244 ❤︎ Bài viết: 25 Tìm chủ đề
2554 6
|Since 12/2018|

Gió thổi, gió lùa, những giọt cảm xúc ấy cũng không chịu khô đi mà vẫn luôn chỉ ngưng đọng lại.

Chỉ có thời gian, chỉ có thời gian mới làm cho chúng dần mai một.

Không, dù trải qua biết bao thời gian, có những cảm xúc cũng mãi chẳng nhạt nhòa.

Chỉ có người ấp ôm chúng chết đi, chúng mới cùng người đó bước xuống Hoàng Tuyền tăm tối.

[Những giọt cảm xúc này, vì quá mãnh liệt nên đã đọng lại nơi đây chứ không rơi tuột xuống trang Google Keep :v.]


Tác giả:​

Cảnh Vận

Link góp ý:​

[Thảo luận - Góp ý] - Các tác phẩm của Cảnh Vận

Nếu bạn chưa là thành viên của diễn đàn thì nhanh tay đăng kí để ủng hộ mình nha: Đăng Ký

ZJ1xWBg.png
 
Chỉnh sửa cuối:
244 ❤︎ Bài viết: 25 Tìm chủ đề
01

Tôi chợt nghĩ, tôi với cậu, thật giống hoa Hướng Dương và Mặt Trời.

Hướng Dương hướng về phía Mặt Trời, người ta nói, đó là hi vọng. Đúng, đó là hi vọng. Cũng giống như tôi với cậu mà thôi.

Tôi là Hướng Dương, cậu là Mặt Trời. Tôi vì ánh sáng của cậu mà hướng tới, để sưởi ấm trái tim và thân hình nhỏ nhoi. Hướng tới, tôi ôm theo niềm hi vọng bé nhỏ, mong ước rằng sẽ được cậu để ý, mong ước rằng ánh sáng ấy sẽ chỉ tỏa vì mình tôi.

Nhưng, đâu có, chuyện ấy sẽ chẳng thể nào xảy ra. Mặt Trời là của toàn vũ trụ, đâu phải chỉ dành riêng cho một kẻ ích kỉ. Cũng giống như khi nói Hướng Dương và Mặt Trời là hi vọng, người ta đâu có nghĩ tới khoảng cách giữa chúng là sẽ chẳng bao giờ rút ngắn. Nếu niềm hi vọng ấy là có thể chạm tới Mặt Trời, giống như tôi đây, một bông Hướng Dương viển vông, hão huyền và ích kỉ, thì hãy cứ ngủ đi, trong giấc mơ, niềm hi vọng ấy sẽ được đáp ứng.

Trong Tiếng Anh, Hướng Dương là Sunflower nhỉ? Hoa Mặt Trời... Hướng Dương, ngươi và Mặt Trời đang được đặt gần nhau đấy.

Nhưng, đó là Hoa Mặt Trời chứ đâu phải Mặt Trời Hoa. Vẫn chỉ là tôi hướng đến cậu, còn cậu, cậu nào có thèm để ý.

Dee,

13/12/2018.
 
244 ❤︎ Bài viết: 25 Tìm chủ đề
02

Bóng tối nơi cậu, những khoảng tối mà tôi đã thấy, chẳng hiểu sao tôi cũng thấy thật đáng yêu. Nhưng lần này tôi không muốn làm bông Hướng Dương kia nữa. Tôi muốn làm Đom Đóm, một con Đom Đóm với ánh sáng nhỏ nhoi phát ra từ thân mình, từ chính trái tim bé bỏng.

Tôi nguyện làm chú Đom Đóm ấy, bay vào những nơi tối nhất trong trái tim cậu, làm nơi đó rực sáng, dù chỉ là một khoảng nhỏ bé, không đáng kể.

Nhưng, nhỏ thì đã sao? Nếu tôi kiên nhẫn đến cùng, rồi cũng sẽ có một ngày khoảng sáng ấy không còn nhỏ bé nữa.

Dee,

14/12/2018.
 
