Edit + Beta: Diệp.
Nhà ăn bệnh viện, người đến người đi, âm thanh ồn ào không ngừng.
Nhưng ở trong tai, trong mắt cô, lại chỉ còn có người đàn ông đang ở trước mắt này.
Bên tai Quý Thanh Ảnh bắt đầu nóng lên.
Cô nhấp môi dưới, vừa định hỏi anh cười cái gì. Phó Ngôn Trí đã thu lại ý cười, đưa đồ ăn ở một bên cho cô.
"Ăn đi."
"......"
Quý Thanh Ảnh liếc mắt nhìn anh, vẻ mặt người đàn ông tự nhiên, hoàn toàn không biết vừa rồi mình có bao nhiêu mê người.
Cô ổn định suy nghĩ của mình, vô cùng bình tĩnh nói: "Anh uống chút canh trước đi."
Phó Ngôn Trí đặt tầm mắt ở bên trên hộp giữ nhiệt màu trắng.
Thấy anh nhìn chằm chằm hộp giữ nhiệt, Quý Thanh Ảnh chủ động nói: "Có qua có lại."
Phó Ngôn Trí không rõ ràng cho lắm nhìn cô.
Quý Thanh Ảnh càng che càng lộ: "Giữa trưa hôm qua anh mời tôi ăn sườn kho, hôm nay tôi mời anh uống canh sườn."
Vừa nói, cô duỗi tay vặn hộp giữ nhiệt ra, đổ canh ra.
Ngón tay cô vừa trắng lại đẹp mắt, hoà thành một thể với bát sứ màu trắng.
Nhìn rất cảnh đẹp ý vui.
Phó Ngôn Trí nhìn nhìn, rồi thu hồi ánh mắt.
"Thế nào?"
Quý Thanh Ảnh mặt mày dịu dàng, không chờ kịp hỏi: "Hương vị khá ổn chứ?"
Phó Ngôn Trí nếm một miếng, vẻ mặt hơi ngừng lại.
Quý Thanh Ảnh nhìn thấy vẻ mặt của anh, không hiểu sao có chút bất an: "Chẳng lẽ uống không ngon sao?"
Cô nhíu nhíu mày: "Không nên nha, tay nghề hầm canh của tôi rất tốt."
Phó Ngôn Trí nâng mắt, lúc này mới nói: "Cũng không tệ lắm."
Âm thanh của anh bình tĩnh, mấy chữ vô cùng đơn giản không có quá nhiều cảm xúc, nhưng lại dễ dàng khiến cho người ta tin tưởng.
Nghe vậy, Quý Thanh Ảnh nhẹ nhàng thở ra.
"Vậy là tốt rồi."
Cô cúi đầu nhấp một hớp nước ấm bên cạnh, có chút tự tin nói: "Mặc dù đã lâu tôi chưa làm, nhưng cái gì học lúc trước cũng chưa quên."
"Ừm."
Phó Ngôn Trí nói: "Hương vị rất tốt."
Quý Thanh Ảnh khẽ giật mình, khóe môi cong cong nở nụ cười. Cô nhìn về phía canh sườn trong hộp giữ nhiệt: "Cái kia đều cho anh uống, thích hợp bổ sung chút dinh dưỡng."
Phó Ngôn Trí không có từ chối.
Canh Quý Thanh Ảnh hầm rất đậm đà, ngửi có cỗ mùi thơm nhàn nhạt.
Nhìn qua ngoài mặt, thật sự là không tệ.
Phó Ngôn Trí dường như là thật sự đói bụng, uống canh sườn xong, còn ăn nửa phần cơm hộp, lúc này mới dừng lại.
Dùng cơm xong, Quý Thanh Ảnh ghé mắt nhìn anh.
"Anh mau trở về nghỉ ngơi đi."
Cô nhìn thời gian, chỉ còn nửa giờ.
"Tôi nghe y tá nói, buổi chiều anh còn sắp xếp giải phẫu?"
Phó Ngôn Trí gật đầu.
Hôm nay là thứ hai, bệnh viện bận bịu cũng rất bình thường.
Quý Thanh Ảnh gật đầu, cười nói: "Vất vả rồi."
