1,993 ❤︎ Bài viết: 63 Tìm chủ đề
Chương 20: Hôn.

Hoài An xoay người đá chân cao, người kia cũng rất nhanh nhạy né được đòn. Tay cô thuận thế nắm thành quyền lao tới, khi còn cách nửa tấc là tới mặt thì cổ tay đã bị giữ chặt.

Lúc này Hoài An mới nhìn rõ khuôn mặt người đó, cô ngẩn người: "Đoàn Mạnh Quân.. Ợ.."

Đoàn Mạnh Quân hơi chau mày ngửi mùi rượu nồng nặc phả ra từ miệng Hoài An. Hoài An vùng ra rồi loạng choạng lùi lại mấy bước, cô đưa lên đỡ đầu lắc lắc, miệng lẩm nhẩm: "Không thể nào?"

Cô đưa tay lên xoa mắt mấy hồi rồi nhìn lại.

Quái! Vẫn là anh ta à? Chẳng lẽ rượu kia uống vào còn sinh ra cả ảo giác?

Hoài An thấy Đoàn Mạnh Quân tiến lại gần rồi chìa tay ra nói: "Chúng ta về nhà thôi!"

Hoài An nhếch miệng: "Hừ! Anh là gì chứ? Sao tôi phải về cùng anh?"

Đoàn Mạnh Quân: "..."

Hoài An nói rồi tiếp tục ra chiêu, Đoàn Mạnh Quân bất lực chỉ có thể né.

Hai bên duy trì một lúc không phân cao thấp. Căn bản là vì anh chỉ muốn giữ cô lại, còn cô thì toàn ra chiêu hiểm hóc nên anh chẳng thể tiếp cận. Mãi mới đợi được thời cơ cô ra chiêu hụt. Anh nhân cơ hội ôm chầm lấy cô khóa chặt người lại.

Mặt Hoài An nhăn nhó, tên này tới số rồi. Anh đưa tay lên vuốt đầu cô, nói: "Tôi là Đoàn Mạnh Quân."

Nguồn sức mạnh đang trực trào như núi lửa bỗng vì giọng nói ấm áp này mà tắt lịm.

Hoài An nghiêng đầu nhìn anh. Khuôn mặt và giọng nói trùng khớp. Ờ, thì ra nãy giờ không phải là ảo giác.

Cô hơi thả lỏng người, cơ thể cũng liền nhũn ra.

Có lẽ vì đúm nhau nãy giờ nên rượu đã ngấm nhanh vào cơ thể hơn khiến người cô bắt đầu ê ẩm.

Đôi mắt Hoài An khép khờ nhìn đôi má hơi phiến hồng của Đoàn Mạnh Quân, hỏi: "Anh cũng uống rượu à?"

Thế quái nào Đoàn Mạnh Quân như bị ma nhập mà gật đầu. Mặc dù anh chả uống một giọt rượu nào nhưng lúc này anh cũng cảm thấy như mình đang trong cơn say.

Hoài An đưa tay lên sờ mặt anh, nhìn vào đôi mắt đen láy, lấp lánh như đang chứa cả ngàn vì sao, khẽ nói: "Đôi mắt này.. Đúng là rất giống.."

Nói được nửa chừng thì Hoài An đã gục đầu vào bả vai anh.

Nghe xong câu nói không đầu không đuôi của cô, Đoàn Mạnh Quân cũng chính thức từ trong cơn say tỉnh lại.

Rất giống? Giống ai?

Nhìn khuôn mặt đang ngủ rất ngon lành của Hoài An. Mặc dù có chút hụt hẫng nhưng Đoàn Mạnh Quân cũng chỉ đành lắc đầu rồi nhẹ nhàng bế cô lên.

Trước khi đi còn không quên tặng cho mấy tên đang nằm la liệt kia một ánh nhìn sắc lạnh khiến cả đám sợ xón cả ra quần.

Lúc này trong đầu bọn họ đều thống nhất một ý nghĩ.

Kẻ trị được quái vật chỉ có thể cũng là quái vật thôi. Mà quái vật sau có thể còn đáng sợ hơn quái vật trước.

* * *

Đoàn Mạnh Quân đưa Hoài An về nhà mình. Khi xe lăn bánh chầm chậm rồi dừng hẳn lại trong sân, anh lại quay qua nhìn cô thêm lần nữa, đôi mắt dịu dàng chứa đầy tình nồng ý đượm.

Trên đường về, anh đã liếc nhìn cô không biết bao lần, mỉm cười nhìn cô ngủ ngon như một chú cún nhỏ. Anh đưa tay lên chạm vào gò má ửng hồng của cô, có chút đau lòng mà thủ thỉ: "Sao lại uống nhiều như vậy?"

Đoàn Mạnh Quân xuống xe, vòng sang bên cạnh mở cửa, tháo dây an toàn rồi cúi người bế Hoài An lên. Lúc này cô có hơi giật mình, anh liền khẽ vỗ bả vai cô, nhẹ nhàng nói: "Không sao, đừng sợ."

Khuôn mặt Hoài An áp vào lồng ngực rắn chắc của Đoàn Mạnh Quân. Khứu giác bỗng trỗi dậy, cô khịt mũi lờ đờ mở mắt, chỉ thấy dáng hình mờ mờ.

Nhưng mùi hương quen thuộc này.. Suốt đời cô cũng không thể nào quên. Cô mơ màng hỏi: "Là anh đấy ư?"

Nghe thế, Đoàn Mạnh Quân cúi xuống nhìn cô. Giọng nói của cô hiện giờ khác hẳn mọi khi, như chỉ có những người đặc biệt mới được nghe thấy.

Đôi mắt anh nhìn sâu vào đôi mắt cô. Không biết là cô đang hỏi anh hay là đang hỏi ai?

Bất thình lình anh bị cô túm cổ lôi vào trong xe. Cô xoay người ngồi lên đùi anh. Rồi một nụ hôn ấm nóng đặt lên khóe môi khiến anh không kịp đề phòng. Hơi rượu nồng đượm phả vào trong khoang miệng khiến anh cay xè. Nó xộc thẳng lên trí óc làm bay đi hết lý trí.

Cơn cay xè qua đi, anh bắt đầu thích ứng, bắt đầu tham luyến cái hương vị ngọt ngào của rượu hòa lẫn với vị ngọt ngào đến từ bờ môi cô.

Lúc này, anh như một kẻ say. Một tay anh ôm eo cô, tay còn lại thì giữ chặt cổ, không cho cô có đường thoát thân. Hoài An cũng không vừa, hai tay vòng ra sau ôm lấy cổ anh. Sau một hồi nhấm nháp thăm dò, đầu lưỡi cô bắt đầu tiến tới, muốn cạy mở khóe môi. Anh cũng rất ăn ý mà phối hợp đón nhận.

