1,991 ❤︎ Bài viết: 63 Tìm chủ đề
Chương 47: Tôi muốn ngủ với em.

"Đây là phòng ngủ của anh hả?"

"Ừm."

Nà ní, đây không phải là phòng mà cô ngủ tối qua sao?

Đoàn Mạnh Quân đi đến bên kệ, lấy ra một chiếc hộp được đóng gói cẩn thận, đưa cho Hoài An.

"Cảm ơn anh." Hoài An nhận lấy.

"Em không còn gì muốn nói với tôi sao?"

"Hả?" Hoài An tỏ vẻ không hiểu.

Anh muốn cô hỏi gì? Tại sao anh lại cầm chiếc nhẫn này đi à? Hay là anh vốn biết chiếc nhẫn này là của ba cô nên cố ý cầm đi?

Đoàn Mạnh Quân tiến lại gần Hoài An. Cô vẫn đứng im, khẽ nhăn mày nhìn anh như muốn hỏi: Anh muốn làm gì?

Khi hai người chỉ còn cách một bước chân. Anh cúi người xuống, ghé vào tai cô thì thầm: "Chưa từng nghe qua, say rượu cũng bị mất trí nhớ."

Hoài An giật mình, tim bỗng đập thình thịch. Chột dạ mà lui lại một bước.

"Anh.. h nói gì thế? Tôi không hiểu."

Đôi mắt đen láy của anh nhìn sâu vào mắt cô. Như muốn xem cô định chối như nào. Hoài An né tránh ánh mắt anh, nhưng đôi mắt lại rơi trên đôi môi ấy. Lúc này, vết thương hiện rõ mồn một.

Sao mày bạo vậy An ơi?

Nhìn môi Đoàn Mạnh Quân bị cắn đến rách mà môi mình chả hề hấn gì. Hoài An tự mắng mình quá khốn nạn.

Không ngờ cũng có ngày cô lại thấy có lỗi với những hành động của mình. Nhưng mà khi đối diện với người đàn ông này, cô luôn cảm thấy sao sao á. Nhất là khi nhìn vào đôi mắt này, tâm cô như bị nhũn ra.

Thật không ổn chút nào!

"X.. xin lỗi! Tôi nhận nhầm người." Hoài An lí nhí.

"Nhận nhầm người?" Đoàn Mạnh Quân khẽ cau mày.

"Cũng may là chúng ta chưa đi quá giới hạn." Hoài An cười xòa.

Đoàn Mạnh Quân nghe xong mặt càng đen như đít nồi, càng ép sát Hoài An, cười tự giễu: "Chưa đi quá giới hạn ư? Em nói, em cưỡng hôn tôi như thế này là vẫn chưa đi quá giới hạn? Hoài An! Vậy rốt cuộc giới hạn của em còn là đến đâu nữa?"

"Tôi.. tôi.. tôi.." Hoài An lắp bắp, đi giật lùi về phía sau, cô lùi một bước thì anh lại tiến một bước.

Tình hình này không ổn rồi. – Hoài An mắng thầm trong lòng.

Trước tình huống khó xử như này thì chỉ có chạy là thượng sách. Cô bất giác quay người, chạy một lèo ra khỏi phòng như tên bắn.

Đoàn Mạnh Quân nhìn theo với vẻ mặt bất lực. Vừa nãy, mỗi một bước cô lùi đều là hướng ra cửa nên anh cũng đoán được là cô sẽ chạy mà. Cũng thông minh đấy!

Anh khẽ lắc đầu, đi xuống lầu theo.

Ngô Gia Kiệt bị dì Châu giữ kè kè ở phòng khách, cứ ngóng trông lên lầu với một tâm trạng cồn cào, lo lắng. Trái ngược với hắn, dì Châu cũng ngóng lên lầu, nhưng là với tâm thái vô cùng vui vẻ.

Hai người thấy Hoài An phi như bị ma đuổi xuống lầu thì đồng thanh hỏi.

Ngô Gia Kiệt: "Sao lâu thế?"

Dì Châu: "Sao nhanh thế?"

Hoài An cười ha ha nói: "Cháu lấy đồ xong rồi. Vậy cháu xin phép về đây ạ."

"Để tôi đưa em về."

Hoài An cứng ngắc quay đầu lại, thấy Đoàn Mạnh Quân từ từ đi xuống cầu thang, bộ dáng rất ung dung.

Hoài An: "Không.. không cần đâu, tôi.."

