Bạn được Nguyễn chương mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
7749 251
Organization 0440

14566345_1269884123056932_6902146534329209328_o.jpg


Tác giả: Organizing_Secrets

Thể loại: Viễn tưởng

Convert: Eyes of the night

Link thảo luận - góp ý: [Thảo luận - góp ý] - Các tác phẩm của Eyes of the night

Văn án:

Đây là một series tập hợp các hồ sơ liên quan đến một tổ chức bí mật nghiên cứu về các sinh vật dị thường tồn tại trên thế giới, được đăng tải bởi một tài khoản có tên Organizing_Secrets. Anh ta tìm thấy các hồ sơ này trên một đường link download được công bố bởi Freedom of Information Act(Đạo luật Tự do Thông tin) trong đường link đó chứa một thư mục xếp lẫn với một số hồ sơ và tài liệu khác nhau chúng nhắc đến các sinh vật di thường và các kiến thức nằm ngoài tầm hiểu biết của anh ta hay chỉ tồn tại trên các bộ phim khoa học viễn tưởng.

Liệu đây là một cái bẫy dành cho anh hay số phận đã định rằng anh sẽ là người công bố nó ra thế giới? Dù nó là gì thì số lượng hồ sơ đang ngày càng tăng lên nhiều hơn cũng như cuộc sống của anh dần thay đổi.
 
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Case File #1 The Lightning Man

Hồ sơ số 1: Người sét

Một tuần trước hoặc lâu hơn, khi tôi đang tìm đọc một số tài liệu kỳ lạ được công bố bởi Freedom of Information Act (Đạo luật Tự do Thông tin) *1, thì tôi bắt gặp một đường link download của một thư mục, xếp lẫn với một số hồ sơ và tài liệu khác nhau. Tôi thấy tò mò và tải thư mục đó xuống. Chứa trong thư mục bí ẩn nhỏ bé đó là hàng trăm, thậm chí có thể hơn một ngàn hồ sơ và tài liệu mà bạn không thể thấy ở các trang web FOIA thông thường. Tôi xem lướt qua một số hồ sơ và ngay lập tức nhận ra rằng tất cả các tài liệu đều được viết bởi một tổ chức có tên là Federal Designation of Organization 440 (Tổ chức liên bang 440), và chúng đều đề cập một cách trực tiếp và khá nghiêm túc tới các paranormal entities (thực thể huyền bí, dị thường). Ngoài ra, tôi còn nhận thấy là không có bất kỳ một quy luật hay lý do hợp lý nào cho sự sắp xếp của các file trong thư mục (chúng được sắp xếp ngẫu nhiên).

Tôi sẽ cố gắng để đánh máy và post những hồ sơ, tài liệu này lên reddit, cũng như tìm thêm thông tin về các tổ chức và cá nhân được đề cập đến trong các tài liệu đó. NoSleep, hãy chuẩn bị để tiếp nhận những thông tin mà tôi nghĩ rằng chúng ta không được phép biết tới..


e104c-lightning_man.jpg


Hồ sơ: 001-653

Ngày: 24/06/1981

Địa điểm: Birming, Oregon

Đối tượng: Randy Smith

Entity: The Lightning Man

Các báo cáo sau đây được thu thập và tổng hợp lại từ một vài tờ giấy nhàu nát tìm thấy tại nơi ở của Mr. Smith:

Có một truyền thuyết trong thành phố của chúng tôi, một trong nhiều câu chuyện dân gian địa phương nho nhỏ, không đáng để chú ý tới.

The Lightning Man (Người sét).

Chuyện kể rằng Lightning Man là một loại hồn ma hoặc một cái gì đó tương tự. Những thứ huyền bí ma quái, hay bất cứ cái gì như vậy, thành phố nào mà chả có. Dù sao, người ta đã nhìn thấy Lightning Man trong nhiểu năm khi mà.. uhm.. những cơn bão kèm sấm sét diễn ra. Một ai đó sẽ nhìn ra ngoài cửa sổ và rồi BÙM! Ánh chớp lóe lên. Một bóng hình xuất hiện phía xa.

Hầu hết mọi người thường mô tả hắn ta như một sinh vật hình người cao lớn với toàn bộ cơ thể được cấu tạo từ dây thần kinh và cơ bắp. Tôi đồ rằng nó có ngoại hình như vậy thì cũng dễ hiểu thôi. Sét là điện mà các dây thần kinh thì lại liên quan tới điện hoặc một cái gì khác với tính chất kiểu như điện. Tôi không rõ lắm. Tôi không phải là một sinh viên y khoa hay gì đó tương tự. Quay lại vấn đề chính, như vậy hắn ta là một sinh vật cao lớn, mình toàn gân. Cánh tay hắn dài hơn bình thường. Đôi bàn tay giống như những móng vuốt. Chắc chắn là kiểu "sinh vật sẽ khiến bạn gặp ác mộng". Nhưng đặc điểm nổi bật mà mọi câu chuyện về Lightning Man đều nhắc tới chính là đôi mắt. Hầu hết mọi người đều mô tả chúng như hai quả bóng điện nằm trong hốc mắt, để lại dư ảnh đáng sợ lâu dài cho bất kỳ ai chạm trán với hắn.

Cho đến một vài tuần trước thì trong suy nghĩ của tôi, đó thực sự chỉ là một câu chuyện hoang đường.

Tôi dọn ra khỏi nhà bố mẹ và tìm được một căn nhà cũ ở rìa của thị trấn. Không phải là một nơi ở hoàn hảo nhưng giá cả thì phải chăng nên tôi không thể phàn nàn gì. Căn nhà đó không có gì đặc biệt. Một ngôi nhà hai tầng cỡ trung bình. Khá là nhiều phòng cho một người ở. Điều thực sự thu hút tôi là những cánh đồng. Nhà của tôi được bao quanh bởi các cánh đồng cỏ ở cả ba mặt và tiếp nối chúng là khu rừng. Tôi được tận hưởng cảm giác gần gũi với thiên nhiên, một cảm giác khác hẳn so với cái cảm giác ngột ngạt nơi thành thị mà tôi luôn cảm thấy khi còn ở nhà cũ.

Câu chuyện đáng sợ đó bắt đầu có lẽ là từ hai tuần trước. Tôi đang ngồi ở nhà xem truyền hình vào một buổi tối, kênh thời tiết. Nhân viên dự báo thời tiết nói rằng khu vực chúng tôi đang ở đang có mức nhiệt độ cao kỷ lục và đang hứng chịu một đợt hạn hán. Tôi nhìn ra bên ngoài và thấy có một cơn bão lớn ở ngoài kia. Loại bão với các cơn gió có thể hất đổ đồ đạc trên hiên nhà của bạn và làm cho ngôi nhà rung lắc không ngừng. Và trời thì chắc chắn là không nóng. Nếu có bất kỳ điều gì tôi có thể nói được thì đó là trời lạnh một cách khác thường. Chuyện như vậy thật hết sức kỳ lạ nhưng tôi lờ nó đi bởi một cơn bão kỳ dị như thế thì hiếm khi xảy ra ở thị trấn này.

Lát sau, tôi thấy mệt và đi lên lầu vào phòng ngủ. Tôi đi ngang qua cửa sổ và UỲNH! Ánh chớp lóe lên. Cửa sổ của tôi nhìn ra một trong các đồng cỏ và ngay tại chỗ tiếp giáp của đồng cỏ và cánh rừng, tôi nghĩ rằng tôi đã nhìn thấy hắn ta. Đang đứng. Có lẽ là chậm rãi lết tới thì đúng hơn. Tôi chỉ thấy nó khi ánh chớp nhá lên và mọi việc diễn ra quá nhanh nên tôi đã nghĩ rằng mình bị điên. Nhưng khi tôi nhìn vào các góc tối của căn phòng, tôi vẫn có thể thấy hai dấu chấm nhỏ sáng rực như đang bốc cháy hiện lên trong một khoảng thời gian ngắn*2. Giống như bất kỳ một người có lý trí nào, tôi nhún vai, bỏ qua chuyện đó và đi ngủ. Thậm chí còn chả nghĩ tới nó đến lần thứ hai.

Tôi thức dậy khi ngoài kia có nhiều sấm sét hơn. Bên ngoài trời vẫn còn rất tối nên tôi nghĩ tôi có thể đã ngủ được từ một tới hai tiếng. Nhìn vào đồng hồ báo thức. 8: 00. Đó là buổi sáng. Điều đầu tiên tôi làm là kiểm tra tin tức trên truyền hình, vào thời điểm này, tôi cho rằng chúng tôi đang chịu ảnh hưởng của một cơn bão kỳ dị và tôi muốn kiểm tra dự đoán của mình. Tin tức vẫn bình thường. Chuyển sang kênh thời tiết: Nắng và nóng. Không thể nào. Không thể thế được. Lấy điện thoại của tôi và gọi cho cha mẹ. Hoặc ít nhất là tôi đã cố làm thế. Điện thoại của tôi không hoạt động.

UỲNH! Nhiều sấm sét hơn. Cơn bão bên ngoài không hề yếu đi chút nào. Tôi chắc chắn nó phải gần với mức gió bão cấp 8. Dũng khí nam nhi của tôi đã chiến thắng và tôi quyết định thử đương đầu với cơn bão. Tôi vật lộn để mở cánh cửa ra và chiến đấu chống lại gió và mưa mà chỉ bước được vài bước tới hiên nhà. UỲNH! Một ánh chớp nhá lên và hắn ta lại xuất hiện. Gần hơn so với đêm qua nhưng vẫn ở giữa cánh đồng. Tôi có thể thấy cánh tay của nó quá dài, dài tới mức các móng vuốt thực sự kéo lê trên mặt đất. Ngoại hình của nó còn gây ấn tượng mạnh mẽ hơn, bởi Lightning Man phải cao khoảng hơn 2m. Ít nhất đó là những gì tôi nhớ là mình đã nghĩ tới vào thời điểm đó. Khá là khó để đo lường tương đối chính xác một cái gì đó khi nó vẫn còn ở xa và chỉ hiện hình trong hai, có lẽ là ba giây.

Chỉ như thế cũng đủ để dập tắt cái ý định rời khỏi nhà và chạy thoát của tôi. Tôi ẩn náu trong nhà trong suốt thời gian còn lại trong ngày và nằm co cụm thiếp đi trong phòng tắm với tất cả các cửa được khóa kín lại.

Ngày hôm sau, cũng y hệt như vậy. Thực sự là.. tình trạng đó kéo dài cả tuần. Tôi thức dậy chỉ để thấy cơn bão vẫn còn hoành hành, điện thoại vẫn không hoạt động, và phần còn lại của thế giới không biết gì về cái nhà tù nhỏ này của tôi. Thế rồi mất điện.

Tôi đã dành cả tuần này dò dẫm xung quanh ngôi nhà của tôi cố gắng để sống sót và nghe âm thanh của sét vang lên từng chặp. Mỗi khi tôi phải rời phòng tắm để lấy thức ăn hoặc để kiểm tra thời tiết tôi sẽ phải đi ngang qua một cái cửa sổ. Và mỗi lần chớp lóe lên là tôi lại nhìn thấy cặp mắt đó tiến tới gần hơn, gần hơn. Lần cuối tôi kiểm tra, Lightning Man đã ở ngay ngoài cửa sổ.

Một vài giờ trước thì đã có điện trở lại, mặc dù các ngọn đèn thì cứ chập chờn, nhấp nháy liên tục kể từ lúc đó. Tôi chậm rãi bò qua nhà và nắm lấy một cây bút và giấy. Nếu tôi phải chết ở đây thì tôi muốn mọi người biết chính xác những gì đã xảy ra, rằng Lightning Man không phải là truyền thuyết. Nó có thật.

Tôi chỉ có thể cảm thấy an tâm phần nào với cái thực tế là tôi đã chặn các cửa sổ lại và sấm sét không thể vào được đây. Sau cùng thì tôi sẽ chết, nhưng ít nhất cũng không phải dưới bàn tay của con quái vật kia. Giờ thì giá như những ngọn đèn chết tiệt kia đừng chập chờn, nhấp nháy nữa.

Mẹ ơi, Cha ơi, Con-

(Secrets: Các dòng chữ vào thời điểm này trên tờ giấy được viết rất vội vàng và chồng chéo lên nhau, tôi đang đánh máy nó ra thành những dòng chữ bình thường để tất cả chúng ta có thể đọc được)

Hắn ta đang ở trong nhà. Tôi không biết làm thế nào nhưng nó đang ở đây. Tôi có thể nhìn thấy cặp mắt. Và nó có thể nhìn thấy tôi. Tiến tới gần hơn. Gần hơn. Chạy sang phòng khác nhưng bị móng vuốt cào vào một bên thân người. Cảm thấy luồng điện cường độ cao. Bị thương. Tồi tệ.

Các dòng chữ dừng lại ở đó.

Hành động được thực thi: Hai đặc vụ đã trà trộn vào đội điều tra (của cảnh sát khu vực). Họ đã tìm thấy và giấu đi các ghi chú cuối cùng của Mr. Smith. Cơ thể nạn nhân không bao giờ được tìm thấy và vụ việc đã được ghi nhận là một ca mất tích.

Phân tích: The Lightning Man dường như là một entity spectral (mang tính chất ánh sáng / quang phổ) không phụ thuộc vào sét mà phụ thuộc vào sự xuất hiện và biến mất đột ngột của ánh sáng. Một tia sáng cũng có tác dụng với nó, mặc dù ánh chớp có thể duy trì cho nó một cơ thể vật lý tốt hơn nhiều so với một cái đèn trần đơn giản. Người dân Birming hầu hết đều liên hệ entity này với ánh chớp bởi những tia chớp lóe lên trong những cơn bão thường xảy ra ở khu vực này. Về cái chết của Mr. Smith, anh ta rất có thể đã bị đâm hoặc bị ghìm giữ bởi móng vuốt của Lightning Man, bị giật điện đến chết, và bị bắt cóc tới bất kỳ plane nào mà entity này sử dụng như một hang ổ của nó. Cơn bão xuất hiện xung quanh nơi cư trú của Mr. Smith thực tế có thể xảy ra trong một plane khác, việc bắt giữ entity này là cần thiết để phục vụ cho việc nghiên cứu cũng như để trả lời cho những vấn đề liên quan còn chưa rõ.

