Bóng tối cuộn lại rồi nứt ra như một cái kén bị xé.
Dương rơi thẳng xuống nền cứng lạnh buốt, toàn thân ê ẩm. Anh cố chống tay nhưng hai lòng bàn tay trơn ướt.. Không phải nước.
Là một chất đen đặc.
Nó dính vào da anh như dầu, lạnh đến tê buốt.
I. Nơi không có tiếng vang
– "Mình đang ở đâu?" – Dương thở dốc.
Không có ai trả lời.
Không khí ở đây không truyền âm – như thể âm thanh bị nuốt đi ngay khi phát ra.
Một căn phòng đen.
Không phải đen vì thiếu ánh sáng.
Mà đen vì
ánh sáng không tồn tại ở đây.
Dương đứng dậy, cảm giác cơ thể nặng gấp đôi.
Rồi một tiếng nói khàn khàn vang lên ngay bên tai:
–
"Chào mừng con, chủ thể phong ấn."
Dương giật người, xoay vòng, nhưng không thấy ai.
– "Ai đó? Ông là gì? Cho tôi ra ngoài!"
Giọng nói lại đáp, lần này từ phía sau:
–
"Ta không phải ai cả. Ta là phần trong con."
–
"Là điều mà mẹ con phong ấn."
Dương siết chặt tay.
– "Rốt cuộc tôi có cái gì trong người?"
Bóng tối phía trước khẽ gợn, rồi tụ lại thành hình dáng mơ hồ của
một đứa bé.
Khoảnh khắc ấy, Dương nghẹt thở.
– ".. Là.. Tôi?" – Dương lùi lại một bước.
Đứa bé gật đầu.
–
"Phần con bị phong ấn lúc ba tuổi."
– "Tại sao?"
–
"Vì nếu không, con đã chết từ lâu."
Không khí đóng băng.
Dương muốn hỏi tiếp nhưng đứa bé đã giơ tay lên.
–
"Ta không còn nhiều thời gian. Con sắp bị M. I mở phong ấn bằng cách tàn bạo nhất."
– "Hắn muốn gì ở tôi?"
Đứa bé nhìn anh bằng đôi mắt đen sâu không đáy:
–
"Hắn muốn lấy năng lực của con. Lấy tất cả. Đổi lại, con sẽ không còn tồn tại."
Ii. Ngoài chiến trường – lụa không còn sức
Trong thực tại, Thống Soái cố chém thêm một đường nữa để cắt vụ xoáy đen nhưng không được.
Lụa lao vào, hét:
– "Trả Dương lại cho tôi!"
Nhưng M. I phất tay nhẹ như phủi bụi.
Một luồng khí đen đẩy Lụa bay ngược.
Cô đập mạnh vào tảng đá, máu ứa ra nơi khóe miệng.
– "LỤA!" – Thống Soái gầm lên.
Cô cố đứng dậy, chân run rẩy.
Nhưng cô không lùi.
– "Ông.. Ông nghĩ.. Chỉ vì ông mạnh.. Mà tôi bỏ cuộc được à?"
– "Tôi đã mất anh ấy một lần rồi. Tôi không để anh ấy biến mất nữa!"
M. I nhìn cô vài giây.
Rồi bật cười một tiếng rất nhỏ.
–
"Tình cảm.. Đúng là thứ yếu đuối nhất."
Lụa lau máu.
– "Nhưng cũng là thứ duy nhất.. Mạnh hơn ông tưởng!"
Cô lao lên lần nữa.
Thống Soái hoảng:
– "lụa! Đừng!"
Nhưng cô không nghe.
Cô thẳng tay đẩy hết
linh cảm,
niềm tin, và
nỗi sợ mất Dương vào đòn tấn công duy nhất mình còn.
Khoảnh khắc cô chạm vào lớp phòng thủ tối của M. I, mọi thứ nổ tung thành ánh sáng.
Iii. Trong khoang đen – phong ấn bắt đầu nứt
Dương quỵ xuống, ngực nhói lên dữ dội khi một cơn đau thấu tim dội vào.
Anh hét lên, tay bấu đất.
Đứa bé – bản thể phong ấn – nhìn anh, sắc mặt nghiêm trọng.
–
"Hắn bắt đầu cưỡng ép mở phong ấn rồi."
– "Làm sao ngăn lại?" – Dương gầm lên, thở dốc.
Đứa bé tiến đến, đặt tay lên ngực Dương.
Ngay lập tức, tim anh đập nhanh như trống trận.
–
"Có hai lựa chọn."
– "Nói đi!"
Đứa bé nhìn Dương, giọng chậm lại:
–
"Một: Để hắn mở phong ấn. Con sẽ mạnh hơn tất cả.. Nhưng mất nhân tính. Con sẽ trở thành vật chứa của hắn."
Dương nghiến răng.
– "Không đời nào."
–
"Hai: Con tự mở một phần phong ấn."
– "Phần nào?"
Đứa bé chạm vào trán anh.
–
"Phần chứa ký ức thật của Lụa."
Dương sững người.
– "Tại sao.. Lại là Lụa?"
Đứa bé mỉm cười buồn:
–
"Vì Lụa chính là người kết nối con với thế giới. Không có ký ức đó, con sẽ không còn lý do để giữ lại mình."
Dương nắm chặt cổ tay đứa bé.
– "Nếu tôi mở.. Tôi có cứu được cô ấy không?"
–
"Nếu không mở.. Cô ấy sẽ chết trước khi phong ấn hoàn tất."
Tim Dương như bị bóp nghẹt.
Trong đầu anh vang lại hình ảnh Lụa mỉm cười, nắm tay anh dưới bóng trăng..
Và cả khoảnh khắc cô biến mất trong tay anh ở chương 10.
Anh cắn răng.
– "Làm đi."
Đứa bé gật đầu.
–
"Con sẽ đau. Rất đau."
Dương cười nhạt, giọng run:
– "Tôi mất cô ấy một lần rồi.. Đau kiểu gì cũng chịu được."
Iv. Lụa sắp bị xóa sạch
Bên ngoài, M. I nâng tay.
Một luồng khí đen bám lên cổ Lụa, kéo cô lên khỏi mặt đất.
Cô nghẹt thở, đôi mắt đỏ hoe.
Thống Soái hét:
– "ngươi đừng làm việc điên rồ!"
M. I nghiêng đầu:
–
"Ta không giết cô ta."
–
"Ta chỉ xóa cô ta – khỏi thằng bé."
Lụa nghe thấy.
Cô cố ngẩng mặt, nói đứt quãng:
– "Đừng.. Làm vậy.."
– "Anh ấy.. Cần tôi.."
M. I không nhìn cô, chỉ siết mạnh tay hơn.
Lụa hét lên, cơ thể run lẩy bẩy.
Cùng lúc đó, bên trong khoang đen, Dương gục xuống khi phong ấn trong ngực nứt toạc.
V. Phong ấn kí ức lụa – mở ra
Một tiếng
tim đập vang lên.
Rồi một tiếng thứ hai.
Thứ ba.
Thứ tư.
Dồn dập như trăm trái tim cùng đập trong một cơ thể.
Ánh sáng tràn ra từ lồng ngực Dương.
Đứa bé thì thầm:
–
"Ký ức đã khóa 18 năm.. Sắp trở lại rồi."