Đầu lưỡi mềm ướt thêm chút vị rượu chẳng khác nào như được tẩm đá, khiến cho người ta vừa phê vừa nghiện.

Sau một hồi, như đã thỏa mãn. Hoài An buông cổ, đẩy Đoàn Mạnh Quân ra.

Nhưng mà giờ dừng lại thì đâu có dễ.

Anh kéo tay cô lại vòng ra sau cổ mình. Lần này đặt nụ hôn còn sâu hơn, như muốn hút hết hương thơm mật ngọt giữ lại cho riêng mình. Hai đầu lưỡi quấn quýt chẳng rời, hơi thở gấp gáp quyện vào trong gió đêm.

Từng tấc da tấc thịt trên người anh như bị lửa thiêu đốt. Nóng rực. Đầu óc anh lúc này chẳng còn gì ngoài dục vọng. Muốn dâng hiến hết thảy tất cả của mình cho cô.

Nhưng mà đáng tiếc thay. Người có lòng dâng hiến, người lại đột nhiên bất tỉnh chẳng có cách nào nhận.

* * *

Hoài An vươn vai thức dậy, ngáp một cái thật dài rồi mở mắt ra, đập vào mắt cô là một căn phòng đầy lạ lẫm.

Hửm? Đây là đâu? Tôi là ai?

Nhìn qua căn phòng lạ, rồi nhìn đến bộ đồ ngủ mới toanh trên người mình, Hoài An đặt tay lên đầu cố gắng triệu hồi lại ký ức.

Một mùi hương quen thuộc thoang thoảng trong không khí, Hoài An vội nhảy xuống giường đi vòng quanh tìm kiếm rồi dừng trước một ngọn nến.

Hương thơm tỏa ra từ ngọn nến vô cùng dễ chịu.

Nến thơm ư? Hóa ra là vậy.

Thẩn nào cô đã lùng sục hết tất cả các loại nước hoa của hầu hết các thương hiệu lớn nhỏ trên thế giới mà vẫn không tìm ra được mùi hương này.

Có người bước vào phòng, Hoài An liền quay đầu lại, hai người trong phút chốc bốn mắt nhìn nhau.

Người phụ nữ trung niên hơi bất ngờ, sau đó vẻ mặt chuyển sang tươi cười rạng rỡ.

"Cháu tỉnh rồi à?"

Hoài An nghiêng đầu, có chút ngờ vực hỏi: "Cô là ai vậy?"

"Cô là dì Châu, là quản gia ở đây."

"Thế đây là đâu?"

Dì Châu cười hiền từ: "Đây là nhà Quân."

Nhà Quân? Quân nào? Trầm mặc vài giây, khuôn mặt Hoài An liền trở nên cứng ngắc.

Là nhà Đoàn Mạnh Quân ý hả?

Dì Châu nói tiếp: "Hôm qua Quân đưa cháu về đây trong tình trạng say bí tỉ. Chính dì lau người và thay quần áo cho cháu đấy."

Hoài An mơ mơ hồ hồ, thấy dì Châu nói vậy thì hơi ngại ngùng: "Cháu cảm ơn dì?"

Dì Châu cười: "Không có gì đâu. Mà cháu tên là gì thế?"

"Cháu tên là Hoài An."

"Hoài An à? Tên hay thật!" Người cũng đẹp nốt.

Dì Châu cười cười, mắt nhìn Hoài An như muốn nở hoa. Dì hỏi tiếp: "Cháu là bạn gái của Quân à?"

"Ấy, dạ không phải, cháu chỉ là nhân viên bình thường của công ty thôi." Hoài An vội xua tay.

Dì Châu gật gù rồi ra hiệu ánh mắt cho Hoài An là mình đã hiểu.

Xì, còn bày đặt giấu bà nữa.

Hôm qua, lúc Quân đưa một cô gái xinh đẹp về nhà bà đã thất hồn bạt vía một phen. Sau khi bà lau người và thay đồ cho cô xong, Quân vẫn luôn ở bên cô gái nhỏ này cả đêm.

Ánh mắt dịu dàng thắm đượm tình ý thế kia thì làm gì có chuyện chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới bình thường được.

Chẳng lẽ hai đứa này chưa xác định quan hệ. Cũng dám lắm. Thằng Quân ngoài đẹp trai nhiều tiền ra thì trình độ tán gái chắc chắn chả bằng một góc của thằng Kiệt. Quá là thiếu kinh nghiệm.

May mà bù lại nó có ánh mắt nhìn người cũng không kém. Cô gái này trông rất được. Không những xinh đẹp mà nhìn còn rất dịu dàng, thục nữ, thùy mị, nết na. Chắc chắn là con gái nhà lành, cùng với Quân quả thật là rất xứng đôi vừa lứa.

Hoài An nhìn thái độ của dì Châu thì cũng rõ bà chẳng tin nửa lời cô nói, chỉ đành cười hờ hờ cho qua.

Cô hắng giọng hỏi: "Vậy chủ tịch đâu rồi dì?"

"Hửm? Quân à? Nó đang ở dưới lầu. Ở nhà thì đừng gọi chủ tịch này chủ tịch nọ nữa, cháu cứ gọi tên thôi cho nó tình cảm."

Hoài An chỉ đành cười vâng vâng dạ dạ.

"À, dì mang đồ cho cháu thay đây này."

Hoài An nhận lấy bộ quần áo từ tay dì Châu rồi nói: "Cháu cảm ơn dì."

"Ừ, thay xong rồi xuống ăn sáng nhé! Dì cũng chuẩn bị sẵn đồ vệ sinh cá nhân cho cháu ở trong nhà tắm rồi."

Dì Châu cười đầy ý vị sâu xa rồi đi xuống lầu.

Hoài An vừa thay đồ vừa nhanh chóng triệu hồi lại ký ức, chỉ có điều cô cố gắng lắm cũng chỉ nhớ đến đoạn giao lưu võ thuật với đám người kia xong thì Đoàn Mạnh Quân xuất hiện.

Điều này làm cô hơi chút băn khoăn. Anh ta có chứng kiến được cảnh cô múa võ không nhỉ?

Khi Hoài An xuống đến nơi thì Đoàn Mạnh Quân đã trong bộ tây trang chỉnh tề ngồi vào bàn, đồ ăn đã dọn sẵn, anh vẫy cô.

"Ngồi xuống ăn sáng đi."

Hoài An ngồi xuống đối diện Đoàn Mạnh Quân. Cô hơi ngạc nhiên khi thấy đôi môi sưng đỏ của anh.

Mới sáng sớm đã ăn trúng phải ớt à?

Thấy Hoài An nhìn môi mình chăm chú, Đoàn Mạnh Quân hơi lảng tránh ánh mắt.

Thành quả hôm qua của cô cả đấy. Mặc dù anh đã chườm qua đá nhưng nó chỉ giảm xưng một chút.