The Lightning Man (Đối tượng 653) đã được cho phép để bắt giữ và nghiên cứu theo The Paranormal Defense Act (Đạo luật Phòng chống các sinh vật dị thường / entity). Liên hệ ____________ (Secrets: Điều duy nhất bị bỏ cắt khỏi tài liệu là cái tên này) để biết thêm thông tin.

Cập nhật hồ sơ: Đối tượng 653 đã bị bắt và giam giữ tại Chi nhánh Đông Bắc. Entity bị giam giữ thông qua một hệ thống phức tạp gồm nam châm, điện trường, và ánh sáng nhấp nháy cường độ thấp. Các nghiên cứu và thử nghiệm liên tục với Đối tượng 653 sẽ bắt đầu từ giờ vào các khoảng thời gian thường xuyên với các cập nhật được gửi qua Báo cáo PRB. (Secrets: Không rõ PRB là viết tắt của cụm từ gì)

Hồ sơ: Đóng (Vụ việc kết thúc / khép lại)

* * *

Vậy đấy. Hồ sơ số 1. Một cách ấn tượng để bắt đầu một series các tài liệu tương tự nếu bạn hỏi tôi. Tôi đã xem qua thêm một vài hồ sơ khác, có vẻ như chúng gồm các cuộc phỏng vấn với nhiều người, các vụ án chưa được giải quyết, một số báo cáo, vv.. Đó đều là những thứ mà tôi biết là NoSleep sẽ đánh giá cao.

Tôi có một mong muốn được công bố tất cả các thông tin này ra ngay bây giờ. Vị trí tải về ban đầu của các tập tin đã biến mất. Tôi không thấy ngạc nhiên. Cá nhân tôi nghĩ rằng thư mục này vốn không được phép công bố cho công chúng. Có lẽ ai đó đã nhầm lẫn, hoặc muốn họ (Tổ chức 440) bị bắt. Tôi chắc chắn sẽ tiếp tục đọc và chia sẻ thêm cho các bạn biết.

Bảo trọng nhé NoSleep.

- Secrets

* * *
 
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Case File #2 Banner Station

Hồ sơ số 2: Trạm Banner

latest


Hồ sơ: 002-Volos

Ngày: 25/8/1986

Địa điểm: Trạm Banner, Nam Cực

Đối tượng: ASSTF(Anti-Soviet Special Task Force) (Lực lượng đặc nhiệm chống Liên Xô), Đơn vị số 7

Thực thể: Volos, Thần Chết trong văn hóa / tín ngưỡng Slavic

Các báo cáo đầu tiên do các thành viên của ASSTF Đơn vị số 7 cung cấp

Đại úy James Alders, Chỉ huy của Chiến dịch Novolazarevskaya

Ngày thứ nhất: Nhóm của chúng tôi di chuyển vào căn cứ nhờ sự che giấu của các nhà nghiên cứu Hoa Kỳ. Trạm Novolazarevskaya cách khoảng 10 dặm về phía bắc của Trạm Banner, một căn cứ mới được đặt tên. Nhiệm vụ là điều tra, kiểm tra tính chính xác của các khẳng định và thông tin bị rò rỉ cho rằng Trạm Novolazarevskaya thực tế là một cơ sở nghiên cứu siêu vũ khí của Liên Xô. Nếu chúng tôi xác nhận được sự hiện diện của những vũ khí như đã nói ở trên, chúng tôi có nhiệm vụ tiêu diệt tất cả các nhân viên ở trạm và tịch thu hoặc phá hủy vũ khí đó cùng toàn bộ các tài liệu liên quan.

Đội của tôi bao gồm mười lăm Lính Đặc nhiệm, cộng thêm cả bản thân tôi nữa. Một công dân tên là Matthew Hoffer cũng đã được chỉ định vào đơn vị của chúng tôi với vai trò là một chuyên gia. Không rõ hắn ta là chuyên gia trong lĩnh vực gì. Toàn bộ chuyện này chắc chắn có gì đó không bình thường, nhưng tôi không được trả lương để mà phàn nàn về điều đó.

Ngày thứ 7: Mọi người đều đã ổn định trong căn cứ (Trạm Banner) . Weld và Shaffer có xô xát chút ít. Không có gì khác thường. Chuẩn bị cử hai người đi trinh sát cái trạm Liên Xô đó vào ngày mai. Ngoài ra, Hoffer có vẻ đặc biệt xa cách. Hắn ta có lẽ đơn giản là thấy bị đe dọa bởi thực tế rằng hắn đang bị mắc kẹt ở cái địa ngục giá lạnh này với một đống lính đặc nhiệm, nhưng dù thế nào đi nữa thì tôi vẫn sẽ để mắt đến hắn ta. Hắn cũng không đóng góp gì nhiều và khi tôi hỏi hắn chính xác thì tại sao anh lại tới đây, hắn nói: "Tôi chỉ hành động trong một số trường hợp nhất định" và sau đó thì chìa ra tờ lệnh Liên bang về việc không được phép tiết lộ. Những bí mật ẩn giấu trong một nhiệm vụ bí mật. Tôi ghét cái kiểu James Bond vớ vẩn đó.

Ngày thứ 8: Allers và Weld đã báo cáo lại. Trạm Novolazarevskaya có vẻ như đã bị bỏ hoang, ngay cả cửa trước cũng để mở rộng. Điều này vượt xa những gì tôi dự đoán. Daniels và tôi đã thảo luận và kết luận rằng một vũ khí sinh học có thể đã gặp trục trặc và gây sự cố ngoài ý muốn. Anh ta bảo đảm với tôi rằng chúng tôi có đủ các thiết bị cho phép chúng tôi kiểm tra căn cứ đó. Tôi cử đi năm người, do Reynolds phụ trách. Họ có nhiệm vụ xâm nhập vào trạm Novolazarevskaya và thông báo cho chúng tôi bằng radio xem liệu căn cứ đó có thực sự bị bỏ hoang hay không.

Ngày thứ 10: Sau hai ngày ở trong tình trạng báo động cao do đội của Reynolds không báo cáo lại, cuối cùng chúng tôi cũng thu được chút gì đó từ radio của họ. Âm thanh ngắt quãng và khó hiểu nhưng cụm từ "gửi cứu viện" có thể được nghe thấy rõ. Shaffer sẽ ở lại đây(Trạm Banner) với Hoffer. Những người còn lại trong đội sẽ tới Trạm Novolazarevskaya. Nếu có thể cứu được dù chỉ một người thôi khỏi bất kỳ chuyện gì đã xảy ra ở đó, tôi sẽ làm.

Ngày thứ 11: Đó là một cơn ác mộng chết tiệt. Chúng tôi đã đến Trạm Novolazarevskaya và tất cả mọi thứ đều giống như những gì đã được báo cáo trước đó. Cửa trước mở rộng. Không có đèn. Không có điện. Không có sự sống. Tôi đã ra lệnh không cho tất cả các thành viên trong đội tiến vào căn cứ. Daniels giỏi làm bác sĩ hơn là làm một người lính nên tôi bảo anh ta và hầu hết những người trong đội ở lại trên đỉnh một ngọn đồi cách đó khoảng một phần tư dặm. Weld, Osa, Mendez, và bản thân tôi thận trọng tiến đến những cánh cửa mở rộng dẫn vào bên trong tòa nhà.

Bản thân Trạm Novolazarevskaya bao gồm ba mô-đun nghiên cứu khác nhau và một khu nhà ở. Weld và Osa tìm kiếm tại mô-đun nghiên cứu đầu tiên trong khi Mendez và tôi làm nhiệm vụ đó ở mô-đun thứ hai. Ngoài việc thiếu điện và hoàn toàn im ắng, mọi thứ đều khá là bình thường. Không có dấu hiệu của một vụ ẩu đả. Không có vết đạn. Không có máu. Tất cả chúng tôi tập trung lại ở(trước cửa) mô-đun nghiên cứu thứ ba, nơi bạn phải đi qua để tới được khu nhà ở.

Đáng lẽ tôi phải biết điều gì sắp đến vào cái gây phút chúng tôi phá cửa xông vào và khi cái mùi đó phảng phất lan tới chỗ chúng tôi, mùi tanh của máu. Thế rồi tôi đứng đó, hoàn toàn kinh hãi trước cái khung cảnh trước mặt. Nó thực sự khủng khiếp. Đó rõ ràng là hiện trường của một vụ thảm sát tàn bạo và ác độc. Máu và những khối nhỏ thịt bắn đầy lên các bức tường và trần nhà. Xác bị cắt mất một nửa của những người đàn ông nằm rải rác trên bàn và trên ghế. Một cái xác chắc hẳn đã bị quăng vào tường rất mạnh tới mức nó lún nửa chừng vào trong tường và bị kẹt lại ở đó. Và còn có một cái xác khác ở trong một góc của căn phòng có lẽ sẽ ám ảnh tôi đến cuối đời. Người đàn ông đó ngồi dựa vào tường với khuôn mặt nhìn thẳng lên trần nhà. Hẳn là hàm của anh ta đã bị biến dạng nghiêm trọng bởi một cánh tay đã bị cắt lìa bị đẩy thẳng xuống cổ họng của anh ta, bàn tay bị đẩy xuống trước nằm sâu trong cơ thể người đó nên không thể nhìn thấy, chỉ còn phần vai của cánh tay nhô ra khỏi miệng. Bởi một số lý do mà cái xác đó cứ thu hút sự chú ý của tôi khiến tôi nhìn kỹ hơn: Đôi mắt của anh ta rõ ràng là đang tập trung vào cánh tay đó trong giây phút cuối đời của mình, có nghĩa là anh ta hoàn toàn tỉnh táo khi chuyện đó xảy ra. Ngoài điều đó ra, anh ta trông giống với mọi người Liên Xô khác.

Chúng tôi nhanh chóng kiểm tra căn phòng, không có xác chết nào thuộc về đội của tôi. Cả bốn người chúng tôi tập trung tại cửa vào khu nhà ở và gỡ một cánh tay bị cắt lìa ra khỏi tay nắm cửa. Hẳn là một ai đó đã cố gắng thoát ra khỏi căn phòng nhưng không thành công. Osa phá cửa còn Mendez và bản thân tôi thì chuẩn bị súng ống sẵn sàng và bước vào trong.

Các khu nhà ở có giường tầng xếp dọc các bức tường và nó là khá bình thường, chỉn chu. Chúng tôi nhanh chóng tiến hành kiểm tra. Không có gì ở dưới giường, không có gì đáng chú ý trong các tủ, tóm lại là chẳng có gì trong phòng cả. Còn có một cánh cửa ở phía bên kia của căn phòng mà tôi đoán là nó có thể dẫn ra nhà bếp. Trong khi Osa và Mendez lục soát căn phòng kỹ hơn thì Weld và tôi tiến tới cánh cửa nhà bếp. Anh ta phá bung nó ra và tôi thì hướng khẩu súng trường của mình vào trong bóng tối.

Ngay lập tức tôi bị quật ngã xuống đất. Một cái gì đó đã nhảy lên người và tấn công tôi. Trong lúc tôi vật lộn với cái thứ đó, tôi lờ mờ nghe thấy Weld gọi những người khác tới để giúp đỡ. Tôi không nghe được thứ đó nói gì cũng như không thể nhìn thấy cái gì đang tấn công tôi. Tôi tung ra một vài cú đấm mạnh vào nơi mà tôi đoán là một khuôn mặt. Đèn pin của tôi đã bị rơi cùng với khẩu súng trường của tôi khi tôi bị quật ngã xuống đất. Kẻ tấn công tôi lùi lại và di chuyển ra xa. Tôi quờ quạng nhặt lấy súng, và quan trọng hơn là nguồn ánh sáng của mình và bắt đầu lia nó xung quanh. Cuối cùng tôi đã tìm thấy người tấn công tôi trong góc của căn phòng. Wilkens, một trong những người tôi cử đi với Reynolds ba ngày trước. Cậu ta thu mình lại và nép sát vào tường nhiều nhất có thể, nắm chặt một thứ trông giống như một cuốn sách cũ.

Chúng tôi cố gắng nói chuyện với cậu ta trong vài phút nhưng không lấy được bất cứ thông tin gì. Trong nhà bếp cũng chẳng có gì hết. Tôi hạ lệnh rời khỏi đó. Chúng tôi không tìm thấy bất cứ điều gì và tôi cảm thấy mất bình tĩnh bởi toàn bộ chuyện này.

Chúng tôi gặp lại tất cả mọi người ở bên ngoài và nói với họ những gì đã xảy ra. Phản đối lời khuyên của tôi, Daniels yêu cầu được đưa đến mô-đun nghiên cứu thứ ba. Khuôn mặt anh ấy trắng bệch như tuyết khi anh ta quay trở về.

"Anh có nghĩ rằng đó là một cuộc tấn công gây ra bởi động vật?" Tôi nhớ anh ấy đã hỏi như thế. "Không biết. Loại động vật nào làm tất cả những điều đó thế rồi lại không ăn bất kỳ cái xác nào?" . Anh ta nhún vai và tất cả mọi người đi xe trở lại Trạm Banner trong im lặng. Ngoại trừ Wilkens, cậu ta bắt đầu rên rỉ những âm thanh đau đớn theo nhịp từng phút hoặc hơn. Vẫn giữ cái cuốn sách chết tiệt đó. Không ai có thể khiến cậu ta bỏ nó ra.

Chúng tôi trở về căn cứ và tôi thậm chí không thể nói cho Hoffer và Shaffer biết chuyện gì đã xảy ra. Tôi chỉ lê bước đến văn phòng của mình và bắt đầu viết báo cáo này. Phải cho những suy nghĩ của tôi ra khỏi đầu. Daniels đã đưa Wilkens tới phòng y tế và đang kiểm tra sức khỏe của cậu ta cũng như cố gắng để khiến cậu ấy nói chuyện. Tôi sẽ uống rượu cho đến khi thiếp đi, mặc xác các quy định.