Hai người đi ra khỏi nhà ăn, một bên là về tòa nhà nơi Phó Ngôn Trí làm việc, một bên khác là cổng bệnh viện.
Anh nhìn về phía người đứng phía sau, thản nhiên nói: "Đi ra cổng trước."
Quý Thanh Ảnh khẽ giật mình, nhìn bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi của anh, có loại cảm động không nói ra được.
Người này, cho dù là bản thân mệt mỏi rã rời, giống như cũng sẽ không quên vẻ thân sĩ tồn tại trong xương cốt kia của mình.
Cô không có từ chối, cũng không có ngượng ngùng khách khí với anh.
Quý Thanh Ảnh đáp một tiếng, bước nhanh đi tới cổng.
Ánh nắng buổi chiều xuyên qua cành lá rậm rạp chiếu xuống, lưu lại trên mặt đất những mảnh nhỏ loang lổ.
Kéo dài bóng dáng hai người.
Loại hành vi quan tâm này của Phó Ngôn Trí, sẽ chỉ khiến cho Quý Thanh Ảnh càng hoàn toàn đắm chìm hơn.
Sau khi lên xe, cô quay đầu nhìn về phía anh.
"Về tới nhà rồi sẽ gửi tin nhắn cho anh."
Hai tay Phó Ngôn Trí đút túi đứng ở bên cạnh, khẽ gật đầu một cái.
Cho đến khi đuôi xe biến mất, anh mới xoay người trở về bệnh viện.
-
Từ Thành Lễ vừa ngủ trưa tỉnh lại, đã nhìn thấy người nọ trở lại.
Anh ta kéo cửa thông gió ra, để ánh nắng bên ngoài chiếu vào, quay đầu nhìn anh: "Cậu ăn một bữa cơm làm sao lại lâu như vậy?"
Phó Ngôn Trí không để ý tới anh ta, cầm cái cốc ở một bên qua rót một ly nước.
Uống xong một ly nước lớn, Từ Thành Lễ hoài nghi nhìn anh: "Giữa trưa cậu ăn muối à?"
Không đợi Phó Ngôn Trí trả lời, anh ta cười trêu nói: "Không phải là em họ cậu đưa cơm của nhà hàng Tam Thực cho cậu sao? Hôm nay biến mặn à?"
"Không có."
Phó Ngôn Trí chậm rãi nói, tiếng nói có chút khàn khàn, là do yết hầu hơi khô.
Từ Thành Lễ nhướng mày, vừa định muốn hỏi tiếp, bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa.
Hai người đưa mắt nhìn.
Triệu Dĩ Đồng đứng ở cửa: "
Bác sĩ Phó, có người nhà bệnh nhân đến đây, nói muốn trao đổi với anh chút về vấn đề dùng thuốc."
Phó Ngôn Trí gật đầu, thấp giọng nói: "Được."
Anh để cốc xuống, thuận tay lấy áo blouse trắng treo ở một bên mặc vào.
.
Quý Thanh Ảnh cũng không biết ngay cả hai mươi phút nghỉ ngơi Phó Ngôn Trí cũng không có.
Sau khi về nhà, cô như thường lệ gửi tin nhắn cho anh, cũng không hy vọng có trả lời.
Toàn bộ buổi chiều, Quý Thanh Ảnh ở nhà chỉnh sửa bản thiết kế.
Đến tối, Trần Tân Ngữ đến đây.
"Đây chính là bản thiết kế cậu vẽ á?"
Quý Thanh Ảnh gật đầu, cầm lấy cái cốc uống nước: "Thế nào?"
Trần Tân Ngữ nghiêm túc nhìn một lát, quay đầu nhìn về phía cô.
Cô nàng trầm mặc, chọc đến Quý Thanh Ảnh còn có chút thấp thỏm: "Chẳng lẽ không tốt?"
Trần Tân Ngữ: ".......Đối với trình độ thiết kế của mình mà cậu không biết à?"
Quý Thanh Ảnh bật cười, lắc đầu nói: "Không phải không biết."
Cô thuận tiện ngồi xuống một bên, bình tĩnh nói: "Là quá lâu không tham gia cuộc thi nào, tớ có hơi căng thẳng."