Dương nắm lấy đất, gầm lên khi ánh sáng xé toạc một phần cơ thể anh.
Một giọng nói rất quen vang lên từ xa, từ sâu nhất trong trí nhớ:
"Dương.. Đừng quên em."
Tim anh thắt lại.
Là Lụa.
Giọng nói của Lụa khi họ còn sống – thật sự sống.
Anh thấy hình ảnh:
Cả hai chạy dọc bờ ruộng
Cô bé Lụa đưa anh chiếc vòng cỏ
Dương nói "Sau này lớn lên anh cưới em"
Lụa đỏ mặt đánh anh một cái rồi cười
Dương mở mắt, nghẹn lại:
– "Lụa.. Là người tôi từng.. Yêu từ nhỏ?"
Đứa bé gật đầu.
–
"Đúng. Và đó là lý do con không được chết."
Vi. Bên ngoài – lụa rơi xuống
M. I buông tay.
Lụa rơi xuống đất như một chiếc lá bị gió quật gãy.
Thống Soái lao tới đỡ lấy cô.
– "Lụa! Tỉnh lại!"
– "này! Mở mắt ra!"
Lụa mở mắt mờ đục, thì thầm:
– "Dương.. Cứu anh ấy.."
Rồi cô bất tỉnh.
M. I quay lưng:
–
"Đủ rồi. Giờ ta sẽ kéo bản thể phong ấn ra khỏi thằng bé."
–
"Sau đó.. Nó sẽ không còn là nó nữa."
Vii. Trong khoang đen – dương thức tỉnh
Dương đứng dậy.
Không còn chao đảo.
Không còn sợ hãi.
Một dải ánh sáng quấn quanh cơ thể anh, giống như một dạng năng lượng nguyên thủy.
Đứa bé nhìn anh, giọng nhẹ:
–
"Bây giờ con có thể đánh lại hắn.. Trong một thời gian ngắn."
– "Thế là đủ." – Dương nắm lại tay.
–
"Nhưng nhớ.. Con chỉ mở một phần phong ấn."
–
"Nếu mở hết.. Con sẽ không còn là con nữa."
Dương gật đầu.
Rồi ánh sáng bùng nổ.
Bóng tối nứt ra.
Viii. Quay lại chiến trường
M. I đang chuẩn bị mở vòng xoáy thứ hai thì
một tia sáng trắng chém ngang không gian.
Không phải kiếm.
Không phải phép thuật.
Là
một nhịp tim.
Không gian nổ tung.
Một bàn tay vươn ra khỏi khe nứt.
Dương bước ra, đôi mắt sáng rực, hơi thở dài và sâu như vừa thức dậy từ một cơn ngủ dài 18 năm.
Thống Soái thở dốc:
– "Dương.. Con.."
Lụa – dù bất tỉnh – vẫn khẽ mỉm cười như nhận ra anh.
Còn M. I..
Hắn không cười nữa.
Hắn lùi nửa bước – một điều hắn chưa từng làm từ đầu chuyện đến nay.
–
".. Phong ấn cấp 1? Ngươi dám mở nó sao?"
Dương không trả lời.
Anh nắm chặt tay, mắt dán vào M. I.
–
"Nếu ông chạm vào Lụa lần nữa.. Tôi sẽ xé nát cái mặt nạ của ông."
Không ai từng nghe Dương nói giọng đó.
Không phải giận dữ.
Không phải sốc.
Mà là
lời tuyên chiến thật sự.
Không khí rung lên.
Mặt đất nứt.
Ánh sáng trắng xoáy quanh anh.
Dấu hiệu thứ hai trên lưỡi kiếm**
Không ai biết khoảnh khắc đó đã kéo dài bao lâu - một hơi thở, một nhịp tim, hay cả một đời người - chỉ biết rằng khi tiếng
u.. Ù.. kỳ dị từ lòng đất tan dần, khu điện thờ dưới bàn cờ chìm trong sự tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Lụa vẫn nằm bất động, khuôn mặt yên như đang ngủ. Dương quỳ bên cạnh, hai tay nắm chặt lấy cán thanh Kiếm Chỉ Lối. Nhưng hắn không rút được thêm một phân nào nữa. Lưỡi kiếm dường như dính chặt vào nền đá, như thể nó đang suy xét hắn, thử hắn, hoặc.. Đòi hỏi nhiều hơn.
Dấu hiệu thứ hai vẫn chưa xuất hiện.
Dương đã đánh đổi gần hết sức mạnh để gọi dấu hiệu đầu tiên thức giấc – ánh sáng trên ngực Lụa – nhưng thanh kiếm im lìm. Hắn nhìn những giọt máu của chính mình chảy xuống lưỡi thép, đỏ sẫm, nóng, rồi khô lại. Không phản ứng.
–
Tại sao? – Dương thì thầm. –
Ta làm chưa đủ sao? Hay là.. Ngươi muốn lấy tất cả của ta?
Một làn khí lạnh quét ngang sống lưng.
Không, không phải gió.
Mà là chuyển động.
Phía cuối điện thờ, những pho tượng đá của mười sáu bóng cờ rung nhẹ. Mỗi tiếng rung âm ỉ như tiếng thì thầm của đá cổ, giận dữ, khó chịu, hoặc cảnh báo.
Thanh Kiếm Chỉ Lối phát ra
một tiếng nứt rất nhỏ.
Ngay lập tức, lằn sáng thứ hai hiện ra - nhưng không phải trên kiếm.
Mà là
trên lưng Lụa.
Một đường sáng mỏng, chạy dọc theo sống lưng nàng như một vết khắc cổ xưa đang tự mở ra. Ánh sáng này khác hẳn ánh sáng ở ngực: Lạnh hơn, sâu hơn, và mang theo một sức ép khiến Dương phải nghiến răng để không ngã quỵ.
Nền điện rung mạnh.
Các pho tượng đá đồng loạt nghiêng về phía trước, như đang quan sát nghi lễ sống lại diễn ra.
Dương hiểu ngay:
Dấu hiệu thứ hai không phải do hắn gọi.
Mà là do chính Lụa.
Nhưng điều đó cũng có nghĩa.. Nàng đang phải chịu đựng đau đớn khủng khiếp bên trong.
Dương cúi sát, đặt tay lên má nàng.
– Lụa.. Nếu em nghe thấy, xin hãy tỉnh lại. Anh đây.
Như đáp lại, ánh sáng trên sống lưng nàng giật mạnh một cái, rồi xoắn lại thành hình xoáy tròn, như một cánh cửa đang mở. Trong khoảnh khắc, Dương thấy trong quầng sáng ấy một hình ảnh mờ nhạt:
một cánh đồng rộng, gió thổi mạnh, và hình bóng Lụa đứng quay lưng lại với hắn.
Cảnh tượng biến mất ngay lập tức.
Dương hít sâu.
Nếu dấu hiệu thứ nhất là "hơi thở", thì dấu hiệu thứ hai.. Có thể chính là "linh hồn".
Và linh hồn của Lụa đang không ở đây.
– Thanh Kiếm.. – Dương nhìn xuống vũ khí cổ. – Nếu ta phải đi vào cái xoáy sáng đó để kéo linh hồn nàng về.. Thì ta sẽ đi.
