1,992 ❤︎ Bài viết: 63 Tìm chủ đề
Chương 20: Hôn.

Hoài An xoay người đá chân cao, người kia cũng rất nhanh nhạy né được đòn. Tay cô thuận thế nắm thành quyền lao tới, khi còn cách nửa tấc là tới mặt thì cổ tay đã bị giữ chặt.

Lúc này Hoài An mới nhìn rõ khuôn mặt người đó, cô ngẩn người: "Đoàn Mạnh Quân.. Ợ.."

Đoàn Mạnh Quân hơi chau mày ngửi mùi rượu nồng nặc phả ra từ miệng Hoài An. Hoài An vùng ra rồi loạng choạng lùi lại mấy bước, cô đưa lên đỡ đầu lắc lắc, miệng lẩm nhẩm: "Không thể nào?"

Cô đưa tay lên xoa mắt mấy hồi rồi nhìn lại.

Quái! Vẫn là anh ta à? Chẳng lẽ rượu kia uống vào còn sinh ra cả ảo giác?

Hoài An thấy Đoàn Mạnh Quân tiến lại gần rồi chìa tay ra nói: "Chúng ta về nhà thôi!"

Hoài An nhếch miệng: "Hừ! Anh là gì chứ? Sao tôi phải về cùng anh?"

Đoàn Mạnh Quân: "..."

Hoài An nói rồi tiếp tục ra chiêu, Đoàn Mạnh Quân bất lực chỉ có thể né.

Hai bên duy trì một lúc không phân cao thấp. Căn bản là vì anh chỉ muốn giữ cô lại, còn cô thì toàn ra chiêu hiểm hóc nên anh chẳng thể tiếp cận. Mãi mới đợi được thời cơ cô ra chiêu hụt. Anh nhân cơ hội ôm chầm lấy cô khóa chặt người lại.

Mặt Hoài An nhăn nhó, tên này tới số rồi. Anh đưa tay lên vuốt đầu cô, nói: "Tôi là Đoàn Mạnh Quân."

Nguồn sức mạnh đang trực trào như núi lửa bỗng vì giọng nói ấm áp này mà tắt lịm.

Hoài An nghiêng đầu nhìn anh. Khuôn mặt và giọng nói trùng khớp. Ờ, thì ra nãy giờ không phải là ảo giác.

Cô hơi thả lỏng người, cơ thể cũng liền nhũn ra.

Có lẽ vì đúm nhau nãy giờ nên rượu đã ngấm nhanh vào cơ thể hơn khiến người cô bắt đầu ê ẩm.

Đôi mắt Hoài An khép khờ nhìn đôi má hơi phiến hồng của Đoàn Mạnh Quân, hỏi: "Anh cũng uống rượu à?"

Thế quái nào Đoàn Mạnh Quân như bị ma nhập mà gật đầu. Mặc dù anh chả uống một giọt rượu nào nhưng lúc này anh cũng cảm thấy như mình đang trong cơn say.

Hoài An đưa tay lên sờ mặt anh, nhìn vào đôi mắt đen láy, lấp lánh như đang chứa cả ngàn vì sao, khẽ nói: "Đôi mắt này.. Đúng là rất giống.."

Nói được nửa chừng thì Hoài An đã gục đầu vào bả vai anh.

Nghe xong câu nói không đầu không đuôi của cô, Đoàn Mạnh Quân cũng chính thức từ trong cơn say tỉnh lại.

Rất giống? Giống ai?

Nhìn khuôn mặt đang ngủ rất ngon lành của Hoài An. Mặc dù có chút hụt hẫng nhưng Đoàn Mạnh Quân cũng chỉ đành lắc đầu rồi nhẹ nhàng bế cô lên.

Trước khi đi còn không quên tặng cho mấy tên đang nằm la liệt kia một ánh nhìn sắc lạnh khiến cả đám sợ xón cả ra quần.

Lúc này trong đầu bọn họ đều thống nhất một ý nghĩ.

Kẻ trị được quái vật chỉ có thể cũng là quái vật thôi. Mà quái vật sau có thể còn đáng sợ hơn quái vật trước.

* * *

Đoàn Mạnh Quân đưa Hoài An về nhà mình. Khi xe lăn bánh chầm chậm rồi dừng hẳn lại trong sân, anh lại quay qua nhìn cô thêm lần nữa, đôi mắt dịu dàng chứa đầy tình nồng ý đượm.

