Bạn được Hoa Tiểu Luy mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 20: Đêm nay hình như là.. đêm tân hôn của chúng ta

Tống Thần Ngữ ngơ ngác đứng tại chỗ, nhìn Trương Húc trên mặt đất, đột nhiên nghe thấy giọng nói của Dung Diệc Sâm truyền đến: "Còn không đi theo?"

"A.. Đi đâu?"

"Bảo cô đi thì cứ đi."

Tống Thần Ngữ chạy theo, lúc này cô mới nhìn thấy ở đầu hẻm Ngô Đồng đậu một loạt siêu xe.

Tư thế này.. Cũng quá phô trương rồi?

Phỏng chừng hôm nay náo loạn như vậy, cô ở hẻm Ngô Đồng xem như nổi tiếng.

Tài xế cung kính khom lưng, mở cửa xe: "Thiếu phu nhân, xin mời."

Tống Thần Ngữ ngồi xuống, bên trong xe bật điều hòa, cô không nhịn được che miệng hắt hơi một cái.

Dung Diệc Sâm nhìn cô, chống tay lên thái dương nói với tài xế: "Về nhà cũ Dung gia."

"Vâng, Dung tiên sinh."

Tống Thần Ngữ vừa nghe, hoàn toàn luống cuống: "Cái gì? Tới Dung gia? Tôi.. Tôi cứ thế đi với bộ dạng như thế này? Tôi vẫn chưa chuẩn bị gì cả.."

"Tống Thần Ngữ," anh gọi đầy đủ tên của cô, "Có vẻ như cô đem lời tôi nói vào sáng nay như gió thoảng bên tai."

Ách.. Lúc ở Cục Dân Chính, Dung Diệc Sâm ném cô lên xe, hình như nói qua bảo cô chuẩn bị một chút, buổi tối anh sẽ đến đón cô.

Nhưng mà cô ngủ quên một cách tráng lệ, hoàn toàn không nhớ tới chuyện này.

"Tôi không ngờ anh muốn đưa tôi tới Dung gia.."

"Không thể hy vọng vào người phụ nữ này có thể thông minh một chút được." Dung Diệc Sâm hơi nhíu mày, "Quay đầu, đi trung tâm mua sắm!"

Trung tâm mua sắm, tầng hai.

Bởi vì Dung Diệc Sâm đang đến, giám đốc trung tâm vội vàng thu dọn tầng hai sạch sẽ, chỉ để phục vụ một mình anh.

Tống Thần Ngữ đứng bên cạnh anh, khoác áo khoác của anh, cả người trông vô cùng nhỏ nhắn đáng yêu.

Dung Diệc Sâm giơ tay lên nhìn thời gian: "Hai mươi phút, chuẩn bị tốt cho cô ấy."

Ngay khi anh vừa dứt lời, mấy người nhân viên cửa hàng lập tức xúm lại, vây xung quanh Tống Thần Ngữ rồi đưa cô tới phòng thử đồ.

Anh nhàn nhã ngồi trên ghế sô pha, tiện tay lật xem vài tờ tạp chí, vắt chéo chân, nhất cử nhất động đều toát lên khí chất cao quý.

Đầu óc Tống Thần Ngữ choáng váng, cô giống như một con rối, chỉ biết đứng im còn lại để cho những người khác chuyên tâm phục vụ.

Dung Diệc Sâm bưng ly cà phê, cúi đầu nhấp một ngụm, nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ bên cạnh, quay đầu nhìn lại.

Tống Thần Ngữ đứng trước mặt anh có chút lúng túng: "Tôi như vậy, có phải hơi lộng lẫy không?"

"Miễn cưỡng nhìn vừa mắt." Anh nói, "Quả nhiên người đẹp vì lụa."

Tống Thần Ngữ không nhịn được trợn mắt, cười híp mắt nói: "Có thể vừa mắt Dung đại tổng tài của chúng ta, vậy cũng coi như không tồi. Chúng ta đi thôi!"

Dung Diệc Sâm cụp mắt xuống, giấu đi vẻ kinh diễm trong mắt.

Trên váy của cô, có một con bướm với đôi cánh dang rộng, làm nổi bật cả người cô vô cùng xinh đẹp.

Anh chọn phụ nữ vô cùng tốt.

"Không đi Dung gia nữa." Dung Diệc Sâm đặt ly cà phê xuống, đột nhiên thay đổi chủ ý.

Tống Thần Ngữ đang chuẩn bị bước chân ra liền dừng lại: "A? Không đi? Sao anh có thể tùy tiện như vậy, nói không đi là không đi."

"Tôi chỉ là nhớ ra, đêm nay hình như là.. Đêm tân hôn của chúng ta."

Tống Thần Ngữ đầu đầy hắc tuyến: ".. Anh nghĩ hơi nhiều."

"Xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng." Dung Diệc Sâm đứng lên, đầu ngón tay vuốt qua gò má Tống Thần Ngữ, thì thầm vào tai cô, "Dung gia bên đó, sẽ hiểu cho chúng ta."

Nghe được trong giọng nói của anh có chút ái muội, phản ứng đầu tiên của Tống Thần Ngữ, chính là -- trốn!
 
Chỉnh sửa cuối:
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 21: Ở trên giường có thể thương lượng cái gì

Dung Diệc Sâm dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, một phen nắm chặt cổ tay cô: "Đã kết hôn rồi, còn xấu hổ cái gì?"

Dọc theo đường đi, Tống Thần Ngữ suy nghĩ, cô chỉ đi thay quần áo một lúc thôi mà Dung Diệc Sâm đã thay đổi chủ ý nhớ đến cái gì đêm tân hôn.

Cái gì đêm tân hôn! Hoàn toàn chính là đêm cô thất thân!

Còn không bằng cho cô đi Dung gia, đối mặt với các trưởng bối bên đó!

Xe lái vào một khu biệt thự, cuối cùng dừng lại trước căn biệt thự phong cách Châu Âu sang trọng nhất, có diện tích lớn nhất.

Nói nơi này là biệt thự, càng không bằng nói nó như lâu đài, vô cùng xa hoa, còn có một đài phun nước khổng lồ trong vườn, tràn đầy sức sống.

Tống Thần Ngữ xuống xe, người giúp việc tiến lên dẫn đường cô, đi qua con đường nhỏ lát đá khá dài, lại đi qua vườn hoa, cuối cùng mới nhìn thấy lối vào của biệt thự.

Người giúp việc nói: "Thiếu phu nhân, Dung tiên sinh đã ở bên trong chờ ngài."

Tống Thần Ngữ chậm rì rì đi vào bên trong, không muốn đi vào chút nào.

Cô nghĩ.. Lần trước Dung Diệc Sâm bị bỏ thuốc, cô mới có thể may mắn thoát thân. Lần này chỉ sợ mình sẽ không gặp may mắn như thế, Dung Diệc Sâm nhất định sẽ muốn cô.

Tống Thần Ngữ chậm chạp đi vào, nhìn thấy phòng khách to lớn nguy nga tráng lệ, mỗi một vật trang trí thoạt nhìn đều vô giá.

Nhà tư bản có tiền a..

"Đứng ngốc ở chỗ đó làm gì?" Giọng của Dung Diệc Sâm đột nhiên vang lên, "Tới đây."

Tống Thần Ngữ ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện anh đang đứng trên đầu cầu thang tầng hai, từ trên cao nhìn xuống cô.

"Tôi.." Tống Thần Ngữ nuốt một ngụm nước bọt, "Tôi có thể từ chối không?"

"Cô nói xem?"

Tâm trạng của Tống Thần Ngữ khi đi lên cầu thang, còn nặng nề hơn so với đi lên đoạn đầu đài* .

Đoạn đầu đài*: dụng cụ đặc biệt để hành hình người bị án chém

Dung Diệc Sâm dựa vào tường, ánh mắt vẫn luôn đặt trên người cô, anh đối với cô nhất định phải có được!

Tống Thần Ngữ vừa đi đến trước mặt anh, liền cảm thấy thân thể mình nhẹ đi, được anh bế ngang lên.

Cô kinh ngạc thốt lên một tiếng, theo bản năng ôm lấy cổ anh: "Dung Diệc Sâm, anh.. Anh nghiêm túc sao?"

Anh không nói lời nào, môi mỏng khẽ mím, hai tay vững vàng ôm cô, trực tiếp đá văng cánh cửa phòng ngủ chính, ôm cô đi vào rồi đặt cô ở trên giường.

Tống Thần Ngữ đang muốn đứng dậy, lại bị anh đè dưới thân.

"Muốn chạy?"

"Anh.. Anh không phải muốn thật đúng không?"

Một tay Dung Diệc Sâm chống bên tai cô, một tay bắt đầu cởi cúc áo sơmi của mình, trực tiếp dùng hành động để chứng minh.

Hai tay Tống Thần Ngữ chống đỡ trên ngực anh: "Anh anh.. Anh đừng cởi quần áo! Chúng ta có việc cần thương lượng!"

"Ở trên giường có thể thương lượng cái gì? Thương lượng dùng tư thế nào?"

Tống Thần Ngữ thiếu chút nữa bị nước bọt của chính mình làm cho sặc: "Chúng ta có thể thảo luận một chút, chuyện phân phòng ngủ."

"Cô nghĩ tốt thật."

Cảm giác được nơi nào đó của anh đã có chút phản ứng, Tống Thần Ngữ càng thêm dùng sức chống đỡ ngực anh, thẳng thắn nói rõ ra.

"Anh đừng làm tôi sợ, Dung Diệc Sâm, anh sẽ không muốn tôi."

Anh nhíu mày một cái: "Thật không? Vậy cô phải cẩn thận nhìn!"

Tống Thần Ngữ đã hoảng rồi: "Anh kết hôn với tôi, hoàn toàn không phải bởi vì yêu tôi. Nếu không yêu tôi, vậy cũng đừng muốn tôi!"

Dung Diệc Sâm cúi đầu, sượt môi mỏng qua bờ môi cô: "Nói chuyện yêu đương với tôi, Tống Thần Ngữ, cô có chút tham tham."

"Thân thể của tôi, chỉ dành cho người mình yêu."

Cô nói từng câu từng chữ.
 
Chỉnh sửa cuối:
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 22: Thân thể, cũng phải thuộc về tôi

Môi mỏng Dung Diệc Sâm khẽ mở: "Nhưng cô là vợ của tôi."

Tống Thần Ngữ nhìn vào đôi mắt đen sâu không thấy đáy của anh: "Dung Diệc Sâm, thật ra anh cưới tôi là có dụng ý khác đúng không? Trên người tôi có cái gì để anh có thể lợi dụng."

Dung Diệc Sâm buông một câu: "Cô nói cô, lúc cần thông minh lại vừa ngu vừa đần đội. Lúc không cần thông minh đầu óc lại linh hoạt như vậy?"

Tống Thần Ngữ nghe anh nói như vậy, ngược lại thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Cô đoán đúng rồi.

Dung Diệc Sâm cưới cô, quả nhiên anh có suy nghĩ của anh, chỉ là cô không biết đó là gì.

"Anh có thể lợi dụng tôi," Tống Thần Ngữ nói, "Tôi cũng sẽ phối hợp với anh, nhưng mà anh không được muốn tôi, có được không.."

Đột nhiên khóe môi cô đau nhức, Dung Diệc Sâm cắn cô một cái thật mạnh: "Tại sao không muốn cô? Tống Thần Ngữ, trong lòng cô có người đàn ông khác?"

"Không có."

Dung Diệc Sâm cười lạnh một tiếng: "Người trong lòng của cô đã chết. Bởi vì, anh ta chính là Lâm Phàm, đúng không?"

Lần đầu tiên thấy cô, chính là ở trong tang lễ Lâm Phàm, ánh mắt cô ấy khi nhìn di ảnh rất khác thường.