Báo cáo của Emerson Daniels và cuộc phỏng vấn Brian Wilkens

Hôm nay là ngày thứ mười một của Chiến dịch Novolazarevskaya. Mặc dù ban đầu tôi được chỉ định vào nhóm này, là bởi trước đây tôi đã được đào tạo về lĩnh vực sức khỏe tâm thần, và tôi ở đây để giúp các đồng đội của tôi đối phó với môi trường khắc nghiệt mà chúng tôi được cử tới để làm nhiệm vụ, nhưng giờ đây có vẻ như tôi sẽ phải sử dụng những gì tôi biết để tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra với Wilkens, Reynolds, và những người khác.

Thể chất của cậu ta ổn, ngoại trừ việc không được ngủ trong nhiều ngày, thiếu thực phẩm, nước uống, vv.. Một điều kỳ lạ khác là cuốn sách đó. Tôi đã có một vài cơ hội để quan sát nó kỹ và nó có vẻ cũ, thực sự cũ. Tôi thấy những thứ trông giống như những con rắn và một số hình dạng của gia súc hoặc lợn rừng trên trang bìa. Trang bìa dường như được làm bởi một loại da được xử lý cẩn thận tuy nhiên đã bị xơ mòn đi nhiều. Không có dòng chữ nào trên bìa mà tôi có thể nhìn thấy nhưng tôi nghi ngờ khả năng quyển sách đó được viết bằng tiếng Anh. Wilkens hẳn đã nắm chặt lấy nó từ khi đội của cậu ta làm nhiệm vụ ở cái trạm Liên Xô đó. Quá trình huấn luyện của tôi đã dạy cho tôi một vài điều: Khi tâm trí bị chấn động đột ngột do một cảnh tượng hoặc tình huống khủng khiếp, vv, bệnh nhân thường bám lấy một đồ vật có ý nghĩa quan trọng. Rõ ràng cuốn sách đó rất quan trọng, nhưng tại sao? Tôi nghĩ rằng tôi sẽ cố gắng"mượn" lấy nó từ tay cậu ta trong chốc lát sau khi loại thuốc an thần tôi đưa cho cậu ấy bắt đầu có tác dụng.

Cập nhật nhanh: Đã lấy được cuốn sách từ Wilkens. Đọc lướt qua nó một chút. Không viết bằng tiếng Anh, chuyện đó không làm tôi ngạc nhiên lắm. Tôi tin rằng thứ chữ viết trong đó có thể là một hình thức cổ xưa của tiếng Nga. Tôi không chắc chắn lắm bởi đến một chữ tiếng Nga bẻ đôi tôi cũng không biết. Tôi nghĩ rằng Wilkens và Kusman nói và đọc được tiếng Nga, mặc dù Kusman hiện giờ vẫn đang mất tích cùng những người khác ở Trạm Novolazarevskaya. Tôi chuẩn bị bỏ cuộc và đã đóng cuốn sách lại thì Wilkens tỉnh dậy và nhìn tôi. Cậu ta bình tĩnh yêu cầu tôi trả lại cuốn sách cho cậu ấy, và tôi tất nhiên đã làm như vậy. Tôi không rõ làm sao cậu ta tỉnh lại sớm đến thế, tuy nhiên cậu ấy bắt đầu nói chuyện trở lại và sẵn sàng cho tôi biết những gì đã xảy ra tại Trạm Novolazarevskaya.

Daniels: Brian, anh và bốn người khác đã đến Trạm Novolazarevskaya trước những người còn lại trong đội chúng tôi để kiểm tra xem liệu có ai còn sống sót hay không. Đã xảy ra chuyện gì?

Wilkens: (Cậu ta nói lắp và nhấn trọng âm sai. Rõ ràng là kết quả của chấn động tâm lý) Chúng tôi tới nơi và thấy căn cứ đó đúng như những gì đã được báo cáo từ trước. Nó đã bị bỏ hoang, các cánh cửa mở rộng. Tôi nghĩ rằng trong một phút, chúng tôi chỉ đứng đó. Reynolds có lẽ đã suy nghĩ về những chiến thuật. Baker và Hurst thì bịa chuyện ma, nghịch ngợm, làm những trò ngu ngốc. Kusman và tôi đứng xa cái trạm đó ngay từ đầu. Cá nhân tôi cảm thấy một cái gì đó xấu xa phát ra từ toàn bộ căn cứ đó và suy đoán từ biểu cảm trên khuôn mặt Kusman, tôi khá chắc là cậu ấy cũng có cùng suy nghĩ với tôi.

Reynolds cuối cùng đã ra lệnh cho chúng tôi đi vào bên trong. Kusman và tôi phía bên trái, Baker và Hurst bên phải, còn Reynolds sẽ nhằm chỗ trung tâm. Chúng tôi thực hiện tất cả mọi việc chuẩn xác với dự đoán là có thứ gì đó nguy hiểm ở bên trong. Tôi rất hạnh phúc khi biết dự đoán của chúng tôi không chính xác. Nơi đó bị bỏ hoang nhưng không theo kiểu rùng rợn. Tôi thật sự đã nghĩ rằng mình sẽ thấy các xác chết trương phình hoặc các zombie. Khu vực lối vào cũng như hai mô-đun đầu tiên đều sạch sẽ, trống trải, không có gì khả nghi. Nơi duy nhất chưa được kiểm tra là cánh cửa dẫn đến mô-đun thứ ba và các khu vực xa hơn nữa. Linh tính của tôi về những chuyện xấu xa sắp diễn ra lên tới đỉnh điểm và tôi thấy mình không còn có khả năng giữ chắc khẩu súng của mình nữa.

Chúng tôi bước vào phòng và chắng tìm thấy gì ở đó.

Daniels: Nhưng tôi đã ở trong căn phòng đó Brian, ở đó là một trong số những điều kinh tởm nhất gây ra cho con người mà tôi từng nhìn thấy-

Wilkens: Lúc chúng tôi ở trong căn phòng đó thì không có gì ở đó đâu, tin tôi đi. Chúng tôi chuyển tới các khu nhà ở và nó cũng trống rỗng như thế. Giường trống, phòng trống, trống rỗng như phần còn lại của tòa nhà. Vì vậy, chúng tôi bắt đầu rời khỏi căn cứ và đó là khi chúng tôi nhìn thấy các xác chết. Tất cả đều giống như anh đã thấy vậy. Nhưng chúng tôi đã có mặt tại căn phòng đó khoảng mười phút trước và nó hoàn toàn trống rỗng, vậy chuyện quái gì đây?

Để tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra, chúng tôi lục soát căn phòng đó, rất cẩn thận. Đó là cách mà chúng tôi tìm thấy cuốn sách. Nó được đặt một cách giản dị trên một chiếc bàn trung tâm, bìa sách đóng lại và trông không có gì đáng chú ý. Kusman nhặt nó lên và đó là lúc chuyện trở nên tồi tệ. Một trong những xác chết ở góc phòng túm lấy Baker. Chúng tôi không nhìn thấy nó di chuyển, chết tiệt. Tôi thậm chí còn không chắc lúc đầu thì cái xác đó ở đâu. Dù sao, tôi nhớ là nó đã chộp lấy anh ta bằng tay và quẳng anh ta đi.

Khi mà Baker bị ném đi, một loại tua hoặc xúc tu hoặc.. một cái gì đó màu đen lao xuống từ trần nhà và túm lấy Reynolds. Chỉ túm lấy anh ta xung quanh cánh tay, cổ, và tôi thậm chí có thể nhìn thấy chúng bắt đầu túm lấy các cạnh của miệng anh ta rồi kéo. Và sau đó thì Reynolds biến mất. Anh ấy chỉ, chỉ bị kéo lên qua trần nhà rồi biến mất.

Tiếng gào thét của Baker đã đưa tôi trở về hiện tại. Tôi nhìn về phía đó chỉ để thấy cái xác chết giật đứt cánh tay của anh ấy ra. Thật sự là cái xác làm việc đó một cách vô cùng dễ dàng, như không tốn một chút sức lực nào cả. Các cơ bắp và da đã kháng cự lại lực kéo một cách yếu ớt, hoặc là cái xác đó khỏe kinh khủng. Baker, giờ đây không còn tay nữa, bắt đầu loạng choạng và đổ gục xuống. Anh ấy rơi xuyên qua sàn như thể chẳng có gì ở đó ngay từ đầu. Cái xác chết sau đó nắm lấy cánh tay của Baker và.. bắt đầu nhồi nó xuống cổ họng của mình, tôi gần như có thể nghe thấy tiếng quai hàm của nó bị trật. Tại thời điểm này các xác chết khác rải rác trong căn phòng đều kích động và có dấu hiệu của.. sự sống? Hay là "không sống" ? Thật.. không thể hiểu nổi.

Uhm, Kusman, Hurst, và tôi lao ra lối thoát. Hurst đến đích đầu tiên, và phải trả giá cho điều đó. Cánh cửa bật tung khỏi bản lề như thể có một quả bom đã phát nổ đằng sau nó và lao thẳng vào Hurst. Nó tông mạnh vào tường và Hurst thì bị nghiền nát.. tạo ra một âm thanh bệnh hoạn. Tất cả mọi thứ trong căn phòng đó đều bệnh hoạn cả.

Những cái tua xuất hiện trở lại. Chúng chặn lên khung cửa bây giờ đã mở toang, vì vậy chúng tôi chỉ có thể rút lui vào khu nhà ở. Tôi chạy đến đó trước tiên, quay lại và thấy một cái tua đã túm lấy Kusman ngay khi cậu ấy tới được chỗ cửa. Cậu ta ném cho tôi cuốn sách bởi một số lý do nào đó và rồi cánh cửa đóng sầm lại.

Daniels: Tôi đã nhìn thấy một vài trong số các xác chết anh đề cập đến, Brian. Nhưng không có ai trong đó là thành viên của đội chúng ta, tất cả bọn họ đều là các nhà nghiên cứu của Liên Xô.

Wilkens: Anh không hiểu sao? Chúng ta thấy bất cứ điều gì nó muốn chúng ta nhìn thấy. Anh nhìn thấy xác chết của những người Liên Xô thay vì nhìn thấy Hurst và những người khác trong đội chúng ta bởi vì đó là những gì nó muốn.

Daniels: Ai hay cái gì đã muốn như thế?

Wilkens: Tôi đã bị mắc kẹt ở phía sau của căn phòng. Tôi sợ hãi và cô đơn. Tôi đọc cuốn sách bởi vì tôi không còn biết phải làm gì khác. Mẹ tôi từ Nga di cư đến Hoa Kỳ, vì vậy tôi biết một chút tiếng Nga. Cuốn sách là một loại sách triệu tập hoặc sách bùa chú gì đó, tôi nghĩ vậy. Nó chắc chắn là có sức mạnh vô cùng to lớn. Tôi đoán là Liên Xô không thể trì hoãn lâu hơn nữa và họ thấy cần phải vượt mặt chúng ta. Uhm, họ quyết định triệu tập một vị Thần rất cổ xưa và vô cùng chết chóc, Volos.

Daniels: Uhm, chuyện đó chắc chắn.. sẽ được nghiên cứu. Vậy, làm thế nào mà anh liên lạc được với chúng tôi thông qua radio? Baker đã giữ nó bên mình khi anh ta "biến mất" .

Wilkens: Volos nói chuyện với tôi sau khi tôi đã đọc vài phần của cuốn sách. Ông ta nói với tôi rằng ông ấy sẽ để cho tôi đi nếu tôi đem cuốn sách đi cùng với tôi. Tôi nghĩ đó là thỏa thuận. Tôi ngất đi tại thời điểm đó và không biết gì cho đến khi tôi nhìn thấy anh cầm cuốn sách. Anh, anh đã không mở nó ra phải không?

Daniels: Chuyện đó có gì quan trọng?

Wilkens: Từ những gì tôi đọc được, tôi nghĩ rằng việc mở sách ra đóng vai trò như một lời mời gọi, triệu tập. Kiểu như.. sự hủy diệt chỉ có thể xâm nhập vào một nơi nếu như anh mở cuốn sách ra trong tòa nhà đó. Hoặc, một cái gì đó như thế. Tôi không thực sự chắc chắn lắm. Tôi không thể đọc kĩ từng chữ ngay từ đầu và thực sự không dễ dàng để mô tả các cổng không gian và những thứ tương tự khi ngôn ngữ trong sách là loại ngôn ngữ cổ xưa.

Wilkens từ chối nói chuyện sau đó. Cậu ta có vẻ mệt mỏi và chỉ thu mình lại trên chiếc giường để ngủ. Tôi không chắc phải đánh giá câu chuyện mà cậu ấy kể với tôi như thế nào. Nó có thể là cách mà não cậu ta đối phó với ám ảnh từ căn phòng. Có lẽ chỉ đơn giản là nó không chịu đựng được căng thẳng và cậu ta bị chấn động. Tất cả những gì tôi biết là tôi sẽ không chạm vào cuốn sách đó một lần nào nữa. Đã muộn rồi và tôi nghĩ rằng tôi cũng cần đi ngủ.

Những khoảnh khắc cuối cùng của Đại úy James Alders.

Ngày thứ 15

Tôi đang viết những dòng này ngay lúc này trong trường hợp tôi không sống sót mà ra khỏi đây. Hầu như tất cả mọi người đều đã chết. Khốn kiếp. Daniels đã trò chuyện vắn tắt với tôi về nó trước khi anh ta bị giết chết. Đó là một loại thần thánh hay ma quỷ hoặc một cái gì đó khác. Tôi cũng đã đọc qua cuộc phỏng vấn của Daniels với Wilkens. Không có gì trong đó giúp ích được gì nhiều. Và Wilkens. Tôi không biết nữa. Cậu ta đã mang một cái gì đó đi cùng với mình khi chúng tôi cứu cậu ấy. Nó điều khiển cậu ta và con người cũ của cậu ấy đã biến mất. Cậu ta không còn là con người nữa.