Phát giác ra mình có phần hơi vô duyên, Hoài An cụp mắt xuống rồi nói: "Hôm qua.. Cảm ơn anh đã cho tôi ở nhờ một đêm."

Anh nhìn cô nói: "Không có gì. Hôm qua lúc gặp, em đã không còn tỉnh táo. Mà tôi cũng không biết em đang ở đâu nên chỉ có thể mang em về nhà mình thôi."

Hoài An: "..."

"Mà sao em lại ở đó?" Anh hỏi.

"Hả? Tôi á? Tôi tình cờ đi ngang qua. Hình như ở đó mới xảy ra một cuộc ẩu đả thì phải. Thanh niên bây giờ manh động thật." Hoài An thở dài cảm thán.

"Thế còn anh. Sao anh lại ở đó?"

"Tôi cũng tình cờ đi ngang qua."

Hoài An: "..."

Hai người lại yên lặng ăn sáng rồi tự dưng anh lên tiếng: "Uống rượu nhiều không tốt. Sau này em nên hạn chế lại."

"Tôi biết rồi." Hoài An thở dài.

Ở nước ngoài cô được mệnh danh là thần rượu, ngàn ly không say đấy. Không ngờ loại rượu này lại mạnh đến vậy, hàng nội có khác.

Hoài An âm thầm thêm loại rượu kia vào danh sách yêu thích.

Ăn sáng xong, Đoàn Mạnh Quân liền kéo Hoài An ra vườn đi dạo.

Vườn rất rộng, cây cối được chăm chút cẩn thận nên vô cùng xanh tốt. Có rất nhiều hoa, nhiều ong và nhiều bướm. Tiếng nước chảy róc rách từ những ngọn núi giả, tiếng chim hót lảnh lót nghe thật êm tai. Chẳng khác nào như đang hòa mình vào thiên nhiên thư giãn.

Nhưng Hoài An đang có một thắc mắc. Không phải giờ này hai người nên đi làm sao?
 
Chỉnh sửa cuối:
1,993 ❤︎ Bài viết: 63 Tìm chủ đề
Chương 21: Quản đốc xưởng chế tác của Charm.

Hoài An trong lòng băn khoăn đang không biết có nên hỏi hay không thì cô đã được Đoàn Mạnh Quân dẫn đến một vườn hoa cẩm tú cầu trải rộng bạt ngàn. Những giọt sương đêm vẫn còn đọng lại trên những cánh hoa, dưới ánh nắng ấm áp càng trở nên rực rỡ, lung linh.

Đoàn Mạnh Quân quay sang hỏi Hoài An: "Có đẹp không?"

Hoài An gật đầu: "Rất đẹp. Có vẻ anh rất thích hoa này nhỉ?" Trồng nhiều thế này kia mà.

Đoàn Mạnh Quân mỉm cười, khóe môi cong như vầng trăng khuyết: "Từng có một người kể cho tôi nghe về câu chuyện cổ tích của loài hoa này."

Rồi anh quay sang hỏi cô: "Em có biết nó có ý nghĩa gì không?"

Hoài An lắc đầu: "Một loài hoa có trăm ý nghĩa. Tùy vào ước nguyện của người trồng hoa mà nó sẽ có những ý nghĩa khác nhau."

Đoàn Mạnh Quân cười nhìn lên bầu trời: "Vậy thì tôi thật mong ước nguyện của mình sẽ có thể thành sự thật."

Hoài An cũng nhìn lên bầu trời nói: "Chúc anh sớm đạt được."

Đoàn Mạnh Quân nhìn Hoài An, ánh mắt như chứa đựng hào quang rực rỡ.

Ước nguyện của anh chỉ gói gọn trong hai chữ "đoàn viên".

Qua một lúc, anh nói: "Chút nữa sẽ có người đến đón em đến công ty."

Anh vừa nói xong thì Hoài Anh đã thấy một chiếc xe thể thao màu đỏ đang tiến vào trong sân.

"Người đó đến rồi."

Ngô Gia Kiệt vừa xuống xe, đập vào mắt là đôi môi sưng đỏ của Đoàn Mạnh Quân, liền hỏi:

"Môi anh sao vậy? Bị dị ứng gì à?"

Nghe câu hỏi vậy, vẻ mặt Đoàn Mạnh Quân có chút không được tự nhiên, sau đó rất nhanh tặng cho hắn một ánh mắt kiểu muốn nói: Hết cái để hỏi hả.

Mà cũng không thể trách Ngô Gia Kiệt được, ai bảo cái mỏ kia của anh nổi bật quá mà.

"Chào buổi sáng."

Hoài An ở sau lưng Đoàn Mạnh Quân đột nhiên ló đầu ra vẫy tay với Ngô Gia Kiệt.

Ngô Gia Kiệt giật mình kinh hãi như gặp quỷ, chỉ tay vào mặt Hoài An lắp bắp: "Cô.. Cô.. Cô.. Sao cô lại ở đây?"

Hoài An cau mày. Đừng nói là hắn không biết là đến đón cô đấy nhá.

Ngô Gia Kiệt quay sang Đoàn Mạnh Quân muốn nghe giải thích nhưng đập vào mắt hắn lại là cái mỏ sưng đỏ kia. Hắn như chợt bừng tỉnh đại ngộ, có chút run rẩy mà quay lại nhìn Hoài An.

Mé, mới có bao lâu mà đã có thể mang Đoàn Mạnh Quân ra chén sạch rồi, hắn còn chưa kịp mời thầy trừ tà nữa.

Người phụ nữ này quả nhiên không đơn giản. Ngô Gia Kiệt tự trách bản thân mình vì đã quá coi thường cô.

Hoài An nhìn khuôn mặt bi đát của Ngô Gia Kiệt mà lông mày giật giật. Hắn lại đang bổ não cái gì vậy trời?

"Cậu đưa cô ấy đến công ty." Đoàn Mạnh Quân nói.

"Hả? Tôi á?"

Ngô Gia Kiệt vẻ mặt như bị táo bón chỉ lên mặt của mình. Trông có chút ngu ngu. Đoàn Mạnh Quân cho hắn một cái nhìn cảnh cáo.

Thế là Ngô Gia Kiệt không tình mà nguyện để cho Hoài An leo lên xe của mình. Nhà hắn ở ngay gần đây, bảo sao Đoàn Mạnh Quân mới sáng sớm lại tự dưng gọi hắn sang. Hừ!

Đoàn Mạnh Quân nhìn chiếc xe lăn bánh, trong lòng có chút hụt hẫng. Nếu không phải ngược đường và sáng sớm có một cuộc họp quan trọng thì người đưa cô đi làm đã là anh rồi. Ngô Gia Kiệt còn lâu mới đến lượt.