244 ❤︎ Bài viết: 25 Tìm chủ đề
03

Là mình tôi, hay tất cả mọi người tới thời điểm này đều như thế? Kì thi đến gần, ngày càng gần, nhưng cũng chẳng chịu sờ vào sách vở. Thậm chí, tới khi nước đã ngập đến mắt cá chân, vẫn cứ bình thản và chẳng hề có chút cảm giác nào khác.

Sự náo nức trước kia đi đâu mất rồi? Sự hồi hộp xen lẫn lo sợ của những năm học trước giờ đã ở nơi đâu? Tại sao giờ đây tôi lại chẳng cảm thấy gì cả? Tôi không thích thế, tôi không thích sự bình thản ấy.

Bình thản. Trong đó, tôi cảm thấy có chút gì đó ngang ngược và bất cần đời.

Bình thản. Nghe thật giống như muốn buông xuôi cuộc sống.

Tôi không hiểu, thực sự không hiểu. Không hiểu ý nghĩa của nó, và cũng không hiểu vì sao nó xuất hiện, không hiểu vì sao giờ đây nó vẫn còn tồn tại trong tôi.

Mai thi rồi, nhưng tôi chẳng hề cảm nhận được không khí ấy.

Bình thản, hai chữ này, tôi không thích, ít nhất là ở thời điểm hiện tại.

Dee,

16/12/2018.
 
244 ❤︎ Bài viết: 25 Tìm chủ đề
04

Kể về ước mơ sau này của em họ tôi, bà tôi nói: "Nó lại bảo sau này muốn làm đầu bếp, thế có trời đày không chứ."

Thực ra mơ ước làm đầu bếp cũng đâu có gì là sai. Nó có ước mơ để hướng tới và cố gắng, vậy là đã tốt lắm rồi. Dù rằng, có lẽ, khi trưởng thành nó sẽ không thể thực hiện được, không thể giữ được sự yêu thích đối với công việc ấy như hiện tại, nhưng chí ít, giờ đây, nó vẫn luôn cố gắng và nuôi dưỡng hoài bão về một ngày không xa, mình sẽ có thể đội trên đầu chiếc mũ đầu bếp và làm ra những món ăn thật ngon và đẹp mắt. Không có ước mơ, chỉ làm việc, học tập trong vô định và mặc cảm ép buộc, đó mới là đáng sợ.

Nghề gì cũng như nhau cả, nghề gì cũng sẽ là vô cùng cao quý nếu ta cố gắng, nỗ lực hết mình. Và để được như vậy, đương nhiên phải có sự yêu thích thực sự đối với nghề. Nó thích nấu ăn, ta lại bắt nó cầm viên phấn trắng, chắc chắn nó sẽ cảm thấy không thoải mái và chỉ làm việc trong chán nản. Cũng giống như việc ta bắt một chú chó leo cây, có ép mấy nó cũng chẳng bao giờ thực hiện được suôn sẻ. Cứ để nó sống như những gì nó muốn, đó mới là tốt cho nó. Còn ta, ta chỉ cần ở bên động viên, an ủi, giáo dục và định hướng cho nó lối đi tốt nhất để bước đi an toàn, vui vẻ trên con đường nó chọn, vậy là được.

Không có nghề gì là thấp kém, không có ước mơ nào là kém cao sang, chỉ cần trái tim ta luôn hướng về nó, chỉ cần ta luôn phấn đấu để biến nó thành hiện thực, luôn cố gắng để làm nó thật tốt, nó chắc chắn sẽ là viên kim cương vô giá của cuộc đời ta, và của cả nhân loại.

Dee,

Tháng 12/2018.
 
244 ❤︎ Bài viết: 25 Tìm chủ đề
05

Hãy để tớ lần nữa vì cậu mà nhung nhớ

Từng ngày lật lại những năm tháng mộng mơ

Để cậu biết cậu chưa bao giờ là quá khứ

Nhưng cậu có lẽ vẫn chỉ mãi hững hờ...