Tất cả những người còn lại trong đội chúng tôi bao gồm có Hoffer, Fenn, Weld, và cả bản thân tôi nữa. Chúng tôi hiện đang ẩn náu trong văn phòng của tôi, nhưng vẫn còn có hy vọng. Đồ cứu viện sẽ đến bằng trực thăng vào ngày mai. Chúng tôi sẽ trốn ra ngoài và đi nhờ trực thăng. Jenny, nếu anh không thể sống sót và có ai đó tìm thấy ghi chép này, xin hãy biết rằng anh yêu em rất nhiều và anh xin lỗi vì tất cả những khoảng thời gian anh không ở nhà. Nếu anh có thể về nhà, anh sẽ không bao giờ rời xa em một lần nào nữa.

Báo cáo nhiệm vụ từ Operative (Đặc vụ, nhưng là cấp thấp hơn so với "Agent") Matthew Hoffer

Tome of Volos(Cuốn sách của Volos) đã được đóng chặt lại. Toàn bộ Đơn vị số 7 đã thiệt mạng cũng như các nhà nghiên cứu ở Trạm Novolazarevskaya. Tôi đã thực hiện kế hoạch cuối cùng của Đại úy Alders và trốn thoát bằng trực thăng. Nếu các ghi chép có thể tin tưởng được thì Volos chỉ xuất hiện ở hai Trạm Novolazarevskaya và Trạm Banner. Tôi đã được thông tin là Trạm Banner sẽ bị thiêu hủy ngay lập tức, không có thông tin gì từ Trạm Novolazarevskaya.

Danh sách những người tham gia nhiệm vụ:

Alders: Bị bắn vào chân để Operative Hoffer có thể trốn thoát. Sau đó nhìn thấy bị lôi trở lại Trạm Banner.

Weld: Bị xé xác bởi các tua của Volos trong lúc cố gắng trốn thoát.

Shaffer: Không chịu nổi áp lực và tự bắn vào đầu. Xác chết sau đó bị điều khiển bởi Volos.

Allers: Bị dụ ra khỏi nơi trú ẩn an toàn bởi hình ảnh của gia đình mình do Volos tạo ra. Nguyên nhân cái chết không được nhìn thấy nhưng có nghe thấy tiếng gào thét.

Daniels: Bị tách khỏi nhóm trong cuộc tấn công của Volos vào Trạm Banner. Xác chết sau đó được nhìn thấy với nhiều phần cơ thể bị mất.

Reynolds: Bị lôi vào trần nhà bởi các tua của Volos.

Osa: Bị đâm bởi các tua của Volos và bị xé xác.

Mendez: Đầu bị giật đứt bởi Wilkens(khi bị Volos khống chế).

Wilkens: Cơ thể bị Volos điều khiển hoàn toàn. Cơ thể được cho là đã bị thiêu cháy cùng Trạm Banner.

Kusman: Không trực tiếp nhìn thấy cái chết của anh ta. Tuy nhiên tìm thấy một cánh tay. Dự đoán là đã chết.

Baker: Cánh tay bị giật đứt một cách thô bạo và chuyển dời xuyên không gian (sang một chiều không gian khác).

Hurst: Bị nghiền nát vào tường.

Fenn: Bị bắn vào chân để Operative Hoffer có thể trốn thoát. Xác nhận là đã chết.

Guerra: Bị xé xác bởi xác chết của Shaffer.

Glenshaw: Bị thương nặng trong cuộc tấn công của Volos vào Trạm Banner. Sau đó bị chảy máu đến chết do thiếu vật tư y tế.

Wagner: Bị chặt đầu bởi các tua của Volos lao xuống từ trên trần.

Hoffer: Trốn thoát. Hoàn thành mục tiêu với thiệt hại chấp nhận được. Việc thăng cấp đang được xem xét.

Phân tích: Tome of Volos là một cửa ngõ trực tiếp dẫn đến realm of existence(có thể hiểu như một kiểu chiều không gian) của Volos. Cuốn sách cũng có những dòng, đoạn bùa chú với quyền năng mạnh mẽ có thể được sử dụng nếu một người có thể vượt qua được Volos. Biện pháp phòng ngừa đã được đưa ra nhằm cho phép nhiều nghiên cứu chuyên sâu về cuốn sách và những sức mạnh mà chúng ta có thể tận dụng. Tome of Volos sẽ được lưu trữ trong The Vault(Hầm chứa) khi không có chỉ thị nghiên cứu nó.

Cập nhật hồ sơ: Trạm Banner đã bị thiêu hủy cùng với tất cả các bằng chứng được lưu trữ bên trong, ngoại trừ những thứ mà chúng ta đã tịch thu. Trạm Novolazarevskaya được giữ lại. Liên Xô từ chối phá hủy nó nhưng vẫn chưa thay thế nhân viên cũ của mình.

Tình trạng hồ sơ: Đóng.

* * *

Tôi đang gặp rắc rối trong việc cố gắng hiểu cặn kẽ hồ sơ này. Ban đầu thì tôi nghĩ có lẽ tổ chức này là một tổ chức dị giáo, huyền bí quy mô nhỏ hoặc gì đó tương tự. Tuy nhiên, họ đã trà trộn một người đàn ông vào một chiến dịch của Lực lượng Đặc nhiệm trong Chiến tranh Lạnh và đã che đậy nó thành công. Tôi không biết tôi đã mong đợi những gì nhưng.. được thôi. Có lẽ chuyện này vượt quá khả năng xét đoán của tôi một chút. Dù thể nào đi nữa, tôi vẫn còn cảm thấy tò mò và tôi sẵn sàng chia sẻ thêm những thông tin kiểu này nếu mọi người ở đây quan tâm.. Bảo trọng nhé NoSleep.

– Secrets

* * *
 
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Hồ sơ số 3: Những tấm ảnh của Kepler

case_file_3.jpg


Case File #3 The Kepler Photographs

Hồ sơ số 3: Những tấm ảnh của Kepler

* * *

Hồ sơ: 003-111

Ngày: 12/4/1984

Địa điểm: Constance, Pennsylvania

Đối tượng: Mary Cowan, Alex Kepler

Entity: Entity không xác định (sau này được gọi là E-byss)

Dưới đây là bản ghi chép về cuộc thẩm vấn Alex Kepler.

Interrogator(người thẩm vấn) (viết tắt là I nhằm tránh làm cho hồ sơ dài hơn mức cần thiết): Alex Kepler. 24 tuổi. Đã từng sống với Maria Cowan.

Alex: Sống. Tôi sống với cô ấy. Không phải thì quá khứ.

I: Nhưng cô ấy đã biến mất-

Alex (lời lẽ và điệu bộ trở nên căng thẳng) Tôi sẽ đi tìm cô ấy.

I: Chúng ta sẽ nói tới chuyện đó sau, Mr. Kepler. Anh có thể vui lòng kể về thời gian đầu khi anh và Ms. Cowan bắt đầu chạm trán với thứ-

Alex: Tên khốn đã bắt cô ấy chứ gì? (Đứng bật dậy, đầy tức giận. Hai Operative (đặc vụ, nhưng là cấp thấp hơn Agent) đi về phía anh ta và anh ta ngồi xuống, thở dài để lấy lại bình tĩnh) Được thôi, thời gian đầu..

Chuyện là thế này, nó không bắt đầu với chúng tôi.. không phải ngay từ đầu. Mọi người bắt đầu tự nhiên bị mất tích.. hah, "tự nhiên bị mất tích" là một cách nói thú vị. Nó giống như nói rằng bạn xuất hiện để rồi bị mất tích hoặc một kiểu gì đó tương tự *1.

I: Anh đang lảng tránh vấn đề, Mr. Kepler.

Alex: (Ném một cái nhìn khó chịu về phía người thẩm vấn trước khi tiếp tục) Mọi người bắt đầu biến mất. Trẻ con, người lớn, người già, chỉ đơn giản là biến mất vào một ngày nào đó. Những vụ mất tích như thế không được đưa lên bản tin, tôi đoán vậy. Mặc dù thế, chúng tôi không sống ở một thành phố lớn hay bất cứ kiểu gì giống thế, cho nên việc hai mươi, ba mươi người đột ngột mất tích không thể không khiến người ta chú ý.

Tôi cảm thấy xấu hổ khi phải nói rằng hầu hết mọi người trong thị trấn đều ứng phó với chuyện đó với cái thái độ "Chuyện đó không xảy ra với tôi, vì vậy tôi không cần quan tâm" Miễn là đứa trẻ hoặc người yêu của họ không bị mất tích, họ chỉ việc tiếp tục sống như bình thường, và tôi thì cũng cư xử đúng y như họ vậy. Tôi chỉ muốn làm cái công việc buồn tẻ chết tiệt của tôi, được sống cùng cô bạn gái tuyệt vời của tôi, có lẽ là đôi khi cùng cô ấy đi chơi hoặc làm điều gì đó có ý nghĩa với cuộc đời mình. (Alex ngồi thụp xuống ghế của mình trong vài phút. Anh ta không động đậy hoặc nói bất cứ điều gì)

I: Mr. Kepler. Alex, chúng tôi cần anh tiếp tục câu chuyện của mình.

Alex: (thở dài, dụi mắt bằng cả hai tay, anh ta ngồi thẳng dậy để tiếp tục) Vâng. Có năm người chúng tôi đúng không nhỉ? Nhóm bạn của tôi. Bao gồm có Darren, Lyssa, Oliver, Mary, và tôi. Chúng tôi đều là bạn thân thời phổ thông và vẫn chưa chuyển đi khỏi thị trấn, chỉ năm người chúng tôi cùng làm việc, đi chơi, sinh sống tại nơi này. Nó thực sự giống như thể chúng tôi vẫn còn đang học trung học vậy. Tất cả chúng tôi đều làm việc từ sáng đến chiều, và sau đó thì gặp nhau tại một trong những địa điểm ưa thích của chúng tôi rồi đi chơi tới cuối ngày. Mọi việc đều rất tốt đẹp, nghe có vẻ ngây thơ theo một cách nào đó, nhưng vẫn là tốt đẹp.

Đó là vào một trong những buổi tối vui vẻ như thế và rồi cái chuyện vớ vẩn đó bắt đầu. Năm người chúng tôi ở chỗ Darren, chúng tôi uống rượu và xem phim kinh dị. Darren vừa mới chia tay với ả bạn gái xấu tính của cậu ta, và chúng tôi tổ chức một buổi ăn mừng. Dù sao, tôi nhớ là đã liếc qua và thấy Lyssa cứ nhìn chằm chằm vào bức ảnh đó. Nó giống như một trong những tấm ảnh chui ra khỏi đáy của máy ảnh ngay sau khi chụp hình, tôi không thực sự nhớ kiểu máy ảnh đó được gọi là gì. Uhm, cô ấy chỉ nhìn chằm chằm vào bức ảnh đó một cách vô cùng chăm chú. Tôi đang cảm thấy phấn khích, cho nên tôi đã làm mặt hề hướng về phía Lyssa nhằm trêu chọc cô ấy. Lyssa không ngước mắt lên khỏi tấm ảnh, và một phút hoặc lâu hơn đã trôi qua nên cuối cùng tôi tới và nói với cô ấy.

"Này Lys, cậu có cái gì thế?" Tôi nhớ cô ấy nhảy dựng lên một chút khi tôi nói vậy. Cô ấy là một cô gái rụt rè, nhỏ bé luôn tỏ ra nghiêm trọng với mọi chuyện cho nên tôi thấy việc cô ấy nhảy dựng lên như thế thực sự rất là hài hước.

"Heh, ha, thực sự là không có gì đâu, tôi không nghĩ.. Này Darren?" Darren quay lưng lại với cái cảnh giết chóc máu me be bét trên màn hình và hướng về phía cô ấy.

"Ừ?"

"Tôi không biết là cậu lại có một cái máy ảnh kỳ lạ như vậy đấy."

"Tôi không sở hữu một cái máy ảnh Lyssa, cậu biết là tôi ghét việc bị chụp ảnh mà."

"Ừ.. đó cũng là những gì tôi nghĩ. Uhm, cậu có thể tới xem cái này không?" Darren đứng dậy nhìn vào tấm ảnh. Tôi thấy miệng cậu ấy trễ xuống một chút và trên mặt cậu ta rõ ràng không phải là biểu cảm của một sự bối rối thoáng qua.

"Này anh bạn, nó là cái gì vậy?" Darren nhìn tôi và làm một động tác trông như nhún vai, tôi đoán vậy, và cái vẻ kinh hoàng hoặc bất cứ điều gì tôi đã nhìn thấy ngay lập tức được thay thế bởi vẻ mặt bình thản, không tin vào những chuyện ma quái của cậu ta.

Tấm ảnh chụp Darren, và bản thân cái điều đó cũng là kỳ lạ rồi. Darren ghét việc xuất hiện trong những tấm ảnh. Bất cứ khi nào chúng tôi chụp ảnh nhóm, Darren luôn là người cầm máy. Trở về với cái bức ảnh kia, đó là tấm ảnh chụp Darren đứng ngoài trời tại công viên thị trấn. Cậu ta không đứng quá xa máy ảnh, chỉ vừa đủ để bạn có thể nhìn thấy cậu ấy từ đầu đến chân. Nói chung thì cậu ta là một anh chàng trung bình. Chiều cao trung bình, cơ thể trung bình. Đeo kính, vài sợi tóc rối bù và cái vẻ mặt quen thuộc "Suy tư về những bí mật của vũ trụ mọi lúc mọi nơi khiến ta trông trí tuệ hơn chút ít" của cậu ta được trưng ra.