Trên đường về, anh đã liếc nhìn cô không biết bao lần, mỉm cười nhìn cô ngủ ngon như một chú cún nhỏ. Anh đưa tay lên chạm vào gò má ửng hồng của cô, có chút đau lòng mà thủ thỉ: "Sao lại uống nhiều như vậy?"

Đoàn Mạnh Quân xuống xe, vòng sang bên cạnh mở cửa, tháo dây an toàn rồi cúi người bế Hoài An lên. Lúc này cô có hơi giật mình, anh liền khẽ vỗ bả vai cô, nhẹ nhàng nói: "Không sao, đừng sợ."

Khuôn mặt Hoài An áp vào lồng ngực rắn chắc của Đoàn Mạnh Quân. Khứu giác bỗng trỗi dậy, cô khịt mũi lờ đờ mở mắt, chỉ thấy dáng hình mờ mờ.

Nhưng mùi hương quen thuộc này.. Suốt đời cô cũng không thể nào quên. Cô mơ màng hỏi: "Là anh đấy ư?"

Nghe thế, Đoàn Mạnh Quân cúi xuống nhìn cô. Giọng nói của cô hiện giờ khác hẳn mọi khi, như chỉ có những người đặc biệt mới được nghe thấy.

Đôi mắt anh nhìn sâu vào đôi mắt cô. Không biết là cô đang hỏi anh hay là đang hỏi ai?

Bất thình lình anh bị cô túm cổ lôi vào trong xe. Cô xoay người ngồi lên đùi anh. Rồi một nụ hôn ấm nóng đặt lên khóe môi khiến anh không kịp đề phòng. Hơi rượu nồng đượm phả vào trong khoang miệng khiến anh cay xè. Nó xộc thẳng lên trí óc làm bay đi hết lý trí.

Cơn cay xè qua đi, anh bắt đầu thích ứng, bắt đầu tham luyến cái hương vị ngọt ngào của rượu hòa lẫn với vị ngọt ngào đến từ bờ môi cô.

Lúc này, anh như một kẻ say. Một tay anh ôm eo cô, tay còn lại thì giữ chặt cổ, không cho cô có đường thoát thân. Hoài An cũng không vừa, hai tay vòng ra sau ôm lấy cổ anh. Sau một hồi nhấm nháp thăm dò, đầu lưỡi cô bắt đầu tiến tới, muốn cạy mở khóe môi. Anh cũng rất ăn ý mà phối hợp đón nhận.

Đầu lưỡi mềm ướt thêm chút vị rượu chẳng khác nào như được tẩm đá, khiến cho người ta vừa phê vừa nghiện.

Sau một hồi, như đã thỏa mãn. Hoài An buông cổ, đẩy Đoàn Mạnh Quân ra.

Nhưng mà giờ dừng lại thì đâu có dễ.

Anh kéo tay cô lại vòng ra sau cổ mình. Lần này đặt nụ hôn còn sâu hơn, như muốn hút hết hương thơm mật ngọt giữ lại cho riêng mình. Hai đầu lưỡi quấn quýt chẳng rời, hơi thở gấp gáp quyện vào trong gió đêm.

Từng tấc da tấc thịt trên người anh như bị lửa thiêu đốt. Nóng rực. Đầu óc anh lúc này chẳng còn gì ngoài dục vọng. Muốn dâng hiến hết thảy tất cả của mình cho cô.

Nhưng mà đáng tiếc thay. Người có lòng dâng hiến, người lại đột nhiên bất tỉnh chẳng có cách nào nhận.

* * *

Hoài An vươn vai thức dậy, ngáp một cái thật dài rồi mở mắt ra, đập vào mắt cô là một căn phòng đầy lạ lẫm.

Hửm? Đây là đâu? Tôi là ai?

Nhìn qua căn phòng lạ, rồi nhìn đến bộ đồ ngủ mới toanh trên người mình, Hoài An đặt tay lên đầu cố gắng triệu hồi lại ký ức.

Một mùi hương quen thuộc thoang thoảng trong không khí, Hoài An vội nhảy xuống giường đi vòng quanh tìm kiếm rồi dừng trước một ngọn nến.

Hương thơm tỏa ra từ ngọn nến vô cùng dễ chịu.