Đối mặt với ánh mắt đánh giá của Ngô Gia Kiệt suốt dọc đường, Hoài An không nhịn được lên tiếng.

"Anh có thể đừng nhìn tôi với ánh mắt như vậy nữa được không?" Ánh mắt kia của hắn không khác gì như đang nhìn yêu tinh hại nước hại dân.

"Hai chúng tôi không có xảy ra chuyện gì như anh nghĩ đâu."

Ngô Gia Kiệt chẳng tin nói: "Vậy sao mới sáng sớm cô đã có mặt đó."

"Tôi.. Hôm qua tình cờ gặp. Lúc đó tôi không được tỉnh táo cho lắm, nên anh ấy đã cho tôi ở tá túc một đêm."

Nghe xong Ngô Gia Kiệt vẻ mặt còn kinh hơn: "Cô sài cái chiêu cũ rích như vậy mà Quân cũng cắn câu?"

Tên điên này đang nói cái quần què gì vậy?

"Tôi đã nói là không phải.."

"Cô còn dám chối. Thế cái mỏ sưng như mỏ vịt của Quân cô giải thích như nào? Chả phải là cô nhân cơ hội mà chén sạch Quân thì gì?"

Hoài An nhìn hắn như nhìn thằng điên: "Anh ăn nói linh tinh gì vậy? Môi anh ta sưng chả liên quan gì đến tôi cả."

Thì ra là vì chuyện này. Sao từ đầu không hỏi rõ ràng? Giờ lại ở đây suy diễn lung tung, vớ vẩn.

"Không liên quan đến cô?"

"Tất nhiên rồi. Có thể anh ta ăn trúng phải ớt.."

Ngô Gia Kiệt khinh bỉ ra mặt: "Ha? Cô thấy người nào mới sáng sớm lại đi ăn ớt bao giờ không?"

Nói cũng có lý. Nhưng bảo cô chén Đoàn Mạnh Quân thì oan cho cô quá.

"Nói chung là tôi cũng không biết tại sao. Nhưng thực sự chúng tôi chẳng có chuyện gì xảy ra hết. Đúng rồi, dì Châu có thể làm chứng."

Dì Châu? Ngô Gia Kiệt nhìn cô. Nói chung là vẫn không tin cho lắm. Để sau xác nhận lại đã, còn giờ thì tạm cho qua vậy.

Hoài An thở dài. Mà sao tên này cứ nghĩ là cô xơi Đoàn Mạnh Quân, chứ không phải là anh ta xơi cô? Má nó tức thiệt chứ.

Hoài An vừa đến công ty thì đã có người muốn gặp.

Một chàng trai khá trẻ bước đến. Anh ta nở nụ cười tươi, đôi mắt sáng lộ rõ vẻ tinh anh, lúc chân mày nhấc lên, sóng sánh động tình như đôi mắt của hồ ly. Anh ta âm thầm đánh giá Hoài An.

Hoài An cũng nhìn anh ta. Người đàn ông này là người hôm đó cô thấy ở nhà Đỗ Lợi Nhân với Đoàn Mạnh Quân.

"Người đẹp này chắc là trưởng quản lý thiết kế của chúng ta rồi."

Hoài An cười giơ tay ra: "Chào anh. Tôi tên là Trần Hoài An."

"Tôi là Đỗ Thế Luân, quản đốc phân xưởng chế tác, cũng là thợ chế tác chính của sợi dây chuyền Blue Sapphire. Dạo trước bận rộn công tác nên giờ mới có cơ hội giới thiệu với cô."

Hoài An phải công nhận phong cách dùng người của Đoàn Mạnh Quân có chút đặc biệt.

Có chăng tổng bộ điều hành của Hoành Vũ cũng toàn người trẻ không nhỉ? Không những trẻ mà ngoại hình cũng rất được nữa chứ.

Đỗ Thế Luân nhìn Hoài An với khuôn mặt nghiêm túc: "Tôi có một số vấn đề về bản thiết kế muốn thảo luận với cô."

Hoài An gật đầu: "Được thôi."

"Vậy chúng ta đến tầng làm việc của tôi nói chuyện đi."

Một mình Đỗ Thế Luân độc chiếm cả tầng hai mươi tư, tầng này được trang bị các thiết bị vô cùng đầy đủ và tiên tiến. Chia làm nhiều gian khác nhau thông qua những tấm kính cường lực trong suốt.

Một bên có đầy đủ dụng cụ, thiết bị chế tác cả tân tiến cả hiện đại, một bên là bàn làm việc, còn có bàn ghế, sô pha nghỉ ngơi, các loại đá quý, vàng, bạc khác được sắp xếp dọc song song.

Như một công xưởng hoàn chỉnh với thiết kế thoáng vô cùng đặc biệt, không hề tạo cảm giác lộn xộn mà lại mang đến cảm giác tinh tế, tiện nghi.

Hoài An lại ngửi thấy cỗ mùi hương quen thuộc thoang thoảng trong không khí.

"Mùi hương này.."

Đỗ Thế Luân chủ động giải thích: "Tôi hay có thói quen đốt nến thơm mỗi khi cần suy nghĩ."

"Loại nến này được dùng nhiều vậy sao?"

"Đúng vậy, mùi hương của nến thơm này khá đặc biệt, lại có tác dụng an thần rất tốt. Được sử dụng khá phổ biến." Thấy Hoài An quan tâm hỏi, Đỗ Thế Luân nói thêm.

Hai người bắt đầu ngồi vào bàn thảo luận về bản thiết kế, và xung đột ý tưởng bất đầu từ đây. Ngô Gia Kiệt vốn chỉ ngẫu hứng đi theo, không ngờ lại xem được một màn đặc sắc này, nhất thời tâm trạng hào hứng phát điên.

Đỗ Thế Luân hừ lạnh, đôi mắt hồ ly đã không còn nhu mì như trước: "Tôi biết mấy nhà thiết kế các cô có trí tưởng tượng rất phong phú. Bản thiết kế của cô cũng rất tuyệt nhưng cái gì cũng phải đi đôi với thực tế."

Hoài An: "Trên đời này, chỉ có bản thân thợ chế tác kém cỏi chứ không có chuyện không thể thực hiện được."

Đỗ Thế Luân: "Hừ, mấy nhà thiết kế các cô có bắt tay vào làm bao giờ chưa mà nói vậy. Hay các người chỉ biết nhắm mắt và tưởng tượng. Được thôi, nếu cô giỏi thì cô hãy tự đi tìm người chế tác mấy cái chi tiết này đi, nếu như cô tìm được, tôi xin quỳ phục sát đất."

Hoài An nhướng mày: "Vậy sao?"

Thấy thái độ Hoài An ngạo mạn như vậy, Đỗ Thế Luân cười lạnh: "Cô tìm được sao?"

Hoài An: "Phải, ở ngay đây."