Tấm ảnh trông khá là bình thường, ngoại trừ thực tế là Darren gần như không bao giờ để người khác chụp hình mình. Ở phía xa trong tấm ảnh là một cái cây, nó khá là lớn và có thể là một cây sồi hoặc cây phong. Khoảng 20 yard *2 phía sau Darren, có một hình dáng thò ra từ phía sau cái cây. Hình dáng đó cũng là Darren. Hơi giống thôi. Nó chắc chắn trông giống Darren ở các đặc điểm chính, nhưng có một số khác biệt nhỏ. Không đeo kính, áo sơ mi dính một vài vết bẩn tối màu, và phần lớn tóc thì bết lại. Nhưng điều thực sự nổi bật là khuôn mặt và bàn tay. Khi nó nghiêng người thò ra từ phía sau cái cây, hai bàn tay của nó đặt lên hai bên thân cây, và rõ ràng là có móng vuốt. Đó không phải là một lỗi máy ảnh, hai bàn tay đó chắc chắn có móng vuốt. Miệng của nó mở ra tạo thành một nụ cười nham hiểm, kiểu như trò chơi khăm lớn nhất từ trước đến nay sắp diễn ra và Darren chính là nạn nhân. Mắt của nó mới là phần tồi tệ nhất. Hoặc tôi nên nói là nó không có mắt. Ở đó chỉ có hai vòng tròn đen kịt. Mặc dù lúc đó tôi đã nghĩ là hai vòng đen đó có thể được vẽ thêm vào đè lên ảnh chính bằng một cây bút dạ, nhưng giờ nghĩ lại thì khoảng cách giữa nó và Darren là khá xa và trông rất thật nên việc vẽ thêm có vẻ không đúng lắm.

Tất cả mọi người đều quan sát tấm ảnh và ngồi yên lặng trong một vài giây.

"Uhm, có vẻ như một người trong số chúng ta thực sự rất giỏi trong việc chơi khăm đấy." Tôi nhớ là mình đã nói xen vào để phá vỡ sự im lặng. Tất cả chúng tôi sau đó đều coi đó như một trò đùa. Thật ngu ngốc. Hết sức ngu ngốc. Tôi không thể nghĩ ra bất cứ cách nào để người ta có thể chỉnh sửa một trong những bức ảnh đó và thêm một Darren"kì dị" vào phần nền phía sau. Quan trọng nhất là phải có hai bức hình của Darren và chuyện đó thì gần như không thể.

Cuộc sống tiếp tục trong khoảng một tuần sau đó. Tôi đã nghĩ mọi thứ đều bình thường và tất cả đều ổn, nhưng giờ khi nhớ lại, tôi có thể thấy những dấu hiệu. Chết tiệt. Cả nhóm gặp nhau chỉ trừ có Darren. Chúng tôi gọi cho cậu ta, và Darren nói là cậu ấy bị ốm. Cứ thế đến ba lần. Và cậu ta còn bỏ lỡ bữa tối mà không nói với bất cứ ai. Tất cả chúng tôi đều cho rằng Darren hẳn phải ốm rất nặng, vì vậy sau bữa tối, tôi qua nhà cậu ấy để kiểm tra tình hình trong khi những người khác về nhà của tôi và Mary.

Toàn bộ căn nhà tối đen ngoại trừ ánh sáng hắt ra từ phòng ngủ của Darren ở tầng hai. Cánh cửa để mở không khóa, vì vậy tôi nhẹ nhàng lách vào. Như tôi đã dự đoán, tôi tìm thấy cậu ta trong phòng của mình, ngồi ở bàn làm việc. Rải rác trên bàn là một vài bức ảnh giống như tấm ảnh kỳ dị mà chúng tôi thấy tuần trước. Tôi chỉ nhớ là cậu ấy trông cực kỳ u ám, suy sụp. Cậu ta có những quầng thâm rất lớn xung quanh mắt và chắc chắn là không hề tắm rửa gì, có lẽ là cả không ăn uống gì nữa.

"Này anh bạn, có chuyện gì thế?" Tôi nhớ là đã hỏi cậu ấy với cái giọng yếu ớt như thế nào. Tôi thực sự sợ cậu ta, dù cậu ấy là bạn của tôi.

"Chào." Chỉ một từ duy nhất được thốt ra. Giọng nói trống rỗng của một người đã bị đánh gục hoàn toàn. Chẳng giống với cậu ta chút nào cả.

"Những cái đó là gì vậy? Thêm những tấm ảnh khác ư?" Tôi bắt đầu liếc qua chúng.

"Ừ. Chúng cứ liên tục xuất hiện xung quanh tôi sau vài tiếng."

Darren"kì dị" bò tới gần Darren"bình thường" hơn trong mỗi bức hình. Người nó gập lại theo cái tư thế lén lút thường thấy trong truyện tranh. Ở tấm ảnh cuối cùng, nó bước chính xác vào vị trí mà Darren đang đứng cho nên tấm ảnh này chính là một bức hình từ đầu đến chân của Darren"kỳ dị" .

Lúc này thì nó ở đã gần máy ảnh tới mức tôi có thể nhìn thấy nó bệnh hoạn và quái dị đến mức nào. Các vết bẩn trên quần áo là vết máu. Mái tóc thì bị dính bết với máu, tôi nghĩ vậy, còn hộp sọ thì trông giống như nó đã bị nứt toác ở phía sau. Bàn tay chắc chắn có móng vuốt, mặc dù không theo kiểu đáng sợ như tôi đã nghĩ trước đó. Miệng của nó xoắn vặn lại thành một nụ cười nhe răng, hay cũng có thể là một sự giả tạo, nhạo báng. Tôi còn có thể thấy rõ những chiếc răng sắc nhọn và trông giống như răng nanh của thú ăn thịt. Không còn nghi ngờ gì nữa, đôi mắt chỉ là hai cái lỗ đen ngòm. Toàn bộ hình ảnh đó gần như đem lại cho bạn một cảm giác rằng nó đang hả hê với thực tế là nó đã tới được chỗ Darren và thay thế cậu ấy.

Tôi lật tấm ảnh để thấy rằng từ'END' (chết) được viết trên mặt sau của nó.

"Cậu viết cái này hả Darren?"

"Không, nó đã ở đó từ trước." Tôi nhận thấy tinh thần cậu ấy suy sụp hơn một chút. Darren khóc.

Darren, người tránh biểu lộ cảm xúc và cũng là người suy nghĩ thực tế, lý trí nhất trong số những người bạn của tôi, giờ đây lại đang khóc. Không có lời nói nào được thốt ra. Tôi không nói bất cứ điều gì, tôi chỉ.. ôm cậu ta, tôi đoán vậy? Có lẽ ôm động viên là cụm từ thích hợp hơn. Cậu ấy là bạn của tôi, cậu ấy cần tôi và vì thế mà tôi ở đó. Tôi nhớ là đã hỏi Darren xem liệu cậu ta có muốn đến ở chỗ của tôi hay không, nhưng cậu ấy từ chối thẳng thừng. Vì vậy, tôi giúp Darren về giường, nói rằng tôi sẽ ở lại cho đến khi cậu ấy ngủ thiếp đi và sau đó tôi sẽ về nhà của mình.

Cuối cùng thì cậu ta cũng ngủ được còn tôi thì về nhà. Đó lại là một sai lầm khác. Tôi đã phạm phải rất nhiều sai lầm trong thời gian gần đây. Tôi không nói chuyện với những người khác về những gì đã xảy ra. Tôi nói với Darren rằng cậu ấy chắc chắn cảm thấy không được khỏe và tôi sẽ tới chỗ cậu ấy vào ngày hôm sau và ở lại với cậu ta.

Chuyện đó đã không diễn ra. Tôi đã phạm phải sai lầm quá tệ. Chết tiệt, nó thậm chí còn là một tình huống hay lặp lại đến nhàm chán trong các bộ phim kinh dị nhưng một phần trong tôi vẫn không tin vào điều đó. Tất nhiên là khi tôi đã đến nhà Darren thì cậu ấy đã biến mất. Và tất nhiên là căn phòng thì bị xới tung lên, những dấu hiệu của một cuộc vật lộn hiện ra rõ ràng ở bất kỳ chỗ nào tôi để mắt tới. Tôi mất Darren bởi tôi đã từ chối tin rằng cái chuyện tồi tệ đó đang diễn ra xung quanh tôi.

(Tại thời điểm này Mr. Kepler suy sụp hoàn toàn. Mọi nỗ lực nói chuyện với anh ta đều thất bại và anh ấy được đưa trở lại phòng của mình. Cuộc thẩm vấn tiếp tục vào ngày hôm sau)

I: Anh có sẵn sàng để tiếp tục không, Alex? Chắc hẳn anh muốn giúp chúng tôi bắt giữ cái thứ đó.

Alex: Không, tôi không muốn giúp các người bắt nó. Tôi muốn giết nó. Tôi muốn giết chết hắn.

Uhm, tiếp tục nhé. Chúng tôi đã nộp một bản báo cáo với cảnh sát bởi vì bạn bè của tôi nghĩ rằng làm như thế có thể có hiệu quả. Tôi vẫn không nói về các bức ảnh nhưng tôi còn không phủ nhận chuyện quái dị đó vào thời điểm này. Mục tiêu của tôi là bảo vệ những người bạn còn lại của tôi và bắt cái thứ đó. Tôi tìm đọc lịch sử thị trấn, truyền thuyết địa phương, và thậm chí còn tìm kiếm cả thông tin về những người mất tích khác. Chẳng có gì cả. Tôi đã dành trọn hai tuần tra cứu điên cuồng và đề cao cảnh giác, vậy mà tôi không thể tìm được bất kỳ manh mối nào.

Khi chỉ còn lại một vài lựa chọn ít ỏi, tôi quyết định nói với bạn bè của tôi những gì tôi biết. Có lẽ là họ sẽ giúp đỡ. Hoặc không. Do đó, khi chúng tôi đã tụ họp đông đủ cả, tôi nói tất cả mọi thứ tôi biết cho họ. Ý tôi là, tôi không biết gì nhiều nhưng tôi có thể nói với họ về những gì đã xảy ra với Darren và các bức ảnh. Họ phản ứng với chuyện đó tốt hơn so với những gì tôi nghĩ. Oliver thì có một chút hoài nghi nhưng đó là bản chất của cậu ta rồi. Còn Mary thì lại lắng nghe chăm chú và có vẻ như tin những gì tôi nói. Tôi nhớ là Lyssa thì không tập trung và khá là mờ nhạt trong buổi gặp mặt đó. Cô ấy luôn im lặng và ít nói nhưng tôi thấy thật kỳ lạ khi cô ấy tuyệt đối không nói gì cả. Tôi biết tôi đã nói ở trên về việc tôi bỏ qua các dấu hiệu, nhưng chuyện đó thực sự nghiêm trọng. Tôi đã không nhận ra các dấu hiệu đúng lúc và chuyện đó thực sự làm tôi áy náy, hối tiếc.

Đêm đó tôi bị đánh thức bởi một cuộc điện thoại. Đó là Lyssa. Cô ấy khóc nức nở rất nhiều và tôi gần như chẳng hiểu được cô ấy nói gì. Lyssa muốn tôi tới ngay lập tức. Tôi bảo Mary ở nhà vì Lyssa không thực sự cho tôi biết cô ấy gặp phải chuyện gì. Tôi đã nghĩ rằng nếu nó là cái thứ đã bắt mất Darren thì tôi có thể trả thù. Nhưng mọi chuyện lại không diễn ra như vậy.

Lyssa đã biến mất khi tôi đến nhà cô ấy. Tôi không biết là cô ấy bị bắt mất hay là cô ấy chủ động bỏ trốn, vì vậy tôi nhìn xung quanh trong chốc lát và tôi thấy một đống ảnh như những tấm ảnh của Darren. Bức ảnh đầu tiên là ảnh của Lyssa từ khoảng eo trở lên và cô ấy đang nhìn thẳng về phía trước vào máy ảnh. Tôi thực sự không thể tìm thấy bất cứ điều gì ở phía xa đằng sau có thể đe dọa cô. Sau đó, tôi nhìn vào khuôn mặt Lyssa, và cô ấy trông đầy sợ hãi. Tôi nhận thấy cổ họng của cô ấy có một chỗ phình to ra như thể có một cái gì đó lớn bị kẹt trong đó. Trong loạt ảnh tiếp theo, chỗ phình đó di chuyển dần từ cổ lên mặt và nó lớn đến mức mà hai má của cô ấy phồng lên, giống kiểu một con cá nóc khi nó hút đầy nước. Tôi lật tìm bức hình cuối cùng trong đống ảnh đó: Miệng Lyssa lúc này mở rộng, có lẽ là ở mức rộng nhất mà cô ấy có thể và một con nhện to lớn và kinh tởm nhất mà tôi từng thấy đang trồi ra khỏi đó. Tôi lật tấm ảnh và một lần nữa lại nhìn thấy từ "END" được viết ở mặt sau. Cô ấy đã giữ bí mật chuyện này và giả vờ như không có gì xảy ra, trái ngược với Darren tự cô lập bản thân và tách mình ra khỏi những người khác.

Khi tôi cho những người còn lại xem tấm ảnh, họ có những phản ứng khác nhau. Oliver quyết định rời khỏi thị trấn. Cậu ta không muốn liên quan gì nữa tới chuyện này và tôi thật sự nghĩ rằng đó có thể là quyết định đúng. Có lẽ lúc này cậu ấy vẫn an toàn. Không như Mary..

(Mr. Kepler nhìn lảng sang phía khác một lúc trước khi tiếp tục)

Sự hoang mang và u ám bao trùm lên cuộc sống của tôi và Mary những ngày sau đó. Tôi không còn ý định chiến đấu chống lại cái thứ đó và tìm kiếm hai người bạn đã mất tích của tôi, còn Mary thì kiểu như tự cô lập hoàn toàn bản thân mình. Chúng tôi cứ như vậy trong khoảng một tháng hoặc lâu hơn. Tuy nhiên, ý chí đấu tranh đã quay lại với tôi, sau khi Mary tìm thấy bức ảnh đầu tiên của cô.