Sự hững hờ ấy, tớ không biết là thật hay giả

Nếu là thật, cậu tuyệt đối đừng bao giờ nói ra

Hãy để tớ được thêm một lần mộng tưởng

Hạnh phúc mỏng manh cũng đều ở đó mà ra.


Khoảng cách giữa hai ta, thực ra chẳng xa cũng chẳng gần

Cũng chỉ là 52 ki-lô-mét

Cũng chỉ chừng tiếng rưỡi đồng hồ trên xe buýt

Nhưng tớ hiện tại, chẳng thể tự biến khoảng cách đó thành không.


Dee,

Tháng 12/2018.
 
244 ❤︎ Bài viết: 25 Tìm chủ đề
06

Cậu đã từng bị ai đó nói thẳng rằng họ ghét cậu chưa ?

"Tao ghét con H quá mày ạ."

"I hate you."

Tớ biết, mọi người - và kể cả tớ - vẫn thường chỉ trích và khinh bỉ những người hay nói xấu sau lưng người khác, vẫn thường tự hỏi rằng tại sao họ không thể trực tiếp đứng trước mặt tớ mà nói ra những câu chữ cay nghiệt ấy. Đã từng có rất nhiều lần, tớ tự nhủ với bản thân một câu nói, rằng "Đừng bao giờ quan tâm tới những kẻ nói xấu sau lưng bạn, vì vị trí của họ mãi mãi là ở đó mà thôi."

Nhưng cậu biết không, khi thực sự đối mặt với sự thẳng thắn ấy rồi, tớ mới thấy, nói xấu sau lưng vẫn dễ chịu hơn nhiều lắm...

Dee,

12/12/2019.
 
244 ❤︎ Bài viết: 25 Tìm chủ đề
07

To: My Ex-Deskush*

(* : Sự kết hợp của "deskmate" và "crush")


Tôi đã nói với cậu chưa nhỉ? Đã từng có rất nhiều lần, tôi dành riêng cho cậu biết bao câu từ trên trang giấy, dành riêng cho cậu bao tâm tư và tình cảm của tôi. Cậu biết vì sao tôi thích cậu không? Có biết tại sao tôi hay so sánh cậu với Dư Hoài đến thế? Cậu, cả về ngoại hình và tính cách, đương nhiên vẫn không bao giờ có thể bằng chàng trai cùng Cảnh Cảnh đi qua ba năm Chấn Hoa khi ấy. Nhưng cậu nào biết được, đối với tôi, chẳng biết từ khi nào cậu đã trở thành một Dư Hoài thứ hai. Từ những phút giây đầu hụt hẫng, không hiểu bằng cách nào sau đó lại cho tôi cảm giác may mắn và vui vẻ biết bao.

Cậu có biết không, khi những người bạn khác nói tôi với cậu thân thiết đến nhường nào, tôi giống cậu ra sao, rằng nhìn tôi và cậu đáng yêu đến thế nào, tôi không thể ép khóe môi mình không cong lên mà nở một nụ cười.

Nhưng những điều ấy, tất cả, đều gắn với hai chữ "trước kia".

Từ khi chúng ta không còn là một người bạn cùng bàn, cậu cũng đã chẳng còn là cậu bạn đáng yêu của tôi nữa. Tôi không biết, rằng cậu của giờ đây hay trước kia mới là cậu tuyệt vời nhất. Tôi chỉ biết rằng, cậu đã chẳng còn khiến con tim tôi loạn nhịp mỗi khi nghĩ đến, cũng chẳng còn mang lại cho tôi cảm giác an yên.

Cậu có nhận ra không? Cậu đã thay đổi rồi. Khác. Rất khác. Cậu đã chẳng còn đáng yêu theo cách mà chàng thiếu niên cao gầy lay động trái tim tôi hồi đầu năm ấy nữa.

Khi cậu còn chưa tìm hiểu kĩ và hiểu rõ về một con người, khi mà người bạn cùng bàn đầu tiên vẫn luôn tin tưởng và yêu quý cậu có cách ứng xử như lúc ấy, cậu lại chẳng có chút gì thắc mắc, chút gì quan tâm, chỉ thản nhiên cùng người bạn mới cười đùa và chế nhạo.