Nhưng vừa khi hắn chuẩn bị đặt tay lên vùng ánh sáng sau lưng Lụa, thanh kiếm lại
rung lên mạnh. Một âm thanh kim loại ngân dài, như tiếng hét:
"Không được!"
Dương giật mình.
Không phải tiếng nói thật, nhưng ý niệm vang lên rõ ràng trong đầu hắn.
– Tại sao? – Dương thở gấp. – Ta phải mang cô ấy trở lại!
Thanh kiếm nứt thêm một đường nhỏ.
Và một hình khắc trên thân kiếm phát sáng:
biểu tượng của Sự Hy Sinh.
Dương hiểu.
Để dùng quyền năng bước vào nơi linh hồn Lụa đang kẹt lại, hắn phải đánh đổi.. Thứ quý giá nhất còn lại của mình.
Hắn khẽ rùng mình.
Hắn biết đó là gì.
Không phải mạng sống.
Không phải sức mạnh.
Mà là..
ký ức.
Một giọng nói run rẩy cất lên từ phía sau:
– Dương.. Đừng!
Dương quay lại.
Là
Tướng Đen – gương mặt đầy những vết nứt mới, như thể ông vừa chống lại một sức mạnh cực lớn để bước được đến đây.
– Cậu mà đánh đổi ký ức.. – ông khụy xuống – cậu sẽ cứu được Lụa. Có thể thật đấy. Nhưng cậu sẽ.. Không còn biết cô ấy là ai nữa.
Dương đứng lặng.
Kiếm Chỉ Lối vẫn rung trong tay hắn, rực sáng với lời yêu cầu tàn nhẫn.
Tướng Đen cố bám vào trụ đá, thở nặng:
– Ta đã thấy một người làm điều này. Hắn sống.. Nhưng sống trong cảnh mỗi lần nhìn thấy người mình yêu, hắn không nhận ra. Hắn ôm lấy nàng như ôm một người xa lạ. Nàng khóc suốt một đời.
Điện thờ im lặng như mộ phần.
Dương nhìn Lụa.
Nhìn dấu sáng trên lưng nàng đang mờ dần.
Nhìn hơi thở nàng sắp tắt.
Hắn biết.
Nếu không chọn ngay, nàng sẽ mãi mãi không trở lại.
Hắn đặt tay lên lưng nàng.
Một tay siết chặt cán kiếm.
Và hắn thốt lên một câu, rất khẽ nhưng vang dội như sấm:
–
Cho dù ta có quên.. Nàng cũng sẽ yêu ta lại từ đầu.
Ta tin như thế.
Thanh Kiếm phát sáng chói lòa.
Nền điện nổ tung ánh trắng.
Tướng Đen hét lớn:
– dương! Đừng-!
Nhưng Dương đã đẩy toàn bộ ký ức về Lụa vào lưỡi kiếm.
Ánh sáng nuốt lấy hắn.
Hắn biến mất.
Chỉ còn Lụa, vẫn nằm đó.. Và sống lưng nàng đang dần sáng lên như mặt trời thứ hai.
Dấu hiệu thứ hai đã hoàn thành.
Nhưng cái giá.. Không ai biết sẽ dẫn đến điều gì.
Bước vào vùng trắng**
Không có tiếng nổ.
Không có ánh sáng.
Không có chuyển động.
Chỉ có
trắng.
Một khoảng trắng vô tận, kéo dài như không gian chưa được vẽ nên. Dương đứng giữa khoảng trắng đó, chân không chạm đất, tay không còn cảm giác nắm thanh kiếm, và.. Trí óc hắn trống rỗng.
Hoàn toàn trống rỗng.
Hắn cố nhớ tên mình - phải mất đến vài phút, như lần đầu học nói.
Hắn cố nhớ vì sao mình đứng đây - nhưng chỉ thấy một lỗ trống lớn trong tim, như nơi đó đáng lẽ phải có ai đó.. Mà hắn không thể gọi tên.
Một giọng nói vang lên, không rõ từ đâu:
– Chào mừng ngươi, Kẻ Đánh Đổi.
Dương xoay người.
Một hình bóng đang dần xuất hiện từ trong vùng trắng. Ban đầu chỉ là bóng mờ, rồi dần rõ nét: Một cô gái mặc áo trắng, tóc dài quá lưng, khuôn mặt bình thản đến lạnh lùng.
Nhưng đôi mắt.. Đôi mắt ấy khiến tim Dương giật lên một nhịp.
Không phải vì hắn nhận ra.
Mà vì hắn
suýt nhận ra.
Cảm giác như nhớ một người trong giấc mơ vừa tỉnh dậy – biết rất rõ nhưng lại không gọi được tên.
– Tôi.. – Dương khẽ nói. – Tôi đến đây để tìm một người. Một cô gái. Tôi.. Tôi không nhớ tên cô ấy. Nhưng tôi biết tôi phải tìm.
Cô gái áo trắng nhìn hắn thật lâu.
– Ngươi đã tự xóa ký ức về nàng, vì vậy cánh cửa thứ hai mới mở. Một khi bước vào đây, mọi thứ gắn với nàng sẽ không còn tồn tại trong trí nhớ ngươi nữa. Kể cả khi.. Ngươi nhìn thấy nàng.
Dương nắm chặt hai tay.
Hắn không biết vì sao tim hắn đau đến vậy khi nghe câu đó.
– Vậy.. Tôi phải làm sao?
Cô gái đưa tay sang một phía. Không gian trắng rách ra như tấm vải bị xé, để lộ một lối đi đen như mực.
– Linh hồn người ngươi tìm.. Đang bị kẹt trong
Khe Nứt Ký Ức. Nếu không tìm thấy sớm, nàng sẽ tan vào khoảng trắng này và biến mất mãi mãi.
Dương hít sâu:
– Tôi sẽ vào.
Cô gái cười nhẹ:
– Ta biết ngươi sẽ nói vậy. Nhưng phải cảnh báo một điều..
Không gian trắng rung lên.
– Trong cõi này, nàng có thể không nhớ ngươi. Và ngươi cũng sẽ không nhận ra nàng. Cả hai sẽ như hai người xa lạ. Nếu muốn cứu nàng, chỉ có một cách..
– Cách gì?
Cô gái giơ một ngón tay lên, đặt vào tim Dương:
– Ngươi phải yêu nàng lại từ đầu.
Một lần nữa.
Từ con số không.
Khoảnh trắng nổ tung thành vô số mảnh.
Dương rơi xuống.
Rơi vào vùng tối sâu hun hút.
Rơi đến khi không còn biết đâu là trên, đâu là dưới.
Rơi đến khi tiếng tim mình đập át cả không gian:
Thình thịch.. Thình thịch.. Thình thịch..
Rồi hắn nhìn thấy một điểm sáng nhỏ phía trước.
Một bóng người đang ngồi thu mình, tay ôm gối, run rẩy như một đứa trẻ lạc.
Một giọng nói, rất quen mà Dương không thể nhớ đã từng nghe ở đâu:
– Ai.. Ai đó.. Giúp tôi với..
Dương đáp mà không suy nghĩ:
– Tôi đây. Tôi đến để đưa cô ra ngoài.
Người kia ngẩng lên.
Hai đôi mắt gặp nhau trong bóng tối.
Hơi thở của Dương nghẹn lại.
Trái tim hắn đập sai nhịp một khắc.
Hắn không biết tên cô gái ấy.