Còn chưa nói hết câu, dì Châu đã chặn họng: "Ấy, không cần là thế nào. Để Quân đưa cháu về đi."

Ngô Gia Kiệt: "Tôi sẽ đi cùng. Một mình Quân đưa cô về rất nguy hiểm."

Hoài An nhìn hắn gật đầu đầy cảm kích.

Đúng vậy! Nguy hiểm lắm!

Ngô Gia Kiệt: "..."

Không phải chứ? Hiếm khi..

Dì Châu và Đoàn Mạnh Quân đưa mắt nhìn nhau.

Dì Châu nói: "Cái thằng này nói quàng nói xiên. Đưa về nhà thôi thì có gì mà nguy hiểm chứ. Với lại không phải cháu nói tí nữa sẽ giúp dì chọn đồ sao?"

Hả? Giúp gì? Đồ gì?

Còn chưa kịp nghĩ ra đã bị dì Châu đưa tay lên eo véo hỏi: "Phải không?"

Ngô Gia Kiệt cố nhịn đau: "Phải.. phải.."

Đoàn Mạnh Quân khẽ liếc nhìn hắn rồi nhìn Hoài An nói: "Chúng ta đi thôi."

Hoài An nhìn Ngô Gia Kiệt đầy luyến tiếc: "Anh thật sự không đi à?"

Không sợ cô làm gì Đoàn Mạnh Quân nữa à? Đúng là oan cho cô. Cô thì có thể làm gì anh ta cơ chứ? Hu hu.

Dì Châu: "Nó đi khác gì làm bóng đèn.. à ý dì là tí Kiệt phải giúp dì chọn bóng đèn trang trí ấy mà."

Dì Châu cười hiền từ nhìn hắn: "Nhỉ?"

Ngô Gia Kiệt lạnh cả sống lưng: "V.. vâng!"

Suốt chặng đường là một khoảng tĩnh lặng.

Hoài An: "Chuyện đó.. xin lỗi anh."

"Chỉ một câu xin lỗi là chuyện này coi như bỏ qua sao?"

"Tất.. tất nhiên không phải? Tôi sẽ giúp anh một chuyện. Đổi lại, chuyện của chúng ta coi như xí xóa. Anh thấy thế nào?"

"Chuyện gì?" anh hỏi.

"Giúp Charm tìm ra nội gián."

"Hửm? Hóa ra là chuyện này à?"

Hoài An: "..."

Sao anh có thể nói ra câu nhẹ nhàng vậy?

"Anh có vẻ không bất ngờ nhỉ? Anh biết từ lâu rồi à?"

"Đâu có. Tôi cũng rất bất ngờ đấy chứ. Chẳng qua em muốn lấy chuyện này để tôi bỏ qua chuyện kia thì tất nhiên không được."

"Điều kiện này anh còn không vừa lòng."

"Đúng vậy!"

Hoài An mỉm cười, đôi môi hồng khẽ cong: "Vậy anh muốn như thế nào?"

"Tôi muốn ngủ với em."

"Hả?" Nụ cười trên mặt Hoài An cứng ngắc. Không tin nổi nhìn Đoàn Mạnh Quân. Anh cũng đưa mắt lại nhìn cô.

Người đàn ông vô liêm sỉ trước mặt này là ai vậy? Không phải Đoàn Mạnh Quân mà cô biết.

Tuy bình thường anh ta hơi mất kiểm soát về ngôn ngữ tí nhưng cũng đâu đến mức này.
 
1,991 ❤︎ Bài viết: 63 Tìm chủ đề
Chương 48: Tôi không thích ngủ với anh.

"Nụ hôn của anh đáng giá thật đấy." Hoài An mỉa mai.

"Không phải là nụ hôn của tôi đáng giá mà là do em cưỡng hôn tôi nên nó mới đáng giá."

Hoài An cứng họng.

Xe đến trước cổng chung cư. Cô quay qua anh nói: "Đến đây thôi. Cảm ơn anh đã đưa tôi về."

"Em không định mời tôi cốc nước sao?"

"Anh định ngủ với tôi thật đấy à?"

Anh bật cười: "Tôi đâu có nói đùa." Anh nói tiếp: "Nhưng em yên tâm. Mặc dù tôi rất muốn ngủ với em nhưng cũng không phải là bây giờ. Tôi chỉ muốn đưa em về nhà thôi."

Giác quan thứ sáu của anh mách bảo anh nên đưa cô về hẳn nhà mới yên tâm.

