4,021 ❤︎ Bài viết: 619 Tìm chủ đề
Chương 60

Quân bị tống vào ngục, cơ thể tàn phế, không ăn không uống gì được. Cái chết đã ở rất gần.

Đến đêm thứ hai, cánh cửa phòng giam khẽ mở. Anh dùng phần sức lực còn lại, hé mắt ra nhìn, thấy người bước vào rất giống Angelie, nghĩ mình nằm mơ, liền nhắm mắt lại.

Người con gái đặt lên tay anh sáu viên Hỏa Ngọc, chúng kết hợp lại thành hình lục giác, từ đó sinh ra một thanh kiếm lưỡi mỏng rất có cá tính. Quân mừng rỡ, vội cầm lấy chuôi kiếm. Cây kiếm chấp nhận anh. Dòng năng lượng khổng lồ ào ạt đổ vào cơ thể, thúc đẩy tạo ra các tế bào mới, tái sinh các cơ quan nội tạng và khôi phục sức khỏe. Phần da thịt bị điện sét đốt cháy đen cũng chuyển màu, mang vẻ hồng thuận. Một lúc sau, Quân đã có thể cử động như thường. Anh ngồi dậy, thấy người đang đứng trước mặt mình đúng là Angelie. Anh kinh ngạc quá, không biết nên nói gì.

Angelie cười hỏi:

- Sao thấy tôi như thấy ma vậy?

Quân đứng bật dậy, bàn tay run lên, nói:

- Đúng là chị rồi, Angelie. Chị chưa chết. Tại sao lại như vậy?

- Muốn tôi chết lắm sao?

- Không, Angelie, thật là đáng mừng làm sao.

Quân ôm chầm lấy Angelie, nước mắt trào ra.

Anh chưa từng thể hiện niềm vui như vậy với điều gì, hay với ai bao giờ. Ngay cả trong những lúc mừng rỡ nhất anh vẫn giữ được sự bình thản và cảnh giác, bởi kinh nghiệm dạy anh rằng cuộc sống này tràn đầy những điều nguy hiểm và hạnh phúc thì thường ngắn ngủi. Nhưng đây là thứ hạnh phúc có thể khiến con người ta bất chấp tất cả.

Trong năm năm, đếm không hết những đêm anh từng mơ thấy cô. Bây giờ được gặp lại, đúng là giấc mơ trở thành sự thật. Cuộc hội ngộ quá bất ngờ, mở cánh cửa con đập cho dòng cảm xúc từ nơi sâu thẳm như thác lũ ùa về, nhất thời không thích ứng được.

Angelie để yên cho Quân ôm, một lúc sau mới bảo:

- Lúc đó tôi rơi xuống rãnh Đường Xuống Địa Ngục, vốn tưởng đã chết rồi, nhưng may mắn có người đến cứu.

- Ai đã cứu chị?

- Là A5 triệu.

Quân nhảy dựng người lên:

- Con robot thuộc Chủng Tộc Cuối Cùng? Nhưng tại sao?

- Chị cũng không biết. Từ lúc được cứu chị đã nhiều lần gặng hỏi, nhưng A5 triệu chỉ nói rằng anh ta không muốn thấy chị chết.

- Anh ta? Nó là một cỗ máy.

- Chị xem A5 triệu như một con người chứ không phải robot. Vốn anh ta bám theo dấu vết của em, lúc tới hồ lẽ ra đã bắt được, nhưng lại phát hiện ra chị bị nước cuốn xuống đáy bèn nhảy thẳng vào vực thẳm, lặn xuống kéo chị lên. Anh ta đưa chị về tàu, cho quần áo ấm để mặc. Sau khi truy đuổi em không thành công, liền đưa chị về Trái Đất. Anh ta xin với cấp trên để được giữ chị lại làm nô lệ dọn dẹp nhà cửa. Tuy nhiên trong suốt mấy năm ở với anh ta chị chẳng phải làm gì, hết ăn lại ngủ buồn phát chán.

Quân thấy Angelie nói về A5 triệu với vẻ thân mật như vậy, bỗng cảm thấy ghen tức không chịu được. Anh hơi lùi lại, sắc mặt cố tỏ ra bình tĩnh để che giấu cảm xúc.