Hoài An bước đến bên bàn cơ khí: "Để tôi cho anh thấy, mấy nhà thiết kế như tôi có thể thực hiện hóa được ý tưởng của mình hay không."

Hoài An nói xong thì trang bị đồ bảo hộ rồi bắt tay vào làm việc.

Đỗ Thế Luân cả khuôn mặt trở nên cau có nhìn theo từng động tác của Hoài An, nhìn sơ qua thì có vẻ khá chuyên nghiệp.

Ngô Gia Kiệt bỗng ghé vào tai anh nói nhỏ: "Quên nói với cậu một chuyện, ở nước ngoài cô ta có một nghệ danh khác là AQ."

Đỗ Thế Luân nghe xong tí thì sặc nước bọt, nhìn Ngô Gia Kiệt hỏi lại: "Cậu nói cái gì?"

Đỗ Thế Luân vội trang bị đồ bảo hộ rồi lại gần quan sát đừng động tác của Hoài An. Cô thấy vậy cũng liền chủ động giải thích một vài bước lưu ý quan trọng cho anh ta nghe.

Cuối cùng, một thành phẩm hoàn mỹ được ra lò. Hoài An tháo đồ nghề ra, nhìn Đỗ Thế Luân nói: "Học được rồi chứ?"

Đỗ Thế Luân gật đầu: "Học được rồi. Cô là AQ sao không nói cho tôi biết sớm.. Làm vừa rồi tôi cứ múa rìu qua mắt thợ, thật là xấu hổ."

AQ, nhà chế tác trứ danh đi ra từ học viện Goddy, thật không thể ngờ lại còn trẻ như vậy. Đoàn Mạnh Quân sao có thể may mắn mời được cô vào làm ở Charm chứ?

Đỗ Thế Luân chắp tay với Hoài An: "Thiên thần, xin hãy thu nhận tôi làm đệ tử."

Thời thế thay đổi quá nhanh, Ngô Gia Kiệt cũng đến là kinh ngạc.

".. Anh không cần phải làm quá lên vậy chứ?"

"Không hề. Tôi thật sự ngưỡng mộ cô ấy đã lâu."

Hoài An phất tay cười: "Đệ tử thì thôi đi. Chúng ta thỉnh thoảng có thể giao lưu luận bàn. Thật ra tôi thấy anh có một vài ý tưởng chế tác rất độc đáo."

Ngô Gia Kiệt ở bên cạnh chậc lưỡi cảm thán thế sự xoay vần nhanh hơn chong chóng.

Hoài An đi dạo một vòng căn phòng, khi đứng trước một bảng ghim các thiết kế thì nụ cười đột nhiên cứng lại. Cô bước tới cẩn thận gỡ bản thiết kế một đôi nhẫn xuống.

Thấy hành động thình lình cộng với thái độ bất thường của Hoài An, Đỗ Thế Luân tiến lại hỏi: "Sao vậy?"

"Sao anh lại có bản thiết kế này?" Hoài An hỏi lại, cô cố đè nén cảm xúc nhưng con ngươi vẫn có chút run rẩy.

Mặc dù thỉnh thoảng Hoài An vẫn diễn ra vẻ như vậy, nhưng Ngô Gia Kiệt biết lần này chính là cảm xúc thật của cô. Hắn nheo mày nghi hoặc hỏi: "Cô cũng biết bản thiết kế này à?"

"Cũng ư?" Hoài An hỏi như người mộng du. Đây là bản thiết kế đôi nhẫn cưới của ba mẹ cô, vậy mà mấy người này lại biết.

Đỗ Thế Luân nói: "Bản thiết kế này được một người quen của tôi chế tác, tôi thấy nó khá đặc biệt nên giữ làm tư liệu tham khảo."
 
Chỉnh sửa cuối:
1,993 ❤︎ Bài viết: 63 Tìm chủ đề
Chương 22: Lấy lại kỷ vật.

Đỗ Thế Luân nhìn Hoài An hỏi: "Cô biết chủ nhân của đôi nhẫn này là ai à?"

Tuy bộ nhẫn này được chế tác hoàn mỹ là thế, nhưng kể ra cũng không có nhiều người biết đến nó vì nó là được đặt chế tác riêng.

Đỗ Thế Luân có chút vui ngoài ý muốn nói với Hoài An: "Nếu cô biết thì cô có thể giúp tôi liên hệ với họ được không?"

Hoài An nhìn Đỗ Thế Luân, con ngươi trong suốt như đang kìm nén nói: "Họ mất rồi."

"Hả? Thật ư? Người đeo chiếc nhẫn nữ cũng.."

Đỗ Thế Luân chợt im lặng, cô đã dùng từ "họ" rồi. Hắn có chút hụt hẫng. Tâm nguyện cuối cùng của người đó chính là đưa chiếc nhẫn này trả cho chủ nhân của nó.

"Anh muốn tìm họ làm gì?"

"Tôi đang giữ một trong hai chiếc nhẫn này nên muốn tìm lại chủ nhân của nó để trả lại."

Trong lòng Hoài An lại nổi lên một trận cảm xúc khó mà bình tĩnh, hai tay cô đột nhiên bấu chặt vào bả vai Đỗ Thế Luân: "Anh đang giữ một chiếc ư?"

Đỗ Thế Luân có chút giật mình gật đầu nói: "Đúng vậy, chính là chiếc nhẫn nam."

"Anh có thể đưa cho tôi chiếc nhẫn đó không?"

Đỗ Thế Luân nghi hoặc hỏi lại: "Cô đang giữ chiếc còn lại?"

"Tôi không." Hoài An thẳng thừng đáp. Khi hai người họ chết, đôi nhẫn này cũng biến mất theo. Cô vốn cũng không biết tung tích.

"Vậy thì không được." Đỗ Thế Luân trả lời rất dứt khoát.

"Thật ra là lúc chủ nhân của chiếc nhẫn này khi nhờ người quen của tôi giữ dùm có nói chỉ đưa cho người giữ chiếc còn lại. Bao lâu nay tôi vẫn luôn chờ người đó xuất hiện nhưng quả thật rất khó, chẳng có chút manh mối gì. Thế nên dù cô có là người quen thì tôi cũng không thể tùy tiện đưa cho cô được."

"Người quen đó của anh là Nguyễn Phú Thành."

Đỗ Thế Luân có chút kinh ngạc nhìn Hoài An: "Đúng vậy."

Mẹ Hoài An trước kia cũng từng nhắc qua cái tên này. Cô cũng đã tìm hiểu qua nhưng người này cũng đã chết. Nguyễn Phú Thành là một nghệ nhân kim hoàn cũng có chút danh tiếng trong giới, chỗ thân thiết với Đỗ Lợi Nhân. Hôm trước cô gặp ông ta một mặt cũng vì muốn hỏi thăm một chút nhưng ông ta cũng chỉ nói không biết gì nhiều.