Tốt nghiệp hai năm.
Quý Thanh Ảnh không xuất hiện ở trên bất kỳ đấu trường nào, thậm chí còn che đậy rất nhiều tin tức tranh tài.
Mặc dù qua đi sẽ nhìn thấy tác phẩm lấy được thưởng ở trên mạng, nhưng nhìn người khác, với mình tham gia dù sao cũng không giống nhau.
Trần Tân Ngữ liếc mắt nhìn cô.
"Đối với cậu tớ có hai trăm phần trăm tự tin, cho nên cậu không cần lo lắng gì hết."
Cô nàng giương cái cằm lên, kiêu ngạo nói: "Ngay cả với bản thiết kế này của cậu, đi tham gia tranh tài toàn thế giới cũng có thể đoạt giải dễ dàng."
Quý Thanh Ảnh: "......"
Cô vân đạm kinh phong nhìn cô nàng một cái, yếu ớt nói: "Bạn bè đừng filter (*) quá dày."
Nguyên văn: 滤镜 - filter: là một công cụ trong photoshop.
Trần Tân Ngữ bật cười.
Không phải đối với Quý Thanh Ảnh cô filter quá dày, mà cô biết cô bạn của mình có bao nhiêu.
Nếu không phải thời đại học xảy ra mấy chuyện kia, Quý Thanh Ảnh cũng sẽ không trở thành người không bộc lộ tài năng ở trong trận đấu cả một thời gian lâu như vậy.
Nghĩ đến, Trần Tân Ngữ thuận tiện ngồi xuống bên cạnh cô.
"Cậu biết không?"
"Biết gì?"
Trần Tân Ngữ tựa ở trên bả vai cô: "Hôm qua cậu đăng ảnh chụp hoa nhài, buổi tối trong group chat lớp mình còn nhắc tới cậu."
Quý Thanh Ảnh khẽ giật mình.
"Nhắc đến tớ làm gì?"
Trần Tân Ngữ tức giận "Hừ" một tiếng: "Còn có thể nói cái gì, châm chọc khiêu khích thôi."
Cô nàng nói: "Nói cậu lúc ở trường lợi hại như vậy, không nghĩ tới tốt nghiệp hai năm rồi, cũng không thấy cậu có bất kỳ một tác phẩm ưu tú nào hết."
Cô nàng quay đầu, ánh mắt sáng rực mà nhìn chằm chằm vào Quý Thanh Ảnh: "Cậu còn nhớ Tôn Nghi Gia không?"
Vì đề phòng cô quên, Trần Tân Ngữ cố ý nói ra chuyện lịch sử quá khứ cho cô: "Thì là cái người suốt ngày tranh hạng nhất với cậu ấy, không phải năm ngoái cậu ta còn đoạt giải thi đấu thiết kế người mới toàn nước sao. Tối qua lúc mọi người nhắc tới cậu, cậu ta còn làm bộ cảm khái ở trong group, nói không nghĩ tới cậu lại biến thành như bây giờ, một chút ngăn trở cũng không chịu đựng nổi."
Nói xong câu cuối, giọng điệu Trần Tân Ngữ như nghiến răng nghiến lợi nói: "Đúng là khiến tớ tức chết rồi, nếu không phải có lớp trưởng ở trong group khuyên can, thiếu chút nữa tớ đã ầm ĩ với cậu ta rồi."
"......"
Quý Thanh Ảnh dở khóc dở cười.
Cô duỗi tay vỗ vỗ bả vai Trần Tân Ngữ trấn an: "Đừng giận đừng giận, tức giận dễ già lắm."
Trần Tân Ngữ cho cô một cái nhìn xem thường.
Khóe môi Quý Thanh Ảnh mỉm cười, trầm mặc một lúc rồi nói: "Bọn họ nói thì mặc bọn họ, không cần để ý."
"Vậy còn cậu?"
Trần Tân Ngữ hỏi: "Thật sự cậu không có để ý chút nào à?"
Nghe vậy, Quý Thanh Ảnh im lặng không nói một lát: "Không, tớ để ý."
Cô nói: "Nhưng tớ không tham gia thi đấu, không đơn giản là vì chuyện kia."