Tống Thần Ngữ vội vàng lắc đầu: "Không phải, tôi với Lâm Phàm không có bất cứ quan hệ gì, chúng tôi chỉ là.."

Cô còn chưa nói hết câu, váy trên người đã bị Dung Diệc Sâm kéo lên, da thịt trắng như tuyết nhất thời bại lộ trong không khí.

Dung Diệc Sâm nói từng câu từng chữ vào tai cô: "Cưới cô là muốn lợi dụng cô. Thân thể, cũng phải thuộc về tôi."

Nếu cô đã là vợ của anh, cả thể xác lẫn tinh thần đều phải thuộc về anh, không thể chối cãi.

Tống Thần Ngữ không thể tin được, Dung Diệc Sâm lại bá đạo đến trình độ này!

Tay anh từ phía sau lưng cô trượt xuống một đường, dừng lại bên hông cô, nâng vòng eo cô lên rồi áp vào người mình.

Bởi vì động tác này, Tống Thần Ngữ không thể không dựng thẳng nửa người trên, gắt gao dán chặt vào người đàn ông này.

Không có bất kỳ màn dạo đầu nào, Dung Diệc Sâm đã gần như mất khống chế, trực tiếp tiến thẳng vào cô!

Đau..

Cơn đau bị xé rách ập đến như thủy triều đánh úp lại, Tống Thần Ngữ không thể chịu nổi, gần như sắp muốn ngất đi.

Kích cỡ của anh.. Quá lớn..

"Đau," Tống Thần Ngữ bám vào vai của anh, "Đau quá.."

"Ngoan." Vẻ mặt lạnh lùng của Dung Diệc Sâm dịu xuống trở nên nhu hòa, "Một lát nữa sẽ không đau."

"Khốn kiếp, đồ khốn nạn.."

Cô gào khóc, một hồi lại một hồi đánh vào bờ vai của anh, đôi môi đỏ tươi bị chính cô cắn thật sâu tạo thành dấu răng.

Khiến người ta nhìn vào vô cùng thương tiếc.

Dung Diệc Sâm cúi đầu, nhẹ nhàng mổ bờ môi cô, cố gắng cạy hàm răng của cô ra: "Nghe lời, Tống Thần Ngữ, đừng tự cắn mình."

Vào giờ phút này, anh vô cùng thỏa mãn.

Anh có thể cảm nhận được mình đã phá tan tầng rào cản kia, đây là lần đầu tiên của cô, anh danh chính ngôn thuận có được lần đầu tiên của cô.

Tống Thần Ngữ nhìn người đàn ông trên người mình, oán hận nói: "Anh đi ra ngoài!"

Tuy rằng giọng điệu của Dung Diệc Sâm ôn nhu triền miên, nhưng thái độ của anh cũng rất kiên quyết: "Không thể."

"Vậy anh.. Anh," Tống Thần Ngữ lắp bắp, không biết nên nói cái gì, "Anh đáng ghét!"

Anh, anh cứ ở bên trong như vậy sao?

Cầm thú!
 
Chỉnh sửa cuối:
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 23: Tôi là người đàn ông đầu tiên của em

Vừa đau, vừa lớn, lại khó chịu, còn có một loại cảm giác không nói nên lời, lan tràn toàn thân.

Dung Diệc Sâm dễ như trở bàn tay hiểu được ý tứ của cô, thấp giọng cười: "Ý của em là, muốn tôi động sao?"

Tống Thần Ngữ vừa thẹn vừa xấu hổ, tức giận cắn một cái vào vai anh.

"Tôi là người đàn ông đầu tiên của em." Dung Diệc Sâm nói, "Tống Thần Ngữ, em nhớ kỹ cho tôi."

"Tôi ghét anh.."

"Rất nhanh em sẽ thích."

Tiếng nói của anh vừa dứt, chính là một trận che trời lấp đất hung hăng chiếm hữu.

Tống Thần Ngữ không biết một đêm này tại sao lại như vậy.

Cơ thể như không có người kiểm soát bị Dung Diệc Sâm tra tấn hết lần này đến lần khác, cảm giác kỳ lạ tràn ngập toàn thân khiến cô hoàn toàn không khống chế được chính mình.

Cuối cùng, trước khi ngất đi cô nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của Dung Diệc Sâm.

Ngày hôm sau.

Tống Thần Ngữ mơ mơ màng màng tỉnh lại, cảm giác đầu tiên là toàn thân đau nhức, cả người như tan thành từng mảnh.

Một người đàn ông đứng cách đó không xa, quay lưng về phía cô, bóng lưng cao lớn đang giơ tay chỉnh lại cà vạt.

Tống Thần Ngữ nhẹ nhàng cử động, chuẩn bị xoay người ngủ tiếp, đột nhiên nhớ tới chuyện tối qua, trở mình một cái từ trên giường ngồi dậy.

"Dung Diệc Sâm!"

Thắt xong cà vạt, người đàn ông quay người lại nhìn cô: "Tỉnh rồi?"

"Anh.. Anh vô sỉ vô tình vô nghĩa vô pháp vô thiên vô duyên vô cớ cố tình gây sự!"

Tống Thần Ngữ túm chặt vào chăn, che khuất nửa người trên, nhìn anh, đôi mắt tràn đầy ủy khuất ngân ngấn nước như thể một giây sau nước mắt sẽ rơi xuống.

Cô đã mềm lòng xuống cầu xin anh, nhưng anh vẫn muốn cô.

"Thành ngữ học được không tồi." Dung Diệc Sâm nói, "Nhưng tối qua rõ ràng em cũng rất hưởng thụ."

"Tôi.."

Tống Thần Ngữ cắn môi dưới, đó là phản ứng tự nhiên của cơ thể, cô không thể kiểm soát được, cô cũng rất tuyệt vọng!

"Đây chỉ là nghĩa vụ của một người vợ."

Dung Diệc Sâm nói, đi tới mép giường, Tống Thần Ngữ vội vàng lùi về sau: "Anh.. Anh đứng lại ở chỗ đó, đừng tới đây."

Anh hoàn toàn không để ý tới lời của Tống Thần Ngữ, ánh mắt anh quét một vòng qua cổ cô, trên môi mang theo ý cười.

Tống Thần Ngữ cúi đầu nhìn rồi lặng lẽ kéo chăn che lại.

Cầm thú! Trong lòng cô thầm nghĩ, để lại nhiều dấu hôn trên cổ cô như vậy! Muốn cô gặp người như thế nào!

Dung Diệc Sâm đứng bên giường: "Bồn tắm đã đổ đầy nước, có thể tự mình đi qua không?"

Tống Thần Ngữ gật đầu: "Đương nhiên có thể."

"Có vẻ như tối qua tôi vẫn chưa đủ nỗ lực."

Tống Thần Ngữ không muốn nhìn thấy anh, trực tiếp nằm trên giường, dùng chăn che kín người: "Tôi không muốn nhìn thấy anh, anh đi đi!"

"Tối hôm qua chỉ là bắt đầu, cho em nhớ kỹ tốt thân phận của mình."

Cô rầu rĩ trả lời: "Thân phận Dung Thiếu phu nhân, là anh áp đặt cho tôi!"

"Tống Thần Ngữ, em đã là Dung thiếu phu nhân, có thể làm gì, không thể làm gì, tự mình suy nghĩ kĩ."

Nói xong, Dung Diệc Sâm xoay người đi ra ngoài.

Tống Thần Ngữ trốn trong chăn, nghe tiếng bước chân càng ngày càng xa, cô cắn cắn môi, bỗng nhiên lên tiếng.

"Dung Diệc Sâm, người ở An Thành đều nói tôi có số khắc chồng, anh cưới tôi không lo lắng sao?"

Tiếng bước chân dừng lại, giọng nói trầm ổn mạnh mẽ của anh chậm rãi truyền đến: "Tôi không mê tín, tôi chỉ tin vào bản thân mình."

Thật là tự phụ!
 
Chỉnh sửa cuối:
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 24: Đàn ông kết hôn chính là khác hẳn

Sau khi Dung Diệc Sâm rời đi, Tống Thần Ngữ mới xuống giường đi phòng tắm tắm rửa.

Hai chân cô như sắp nhũn ra, đứng cũng không vững, miễn cưỡng đi đến phòng tắm. Nằm vào trong bồn tắm, làn nước ấm áp tràn ngập cơ thể khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn.

Tống Thần Ngữ thỏa mãn thở dài, cơn đau nhức toàn thân cuối cùng cũng có thể thuyên giảm.

Bất giác, cô nhớ đến cảnh tượng tối qua, nhớ tới sự dũng mãnh cùng chiếm hữu của anh, sững sờ nhìn xuống mặt nước.

Lần đầu tiên cô có hành vi thân mật như vậy với một người đàn ông, cô hoàn toàn thuộc về anh.

Nhưng mà, Tống Thần Ngữ nghĩ, Dung Diệc Sâm cưới cô rốt cuộc là vì cái gì?

Cô không nghĩ ra, cho dù có đoán ra thì cô cũng không thay đổi được điều gì.

Bởi vì, cô không đấu lại Dung Diệc Sâm, cô chính là con cờ trong tay anh!

Quên đi đến đâu hay đến đó, cô sẽ tùy cơ ứng biến. Dù sao, trên người Tống Thần Ngữ cũng không có gì để mất.

Trong sân, Dung Diệc Sâm đứng trước xe liếc mắt nhìn lên tầng hai.

"Để ý cô ấy, không được xảy ra sai sót."

"Vâng, Dung tiên sinh."

Dung Diệc Sâm lên xe rời đi, xe chạy về hướng tập đoàn Dung Thị.

Giang Chỉ vừa lái xe vừa nhìn qua kính chiếu hậu: "Dung tổng, tinh thần hôm nay.. không tệ."

"Hôm nay cậu nói hơi nhiều."

Giang Chỉ yên lặng câm miệng, vẫn là không nên chọc giận Dung tổng tâm trạng đang tương đối tốt.

Tuy cậu không dám trêu chọc nhưng lại có một người dám trêu chọc, còn dám trắng trợn đùa giỡn Dung tổng.

Xe của Dung Diệc Sâm dừng trước cửa công ty vừa vặn phía trước cũng có một chiếc siêu xe dừng lại.

Đó là Tổng giám đốc tập đoàn Dung thị, Cố Bắc Niên.

Cố Bắc Niên tháo kính râm xuống, cười như không cười nhìn anh: "Dung đại tổng tài, hôm nay khí sắc không tệ!"

Dung Diệc Sâm lãnh đạm nhìn anh ta một cái, sau đó nhấc chân bước vào trong công ty.

Cố Bắc Niên đi tới sánh bước với anh: "Quả nhiên, đàn ông kết hôn chính là khác hẳn, xem ra tinh thần rất thoải mái."

"Ai nói cho cậu biết tôi kết hôn?"

"Còn cần ai nói?" Cố Bắc Niên nói, "Tớ liếc mắt một cái đã nhìn ra."

Dung Diệc Sâm hơi nhướng mày: "Là em gái tôi nói cho cậu?"

Chuyện anh kết hôn không có ý định gạt Dung gia. Vốn dĩ tối qua, anh muốn đưa Tống Thần Ngữ đến Dung gia gặp mặt các trưởng bối nhưng anh lại thay đổi ý định.

Cố Bắc Niên gật đầu, thừa nhận: "Quả thật là cô ấy chủ động nói với tớ."

"Cánh tay này của em ấy đúng là càng ngày càng vươn ra bên ngoài rồi."

"Vậy cậu phải quản cô ấy thật tốt, nếu như cô ấy không phải em gái cậu, tớ đã sớm.."

Cố Bắc Niên đang nói, dư quang thoáng nhìn thấy một bóng người, chưa kịp nói hết câu, anh ta đã vội vàng đeo kính râm lên, cúi đầu bước nhanh sang một bên rồi chạy đi.

