Mọi thứ sẽ trôi qua thôi, tôi nghĩ vậy. Thế mà cơn khát này cứ đeo bám vào người tôi riết không chịu buông tha. Tôi cứ cắn sau đó lại ngất rồi tỉnh dậy. Mọi việc lặp đi lặp lại đến nỗi trên tay tôi đầy vết sưng tấy, vài chỗ còn chưa lành miệng. Đã 5 ngày trôi qua tôi không đến trường. Không biết kết quả bài thi như thế nào, còn cả Abel nữa. Sau ngày hôm ấy cậu ấy không hề liên lạc với tôi, tôi đâm ra lo sợ liệu cậu ấy đã biết thân phận của mình. Ôi, tôi nhớ cậu ấy, nhớ đến phát điên lên. "Cộc cộc". Tiếng gõ cửa. Tôi sợ hãi không biết trốn đi đâu. Căn nhà này bừa bãi quá, có vết máu còn đọng lại trên sàn, mùi bãi nôn chưa dọn thật khiến người ta phải kinh tởm.
- Kain à, mở cửa cho mình đi
Giọng Abel, tại sao cô ấy lại ở đây. Phải rồi, đã hết tiết ở trên trường. Tiếng cô ấy gọi to hơn:
- Kain.. cậu trốn khỏi bệnh viện đúng không? Mở cửa nhanh đi, tớ biết cậu ở trong đó. Ủa.. cửa không khóa. Ư, mùi hôi gì thế này?
Tôi nghe tiếng ho trước cửa. Không không, làm thế nào để trốn đây, từ phòng bếp mà chạy lên lầu sẽ bị phát hiện ngay. Giọng cô ấy gần hơn so với lúc đứng ngay cửa:
- Khó nhìn quá, Kain à, mình bật đèn đấy. Thấy cậu không lên lớp, tớ đinh ninh có chuyện gì không lành. Yên tâm đi, điểm thi cậu không tới mức phải thi lại nên đừng dằn vặt nữa.
Tôi đành chịu thua, bèn cất tiếng với giọng khàn khàn:
- Xin cậu đừng bật đèn, làm ơn.
Trong bóng tối, thị giác của tôi nhạy bén hơn so với lúc bình thường. Tôi thấy rõ bộ đồng phục của Abel và cả gương mặt cảnh giác của cậu ấy. Cậu ấy tiến lại gần hơn nơi tiếng nói tôi phát ra. Ánh tà dương phảng phất vào nhà, với tình trạng này cậu ấy sẽ thấy mình mất.
- Abel này, tớ khuyên chân thành cậu đừng lại gần đây. Cậu sẽ không muốn thấy tớ lần nữa đâu. Tớ không muốn bị cậu ghét,
Abel tiến lại gần hơn nữa, lần tay mò trong bóng tối mờ mờ, tôi cảm nhận tay cậu ấy đã chạm đến má tôi và giữ chặt đầu không cho tôi di chuyển. Hỏng chuyện, đi toi rồi. Không còn sức để dùng dằng, tôi khẽ cất tiếng:
- Tớ không mắc căn bệnh quái ác nào tên bạch tạng, xin lỗi vì lời nói dối ấy.
Tia nắng chiếu vào rõ hơn, qua biểu cảm méo mó trên gương mặt của cậu ấy, hẳn là cậu ấy đã nhìn thấy.
- Hãy nghe tớ giải thích..
Một cách nhanh chóng, trên tay Abel đã cầm con dao bếp trên bàn, cậu ấy nói với giọng run run chỉa dao vào mặt tôi:
- Cậu.. là thứ gì? Trả lời nhanh không thì tớ sẽ..
- Tớ.. là
ma cà rồng, nhưng chỉ là con lai. Tớ sẽ không cắn cậu đâu, hãy hạ dao xuống. – Nói thế chứ cơn khát này không thể nhịn được nổi khi nguồn máu dồi dào đang ở trước mặt kia.
- Kain, tớ cần nghe sự thật, kể cả vết thương trên người cậu.
Tôi nhe nanh trước mặt cậu ấy làm bằng chứng và chỉ những vết thương trên người mình:
- Đây là do tớ cắn, 'đói' quá thôi, tự nó sẽ lành ngay. Mẹ tớ là ma cà rồng kết hôn với con người..