Không như những nạn nhân trước đó, tôi có thể thấy Mary bị tác động như thế nào bởi sự xuất hiện và nội dung thay đổi của các tấm ảnh vì cô luôn chia sẻ với tôi cô ấy cảm thấy thế nào. Tấm ảnh đầu tiên chụp hình cô ấy đứng gần một hồ nước. Điểm dị thường duy nhất là một sắc xanh tái rất nhẹ gần như không thể nhận ra xuất hiện trên da và môi của cô ấy. Sự thay đổi nhanh chóng trở nên rõ ràng hơn khi làn da của Mary ngày càng xanh tái hơn. Đôi mắt căng phồng và mờ đục trong khi cơ thể của cô ấy bắt đầu trương phình lên. Đó chính là hình ảnh của Mary trong trường hợp cô ấy bị chết đuối và bị bỏ lại trong nước. Đó cũng là lúc tôi phát hiện thêm một đặc điểm khác của toàn bộ những chuyện quái dị này. Nỗi sợ hãi lớn nhất của Mary là bị chết đuối. Nỗi sợ đó lớn đến mức đôi khi chúng tôi phải dụ dỗ mãi mới đưa được cô ấy tới một bể bơi, còn sông và hồ thì cô ấy tuyệt đối không bao giờ bơi lội ở đó. Lyssa thì chắc chắn là sợ nhện. Tôi đã nhìn thấy tóc gáy của cô ấy dựng đứng lên khi nghe ai đó đề cập vu vơ về những con nhện. Tôi không hoàn toàn chắc về việc những tấm hình của Darren có ý nghĩa gì, nhưng tôi cho rằng chúng có liên quan gì đó tới thực tế là cậu ta ghét bị chụp hình. Nỗi sợ hãi tồi tệ nhất của chúng tôi được thể hiện trong những tấm ảnh đó. Cho dù cái thứ đó có là cái gì thì nó hẳn phải biết rất rõ về chúng tôi, và chuyện đó làm tôi thấy sợ hãi.

Tình trạng của Mary càng trở nên tồi tệ hơn khi những bức hình xuất hiện nhiều hơn. Nó diễn ra khoảng một tuần rưỡi. Tôi đã bỏ việc và dành tất cả thời gian nói chuyện với những người có quen biết hoặc là gia đình của những người bị bắt cóc khác. Một vài người trong số họ đề cập tới những tấm ảnh kỳ lạ, còn những người khác thì không hiểu tôi đang nói về điều gì. Tôi biết thêm chút ít khi tấm ảnh cuối cùng với từ"END" được viết ở mặt sau xuất hiện.

Tôi luôn luôn túc trực bên cạnh Mary tại thời điểm đó. Tôi có trong tay một cây gậy bóng chày và ý chí bảo vệ tình yêu của cuộc đời tôi. Mary thì trái ngược hoàn toàn. Cô ấy đã buông xuôi, từ bỏ và sẵn sàng chấp nhận rằng mọi sự phản kháng đều là vô ích. Chính các bức ảnh hoặc cái gì đó thuộc về chúng đã bòn rút bạn, làm cho bạn chấp nhận bất cứ điều gì xảy đến, dù kết cục đó có là gì đi nữa. Tại thời điểm đó trong tôi có đủ các trạng thái, cảm xúc lẫn lộn, nhưng tuyệt đối không có ý định từ bỏ. Tôi đã giận dữ, cảm thấy dũng cảm, và cả ngu ngốc nữa.

Cái đêm mà hắn ta, hoặc cái gì đó mà tôi không biết, tới để bắt Mary, tôi đang thức trắng canh chừng phòng ngủ của chúng tôi còn Mary thì đâ ngủ say. Tôi đã ngủ nhiều giấc ngắn vào ban ngày để tới đêm có thể tỉnh táo mà bảo vệ cô ấy.

Có một cảm giác ma quái kỳ lạ khi cái thứ đó vào phòng của bạn. Không khí trong phòng lạnh đi, nhưng không phải cái lạnh thông thường. Nó giống như nhiệt và hơi ấm đã hoàn toàn biến mất. Tôi đứng dậy ngay khi chuyện đó xảy ra, cầm lấy cây gậy của tôi và nhanh chóng bước ngang qua phòng, tìm kiếm bất cứ thứ gì kinh tởm mà tôi có thể giết chết. Tôi quay một vòng và rất ngạc nhiên với thứ mà tôi nhìn thấy. Một hình dáng đang đứng ngay bên cạnh Mary của tôi và quan sát chiếc giường. Nó chắc chắn là nam, mặc một chiếc áo hoodie màu đen với mũ trùm che khuất toàn bộ khuôn mặt. Tôi nghĩ là nó còn mặc một chiếc quần jean rộng thùng thình hoặc kiểu gì đó khác nhưng tôi thực sự không có thời gian để đứng đó mà nghiên cứu cái sinh vật đó. Tôi lao về phía hắn ta và vung gậy lên nhắm thẳng vào đầu hắn. Kẻ xâm nhập chộp lấy cây gậy khi nó còn đang vung lên, chặn hoàn toàn đòn tấn công của tôi. Tôi nhận ra bàn tay với móng vuốt giống với những bức ảnh của Darren. Sau đó tôi bị đẩy vào tường. Kẹt cứng. Những gì hắn ta làm sau đó thực sự vượt quá sức tưởng tượng của một người có lý trí thông thường. Nhưng tại thời điểm đó thì toàn bộ chuyện này đã vượt xa khả năng lý giải thông thường từ lâu rồi.

Cơ thể của hắn ta dường như bị mở bung ra, không chỉ chiếc áo hoodie mở tung không cài khóa mà toàn bộ cơ thể của hắn. Hắn ta.. bung cánh? Hay là áo choàng? Chết tiệt, tôi còn chẳng biết nữa. Nhưng nó căng cả hai phần cơ thể sau khi mở bung ra và bao bọc lấy Mary. Thế rồi tên khốn đó liếc nhìn tôi. Tôi vẫn không thể nhìn thấy khuôn mặt của hắn nhưng tôi biết chắc là tôi đã nhìn thấy một cái nhếch mép trước khi hắn ta biến mất.

Các anh biết phần còn lại rồi đấy. Các anh tìm thấy tôi ở đồn cảnh sát sau khi tôi kể câu chuyện của mình và làm loạn lên. Tôi bị giữ ở đây kể từ đó. Vậy nên, nói đi, thứ đó không phải là con người đúng không?

I: Thực ra nó là một paranormal, một sinh vật dị thường, một thực thể đến từ thế giới khác. Chúng tôi tin là nó theo dõi rồi bắt cóc các nạn nhân về plane (một kiểu chiều không gian, nhưng nhỏ hơn dimension) của nó.

Alex: Từ khi nào mà quái vật lại mặc áo hoodie kia chứ?

I: Anh sẽ ngạc nhiên với những thứ chúng khoác lên người khi chúng tôi bắt được chúng. Vest, trang phục cầu kỳ lạ mắt, vv.. những kẻ thông minh hơn trong số chúng ăn mặc như vậy với những lý do mà chúng tôi chưa rõ.

Alex: Và các anh giữ tôi ở đây là vì?

Tôi: Thẳng thắn mà nói, chúng tôi cảm thấy rằng anh là mục tiêu tiếp theo và chúng tôi muốn bắt nó khi nó xuất hiện và tấn công anh.

(Mr. Kepler lảng tránh ánh mắt của thẩm vấn viên một lúc trước khi thò tay vào túi và lôi ra một bức ảnh. Anh ta đẩy nó qua mặt bàn về phía người thẩm vấn)

Anh đã nhận được bức ảnh đầu tiên của mình?

Alex: Giống như bức ảnh cuối cùng thì đúng hơn.

Tôi: Nhưng tôi không thấy có gì bất thường ở đây cả. Nó chỉ là một bức ảnh chụp anh ở trong đó.

(Mr. Kepler lún sâu hơn nữa vào trong ghế, tư thế của một người đã bị đánh gục hoàn toàn)

Alex: Tấm ảnh đó giống với một bức hình chụp tôi và Mary, ngoại trừ chi tiết là chỉ có tôi trong hình thôi. Với mỗi bức ảnh tôi nhận được, cô ấy ngày càng trở nên trong suốt hơn cho đến khi chỉ còn duy nhất mình tôi trong hình. Nỗi sợ hãi lớn nhất của tôi là mất cô ấy, và trớ trêu thay là chuyện đó đã xảy ra rồi. Cho nên, nếu các anh không phiền, hãy để tôi đi. Tôi cần phải chuẩn bị sẵn sàng để có thể giết chết nó. Hoặc, nó có thể bắt tôi đi và tôi sẽ tìm thấy cô ấy ở đó. Dù thế nào đi nữa, tôi sẽ chẳng thể làm được gì nếu cứ bị mắc kẹt ở đây.

I: Tôi xin lỗi Mr. Kepler nhưng anh sẽ ở lại đây. Chúng tôi cần bắt giữ entity này và bây giờ anh là đầu mối tốt nhất có thể giúp chúng tôi hoàn thành mục tiêu đó.

Alex Kepler sau đó được dẫn trở lại phòng giam của mình. Rất nhiều máy dò S-Class và S-Sapper (máy hút S) được lắp đặt trong và ngoài phòng giam. Thật không may Đối tượng 653(ám chỉ Lightning Man ở Hồ sơ số 1) đã cố gắng trốn thoát một lần nữa và Non-Paranormal Sector 12(Khu vực không nghiên cứu / giam giữ những sinh vật siêu nhiên số 12) bị mất điện trong vài phút. Alex Kepler đã trốn thoát và không bao giờ được tìm thấy. Anh ta được cho là đã bị bắt đi bởi entity với cái tên mới đặt là E-byss.

Phân tích: Các nhân viên nghiên cứu đã chính thức đặt tên cho entity này là E-byss do mối liên quan của nó với Ether và cách nó bắt cóc nạn nhân. Bằng cách nào đó, nó đã sử dụng Ether để warp(di chuyển) giữa các địa điểm. Nó cũng được cho là có khả năng điều khiển Ether để tạo ra các bức ảnh khác nhau mà nạn nhân nhận được. E-byss chắc chắn là rất thông minh. Nó bày trò làm tinh thần nạn nhân suy sụp và chúng ta chỉ có thể giả định là nó làm thế với mục đích giải trí, tiêu khiển đơn thuần. Thí nghiệm với các E-Particle(hạt E) thu nhận được từ những bức ảnh và các hiện trường bắt cóc đã giúp chúng ta có thể lần theo dấu vết của E-byss và các sinh vật khác sống trong chiều không gian đó. Nạn nhân bị bắt cóc dường như được đưa đến một Ethereal Plane (chiều không gian Ethereal) có thể làm tổn thương hoặc giết chết con người bình thường. Tôi cực lực đề nghị chúng ta nhanh chóng triển khai The Flint Directive(Chỉ thị Flint) và tiến hành Dự án Hysteria.

Một số dữ liệu cho thấy dường như E- byss đã di chuyển địa điểm. Chúng tôi không biết chính xác lý do tại sao. Có thể là nó chỉ săn một cái gì đó cụ thể ở Constance, hoặc là bởi vì chúng tôi đã phát hiện ra địa điểm săn mồi của nó và nó không muốn chúng tôi tiếp cận nó. Dù thế nào đi nữa, chúng ta thiếu các phương tiện để chiến đấu chống lại E-byss tại thời điểm này.

Tình trạng hồ sơ: Chưa được giải quyết.

* * *

Càng đọc tôi càng ghét Tổ chức 440, rõ ràng là thế đúng không? Tôi đã bắt đầu đọc Hồ sơ số 4. Nó có vẻ như là về Dự án Hysteria nên ít nhất chúng ta sẽ biết được chuyện gì xảy ra với cái dự án đó. Cũng có nghĩa là biết được nhiều hơn về 440 và những bí mật liên quan khác..

– Secrets

* * *
 
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Hồ sơ số 4: Dự án Hysteria

Secrets: Tất cả các thông tin thường được liệt kê trên các hồ sơ khác như ngày tháng, địa điểm, vv, đã bị cắt bỏ.. ở hồ sơ này. Tôi cho rằng dự án Hysteria này diễn ra trong khoảng thời gian nửa cuối những năm 80 vì họ (Tổ chức 440) đã nói về nó ở cuối hồ sơ số 3. Tuy vậy, tôi cũng không chắc lắm.

Hysteria_Project.jpg


Lời giới thiệu của tiến sĩ Harry Marlowe về Dự án Hysteria

Tổ chức này được thành lập sớm trong lịch sử nước ta để điều tra và chống lại những điều dị thường, huyền bí và không thuộc về thế giới này. Chúng ta đã cố gắng hết sức nhưng ta không thể chống lại những thứ kinh tởm, tàn ác đó chỉ với những binh lính thông thường. Một số dự án đã được tiến hành vào những năm 50 và 60 để tạo ra một sinh vật mạnh mẽ hơn, một cái gì đó chúng ta có thể sử dụng để chống lại những thứ không thể chống lại và thậm chí còn có thể nâng cao tầm quan trọng của Mỹ trên toàn thế giới. Những dự án đó đã thất bại thảm hại. Người ta đổ lỗi cho quan điểm đạo đức thời bấy giờ cùng sự thiếu hụt kinh phí. Theo Chỉ thị Flint, chúng tôi đã được cung cấp tiền bạc, tài nguyên, và cả sự ủng hộ để cải tiến con người bình thường hoặc để tạo ra một vài loại metahuman (siêu chiến binh, siêu nhân, người có khả năng vượt trội người thường) trong một nỗ lực nhằm bảo vệ đất nước này tốt hơn. Dự án của chúng tôi có thể không phải là dự án duy nhất được tiến hành nhưng nó sẽ là dự án thành công nhất.