Dung Thiển Tô nhanh chóng chạy tới, nhưng lại trơ mắt nhìn Cố Bắc Niên đi vào thang máy, cô ấy đuổi không kịp.

Cô có chút ảo não dậm chân một cái: "Anh thấy tôi là trốn, tôi đáng sợ như vậy sao?"

Nói xong, Dung Thiển Tô lúc này mới ngẩng đầu nhìn Dung Diệc Sâm: "Anh, anh cũng ở đây sao."

Dung Diệc Sâm thản nhiên nói: "Ở trong mắt em, trước tiên nhìn thấy Cố Bắc Niên, sau đó mới nhìn thấy anh trai là anh đây sao."

"Anh, anh với anh ấy.. Không thể đánh đồng với nhau, hoàn toàn không thể so sánh."

"Vì theo đuổi Cố Bắc Niên, mặt mũi Dung gia chúng ta, sắp bị em ném đi rồi."

Dung Thiển Tô bĩu môi: "Nhưng em thích anh ấy!"
 
Chỉnh sửa cuối:
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 25: Thả bồ câu tất cả mọi người ở Dung gia

Cả tập đoàn Dung Thị, thậm chí toàn bộ giới xã hội thượng lưu ở An Thành hầu như đều biết, con gái duy nhất của Dung gia - Dung Thiển Tô thích Cố Bắc Niên.

Thậm chí, cô ấy vì theo đuổi Cố Bắc Niên, không chút do dự dùng hết tất cả mọi tâm tư cùng thủ đoạn.

Chỉ tiếc, hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình..

Dung Diệc Sâm chẳng muốn nói gì thêm với cô ấy, cô em gái này của anh đặc biệt mắt toét, nhất quyết phải là Cố Bắc Niên, người khác nói cái gì cũng không nghe.

"Vậy em cứ tiếp tục mất mặt đi."

Dung Diệc Sâm đi vào thang máy chuyên dụng của tổng tài, Dung Thiển Tô cũng đi theo vào.

Dung Thiển Tô cười lấy lòng: "Anh, tối hôm qua sao anh không tới nhà cũ Dung gia? Sắc mặt ông nội rất khó coi."

"Tạm thời có chuyện."

"Có chuyện gì?" Dung Thiển Tô hỏi, "Em có nhắc tới chuyện anh kết hôn với Cố Bắc Niên, lại nói cho anh ấy biết, anh thả bồ câu* tất cả mọi người ở Dung gia. Anh đoán xem, anh ấy nói gì?"

Thả bồ câu*: Hiểu như cho leo cây

Dung Diệc Sâm có trực giác, trong miệng Cố Bắc Niên sẽ không nói ra được lời tốt đẹp gì.

Quả nhiên, Dung Thiển Tô cười trộm: "Anh ấy nói, chắc chắn là đêm xuân đáng giá nghìn vàng, đêm tân hôn anh chìm trong sự ôn nhu của chị dâu, không nỡ rời đi."

Dung Diệc Sâm nhíu mày: "Cố Bắc Niên biết được rất nhiều. Em nói xem, sao cậu ấy có nhiều kinh nghiệm như vậy?"

Nụ cười của Dung Thiển Tô lập tức đông cứng trên khuôn mặt.

"Anh!"

"Cố Bắc Niên là cao thủ tình trường, em không kiểm soát được cậu ta đâu."

"Anh.. Anh ấy chỉ là gặp dịp thì chơi!" Dung Thiển Tô nói, "Em hiểu anh ấy là người như thế nào."

"Em có thể tiếp tục lừa gạt mình."

"Anh đừng làm em sợ." Dung Thiển Tô khẽ hừ một tiếng, "Anh, rốt cuộc khi nào em mới có thể gặp chị dâu?"

Dung Diệc Sâm bình tĩnh đáp: "Sớm hay muộn em sẽ gặp được."

Cửa thang máy mở ra, Dung Diệc Sâm bước ra ngoài, Giang Chỉ nở nụ cười lịch sự với Dung Thiển Tô, sau đó chạy nhanh đi theo.

Rất nhanh, Dung Diệc Sâm vùi đầu vào trong công việc, mở các cuộc họp, gặp khách hàng, ký các văn kiện quan trọng.

*

Biệt thự Vọng Thu.

Tống Thần Ngữ ngâm mình trong bồn tắm rất thoải mái, mê man ngủ thiếp đi, khi tỉnh lại thì nước đã lạnh.

Cô nhanh chóng rửa mặt, thay quần áo, nhưng.. Lúc cô đi ra khỏi phòng ngủ, cô rất xấu hổ vì lạc đường.

Tầng hai này sao có nhiều hành lang như vậy, cô đi tới đi lui như sắp muốn ngất đi cũng không thấy cầu thang ở đâu.

"Dung Diệc Sâm này, xây chỗ này lớn như vậy làm gì, còn thiết kế phức tạp như vậy.."

Ngay khi Tống Thần Ngữ nhỏ giọng oán giận, cuối hành lang, xuất hiện một người đàn ông trung niên ước chừng khoảng 50 tuổi, khuôn mặt hiền lành, tinh thần sáng láng, chắp hai tay ở trước mặt.

"Thiếu phu nhân, chào buổi sáng."

Tống Thần Ngữ bị âm thanh đột ngột vang lên làm cho sợ hết hồn: "Ông.. Ông là?"

"Thiếu phu nhân, tôi là quản gia của biệt thự Vọng Thu, Kỷ Hách."

Tống Thần Ngữ cảm thấy hơi xấu hổ, nhất định là cô lang thang quanh chỗ này, bị quản gia thấy được.

Cô ha ha che giấu sự xấu hổ: "Hóa ra nơi này gọi là biệt thự Vọng Thu, tên rất hay, là Dung Diệc Sâm đặt sao?"

"Đúng vậy, Thiếu phu nhân."

"Vậy.. Dung Diệc Sâm đâu?"

Kỷ Hách vô cùng khách khí cười nói: "Dung tiên sinh đã đến công ty. Thiếu phu nhân, mời đi theo tôi, bữa sáng đã chuẩn bị tốt cho ngài."

Không để lại bất kỳ dấu vết nào, Kỷ Hách đã giải quyết được sự xấu hổ khi bị lạc đường của Tống Thần Ngữ.
 
Chỉnh sửa cuối:
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 26: Đúng là oan gia ngõ hẹp

Trong phòng ăn xa hoa, người giúp việc đứng thành hai hàng, ngay khi Tống Thần Ngữ vừa bước vào, lập tức khom lưng cúi đầu chào: "Thiếu phu nhân, chào buổi sáng."

Cái này hơi phô trương..

Tống Thần Ngữ ăn bữa sáng, Kỷ Hách quy củ đứng ở một bên, rất có phong thái của một quản gia.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại di động vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh quỷ dị trong phòng ăn, Tống Thần Ngữ vội vàng cầm lấy di động ấn nghe điện thoại.

"Alo? Tống Thần Ngữ, cô không muốn làm công việc này nữa phải không? Hôm qua xin nghỉ một ngày, hôm nay mấy giờ rồi còn chưa thấy bóng dáng? Quản lý là tôi sắp phát điên rồi!"

Giọng của quản lý cửa hàng thiếu chút nữa đâm thủng màng nhĩ của cô, lúc này Tống Thần Ngữ mới nhớ ra rằng.. mình quên đi làm.

Cô nhanh chóng đáp lại: "Tôi sẽ đến ngay!"

Tống Thần Ngữ vừa cúp điện thoại liền chạy nhanh ra ngoài, Kỷ Hách hỏi: "Thiếu phu nhân, ngài muốn đi đâu? Cần chuẩn bị xe không?"

"Không cần không cần."

Cô là đi làm, có hợp lý không khi có xe có tài xế?

Tống Thần Ngữ làm việc trong một cửa hàng đồ cưới, làm trợ lý cho một nhà thiết kế váy cưới. Cô vẫn còn đang thực tập.

Cô học đại học chuyên ngành thiết kế thời trang, sau khi Lâm Phàm qua đời, cô chuyển đến hẻm Ngô Đồng và tìm một công việc để tự nuôi sống bản thân.

Hai ngày này, bị Dung Diệc Sâm tra tấn, cô gần như quên mất việc đi làm.

Lúc chạy tới cửa hàng, Tống Thần Ngữ xui xẻo bị quản lý cửa hàng bắt được.

"Tống Thần Ngữ, cô vẫn đang trong thời gian thực tập đã tuỳ tiện xin nghỉ, hôm nay còn đến muộn hả?"

"Quản lý.. Xin lỗi, hôm nay tôi sẽ tăng ca để bù giờ."

Thái độ nhận sai của cô rất tốt, quản lý cũng không làm khó cô.

Tống Thần Ngữ thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh đến chỗ Đường Mộng trước mặt: "Chị Đường, em xin lỗi vì tới muộn."

Cô là trợ lý của Đường Mộng, đến muộn khẳng định làm lỡ không ít công việc.

Đường Mộng là người vô cùng tốt, xua tay: "Không sao. Bây giờ em cầm bản thảo thiết kế này đi đến trung tâm thương mại Dung thị lấy bộ váy cưới trở về, tuyệt đối đừng làm hỏng nó."

"Được, em sẽ đi ngay bây giờ."

Tống Thần Ngữ duỗi tay cầm lấy bản thảo thiết kế, cô nhìn thoáng qua, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc, cảm thán: "Đẹp quá.. Chị Đường, khi nào em mới có thể giống chị, thiết kế ra một chiếc váy cưới đẹp như vậy."

"Em rất có thiên phú, một ngày nào đó sẽ vượt qua chị." Đường Mộng cổ vũ cô, "Hãy tin vào bản thân."

"Chiếc váy cưới này xem ra rất đắt.. Là thiên kim nhà ai đặt ạ?"

"Con gái của Thị trưởng." Đường Mộng nói, "Cho nên em phải cẩn thận một chút."

Tống Thần Ngữ đến trung tâm thương mại Dung thị, thuận lợi lấy được chiếc váy cưới rất có trọng lượng nặng trình trịch.

Chiếc váy cưới này không thể tùy ý gấp, sẽ có nếp nhăn, đặc biệt là chiếc váy đắt tiền như vậy, chỉ có thể nâng trên tay cẩn thận từng li từng tí rồi mang về cửa hàng treo lên.

Tống Thần Ngữ thầm ghen tị trong lòng, mặc váy cưới đẹp như vậy, lại được gả cho người mình yêu khẳng định rất hạnh phúc.

Đâu giống cô, Dung Diệc Sâm cứ như vây cưới cô, ngoại trừ một tờ giấy kết hôn, ngay cả một sợi lông đều không có, thậm chí cô còn phải bù chính mình vào.

"Ai nha, Tống Thần Ngữ, đúng là oan gia ngõ hẹp!"

Một giọng nói chua ngoa ác ý vang lên, trong lòng Tống Thần Ngữ lộp bộp một chút, không phải đâu, cô sao có thể gặp Lâm Vãn Như ở đây?

Lâm Vãn Như cầm ly cà phê, móng tay cô ta sơn màu đỏ tươi, một thân toàn đồ hàng hiệu xa xỉ, cao ngạo nhìn cô.

Tống Thần Ngữ vô thức ôm chiếc váy cưới chặt hơn một chút: "Cô.. Có chuyện gì?"
 
Chỉnh sửa cuối:
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 27: Giơ tay chính là một bạt tai

"Không có việc gì. Trùng hợp gặp được cô nên lên tiếng chào hỏi." Lâm Vãn Như nói, "Diệc Sâm đã cảnh cáo tôi không thể tùy tiện động vào cô, tôi nào dám tìm cô kiếm chuyện?"