Nến thơm ư? Hóa ra là vậy.

Thẩn nào cô đã lùng sục hết tất cả các loại nước hoa của hầu hết các thương hiệu lớn nhỏ trên thế giới mà vẫn không tìm ra được mùi hương này.

Có người bước vào phòng, Hoài An liền quay đầu lại, hai người trong phút chốc bốn mắt nhìn nhau.

Người phụ nữ trung niên hơi bất ngờ, sau đó vẻ mặt chuyển sang tươi cười rạng rỡ.

"Cháu tỉnh rồi à?"

Hoài An nghiêng đầu, có chút ngờ vực hỏi: "Cô là ai vậy?"

"Cô là dì Châu, là quản gia ở đây."

"Thế đây là đâu?"

Dì Châu cười hiền từ: "Đây là nhà Quân."

Nhà Quân? Quân nào? Trầm mặc vài giây, khuôn mặt Hoài An liền trở nên cứng ngắc.

Là nhà Đoàn Mạnh Quân ý hả?

Dì Châu nói tiếp: "Hôm qua Quân đưa cháu về đây trong tình trạng say bí tỉ. Chính dì lau người và thay quần áo cho cháu đấy."

Hoài An mơ mơ hồ hồ, thấy dì Châu nói vậy thì hơi ngại ngùng: "Cháu cảm ơn dì?"

Dì Châu cười: "Không có gì đâu. Mà cháu tên là gì thế?"

"Cháu tên là Hoài An."

"Hoài An à? Tên hay thật!" Người cũng đẹp nốt.

Dì Châu cười cười, mắt nhìn Hoài An như muốn nở hoa. Dì hỏi tiếp: "Cháu là bạn gái của Quân à?"

"Ấy, dạ không phải, cháu chỉ là nhân viên bình thường của công ty thôi." Hoài An vội xua tay.

Dì Châu gật gù rồi ra hiệu ánh mắt cho Hoài An là mình đã hiểu.

Xì, còn bày đặt giấu bà nữa.

Hôm qua, lúc Quân đưa một cô gái xinh đẹp về nhà bà đã thất hồn bạt vía một phen. Sau khi bà lau người và thay đồ cho cô xong, Quân vẫn luôn ở bên cô gái nhỏ này cả đêm.

Ánh mắt dịu dàng thắm đượm tình ý thế kia thì làm gì có chuyện chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới bình thường được.

Chẳng lẽ hai đứa này chưa xác định quan hệ. Cũng dám lắm. Thằng Quân ngoài đẹp trai nhiều tiền ra thì trình độ tán gái chắc chắn chả bằng một góc của thằng Kiệt. Quá là thiếu kinh nghiệm.

May mà bù lại nó có ánh mắt nhìn người cũng không kém. Cô gái này trông rất được. Không những xinh đẹp mà nhìn còn rất dịu dàng, thục nữ, thùy mị, nết na. Chắc chắn là con gái nhà lành, cùng với Quân quả thật là rất xứng đôi vừa lứa.

Hoài An nhìn thái độ của dì Châu thì cũng rõ bà chẳng tin nửa lời cô nói, chỉ đành cười hờ hờ cho qua.

Cô hắng giọng hỏi: "Vậy chủ tịch đâu rồi dì?"

"Hửm? Quân à? Nó đang ở dưới lầu. Ở nhà thì đừng gọi chủ tịch này chủ tịch nọ nữa, cháu cứ gọi tên thôi cho nó tình cảm."

Hoài An chỉ đành cười vâng vâng dạ dạ.

"À, dì mang đồ cho cháu thay đây này."

Hoài An nhận lấy bộ quần áo từ tay dì Châu rồi nói: "Cháu cảm ơn dì."

"Ừ, thay xong rồi xuống ăn sáng nhé! Dì cũng chuẩn bị sẵn đồ vệ sinh cá nhân cho cháu ở trong nhà tắm rồi."

Dì Châu cười đầy ý vị sâu xa rồi đi xuống lầu.

Hoài An vừa thay đồ vừa nhanh chóng triệu hồi lại ký ức, chỉ có điều cô cố gắng lắm cũng chỉ nhớ đến đoạn giao lưu võ thuật với đám người kia xong thì Đoàn Mạnh Quân xuất hiện.