Chủ yếu là, về sau cô có nghĩ lại.
Giống như tuổi của mình vẫn còn quá trẻ, cũng còn chưa đủ ưu tú.
Trần Tân Ngữ còn muốn nói chút gì, Quý Thanh Ảnh đã chuyển đề tài.
"Tối nay cậu không về à?"
Trần Tân Ngữ gật đầu: "Tối nay tớ ngủ ở chỗ này."
Quý Thanh Ảnh bật cười, ý vị thâm trường liếc cô nàng một cái, chế nhạo nói: "Bạn trai cậu không thúc giục cậu à?"
"Không thúc."
Trần Tân Ngữ cầm điều khiển từ xa qua mở TV, lười biếng nói: "Gần đây công việc của anh ấy rất bận, nào còn thời gian lo lắng cho tớ nha."
Quý Thanh Ảnh nghe thấy lời này, cảm thấy có chút gì là lạ. Nhưng nhìn vẻ mặt của cô nàng như thường, lại cảm thấy là mình suy nghĩ quá nhiều rồi.
Đến lúc đi ngủ, Quý Thanh Ảnh mới nhận được tin nhắn của Phó Ngôn Trí.
- Vừa hết bận.
Cô ngước mắt, nhìn đồng hồ.
10 giờ tối.
Quý Thanh Ảnh tạm ngừng, duỗi tay vuốt vuốt hai mắt rã rời:【Vậy anh về nhà nghỉ ngơi sớm một chút, ngủ ngon. 】
Phó Ngôn Trí:【Ừm.】
Quý Thanh Ảnh cũng không dám quấy rầy anh nhiều, để điện thoại trên tủ đầu giường, nhắm mắt ngủ.
-
Hôm nay Phó Ngôn Trí được sắp xếp ba ca phẫu thuật.
Ở bệnh viện của bọn họ, đối với anh mà nói, cường độ công việc như này cũng rất phổ biến.
Sau khi để điện thoại xuống, Phó Ngôn Trí ở tại phòng làm việc thêm một lát, lúc này mới xoa xoa đôi mắt chua xót rời khỏi bệnh viện.
Lúc về đến nhà, anh theo thói quen đến ban công nhìn một cái.
Hoa nở đang vào độ đẹp nhất, ban công sát vách đen kịt một màu, không có bất kỳ tiếng động nào truyền đến.
Anh nhìn chăm chú hai cái chậu ở trên kệ thực vật, vừa muốn đi đóng cửa, điện thoại trong túi vang lên.
Quý Thanh Ảnh:【 Anh về nhà chưa? 】
Phó Ngôn Trí hơi giật mình:【Còn chưa ngủ à? 】
Quý Thanh Ảnh:【Ừm. Không ngủ được. 】
Chất lượng giấc ngủ của Quý Thanh Ảnh rất kém, có thói quen mất ngủ.
Đã kéo dài một đoạn thời gian rất dài.
Lúc đầu, uống chút thuốc ngủ là có thể ngủ.
Nhưng uống thuốc nhiều không tốt lắm, Quý Thanh Ảnh liền ép buộc mình chìm vào giấc ngủ, hiệu quả quá mức nhỏ bé, nhưng thời gian dần qua cũng đã quen.
Nhưng hôm nay dường như ép kiểu gì cũng không ngủ được.
Vừa nhắm mắt lại thì trong đầu giống như thước phim, chiếu lại một vài chuyện cô không muốn nhớ lại một cách tuần hoàn.
Khiến cho cô không có cách nào chìm vào giấc ngủ.
Quý Thanh Ảnh nằm lì ở trên giường, Trần Tân Ngữ ở bên cạnh đã ngủ thiếp đi.
Cô lặng lẽ đứng dậy, thả nhẹ bước chân đi ra ngoài, thuận tay đóng cửa phòng lại.
Cô đi về phía ban công.
"Phó Ngôn Trí."
Phó Ngôn Trí đứng ở chính giữa ban công, cất điện thoại xong thì đi về phía bên cạnh hai bước.
"Tôi ở đây."
Nghe vậy, Quý Thanh Ảnh im lặng cong cong môi.
"Sao hôm nay anh về muộn vậy?"