Dự án Hysteria được tiến hành dựa trên các khái niệm về cảm xúc dư thừa và paranormal entity (các thực thể huyền bí, dị thường). Những entity đó, cái mà – theo ngôn ngữ của người thường – gọi là "Ghost" (hồn ma), phát ra một cách tự nhiên những tín hiệu năng lượng và cảm xúc khác nhau liên quan đến cảm xúc của chúng. Chúng tôi tin rằng chúng tôi có thể sử dụng những tín hiệu đó để thay đổi sinh lý con người và cho chúng ta một cơ hội để chống lại các entity. Chúng tôi có tất cả 120 đối tượng, 60 người tình nguyện, 60 người.. không tình nguyện (bị cưỡng ép tham gia thí nghiệm). Nửa đầu tiên của mỗi nhóm sẽ phải chịu ảnh hưởng từ P+ (Positive Panormal Particle) (hạt Paranormal tích cực) trong khi nửa còn lại của mỗi nhóm sẽ phải chịu ảnh hưởng từ P- (Negative Panormal Particle) (hạt Paranormal tiêu cực). P+ liên quan đến những cảm xúc tích cực như niềm vui và hạnh phúc bị đẩy lên mức cực cao trong khi P- thì hoàn toàn ngược lại.

(Để thuận tiện cho việc theo dõi, mình sẽ gọi

30 người tình nguyện bị ảnh hưởng bởi P+ là nhóm I

30 người không tình nguyện bị ảnh hưởng bởi P+ là nhóm II

30 người tình nguyện bị ảnh hưởng bởi P- là nhóm III

30 người không tình nguyện bị ảnh hưởng bởi P- là nhóm IV)

Chúng tôi đã chiết xuất "vật chất" (nếu bạn có thể gọi nó như thế) để truyền vào từng đối tượng. Mỗi mẫu của vật chất đó đều liên quan đến cảm xúc của entity mà nó được chiết xuất ra. Chúng tôi cũng có kế hoạch sử dụng P-Emitter (Một phiên bản đã bị chỉnh sửa của P-Sapper (máy hút hạt P)) để phóng vào các đối tượng năng lượng và cảm xúc từ các entity để tiếp tục kích thích sự biến đổi và phát triển. Chuyện đó sẽ được thực hiện trong một khoảng thời gian mà hiện giờ là chưa xác định, chúng tôi đang tiến hành thí nghiệm về những thứ khác thường và kết quả như nào thì còn chưa rõ, nên tôi chưa muốn đặt ra bất kỳ một giới hạn nào cả. Tất cả mọi người cần phải đọc các quy trình an toàn và hướng dẫn điều trị ở các trang sau. Nếu bạn có bất kỳ câu hỏi nào, xin hãy hỏi tôi sau giờ làm việc. Ngoài ra, hãy tránh xa Paranormal Research Bays 1-5 (Khu vực nghiên cứu Paranormal từ 1 đến 5). Đó là nơi tiến hành các dự án tuyệt mật khác. Cũng cần phải để mắt tới các thành viên của các dự án khác đi lạc vào Khu vực số 6. Dự án của chúng tôi cũng tuyệt mật như những dự án khác và những người đó không được phép vào đây.

Ghi chép nghiên cứu của Tiến sĩ Marlowe: Một

Ghi chú: Tiến sĩ Marlowe sử dụng những ghi chép này để viết báo cáo chính thức về Dự án Hysteria, nhưng những ghi chú cá nhân chi tiết và đầy đủ hơn của ông ấy thì sẽ được lưu trữ trong kho.

22 trong số 30 đối tượng nhóm I còn sống.

17 trong số 30 đối tượng nhóm II còn sống.

12 trong số 30 đối tượng nhóm III còn sống.

19 trong số 30 đối tượng nhóm IV còn sống.

Tuần đầu tiên của thử nghiệm đã trôi qua như dự đoán. Hầu hết cơ thể của những đối tượng đã chết không thể chịu được sự xâm nhập của các vật chất lạ. Một vài đối tượng khác thì chết khi chúng tôi sử dụng các tín hiệu bắn ra từ P-Emitter. Những người thiệt mạng bởi P-Emitter chỉ đơn giản là đã chết vì xuất huyết não và xác của họ đã được xử lý, trong khi những cái chết gây ra bởi việc truyền vật chất có vẻ có "kết quả".

Có vẻ như loại vật chất chúng tôi đưa vào cơ thể của các đối tượng có khả năng giết chết những cơ thể quá yếu, không có khả năng chống lại sự xâm nhập từ chúng. Tôi đã định xử lý các xác chết đó, nhưng chúng tôi nhanh chóng phát hiện ra rằng các thi thể đó liên tục thay đổi vị trí và tư thế trong phòng giam của chúng khi không có ai nhìn. Chúng tôi đã kiểm tra các đoạn camera giám sát ở mỗi phòng giam và phát hiện ra rằng những cái xác đó thực ra đã đứng dậy và di chuyển xung quanh với động tác nhanh nhẹn và giật cục. Giả thuyết phổ biến hiện giờ cho rằng mỗi xác chết lúc này đã bị semi-possessed (bị điều khiển, khống chế một phần) bởi một số ảnh hưởng từ vật chất lạ trong cơ thể của chúng. Nếu ta để các xác chết biết rằng ta đã nhìn thấy nó di chuyển, nó thường dừng lại và sau đó ta có thể thử giao tiếp với nó.

Có vẻ như thuộc tính của các hạt P ban đầu quyết định tâm trạng và tính khí của Mannequin (tên tạm gọi, không chính thức). Những đối tượng chịu ảnh hưởng của các hạt P tích cực dường như luôn có một nụ cười trên khuôn mặt của chúng. Chuyển động của chúng không thực sự uyển chuyển, linh hoạt nhưng có một sự vui vẻ và hăng hái trong cách chúng di chuyển. Rất khó để nói chuyện với chúng bởi chúng nói lắp bắp và sai ngữ pháp, hoặc nói với tốc độ quá nhanh để có thể hiểu được. Khi ta có thể giao tiếp với chúng, chúng hành động như trẻ con và dường như muốn chơi "các trò chơi", thứ mà chúng tôi phát hiện ra thực chất là hành vi gây hấn quá khích và có thể có cả ý đồ giết chóc trong đó.

Các hạt P tiêu cực sản xuất một ra một loại Mannequin hoàn toàn khác. Bộ mặt của một Mannequin tiêu cực hoặc là rất buồn bã và ủ rũ, hoặc là rất cau có và giận dữ với cái nhìn trừng trừng. Tính cách của các Mannequin tiêu cực cũng khác nhau phụ thuộc việc liệu chúng buồn bã (mình gọi là V) hay tức giận (VI). Cả hai loại đều có thể giao tiếp được bởi chúng nói chuyện một cách chậm rãi. Các đối tượng V di chuyển rất chậm và uyển chuyển, giống kiểu một con lười, trong khi các đối tượng nhóm VI có chuyển động nhanh và giật cục (Mặc dù lần duy nhất chúng tôi quan sát thấy chúng di chuyển là khi chúng cố gắng tấn công một nhà nghiên cứu, còn thông qua camera giám sát thì không thấy chúng di chuyển gì cả). Dự đoán các đối tượng nhóm VI là những sinh vật khát máu. Các đối tượng nhóm V là có vẻ có lý trí nhất trong số 3 loại Mannequin và gần như có vẻ giống với con người. Có lẽ là một phần lớn tính cách con người trước kia của chúng vẫn còn được giữ lại.

Chúng tôi đưa một đối tượng nhóm V sang một phòng thử nghiệm để kiểm tra xem liệu chúng ta có thể sử dụng chúng hay không. Mannequin đó là một chàng trai trẻ, cậu ta là một người không tình nguyện với thể trạng yếu ớt đã được lựa chọn chỉ để xem liệu P-Energy (năng lượng P) có thể làm cho cậu ấy mạnh mẽ lên hơn không. Tôi không ngạc nhiên khi thấy cậu ta đã chết khi bị truyền vật chất vào cơ thể. Kết quả thí nghiệm cho thấy hóa ra Mannequin có khả năng chống chịu rất tốt. Năm khấu súng lục bắn vào đầu, đâm thủng, và cắt bỏ các chi không thể giết hoặc ngăn cản một Mannequin. Đốt cháy có vẻ là phương pháp khả thi duy nhất để xử lý chúng tại thời điểm hiện giờ.

Mỗi Mannequin cũng biểu hiện một vài khả năng nhất định mà tôi hy vọng sẽ thể hiện ở các đối tượng còn sống của chúng ta ở một mức độ nào đó. Các Mannequin tích cực đã bắt đầu thể hiện tốc độ trên mức trung bình trong cách chúng di chuyển. Điều này có thể tạo ra những dư ảnh đáng sợ mà chúng có vẻ dùng để làm suy sụp thần kinh đối phương. Các đối tượng nhóm VI có cấu trúc cơ thể bền chắc nhất và có thể chịu rất nhiều đòn tấn công trước khi cơ thể chúng bắt đầu mất hiệu quả. Các đối tượng nhóm V có vẻ hoạt động ở lĩnh vực tâm linh. Chúng dường như có thể truyền các cảm xúc tiêu cực và ý định tự sát vào một vài người xung quanh chúng.

Các Mannequin chắc chắn là một sự cố đáng mừng của Dự án Hysteria. Có vẻ khá là khả thi để tạo ra một biện pháp nhằm kìm hãm và kiểm soát chúng. Tuy nhiên, chúng tôi được giao nhiệm vụ tạo ra các đối tượng sống, cho nên Mannequin sẽ được chuyển đến một chi nhánh khác để sử dụng bởi một dự án khác trong tương lai.

Ghi chép nghiên cứu của Tiến sĩ Marlowe: Hai

Không có đối tượng nào tử vong.

Chúng tôi đã tăng cường độ của P-Emitter và cũng cho từng đối tượng tiếp xúc trực tiếp với các entity. Nhiều sự đột biến đã được ghi nhận. Một vài trong số các đối tượng có quầng ánh sáng mờ ở mắt, tuy nhiên không chắc là nó có vai trò gì. Một vài người khác cho thấy sự tăng trưởng ở các chi của họ theo cách rất giống với Đối tượng 653 và Mục tiêu Omega. Tôi tin rằng còn có những thay đổi khác xảy ra mà chúng ta chưa nhận thấy.

Liên quan đến hành vi của chúng, chúng tôi cũng đã nhận ra một vài xu hướng. Các đối tượng nhóm I hoạt động gần như là hoàn toàn bình thường, giống với giai đoạn trước khi họ tham gia thí nghiệm, ngoại trừ một thực tế là họ không còn ngủ nữa. Chúng tôi không chắc chắn rằng liệu họ đã đạt được một kiểu cân bằng chuyển hóa và không còn cần ngủ nữa, hay là có một cái gì đó ngăn không cho họ ngủ. Chúng tôi sẽ tiếp tục quan sát điều này trong một thời gian lâu hơn nữa trước khi quyết định làm gì tiếp theo.

Các đối tượng nhóm II hành động tương tự như các Mannequin tích cực, họ quá "ham chơi" và đang bắt đầu cho thấy dấu hiệu của ý định giết người. Tôi đã thêm thuốc an thần nhẹ vào cocktail của họ để giữ cho họ khỏi đột nhiên nổi giận. Chúng tôi cũng quan sát thấy họ ngồi trong góc thì thầm với chính mình.

Hầu hết các đối tượng nhóm III đã bị suy thoái đến một trạng thái kiểu như zombie. Quá trình suy thoái tệ tới mức chúng tôi phải cho họ ăn và mặc quần áo cho họ. Một số ít khác không giống zombie thì hành động khá là bình thường.

Tất cả các đối tượng nhóm IV đều đã bị suy thoái đến một trạng thái giống với động vật, ngoại trừ một cá thể duy nhất. Chúng tôi hoàn toàn không thể giao tiếp với chúng. Đó thật sự là một thất bại đáng xấu hổ, nhưng nếu chúng cho thấy đủ dấu hiệu tiến bộ thì có lẽ chúng có thể được kiểm soát như Mannequin. Cá nhân duy nhất trong số chúng không trở nên hoang dại đã có dấu hiệu gia tăng sức chịu đựng, tốc độ, và cả trí thông minh. Không có thay đổi nào khác tính tới thời điểm hiện giờ.

Ghi chép nghiên cứu của Tiến sĩ Marlowe: Ba

2 trong số 30 đối tượng nhóm I còn sống.

7 trong số 30 đối tượng nhóm II còn sống.

3 trong 30 đối tượng nhóm III còn sống.

1 trong 30 đối tượng nhóm IV còn sống.

Mọi thứ chắc chắn có tiến triển, cả xấu và tốt. Một đối tượng nhóm II đã giết chết hai nhà nghiên cứu và trốn thoát khỏi cơ sở nghiên cứu. Lúc đầu chúng tôi không chắc chắn làm thế nào nó có thể trốn thoát được nhưng camera giám sát cho thấy nó đã phát triển khả năng teleport (dịch chuyển tức thời) có thể thấy ở một số entity. Tên của cậu ta là Chris gì gì đó. Cậu ta được đưa đến đây cùng với ba người khác mà ba người đó lúc này đã là Mannequin. Mặc dù sự cố này thật khó chịu nhưng khó có thể đưa mọi thứ trở lại trật tự tại thời điểm này.

Chúng tôi có lẽ đã phạm sai lầm với các đối tượng nhóm I. Chúng tôi bắt đầu ép họ phải ngủ, bởi vì chúng tôi nhận thấy rằng việc thiếu ngủ đã bắt đầu ảnh hưởng đến thân thể họ. Tất cả bọn họ đều từ chối ngủ, và chúng tôi buộc phải cho họ dùng thuốc an thần. Tất cả bọn họ đều đã chết trong lúc ngủ, ngoại trừ một cặp chị em sinh đôi. Khi tôi hỏi họ lý do tại sao tất cả mọi người khác đã chết, họ trả lời rằng đó là vì "Con quái vật không thể bắt được chúng tôi nếu một người trong chúng tôi vẫn còn thức để bảo vệ người kia". Bằng cách nào đó, một người trong số hai chị em đã kháng cự lại thuốc an thần đủ lâu để cho phép người còn lại ngủ trong vòng vài giờ, sau đó họ lại đổi phiên. Chúng tôi để họ ngủ theo chu trình quay vòng như vậy để thích nghi với thay đổi mới này. Cặp song sinh dường như phát triển năng lực tâm linh cấp thấp.