Điều này làm cô hơi chút băn khoăn. Anh ta có chứng kiến được cảnh cô múa võ không nhỉ?

Khi Hoài An xuống đến nơi thì Đoàn Mạnh Quân đã trong bộ tây trang chỉnh tề ngồi vào bàn, đồ ăn đã dọn sẵn, anh vẫy cô.

"Ngồi xuống ăn sáng đi."

Hoài An ngồi xuống đối diện Đoàn Mạnh Quân. Cô hơi ngạc nhiên khi thấy đôi môi sưng đỏ của anh.

Mới sáng sớm đã ăn trúng phải ớt à?

Thấy Hoài An nhìn môi mình chăm chú, Đoàn Mạnh Quân hơi lảng tránh ánh mắt.

Thành quả hôm qua của cô cả đấy. Mặc dù anh đã chườm qua đá nhưng nó chỉ giảm xưng một chút.

Phát giác ra mình có phần hơi vô duyên, Hoài An cụp mắt xuống rồi nói: "Hôm qua.. Cảm ơn anh đã cho tôi ở nhờ một đêm."

Anh nhìn cô nói: "Không có gì. Hôm qua lúc gặp, em đã không còn tỉnh táo. Mà tôi cũng không biết em đang ở đâu nên chỉ có thể mang em về nhà mình thôi."

Hoài An: "..."

"Mà sao em lại ở đó?" Anh hỏi.

"Hả? Tôi á? Tôi tình cờ đi ngang qua. Hình như ở đó mới xảy ra một cuộc ẩu đả thì phải. Thanh niên bây giờ manh động thật." Hoài An thở dài cảm thán.

"Thế còn anh. Sao anh lại ở đó?"

"Tôi cũng tình cờ đi ngang qua."

Hoài An: "..."

Hai người lại yên lặng ăn sáng rồi tự dưng anh lên tiếng: "Uống rượu nhiều không tốt. Sau này em nên hạn chế lại."

"Tôi biết rồi." Hoài An thở dài.

Ở nước ngoài cô được mệnh danh là thần rượu, ngàn ly không say đấy. Không ngờ loại rượu này lại mạnh đến vậy, hàng nội có khác.

Hoài An âm thầm thêm loại rượu kia vào danh sách yêu thích.

Ăn sáng xong, Đoàn Mạnh Quân liền kéo Hoài An ra vườn đi dạo.

Vườn rất rộng, cây cối được chăm chút cẩn thận nên vô cùng xanh tốt. Có rất nhiều hoa, nhiều ong và nhiều bướm. Tiếng nước chảy róc rách từ những ngọn núi giả, tiếng chim hót lảnh lót nghe thật êm tai. Chẳng khác nào như đang hòa mình vào thiên nhiên thư giãn.

Nhưng Hoài An đang có một thắc mắc. Không phải giờ này hai người nên đi làm sao?
 
Chỉnh sửa cuối:
1,992 ❤︎ Bài viết: 63 Tìm chủ đề
Chương 48: Tôi không thích ngủ với anh.

"Nụ hôn của anh đáng giá thật đấy." Hoài An mỉa mai.

"Không phải là nụ hôn của tôi đáng giá mà là do em cưỡng hôn tôi nên nó mới đáng giá."

Hoài An cứng họng.

Xe đến trước cổng chung cư. Cô quay qua anh nói: "Đến đây thôi. Cảm ơn anh đã đưa tôi về."

"Em không định mời tôi cốc nước sao?"

"Anh định ngủ với tôi thật đấy à?"

Anh bật cười: "Tôi đâu có nói đùa." Anh nói tiếp: "Nhưng em yên tâm. Mặc dù tôi rất muốn ngủ với em nhưng cũng không phải là bây giờ. Tôi chỉ muốn đưa em về nhà thôi."

Giác quan thứ sáu của anh mách bảo anh nên đưa cô về hẳn nhà mới yên tâm.

"Được chứ?" anh hỏi.

"Cũng được thôi."

Căn hộ cao cấp tọa lạc ở tầng 81 của tòa nhà. Khi Hoài An đang định mở cửa thì Đoàn Mạnh Quân đưa tay cản lại.

"Khoan đã."

"Sao vậy?" cô hỏi.

"Cửa này có dấu hiệu bị phá khóa." Anh nói.