- Em mừng cho chị.

Angelie đọc vị cảm xúc của nam giới rất tốt, lúc ấy phát hiện ra ngay thái độ khác thường của Quân, liền cười bảo:

- Ghen à? Ghen với ai không ghen lại đi ghen với robot. Giữa bọn chị thì có gì được?

- Quan trọng là tình cảm. Đã có tình cảm rồi thì các yếu tố như khoảng cách địa lý, tuổi tác, thân phận, giới tính, chủng loài đều không quan trọng nữa, đều có thể vượt qua để yêu nhau.

Angelie phá lên cười:

- Yêu à? Sao chú em nói chuyện buồn cười vậy. Càng lúc càng chẳng ra làm sao.

Quân thốt lên:

- Sao chị cười to thế? Nhỡ lính canh vào thì sao?

- A5 triệu được giao nhiệm vụ giám ngục. Nơi này một tay anh ấy quyết hết. May nhờ có anh ấy nên chị mới xuống đây cứu em được.

- Cảm ơn chị, Angelie.

Quân nói bằng thái độ thản nhiên. Angelie thấy thế tức lắm:

- Chú làm chị thất vọng quá đỗi. Chị liều mình vào cứu chú mà chú dửng dưng như người xa lạ.

Rồi lại đổi giọng:

- Nói thật đi, sao lúc chị nói về A5 triệu chú lại thay đổi sắc mặt nhanh thế.

Quân đáp:

- Bao năm nhung nhớ, bỗng phát hiện ra người mình thích lại đi thích người khác. Chuyện cũng chẳng có gì, hãy xem như kỷ niệm đẹp.

Angelie đỏ mặt. Cô đã quên mất thằng bé này là người như thế nào. Nó giống như một con sói không biết xấu hổ là gì.

Cô khẽ vuốt mái tóc dài, nói nhỏ:

- Em thích chị ư?

Quân thấy cử chỉ của cô như thế, cảm xúc bùng lên, liền ngồi sát lại, vòng tay ôm eo Angelie, nói:

- Anh thích em. Bao nhiêu năm qua, không ngày nào anh không nhớ về em. Anh luôn ước gì mình thế chỗ em để em được sống còn anh nằm dưới đáy vực. Anh tự trách mình năm xưa kém cỏi, không đủ bản lĩnh che chở cho em. Mỗi lần nhớ về nụ cười của em, anh đang vui lại trở nên buồn bã.

- Sao nhớ về nụ cười của tôi mà lại buồn?

- Vì nụ cười ấy đã vĩnh viễn tắt đi rồi chứ sao?

- Nó còn ở đây đấy thây.

Angelie nói như làm nũng. Quân ôm chặt lấy cô, đè cô xuống giường. Cơ thể cô chỗ nào cũng thơm ngát, tóc tai đều như hương như hoa. Làn da cô trắng hồng, mát rượi, chạm đến chỗ nào cũng mịn màng, kích thích vô cùng. Căn phòng này chật hẹp, hôi hám, vốn không phải là chỗ thích hợp cho đôi uyên ương, nhưng cả hai lúc này đều đã khao khát lắm rồi, không thể đợi lâu hơn được nữa. Quân ngồi dậy cởi hết quần áo, để lộ cơ thể cường tráng. Angelie bản tính cuồng nhiệt, cũng tự cởi áo bản thân, phô bày báu vật thiên nhiên. Người cô, từ trên xuống dưới, không chỗ nào không tuyệt đối hoàn mỹ. Quân gục đầu xuống, mãi mê man trên vùng đất cấm.

Hai người làm tình trong buồng giam đến năm tiếng sau mới ngừng lại. Thời gian dài như vậy nghe có vẻ hoang đường, nhưng cả hai đều là Kiếm Sĩ, cứ lúc nào mệt lại huy động năng lượng từ thanh kiếm nên về lý thuyết có thể kéo dài cuộc vui đến vô tận, chỉ ngừng lại khi không còn hứng thú nữa mới thôi.

