, Ninh Nhi.." Bùi Túc liên tục đọc tên Quân Ninh, sau đó mờ mịt nhìn phía trước, muốn đi ra ngoài: "Ta muốn đi tìm nàng, ta còn không được nhìn nàng lần cuối cùng, ta muốn đi tìm nàng.."

Lúc này, trong đầu Bùi Túc bỗng hiện lên gương mặt tươi cười của Quân Ninh. Sau này, hắn sẽ không được nhìn thấy nàng nữa, Ninh Nhi của hắn không cần hắn nữa rồi..

"Bùi Túc, sư đệ, Bùi Túc.." Nam tử mặc đồ trắng phát hiện mắt Bùi Túc đã mất tiêu điểm, cả người như bị bóng đè liền cảm thấy không ổn. Hắn ta chưa từng gặp công chúa Lý Quân Ninh của nước Nam Sở kia, thấy Bùi Túc có thể dễ dàng bỏ lại nàng mà trở về Bắc Hạo liền cho rằng đối phương không hề quan trọng. Nhưng hiện tại xem ra, đâu phải là không hề quan trọng, rõ ràng là Bùi Túc đã dấu mọi chuyện xuống đáy lòng, vừa nghe được một tin tức không biết là thật hay giả đã có dấu hiệu sắp tẩu hỏa nhập ma. Hắn ta thật sự không dám nghĩ, nếu tin này là thật thì sư đệ hắn ta còn có thể sống nổi hay không..

"Bùi Túc!"

Nam tử mặc đồ trắng thấy tình huống của hắn càng ngày càng nghiêm trọng liền không nhịn được mà đánh vào mặt đối phương: "Ngươi tỉnh táo lại đi! Chẳng qua chỉ là một tin tức chưa được chứng thực mà ngươi đã như vậy rồi! Hoàng đế Nam Sở yêu thương tứ công chúa như vậy, sao có thể trơ mắt nhìn nàng chết đi. Đệ mau tỉnh táo lại đi. Từ bé đến lớn, hai người chúng ta từ hai bàn tay trắng đến được như ngày hôm nay đã phải trải qua biết bao gian khổ. Ngay cả ma đầu như Nam Lệ Thiên mà chúng ta cũng có thể chạy thoát khỏi tay hắn cơ mà. Rõ ràng là đệ luôn rất bình tĩnh cơ trí, tại sao hiện tại lại dễ xúc động như vậy? Nghĩ kĩ đi, nàng thật sự chết rồi sao? Lý Quân Ninh thật sự đã chết sao? Nàng nỡ bỏ lại ngươi mà chết sao?"

Nghe vậy, ngón tay Bùi Túc hơi run rẩy, nội lực cũng dần ổn định lại, sau đó từ từ đứng dậy, nhẹ nhàng lau vết máu bên miệng. Hắn cứng đờ đứng như một con rối, ánh mắt vô thần, ngơ ngác nói:

"Sư huynh, ngươi nói rất đúng, Huyền Nguyên đế sẽ không để nữ nhi hắn yêu thương nhất dễ dàng chết đi như vậy. Hơn nữa ta cũng để lại ám vệ bên người nàng, chờ một chút, chờ ám vệ trở về, ta sẽ cẩn thận dò hỏi, nhất định là Quân Ninh không xảy ra chuyện gì cả. Đúng vậy, nàng là thê tử của ta, nàng đã nói muốn cùng ta sống đến răng long đầu bạc, nàng tuyệt đối sẽ không chết, ta chờ nàng, ta sẽ chờ nàng.."

Nói xong, Bùi Túc liền xoay người vào phòng, nam tử mặc đồ trắng nhìn vị sư đệ dù gặp chuyện gì cũng luôn bình tĩnh giờ lại thành ra thế này, trong lòng lập tức cảm thấy đau xót.

Hắn ta biết lời khuyên của mình căn bản là không có tác dụng gì, Bùi Túc sẽ không nghe. Từ bé đến lớn vẫn luôn là như vậy, ngời khác nói với hắn gần như là không có tác dụng gì cả. Ngoại trừ tự hắn nghĩ thông suốt, không ai có thể khuyên nổi hắn.
 
2,751 ❤︎ Bài viết: 230 Tìm chủ đề
Chương 34: Công lược con tin tâm cơ (34)

Sau khi phân phó xong mọi chuyện, Bùi Túc lạnh nhạt ngồi trên ghế, hoàn toàn không để ý đến nam tử mặc đồ trắng đang gấp đến vò đầu bứt tai ngay bên cạnh.

"Sư đệ, ngươi nói ta nghe thử xem, sao ngươi biết đệ muội không chết? Còn đoán được nàng sẽ đến đây tìm ngươi, thật là làm ta vội muốn chết!" Nam tử mặc đồ trắng nóng vội nói.

Bùi Túc vẫn không trả lời hắn ta, trực tiếp nhắm mắt lại.

Tại sao hắn lại biết? Không, hắn không biết. Đối với người yêu, chỉ cần không tận mắt nhìn thấy, tất cả suy đoán cùng giả thiết đều vô cùng mờ mịt, hiện tại hắn chỉ muốn gặp Quân Ninh, thấy nàng thì tốt rồi, nếu không thì hắn căn bản là không ngăn được sự kinh hoảng và sợ hãi trong lòng..

Nha đầu tên Tiểu Mãn vẫn luôn đi theo nàng không xảy ra chuyện gì mà người của chính mình đều bị cuốn lấy, rõ ràng là có người đã sớm lên kế hoạch chết giả, thậm chí còn được Huyền Nguyên đế giúp đỡ, cho nên ngoại trừ Quân Ninh thì hắn thật sự không nghĩ ra là ai.