Không phải chứ? Hoài An nhìn kỹ lại khóa cảm ứng của cửa. Đây là khu chung cư cao cấp, bảo an vô cùng tốt. Đặc biệt tầng này. Thanh Phương đang ở nước ngoài. Mấy người kia cũng không thể nào tra ra được chỗ ở của cô nhanh như vậy.

Hơn hết, tên khốn khiếp nào dám phá khóa nhà cô.

"Để tôi vào trước xem thế nào?" anh nói.

Hoài An định cản anh lại nhưng anh đã nhanh chân vào trước. Nếu nhà cô bị đột nhập thật và chẳng may anh có mệnh hệ gì thì chắc là tên Ngô Gia Kiệt sẽ phanh thây cô ra mất.

Vừa bước vào cửa là một cỗ mùi hương thơm lừng ngào ngạt của thức ăn bay ra từ trong bếp.

Hoài An: Giờ trộm cướp đều manh động vậy sao? Còn có thể ung dung nấu ăn chờ chủ nhà về nữa chứ?

Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, người đàn ông từ trong bếp bước ra. Nửa thân trên để trần mặc chiếc tạp dề màu hường, để lộ những đường vân thịt rắn chắc. Khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp, vô cùng hào hứng như đang chào đón người yêu trở về.

"Lucifer yêu dấu! Cuối cùng em cũng trở về rồi. Tôi nhớ em chết mất."

Oscar?

Hoài An có chút kinh ngạc.

Nhìn thấy hai người, anh ta cũng kinh ngạc thốt lên: "Oh, nhà ta có khách à?"

Đoàn Mạnh Quân cau mày nhìn người đàn ông trước mặt.

Lucifer là ai?

Anh nhìn Hoài An.

Là cô?

Còn tên này là ai? Lại còn ăn mặc tùy tiện như vậy? Ung dung ở đây nấu ăn nữa?

Còn cái gì mà nhà ta?

Anh nhìn cô hỏi: "Người quen của em."

"Ừ.. m.. đúng vậy." Nhìn điệu bộ với phong cách ăn mặc chẳng khác gì trai bao của Oscar, Hoài An đúng kiểu một lời khó giải thích.

Đoàn Mạnh Quân nghe xong mặt càng đen.

Oscar: "Hai người.. chắc chưa ăn tối đâu nhỉ? Tôi cũng vừa nấu ăn xong, chúng ta cùng nhau ăn nhé!"

Đoàn Mạnh Quân: "Được."

Một bàn ăn ba người, không khí vô cùng quái dị.

Lúc này Oscar đã mặc thêm chiếc áo phông nên cũng trông đỡ ngứa mắt hơn.

Anh ta nhìn Đoàn Mạnh Quân nói: "Tôi tên là Oscar, hiện đang hành nghề bác sĩ. Còn anh?"

"Tôi là Đoàn Mạnh Quân."

"Ồ. Đã nghe danh." Oscar gật đầu rồi nói tiếp: "Anh là người tình mới của An sao?"

Cả Hoài An và Đoàn Mạnh Quân đều cau mày.

Cô dẫm lên chân Oscar cười nói: "Anh ấy là sếp của tôi."

"À, hóa ra vậy." Oscar cười khà khà nhanh chóng rút chân ra chỗ khác.

Suýt thì mất chân.

Anh ta nhìn Đoàn Mạnh Quân nói: "Anh ăn tự nhiên, cứ coi chúng tôi như người nhà là được."

Rồi anh ta gắp cho Hoài An một miếng thịt, cười tít mắt nói: "Nếm thử xem. Có phải hương vị vẫn như xưa không."

Hoài An: "..."

Lâu ngày không gặp, bị khùng chăng?

Cả bữa ăn, Oscar gắp hết món nọ đến món kia cho Hoài An và còn luôn đặc biệt nhắc nhở Đoàn Mạnh Quân là cứ tự nhiên, đừng khách sáo.

Đoàn Mạnh Quân cũng rất tự nhiên gắp hết món nọ đến món kia cho Hoài An, còn không quên bình phẩm một câu: Ăn cũng tạm.

Hoài An: "..."

Bọn họ nghĩ cô là anh em với nhà heo à?

Ăn xong, Oscar muốn tiễn khách. Đoàn Mạnh Quân cau mày: "Anh không về?"