Nghĩ đến Dung Diệc Sâm, Tống Thần Ngữ có chút tự tin hơn.

"Tôi còn có việc." Cô nói, "Xin lỗi tôi đi trước."

"Vội vã đi như vậy làm gì? Chiếc váy cưới trên tay cô rất đẹp." Lâm Vãn Như nói, bước lên phía trước một bước, trực tiếp ngăn cản đường đi của cô.

Móng tay đỏ tươi của cô ta xẹt qua chiếc váy cưới, trong lòng Tống Thần Ngữ đột nhiên có tiếng chuông báo động vô cùng mãnh liệt.

Lâm Vãn Như cười cợt: "Chiếc váy cưới này xem ra rất đắt, không phải là chiếc váy cưới cô sẽ mặc trong đám cưới với Dung Diệc Sâm chứ?"

"Chuyện này.. Không liên quan gì tới cô."

Tống Thần Ngữ gắt gao che chở chiếc váy cưới, cô sợ Lâm Vãn Như sẽ làm ra chuyện xấu gì.

Nếu như chiếc váy này xảy ra chút vấn đề gì, công việc này của cô khẳng định khó giữ được.

"Tôi nghĩ không thể nào là của cô. Đường đường là Dung thiếu phu nhân, cần gì phải tự mình tới trung tâm thương mại Dung thị để lấy váy cưới?"

Lâm Vãn Như nói, một nụ cười xấu xa chợt loé lên trong mắt cô ta.

Tống Thần Ngữ chưa kịp nói gì, thì đã nghe thấy Lâm Vãn Như "A" một tiếng.

"Xin lỗi, trượt tay." Lâm Vãn Như cười nói, "Bây giờ phải làm sao?"

Cà phê trong tay cô ta toàn bộ đều đổ lên váy cưới, để lại một vệt lớn vết bẩn màu nâu!

Tống Thần Ngữ tức giận đến cả người phát run: "Lâm Vãn Như!"

Cô ta rõ ràng đang cố ý!

Tống Thần Ngữ càng tức giận, Lâm Vãn Như càng vui vẻ cười: "Hay để tôi tìm người mang đến tiệm giặt quần áo, giúp cô giặt sạch, dù sao cũng là lỗi của tôi.."

Nói xong, Lâm Vãn Như chạm vào vết bẩn dính cà phê trên váy cưới, hai tay dùng sức kéo, lớp ren mỏng như cánh ve lập tức bị cô ta xé toạc.

Tống Thần Ngữ không thể nhịn được nữa.

Cô giơ tay tát Lâm Vãn Như một bạt tai, "Bốp" một tiếng giòn vang, mặt của Lâm Vãn Như đều nghiêng qua một bên.

"Cô đánh tôi?" Lâm Vãn Như bụm mặt, không dám tin nhìn cô, "Tống Thần Ngữ, cô lại dám đánh tôi?"

"Lâm Vãn Như, đừng khinh người quá đáng!" Tống Thần Ngữ chỉ vào mũi cô ta, "Trước kia tôi nhường cô, không phải tôi nhu nhược mà là vì nhìn mặt mũi của Lâm Phàm!"

"Cô là cái thá gì? Lâm gia chúng tôi dùng tiền mua cô về làm vợ, kết quả còn có số khắc chồng, bây giờ cô dám nói chuyện với tôi như vậy? Cô nghĩ rằng gả cho Diệc Sâm, cô liền biến thành phượng hoàng rồi hả?"

Lâm Vãn Như nói xong, trở tay muốn tát lại cô!

Cô ta không thể uổng công chịu đựng bị Tống Thần Ngữ tát một cái này.

Tống Thần Ngữ hất tay cô ta ra: "Cô muốn đánh tôi? Không có cửa đâu, Lâm Vãn Như, tôi sẽ không lại nhường cô!"

"Tống Thần Ngữ, hôm nay tôi không trả lại mối thù bị tát này, tôi không phải họ Lâm!"

Gây ra động tĩnh lớn như vậy, các nhân viên bảo vệ trong trung tâm đều chạy đến, lập tức kéo hai người ra.

Theo sau, giám đốc trung tâm cũng tới, vừa nhìn thấy Lâm Vãn Như, lập tức bày ra vẻ mặt tươi cười: "Lâm tiểu thư, đây là.. Xảy ra chuyện gì vậy?"

"Báo cảnh sát!" Lâm Vãn Như nổi giận đùng đùng nói, "Người phụ nữ này đánh tôi!"

Giám đốc quay đầu lại nhìn Tống Thần Ngữ một chút. Tống Thần Ngữ vẫn luôn cúi đầu, đau lòng nhìn chiếc váy cưới vừa bẩn vừa rách. Xong rồi, e rằng công việc này thật sự không giữ được rồi.
 
Chỉnh sửa cuối:
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 28: Thiếu phu nhân ở trung tâm thương mại Dung thị đánh nhau với người khác

Tên Giám đốc nghĩ thầm, người của Lâm gia, ông ta không đắc tội nổi.

Nghe nói Dung phu nhân có ý định để Lâm tiểu thư làm con dâu. Nếu như việc này thành, đến lúc đó, Lâm Vãn Như chính là vợ ông chủ của ông ta.

Cho nên.. Trong chuyện này, nên thiên vị ai, rất rõ ràng.

"Vị tiểu thư này." Tên giám đốc hắng giọng một cái, nhìn Tống Thần Ngữ, "Cô xin lỗi Lâm tiểu thư trước, chúng ta sẽ lại nói đến chuyện khác. Nếu như báo cảnh sát, sẽ không tốt đối với cô."

"Tôi xin lỗi?" Tống Thần Ngữ nói, "Không có cửa đâu! Hiện tại ông lập tức điều tra lại camera giám sát, nhìn xem đến tột cùng ai là người gây sự trước!"

Cô không tin, Lâm Vãn như vẫn có thể nói đen thành trắng!

Sắc mặt Lâm Vãn Như thay đổi, nếu như điều tra camera, chân tướng rõ ràng, cô ta sẽ yếu thế hơn.

Vì vậy, cô ta liền nháy mắt ra hiệu cho tên giám đốc.

Tên giám đốc lập tức hiểu ý, nói với Tống Thần Ngữ: "Camera giám sát này không thể tùy tiện điều tra. Mặc kệ thế nào, cô đánh người là sai, mau xin lỗi."

Xa xa, vệ sĩ vẫn luôn âm thầm bảo vệ Tống Thần Ngữ trong bóng tối, móc điện thoại ra.

Dung Diệc Sâm đang ngồi trong văn phòng làm việc, điện thoại di động đột nhiên vang lên, anh không thèm nhìn vào màn hình liền ấn nghe: "Alo?"

"Dung tiên sinh, thiếu phu nhân ở trung tâm thương mại Dung thị đánh nhau với người ta."

"Tôi sẽ tới ngay."

Dung Diệc Sâm ném văn kiện trong tay qua một bên, bước nhanh tiêu sái ra khỏi văn phòng.

Lúc chạy tới nơi, anh nhìn thấy Tống Thần Ngữ đang ngồi xổm trên mặt đất, trong tay ôm một quả cầu lụa trắng, không biết là thứ gì.

Dung Diệc Sâm không chút suy nghĩ, kéo cô từ trên mặt đất đứng lên ôm vào trong ngực: "Tống Thần Ngữ, tôi mới không để ý đến em một lúc, em lại gây rắc rối rồi sao?"

Cô ngây người nhìn anh: ".. Dung Diệc Sâm? Sao anh lại tới đây?"

"Em nói xem tại sao tôi lại đến?" Ánh mắt Dung Diệc Sâm nặng nề, "Bị thương chỗ nào?"

Tống Thần Ngữ lắc đầu: "Tôi không bị thương."

Bị thương, là chiếc váy cưới trong ngực cô.

Dung Diệc Sâm nhíu mày: "Không phải em đánh nhau với người khác sao?"

"Đúng vậy." Tống Thần Ngữ trả lời, "Nhưng mà, là tôi đánh cô ta, không phải cô ta đánh tôi."

Nghe cô nói như vậy, Dung Diệc Sâm giật giật khóe miệng: "Lần này rất có bản lĩnh, không tồi."

Là cô ấy đánh người khác, không chịu thiệt cũng không bị thương, vậy là anh yên tâm rồi.

Tên giám đốc ở một bên chết lặng nhìn một cảnh này.

Chuyện nhỏ như vậy lại có thể kinh động đến Dung tổng?

Hơn nữa, tại sao Dung tổng vừa đến, chẳng thèm qua tâm tiểu thư Lâm Vãn Như, ngược lại lại là quan tâm người phụ nữ này trước?

Nhưng mà, ông ta sẽ không thể ngờ, cảnh tượng tiếp theo càng khiến ông ta trợn mắt há hốc mồm.

Tống Thần Ngữ nhìn Dung Diệc Sâm, thấy anh còn cười, cơn lửa giận không rõ trong lòng chợt trào ra.

"Dung Diệc Sâm! Anh còn cười, anh còn không biết xấu hổ cười!" Cô tức giận ném chiếc váy cưới lên người anh, "Đều là anh, đều tại anh!"

"Trách tôi?"

"Nếu không phải anh, Lâm Vãn Như sẽ hết lần này đến lần khác tìm tôi gây phiền phức sao? Bây giờ thì hay rồi, váy cưới đã bị làm hỏng, tôi với Lâm Vãn Như trở mặt, công việc cũng khó giữ được rồi!"

Tuy rằng trước kia, lúc cô chăm sóc Lâm Phàm thỉnh thoảng cũng sẽ tiếp xúc với Lâm Vãn Như. Lâm Vãn Như không để ý đến cô, nhưng bọn họ cũng không xảy ra mâu thuẫn gì.

Từ khi cô và Dung Diệc Sâm gặp nhau, Lâm Vãn Như chính là thích nhắm vào cô, như thể cô chỉ hít thở không khí thôi cũng là sai.
 
Chỉnh sửa cuối:
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 29: Cô ấy đánh cô, thì sao

Dung Diệc Sâm vươn tay bắt được quả cầu vải trắng mà cô ném qua, lúc này anh mới nhìn rõ, thứ cô vẫn luôn ôm là một chiếc váy cưới.

Tuy nhiên mặt trên có một mảng lớn vết bẩn màu cà phê, lại còn bị rách.

Xem ra lần này, cô thật sự bị chọc giận.

Hắn nghiêng đầu nhìn thoáng qua người giám đốc: "Cô ấy đánh Lâm Vãn Như?"

"Dung tổng, là vâng.. Đúng vậy. Cô.. cô cô cô ấy cùng tiểu thư Lâm Vãn Như xảy ra mâu thuẫn."

Dung Diệc Sâm xoay người, bây giờ anh mới nhìn thấy Lâm Vãn Như đang đứng ở một bên, lúc nãy sự chú ý của anh đều đổ dồn lên người Tống Thần Ngữ, hoàn toàn không quan tâm đến những người khác.

"Diệc Sâm.." Lâm Vãn Như tỏ vẻ đáng thương, cố ý cho anh xem vết đỏ ở trên mặt, "Tống Thần Ngữ, là cô ta đánh tôi. Anh phải cho tôi một lời giải thích."

Trên mặt Lâm Vãn Như có năm dấu tay, nhìn rất rõ, không hề biến mất.

Có thể thấy, một tát này của Tống Thần Ngữ xuống tay rất nặng.

Tống Thần Ngữ tức giận nhìn Lâm Vãn Như đang giả vờ đáng thương, khi nhìn Dung Diệc Sâm cô lại càng tức giận hơn.

"Tôi đánh cô ta, thì sao!" Tống Thần Ngữ nói, "Dung Diệc Sâm, tôi không muốn lãng phí thời gian ở đây, về nhà lại nói!"