"Tăng ca."
Quý Thanh Ảnh "À" một tiếng, nhìn anh chằm chằm, quay đầu nhìn về phía tòa nhà đối diện hồ.
Tòa nhà vừa tu sửa không lâu, từ trong ra ngoài đều trở nên đẹp hơn rất nhiều.
Mà bây giờ, từ trên xuống dưới bên ngoài tòa nhà ánh đèn đang sáng loá mắt.
Phía trên có màn hình LED cỡ lớn, là nhãn hiệu mỹ phẩm trang điểm nào đó đang quảng cáo tuyên truyền.
Cách làm vô cùng mạnh bạo.
"Hôm nay anh làm mấy ca giải phẫu?"
Cô nhẹ giọng hỏi.
"Ba ca."
Quý Thanh Ảnh gật đầu, nhẹ giọng nói: "Có mệt không?"
"Vẫn ổn."
Hai tay Phó Ngôn Trí đút túi, ánh mắt nhìn thẳng nơi ấy, giống như là cảnh sắc bờ hồ đối diện.
Chẳng hiểu tại sao, hai bên ban công đều yên lặng lại.
Quý Thanh Ảnh mặc váy ngủ đứng đấy đón gió, sợi tóc bị thổi loạn, thỉnh thoảng còn nhẹ nhàng lướt qua mặt, ngăn trở ánh mắt của cô.
Cô cầm lấy, vén tóc ra phía sau tai, lúc này tâm tình mới thoải mái chút.
"Vậy có phải anh nên đi nghỉ ngơi sớm không?"
Cô quay đầu, nhìn về phía người đàn ông đứng bên cạnh.
Phó Ngôn Trí "Ừ" một tiếng, ánh mắt sáng tỏ mà nhìn cô về phía cô bên này: "Có chuyện gì?"
"Hả?"
Nhất thời Quý Thanh Ảnh không kịp phản ứng.
Phó Ngôn Trí ít có khi kiên nhẫn lặp lại: "Không ngủ được, là có chuyện gì?"
Quý Thanh Ảnh sửng sốt một chút, ý cười không chạm đáy mắt nói: "Chỉ đột nhiên nghĩ đến một chút chuyện không vui."
Phó Ngôn Trí gật đầu.
Ngay ở thời điểm Quý Thanh Ảnh cho rằng chủ đề phải kết thúc, bên cạnh lại vang lên âm thanh quen thuộc: "Nếu là không vui, vậy tại sao còn muốn nghĩ tới?"
Cô hơi giật mình.
Phó Ngôn Trí quay đầu nhìn cô.
Dưới bóng đêm, hình dáng dung mạo của anh mơ hồ, khiến cho người ta không nhìn thấy rõ ràng.
Nhưng mỗi một câu anh nói ra, đều có sức mạnh rơi vào đáy lòng cô.
Quý Thanh Ảnh trầm mặc một lát, đột nhiên hỏi: "Chuyện không vui, thì không cần nghĩ sao?"
"Ừm."
Quý Thanh Ảnh bật cười, giống như là được khai thông.
"Phó Ngôn Trí."
Anh rũ mắt nhìn cô.
Quý Thanh Ảnh ngẩng đầu nhìn anh, hàm răng thẳng tắp, tươi cười xán lạn.
"Tôi hiểu ý anh."
Phó Ngôn Trí gật đầu.
Một giây sau, Quý Thanh Ảnh nói: "Nhưng đêm nay tôi đã suy nghĩ rồi, anh nói phải làm gì bây giờ?"
Ý kia là -
Tôi vẫn không ngủ được.
Phó Ngôn Trí nhất thời không nói được gì.
Anh nhìn người ngay cả loại thời điểm này cũng muốn chiếm tiện nghi của mình ở chỗ này, cảm thấy bất đắc dĩ.
"Vậy cô muốn cái gì?"
Lời này nói ra khỏi miệng, có chút dung túng mà Phó Ngôn Trí không biết.
Quý Thanh Ảnh nhíu mày, tròng mắt lòng vòng nói: "Nếu không, anh hát cho tôi mấy bài hát ru đi."
Phó Ngôn Trí: "......"