Oscar tỏ vẻ đương nhiên: "Tôi? Tất nhiên là không. Tôi ở đây mà."

Anh nhìn Hoài An. Cô nói: "Đúng vậy."

"Hai người, một nam một nữ ở cùng nhau?"

Oscar nhún vai: "Cũng có phải chuyện lạ gì đâu." Anh ta cười trêu: "Chẳng lẽ anh cũng muốn ở lại?"

Đoàn Mạnh Quân nhìn Hoài An: "Tôi muốn ở lại."

Oscar trợn tròn mắt: Định mệnh, anh chỉ đùa vậy thôi mà anh ta cũng dám thật.

Hoài An: "Không được."

Đoàn Mạnh Quân: "Tại sao?"

Hoài An: "..."

Tại sao cái quần què gì? Đầu cô có bị úng nước đâu.

Đoàn Mạnh Quân nhìn cô, như kiểu nếu cô không cho anh một câu trả lời thỏa đáng thì anh sẽ không về.

"Vì tôi không thể ngủ với hai người đàn ông cùng một lúc được."

"Khụ.. khụ.. khụ.." Oscar suýt thì sặc nước bọt mà chết.

Hoài An nói tiếp: "Với lại.. tôi không thích ngủ với anh."

Cô vừa nói xong, Oscar phì cười, bị Hoài An nhìn tới, chỉ đành cố nín nhịn quay qua chỗ khác.

Đoàn Mạnh Quân nhìn cô nói: "Em biết ý anh không phải là vậy." Đôi mắt phượng đen bỗng chốc trở nên u buồn.

Mỗi khi nhìn vào đôi mắt ấy, cô đều thấy không được tự nhiên. Cô quay qua chỗ khác nói: "Vậy ý anh là gì? Muốn ở lại đây chẳng lẽ không phải là muốn ngủ với tôi."

"Anh.."

"Nếu anh muốn ở lại để tâm sự thâu đêm với tôi thì cũng không thể được vì.." Cô nhìn Oscar, không nói nữa.

Oscar: "..."

Mắc gì nhìn tôi? Đôi mắt Đoàn Mạnh Quân lạnh lùng liếc qua anh, lóe lên một tia tàn độc xong lại khôi phục lại vẻ u buồn. Nó nhanh đến nỗi Oscar tưởng mình như vừa gặp ảo giác.

"Nếu em còn có việc, vậy thì tôi không làm phiền em nữa." Đoàn Mạnh Quân nói.

Hoài An: Thức thời như vậy?

"Để tôi tiễn anh."

"Không cần đâu." Nói rồi anh cất bước đi. Cứ ba bước ngoảnh lại một lần.

Hoài An: "..."
 
Chỉnh sửa cuối:
1,992 ❤︎ Bài viết: 63 Tìm chủ đề
Chương 53:

Trong văn phòng của tập đoàn Thiệu Bảo thỉnh thoảng phát ra tiếng loảng xoảng của đồ đạc bị ném.

Trần Ngọc Hân nghiến răng nghiến lợi: "AQ? Con đó mà là AQ? Mấy tòa soạn báo này điên hết rồi hay sao? Tung ra mấy tin nhảm nhí này."

Trần Chí Huy ở bên cạnh cười nhạt muốn nói mấy tòa báo đó đều có sự uy tín lâu đời, tin tức họ đưa ra luôn được kiểm chứng kỹ lưỡng.

"Trưởng quản lý thiết kế của Charm thì ra lại là một nhân vật phong vân ở nước ngoài."

Trần Ngọc Hân lườm Trần Chí Huy: "Anh.."

Trần Chí Huy: "Em nên nghĩ đến giải pháp trước mắt cho Thiệu Bảo đi, cái chuyện gián điệp kia là một tay em tự chủ trương, cổ phiếu công ty đang tụt dốc không phanh, nếu em còn.."

Trần Ngọc Hân hừ lạnh: "Anh nói gì vậy? Chuyện này không phải là do một mình anh giấu diếm làm ra à?"

Trần Chí Huy khẽ híp mắt.

Trần Ngọc Hân cười khinh miệt: "Sao? Anh không nhận?"

Trần Chí Huy lộ vẻ tươi cười nói: "Anh sẽ thay em gánh toàn bộ trách nhiệm. Ai bảo anh là anh trai của em cơ chứ."