Xin lỗi, nhưng, crush tôi không phải là người lấy nhân cách của người khác ra để làm trò cười như thế, cũng không phải là người không biết phân biệt phải, trái, đúng, sai.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi tức giận và ghét bỏ người mình từng thầm thương. Cũng là lần đầu tiên, tôi hối hận vì đã thân thiết và đặt cho cậu một biệt danh đặc biệt đến thế. Giờ đây khi nghĩ tới cái tên ấy, trong tâm trí tôi chỉ tồn tại duy nhất một mong muốn mãnh liệt: có thể xóa đi biệt danh đẹp đẽ đó. "Cewtest Deskmate" ư ? Cậu đã không còn xứng đáng.

Dee,

13/12/2019.
 
244 ❤︎ Bài viết: 25 Tìm chủ đề
08

Có nhiều lúc, tôi thực lòng muốn hỏi một ai đó.

"Mày có thấy tao nhàm chán hay không?"

Đã nhiều năm như thế, tôi rốt cuộc vẫn chưa thể hiểu chính bản thân mình. Khi thì hoạt bát, năng nổ, lúc lại trầm lặng, khép kín. Khi thì mồm miệng không ngớt, lúc lại mệt mỏi chẳng muốn nói một câu. Hướng ngoại hay sống nội tâm? Tôi cũng chẳng biết nữa.

Mọi chuyện sẽ thật đơn giản nếu tôi là kẻ sẵn sàng phớt lờ mọi hành động và cảm nhận của người khác. Nhưng mỗi khi nhìn thấy bạn bè vui vẻ cười cười nói nói, chẳng hiểu sao khóe môi tôi lại luôn vô thức mà vẽ thành một đường cong, giọng nói cứ thế mà vang lên, hùa theo bằng những câu đùa vô nghĩa. Tôi căn bản chỉ là không muốn bản thân trở thành kẻ đáng ghét phá vỡ bầu không khí.

Nhưng tôi lại nào phải một người khéo léo giấu che cảm xúc. Khi mà trong thâm tâm đã chẳng hề dễ chịu, thì mọi câu nói thoát ra khỏi miệng đều không tránh khỏi sự nhàm chán cuốn theo. Từ một đứa khờ muốn hòa nhập bằng những câu đùa ngốc nghếch, tôi trong mắt mọi người có lẽ đã trở thành một kẻ vừa lố bịch vừa vô vị, nhạt nhẽo. Đó, phải chăng, chính là lời lý giải cho hai câu nói thẳng thắn trước kia?

Biết phải đến bao giờ, tôi mới có thể lờ đi xúc cảm của mọi người? Biết phải đến bao giờ, tôi mới có thể hết nhạy cảm và quan tâm hơn nữa đến chút khoảng lặng của riêng mình?

Cứ chú ý đến ánh nhìn và vẻ mặt của người khác cho dù trong lòng đang buồn bã hay đầy bão tố, cứ luôn phải nở nụ cười vì mong muốn mọi người sẽ cảm thấy thoải mái khi ở cạnh bên. Thực sự, có nhiều lúc, nhìn những điều ấy, những điều mà bản thân đã làm, thu hồi lại khóe môi đang cong lên đó, dành chút lặng yên, tĩnh tại, nghiêm túc nhìn vào cảm xúc của chính mình, một sự mệt mỏi không nói thành lời bỗng dần dần hiện lên, thoát khỏi màn sương mờ mờ ảo ảo.

Và những giây phút hiếm hoi được bộc lộ tâm trạng của bản thân, những giây phút được thoải mái mà gắt gỏng, lờ đi những lời nói, những con người khiến mình mệt mỏi hay không hề ưa thích, những khoảng thời gian ấy, thực sự rất dễ chịu.

Liệu phải đến bao giờ...

Dee,

24/12/2019.
 