Angelie tựa đầu vào ngực Quân, thủ thỉ:

- Mấy năm xa nhau, anh đã cưới vợ chưa?

- Chưa.

- Có người yêu chưa?

Quân im lặng không đáp. Angelie hiểu ý nghĩa của sự im lặng ấy, trái tim chùng xuống, trong lòng chỉ có thể tự trách mình đã quá bất cẩn để rơi vào mối quan hệ tay ba.

Angelie thở dài, hỏi:

- Cô ấy tên là gì?

- Alice.

- Thật là một cái tên đẹp. Cô ấy có đẹp như tên không?

Quân lại im lặng.

- Hừ, đẹp thế cơ à? Anh thật là người may mắn. Bây giờ cô ấy đang sống ở đâu?

- Hành tinh Urusula. Trong cơ thể anh có độc tố, không thể lại gần cô ấy được.

Quân kể lại mọi chuyện cho Angelie nghe. Cô hơn Quân tới bảy tuổi, là người từng trải và hiểu chuyện, lúc ấy không phán xét đúng sai, chỉ an ủi anh:

- Có lẽ một ngày kia anh sẽ tìm ra cách tẩy được độc tố trong người, khi ấy hai người có thể nối lại tình xưa.

Lúc này năng lực nam giới của Quân đã phục hồi hoàn toàn. Anh ôm Angelie, thì thào:

- Chuyện đó khó xảy ra lắm.

Hai người quấn lấy nhau. Lần này họ giao hoan đến tận sáng mới thôi. A5 triệu thấy Angelie vào ngục lâu quá, không đợi thêm được, phải xuống tận phòng giam gõ cửa. Đây là lần đầu tiên Quân gặp A5 triệu. Ngoại hình của A5 đầy cá tính, từ gương mặt góc cạnh thấy rõ sự trầm tĩnh, can đảm và trung thành, khác hẳn vẻ đơn điệu, buồn tẻ của các robot cấp thấp. Tròng mắt của gã linh hoạt có hồn, trong ánh mắt nhìn Angelie toát lên vẻ yêu thương. Lúc Angelie mặc lại quần áo, A5 triệu quay mặt đi chỗ khác để thể hiện lòng tôn trọng với cô.

Quân từng đoán rằng con robot này thực lòng yêu Angelie nên mới cứu cô và giữ cô ở lại trong nhà suốt năm năm trời. Bây giờ trực tiếp gặp nhau, không còn hồ nghi gì nữa.
 
4,021 ❤︎ Bài viết: 619 Tìm chủ đề
Chương 61

Chuyện đó có phần kỳ lạ. Một con robot yêu một phụ nữ con người. Anh từng nghe những câu chuyện cổ về các chủ nô yêu nô lệ, nhưng dù có sự khác biệt lớn về thân phận, địa vị, chủng tộc và văn hóa, họ vẫn đều là con người. Còn A5 triệu yêu Angelie vì điều gì? Cô có điểm gì hấp dẫn gã? Quân không biết. Anh chỉ cảm thấy bối rối vì đã công khai chiếm đoạt người phụ nữ của gã.

- Có phải Chúa Tể Vũ Trụ thấy mọi điều mà anh đang thấy.

A5 triệu đáp:

- Đúng vậy.

- Vậy thì hắn ta đang nhìn thấy tôi?

- Không. Đôi khi hệ thống truyền tin bị trục trặc nên hình ảnh không truyền về mạng lưới được.

- Anh đang chủ động ngắt kết nối?

- Phải.

- Như vậy có ổn không?

- Nếu ngài Chúa Tể phát hiện ra tôi đang cố tình bày trò qua mắt ngài, ngài sẽ giết tôi và lấy xác tôi đắp lên robot khác.

- Vậy là.. Anh đang đánh liều mạng sống của anh chỉ để cho Angelie..

Quân nghẹn lời, không biết nói gì thêm.

A5 triệu nhìn Angelie với vẻ yêu thương.

- Cô ấy thích anh. Tôi sẵn sàng làm tất cả để cô ấy được vui.