Không biết quá khứ giữa họ.
Không biết rằng mình từng yêu nàng đến mức đánh đổi ký ức.
Nhưng tim hắn..
Lại nhận ra nàng trước lý trí.
Lụa.
Dù Dương không còn nhớ nàng, tim hắn vẫn hướng về nàng.
Cô gái khẽ hỏi, giọng run run:
– Anh là.. Ai?
Dương đưa tay ra, chân thành đến mức chính hắn cũng ngạc nhiên:
– Tôi không biết nữa. Nhưng nếu cô cần một người.. Thì tôi sẽ ở đây.
Một giọt nước mắt chảy xuống má Lụa.
Không gian tối khẽ lung linh.
Họ chưa biết rằng vừa khoảnh khắc đó diễn ra,
dấu hiệu thứ hai trên cơ thể Lụa bên ngoài đã bùng sáng, mạnh đến mức Tướng Đen quỳ xuống vì áp lực.
Và sự sống.. Đang dần quay lại với nàng.
Khi hồn trở về thân xác
1. Ngoài thế giới thật – Điện cổ nứt toác
Chuông gió treo trước điện thờ bật vang
leng keng dù không có gió. Mặt trăng bị mây che, chỉ để lại một quầng sáng nhợt nhạt. Tướng Đen quỳ một chân xuống, tay chống đất, hơi thở dồn dập.
Hắn nhìn vào linh thể của Lụa - đang nằm bất động giữa vòng trận pháp.
Nhưng điều khiến hắn kinh hoàng là:
Hai trong ba dấu sống lại trên cơ thể Lụa.. Đã phát sáng mạnh đến mức gần như bùng cháy.
– Không.. Không thể nào.. – Tướng Đen nghiến răng. – Đứa con gái này.. Tại sao lại mạnh đến vậy?
Trận pháp rung lên, từng vạch ánh sáng đỏ loang lổ chuyển sang trắng xanh.
Cung nữ áo lam vội hét:
– Đại nhân, năng lượng của cô ấy đang phá trận! Không kịp khóa lại đâu!
– không được để nàng tỉnh!
Nhưng đã quá muộn.
Một tiếng
bụp trầm đục vang lên.
Toàn bộ dây trói bằng ấn chú
đứt tung như sợi chỉ giấy.
Cơ thể Lụa giật mạnh một cái.
Ngực nàng bắt đầu phập phồng.
Đôi môi tái nhợt hé mở, thở ra một hơi dài.. Như người vừa nổi lên từ đáy hồ.
Và đôi mắt..
Đã khẽ rung.
Cô đang sống lại.
Mới chỉ một phần, nhưng là quá đủ để khiến cả điện thờ chao đảo.
Tướng Đen gào lên:
– khóa nàng lại! Lập trận mới! Nhanh!
Nhưng các pháp sư không dám tiến lên. Áp lực xung quanh Lụa quá mạnh, như có cả bầu trời đè xuống.
Họ không biết rằng:
Dương và Lụa trong cõi linh hồn vừa chạm tay nhau.
Và sự sống của nàng rung lên để đáp lại hắn.
2. Bên trong cõi linh hồn – Dương và Lụa giữa vực tối
Lụa vẫn ngồi đó, ôm gối, mắt long lanh nhìn Dương. Hắn chìa tay ra, nụ cười không tên nở trên môi.
– Đi với tôi nhé.
Lụa nhìn bàn tay ấy, một thoáng do dự hiện lên.
Nhưng trái tim nàng đã lựa chọn trước lý trí.
Cô đặt tay vào lòng bàn tay hắn.
Khoảnh khắc ấy –
Bùm!
Một vòng sáng lan ra từ nơi họ chạm nhau. Không gian tối bị xé tan, tạo thành những mảnh ký ức vụn: Tiếng khóc trẻ thơ, tiếng gió rít trên mái nhà, ánh đèn chập chờn, và cả một mảnh ký ức mờ của hai người đứng cùng nhau bên dòng suối.
Lụa giật mình:
– Cái này.. Là gì vậy?
Dương nhíu mày:
– Tôi không rõ. Nhưng có vẻ.. Nó khiến tim tôi.. Đau.
Lụa đặt tay lên ngực hắn:
– Tôi cũng vậy.. Cứ như.. Tôi đã từng biết anh.
Dương nhìn cô thật lâu.
– Có lẽ.. Chúng ta chưa từng xa nhau như mình nghĩ.
Lụa đỏ mắt, nhìn sâu vào mắt hắn:
– Anh.. Có tin tôi không?
– Từ khi nhìn thấy cô, tôi đã tin rồi. – Dương đáp, giọng chắc nịch đến mức chính hắn cũng ngạc nhiên. – Không cần lý do.
Nàng cười trong nước mắt.
Khoảnh khắc ấy, cõi linh hồn lại biến đổi. Một con đường bằng ánh sáng mở ra phía trước, uốn lượn như dải lụa dài vô tận.
– Đây là lối ra sao? – Lụa hỏi.
– Không chắc. – Dương siết tay nàng. – Nhưng chúng ta sẽ đi cùng nhau.
Lụa gật đầu, khẽ đáp:
– Ừ.. Cùng nhau.
3. Ở thế giới thật – dấu hiệu sống lại thứ ba
Trong điện thờ, pháp sư áo đen run bắn:
– Đại.. Đại nhân! Dấu thứ ba.. Cũng đang xuất hiện!
Quả thật, sau gáy Lụa sáng lên một ký hiệu mảnh như tơ sương nhưng rực trắng như lửa.
Tướng Đen chửi thề:
– KHÔNG ĐỂ NÀNG HOÀN THÀNH! Nếu nàng sống lại, mọi kế hoạch.. Sẽ tan thành tro bụi!
Hắn lao tới – nhưng một luồng xung lực từ cơ thể Lụa đẩy hắn bật ngược, đập vào cột điện.
Cung nữ hét thất thanh:
– Cơ thể cô ấy đang hút lại linh hồn của chính mình! Không gì cản được nữa!
Trận pháp trên mặt đất nứt toác, từng tia sáng vụn xoắn lại như bị hút vào lòng bàn tay vô hình.
Thân xác Lụa bắt đầu ấm lên.
Môi nàng chuyển sang màu hồng nhạt.
Tim nàng –
Đập.
Thình thịch.
Tướng Đen há hốc miệng.
– Không.. Không thể nào..
Thình thịch.. Thình thịch..
Nàng đang sống lại.
Nhưng thiếu điều cuối cùng – linh hồn nàng phải tìm được đường trở về.
Và nơi cõi linh hồn..
Dương và Lụa đã bước lên dải sáng không trở lại.
4. Cõi linh hồn – thử thách đầu tiên
Gió nổi lên trong hành lang ánh sáng. Tiếng gọi mơ hồ vang lên từ xa:
Lụa..
Lụa.. Quay về đi..
Nàng đứng lại:
– Anh nghe thấy không?
– Có. – Dương căng người cảnh giác. – Nhưng đừng tin bất cứ tiếng gọi nào.
Lụa bấu lấy tay hắn:
– Nhưng.. Hình như là giọng một người phụ nữ. Giống mẹ tôi..
Dương không buông tay:
– Cõi này sẽ dùng mọi ký ức của cô để dụ cô quay lại. Nếu cô tách khỏi tôi.. Cô sẽ biến mất. Nhớ lấy.