"Được chứ?" anh hỏi.

"Cũng được thôi."

Căn hộ cao cấp tọa lạc ở tầng 81 của tòa nhà. Khi Hoài An đang định mở cửa thì Đoàn Mạnh Quân đưa tay cản lại.

"Khoan đã."

"Sao vậy?" cô hỏi.

"Cửa này có dấu hiệu bị phá khóa." Anh nói.

Không phải chứ? Hoài An nhìn kỹ lại khóa cảm ứng của cửa. Đây là khu chung cư cao cấp, bảo an vô cùng tốt. Đặc biệt tầng này. Thanh Phương đang ở nước ngoài. Mấy người kia cũng không thể nào tra ra được chỗ ở của cô nhanh như vậy.

Hơn hết, tên khốn khiếp nào dám phá khóa nhà cô.

"Để tôi vào trước xem thế nào?" anh nói.

Hoài An định cản anh lại nhưng anh đã nhanh chân vào trước. Nếu nhà cô bị đột nhập thật và chẳng may anh có mệnh hệ gì thì chắc là tên Ngô Gia Kiệt sẽ phanh thây cô ra mất.

Vừa bước vào cửa là một cỗ mùi hương thơm lừng ngào ngạt của thức ăn bay ra từ trong bếp.

Hoài An: Giờ trộm cướp đều manh động vậy sao? Còn có thể ung dung nấu ăn chờ chủ nhà về nữa chứ?

Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, người đàn ông từ trong bếp bước ra. Nửa thân trên để trần mặc chiếc tạp dề màu hường, để lộ những đường vân thịt rắn chắc. Khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp, vô cùng hào hứng như đang chào đón người yêu trở về.

"Lucifer yêu dấu! Cuối cùng em cũng trở về rồi. Tôi nhớ em chết mất."

Oscar?

Hoài An có chút kinh ngạc.

Nhìn thấy hai người, anh ta cũng kinh ngạc thốt lên: "Oh, nhà ta có khách à?"

Đoàn Mạnh Quân cau mày nhìn người đàn ông trước mặt.

Lucifer là ai?

Anh nhìn Hoài An.

Là cô?

Còn tên này là ai? Lại còn ăn mặc tùy tiện như vậy? Ung dung ở đây nấu ăn nữa?

Còn cái gì mà nhà ta?

Anh nhìn cô hỏi: "Người quen của em."

"Ừ.. m.. đúng vậy." Nhìn điệu bộ với phong cách ăn mặc chẳng khác gì trai bao của Oscar, Hoài An đúng kiểu một lời khó giải thích.

Đoàn Mạnh Quân nghe xong mặt càng đen.

Oscar: "Hai người.. chắc chưa ăn tối đâu nhỉ? Tôi cũng vừa nấu ăn xong, chúng ta cùng nhau ăn nhé!"

Đoàn Mạnh Quân: "Được."

Một bàn ăn ba người, không khí vô cùng quái dị.

Lúc này Oscar đã mặc thêm chiếc áo phông nên cũng trông đỡ ngứa mắt hơn.

Anh ta nhìn Đoàn Mạnh Quân nói: "Tôi tên là Oscar, hiện đang hành nghề bác sĩ. Còn anh?"

"Tôi là Đoàn Mạnh Quân."

"Ồ. Đã nghe danh." Oscar gật đầu rồi nói tiếp: "Anh là người tình mới của An sao?"

Cả Hoài An và Đoàn Mạnh Quân đều cau mày.

Cô dẫm lên chân Oscar cười nói: "Anh ấy là sếp của tôi."

"À, hóa ra vậy." Oscar cười khà khà nhanh chóng rút chân ra chỗ khác.

Suýt thì mất chân.

Anh ta nhìn Đoàn Mạnh Quân nói: "Anh ăn tự nhiên, cứ coi chúng tôi như người nhà là được."

Rồi anh ta gắp cho Hoài An một miếng thịt, cười tít mắt nói: "Nếm thử xem. Có phải hương vị vẫn như xưa không."

Hoài An: "..."

Lâu ngày không gặp, bị khùng chăng?

Cả bữa ăn, Oscar gắp hết món nọ đến món kia cho Hoài An và còn luôn đặc biệt nhắc nhở Đoàn Mạnh Quân là cứ tự nhiên, đừng khách sáo.

Đoàn Mạnh Quân cũng rất tự nhiên gắp hết món nọ đến món kia cho Hoài An, còn không quên bình phẩm một câu: Ăn cũng tạm.