Cô nghiêm túc nói: "Lúc ở nhà tôi không ngủ được, bà ngoại đều sẽ hát bài hát ru cho tôi."
"......"
Anh trầm mặc trong giây lát, không khách khí chút nào nói: "Tôi không phải bà ngoại của cô."
Quý Thanh Ảnh mặt dày vô sỉ nói: "Tôi biết nha."
Cô hờn dỗi liếc anh một cái: "Anh có muốn làm tôi cũng không muốn đâu."
Nói xong, chính Quý Thanh Ảnh lại không nhịn được mà ở nụ cười.
"Đùa anh thôi."
Hai tay của cô chống ở trên ban công, nửa híp mắt nói: "Anh nhanh đi rửa mặt nghỉ ngơi đi, đợi chút nữa mệt rồi tôi sẽ đi ngủ."
Phó Ngôn Trí nhẹ đáp một tiếng.
Không bao lâu, đèn ban công ở sát vách tắt đi.
Quý Thanh Ảnh cũng không thèm để ý.
Cô hà hơi, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.
Thành phố lớn bị ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, không có sao.
Đột nhiên cô, muốn thấy sao.
Cô đang nhìn, điện thoại đột nhiên rung lên một cái.
Phó Ngôn Trí:【 Đến cửa.】
Quý Thanh Ảnh sững sờ, lập tức cầm điện thoại đi về phía cửa lớn.
Cửa vừa mở ra, Phó Ngôn Trí rũ mắt nhìn lại đây.
"Làm sao vậy?"
Trên mặt Quý Thanh Ảnh lộ ra ý cười: "Tôi còn tưởng rằng anh đi tắm rửa rồi ngủ luôn đấy."
"Ừm."
Phó Ngôn Trí không nhiều lời, đưa cho cô một vật.
Cô cúi đầu nhìn, là một cây kẹo que.
"Cái này --"
"Ăn đi rồi ngủ."
Quý Thanh Ảnh giơ kẹo que đến trước mặt Phó Ngôn Trí, chớp chớp mắt: "Cho tôi ăn?"
Phó Ngôn Trí liếc nhìn cô.
Quý Thanh Ảnh bật cười, hiểu ý anh.
Cô cong cong môi, con ngươi sáng lấp lánh nhìn anh: "Vậy nếu tôi ăn xong còn chưa muốn đi ngủ thì làm sao giờ?"
Phó Ngôn Trí: "......"
Quý Thanh Ảnh nhìn vẻ mặt cứng ngắc của anh, không tới gần nữa.
Cô nhìn kẹo que bảy màu trong tay, có chút ngoài ý muốn: "Nhà anh làm sao lại có kẹo que vậy?"
"Bạn nhỏ trong bệnh viện đưa."
Là buổi chiều.
Phó Ngôn Trí kiểm tra cho một đứa bé mắc bệnh tim bẩm sinh, trước khi đi thì được bé đưa cho.
Mẹ đứa bé ấy nói cho anh biết, đó là phần thưởng mấy ngày nay bé ngoan ngoãn uống thuốc chích thuốc, bé không đành lòng ăn, nói muốn tặng cho anh.
Nghĩ đến cái này, anh cúi đầu nhìn Quý Thanh Ảnh: "Mấy ngày nữa có rảnh không."
"Có nha."
Quý Thanh Ảnh không chút nghĩ ngợi: "Nếu mà anh tìm tôi, thì lúc nào cũng đều rảnh hết."
Phó Ngôn Trí bị sự ngay thẳng của cô làm cho ngơ ngẩn.
Một hồi đầu anh cũng không tìm thấy lời để đáp, chỉ biết cứng họng nói: "Sao cô có thể --"
Anh không tìm được lời thích hợp.
Quý Thanh Ảnh nhướng mày cười một tiếng: "Đây không phải là thể hiện rõ quyết tâm đối với anh sao."
Cô chuyển kẹo que trong tay: "Tôi phải thời thời khắc khắc nhắc nhở anh, anh được tôi thương nhớ rồi."
Phó Ngôn Trí: "......."
Tác giả có lời muốn nói:
Quý mỹ nhân: Em xem anh còn có thể kháng cự bao lâu!!
Bác sĩ Phó:...