Lụa run nhẹ:
– Em.. Sẽ không rời anh.
Dương khựng lại.
– Em?
Lụa sững người:
– Tôi.. Xin lỗi.. Tôi không biết sao lại nói vậy..
Dương mỉm cười dịu dàng:
– Cứ gọi như vậy cũng được.
Cô đỏ mặt, cúi nhẹ đầu, nhưng nụ cười thì nở ra.
Cả hai bước sâu hơn vào dải sáng, bóng lưng hòa vào nhau.
5. Ngoài thế giới thật – thân xác Lụa phản ứng
Tim nàng đập mạnh hơn.
Ngón tay nàng khẽ co lại.
Hơi thở nàng run rẩy như người sắp tỉnh sau cơn ngủ dài.
Cung nữ run lẩy bẩy:
– Nàng.. Nàng sắp mở mắt!
Tướng Đen rít lên:
– Không để nàng tỉnh! Lập kết giới thứ hai!
Nhanh!
Nhưng lúc họ vừa đặt tay lên sàn–
Toàn bộ vòng trận pháp
nổ tung, ánh sáng trắng thốc lên trời như cột lửa.
Mái điện rung bần bật, từng viên ngói rơi xuống.
Cơ thể Lụa bật dậy.
Không mở mắt.
Chỉ ngồi thẳng, đầu ngẩng lên, đôi môi khẽ hé như gọi tên một ai đó..
Không ai nghe ra câu nàng nói.
Nhưng nếu có ai nghe được từ rất sâu bên trong cõi linh hồn, họ sẽ biết:
Nàng đang gọi
"Dương.."
Dù nàng vẫn chưa nhớ ra anh.
Lối về giữa hai thế giới
Lối về giữa hai thế giới**
1. Cõi linh hồn – Con đường gãy
Dương kéo Lụa chạy trên dải sáng đang nứt dần dưới chân.
Từng mảng ánh sáng rơi xuống khoảng tối vô cùng bên dưới như những mảnh gương vỡ.
– Dương! Nó sắp đổ rồi! – Lụa hét.
– Tôi biết! Giữ tay tôi thật chặt, đừng buông!
Một tiếng
rắc vang lên.
Con đường phía trước
vỡ nát thành hàng trăm mảnh.
Gió từ hố đen phía dưới hút ngược lên, mạnh như muốn nuốt cả hai.
Lụa bị giật ngược về sau.
Cơ thể cô chao đảo, chỉ còn mỗi bàn tay Dương giữ lại.
– ĐỪNG BUÔNG RA! – Dương gào lên.
– Em.. Không buông! – Lụa hét lại.
Dương nghẹn lại khi nghe chữ "em", nhưng không phải lúc để xúc động.
Anh dùng toàn lực kéo mạnh.
*vút!
Gió dưới đáy vực nổi lên thành từng lọn xoáy lạnh ngắt, như tiếng thở dài của những linh hồn bị mắc kẹt qua trăm mùa trăng. Lụa vẫn ôm chặt Dương, hơi thở cô run rẩy từng nhịp, còn thân thể anh thì mờ đi từng chút một, như đang bị ai đó kéo khỏi thế giới này.
Dương siết lấy tay cô.
-
"Lụa.. Em đừng khóc. Anh vẫn ở đây."
-
"Không! Anh đang biến mất!" Lụa lắc đầu, giọng vỡ ra.
-
"Nếu anh buông tay.. Em.. Em cũng đi theo!"
Dương bật cười khàn khàn, vừa đau đớn vừa dịu dàng:
-
"Em lại dọa anh nữa rồi."
-
"Em không dọa!" Lụa thét lên.
"Em thề.. Sống chết gì cũng đi cùng anh. Nhưng nếu anh đi, còn ai dẫn em về?"
Tiếng khóc của cô rơi xuống như từng giọt trăng vỡ, lan thành sóng trên mặt nước đen dưới vực.
Đột nhiên từ vách đá vọng lên một tràng tiếng hú xoáy, rồi những bóng người mờ mịt từ xưa cũ hiện ra – không rõ mặt, chỉ là những tấm lưng, những dáng gầy oằn như bị kéo căng bởi sợi dây vô hình.
Một giọng nói trầm uất cất lên giữa đám sương:
-
"Kẻ nào dám phá giấc ngủ của chúng ta?"
Lụa một tay ôm Dương, tay còn lại gạt nước mắt:
-
"Đừng.. Đừng bắt anh ấy đi. Nếu cần một người trả nợ.. Để ta."
Dương quay phắt sang cô:
-
"Không! Em điên rồi sao?"
-
"Từ đầu đến cuối.. Ta mới là người mang nghiệp của ngàn năm. Dương chỉ vướng vào vì ta.."
Anh gầm lên:
-
"Đừng bao giờ nói vậy thêm một lần nữa."
-
"Lụa, tất cả những gì anh làm.. Là anh tự chọn. Em hiểu chưa?"
Những bóng đen chung quanh lại vang lên:
-
"Tình si.. Là thứ nợ sâu nhất."
Lụa quay sang, ánh mắt đỏ như than hồng:
-
"Nếu tình là nợ.. Ta xin đứng ra trả bằng cả kiếp này!"
Dương ôm lấy cô thật mạnh, đôi vai anh như muốn tan ra dưới tay cô.
-
"Em nghĩ anh để em làm vậy sao? Nợ của em.. Là nợ của anh. Chúng ta trả chung. Không ai để ai phải một mình nữa."
Không ai biết lời của ai khiến đá dưới chân run lên trước:
Lời Dương hay lời Lụa.
Mặt vực chao đảo, và những bóng đen bắt đầu dịch chuyển.
Một trong số chúng khẽ thì thào:
-
"Hai kẻ này.. Dám chấp nghiệp cùng nhau."
Một cái bóng khác đáp:
-
"Hiếm. Ngàn năm mới thấy một lần."
Dương đẩy Lụa ra sau lưng, tay siết lại thanh gươm gãy anh nhặt được từ ánh sáng trăng nứt khi nãy.
-
"Muốn gì thì lấy ở ta. Nhưng để cô ấy đi."
Lụa tái mặt.
-
"Dương! Anh đứng yên đó!"
-
"Không, Lụa."
Anh nở một nụ cười buồn nhưng đẹp đến đau lòng.
-
"Nếu có một người phải trả.. Thì để anh. Em đã trả quá nhiều rồi."
Cô ôm lấy anh, đấm vào ngực anh liên tục:
-
"Em không cho anh nói mấy câu đó nữa! Không có ai trả thay ai ở đây hết! Hai đứa mình.. Chỉ có thể sống hoặc chỉ có thể chết cùng!"
Một tiếng nổ khẽ vang lên –
Vách đá nứt thêm một đường dài.
Từ khe nứt ấy tràn ra ánh sáng đỏ như máu trăng.
Một bóng đen tiến tới gần, giọng trở nên rõ ràng hơn:
-
"Nếu hai ngươi muốn thử.. Hãy chứng minh."
Lụa gạt nước mắt.
-
"Chứng minh gì?"
-
"Rằng sợi dây duyên của các ngươi.. Đủ mạnh để kéo một người đã bước nửa chân sang cõi khác quay lại."
Cô nắm tay Dương thật chặt.
-
"Được."
