Mùa này, các loại hải sản tươi ngon và béo ngậy nhất. Hàn Việt từ sớm đã nhận được nguyên liệu tươi ngon do khách sạn gửi đến, anh quấn tạp dề và bận rộn trong bếp.
Đến gần trưa, Sở Từ mới dậy. Tối qua, họ đã quấn quýt đến khuya, đối với Hàn Việt thì chẳng hề hấn gì, nhưng Sở Từ lại mệt không chịu nổi. Khi Hàn Việt gọi anh dậy ăn sáng, Sở Từ thậm chí còn không mở nổi mắt, đành để Hàn Việt chiều chuộng mình một lần, để anh ngủ tiếp. Hàn Việt đắp chăn kín mít cho anh, rồi ngồi bên giường ngắm nhìn gương mặt ngủ say của anh một lúc lâu mới rời đi.
Sở Từ sau khi rửa mặt, ngáp dài rồi ngồi xuống bàn, thấy cả bàn đầy ắp hải sản: Nghêu, sò, ốc thiên nga, ốc móng tay, ốc giác.. tất cả đều tươi ngon béo ngậy. Anh ngẩng lên hỏi Hàn Việt: "Khách sạn gửi đến à?"
Hàn Việt không đáp, vội vàng đưa đũa cho anh: "Em thử món này trước xem, thịt ốc giác này
ngọt lắm."
Sở Từ gắp lên, chậm rãi đưa vào miệng nếm thử, gật đầu, nhận xét: "Ngon lắm."
Hàn Việt lộ ra một chút vẻ hài lòng, lại gắp thêm thịt ốc nhồi trắng tinh vào bát anh: "Thịt này mềm lắm, em thử xem."
Sở Từ liếc nhìn Hàn Việt, thấy anh vẫn còn quấn tạp dề, rồi nghĩ đến hương vị món ốc trong miệng, biểu hiện ra vẻ bừng tỉnh ngộ, bảo Hàn Việt cũng bắt đầu ăn, còn tự nhiên gắp đồ ăn cho anh.
Sau khi hai người ăn no, Hàn Việt đứng dậy dọn bát đũa, Sở Từ liền theo vào bếp, cầm lấy tạp dề bên cạnh rồi mặc vào người. Hàn Việt ngạc nhiên hỏi: "Em định giúp à? Để đó cho anh làm là được rồi, tối qua em chưa nghỉ ngơi đủ phải không? Đi nghỉ thêm chút nữa đi."
Nghe vậy, Sở Từ khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng như ánh nắng xuân, ấm áp và chữa lành. Anh cúi đầu chỉnh lại tay áo, để lộ cổ tay trắng nõn, rồi nói với Hàn Việt: "Vậy thì cùng nhau rửa đi, nhiều hải sản như vậy, chắc anh rửa cũng mệt lắm."
Hàn Việt ngẩn người một lúc mới phản ứng lại, bật cười: "Được thôi, biết lo cho chồng rồi hả? Nhưng sao em biết là anh nấu chứ không phải khách sạn gửi đến?"
Sở Từ khẽ cụp mi, mang theo chút tự tin và kiêu hãnh: "Ngày nào cũng ăn cơm anh nấu, em không nhận ra mới lạ đấy. Trước đây em nằm viện, anh cũng lén mang cơm đến cho em phải không?"
Lần Sở Từ cắt tĩnh mạch nhập viện đã khiến Hàn Việt hoảng sợ, anh cũng thỏa hiệp đồng ý chia tay, sợ Sở Từ không muốn gặp mình nên chỉ dám lén lút đến thăm, lo lắng bệnh viện nấu ăn không ngon nên cũng lén mang cơm đến cho anh. Hình như mỗi ngày mang cơm đến đã trở thành nguồn an ủi và hy vọng duy nhất của anh, nỗi lo lắng cứ đè nặng trong lòng, khiến anh đau đớn.
Sở Từ không nhắc đến chuyện sau này anh nhờ Nhậm Gia Viễn nhắn với Hàn Việt đừng mang cơm đến nữa, Nhậm Gia Viễn sau khi họ kết hôn mới kể lại rằng anh không chuyển lời, còn phải nhét đầy cơm của Hàn Việt vào tủ lạnh văn phòng.
Nghĩ đến chuyện này, nếu giờ mà nói cho Hàn Việt biết, đối phương chắc chắn sẽ đau lòng. Những chuyện rõ ràng làm tổn thương như thế, Sở Từ không đành lòng làm.
Bầu trời ngoài cửa sổ xanh biếc, các loại hoa đều đua nhau nở, lá xanh tươi tốt, sinh trưởng mạnh mẽ.
Mùa đông lạnh giá đã qua, những ngày ấm áp chắc chắn sẽ đến.
Sở Từ khẽ giật mình rời khỏi khung cảnh ngoài cửa sổ, vừa lúc Hàn Việt cũng quay đầu lại, cả hai nhìn nhau, cùng mỉm cười trong sự thấu hiểu lẫn nhau.
# Cuộc sống thường nhật của cặp đôi Hàn Sở#