- Cha cậu đâu?
- Ông ấy đã mất từ lúc tớ sinh ra, vì tớ. Ý là để sinh một đứa trẻ là ma cà rồng thì chúng cần uống máu người. Nhà tớ hết máu.. ông ấy hy sinh.
Abel như người mất hồn, ngây người ra và hỏi với giọng lắp bắp:
- Tại sao, tại sao lại là cậu.. sao ông ấy
- Tớ đã nói rồi đấy, phải cần máu. – Không hiểu sao cậu ấy lại quan tâm đến cha tôi.
Tiếng la hét đến chói tai chợt vang lên từ phía Abel. Cậu ấy vò tóc khụy xuống sàn trong cơn nức nở. Không hiểu nguyên nhân, tôi lại gần trấn an. Cậu ấy lườm tôi, cái nhìn thật đáng sợ, nó như muốn đâm xuyên qua lồng ngực tôi. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng cậu ấy có thể làm ra gương mặt này.
- Tại sao ông ấy lại hy sinh vì cậu, tớ thì lại bị hắt hủi không thương tiếc từ lúc chưa sinh ra. Tớ cứ nghĩ ông ấy sẽ để lại lời nhắn gì – Abel thốt lên những lời khó hiểu.
- Cậu nãy giờ làm ầm lên chuyện gì thế, 'ông ấy' là ai?
- Tên quỷ ngốc, là cha cậu chứ là ai. Ngay từ đầu tớ tiếp cận cậu chỉ vì mái tóc trắng và khuông mặt làm tôi liên tưởng đến cha chứ không phải bệnh bạch tạng. Tớ gần gũi với cậu để moi thông tin người cha tớ đang tìm kiếm. Mặc dù không chắc 100% nhưng tấm ảnh chụp của cha mẹ cậu ở trước cửa nhà là minh chứng rõ ràng. Thế mà ông ấy, để cho cậu sống.
Lời nói của cậu ấy như nhát đâm chí mạng vào người tôi. Thì ra trước khi gặp mẹ tôi, cha đã có con riêng với người khác. Người con gái trước mặt tôi khổ sở, tuyệt vọng biết rằng mọi tìm kiếm bấy lâu nay trở nên vô ích. Abel cầm con dao lên, giọng nói cất lên vô cảm như sắp có chuyện chẳng lành:
- Hạnh phúc là gì? Đến khi nào tôi mới có được hạnh phúc. Ai rồi cũng sẽ bỏ tôi lại một mình. Tôi đem lại niềm khổ sở cho mọi người sao. Chúa ơi, hãy nói cho con biết chừng nào hạnh phúc sẽ đến với con, con không thể chịu nổi cơn đau trong ngực này.
- Bình tĩnh nào Abel, chúng ta sẽ tìm ra cách. Mẹ tớ nói rằng một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp những người mà ta muốn ở bên nếu như ta cứ giữ vững mãi niềm tin. Vậy nên hãy đặt con dao xuống, nguy hiểm lắm.
- Tôi không thể có được hạnh phúc khi vẫn còn người cướp đoạt khỏi tay tôi. Tôi mệt mỏi lắm rồi. Tạm biệt!
Phập* Tiếng con dao đâm thẳng vào tim. Tôi không thể ngăn cậu ấy, máu túa ra khỏi ngực. Abel nằm xuống trước mặt tôi, mắt nhắm nghiền. Dòng máu loang lổ ra quần áo cho đến sàn. Cái chết diễn ra chóng vánh, không một lời trăn trối nghĩ về tôi. Trong đầu cô ấy chỉ nghĩ về cha tôi, cũng là cha cậu ấy. Suốt thời gian qua, cậu ấy chỉ nhìn thấy cha tôi qua chính gương mặt tôi. Cậu ấy không nhìn bản thân tôi, tất cả chỉ là dối trá. Tôi bất lực khóc. Khóc cho người con gái tôi thương đã không còn ở đây. Khóc vì ghét phần quỷ trong tôi đang khao khát phần máu được dâng sẵn trước mắt, tôi không thể làm người được nữa.