Ngoài dự đoán, Dung Diệc Sâm vậy mà chiều theo ý cô: "Được, chúng ta về nhà nói."

Kỳ thực, lời này của Tống Thần Ngữ rất ái muội, người bình thường có thể cùng Dung Diệc Sâm về nhà, sống chung dưới một mái hiên sao?

Chỉ là cô đang nhất thời nổi nóng, không quan tâm nhiều như vậy.

Tống Thần Ngữ lại trừng mắt nhìn Lâm Vãn Như, bình tĩnh giật lấy chiếc váy cưới trong tay anh rồi bỏ đi không quay đầu lại.

Chết chắc rồi.. Cô phải nghĩ cách sửa lại váy cưới.

Đừng nói chiếc váy cưới này đắt tiền cỡ nào, còn là của thiên kim nhà thị trưởng, cô đắc tội không nổi!

Tống Thần Ngữ bỏ đi mà không quay đầu lại, vứt lại mớ hỗn độn ở đây, mặc kệ.

Dung Diệc Sâm nhìn bóng lưng của cô, lông mày khẽ nhíu lại, trong mắt hiện lên một tia cưng chiều.

Thấy Tống Thần Ngữ đi rồi mà Dung Diệc Sâm vẫn luôn nhìn cô ấy rời đi, trong lòng Lâm Vãn Như cực kỳ không cam lòng!

"Diệc Sâm.." Lâm Vãn Như cố tình dịu giọng, "Chuyện này, anh phải cho tôi một câu trả lời."

Tên giám đốc nói: "Dung tổng, thật ra chuyện là như vậy, Lâm tiểu thư vừa nói chuyện với.."

Dung Diệc Sâm quay người lại, ánh mắt lạnh lùng: "Tôi không muốn nghe chuyện gì xảy ra hết."

Lâm Vãn Như nói: "Nhưng cô ta đánh tôi, đây là thật! Đầu đuôi câu chuyện thế nào anh không muốn biết một chút sao!"

"Cô ấy đánh cô." Dung Diệc Sâm gật đầu, dừng một chút, "Thì sao?"

Lâm Vãn Như ngạc nhiên nhìn anh, không dám tin vào tai mình vừa nghe được.

"Cô ấy muốn đánh ai thì đánh, tôi cho phép." Dung Diệc Sâm lại nói, "Vì sao cô cứ phải tìm cô ấy gây phiền phức?"

"Tôi chỉ không cẩn thận đổ cà phê.."

Dung Diệc Sâm hừ lạnh một tiếng: "Lại thuận tiện không cẩn thận xé rách váy cưới?"

"Tôi.."

Dung Diệc Sâm cắt ngang lời nói của Lâm Vãn Như: "Bởi vì cô, mà cô ấy tức giận với tôi. Tổn thất này, cô gánh chịu nổi không?"

"Sao anh có thể thiên vị cô ta như vậy!" Lâm Vãn Như tức đến phát khóc, "Rõ ràng là cô ta làm sai!"

"Lâm Vãn Như, cô nên biết rằng tôi ghét nhất là người khác nói dối."
 
Chỉnh sửa cuối:
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 30: Vì Tống Thần Ngữ đắc tội Lâm gia

Dung Diệc Sâm nhẹ nhàng nói ra một câu này, Lâm Vãn Như không khỏi run lên vì sợ hãi.

Nếu thật sự muốn điều tra.. Là cô ta sai. Nhưng Tống Thần Ngữ đã đánh cô ta!

"Tôi đã cảnh cáo cô, đừng động vào cô ấy, cô lại cố tình không nghe." Dung Diệc Sâm nói, "Vì vậy, cô nên trả giá tương xứng cho việc này."

"Anh.. Anh muốn trừng phạt tôi chỉ vì một Tống Thần Ngữ ư? Đắc tội Lâm gia?"

Lời này của Lâm Vãn Như có chút ý tứ đe dọa.

Sắc mặt Dung Diệc Sâm trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo: "Chỉ là một Lâm gia nhỏ bé, tôi còn không để vào mắt."

"Diệc Sâm, anh vậy mà có thể vì Tống Thần Ngữ làm đến mức này!"

"Để người nhà họ Lâm đến chỗ tôi tìm người." Dung Diệc Sâm phớt lờ cô ta, phất phất tay, "Mang đi!"

Lập tức, có vài vệ sĩ mặc vest đen từ xa bước nhanh đến, đưa Lâm Vãn Như đi.

Trên trán tên giám đốc đã đổ đầy mồ hôi, vẻ mặt vô cùng kinh hãi.

Dung Diệc Sâm nhàn nhạt liếc nhìn ông ta: "Một chút ánh mắt cũng không có, giữ lại có ích lợi gì?"

"Dung tổng, tôi.."

Dung Diệc Sâm không nhìn ông ta thêm chút nào nữa, xoay người rời đi.

Lần này, Tống Thần Ngữ không chịu thiệt, anh rất hài lòng. Chỉ là chiếc váy cưới đó có vẻ rất quan trọng đối với cô ấy.

Hẻm Ngô Đồng.

Tống Thần Ngữ trở về căn nhà trọ của mình, trải váy cưới lên giường sau đó nhúng tay vào nước xà phòng, xoa nhẹ nhàng từng chút từng chút một.

Quá tốt rồi, có thể rửa đi được.

Cô nghiêm túc cẩn thận dùng tay rửa sạch gần một canh giờ, cuối cùng đã rửa sạch sẽ.

Tống Thần Ngữ thở dài nhẹ nhõm một hơi, đứng thẳng dậy: "Thật không dễ.."

Vốn dĩ đêm qua cô bị Dung Diệc Sâm hành hạ hết lần này đến lần khác, thắt lưng và chân đều đau nhức, bây giờ lại càng nhức eo đau lưng.

Cô lấy máy sấy tóc, điều chỉnh ở nhiệt độ thích hợp rồi sấy khô tất cả những chỗ đã rửa sạch.

Váy cưới lại khôi phục sạch sẽ, trắng tinh như tuyết, chỉ là chỗ đó bị rách..

Tống Thần Ngữ lấy điện thoại ra, bấm số của Đường Mộng: "Alo, chị Đường, váy cưới bên này xảy ra chút chuyện.."

Bên trong cửa hàng áo cưới.

Tống Thần Ngữ liên tục xin lỗi: "Chị Đường, là em không tốt, em vô dụng, loại việc nhỏ như đi lấy váy cưới cũng làm không xong."

"Quên đi, lúc này trách em cũng vô dụng. Để chị nhìn một chút xem có thể nghĩ ra cách gì sửa lại không."

Đường Mộng nói như vậy, trái lại Tống Thần Ngữ càng cảm thấy có lỗi.

Cô làm trợ lý cho Đường Mộng suốt một tháng qua, Đường Mộng đối cô rất tốt, không chỉ dạy cho cô rất nhiều kiến thức chuyên nghiệp mà còn bảo vệ cô trong mọi việc.

Đường Mộng cẩn thận nghiên cứu lớp ren bị xé rách kia, dư quang nhìn thoáng qua Tống Thần Ngữ vẫn luôn đứng ở bên cạnh không nhúc nhích, liền thở dài.

"Được rồi, Thần Ngữ, đừng tự trách mình, cũng không phải em cố ý. Trước tiên đừng để quản lý biết được, chị sẽ giúp em che giấu."

Tống Thần Ngữ gật gật đầu: "Vâng, chị Đường, em có thể giúp được gì không?"

Đường Mộng nói: "Chỗ này có thể dỡ xuống, may một đoạn ren mới, chỉ cần may tinh xảo hơn là không nhìn ra được. Nhưng.."

"Nhưng sao ạ? Chị Đường, chị nói đi, em sẽ cố gắng hết sức nghĩ cách."
 
Chỉnh sửa cuối:
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 31: Dung tiên sinh đại giá quang lâm

"Loại ren này sản xuất ở Pháp, giá cả rất đắt." Đường Mộng nói, "Trong cửa hàng cũng không có tích trữ, cho dù có, loại ren đắt tiền như vậy muốn lấy cũng phải được sự đồng ý của quản lý."

Gương mặt Tống Thần Ngữ trở nên suy sụp.

Lâm Vãn Như đúng là biết chọn chỗ, lớp ren này vừa mỏng vừa dễ thấy, vì vậy cô ta một mực chọn nơi này xuống tay.

Tống Thần Ngữ thực sự muốn đi xé xác Lâm Vãn Như, cái tát kia của cô vẫn còn nhẹ!

"Chị Đường," cô nói, "Em sẽ đi liên hệ với bên Pháp một chút xem còn hàng không, có thể gửi qua đây không. Nếu thật sự không được, em sẽ gánh chịu tất cả trách nhiệm, sẽ không gây liên lụy đến chị."

Tống Thần Ngữ mở máy tính, tìm kiếm tất cả số điện thoại của các nhà cung cấp bên Pháp, gọi từng người một để hỏi.

Hoặc là hết hàng, hoặc là số lượng quá ít, họ sẽ không nhận đơn hàng.

Tống Thần Ngữ có chút tuyệt vọng, đúng vào lúc này, cô nghe thấy quản lý cửa hàng nói: "Nhanh lên Đường Mộng, váy cưới đâu rồi? Chờ lát nữa thiên kim nhà thị trưởng chuẩn bị qua đây thử.."

Đường Mộng cũng bắt đầu sợ rồi: "A, được rồi, tôi, tôi chuẩn bị lấy nó ra ngay."

"Cô chuẩn bị nhanh lên một chút, đến lúc ấy có chỗ nào không phù hợp, kích cỡ sẽ lại điều chỉnh, trước cứ mặc nó lên người nộm đi."

Tống Thần Ngữ đi tới: "Chị Đường, em sẽ qua nói thẳng với quản lý. Váy cưới bị phá hỏng trong tay em, toàn bộ là trách nhiệm của em."

Nói xong, cô cầm chiếc váy cưới đi ra khỏi phòng.

Khi nhìn thấy gương mặt của quản lý cửa hàng, Tống Thần Ngữ vẫn có chút sợ hãi, cô khẳng định sẽ mất việc, hơn nữa còn phải bồi thường tiền.

"Tống Thần Ngữ, động tác của cô có thể nhanh nhẹn hơn một chút được không?" Quản lý chỉ vào cô, "Cẩn thận một chút, làn váy đều bị kéo lê xuống sàn rồi."

Tống Thần Ngữ cẩn thận nói: "Quản lý.."

"Làm sao vậy? Tống Thần Ngữ, không phải lại xảy ra chuyện gì rồi chứ?" Quản lý nhìn thấy bộ dạng này của cô liền có loại dự cảm không tốt. "Đây chính là chiếc váy cưới của thiên kim nhà thị trưởng!"

"Bị rách một mảnh.." Tống Thần Ngữ nói, "Đều là lỗi của tôi, không liên quan gì đến chị Đường."

Quản lý suýt chút nữa đứng không vững, đoạt lấy chiếc váy cưới: "Cái gì? Bị rách? Ở chỗ nào, để tôi xem!"

Tống Thần Ngữ run rẩy vươn tay ra: "Chính là chỗ này.."

"Tống Thần Ngữ!" Giọng của người quản lý đều sắp muốn hất bay nóc nhà, "Cô thật đúng là thành sự thì ít, bại sự có thừa! Lần này thì hay rồi, cửa hàng chúng ta đều bị cô làm liên lụy!"

Đúng lúc này, giọng nói cung kính của lễ tân đột nhiên vang lên từ ngoài cửa: "Dung tiên sinh, chào mừng đã đến."

Quản lý cửa hàng sửng sốt, nghe đến ba chữ "Dung tiên sinh", trong nháy mắt vẻ mặt vừa mới tức giận thay đổi thành một nụ cười tiêu chuẩn lộ ra tám cái răng.