Nhưng bóng đen nói tiếp:
-
"Chỉ kẻ còn sống được phép níu người sắp chết quay về. Nếu người sống thất bại.. Cả hai cùng bị nuốt."
Dương bật người ôm chặt lấy Lụa:
-
"Không! Anh không cho em chơi với thứ này!"
-
"Em không chơi. Em cứu anh!"
Cô thét lên rồi đột ngột quay ra phía vách đá đỏ rực:
-
"Nói điều kiện đi!"
Bóng đen đáp:
-
"Ngươi phải bước vào ánh trăng đỏ. Nơi ấy.. Mọi ký ức sẽ tự bốc cháy. Nếu trong lúc đó.. Ngươi vẫn còn nhớ tên người kia.. Thì hắn sống."
Dương siết tay cô, run bần bật:
-
"Lụa.. Không được.. Nghe anh.. Làm ơn.. Không được.."
Cô nhìn anh thật lâu.
Nụ cười mỏng như một lát trăng non:
-
"Dương.. Anh nghĩ ta quên tên người ta thương được sao?"
Anh cắn răng, gật đầu thật chậm:
-
"Vậy.. Để anh đi cùng."
Lụa bật khóc ngay lập tức:
-
"Không được! Anh đang bị kéo xuống rồi! Anh mà vào đó.. Anh tan luôn!"
-
"Thì em để anh tan sao?"
-
"Không!"
-
"Vậy thì em nghĩ một mình em bước vào được hả?"
-
"Dương.. Làm ơn.."
Anh đặt tay lên mặt cô.
-
"Lụa.. Anh không sợ tan. Anh chỉ sợ mỗi lần em khóc."
Cô mím môi, nước mắt rơi như mưa trăng.
-
"Em.. Em xin anh.. Ở ngoài đợi em. Anh chỉ cần làm một việc.. Là gọi tên em khi em quay ra."
-
"Nếu anh không nghe tiếng em?"
-
"Anh sẽ nghe. Vì.. Em cũng sẽ gọi anh."
Dương cúi đầu xuống trán cô.
-
"Hứa với anh.. Quay lại."
-
"Nếu anh còn đứng đây.. Em sẽ."
Gió thổi mạnh như có ai đó muốn chia họ ra. Lụa ôm anh một lần cuối, thật sâu, thật chậm.. Như muốn ấn tất cả ký ức vào da thịt anh.
Rồi cô buông tay.
Trăng đỏ tung ra một con đường như máu chảy.
Lụa bước lên.
Ngay lập tức, thân thể cô sáng rực như bị lửa trắng bao phủ.
Dương gào lên:
-
"lụa!"
Cô không quay lại.
Chỉ có tiếng nói vọng đi như gió:
-
"Gọi tên ta.. Đừng để ta lạc."
Dương quỳ xuống, nắm đất thật chặt.
-
"Anh sẽ gọi. Anh gọi đến khi nào em chạm vào anh thì thôi!"
Trên cao, bóng đen tách ra thành hàng chục, hàng trăm mảnh, xoay quanh cô gái đang đi vào ánh trăng.
Một tiếng thở dài u uất:
-
"Bắt đầu rồi."
Ánh sáng đỏ hút Lụa vào khoảng không không đáy.
Dương hét đến rách cả giọng:
-
"lụaaa!"
Không có tiếng trả lời.
Chỉ còn tiếng gió xoáy, và một khe nứt nữa vừa vỡ toang.. [
"Khoảnh Khắc Vỡ Ra: Khi Bóng Tối Tự Hỏi Mình Là Ai"
Bầu trời phía trên Vạch Ranh bắt đầu rạn mở như một vết nứt trên lớp đá vô hình. Ánh sáng từ hai mặt trăng dội xuống, lạnh – sắc – và chói đến mức tưởng như muốn cắt đôi không gian.
Dương khựng lại.
Lụa cũng đứng sững.
Trước mặt hai người,
Vong Thể thứ ba đang run bần bật, như thể nó bị chính bóng của mình nuốt mất. Những lớp da xám nứt toác, rớt xuống như tro tàn.
Không ai lên tiếng.
Không ai dám thở mạnh.
Rồi-nó ngẩng đầu.
Đôi mắt vốn vô hồn bỗng lóe một vệt sáng xanh lam mỏng như lưỡi dao.
Vong Thể:
".. Tôi.. Không.. Phải.. Kẻ thù.."
Dương bật nói trước:
Dương:
"Anh nói cái gì? Mấy người vừa giết cả chục bản thể của tụi tôi cơ mà!"
Vong Thể:
"Không. Bọn chúng.. Là 'hình'.. Tôi chỉ là 'bóng'. Tôi bị đẩy ra đây.. Để làm mồi."
Lụa nheo mắt, bàn tay siết lại, luồng ánh sáng đỏ mỏng như khói quấn quanh cổ tay cô.
Lụa:
"Anh biết nói chuyện? Anh có ý thức riêng?"
Vong Thể:
"Có. Và không. Tôi là một sai sót.. Một biến dạng trong thuật tạo ảnh.. Một thứ đáng lẽ phải bị xóa."
Dương chép miệng.
Dương:
"Vậy rốt cuộc anh muốn gì?"
Vong Thể:
"Để tồn tại."
Một cơn gió lớn cuộn đến, thổi tung mọi thứ. Cát đá bay mù. Lụa che mắt, Dương nắm lấy cổ tay cô kéo xuống thấp.
Khi bụi tan bớt, Vong Thể thứ ba đã đổi dáng:
Nó đứng thẳng.. Và cơ thể đang dần sáng lên từ bên trong, như một khối thủy tinh bị hun lửa.
1. Bước chuyển bất ngờ
Ánh sáng trong cơ thể nó phập phù như một trái tim lạ lẫm đang đập.
Lụa lùi một bước.
Lụa:
"Hình dạng anh.. Đang biến đổi?"
Vong Thể:
"Không. Tôi đang trở lại đúng.. Dạng mà lẽ ra.. Tôi phải có."
Nó nắm lấy đầu, gầm lên vì đau.
Bầu trời phía trên rung như mặt nước bị ném đá xuống.
Dương cắn răng:
Dương:
"Nếu anh nổ thì sao?"
Vong Thể:
"Không.. Tôi không nổ. Tôi!"
Một tiếng
trắc vang lên, cơ thể nó nở ra một luồng khí mạnh khiến mặt đất nứt toác dưới chân.
Lụa bật khiên, kéo Dương vào vòng phòng hộ:
Lụa:
"Lùi lại! Anh ta đang chuyển tầng bản thể!"
Cơ thể Vong Thể dài ra, cơ bắp xiết lại, đôi mắt giờ sáng như hai viên ngọc lập lòe.
Nó nói bằng giọng hoàn toàn khác – trầm và trong, không còn đứt quãng:
Vong Thể (mới) :
"Tôi nhớ rồi."
Dương cau mày.
Dương:
"Nhớ.. Cái gì?"
Vong Thể:
"Nhớ tôi là ai."
Một khoảng lặng.
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng Lụa.
Lụa:
".. Và anh là ai?"
Nó ngẩng đầu.
Vong Thể:
"Người đầu tiên bị dùng làm chất liệu. Nguồn gốc của tất cả các bản thể sau này."
Cả hai – Dương và Lụa – run nhẹ.