Hắn vẫn luôn biết Ninh Nhi nghịch ngớm, tuy rằng có chút tâm cơ nhưng căn bản là không ảnh hưởng toàn cục, bởi vì hắn biết tình cảm nàng dành cho hắn là thật, như vậy đã đủ rồi!

Còn việc đoán được nàng sẽ đến Nam Sở tìm mình, hoàn toàn là dựa vào sự hiểu biết của hắn đối với nàng. Hắn tin nàng sẽ đến Nam Sở tìm hắn. Tuy rằng Ninh Nhi có chút trẻ con nhưng luôn rất quật cường, không chịu thua. Hắn bỏ nàng lại, nàng nhất định sẽ tìm hắn hỏi cho rõ ràng, dù cho nhận được kết quả đau thấu tim gan cũng sẽ không sợ hãi, dường như sự nhiệt tình trong lòng nàng sẽ không bao giờ dập tắt.

Nàng giống như là ngọn lửa ấm áp mà rực rỡ, hắn giống như con thiêu thân trong trong đêm tối, trong lòng vô cùng muốn được lại gần ánh sáng chói mắt kia. Nhưng mà quá khứ của hắn, rất nhiều chuyện đều làm hắn không dám đến gần ánh sáng đó, bởi vì hiện tại hắn đang ở bên cạnh vực sâu, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, sao hắn có thể liên lụy người mình yên nhất chứ?

Nhìn Bùi Túc này nhắm mắt không nói gì, nam tử mặc đồ trắng thật sự là bị hắn làm tức muốn chết nhưng cũng không thể làm gì được, hắn không muốn nói thì không ai có thể hỏi được.

Hắn ta đột nhiên nhớ tới nhiều năm trước, khi đó hắn ta vẫn là một tiểu tử chỉ biết đứng bên nịnh nọt lấy lòng Nam Lệ Thiên. Bởi cái thôn ở từ nhỏ bị dính ôn dịch, vì tránh né quan binh điều tra, hắn ta mới đột nhiên chạy trốn vào trong núi sâu rừng già, sống bữa đói bữa no. Sau này gặp Nam Lệ Thiên mới có thể ăn no mặc ấm, tiếc là lại rơi vào một ác mộng khác.

Khi đó hắn ta còn nhỏ, căn bản là không hiểu tại sao mỗi lần ăn cơm xong, sư phụ nhất định phải ôm mình hôn hôn sờ sờ. Dù sao thì chỉ cần có thể ăn no, hắn ta sẽ không quan tâm, y thích ôm thì ôm, thích hôn thì hôn. Thậm chí còn từng mừng thầm vì mình chỉ cần trả giá nhỏ như vậy đã có thể ăn no mặc ấm, đọc sách viết chữ. Rốt cuộc thì đối với những đứa trẻ ở trong thôn, được đi học chính và vô cùng cao quý, mãi cho đến khi Bùi Túc đến.

Hắn bị Nam Lệ Thiên nhặt về, hình như là rơi từ trên vách núi xuống, trước khi rơi trên người đã đầy vết thương, sau khi rơi xuống vách núi, xương sườn bị gãy trực tiếp cắm phổi, nếu không có Nam Lệ Thiên, chỉ sợ là thi thể đã sớm lạnh.

Chỉ là bị Nam Lệ Thiên cứu không biết là phúc hay họa. Sau khi Bùi Túc tỉnh lại, hắn ta nhìn hắn lạnh lùng từ chối Nam Lệ Thiên trêu đùa, còn có những lời hắn nói, dần dần khiến hắn ta cảm thấy thẹn trong lòng.. Hóa ra chuyện mà hắn ta làm từ trước đến nay lại quá quắt như vậy..

Nhưng mà Nam Lệ Thiên cũng không phải kẻ dễ đối phó, nếu không phải thấy Bùi Túc lớn lên xinh đẹp cũng sẽ không kiên nhẫn mà cứu hắn như vậy. Trong mắt Nam Lệ Thiên chỉ có hai loại người, một loại là được y yêu thích, một loại khác chính là dược nhân.

Trước kia hắn ta thường xuyên thấy Nam Lệ Thiên mang mấy đứa bé quần áo tả tơi về, có nam có nữ. Sau khi tắm rửa sạch sẽ ăn no rồi, nếu lớn lên đẹp liền sẽ được chiều chuộng, lớn lên xấu thì sẽ hoàn toàn biến mất, thậm chí là những đứa bé đẹp kia sau khi lớn lên cũng không rõ tung tích, chỉ có hắn ta là nhỏ tuổi nên vẫn luôn được yêu thương.

Mãi cho đến khi Bùi Túc tới, hắn ta mới biết những người bạn từng cùng mình ăn cùng mình chơi đi đâu. Trong căn phòng tối om đặt một đống lu to màu đỏ, bên trong là những đứa trẻ mặt mày tái nhợt đang nhắm mắt, không biết là sống hay đã chết, có vài đứa bé trong lu còn không ngừng đau khổ kêu rên.

Lúc ấy Nam Lệ Thiên đứng bên cạnh hắn ta và Bùi Túc, chỉ vào những cái cái lu đó, nói nếu Bùi Túc không nghe thao y thì đây chính là kết cục của hắn, ai ngờ lại bị Bùi Túc nhổ nước miếng vào mặt.

Chuyện sau đó, mặc dù đến bây giờ, đêm khuya mơ lại, hắn ta cũng sẽ bị cảnh tượng khủng bố ấy dọa tỉnh.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back