"Hóa ra là Dung tiên sinh đại giá quang lâm tới đây, không biết Dung tiên sinh có yêu cầu gì, tôi sẽ hết lòng phục vụ ngài.."

Trong lòng Tống Thần Ngữ thầm tán thưởng, chẳng trách có thể lên làm quản lý cửa hàng, tốc độ trở mặt này còn nhanh hơn cả lật sách.

Chỉ là..

Đợi đã, Dung tiên sinh?

Dung tiên sinh nào? Chẳng lẽ là.. Dung Diệc Sâm!

Tống Thần Ngữ quay người nhìn ra cửa, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của anh.

Cô có chút choáng váng, tại sao Dung Diệc Sâm lại tới đây?
 
Chỉnh sửa cuối:
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 32: Em trốn tôi làm gì, bà

Chỉ thấy Dung Diệc Sâm mặc một chiếc áo sơ mi sẫm màu, quần tây đen, một tay ung dung đút trong túi quần, dưới ánh đèn của cửa hàng chiếu rọi xuống, chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay anh lóe lên ánh sáng lộng lẫy sáng chói.

Càng bắt mắt hơn chính là chiếc khuy măng sét* trên cổ tay áo sơ mi của anh.

Khuy măng sét*: Một loại phụ kiện thời trang nam tương tự như cúc áo

Đó có phải là chiếc khuy măng sét được làm tỉ mỉ bằng đá quý không?

Sáng sớm hôm nay khi cô nhìn Dung Diệc Sâm, tại sao cô lại không nghĩ tới quần áo của anh xa xỉ như vậy? Tùy tiện một chiếc khuy áo cũng là một viên đá quý.

Tống Thần Ngữ cuống quít nghoảnh mặt sang chỗ khác, ở chỗ này gặp được Dung Diệc Sâm, cô hoàn toàn không chuẩn bị gì cả.

Quản lý cửa hàng nhận thấy Dung Diệc Sâm vẫn luôn nhìn Tống Thần Ngữ từ khi anh bước vào cửa hàng, cho rằng Tống Thần Ngữ làm trướng mắt anh.

Cho nên, quản lý vội vàng nháy mắt ra hiệu với Tống Thần Ngữ, ý bảo cô nhanh chóng rời đi, đừng làm mất mặt ở chỗ này.

Tống Thần Ngữ cầu còn không được, cô ước gì sớm được rời đi.

Ngay khi cô vừa xoay người, giọng nói của Dung Diệc Sâm đạm mạc vang lên: "Em trốn tôi làm gì, bà xã."

Tống Thần Ngữ nghe thấy anh gọi mình là bà xã, lập tức đều quên hết mình phải đi đường nào, suýt chút nữa tự mình làm chính mình vấp ngã.

"Tôi.. Cái đó," Tống Thần Ngữ lắp bắp nói, "Tôi không trốn."

Dung Diệc Sâm bước đi vững vàng, chậm rãi đi về phía cô: "Vậy em muốn đi đâu? Hửm?"

"Tôi.. Tôi đang làm việc, tôi phải làm việc."

"Trong công việc của em, còn có điều khoản phải bị mắng?"

Tống Thần Ngữ ngẩng đầu nhìn anh: "..."

"Em ngốc thật hay giả ngu vậy." Dung Diệc Sâm nhíu mày, "Vừa nãy cô ta mắng em, mắng to như vậy, tôi ở bên ngoài đều nghe thấy hết rồi."

Đầu của người quản lý lập tức ở trạng thái chết máy, tự dưng lại không hoạt động được.

Tống Thần Ngữ, thực tập sinh này là.. Vợ của Dung tiên sinh?

"Cô ấy mắng tôi.. Tất cả không phải đều là do Lâm Vãn Như sao!" Tống Thần Ngữ nói đến chuyện này, liền tức giận, "Váy cưới đã bị hỏng, giờ không sửa lại được nữa, cho nên tôi mới bị mắng!"

"Vậy thì cô ta nên mắng Lâm Vãn Như, tìm em trút giận làm gì?"

Tống Thần Ngữ bĩu môi: "Tôi không có bản lĩnh lớn như vậy, khiến Lâm Vãn Như tới đây để mắng cô ta. Còn anh nữa, anh tới đây làm gì? Tới chất vấn tôi tại sao lại đánh Lâm Vãn Như sao?"

"Đánh rồi thì thôi, tôi chất vấn em làm gì?"

Tống Thần Ngữ sửng sốt: "A? Vậy anh.. Anh tới đây làm gì?"

"Đến thăm em một chút." Dung Diệc Sâm nói, "Thuận tiện muốn biết, là chiếc váy cưới như thế nào, đáng giá để em tức giận với tôi, bỏ tôi lại rồi rời đi."

"Chờ đã," Tống Thần Ngữ vỗ vỗ trán, "Anh để tôi sắp xếp lại suy nghĩ của mình một chút."

Dung Diệc Sâm nhìn cô: "Đầu này của em, có suy nghĩ gì mà phải sắp xếp lại? Vừa nhìn đã biết là một khối bùn nhão."

"Anh mới bùn nhão!"

Tống Thần Ngữ đáp trả không chút nào yếu thế.

Nhìn bộ dạng này, Dung Diệc Sâm hẳn đã giải quyết xong Lâm Vãn Như bên đó, cho nên mới đến tìm cô.

Vậy.. Tại sao anh biết cô làm việc ở cửa tiệm này?

"Anh điều tra tôi? Hay anh theo dõi tôi?" Tống Thần Ngữ buột miệng thốt ra, "Tôi không nói cho anh biết, tôi làm việc ở đây!"

"Bây giờ là thời gian để xoắn xuýt về vấn đề này sao?" Dung Diệc Sâm hỏi, "Tống Thần Ngữ, không giải em nên giải quyết chuyện váy cưới trước sao?"

Quản lý cửa hàng đứng ở một bên, rốt cuộc vào lúc này, nhắm ngay khoảng trống chen vào một câu: ".. Dung tiên sinh, Tống Thần Ngữ là thiếu phu nhân của ngài?"
 
Chỉnh sửa cuối:
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 33: Chưa đủ để em ở An Thành nghênh ngang mà đi sao?

"Đúng vậy." Dung Diệc Sâm gật đầu thừa nhận, "Ngày hôm qua.. vừa mới kết hôn."

Quản lý cửa hàng nghĩ, hôm qua Tống Thần Ngữ cũng xin nghỉ, hóa ra là đi kết hôn?

Lại còn là kết hôn với Dung tiên sinh!

Đây chính là gả vào hào môn a! Vì vậy, vừa nãy cô ta mắng, không phải Tống Thần Ngữ, mà là Dung thiếu phu nhân!

Xong rồi xong rồi, cô ta mắng Dung thiếu phu nhân, chẳng khác nào đang mắng Dung tiên sinh, lần này gặp rắc rối rồi.

Tống Thần Ngữ hoàn toàn không để ý tới sắc mặt của quản lý, cô nhìn chiếc váy cưới: "Tôi muốn giải quyết cũng không có cách nào giả quyết được.. Bị mắng vẫn còn nhẹ, nếu muốn tôi đền cái này, tôi lấy thân ra bán cũng không đền nổi."

Dung Diệc Sâm thờ ơ hỏi: "Tại sao cô phải đền?"

"Nó ở trong tay tôi bị hỏng."

"Nhưng, chiếc váy là do Lâm Vãn Như xé, người nên trịu trách nhiệm phải là cô ta."

Tống Thần Ngữ nghe xong, ngẩng đầu nhìn anh, trong lúc nhất thời liền hiểu rõ ý của Dung Diệc Sâm.

Với tài lực của anh, đừng nói đến một chiếc váy cưới này, dù là mười cái, một trăm cái, anh không cần chớp mắt cũng có thể mua được.

Thế nhưng, anh lại cố ý tự mình tới đây, một chữ cũng không nhắc tới rằng anh muốn giúp cô bồi thường khoản tổn thất của chiếc váy cưới này.

Hơn nữa anh vẫn luôn nhấn mạnh rằng chính Lâm Vãn Như là người làm hỏng.

Cho nên anh đã có tính toán từ trước, oan có đầu nợ có chủ, để Lâm Vãn Như phải gánh chịu tất cả trách nhiệm!

"Đã nghĩ ra?" Dung Diệc Sâm nhìn tia sáng chợt loé trong mắt cô, nhướng mày hỏi.

Tống Thần Ngữ ngơ ngác gật gật đầu.

Dung Diệc Sâm đưa tay lên vuốt má cô: "Đã hiểu rồi thì đừng cau mày nữa."

"Vậy ra anh không định giúp tôi, bồi thường khoản tiền tổn thất của chiếc váy cưới.."

Hai ngày qua ở chung với Dung Diệc Sâm, cô cũng có chút hiểu biết nhất định về anh. Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ đứng về phía cô, giúp cô giải quyết hết thảy phiền toái.

Lần này anh lại không làm như vậy, hóa ra anh có suy nghĩ khác.

Tâm tư của người đàn ông này quá kín đáo rồi.

Anh trầm giọng nói: "Nếu là cô phải đền, tôi sẽ ra không thiếu một đồng nào. Nếu không nên là cô phải đền, tôi sẽ không ra một phân nào."

"Nhưng mà, tôi không có khả năng đi tìm Lâm Vãn Như để cô ta tới bồi thường. Cái váy cưới này là của con gái thị trưởng, là quan chức cấp cao, cái nào tôi cũng không đắc tội nổi."

"Xem ra em lại quên mất thân phận hiện tại của mình." Dung Diệc Sâm nói, "Danh hiệu Dung thiếu phu nhân này, chưa đủ để em ở An Thành nghênh ngang mà đi sao?"

Tống Thần Ngữ gần như quên mất, cô bây giờ là Dung thiếu phu nhân, với thân phận này, cô hoàn toàn có thể khiến cho tất cả mọi người cung kính với cô.

Nhưng cô dường như lại không cảm thấy như vậy?

Tống Thần Ngữ ngây người nhìn anh, Dung Diệc Sâm nhìn thấy dáng vẻ này của cô, liền biết rằng đầu óc này của cô lại không xoay chuyển được.

Quên đi, không thể hi vọng vào cô có thể thông minh nhiều một chút.

Tống Thần Ngữ nhẹ giọng nói: "Tôi biết địa vị của Dung gia ở An Thành cao đến mức nào, cũng biết thân phận Dung thiếu phu nhân khiến người khác ghen tị như thế nào. Chỉ là tôi vẫn luôn sợ.."

"Sợ cái gì?"

"Sợ làm mất mặt anh."

Dung Diệc Sâm nghe những lời này của cô, không hiểu sao, toàn bộ trái tim đều mềm nhũn.

"Đồ ngốc." Anh thở dài, duỗi tay ôm Tống Thần Ngữ vào trong ngực, "Em có thể kiêu căng một chút, làm càn một chút, không việc gì, có tôi ở đây."
 
Chỉnh sửa cuối:
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 34: Chủ nhân chiếc váy cưới

Tống Thần Ngữ rúc vào trong ngực anh, trong lòng cảm thấy vô cùng chấn định.

Cái ôm này.. Đối với cô mà nói, càng ngày càng có cảm giác an toàn.

Quản lý cửa hàng hỏi: "Vậy, Dung tiên sinh, Dung thiếu phu nhân, chiếc váy cưới này.."

Tống Thần Ngữ bình tĩnh ngẩng đầu từ trong ngực Dung Diệc Sâm, đang muốn trả lời, đúng lúc có hai khách hàng từ ngoài cửa đi vào.

Là một cô gái trẻ khoảng hai mươi tuổi và một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi, có chút giống nhau, vừa nhìn đã biết là một đôi cha con.

Cô gái này không ai khác, chính là chủ nhân chiếc váy cưới, con gái của thị trưởng.