Dương:
"Ý anh là.. Anh là
nguyên bản ?"
Vong Thể – Nguyên Bản:
"Đúng vậy."
2. Sự thật chìm dưới bóng
Không gian trở nên nặng đến mức như có ai đang đè lên ngực.
Lụa lấy lại giọng:
Lụa:
"Nếu anh là nguyên bản.. Tại sao anh bị vứt bỏ?"
Nguyên Bản:
"Vì họ không cần người tự hỏi mình là ai.. Họ chỉ cần công cụ."
Dương:
"Công cụ để làm gì?"
Ánh mắt hắn xoáy như mũi giáo.
Nguyên Bản:
"Để mở khe cửa giữa hai thế giới.. Để hút năng lượng.. Để thay thế sự sống thật bằng những bản sao."
Dương cười nhạt:
Dương:
"Hay thật. Vậy là chúng tôi chỉ là.. Phần mở rộng của kế hoạch đó?"
Nguyên Bản:
"Không hoàn toàn. Hai người là dị điểm. Là lỗi hệ thống. Các người đi lệch nhịp gốc - và vì thế các người có tự do."
Lụa nắm tay lại.
Lụa:
"Tự do.. Để làm gì?"
Nguyên Bản:
"Để phá bỏ thứ đã tạo ra tôi."
Rồi hắn quay sang Dương.
Nguyên Bản:
"Cậu. Tôi thấy một mảnh của mình trong cậu."
Dương khựng lại:
Dương:
"Khoan, đừng nói kiểu triết lý nữa. Ý anh là gì?"
Nguyên Bản:
"Nghĩa là cậu giống tôi – một người đã từng bị xóa sạch lịch sử.. Nhưng vẫn tìm được đường quay về."
Dương im.
Lụa nhìn sang Dương, đôi mắt đầy lo lắng mà Dương chưa bao giờ thấy ở cô.
Lụa:
"Dương.. Anh ổn chứ?"
Dương:
"Không biết. Nhưng chắc là.. Chưa ngất."
Nguyên Bản bật cười – tiếng cười chính xác hơn là âm thanh kim loại va nhau, trong trẻo và rờn rợn.
Nguyên Bản:
"Có thể tôi cần hai người."
Dương:
"Để làm gì?"
Nguyên Bản:
"Để kết thúc một vòng đời. Và mở ra vòng mới."
Lụa lập tức dựng rào chắn.
Lụa:
"Anh định làm gì chúng tôi?"
Hắn không đáp.
Chỉ đưa tay lên trời.
Và bầu trời nứt thêm lần nữa.
3. Cánh cửa cuối cùng
Từ khe nứt trên trời, ba luồng sáng rơi xuống như ba cây cột. Chúng đâm vào mặt đất, làm cả vùng rung chuyển.
Dương nóng mặt:
Dương:
"Cái quái gì nữa đây?"
Nguyên Bản:
"Cửa chuyển sinh. Thứ mà cả đời tôi không được phép bước vào."
Lụa mở to mắt.
Lụa:
"Đó.. Là nơi anh muốn sống lại?"
Nguyên Bản:
"Không. Là nơi hai người phải đi vào trước tôi."
Dương sững lại:
Dương:
"Sao tự nhiên chúng tôi lại được ưu tiên?"
Nguyên Bản:
"Vì hai người còn một thứ mà tôi đã mất từ lâu."
Lụa:
"Thứ gì?"
Hắn nhìn cả hai thật lâu trước khi thốt.
Nguyên Bản:
"Lý do để quay về."
Lụa nắm tay Dương.
Dương siết lại.
Cả hai cùng nhìn hắn:
Dương:
"Anh muốn chúng tôi sống lại trước.."
Lụa:
".. Để anh xem liệu thế giới thật có còn đáng để quay lại không, đúng chứ?"
Nguyên Bản mím môi – lần đầu tiên trông giống con người thật sự.
Nguyên Bản:
"Có lẽ là vậy."
Một khoảng lặng dài.
Rồi hắn bước lùi, chỉ vào ba cột sáng:
Nguyên Bản:
"Hai người đi đi. Tôi sẽ giữ khe cửa mở.. Một lúc."
Dương:
"Còn anh?"
Nguyên Bản:
"Tôi sẽ ở lại.. Để đối mặt với những thứ đang kéo đến."
Lụa nhìn vào bầu trời.
Hàng trăm đốm đen đang tụ lại, xoáy thành hình vòng xoắn – như một cơn bão sắp nghiền nát tất cả.
Lụa:
"Họ đến thật rồi.."
Nguyên Bản:
"Tôi biết. Cho nên.. Đi đi."
Dương quay sang Lụa:
Dương:
"Em sẵn sàng chưa?"
Lụa mỉm cười nhẹ:
"Nếu có anh.. Thì rồi."
Họ nắm tay nhau, bước về phía cột sáng.
Nhưng đúng khoảnh khắc ánh sáng sắp nuốt lấy họ-
Nguyên Bản gọi lớn:
Nguyên Bản:
"Này! Dương!"
Dương ngoái lại.
Nguyên Bản:
"Nhớ một điều.. Khi cửa mở - không được
quên nhau."
Dương gật đầu.
Dương:
"Không bao giờ."
Hai người biến vào ánh sáng.
Và Nguyên Bản quay lưng, đối mặt với cơn bão đen đang lao tới.
Hắn khẽ nói, như nói cho chính mình:
Nguyên Bản:
"Lần này.. Ta không chạy nữa."
Ánh sáng bùng lên.
Bóng tối ập xuống.
"Hai Nhịp Tim Ở Hai Đầu Thế Giới"
1. Nguyên Bản – Trước Cơn Đại Hồng Thủy
Bầu trời rách nát như một tấm lụa bị xé.
Những mảng bóng tối túa ra, xoắn thành hàng trăm bóng thể đang lao xuống như mũi tên.
Nguyên Bản siết nắm tay.
Hắn không còn run.
Không còn sợ.
Không còn là cái bóng bị điều khiển.
Hắn thì thầm:
Nguyên Bản:
"Lần này.. Ta đứng ở đây vì chính ta."
Một bóng thể lao xuống đầu tiên.
Hắn xoay người, chém bằng luồng sáng trong cơ thể.
Tiếng nổ nhỏ vang lên:
xẹt!
Một bóng nữa. Rồi một chục. Rồi cả trăm.
Không dừng.
Nguyên Bản bật cười khàn:
Nguyên Bản:
"Tới luôn."
Hắn bật lên không trung, tung một cú đấm khiến cả khoảng trời nứt thành luồng chói lóa.
Nhưng chúng đông quá.
Cứ giết một bóng, hàng chục bóng khác được đẻ ra từ khoảng tối vô tận.
Hắn thở mạnh - hơi thở của một kẻ cuối cùng còn đứng được.
Nguyên Bản:
"Cố mà đi nhanh đó, Dương.. Lụa.. Ta không giữ cửa được lâu đâu.."
Và hắn lại lao vào trận chiến, như một nguồn sáng đơn độc giữa hố đen.
2. Dương – Lụa: Rơi Vào Không Gian Trắng
Ngay khi ánh sáng nuốt lấy họ, cả hai như bị quăng vào khoảng không không trọng lực.
Trắng.
Trắng đến mức không phân biệt được mình đang đứng, hay ngã, hay đang tan vào đó.
