- Xu
- 5
23
0
Bạn đã bao giờ tự hỏi, những hình ảnh ta thấy khi nhắm mắt, liệu có phải chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng? Hay đó là một thế giới khác, đang chờ đợi ta khám phá?
Và, cảm giác thật nhất của một giấc mơ là như thế nào?
Không phải là những hình ảnh vụn vỡ tan biến ngay khi bạn bừng tỉnh. Mà là cái cảm giác khi bạn biết mình đang mơ, nhưng mọi thứ lại chân thực đến đáng sợ. Một thế giới vừa quen thuộc, vừa xa lạ, nơi logic hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát.
Hôm nay, tôi muốn mời bạn bước vào thế giới đó cùng tôi. Bước vào cuốn nhật ký những giấc mơ của riêng tôi.
Để bắt đầu, hãy quay ngược thời gian. Năm tôi 8, 9 tuổi.
Đó là một buổi trưa hè oi ả. Tôi nằm trên giường, rơi vào cái trạng thái lơ mơ, nửa tỉnh nửa mê. Bạn biết khoảnh khắc giao thoa giữa thực và mộng đó chứ? Chính lúc đó, một hình ảnh đột ngột hiện lên rõ mồn một trong tâm trí tôi: Một đóa sen đang từ từ hé nở.
Không có bối cảnh, không có âm thanh. Chỉ có đóa sen ấy. Từng cánh hoa màu hồng nhạt, tròn trịa, bung ra chậm rãi, từng lớp một. Tôi cảm nhận được sự tươi mới, mát mẻ lan tỏa từ đóa hoa ấy – như một hơi thở nhẹ nhàng, thư giãn.
Nhưng rồi, tôi giật thót mình. Tim đập thình thịch. Mở bừng mắt ra, mọi thứ biến mất. Căn phòng vẫn vậy, ánh nắng vẫn chiếu qua khe cửa. Dù tôi cố nhắm mắt lại ngay lập tức, đóa sen ấy không bao giờ quay lại nữa.
Sau này, rất nhiều năm trôi qua, không hiểu vì lý do gì, thỉnh thoảng trong những giấc mơ của tôi, đóa sen ấy lại bất ngờ xuất hiện. Nó có ý nghĩa gì? Tôi vẫn chưa có câu trả lời. Chỉ biết rằng, đó là lần đầu tiên tôi chạm vào "cánh cửa" của thế giới giấc mơ.
Sau đó, mọi thứ chìm vào tĩnh lặng. Cho đến năm tôi 12, 13 tuổi. Giấc mơ của tôi thay đổi hoàn toàn. Chúng không còn là những đóa hoa an lành nữa, mà chuyển thành những cơn ác mộng thuần túy.
Ma quỷ. Hung thú. Những bóng đen không rõ hình thù đuổi theo tôi trong những hành lang vô tận. Những khuôn mặt biến dạng la hét trong câm lặng. Chúng nhiều đến mức tôi chẳng thể đếm xuể, nhiều đến mức nỗi sợ trở thành một phần của giấc ngủ.
Người ta bảo tôi "yếu bóng vía". Tôi làm đủ mọi cách: Trồng tỏi ban công, đặt ảnh Phật đầu giường, đọc kinh trước khi ngủ. Sau một năm kiên trì, những cơn ác mộng thưa dần rồi biến mất. Tôi lại có những đêm dài ngủ ngon, không mộng mị.
Tôi đã tưởng mình đã đóng được cánh cửa đó. Nhưng tôi đã lầm.
Năm tôi 19 tuổi.
Hành trình ấy vô thức bắt đầu lại. Nhưng lần này, nó không còn đơn giản như thuở thiếu thời. Nó phức tạp hơn, thật hơn, và đáng sợ hơn rất nhiều. Nó không còn chỉ là sự sợ hãi đơn thuần, mà là một sự dẫn dắt..
"Vậy, mời các bạn, hãy cùng tôi lật mở những trang tiếp theo trong cuốn nhật ký giấc mơ này nhé.."
Ở những phần tiếp theo, chúng ta sẽ cùng khám phá từng mảnh ghép – từ sự bình yên kỳ lạ đến nỗi kinh hoàng không lối thoát.
