- Xu
- 63,762
29
0
"Đoàn Ca Nhạc" là một ca khúc mang màu sắc rất lạ và rất đời, đúng chất Phan Mạnh Quỳnh khi kết hợp cùng Binz và Cadillac. Lời bài hát không hoa mỹ hay cầu kỳ, mà giống như một câu chuyện được kể chậm rãi về những con người bước qua cuộc đời với bao thăng trầm, mộng mơ và cả những va vấp không thể tránh. Hình ảnh "đoàn ca nhạc" gợi cảm giác về một tập thể lang bạt, vừa vui vẻ, vừa cô đơn, đi qua nhiều sân khấu nhưng không phải lúc nào cũng có ánh đèn rực rỡ. Ca từ của bài hát chất chứa sự hoài niệm và chiêm nghiệm về tuổi trẻ, về đam mê nghệ thuật, về việc đi tiếp dù đôi khi không biết đích đến ở đâu. Phan Mạnh Quỳnh mang đến sự trầm lắng, sâu sắc; Binz lại thêm vào góc nhìn phóng khoáng, thực tế của người từng trải; còn Cadillac góp phần tạo nên không khí vừa bụi bặm vừa lãng đãng. Tất cả hòa quyện, khiến "Đoàn Ca Nhạc" không chỉ là một bài hát, mà như một lời tâm sự dành cho những ai từng mơ, từng lạc lối, nhưng vẫn chọn bước tiếp cùng âm nhạc và niềm tin của riêng mình.
Lời bài hát
Khách vắng sau một vài chiều, lo lắng đến nay lại càng nhiều,
Quen đôi lúc gió không đưa ngọn diều,
Dẫu đói no thì cùng chịu đôi câu than thở ngắm đêm buông sương,
Giỡn đùa nhau rồi một ngày lại trôi qua bình thường.
Đem đến như cả mùa hè,
Nghe tiếng xóm thôn lại ùa về,
Tạo niềm vui đã trở thành nghề
Chẳng tính hơn thua nhiêu khê, nên chân đi tiếp xá chi chênh vênh,
Chuyến xe chở ta ngao du thật thong dong bồng bềnh.
Trời đất núi non bao la.. Mình chẳng thiếu nơi cho mình
Một lần mái che đơn sơ. Mình có ánh lửa tự tình.
Mặc kệ bóng tối ta vui ca.. Cho đất hoang vu biết cười.
Từng bến đỗ ta đi qua.. Còn ấm nóng người gần người.
Ngân nga những vết thương ta che
Đôi khi chỉ hát cho ta nghe
Đôi khi trời gió mưa dầm dề
Trôi cả makeup lem nhem Showtime vẫn chưa ai xem
Phiêu du cùng trời cuối đất Nhanh chân một đêm duy nhất
Toàn là tình khúc quen thuộc
Bài nào cũng hay luôn, em kia biết ai buồn, sao không dắt đi cùng
Chân ta LANG THANG như là KHOAI
Trăng Đêm nay treo ngang đầu mình
Guitar đeo ê luôn cả vai
Và lời ca mang ưu tư như Phan Mạnh Quỳnh
Hôm nao đông khách thì được tầm vài chục vé
Hôm nao ê ế thì chỉ được vài người ghé
Chưa bao giờ thấy chán,
Anh em ta cứ hát, bè như Cadillac, dù chỉ còn một người nghe
Đồng Tiền kia đâu ai chê, và lợi danh ai ko mê, lòng tự tôn đem đi buôn ta không thể
Thà là ta leo lên xe, và mình chơi như trong quê, dựng cặp loa ca xuyên đêm luôn cho nghệ Em di
Con mấy gì đây
Con mấy gì đây
Cờ ra con mấy con mấy gì đây
Số gì đây con số gì đây
Cờ ra con mấy con số gì đây
Trời đất núi non bao la.. Mình chẳng thiếu nơi cho mình
Một lần mái che đơn sơ. Mình có ánh lửa tự tình.
Mặc kệ bóng tối ta vui ca.. Cho đất hoang vu biết cười.
Từng bến đỗ ta đi qua.. Còn ấm nóng người gần người.
Người còn ở đây với ta được ngày nào, ta mang ơn trong tiếng hát miên man trao.
Gặp được một cảm xúc nơi người đồng bào, nhận về đầy cả trái tim ngọt ngào.