Quân thường cho rằng robot là một đám máy móc cứng nhắc ích kỷ và đề cao lợi ích cá nhân, nhưng hành động của A5 triệu đã buộc anh phải thay đổi suy nghĩ. Thứ mà A5 triệu chống lại không chỉ là vị chúa tể đáng sợ của mình mà còn là những dòng lập trình được cài sẵn trong đầu nó, tựa như DNA cài sẵn trong cơ thể con người. Tình yêu của A5 triệu dành cho Angelie phải lớn đến mức nào mới có thể giúp gã chiến thắng được bản chất của robot và hành xử như một người đàn ông si tình?

Sự cao thượng của A5 triệu khiến bao nhiêu dục vọng của Quân đều tan biến hết cả, anh giục Angelie nhanh chóng rời khỏi buồng giam. Angelie không hề ý thức được điều đó. Cô mặc quần áo chỉnh tề rồi nói:

- Anh ngủ đi cho lại sức. Tối nay em lại đến.

Quân thầm nhủ nếu Angelie yêu mình thay vì yêu A5 triệu thì anh cũng chẳng thể ngăn cô được. Đó là quyền lựa chọn của cô. Anh không hề cưỡng ép hay thao túng tâm lý cô mà hoàn toàn để cô tự quyết định. Cả ngày hôm ấy anh không nghĩ được việc gì, chỉ đếm thời gian đợi Angelie. Chừng chín giờ tối Angelie xuất hiện. Cô trang điểm lộng lẫy, uốn tóc và mặc chiếc váy đỏ tuyệt đẹp, trên tay cầm theo hộp đồ ăn. Quân thì quan tâm gì đến việc ăn uống? Anh kéo cô lên giường, bao nhiêu nhung nhớ đổ hết vào trong người cô. Cả hai đều mệt nhoài. Angelie thốt lên:

- Thật không ngờ thằng bé gầy còm năm xưa bây giờ đã trở thành người đàn ông được cả hai hành tinh trọng thị. Chúa Tể Vũ Trụ coi trọng anh lắm, gọi anh là Sát thần. Anh là con người đầu tiên buộc A1 phải tự mình xuất chiến. Lúc nghe những câu chuyện về anh, tim em cứ đập loạn lên. Em muốn gặp lại anh xem anh thế nào, và xem em có còn giá trị gì trong mắt anh không.

Quân âu yếm nói:

- Bây giờ em đã thấy em có giá trị như thế nào với anh rồi chứ? Mà sao em lại có Hỏa Kiếm?

- Mấy năm gần đây, Đế chế của Daniel tăng tốc khai thác Hỏa Ngọc, số Hỏa Ngọc xuất hiện trên thị trường chợ đen khá nhiều, bỏ tiền ra là mua được. Chúng cũng không đắt lắm, vì có mấy ai dùng được đâu? A5 triệu mua cho em một bộ, lúc biết anh ở trong tù, em liền xin mua thêm bộ nữa để dành cho anh.

- Em thật là người chu đáo.

- Hôm nay anh đã thử kiếm chưa?

- Chưa.

- Tại sao?

- Cả ngày anh chỉ nhớ về em, không có bụng dạ nào tập kiếm.

Quân nói đúng, nhưng chưa đủ. Sau cái chết của Lãng Tử Kiếm, anh không còn muốn kết nối với thanh kiếm mới nữa.

Angelie tức giận nói:

- Em mạo hiểm đưa kiếm cho anh để anh chỉ nghĩ về gái thôi ư? Thế không được. Anh mà không tập kiếm thì em sẽ không đến nữa. Giữa Kiếm Sĩ và Hỏa Kiếm phải có sự kết nối cảm xúc với phát huy được hiệu quả của nó. Chỉ múa may khơi khơi thì đánh được ai?

Quân bị người con gái mạnh mẽ này mắng cho một thôi một hồi, tự cảm thấy xấu hổ.

- Được rồi, mai anh sẽ tập kiếm.

- Cần nhanh lên mới được. Nghe nói Chúa Tể Vũ Trụ đã phong cho David làm vua của Urusula, hạn trong bảy ngày phải lên đường đánh chiếm hành tinh này. Sau khi hắn thành công sẽ đem anh ra quảng trường treo cổ thị chúng.