Bạn đã sẵn sàng để nhắm mắt lại, và cùng tôi bước tiếp vào bóng tối của những giấc mơ chưa?
Và, cảm giác thật nhất của một giấc mơ là như thế nào?
Không phải là những hình ảnh vụn vỡ tan biến ngay khi bạn bừng tỉnh. Mà là cái cảm giác khi bạn biết mình đang mơ, nhưng mọi thứ lại chân thực đến đáng sợ. Một thế giới vừa quen thuộc, vừa xa lạ, nơi logic hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát.
Hôm nay, tôi muốn mời bạn bước vào thế giới đó cùng tôi. Bước vào cuốn nhật ký những giấc mơ của riêng tôi.
Để bắt đầu, hãy quay ngược thời gian. Năm tôi 8, 9 tuổi.
Đó là một buổi trưa hè oi ả. Tôi nằm trên giường, rơi vào cái trạng thái lơ mơ, nửa tỉnh nửa mê. Bạn biết khoảnh khắc giao thoa giữa thực và mộng đó chứ? Chính lúc đó, một hình ảnh đột ngột hiện lên rõ mồn một trong tâm trí tôi: Một đóa sen đang từ từ hé nở.
Không có bối cảnh, không có âm thanh. Chỉ có đóa sen ấy. Từng cánh hoa màu hồng nhạt, tròn trịa, bung ra chậm rãi, từng lớp một. Tôi cảm nhận được sự tươi mới, mát mẻ lan tỏa từ đóa hoa ấy – như một hơi thở nhẹ nhàng, thư giãn.
Nhưng rồi, tôi giật thót mình. Tim đập thình thịch. Mở bừng mắt ra, mọi thứ biến mất. Căn phòng vẫn vậy, ánh nắng vẫn chiếu qua khe cửa. Dù tôi cố nhắm mắt lại ngay lập tức, đóa sen ấy không bao giờ quay lại nữa.
Sau này, rất nhiều năm trôi qua, không hiểu vì lý do gì, thỉnh thoảng trong những giấc mơ của tôi, đóa sen ấy lại bất ngờ xuất hiện. Nó có ý nghĩa gì? Tôi vẫn chưa có câu trả lời. Chỉ biết rằng, đó là lần đầu tiên tôi chạm vào "cánh cửa" của thế giới giấc mơ.
Sau đó, mọi thứ chìm vào tĩnh lặng. Cho đến năm tôi 12, 13 tuổi. Giấc mơ của tôi thay đổi hoàn toàn. Chúng không còn là những đóa hoa an lành nữa, mà chuyển thành những cơn ác mộng thuần túy.
Ma quỷ. Hung thú. Những bóng đen không rõ hình thù đuổi theo tôi trong những hành lang vô tận. Những khuôn mặt biến dạng la hét trong câm lặng. Chúng nhiều đến mức tôi chẳng thể đếm xuể, nhiều đến mức nỗi sợ trở thành một phần của giấc ngủ.
Người ta bảo tôi "yếu bóng vía". Tôi làm đủ mọi cách: Trồng tỏi ban công, đặt ảnh Phật đầu giường, đọc kinh trước khi ngủ. Sau một năm kiên trì, những cơn ác mộng thưa dần rồi biến mất. Tôi lại có những đêm dài ngủ ngon, không mộng mị.
Tôi đã tưởng mình đã đóng được cánh cửa đó. Nhưng tôi đã lầm.
Năm tôi 19 tuổi.
Hành trình ấy vô thức bắt đầu lại. Nhưng lần này, nó không còn đơn giản như thuở thiếu thời. Nó phức tạp hơn, thật hơn, và đáng sợ hơn rất nhiều. Nó không còn chỉ là sự sợ hãi đơn thuần, mà là một sự dẫn dắt..
"Vậy, mời các bạn, hãy cùng tôi lật mở những trang tiếp theo trong cuốn nhật ký giấc mơ này nhé.."
Ở những phần tiếp theo, chúng ta sẽ cùng khám phá từng mảnh ghép – từ sự bình yên kỳ lạ đến nỗi kinh hoàng không lối thoát.
Bạn đã sẵn sàng để nhắm mắt lại, và cùng tôi bước tiếp vào bóng tối của những giấc mơ chưa?