Lúc đầu cô chỉ muốn lấy lại kỷ vật còn xót lại của họ. Nhưng việc ba cô trước khi chết đem nhờ người khác giữ hộ khiến cô không khỏi suy nghĩ lại.

Hoài An hít một hơi sâu, nhìn vào mắt Đỗ Thế Luân nói: "Chủ nhân của đôi nhẫn này chính là ba mẹ của tôi."

Khi cô vừa nói xong cả Đỗ Thế Luân và Ngô Gia Kiệt đều kinh ngạc.

Đỗ Thế Luân nhìn đôi mắt thoáng qua chút mất mát của Hoài An, mãi mới thốt nên lời: "Cô là con của họ ư?"

Vậy có nghĩa là ba mẹ cô đều không còn nữa?

Hoài An gật đầu: "Khi mẹ tôi mất, tôi không trực tiếp an táng, chiếc nhẫn mà mẹ tôi đeo cũng thất lạc. Trước đó bà có nhắc qua một thợ kim hoàn tên Nguyễn Phú Thành. Nhưng khi tôi tìm đến thì đã hay tin ông ấy cũng không còn, gia đình ly tán, từ đó không còn chút manh mối gì."

Khi cô nói đến đây, Đỗ Thế Luân khẽ cụp mắt, che giấu đi nỗi buồn được chôn sâu dưới đáy lòng, đã từng gặm nhấm anh một thời gian dài.

Sợ Đỗ Thế Luân không tin, Hoài An mở một bức ảnh trên điện thoại cho anh xem. Bên trong là một gia đình hạnh phúc, trên tay đôi vợ chồng đeo đôi nhẫn cưới độc nhất vô nhị, cô con gái nhỏ ở giữa nhìn chẳng khác Hoài An là bao.

Tất nhiên nó cũng chỉ là dĩ vãng thôi.

"Tôi tin cô." Đỗ Thế Luân nói. Tự cho là đồng cảnh ngộ, anh biết lúc cô đưa tấm ảnh này ra cũng không mấy dễ chịu gì. Quá khứ một gia đình hạnh phúc thật buồn bã làm sao, khi mà giờ người thân chẳng còn một ai.

"Vậy tôi có thể lấy lại chiếc nhẫn đó chứ."

Đỗ Thế Luân gật đầu.

"Cảm ơn anh."

Như chợt nhớ ra điều gì, Đỗ Thế Luân nói: "Nhưng hiện tại tôi không cầm nó. Tôi đã nhờ người khác giữ hộ rồi."

Hoài An: "Là ai vậy?"

Đỗ Thế Luân cười cười: "Là Quân. Tôi giữ nó cũng khá lâu rồi, không thấy ai đến lấy nên nhờ Quân giữ hộ, tiện thể giúp tôi tìm người luôn. Mà hình như cậu ý để nó ở công ty thì phải."

Nói xong anh ta quay sang Ngô Gia Kiệt hỏi: "Phải không?"

Ngô Gia Kiệt ậm ừ: "Phải."

Đỗ Thế Luân liền quay sang Hoài An nói: "Nó được đặt ở ngay trong phòng làm việc của cô, chính là cái căn phòng ẩn kia đó."

Nói rồi ba người cùng nhau đi lấy. Đây là lần đầu tiên Ngô Gia Kiệt bước chân vào phòng làm việc của Hoài An, cõi lòng hắn dâng lên một vị nồng nàn chua cay.

Thôi, càng kể càng thấy được sự bi thương của hắn.

"Chiếc nhẫn đó để ở trong phòng này à?"

Hoài An tiến lại, đẩy tượng bạc nghiêng bốn lăm độ. Bức tường tách ra làm đôi hiện ra cánh cửa sắt.

Đỗ Thế Luân gật đầu chỉ cái kệ ở chính giữa, trước kia đặt Đế Huyết Hồng ở trên: "Nó nằm bên trong cái trụ đó."

Hoài An nghe vậy mày khẽ nhíu lại. Nhìn Đỗ Thế Luân đến bên kệ mò mẫm một hồi rồi một ô cửa bí mật lộ ra.

"Không thấy đâu."

Quả nhiên!

Hoài An đã từng dờ qua hết các đồ vật trong này, cô cũng phát hiện ra ô bí mật đó, kết quả cái ô đó trống rỗng.

Đỗ Thế Luân như có điều suy nghĩ khẽ vuốt cằm: "Lạ thật."

Hoài An hỏi: "Phòng này những ai có thể vào được?"

Ngô Gia Kiệt: "Tôi, Quân và Luân. Thêm cô là bốn."

Đỗ Thế Luân suy đoán: "Có lẽ nó đã được mang đi chỗ khác." Căn phòng này có mức bảo mật cao thế này, bị trộm đi là không có khả năng.

"Cậu nghĩ Quân cầm đi? Quân cầm nó để làm gì chứ?" Ngô Gia Kiệt bĩu môi nói nhưng mà vẫn liên lạc với Đoàn Mạnh Quân hỏi một chút.

Một lúc sau Ngô Gia Kiệt mặt không cảm xúc quay lại nói với Hoài An: "Đúng là Quân cầm đi thật. Anh ý nói đang để ở nhà mình. Bảo cô tối đến lấy."

Tối đến lấy? Tối? Sao phải tối, bộ sáng không được ư?

Truyền lời xong mà Ngô Gia Kiệt cảm thấy không ổn cho lắm, ánh mắt đăm chiêu nhìn Hoài An.

Hoài An: "..."

Nhìn tôi làm giề?

Đỗ Thế Luân khẽ bật cười nhìn Hoài An với ánh mắt sâu xa nói: "Nếu Quân đã có lời thì phiền cô trực tiếp đến nhà cậu ấy lấy nhẫn giúp tôi nhé. Tôi chắc chắn chiếc nhẫn đó đang được bảo quản rất tốt."

Ngô Gia Kiệt quyết định: "Tôi sẽ đi lấy cùng cô."

Hoài An: "..."

Ha ha ha.

* * *

Chập tối, xe của Đoàn Mạnh Quân đã đỗ trước cửa công ty từ sớm, Ngô Gia Kiệt vừa đi ra nhìn thấy liền nói: "Anh nhiệt tình quá nhỉ?"

Đoàn Mạnh Quân tặng hắn một ánh mắt không tí thiện cảm xong quay qua Hoài An mở cửa mỉm cười lịch thiệp mời cô lên xe.

Hoài An vừa bước vào trong xe, đối Đoàn Mạnh Quân nói lời cảm ơn. Chả hiểu sao đôi mắt cô lại không tự chủ mà rơi trên khóe môi anh. Có lẽ là do chợt nhớ lời nói ban sáng của Ngô Gia Kiệt.