244 ❤︎ Bài viết: 25 Tìm chủ đề
09

Tôi đã từng nghĩ rằng, tôi thật giống Trần Kiến Hạ. Cũng đã từng hằng mong ước, rằng tôi sẽ có một thanh xuân như Cảnh Cảnh năm ấy. Nhưng tôi sai rồi, hoàn toàn sai. Ngay từ đầu, tôi đã chẳng thể so sánh được với hai cô gái ấy. Kiến Hạ có Lý Nhiên, Cảnh Cảnh có Dư Hoài. Còn tôi, chẳng có một ai. Cho dù hoàn cảnh của họ có giống tôi đến thế nào đi chăng nữa, cho dù có ai đó nói với tôi rằng hạnh phúc của tôi đang đợi chờ ở tương lai, thì tôi căn bản đã chẳng còn giữ nổi lòng kiên nhẫn. Tôi chỉ muốn có được một không gian của riêng tôi để mà yên tĩnh nghĩ suy, mà gặm nhấm, xóa nhòa mọi phiền não. Để rồi khi lần nữa bước ra thế giới ngoài kia, trở lại chốn xô bồ, huyên náo đầy thị phi, tôi sẽ là một tôi tuyệt vời nhất, không quan tâm, không sợ hãi, tự tin thể hiện cá tính của chính mình.

Dee,

21:00p.m

25/12/2019.
 
244 ❤︎ Bài viết: 25 Tìm chủ đề
10

Hóa ra, Chấn Hoa trong lòng tớ vẫn luôn chiếm một vị trí quan trọng như thế.

Thời gian vốn dĩ chẳng thể nào làm mờ đi những tình cảm mà con người ta đã trân trọng khắc ghi tận đáy lòng. Chấn Hoa, cái tên thân thương nhường ấy, nơi mang lại cho tớ những cảm xúc đẹp đẽ và cảm giác lâng lâng, xao xuyến mỗi khi nghĩ tới, vốn dĩ đã được tớ chôn chặt nơi sâu thẳm con tim.

Châu Châu - Lâm Dương, Cảnh Cảnh - Dư Hoài, Kiến Hạ - Lý Nhiên, Thịnh Hoài Nam và Lạc Chỉ. Những con người ấy, những tình cảm ấy, đáng yêu đến chừng nào. Chỉ cần một phân đoạn nho nhỏ, mỗi khi nhìn lại, đều như mang tớ trở về những năm tháng tươi vui của chính mình. Dõi theo từng biến chuyển tâm trạng của những cô cậu thiếu niên mà mình vẫn luôn yêu mến dù đã trải qua bao ngày tháng, vẫn hệt như ngày nào, tớ lần nữa cùng họ sống trong những cung bậc cảm xúc của cơn gió thanh xuân nhẹ nhàng mơn trớn. Từng tiếng cười, từng giọt nước mắt, từng biểu cảm từ đau đớn đến phẫn nộ, buồn vui, tất cả chợt theo từng câu chữ, từng thước phim mà lũ lượt ùa về, nguyên vẹn như chưa từng lướt qua dòng thời gian. Căn phòng nhỏ khi đó, chiếc điện thoại còn sáng đèn trong bóng tối lẻ loi, tiếng cười cố nén lại trong không gian tĩnh lặng, những giọt nước mắt cố nuốt về hay hòa vào màn đêm, nét cười khó hiểu xen lẫn chút biểu cảm bất lực, những dòng suy tưởng miên man không rõ điểm dừng, hay cái bặm môi cùng đôi mày nhíu lại đầy tức giận... tất cả đều đang hiện hữu ngay trước mắt, tựa như chỉ cần một lần vươn tay là có thể chạm vào tất cả, ôm trọn trong lòng, siết chặt.


Cảm ơn Chấn Hoa, vì đã đánh tan những muộn phiền.

Cảm ơn Chấn Hoa, vì đã luôn cho tớ cảm giác thực sự được sống.

Và cảm ơn Chấn Hoa, vì vẫn luôn ở bên tớ dù đã có bao điều đổi thay.


Dee,

22:10p.m

25/12/2019.
 