Người đàn ông trung niên là cha của cô ấy, cũng chính là thị trưởng An Thành.

Thị trưởng vừa bước vào, nhìn thấy Dung Diệc Sâm lập tức nhiệt tình chào hỏi: "Dung tổng, không ngờ có thể gặp ngài ở đây."

Dung Diệc Sâm "Ừ" một tiếng, thái độ vô cùng lạnh nhạt.

Thị trưởng không để ý chút nào: "Mỗi lần mời Dung tổng ăn cơm, lần nào Dung tổng cũng từ chối. Lần này con gái của tôi kết hôn, dù như thế nào Dung tổng cũng nên lộ mặt chút chứ?"

Nói xong, thị trưởng móc ra một tấm thiệp mời, đưa lên bằng hai tay, vô cùng khách khí.

Dung Diệc Sâm không phản ứng.

Cảnh tượng có chút xấu hổ.

Vào lúc này, giọng con gái thị trưởng đột nhiên vang lên: "Trời ạ, đây không phải váy cưới của tôi sao? Tại sao có thể tùy tiện đặt ở chỗ này, lại còn bị rách một mảng?"

Quản lý cửa hàng sợ hãi trả lời: "Chuyện này.."

"Nói ra rất dài." Dung Diệc Sâm lên tiếng, "Tối hôm nay, thị trưởng có thể cùng lệnh thiên kim tới biệt thự Vọng Thu một chuyến."

Thị trưởng vừa nghe, lập tức gật đầu đồng ý: "Được, được, Dung tổng, tuyệt đối không thành vấn đề!"

Có thể tới biệt thự Vọng Thu, chuyện này đối với ông ta mà nói chắc chắn là chuyện cầu còn không được. Phải biết rằng, biệt thự Vọng Thu không phải người bình thường có thể tự ý ra vào.

"Cha! Áo cưới của con bị như vậy, cha không quan tâm sao?"

Dung Diệc Sâm nhìn cô ta: "Buổi tối tới biệt thự Vọng Thu, chuyện về chiếc váy cưới sẽ cho cô một câu trả lời."

Nói xong, anh ôm lấy Tống Thần Ngữ trực tiếp đi ra ngoài, rời khỏi cửa hàng áo cưới.

Thị trưởng còn đang chìm đắm trong niềm vui có thể đi tới biệt thự Vọng Thu liền nghe thấy con gái mình nói: "Cha, tại sao cha đối với cái tên Dung tổng đó cung kính như vậy?"

"Con thì biết cái gì?" Thị trưởng nói, "Dung Diệc Sâm chỉ cần giậm chân một cái, toàn bộ nền kinh tế An Thành sẽ phải chấn động ba lần."

"Không phải là có tiền sao? Con nghĩ, váy cưới của con biến thành bộ dạng này, khẳng định có liên quan đến anh ta!"

"Đừng nói lung tung, đến tối sẽ biết."

*

Tống Thần Ngữ đi ra khỏi cửa hàng, cắn cắn môi dưới: "Dung Diệc Sâm, hình như tôi.. Lại gây thêm phiền phức cho anh."

Ánh mắt của anh nhìn phía trước, trầm giọng nói: "Không giận tôi rồi sao?"

".. Không dám giận anh."

Ở trung tâm thương mại Dung thị, lúc đó cô đang rất tức giận nên mới nói chuyện với anh như vậy.

"Có việc gì mà em không dám. Hô thẳng tên của tôi, chửi tôi còn ném đồ vào người tôi.."

Anh càng nói, đầu Tống Thần Ngữ cúi xuống càng thấp.

Có vẻ như.. Ở trước mặt anh, cô rất trắng trợn không kiêng nể gì.

Khi đi tới bên cạnh xe, tài xế mở cửa, Dung Diệc Sâm nhẹ nhàng đẩy cô vào: "Em về nhà trước đi, ngoan ngoãn chờ tôi."
 
Chỉnh sửa cuối:
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 35: Em gái Dung Diệc Sâm

Tống Thần Ngữ nhìn anh: "Anh không quay về sao?"

Khóe môi Dung Diệc Sâm cong lên: "Em hy vọng tôi về nhà với em sao?"

"Không có không có, tôi chỉ thuận miệng hỏi một chút."

"Công ty có chút việc cần xử lý." Anh nói, "Tôi sẽ cố gắng về nhà sớm một chút."

Tống Thần Ngữ nghĩ nghĩ, đúng vậy, anh là chủ tịch của một tập đoàn, chắc chắn có rất nhiều công việc quan trọng đang chờ anh, nhưng thời gian hôm nay của anh đều tiêu phí ở trên người cô.

Dung Diệc Sâm nhẹ nhàng hôn lên trán cô: "Ngoan một chút, Thần Ngữ."

Ngồi trong xe, nhìn dáng vẻ cao lớn của Dung Diệc Sâm ở bên ngoài, Tống Thần Ngữ bỗng nhiên có một loại cảm giác, trên thế giới này, cô vẫn có một người đàn ông có thể dựa vào.

Hơn nữa người đàn ông này vô cùng cường đại, thân phận cao quý, đứng ở trên đỉnh kim tự tháp khiến người khác chỉ có thể ngước nhìn.

Biệt thự Vọng Thu.

Ngôi biệt thự vào ban này càng hiện ra khí thế lộng lẫy hơn, những cánh cửa sắt chạm trổ hoa văn, biệt thự theo phong cách châu Âu, đài phun nước, sân vườn, bãi đỗ xe, bãi cỏ khổng lồ.. Tất cả đều làm nổi bật sự xa xỉ ở nơi này.

Tống Thần Ngữ nghĩ thầm, biệt thự Vọng Thu chỉ là nơi Dung Diệc Sâm ở một mình, như vậy nhà cũ Dung gia chẳng phải càng xa hoa hơn sao?

Xe dừng lại, quản gia Kỷ Hách sớm đã tiến lên mở cửa xe cho cô: "Thiếu phu nhân."

Tống Thần Ngữ xuống xe chuẩn bị đi vào biệt thự nhưng cô lại nhìn thấy trước mặt có một cô gái đi tới, mái tóc dài xõa vai, ăn mặc rất có phong cách, trên người còn mang theo một chút hơi thở hoạt bát của thiếu nữ.

Người có thể ra vào tự do ở đây, khẳng định không phải người bình thường.

Tống Thần Ngữ cẩn thận đánh giá cô ấy một lúc, mới ngập ngừng hỏi: "Cô là.. em gái Dung Diệc Sâm?"

Dung Thiển Tô vừa nghe, nhất thời sửng sốt: "A.. Làm sao chị biết? Kỷ quản gia, có phải ông nói cho chị ấy biết rồi?"

Cô ấy cố ý dặn dò Kỷ Hách không được tiết lộ thân phận của mình, kết quả Tống Thần Ngữ vừa nhìn thấy cô ấy liền trực tiếp đoán ra.

Kỷ Hách lắc đầu: "Dung tiểu thư, tôi không nói gì cả."

Tống Thần Ngữ cười cười: "Cô và Dung Diệc Sâm có chút giống nhau, nhìn qua lại còn rất trẻ, nên tôi mới đoán vậy."

"Chị dâu thật là tinh mắt, đoán một lần là đúng." Dung Thiển Tô nói, "Thật thông minh."

Tống Thần Ngữ nghe cô ấy khen như vậy có chút buồn cười. Dung Diệc Sâm thường nói cô ngốc, đầu óc không linh hoạt nhưng em gái của anh lại còn khen cô.

"Em thật xinh đẹp." Tống Thần Ngữ nói, "Nhà họ Dung các em, có phải nhan sắc của ai cũng cao như vậy?"

"Trong nhà chúng ta, đẹp trai nhất chính là anh trai em. Làm mê đảo ngàn vạn thiếu nữ, đáng tiếc, ông trời ban cho anh ấy khuôn mặt ưa nhìn nhưng anh ấy lúc nào cũng bày ra khuôn mặt lạnh lùng."

Tống Thần Ngữ lập tức tán đồng: "Em nói rất đúng, anh ta luôn bày ra một bộ mặt lạnh, làm như người khác thiếu nợ anh ta mấy trăm triệu."

Kỷ Hách ở bên cạnh ho hai tiếng, Dung thiếu phu nhân với Dung tiểu thư nói xấu Dung tiên sinh ở đây, hình như có chút.. không thích hợp.

Dung Thiển Tô hoàn toàn không quan tâm đến Kỷ Hách, tràn đầy hứng khởi lôi kéo tay Tống Thần Ngữ: "Chị dâu, em là Dung Thiển Tô, về sau chị chính là chị dâu cả của em."

"Em tới đây là cố ý đến gặp chị sao?"

"Đúng vậy." Dung Thiển Tô gật đầu, "Vốn dĩ tối qua, em ở Dung gia chờ gặp chị. Kết quả bị anh trai em thả bồ câu không tới, em không kiềm chế được tò mò nên tới đây gặp chị dâu trước."
 
Chỉnh sửa cuối:
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 36: Biệt thự Vọng Thu là kim ốc, nhưng cô ấy không kiều

Tống Thần Ngữ đỏ mặt, đêm qua Dung Diệc Sâm bỗng nhiên nói rằng muốn cái gì đêm tân hôn, nhất thời thay đổi ý định.

Cô cười nói: "Chờ khi nào có thời gian, chị cùng Diệc Sâm sẽ đến Dung gia một chuyến."

"Tốt quá chị dâu, em không ngờ rằng loại người như anh trai em lại chơi trò hôn nhân chớp nhoáng, thật sự nhìn không ra."

Tống Thần Ngữ cười cười: "Chị cũng không ngờ, anh ấy có một cô em gái hoạt bát như em."

"Anh trai em tính cách hơi khó chịu một chút," Dung Thiển Tô nói, lấy điện thoại ra: "Chị dâu, nào, em với chị cùng chụp một tấm."

Tống Thần Ngữ và Dung Thiển Tô đứng chung một chỗ, từ dáng vẻ đến khí chất, đều không thua kém nhau chút nào.

Dung Thiển Tô là một cô gái hoạt bát vui vẻ, như vậy Tống Thần Ngữ chính là một cô gái dịu dàng, nhanh nhẹn với một đôi mắt sáng long lanh.

Sau khi chụp ảnh xong, Dung Thiển Tô rời đi, Tống Thần Ngữ nhìn theo bóng lưng của cô ấy, không khỏi cảm khái: "Đây mới đích thực là danh môn bồi dưỡng ra một nữ hài tử vừa tự tin, hoạt bát lại có lễ phép."

Nhìn lại Lâm Vãn Như, vừa chanh chua vừa ác độc.

Kỷ Hách ở một bên nghe được, không nói gì.

Chỉ là ông nghĩ thầm, nếu như thiếu phu nhân biết, Dung tiểu thư vì theo đuổi Cố Bắc Niên tiên sinh đã làm những chuyện gì, không biết lúc đó cô có nghĩ như vậy nữa hay không.

Dung Thiển Tô ngồi trong xe, mở WeChat ra đem bức ảnh cô ấy vừa chụp với Tống Thần Ngữ gửi cho Cố Bắc Niên.

Cô ấy còn gửi thêm một đoạn văn tự: "Nhìn xem, đây là chị dâu của tôi, có phải đặc biệt xinh đẹp không? Ánh mắt của anh trai tôi cũng không tệ."

Trong phòng họp của tập đoàn Dung thị, điện thoại của Cố Bắc Niên đột nhiên vang lên một tiếng.

Anh ta nhìn lên màn hình điện thoại, là Dung Thiển Tô gửi WeChat tới nhưng anh ta không có ý định sẽ mở ra xem.

Cố Bắc Niên đang chuẩn bị bỏ xuống, lơ đãng nhìn thấy hai chữ "chị dâu", nhất thời có hứng thú.