Đoàn Mạnh Quân quay mặt đi rất nhanh, anh chuyên tâm lái xe với thái độ vẫn nhiệt tình như thường. Nhưng Hoài An vẫn kịp nhìn rõ đôi môi đã hết xưng nhưng lại để lộ vết thương nhỏ đã bắt đầu đóng vảy.

Đây rõ ràng là vết cắn.

Không khí trên xe rơi vào trầm lặng. Chẳng ai để ý đến Ngô Gia Kiệt vốn cũng định lên xe cùng nhưng lại bị bỏ rơi.

Hoài An khẽ nhắm mắt lại, bắt đầu hồi tưởng.

Bắt đầu từ đâu nhỉ?

Sau khi xử lý đám người kia, Đoàn Mạnh Quân xuất hiện..

Hoài An vừa nghĩ đến thì những hình ảnh tối qua bắt đầu xuất hiện như một thước phim vô cùng chi tiết.

Chi tiết đến đáng sợ.

Thật kỳ lạ, những lần trước uống say cũng có nhớ được gì đâu mà, sao lần này vừa hồi tưởng cái lại rõ ràng rành mạch như vậy?

Hoài An bây giờ cảm thấy, thì ra trí nhớ tốt nhiều khi cũng không tốt mấy. Cô mở mắt ra lén nhìn Đoàn Mạnh Quân. Anh vẫn chuyên tâm lái xe, dường như cũng không có để ý đến cô.

Cô quay mặt ra cửa sổ, nhìn con đường tấp nập xe cộ. Nhắm mắt lại, khẽ cắn môi. Thì ra cái mỏ kia của Đoàn Mạnh Quân đúng là tác phẩm của cô thật.

Thật là đáng xấu hổ mà!

Mà biểu cảm này của Hoài An phản chiếu qua tấm kính sao lọt được khỏi con mắt Đoàn Mạnh Quân. Khóe môi anh khẽ cong lên cười.

Suốt chẳng đường Đoàn Mạnh Quân thi thoảng sẽ hỏi Hoài An mấy câu, đa phần cô sẽ đáp qua quýt cho xong, có lẽ do nhớ lại mấy cái hành động táo bạo của mình mà ngượng ngùng.

Dì Châu vừa thấy Đoàn Mạnh Quân và Hoài An trở về cùng nhau thì hớn hở ra mặt.

Hoài An vẫy tay với dì cười nói: "Cháu chào dì ạ."

Dì Châu cười híp mắt: "Hai đứa về rồi đấy à?"

Ngô Gia Kiệt vốn theo đằng sau nghe vậy liền nói: "Vâng!"

Dì Châu thấy Ngô Gia Kiệt liền tỏ vẻ ngạc nhiên: "Ủa, cả cháu nữa à?"

Ngô Gia Kiệt bỗng chốc mặt đen như đít nồi: "..."

Hắn dù sao cũng là một thằng đàn ông to xác đấy. Cớ gì lại không thấy được hắn?

Cũng vì không nghĩ sẽ gặp lại Hoài An nhanh vậy nên dì Châu khá là bất ngờ và vui mừng. Trong mắt chỉ có Hoài An nên Ngô Gia Kiệt tất nhiên được tàng hình.

"Tối nay cháu sẽ ở lại đây à?" dì Châu nhiệt tình hỏi.

"Vâng, đúng vậy." Ngô Gia Kiệt tưởng dì Châu hỏi mình liền trả lời chắc nịch như đinh đóng cột.

Giờ hắn phải canh chừng Đoàn Mạnh Quân hơn. Lớ ngớ cái bị người phụ nữ nguy hiểm này thịt mất thì làm sao bây giờ?

Dì Châu lườm Ngô Gia Kiệt, khẽ mắng: "Không phải hỏi cháu." Nói rồi bà quay ra Hoài An: "Dì hỏi cháu ý."

"Dạ không phải!"

"Tất nhiên không!"

Hoài An và Ngô Gia Kiệt đồng thanh đáp.

"Cháu chỉ đến lấy chút đồ rồi sẽ đi luôn ạ." Hoài An cười nói.

Biết ngay mà. Làm gì có khả năng. Vừa nãy bà hỏi, thật ra là đang nói ra ý muốn trong bụng mình ấy thôi. Dẫu vậy thì bà vẫn có chút hụt hẫng.

Hoài An hỏi Đoàn Mạnh Quân: "Anh để chiếc nhẫn đó ở đâu vậy?"

"Tôi để trên phòng. Tôi đưa em đi lấy."

Dì Châu ở trong lòng âm thầm giơ ngón cái cho Đoàn Mạnh Quân, thanh niên này đúng là không khiến bà lo lắng.

Ngược lại, Ngô Gia Kiệt tính đi theo. Dì Châu thấy vậy liền vội ngăn lại: "Cháu đi theo làm gì?"

"Tất nhiên là canh chừng rồi."

Dì Châu cốc vào đầu hắn, khẽ mắng: "Thấy mình là cái bóng đèn chưa đủ sáng à? Hay tính làm cái đèn pha luôn?"

"Dì không biết đâu, hai người họ ở riêng với nhau nhỡ may xảy ra chuyện gì thì sao." Hắn đã rút được kinh nghiệm từ mấy lần trước rồi.

"Xảy ra chuyện gì không phải rất tốt sao?" Dì Châu nói với vẻ đương nhiên.

Ngô Gia Kiệt: "Hả?" Tốt chỗ nào chứ?

Ể, mà sao thấy sai sai.

Dì Châu nhìn Ngô Gia Kiệt, không hài lòng trỏ tay dí trán hắn: "Mà dì thấy thái độ của cháu không được đâu nhé. Sao cứ nhìn bé An hằm hằm như kẻ thù không đội trời chung thế?"

Bé An?

Ngô Gia Kiệt bỗng chốc nổi hết cả da gà. Không tin nổi, vội hỏi: "Cô ta đã đến đây mấy lần rồi?"

"Tối qua mới là lần đầu tiên."

"Hả? Mới lần đầu thôi mà đã tẩy não được dì rồi?"

Dì Châu lại dí trán hắn: "Tẩy, tẩy cái đầu cháu. Dì thấy cháu mới là cái đứa cần được tẩy não."

Dì Châu thở dài trách móc: "Khó khăn lắm Quân mới gặp được cô gái mình thích. Cháu không giúp anh mình thì thôi, lại còn tính cản trở nó nữa."

"Nhưng cô ta thì không được. Cô ta không phải người tốt."

Dì Châu cau mày: "Sao bé An không phải người tốt."

"Thì.. Thì là cảm giác của cháu thấy thế?"

Dì Châu nhìn Ngô Gia Kiệt đầy khinh bỉ, còn đặc biệt lên giọng nhấn mạnh: "Ha? Cảm giác à?"

"Vâng."