244 ❤︎ Bài viết: 25 Tìm chủ đề
11

Cậu nhận ra rằng tôi không thích những trò trêu chọc của cậu và cô bạn cùng bàn hiện tại rồi đúng không? Vậy nên dạo gần đây cậu mới không còn cười hùa với cô ấy mỗi lần như vậy nữa?

À, không hẳn là không còn... Chỉ là "không còn nhiều như trước kia".

Chiều hôm nay, cô bạn ấy lại lần nữa làm những điều khiến tôi chẳng hề thoải mái. Có phải là cậu đã để ý được vẻ khó chịu của tôi sau mỗi lần như thế? Nếu không phải như vậy, tại sao khi giờ giải lao đến, cậu lại bất chợt đến bắt chuyện với tôi như những ngày đầu tiên?

Nhưng cậu biết không... Sự vui mừng khoảnh khắc ấy, trải qua một chiều dài đằng đẵng, lại theo ánh triều dương mà tan chảy, để rồi khi đêm đến, lại lộ ra chút gì đó băn khoăn, hụt hẫng, mờ nhạt thấp thoáng một xúc cảm đượm buồn. Cậu có để ý không? Những dòng tin nhắn gửi đi của chúng ta từ trước tới giờ, chủ đề cuộc nói chuyện của hai ta bây giờ và khi ấy, tất cả, hầu như chỉ là về học tập. Thật sự, thật sự rất hiếm, tôi mới thấy chúng ta tán gẫu với nhau những chuyện trên trời dưới bể, hay bàn về sở thích, tuổi thơ mà không có sự tham gia của một người nào khác.

Ngay cả ngày hôm nay, lý do mà cậu chọn để bắt chuyện với tôi cũng là về Đề cương Toán giữa kì. Tôi có thể chắc chắn đó chỉ là cái cớ cậu sử dụng, chứ mục đích thực sự hoàn toàn không nằm ở câu trả lời về cách giải. Vì tôi biết rõ, bài toán ấy đối với cậu chẳng bao giờ là một vấn đề. Hóa ra tôi nhàm chán đến vậy sao - trong suy nghĩ của cậu? Hay căn bản chỉ như tôi vẫn luôn tự thuyết phục chính mình, do cậu quá vụng về.

Nhưng vì sao, vì sao chỉ sau khi cô bạn ấy đi rồi, cậu mới dám nhìn tôi mà mở miệng? Vì sao chỉ khi ấy, cậu mới không còn bỡn cợt mà trở về đúng con người tôi đã từng thương? Vì sao, vì sao chứ?

Có lẽ, chỉ đơn giản bởi cậu coi tôi là một người bạn bình thường như bao người bạn không mấy thân thiết khác. Có lẽ, chỉ đơn giản bởi cậu vẫn luôn tốt bụng như ngày nào, không muốn bất cứ một ai vì cậu mà phải chịu tổn thương.

Hoặc, tất cả chỉ là một mình tôi suy diễn. Có lẽ cậu vẫn tự nhiên như thế, chẳng phải vì tôi, cũng chẳng vì ai khác...

Có một điều mà tôi vẫn luôn muốn nói với cậu, dù biết rằng tôi sẽ chẳng khi nào có thể. Cứ mỗi khi ngoảnh lại nhìn những ngày đầu năm, mọi người đều lầm tưởng về mối quan hệ giữa hai chúng ta ấy, cứ mỗi khi nhớ đến từng câu khẳng định chắc nịch rằng chúng ta đã từng thân thiết một cách đáng yêu đến chừng nào, một cảm giác nhói đau bỗng như chẳng thể kìm nén mà ùa tới, nhấn chìm chính bản thân tôi trong cơn lũ của kí ức. Hoài niệm. Tiếc nuối.

Làm ơn, hãy cho tôi một lý do để có thể thích cậu lần nữa.

Dee,

21:45p.m

03/01/2020.
 
244 ❤︎ Bài viết: 25 Tìm chủ đề
12

Mái tóc xoăn nhẹ đọng từng giọt nắng

U mê trong ánh mắt

Cậu là ai ?