Quân lặng người. Anh lập tức hiểu được toan tính của Chúa Tể Vũ Trụ. Mạng sống của anh phụ thuộc vào việc Alice có bảo vệ được Urusula trước quân xâm lược hay không. Nếu David chiếm được hành tinh thì Chúa Tể Vũ Trụ sẽ mang anh ra giết, còn nếu tên Kiếm Sĩ thất bại sẽ giữ anh lại để gây sức ép với Alice. Nhưng David sao mà thất bại được? Chênh lệch sức mạnh giữa hắn và Alice rất lớn, huống chi Chúa Tể Vũ Trụ còn ban cho David ba tàu chiến, đủ để tàn phá cả hành tinh Urusula.

Mồ hôi trên người Quân toát ra. Anh hỏi Angelie:

- Em ơi, có cách nào đưa anh ra khỏi đây không?

Angelie lắc đầu:

- Chịu thôi. A5 triệu chỉ cai quản trong ngục, bên ngoài robot đứng vây nhiều lắm.

- Vậy thì không có cách nào phá vây. Angelie, có việc này em phải giúp anh. Em hãy đến hành tinh Urusula, cùng Alice chống lại David. Nếu David thất bại, Chúa Tể Vũ Trụ sẽ phải giữ lại mạng sống cho anh.

- Em phải giúp cô người yêu của anh ư?

- Em giúp anh, và chiến đấu cho công lý.

Angelie là một nữ Kiếm Sĩ tràn đầy lý tưởng, luôn đứng về phía kẻ yếu chống lại những kẻ áp bức. Nghe Quân nói vậy, dòng máu nóng trong người cô sục sôi. Cô cao giọng:

- Nếu là vậy, thì em sẽ trà trộn vào đám nô lệ để lên tàu đến Urusula. Hãy xem em sẽ thắng, hay David sẽ thắng.

Quân biết rằng Angelie là người con gái vô cùng kiêu hãnh, lúc ấy chỉ có thể tìm lời khuyên nhủ:

- Đừng cố gắng tự mình đánh bại hắn. Hắn là một Kiếm Sĩ rất giỏi. Em cần có sự hỗ trợ của Alice.

- Hừ, em cũng muốn xem xem cô gái ấy xinh đẹp thế nào.

Câu nói ấy với nhiệm vụ của cô lần này rõ ràng chẳng liên quan gì đến nhau, nhưng Quân hiểu khá rõ cách suy nghĩ của phụ nữ, chỉ có thể nín lặng để tránh làm mọi việc trở nên phức tạp hơn.

Angelie cầu xin A5 triệu cho mình lên tàu đi Urusula. A5 triệu thấy câu chuyện có vẻ nghiêm trọng, liền tắt hệ thống liên lạc, gương mặt lộ vẻ khó xử:

- Tôi không được giao nhiệm vụ quản lý con tàu này. Việc lên danh sách người đi Urusula thuộc về các sĩ quan khác.

Angelie vẫn van nài:

- Tôi cần đến Urusula. Làm ơn đi mà.

- Tôi không thể.

- Anh không thể vì tôi mà làm một việc nhỏ nhặt ư?

- Việc đó không phải chuyện nhỏ nhặt. Nếu cấp trên phát giác ra, tôi có thể bị giết chết.

- Sao có thể vì chuyện vặt ấy mà bị giết được?

- Hệ thống thứ bậc trong xã hội robot rất ngặt nghèo trong khi mạng sống lại không đáng giá. Tôi can thiệp vào việc không phải của mình là hành động bất tuân, trái lệnh, cho dù có gây hậu quả hay không, hậu quả nhẹ nhàng hay nghiêm trọng đều sẽ bị trừng phạt nặng nề.

Quai hàm của Angelie nghiến lại, thái độ trở nên ngang bướng:

- Anh không giúp tôi, tôi vẫn trèo lên tàu.

- Người ta sẽ bắt được cô và giết cô.

- Hãy xem đó là số phận của tôi. Anh không cần quan tâm.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back