Lụa ôm chặt lấy tay Dương.
Lụa:
"Dương.. Anh vẫn ở đây chứ?"
Dương bóp nhẹ tay cô.
Dương:
"Ở đây. Anh đang nắm em."
Nhưng âm thanh trong không gian này kỳ lạ.
Mỗi câu nói như bị xé ra thành nhiều lớp, rồi xoắn lại.
Một giọng lạ vang lên, không phải của họ:
Giọng Trắng:
"Hai linh hồn lệch nhịp.. Hai bản thể đã hoàn thành vòng sinh thứ nhất.. Bắt đầu kiểm định."
Dương quắc mắt:
Dương:
"Kiểm định cái gì?"
Giọng Trắng:
"Kiểm định xem các người có xứng đáng quay về đời thật."
Lụa nắm tay anh chặt hơn:
Lụa:
"Không lẽ.. Chúng ta vẫn chưa được sống lại?"
Giọng Trắng:
"Các người
có thể được. Hoặc bị xóa như những cái bóng khác."
Một vòng sáng xuất hiện dưới chân họ, hình dạng như chiếc đồng hồ cát khổng lồ.
Giọng Trắng:
"Mỗi người phải hoàn thành một thử thách - nhưng không được nhìn thấy thử thách của người còn lại."
Dương lập tức gắt:
Dương:
"Không. Chúng tôi làm chung."
Giọng Trắng:
"Không lựa chọn."
Và rồi-
Hai luồng sáng tách ra, giật phăng Lụa khỏi tay Dương.
Cả hai chỉ kịp hét:
Dương:
"Lụa!"
Lụa:
"Dương, anh đừng quên em!"
Họ bị xé khỏi nhau như hai vì sao bị bứt khỏi quỹ đạo.
Không gian rung.
3. Nguyên Bản – Bên Ngoài Khe Nứt
Một cú đánh khổng lồ hất Nguyên Bản bay giật lùi, kéo lê vệt sáng dài trên mặt đất.
Hắn chống một tay xuống đất, thở mạnh, rồi bật dậy.
Nguyên Bản (gằn) :
"Cố lên.. Cửa chưa được đóng.."
Hắn nhìn lên.
Bóng tối bắt đầu biến dạng.
Không còn chỉ là các bóng thể.
Chúng đang hợp lại thành một
thứ khác – như một con thú khổng lồ trăm chân.
Hắn bật cười:
Nguyên Bản:
"Ồ.. Khá đây."
Con quái lao xuống.
Hắn giơ hai tay lên, ánh sáng trong lồng ngực rực như mặt trời nhỏ.
Nguyên Bản:
"Nếu ta không sống lại.. Ít nhất ta chết vì điều ta chọn."
Hắn lao lên.
Hai phía, một mình.
4. Dương – Thử Thách Nhịp Tim
Dương rơi xuống một căn phòng trống.
Trên tường là một tấm gương lớn, cao hơn cả cơ thể anh.
Một giọng nói vang lên:
Giọng Trắng:
"Dương. Thử thách của ngươi:
nhìn vào chính mình."
Anh nhíu mày.
Dương:
"Tưởng gì. Tôi làm được."
Anh bước đến trước gương.
Nhưng khi hình ảnh phản chiếu hiện ra-
Dương sững người.
Trong gương không phải anh.
Mà là
ba phiên bản của anh:
Một đứa trẻ đứng trong mưa, đôi mắt đượm nỗi sợ.
Một thanh niên với đôi tay dính máu, không biết là của ai.
Một Dương già hơn, trống rỗng, tóc bạc, đôi mắt vô hồn.
Cả ba cùng hỏi:
Cả ba:
"Nếu được sống lại.. Chúng ta sẽ trở thành ai?"
Dương siết tay.
Dương:
"Là chính tôi. Không là ai khác."
Đứa trẻ trong gương hỏi:
Đứa trẻ:
"Nhưng nếu bị tổn thương lần nữa?"
Thanh niên:
"Nếu lại gây lỗi?"
Người già:
"Nếu lại mất tất cả?"
Dương nắm ngực.
Tim anh đập mạnh.
Dương:
"Thì tôi vẫn chọn sống. Vì còn người đang đợi tôi."
Gương rung mạnh.
Ba bản thể của Dương bắt đầu tan vào nhau.
Không gian trắng lóa.
5. Lụa – Thử Thách Ký Ức
Lụa rơi xuống một cánh đồng.
Gió thổi mát.
Mùi hoa giống như quê hương.
Một giọng nói vang lên:
Giọng Trắng:
"Lụa. Thử thách của ngươi:
chọn ký ức để giữ."
Trước mặt cô, mười chiếc hộp sáng xuất hiện.
Giọng nói tiếp:
Giọng Trắng:
"Ngươi chỉ được giữ một ký ức để đem sang đời thật. Tất cả ký ức khác sẽ bị xóa."
Lụa lùi bước:
Lụa:
"Không được! Tôi không thể mất hết ký ức!"
Giọng Trắng:
"Đó là điều kiện để tái sinh."
Cô mở hộp thứ nhất: Ký ức ngày cô gặp Dương lần đầu.
Hộp thứ hai: Nụ cười của mẹ khi cô còn bé.
Hộp thứ ba: Lúc cô và Dương suýt chết cùng nhau dưới mỏm đá.
Hộp thứ tư: Khoảnh khắc Dương ôm cô và nói "Anh ở đây".
Hộp thứ năm: Đêm cô ngồi khóc một mình trong bóng tối, trước khi gặp anh.
Hộp thứ sáu..
Hộp thứ bảy..
Mỗi ký ức là một sợi dây buộc vào trái tim.
Cô run, rồi nói nhỏ:
Lụa:
"Vậy.. Nếu tôi chọn ký ức về Dương.. Những gì anh ấy nhớ về tôi có bị mất không?"
Giọng Trắng:
"Hai người độc lập. Anh ta giữ ký ức của anh ta. Ngươi giữ ký ức ngươi chọn."
Lụa nhắm mắt.
Nước mắt rơi.
Lụa:
"Tôi chọn.. Ký ức khiến tôi mạnh nhất."
Một hộp sáng lên.
Cô mở nó ra.
Đó là khoảnh khắc..
Dương bị thương nặng, và cô – lần đầu tiên – nhận ra mình yêu anh nhiều đến mức có thể đánh đổi cả linh hồn.
Lụa mỉm cười trong nước mắt.
Lụa:
"Tôi chọn.. Lúc tôi biết rằng mình muốn sống.. Cùng người ấy."
Không gian trắng vỡ ra thành ánh sáng mềm.
6. Xen Kẽ – Cửa Tái Sinh Rung Chuyển
Bên ngoài, Nguyên Bản bị hất ngã.
Máu sáng chảy xuống.
Hắn gằn:
Nguyên Bản:
"Lụa.. Dương.. Xong chưa?"
Trong khe nứt, hai luồng sáng bắt đầu bay lên.
Dương và Lụa - từ hai phía - tiến về trung tâm vòng sáng.
Nhịp tim họ hòa vào nhau, dù đang cách biệt.
Giọng Trắng rung lên như tiếng chuông báo kết quả:
Giọng Trắng:
"Cả hai.. Đã vượt qua."
Ánh sáng nở bừng.
/book]