Hoài An: "..."

Bọn họ nghĩ cô là anh em với nhà heo à?

Ăn xong, Oscar muốn tiễn khách. Đoàn Mạnh Quân cau mày: "Anh không về?"

Oscar tỏ vẻ đương nhiên: "Tôi? Tất nhiên là không. Tôi ở đây mà."

Anh nhìn Hoài An. Cô nói: "Đúng vậy."

"Hai người, một nam một nữ ở cùng nhau?"

Oscar nhún vai: "Cũng có phải chuyện lạ gì đâu." Anh ta cười trêu: "Chẳng lẽ anh cũng muốn ở lại?"

Đoàn Mạnh Quân nhìn Hoài An: "Tôi muốn ở lại."

Oscar trợn tròn mắt: Định mệnh, anh chỉ đùa vậy thôi mà anh ta cũng dám thật.

Hoài An: "Không được."

Đoàn Mạnh Quân: "Tại sao?"

Hoài An: "..."

Tại sao cái quần què gì? Đầu cô có bị úng nước đâu.

Đoàn Mạnh Quân nhìn cô, như kiểu nếu cô không cho anh một câu trả lời thỏa đáng thì anh sẽ không về.

"Vì tôi không thể ngủ với hai người đàn ông cùng một lúc được."

"Khụ.. khụ.. khụ.." Oscar suýt thì sặc nước bọt mà chết.

Hoài An nói tiếp: "Với lại.. tôi không thích ngủ với anh."

Cô vừa nói xong, Oscar phì cười, bị Hoài An nhìn tới, chỉ đành cố nín nhịn quay qua chỗ khác.

Đoàn Mạnh Quân nhìn cô nói: "Em biết ý anh không phải là vậy." Đôi mắt phượng đen bỗng chốc trở nên u buồn.

Mỗi khi nhìn vào đôi mắt ấy, cô đều thấy không được tự nhiên. Cô quay qua chỗ khác nói: "Vậy ý anh là gì? Muốn ở lại đây chẳng lẽ không phải là muốn ngủ với tôi."

"Anh.."

"Nếu anh muốn ở lại để tâm sự thâu đêm với tôi thì cũng không thể được vì.." Cô nhìn Oscar, không nói nữa.

Oscar: "..."

Mắc gì nhìn tôi? Đôi mắt Đoàn Mạnh Quân lạnh lùng liếc qua anh, lóe lên một tia tàn độc xong lại khôi phục lại vẻ u buồn. Nó nhanh đến nỗi Oscar tưởng mình như vừa gặp ảo giác.

"Nếu em còn có việc, vậy thì tôi không làm phiền em nữa." Đoàn Mạnh Quân nói.

Hoài An: Thức thời như vậy?

"Để tôi tiễn anh."

"Không cần đâu." Nói rồi anh cất bước đi. Cứ ba bước ngoảnh lại một lần.

Hoài An: "..."
 
Chỉnh sửa cuối:
1,991 ❤︎ Bài viết: 63 Tìm chủ đề
Chương 53:

Trong văn phòng của tập đoàn Thiệu Bảo thỉnh thoảng phát ra tiếng loảng xoảng của đồ đạc bị ném.

Trần Ngọc Hân nghiến răng nghiến lợi: "AQ? Con đó mà là AQ? Mấy tòa soạn báo này điên hết rồi hay sao? Tung ra mấy tin nhảm nhí này."

Trần Chí Huy ở bên cạnh cười nhạt muốn nói mấy tòa báo đó đều có sự uy tín lâu đời, tin tức họ đưa ra luôn được kiểm chứng kỹ lưỡng.

"Trưởng quản lý thiết kế của Charm thì ra lại là một nhân vật phong vân ở nước ngoài."

Trần Ngọc Hân lườm Trần Chí Huy: "Anh.."

Trần Chí Huy: "Em nên nghĩ đến giải pháp trước mắt cho Thiệu Bảo đi, cái chuyện gián điệp kia là một tay em tự chủ trương, cổ phiếu công ty đang tụt dốc không phanh, nếu em còn.."

Trần Ngọc Hân hừ lạnh: "Anh nói gì vậy? Chuyện này không phải là do một mình anh giấu diếm làm ra à?"

Trần Chí Huy khẽ híp mắt.

Trần Ngọc Hân cười khinh miệt: "Sao? Anh không nhận?"