Một phút sau, Cố Bắc Niên đặt điện thoại xuống, nhìn Dung Diệc Sâm ngồi ở phía trước bàn hội nghị.

Anh ta nghiêng người qua, hạ giọng nói: "Vợ mới cưới của cậu, trông rất xinh.."

Dung Diệc Sâm lật văn kiện trên tay liếc nhìn anh ta một cái: "Cậu gặp rồi?"

Cố Bắc Niên trả lời: "Tớ vừa thấy."

Dung Diệc Sâm chuyển tầm mắt sang điện thoại của anh ta: "Có phải có người gửi ảnh cho cậu rồi không?"

"Đã kết hôn rồi còn giấu giấu diếm diếm làm gì," Cố Bắc Niên nói, "Hay cậu còn muốn kim ốc tàng kiều* ?"

(Kim ốc tàng kiều*: Dùng để chỉ ngôi nhà đẹp, sang trọng bên trong cất giấu giai nhân hoặc người tình)

Dung Diệc Sâm nghĩ nghĩ, hơi nhướng mày: "Biệt thự Vọng Thu đúng là một tòa kim ốc, nhưng cô ấy.. không kiều, giống như một chú mèo hoang nhỏ, có móng vuốt sắc nhọn."

"Cậu thích kiểu này."

Dung Diệc Sâm gập văn kiện lại: "Nếu tôi đoán không sai, hẳn là Dung Thiển Tô gửi ảnh cho cậu."

Tiếng nói vừa dứt, Giang Chỉ bỗng nhiên đi tới, ghé vào tai anh nói nhỏ: "Dung tổng, Kỷ Hách vừa nói cho tôi biết, Dung tiểu thư tới gặp thiếu phu nhân, hai người trò chuyện rất vui vẻ."

Dung Diệc Sâm "Ừ" một tiếng, phất phất tay.

Dung Thiển Tô này!

Đầu ngón tay thon dài của anh gõ nhẹ lên mặt bàn: "Cố Bắc Niên, nếu cậu không thích Thiển Tô, thì trực tiếp từ chối đi."

Cố Bắc Niên nhún nhún vai: "Tớ từ chối còn chưa đủ rõ ràng sao? Lúc nào tớ cũng từ chối."

"Tốt nhất hãy để cho em ấy hoàn toàn chết tâm với cậu." Dung Diệc Sâm nói, "Làm việc, phải tàn nhẫn một chút."
 
Chỉnh sửa cuối:
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 37: Họ không thích, tôi thích là được

"Tàn nhẫn? Đó là em gái cậu, Dung Diệc Sâm, cậu cũng có thể nói như vậy."

"Chính bởi vì cô ấy là em gái của tôi, cho nên tôi mới hy vọng em ấy, đau dài không bằng đau ngắn."

Nằm ngoài dự đoán, Cố Bắn Niên trở nên trầm mặc, không nói gì, vẻ mặt có chút ngưng trọng không còn tùy hứng như trước.

Buổi chiều.

Tống Thần Ngữ phải mất vài giờ, cuối cùng mới đi ngắm hết xung quanh biệt thự Vọng Thu

Nhìn đi nhìn lại, vẫn là hai chữ kia -- xa xỉ.

Cô ngồi trên chiếc xích đu trong vườn, nhẹ nhàng đung đưa, ngẩn ngơ, hoàn toàn buông thả bản thân.

Vì vậy, Dung Diệc Sâm đến từ khi nào cô cũng không biết.

Dung Diệc Sâm đứng đằng sau xích đu, lẳng lặng nhìn bóng lưng của cô, không phát ra tiếng động, phất tay ý bảo Kỷ Hách lui xuống.

Nhưng Tống Thần Ngữ như có thần giao cách cảm, bỗng nhiên xoay người lại, nhìn thẳng bắt gặp ánh mắt của anh.

"Dung Diệc Sâm, anh đã về?" Mắt Tống Thần Ngữ sáng lên, lập tức xuống từ trên bàn đu, chạy về phía anh, "Tôi tưởng anh sẽ về muộn."

"Nhớ tôi? Hửm?"

Tất nhiên, Tống Thần Ngữ sẽ không thừa nhận, cô trừng mắt nhìn: "Một mình tôi ở đây rất buồn chán. Nhưng, mỗi ngày anh đều sống một mình ở đây, chắc hẳn càng buồn chán hơn đúng không?"

Dung Diệc Sâm nhàn nhạt đáp: "Quen rồi."

"Ngồi chỗ cao rất lạnh.." Tống Thần Ngữ nói, "Nhưng không sao, hiện tại anh cưới tôi, biệt thự Vọng Thu đã có hai người."

Cô nói xong nở nụ cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.

Dung Diệc Sâm vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào mắt cô: "Đúng vậy, hai người."

"Hôm nay lúc tôi trở về, tôi đã gặp Dung Thiển Tô." Tống Thần Ngữ nhìn anh, "Tôi không ngờ, tối qua tất cả mọi người trong Dung gia đều đợi chúng ta."

Dung Diệc Sâm cúi đầu, phun hơi thở ấm áp lên trên mặt cô: "Ai bảo em, quá mê người cơ chứ?"

Nói xong, đầu ngón tay của anh trượt xuống, dừng lại ở cổ cô, nơi đó, còn lưu lại dấu hôn của anh.

Đầu ngón tay của anh có một chút vết chai mỏng, tương đối thô ráp, anh không ngừng dùng đầu ngón tay vuốt ve làn da mềm mại của cô, có chút ngứa.

Tống Thần Ngữ đều nổi hết da gà, cô nắm chặt tay anh: "Anh.. Đừng chạm vào."

"Hóa ra em nhạy cảm như vậy."

Nói xong, Dung Diệc Sâm nắm ngược lại tay cô, ánh mắt lướt qua dấu hôn như ẩn như hiện trên người cô, môi mỏng gợi lên một tia ý cười nhạt.

Tống Thần Ngữ không được tự nhiên, bị anh nhìn chằm chằm như vậy, luôn cảm thấy rằng.. sẽ bị anh nhào tới ăn luôn bất cứ khi nào.

Cho nên, cô nhanh chóng nói sang chuyện khác: "Khi nào chúng ta lại tới Dung gia? Tôi nghe Dung Thiển Tô gọi anh là anh cả, ngoài cô em gái này, anh còn có.."

"Còn có một em trai." Dung Diệc Sâm trả lời, "Đến lúc đó em sẽ thấy."

"Tôi đang lo lắng, liệu bọn họ có thích tôi không?"

Dung Diệc Sâm nắm tay cô, đi vào trong biệt thự: "Họ không thích em thì sao? Tôi thích là được."

Nghe anh nói như vậy, đôi mắt Tống Thần Ngữ trở nên sáng lấp lánh.

Trong nháy mắt cô liền có tự tin. Đúng vậy, cho dù nhà họ Dung không thích cô, nhưng Dung Diệc Sâm thích cô. Người mà cô sẽ chung sống cả đời chính là Dung Diệc Sâm.
 
Chỉnh sửa cuối:
83 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Chương 38: Hóa ra là anh đang ghen

Cảm giác được cô gái nhỏ bên cạnh đang kích động, Dung Diệc Sâm nhàn nhạt nhìn cô.

Kỷ Hách đứng ở cửa phòng khách, cung kính hỏi: "Dung tiên sinh, thiếu phu nhân, hai người cần dùng bữa tối ngay không?"

"Lùi lại nửa giờ." Dung Diệc Sâm trả lời, "Mang Lâm Vãn Như đến đây."

"Vâng, Dung tiên sinh."

Tống Thần Ngữ giật mình: "A? Lâm Vãn Như cũng ở đây sao?"

Chiều nay cô đi xung quanh biệt thự Vọng Thu cả ngày, tại sao lại không thấy?

"Nhốt dưới tầng hầm."

"Anh nhốt cô ta.. dưới tầng hầm?" Tống Thần Ngữ kinh ngạc che miệng, "Không phải chứ? Tàn nhẫn như vậy? Lâm gia chắc chứn sẽ không chịu bỏ qua."

Nhà họ Lâm có hai đứa con là Lâm Phàm và Lâm Vãn Như.

Hiện tại Lâm Phàm đã qua đời, Lâm gia chỉ còn duy nhất một đứa con gái này, nhất định coi cô ta như bảo bối.

"Em rất sợ Lâm gia?" Dung Diệc Sâm ngồi trên ghế sô pha, một tay chống lên tay vịn, "Có phải lúc em ở cùng với Lâm Phàm, bọn họ thường bắt nạt em không?"

Tống Thần Ngữ trả lời: ".. Khi Lâm Phàm còn sống, anh ấy sẽ bảo vệ tôi."

"Cho nên, Lâm Phàm vừa chết, Lâm gia liền bắt đầu tìm đủ mọi cách làm em xấu hổ trong lễ tang của anh ta."

"Cứ coi như thế đi." Tống Thần Ngữ gật đầu, "Tôi nghĩ, nỗi đau mất con, kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, nhị trưởng lão Lâm gia có phần xúc động, tôi có thể hiểu được."

Vẻ mặt Dung Diệc Sâm có chút lạnh, anh vẫy tay: "Lại đây."

Tống Thần Ngữ ngoan ngoãn đi tới bên cạnh anh, ngồi xuống.

"Em vẫn luôn nói đỡ thay cho Lâm gia, Tống Thần Ngữ." Dung Diệc Sâm nhìn cô, "Ở lễ tang, tôi hỏi em tại sao phải quỳ, em nói em tự nguyện."

Tống Thần Ngữ gật đầu: "Đích thực là do tôi tự nguyện."

"Sau đó, tôi bảo em tát Lâm phu nhân, em không chịu, đành phải để tôi bắt tay em."

"Dù sao bà ấy cũng là mẹ của Lâm Phàm, tôi.. Tôi không xuống tay được." Cô nói, "Tôi từ trước tới nay chưa bao giờ làm qua loại chuyện hốc hách ngang ngược như vậy."

Đôi mắt Dung Diệc Sâm hơi nheo lại, trong đáy mắt đã hiện lên vẻ tức giận.

Anh vẫn cố kìm nén, nhàn nhạt hỏi: "Sau khi em chuyển ra khỏi nhà họ Lâm, họ ở An Thành rêu rao khắp nơi rằng em khắc phu, số mệnh không tốt, một thân đen đủi, có ý định muốn huỷ hoại em, tại sao em vẫn tiếp tục nhịn?"

"Tôi cũng không thể ngăn cản họ được mà." Tống Thần Ngữ chớp chớp mắt, nhìn anh, "Hơn nữa, cho dù là vậy, không phải anh vẫn kết hôn với tôi sao, anh nói anh không tin chuyện này mà."

Tiếng nói vừa dứt, Dung Diệc Sâm đột nhiên siết cằm cô, sức lực có chút lớn.

"Tống Thần Ngữ, em đúng là luôn có thể vì bản thân mình mà bao dung cho nhà họ Lâm, tìm đủ mọi lý do."

"Tôi chỉ nói thật.."

Sức lực trên tay Dung Diệc Sâm càng thêm mạnh, từ từ kề sát vào cô: "Em nói thật đi, có phải em yêu Lâm Phàm, cho nên mới phải nhường nhịn Lâm gia!"

Tống Thần Ngữ đau đến nhíu mày: "Tôi không yêu Lâm Phàm.."

Đang yên đang lành, tại sao Dung Diệc Sâm lại đột nhiên hỏi đến chuyện này.

Cô đang muốn tiếp tục giải thích, nghĩ nghĩ lại, bỗng nhiên nhìn về phía Dung Diệc Sâm: "Tôi hiểu rôi, hóa ra là anh đang ghen?"

Dung Diệc Sâm khựng lại một chút, hừ một tiếng, không trả lời câu hỏi của cô, mặt lạnh lùng thu tay về.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back