Trần Ngọc Hân để lại một tiếng hừ lạnh rồi rời đi.

Khi cánh cửa phòng đóng lại, hai tay Trần Chí Huy nắm lại thành quyền, gân xanh nổi lên trông vô cùng đáng sợ, ánh mắt đã nhanh chóng chuyển sang tối sầm.

Trong căn phòng ngủ xa hoa liên tục phát ra tiếng thở dốc của đôi nam nữ, phải rất lâu sau thì mới dừng lại.

"Anh yên tâm, chuyện này em sẽ nhờ ba giải quyết."

Trần Chí Huy hôn lên hõm cổ cô nói: "Cảm ơn em."

Cô gái khẽ đẩy anh ra: "Hừ, vụ lần trước em còn chưa tha lỗi cho anh đâu."

"Có người lợi dụng lúc anh cùng thư ký đi bàn chuyện làm ăn chụp lén, cố tình chọn mấy góc kia để dễ gây hiểu lầm. Anh chỉ yêu mình em thôi, người thư ký đó anh cũng cho nghỉ việc rồi."

"Hừ, kẻ nào mà lại đáng ghét vậy?"

* * *

Trong quán cà phê, ánh mặt trời xuyên qua tán lá điểm xuyến lên chiếc bàn nhỏ, làm những làn khói bốc lên từ tách trà càng trở nên rõ ràng.

Hoài An nhìn Trần Chí Huy thở dài lắc đầu: "Tôi tưởng anh phải rất bận rộn cơ, còn có thời gian gọi tôi ra đây à?"

Trần Chí Huy nhún vai: "Giải quyết mọi chuyện xong thì tất nhiên phải gọi người tạo cho tôi công ăn việc làm ra để cảm ơn rồi."

Hoài An tặc lưỡi: "Khuôn mặt này cũng chỉ lừa gạt được mấy em gái ngây thơ thôi."

Trần Chí Huy mỉm cười: "Tôi sẽ xem đó như một lời khen vậy."

Trần Chí Huy thò vào trong túi áo rồi lấy ra một tấm ảnh đặt lên bàn, đẩy đến trước mặt Hoài An: "Chắc tôi cũng không cần phải nói nhiều."

Hoài An nhìn chiếc ảnh chụp chiếc nhẫn của mẹ mình, đầu chân mày khẽ nhíu: "Anh đang giữ nó?"

Trần Chí Huy cười: "Lúc đầu nghĩ giữ lại kỷ vật giúp cô nên mới lén giấu đi."

Hoài An nhìn Trần Chí Huy chờ hắn cười rồi nói tiếp.

"Tôi muốn lên thuyền cùng cô."

Hoài An chìa tay ra: "Đưa tôi chiếc nhẫn đó."

Trần Chí Huy bật cười: "Tôi sẽ không cầm theo bên mình, tôi đã cất nó ở một nơi vô cùng cẩn thận rồi. Với lại mong thời gian tới cô hãy giơ cao đánh khẽ, tôi thật sự rất đau đầu khi phải giải quyết mấy chuyện kia."

Hoài An nhướng mày: "Trò của mấy người bày ra."

Nghĩ đến đây Trần Chí Huy lại hít thở không thông, hừ lạnh nói: "Cũng chỉ có người ngu ngốc như cô ta mới nghĩ ra được trò này."

Hoài An: "Sao lại cô? Không phải là em gái đáng yêu ngốc nghếch của anh à?"

Trần Chí Huy cười trừ. Trước khi rời đi, còn bỏ lại một câu: "Tôi chờ câu trả lời của cô nhưng đừng để tôi chờ quá lâu nhé. Cô biết tôi cần gì và tôi cũng vậy. Chúng ta là hợp tác đôi bên cùng có lợi."

Hoài An cười lạnh: "Vậy sao? Anh nghĩ tôi sẽ hợp tác với anh?"

Ánh mắt Trần Chí Huy hạ xuống tấm ảnh chiếc nhẫn: "Tôi nghĩ cô chắc chắn muốn nó."

Hoài An khẽ nhếch miệng, ánh mắt vô cảm nhìn theo Trần Chí Huy.

Cùng anh ta ư? Đó là chuyện không thể nào xảy ra.

Cô sẽ không bao giờ quên ngày hôm đó anh ta đã ở đấy.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back