Là người tôi thực sự thương,

Hay chỉ là mảnh ghép lấp đầy khoảng trống ?

Cậu là ai ?

Là người sẽ cùng tôi tay trong tay vượt từng cơn gió,

Hay chỉ gieo thương nhớ rồi ngoảnh mặt, quay đầu ?


Ngày hôm ấy, không khí mang theo một mùi vị khang khác, trái tim cũng đã chẳng còn giữ nhịp đập ban đầu.

Gió hoàng hôn vờn quanh mái tóc, phảng phất nụ cười cậu mơn man gò má, ôm trọn bờ vai.


.


"Ánh trăng mờ ảo

Huyễn hoặc

Thấp thoáng bóng thu về."


Ai nhớ ai ?

Tôi.

Chỉ mình tôi.

Nhớ cậu, chàng trai trong những vần thơ ánh trăng năm ấy.


.


Những cảm xúc hỗn độn.

Hiện tại và quá khứ.

Chỉ muốn nói với cậu một câu rằng: "Hãy cho tôi một lý do để có thể tiếp tục."


Dee,

12:30a.m

06/12/2019.

Thơ Hai-cư vừa bước qua cửa lớp, cảm hứng thi ca bỗng thức dậy sau một giấc ngủ dài. Dài, thực sự dài, đằng đẵng, có lẽ đã quá một mùa xuân.

Từng nét, từng nét bút lướt nhẹ trên trang giấy, chẳng hề đảm bảo về gieo vần, nhịp điệu, nhưng lại khơi dậy trong tâm hồn một sự hưng phấn và kích động khó tả.

Lâu lắm rồi, cảm giác "tươi mát" dồi dào này mới quay trở lại, lần nữa tràn ngập trong tâm trí.
 
244 ❤︎ Bài viết: 25 Tìm chủ đề
13

Nhiều lúc tớ thấy bản thân mình thật lạ. Khi thì mong ước có một vòng tay ấm áp luôn ôm mình từ phía sau, có một bờ vai rộng lớn, bình yên để mình có thể dựa vào và chia sẻ mọi nỗi niềm. Khi lại cảm thấy một mình như hiện tại thật tốt, chỉ muốn đắm chìm vào hương vị ngọt ngào của cuộc sống trong tiểu thuyết ngôn tình.

Hôm trước vừa tải về một game cung đấu, tên là "Hoàng Hậu Cát Tường", đến nay trái tim lại đã hoàn toàn không muốn dành cho một chàng trai nào khác, bởi lời nói và hành động của các Lam Nhan trong đó thật khiến người ta rung động biết bao...

Dee,

17h30p.m

29/01/2020.
 
244 ❤︎ Bài viết: 25 Tìm chủ đề
14

Các cậu có hiểu cái cảm giác khi nhìn chiếc cây mình chăm sóc từ khi mới là một mầm xanh nhỏ bỗng rụng từng chiếc lá không?


Thương... Thương lắm!


.


Thật bất hạnh cho chiếc cây ấy khi rơi vào tay một đứa biếng nhác như tớ. Hàng ngày, lười tưới nước, lười đưa cây ra ánh sáng. Trong một tuần, có lẽ chỉ có khoảng ba, bốn ngày cây được tắm dưới ánh sáng tự nhiên của đất trời...


Rõ ràng tớ biết cây thiếu ánh sáng như thế nào. Từ một bé Sen Đá nhỏ xinh, cây đã phải vươn mình, cố gắng nghiêng về cửa sổ hòng tìm chút ánh sáng hiếm hoi. Rõ ràng tớ biết là như thế, rõ ràng tớ nhận ra sự thay đổi của cây như vậy, nhưng tớ vẫn chứng nào tật nấy. Cửa sổ không thể mở - vì đó là của phòng trọ kế bên, tớ lại chẳng chịu đi lên một tầng lầu để cho cây ánh sáng trên không gian rộng thênh thang của sân thượng.