"Hừ! Dì thấy cháu mới không phải người tốt."

"Hả? Au! Sao dì lại véo tai cháu?"

Dì Châu thở dài: "Hai.. I.. I, còn tính bảo cháu giúp Quân một tay. Vậy mà, hừ, đúng là chả được cái tích sự gì."

"Sao dì lại nói cháu như thế? Á, au.. Dì.. Dì nhẹ tay chút.."

"Từ giờ dì cấm cháu lại gần hai đứa nó, cấm làm kỳ đà cản mũi, ở yên một chỗ an phận cho dì."

"Không được. Cháu.. Á.. Đau.. Đau.."

"Còn dám nói nữa."

"Dì, nhẹ tay chút, nhẹ tay chút, tai cháu sắp lìa rồi."

Ngô Gia Kiệt vừa ôm tai vừa không ngừng kêu oai oái, bị dì Châu vừa mắng vừa lôi đi.
 
Chỉnh sửa cuối:
1,993 ❤︎ Bài viết: 63 Tìm chủ đề
Chương 53:

Trong văn phòng của tập đoàn Thiệu Bảo thỉnh thoảng phát ra tiếng loảng xoảng của đồ đạc bị ném.

Trần Ngọc Hân nghiến răng nghiến lợi: "AQ? Con đó mà là AQ? Mấy tòa soạn báo này điên hết rồi hay sao? Tung ra mấy tin nhảm nhí này."

Trần Chí Huy ở bên cạnh cười nhạt muốn nói mấy tòa báo đó đều có sự uy tín lâu đời, tin tức họ đưa ra luôn được kiểm chứng kỹ lưỡng.

"Trưởng quản lý thiết kế của Charm thì ra lại là một nhân vật phong vân ở nước ngoài."

Trần Ngọc Hân lườm Trần Chí Huy: "Anh.."

Trần Chí Huy: "Em nên nghĩ đến giải pháp trước mắt cho Thiệu Bảo đi, cái chuyện gián điệp kia là một tay em tự chủ trương, cổ phiếu công ty đang tụt dốc không phanh, nếu em còn.."

Trần Ngọc Hân hừ lạnh: "Anh nói gì vậy? Chuyện này không phải là do một mình anh giấu diếm làm ra à?"

Trần Chí Huy khẽ híp mắt.

Trần Ngọc Hân cười khinh miệt: "Sao? Anh không nhận?"

Trần Chí Huy lộ vẻ tươi cười nói: "Anh sẽ thay em gánh toàn bộ trách nhiệm. Ai bảo anh là anh trai của em cơ chứ."

Trần Ngọc Hân để lại một tiếng hừ lạnh rồi rời đi.

Khi cánh cửa phòng đóng lại, hai tay Trần Chí Huy nắm lại thành quyền, gân xanh nổi lên trông vô cùng đáng sợ, ánh mắt đã nhanh chóng chuyển sang tối sầm.

Trong căn phòng ngủ xa hoa liên tục phát ra tiếng thở dốc của đôi nam nữ, phải rất lâu sau thì mới dừng lại.

"Anh yên tâm, chuyện này em sẽ nhờ ba giải quyết."

Trần Chí Huy hôn lên hõm cổ cô nói: "Cảm ơn em."

Cô gái khẽ đẩy anh ra: "Hừ, vụ lần trước em còn chưa tha lỗi cho anh đâu."

"Có người lợi dụng lúc anh cùng thư ký đi bàn chuyện làm ăn chụp lén, cố tình chọn mấy góc kia để dễ gây hiểu lầm. Anh chỉ yêu mình em thôi, người thư ký đó anh cũng cho nghỉ việc rồi."

"Hừ, kẻ nào mà lại đáng ghét vậy?"

* * *

Trong quán cà phê, ánh mặt trời xuyên qua tán lá điểm xuyến lên chiếc bàn nhỏ, làm những làn khói bốc lên từ tách trà càng trở nên rõ ràng.

Hoài An nhìn Trần Chí Huy thở dài lắc đầu: "Tôi tưởng anh phải rất bận rộn cơ, còn có thời gian gọi tôi ra đây à?"

Trần Chí Huy nhún vai: "Giải quyết mọi chuyện xong thì tất nhiên phải gọi người tạo cho tôi công ăn việc làm ra để cảm ơn rồi."

Hoài An tặc lưỡi: "Khuôn mặt này cũng chỉ lừa gạt được mấy em gái ngây thơ thôi."

Trần Chí Huy mỉm cười: "Tôi sẽ xem đó như một lời khen vậy."

Trần Chí Huy thò vào trong túi áo rồi lấy ra một tấm ảnh đặt lên bàn, đẩy đến trước mặt Hoài An: "Chắc tôi cũng không cần phải nói nhiều."

Hoài An nhìn chiếc ảnh chụp chiếc nhẫn của mẹ mình, đầu chân mày khẽ nhíu: "Anh đang giữ nó?"

Trần Chí Huy cười: "Lúc đầu nghĩ giữ lại kỷ vật giúp cô nên mới lén giấu đi."

Hoài An nhìn Trần Chí Huy chờ hắn cười rồi nói tiếp.

"Tôi muốn lên thuyền cùng cô."

Hoài An chìa tay ra: "Đưa tôi chiếc nhẫn đó."

Trần Chí Huy bật cười: "Tôi sẽ không cầm theo bên mình, tôi đã cất nó ở một nơi vô cùng cẩn thận rồi. Với lại mong thời gian tới cô hãy giơ cao đánh khẽ, tôi thật sự rất đau đầu khi phải giải quyết mấy chuyện kia."

Hoài An nhướng mày: "Trò của mấy người bày ra."

Nghĩ đến đây Trần Chí Huy lại hít thở không thông, hừ lạnh nói: "Cũng chỉ có người ngu ngốc như cô ta mới nghĩ ra được trò này."

Hoài An: "Sao lại cô? Không phải là em gái đáng yêu ngốc nghếch của anh à?"

Trần Chí Huy cười trừ. Trước khi rời đi, còn bỏ lại một câu: "Tôi chờ câu trả lời của cô nhưng đừng để tôi chờ quá lâu nhé. Cô biết tôi cần gì và tôi cũng vậy. Chúng ta là hợp tác đôi bên cùng có lợi."

Hoài An cười lạnh: "Vậy sao? Anh nghĩ tôi sẽ hợp tác với anh?"

Ánh mắt Trần Chí Huy hạ xuống tấm ảnh chiếc nhẫn: "Tôi nghĩ cô chắc chắn muốn nó."

Hoài An khẽ nhếch miệng, ánh mắt vô cảm nhìn theo Trần Chí Huy.

Cùng anh ta ư? Đó là chuyện không thể nào xảy ra.

Cô sẽ không bao giờ quên ngày hôm đó anh ta đã ở đấy.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back