Trần Chí Huy lộ vẻ tươi cười nói: "Anh sẽ thay em gánh toàn bộ trách nhiệm. Ai bảo anh là anh trai của em cơ chứ."

Trần Ngọc Hân để lại một tiếng hừ lạnh rồi rời đi.

Khi cánh cửa phòng đóng lại, hai tay Trần Chí Huy nắm lại thành quyền, gân xanh nổi lên trông vô cùng đáng sợ, ánh mắt đã nhanh chóng chuyển sang tối sầm.

Trong căn phòng ngủ xa hoa liên tục phát ra tiếng thở dốc của đôi nam nữ, phải rất lâu sau thì mới dừng lại.

"Anh yên tâm, chuyện này em sẽ nhờ ba giải quyết."

Trần Chí Huy hôn lên hõm cổ cô nói: "Cảm ơn em."

Cô gái khẽ đẩy anh ra: "Hừ, vụ lần trước em còn chưa tha lỗi cho anh đâu."

"Có người lợi dụng lúc anh cùng thư ký đi bàn chuyện làm ăn chụp lén, cố tình chọn mấy góc kia để dễ gây hiểu lầm. Anh chỉ yêu mình em thôi, người thư ký đó anh cũng cho nghỉ việc rồi."

"Hừ, kẻ nào mà lại đáng ghét vậy?"

* * *

Trong quán cà phê, ánh mặt trời xuyên qua tán lá điểm xuyến lên chiếc bàn nhỏ, làm những làn khói bốc lên từ tách trà càng trở nên rõ ràng.

Hoài An nhìn Trần Chí Huy thở dài lắc đầu: "Tôi tưởng anh phải rất bận rộn cơ, còn có thời gian gọi tôi ra đây à?"

Trần Chí Huy nhún vai: "Giải quyết mọi chuyện xong thì tất nhiên phải gọi người tạo cho tôi công ăn việc làm ra để cảm ơn rồi."

Hoài An tặc lưỡi: "Khuôn mặt này cũng chỉ lừa gạt được mấy em gái ngây thơ thôi."

Trần Chí Huy mỉm cười: "Tôi sẽ xem đó như một lời khen vậy."

Trần Chí Huy thò vào trong túi áo rồi lấy ra một tấm ảnh đặt lên bàn, đẩy đến trước mặt Hoài An: "Chắc tôi cũng không cần phải nói nhiều."

Hoài An nhìn chiếc ảnh chụp chiếc nhẫn của mẹ mình, đầu chân mày khẽ nhíu: "Anh đang giữ nó?"

Trần Chí Huy cười: "Lúc đầu nghĩ giữ lại kỷ vật giúp cô nên mới lén giấu đi."

Hoài An nhìn Trần Chí Huy chờ hắn cười rồi nói tiếp.

"Tôi muốn lên thuyền cùng cô."

Hoài An chìa tay ra: "Đưa tôi chiếc nhẫn đó."

Trần Chí Huy bật cười: "Tôi sẽ không cầm theo bên mình, tôi đã cất nó ở một nơi vô cùng cẩn thận rồi. Với lại mong thời gian tới cô hãy giơ cao đánh khẽ, tôi thật sự rất đau đầu khi phải giải quyết mấy chuyện kia."

Hoài An nhướng mày: "Trò của mấy người bày ra."

Nghĩ đến đây Trần Chí Huy lại hít thở không thông, hừ lạnh nói: "Cũng chỉ có người ngu ngốc như cô ta mới nghĩ ra được trò này."

Hoài An: "Sao lại cô? Không phải là em gái đáng yêu ngốc nghếch của anh à?"

Trần Chí Huy cười trừ. Trước khi rời đi, còn bỏ lại một câu: "Tôi chờ câu trả lời của cô nhưng đừng để tôi chờ quá lâu nhé. Cô biết tôi cần gì và tôi cũng vậy. Chúng ta là hợp tác đôi bên cùng có lợi."

Hoài An cười lạnh: "Vậy sao? Anh nghĩ tôi sẽ hợp tác với anh?"

Ánh mắt Trần Chí Huy hạ xuống tấm ảnh chiếc nhẫn: "Tôi nghĩ cô chắc chắn muốn nó."

Hoài An khẽ nhếch miệng, ánh mắt vô cảm nhìn theo Trần Chí Huy.

Cùng anh ta ư? Đó là chuyện không thể nào xảy ra.

Cô sẽ không bao giờ quên ngày hôm đó anh ta đã ở đấy.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back