Rất may, Sen Đá không cần quá nhiều nước. Chị tớ bảo: "Hai tuần tưới một lần là đủ rồi". Nhưng các cậu biết không, chính đặc điểm ấy lại là lý do chính khiến tớ gần như cướp đi toàn bộ sức sống của cây...


Thói quen của tớ là phải tưới nước đến khi nào nhìn thấy chắc chắn rằng nước đã ngấm vào đất, ấy mới là đủ. Tớ nhớ, khi còn ở nhà, tớ vẫn tưới cho cây Sen Đá trước đó của tớ một lượng như thế, và cây phát triển rất khỏe mạnh (nhưng từ khi tớ lên lớp 10, phải trọ ở Trung tâm Thành phố, trong một lần bất cẩn, không để ý đến đặc điểm vị trí, tớ đã khiến cho bé Sen Đá ấy bị chuột gặm mất rồi...). Ấy vậy mà, không biết là do thể trạng của Sen Đá lần này, hay là do tớ đã nhớ nhầm lượng nước (hoặc cũng có thể do tay tớ to lên), mà sau mấy tuần, mỗi ngày tưới một lượng như thế, Sen Đá lại có dấu hiệu yếu đi. Lá không còn xanh mọng, cũng chẳng còn bụ bẫm. Lá cây xanh sẫm một cách thiếu sức sống, mỏng dẹt, trông như đã bị hút cạn nước bên trong. Và đặc biệt, những chiếc lá gần gốc rất dễ rụng, gần như chỉ cần một cái chạm nhẹ...


Lúc ấy, tớ hoảng hốt nhắn tin cho chị hỏi nguyên do, mới biết được rằng có lẽ do cây úng nước, và khoảng cách giữa các lần tưới nước là tận hai tuần...


Thế đấy. Sau khi biết điều ấy, tớ vốn đã lười lại càng lười hơn. Thường thì khi nào tưới nước, tớ mới cho cây được chìm trong ánh sáng, nên kể từ khi đó, Sen Đá vốn đã ít được tiếp xúc với ánh sáng đất trời giờ lại càng ít hơn.


.


Hôm nay, tớ vừa từ quê lên Thành phố. Cầm ô bước từng bước trên đường, nhìn từng giọt mưa rơi ướt đẫm, tớ mới giật mình nhớ ra, Sen Đá vẫn còn trên sân thượng từ chiều hôm thứ Sáu, và nơi tớ đặt chẳng hề có mái che!


Cứ thế, những giọt mưa, cơn gió, những tiếng còi xe trên bước chân tớ đi về nhà như hóa thành bao xúc cảm đập thẳng vào tim. Vội vã. Lo lắng. Bất an. Và tự trách.


Cửa mở. Sen Đá vẫn đứng đó, dưới làn mưa.


Từng giọt nước mưa lăn trên lá, rơi xuống, ngấm vào đất. Sen Đá vẫn trụ từng phút từng giây, vẫn đứng đó chờ người chủ vô tâm từ bao ngày trước!


Trông cây thật yếu ớt...


Một nỗi sợ không tên dâng lên trong lòng, tớ nhẹ nâng chậu Sen Đá. Khoảnh khắc ấy, tớ đau đớn nhận ra, đây, hình như là lần đầu tiên tớ dịu dàng, cẩn trọng nâng cây lên như vậy... Nhưng tất cả đều đã muộn rồi. Theo từng chuyển động của đôi tay, từng chiếc lá của Sen Đá cứ vậy mà rơi rụng. Con tim tớ như hẫng một nhịp, mọi hoảng loạn khi trước giờ dồn thành đau thương, hối hận.


Áp chậu cây vào nơi gò má, tớ như nghe thấy từng tiếng thở nhè nhẹ, nhiều khi đứt quãng. Dường như buồn bã. Dường như trách móc.


Giờ tớ phải làm gì đây, để bù đắp những lỗi lầm này? Phải làm gì đây, để Sen Đá không tổn thương thêm nữa...


Dee,

18:35p.m

05/01/2020.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back