Số người sống sót ở nhóm II nhiều hơn so với tất cả các nhóm khác. Tất cả bảy người trong số họ đã trải qua những thay đổi thể chất. Họ đã phát triển đôi tay kéo dài và xương vai của họ bây giờ nhọn lại ở một đầu. Răng của họ cũng trở nên giống với răng nanh của thú ăn thịt hơn. Các hành vi kỳ lạ của họ chỉ tăng thêm nhưng điều này không là gì so với khả năng mới của họ. Chúng tôi đã quan sát thấy họ ngồi dọc các bức tường phòng giam hoặc thậm chí là ngồi trên trần nhà. Camera giám sát cho thấy họ có thể đi bộ hoặc bò trên tường một cách dễ dàng. Tôi chỉ có thể đoán rằng năng lượng P bằng cách nào đó đã cho họ khả năng thay đổi lực hấp dẫn xung quanh mình.

Tất cả các đối tượng nhóm III ở trong trạng thái zombie (như đã nhắc đến trong ghi chép lần trước) đã chết. Họ cũng không trở thành Mannequin và điều đó làm tôi hơi thất vọng. Tuy nhiên, ba đối tượng còn sống có dấu hiệu tăng trưởng về cơ bắp, chiều cao, và sức mạnh, cho nên kết quả thế này vẫn khá là thành công. Cả ba dường như có thần kinh bình thường, mặc dù họ trở nên khá tách biệt / khép kín, và ngại giao tiếp.

Có vẻ như tất cả các đối tượng nhóm IV ở trạng thái hoang dại (như đã nhắc đến trong ghi chép lần trước) đã chết vì các triệu chứng khiến tôi nghĩ tới bệnh dại. Quá trình đó diễn ra mất vài ngày nhưng mỗi buổi sáng chúng tôi kiểm tra phòng giam của chúng thì thấy chúng chết trong một vũng máu sủi bọt. Không có một ai trong số chúng trở thành Mannequin. Tuy nhiên, người sống sót duy nhất đã thực sự trở thành một metahuman. Anh ta dường như là bình thường tới mức hoàn hảo, không có tăng trưởng bất thường, không có biến dạng, và anh ta vượt trội so với một người bình thường ở mọi phương diện. Tôi đặt nhiều hy vọng vào những gì anh ta sẽ có thể làm cho Tổ chức. Tôi chỉ hy vọng rằng việc anh ta là một người không tình nguyện tham gia vào thí nghiệm sẽ không ngăn cản anh ta đóng góp cho Tổ chức.

Ghi chép nghiên cứu của Tiến sĩ Marlowe: Bốn

Không đối tượng nào tử vong.

Đã 8 tháng kể từ khi Dự án Hysteria bắt đầu và giờ là lúc để gặt hái thành quả. Có vẻ như tất cả các sự phát triển năng lực cũng như sự đột biến cuối cùng đã bị chậm lại hoặc dừng lại hoàn toàn, và như vậy hiện nay có rất nhiều lý do để bắt đầu Live Testing (Thử nghiệm thực tế).

Cặp song sinh là đối tượng sống duy nhất còn giữ lại đôi mắt tỏa sáng mờ. Chúng tôi tin rằng điều đó cho phép họ nhìn thấy những điều mà bình thường ta không thể thấy, có lẽ đó là khả năng nhìn vào một chiều không gian khác, hoặc khả năng nhìn thấy được những thứ vô hình đối với con người chúng ta. Khả năng tâm linh của họ dường như cũng có tiến triển nhưng về tổng thể, có một phiền toái nhỏ. Họ chỉ có thể hoạt động theo cặp. Những gì họ nói với chúng tôi ngụ ý rằng cái thứ đã giết chết các đối tượng nhóm I khác trong giấc ngủ, có thể giết họ nếu một người trong số họ sử dụng sức mạnh của mình mà không có người còn lại. Ít nhất bây giờ chúng tôi đã biết các đối tượng thích hợp để thu thập nếu muốn tái sản xuất kiểu năng lực này.

Các đối tượng nhóm II đã trở thành những sinh vật thực sự thú vị. Đột biến cuối cùng của chúng rất giống với thứ mà chúng tôi đang hy vọng là có thể chiến đấu. Bả vai của từng đối tượng đã nhô ra ở các điểm nhất định. Cánh tay của chúng hiện giờ gần giống với tay của Đối tượng 653. Một vài sự đột biến đáng kinh ngạc khác cũng đã xảy ra. Tất cả lông tóc trên cơ thể chúng rụng và giờ thì chúng trụi hoàn toàn. Đầu của từng đối tượng cũng đã kéo dài ra gần giống với dạng hình nón và miệng của chúng bây giờ mở rộng tới mang tai. Một hàng răng sắc nhọn thứ hai cũng đã mọc ra ở cả phía trên và dưới của miệng. Tuy nhiên, đột biến đáng chú ý nhất là đôi cánh tay thứ hai. Đôi cánh tay đó phát triển từ phía sau lưng, ở vị trí cao hơn một chút phía trên thận rồi mới bắt đầu mọc ra bên ngoài. Chúng đều rất dài và kết thúc với móng vuốt sắc nhọn, thứ mà cặp cánh tay đầu tiên thiếu. Có vẻ như là rất nhiều xương được sử dụng để thúc đẩy sự tăng trưởng đã được lấy từ lồng ngực dưới, cho nên da và cơ ở khu vực đó đã trở nên cứng cáp hơn so với phần còn lại của cơ thể để bù đắp vào phần xương bị thiếu hụt. Tuy nhiên, các đối tượng nhóm II có vẻ không thông minh và rất khó để bắt chúng tuân theo mệnh lệnh. Chúng tôi không còn có thể giao tiếp với chúng nữa, nhưng có vẻ như chúng sở hữu một dạng khôn ngoan kiểu động vật thay thế cho trí tuệ con người. Có lẽ chúng tôi sẽ kiểm tra chúng với những câu đố cơ bản hoặc tăng cường giám sát, nhưng tôi thực sự mong chờ tới lượt Thử nghiệm thực tế của chúng.

Ba đối tượng nhóm III đã đạt đỉnh điểm của sự phát triển thể chất với chiều cao hơn 8 feet (tầm 2.44m). Giống như các đối tượng nhóm II, họ đã rụng mất tất cả lông tóc trên cơ thể. Họ cũng có khả năng healing factor (tự lành vết thương với tốc độ khác thường) và cơ thể họ có thể đánh bật một viên đạn ra và làm lành các vết thương trong vài phút. Họ luôn khép mình và tránh bộc lộ cảm xúc nhưng họ vẫn còn sẵn sàng hợp tác.

Người duy nhất còn lại của nhóm IV tiếp tục là đỉnh cao của dự án này. Anh ta có thể đánh bại tất cả các nhà nghiên cứu ở đây trong môn cờ vua một cách dễ dàng, vượt qua mọi bài kiểm tra trí tuệ mà chúng tôi đưa cho anh ta, và có thể chất tốt hơn con người thông thường. Mặc dù ban đầu chúng tôi lo lắng rằng anh ấy sẽ nổi giận với chúng tôi do anh ta vốn không tình nguyện tham gia dự án, nhưng thực ra anh ta khá biết ơn rằng anh ấy đã được biến đổi. Tôi không hoàn toàn tin chuyện đó nhưng chúng tôi không còn có thể làm gì hơn ngoài việc để mắt đến anh ta.

Quá trình Thử nghiệm thực tế

Quá trình Thử nghiệm thực tế đặt một đối tượng (là hai trong trường hợp cặp sinh đôi) trong một căn phòng lớn nhưng đóng kín với các mảnh vụn, các mức độ ánh sáng, và các yếu tố thay đổi khác để mô phỏng một khu vực chạm trán trong thực tế. Đối tượng sẽ phải chống lại U. S. Special Forces / Mercenaries / (Lực lượng đặc nhiệm / lính đánh thuê Hoa Kỳ) và những người khác đã được huấn luyện về kỹ năng chiến đấu. Những người đó được cho biết rằng họ đang thực hiện một fire drill (cuộc tập trận cứu hộ), và hoàn toàn không biết gì về những thứ mà họ sẽ phải đối mặt.

Đối tượng Một: Người tình nguyện chịu ảnh hưởng của P+ (Nhóm I)

Hai người lính được đưa vào căn phòng với cặp song sinh đã ở đúng vị trí từ trước. Những người lính leo qua các mảnh vụn, rõ ràng là cố gắng để ẩn nấp khỏi sự nguy hiểm mà họ không biết trước. Họ dừng lại khi nhìn thấy cặp song sinh. Cả hai người đàn ông hạ vũ khí, ra khỏi nơi ẩn nấp, và đó là một sai lầm chết người. Người lính đầu tiên bị xé toạc từ trong ra ngoài bởi một cơn bão psionic (tâm linh) hình thành từ trong cơ thể của anh ta. Người lính thứ hai bắn một vài phát đạn, nhưng những viên đạn đã bị một người trong cặp sinh đôi khéo léo làm chệch hướng, trong khi người còn lại giết người lính theo một cách tương tự như với người lính đầu tiên.

Điều này dẫn đến câu hỏi là psionic barrier (lá chắn tâm linh) của họ có thể hấp thụ bao nhiêu sự tấn công. Tất cả mọi thứ từ súng săn, lựu đạn tới súng trường phản vật chất đã được thử nghiệm và cặp song sinh đều có thể hấp thụ tất cả, mặc dù cả hai người bọn họ phải hợp lực để làm chệch hướng một số hỏa lực mạnh hơn.

Đối tượng Hai: Người không tình nguyện chịu ảnh hưởng của P+ (Nhóm II)

Một đối tượng nhóm II được đặt trong môi trường thử nghiệm với một người lính. Đối tượng nhanh chóng kiểm tra xung quanh và phát hiện ra vị trí của người lính mặc dù anh ta đang ẩn nấp. Đối tượng sử dụng các bức tường và trần nhà để che giấu bản thân, tiến hành theo dõi và "vờn" người lính trong một giờ năm mươi ba phút trước khi bổ nhào xuống, giật đứt tay chân anh ta bằng đôi tay có vuốt và bóp cổ anh ta với đôi tay bình thường. Sau đó, đối tượng bắt đầu ăn cái xác trước khi các loại khí ga khác nhau được bơm vào phòng để vô hiệu hóa nó. Nhiều thử nghiệm khác đã được tiến hành với nhiều người lính hơn trong khi vẫn giữ nguyên một đối tường. Trong những trường hợp đó, đối tượng chờ đợi và từ từ bắt đi từng người lính một, thường lao xuống từ trần nhà để thực hiện một cuộc tấn công và rút lui một cách nhanh chóng. Khi chỉ còn lại một người lính duy nhất, đối tượng sẽ bỏ thời gian vờn đuổi trước khi tấn công và giết chết anh ta.

Đối tượng dường như có cách tiếp cận mục tiêu giống với hành vi săn mồi của mèo. Một đối tượng vả một người đàn ông khoảng vài phút trước khi rút lui một lần nữa để quan sát anh ta. Các đối tượng khác thì nhử những người đàn ông nhìn về một hướng duy nhất để chúng xuất hiện từ một hướng khác nhưng không tấn công. Có vẻ như các đối tượng thích làm thần kinh của đối phương suy sụp. Đôi tay có vuốt được sử dụng chủ yếu để giật đứt các chi và gây ra các tổn thương nghiêm trọng, trong khi đôi tay thường được dùng để nắm giữ, bắt, hoặc bóp cổ. Đây cũng là lần đầu tiên chúng tôi quan sát thấy chúng thể hiện khả năng vồ mồi.

Đối tượng Ba: Người tình nguyện chịu ảnh hưởng của P- (Nhóm III)

Tất cả ba thử nghiệm với ba đối tượng nhóm III đều tiến triển theo cách thức giống nhau. Một hay nhiều người lính sẽ vào phòng và ngụy trang để trinh sát khu vực. Đối tượng chậm rãi tiến về phía họ và bị nã đạn liên tục. Khi tiến tới vị trí của người lính, đối tượng bắt đầu đập nát họ hoặc xé xác họ bằng tay không. Các vết thương của đối tượng lành lại vài phút sau đó và chúng có vẻ như không hề hấn gì. Các đối tượng nhóm III này yêu cầu được trang bị vũ khí và một nhóm binh lính lớn hơn để thử nghiệm với chúng. Nhiều loại vũ khí khác nhau đã được cung cấp và đã gia tăng hiệu quả chiến đấu của đối tượng, thậm chí khi phải chống lại các nhóm binh lính lớn hơn.

Đối tượng Ba: Người không tình nguyện chịu ảnh hưởng của P- (Nhóm IV)

Ban đầu thử nghiệm định cho đối tượng đọ sức với một người lính nhưng đối tượng đã yêu cầu có nhiều binh lính hơn trong thử nghiệm của anh ta. Yêu cầu này đã được chấp thuận. Tám binh sĩ được đưa vào trong căn phòng. Đối tượng tiếp cận họ như thể anh ta cũng là một phần của "thử nghiệm" và thuyết phục họ rằng có một mối đe dọa vô hình khác trong khu vực. Đối tượng sau đó sử dụng năng lực mà chúng tôi chưa từng biết tới. Anh ta sẽ tới gần một người lính. Thế rồi đôi mắt của anh ta thụt sâu trở lại vào trong đầu của mình trong khi anh ta thì thầm điều gì đó vào tai của người lính. Người lính sau đó sẽ quay sang và bắn một người đồng đội của mình, dẫn tới việc anh ta bị bắn bởi những người lính còn lại. Đối tượng làm như vậy nhiều lần để để làm giảm số lượng những người lính, trong khi vẫn liên tục nói với họ về sự khủng khiếp trong căn phòng. Khi chỉ còn lại ba người lính, đối tượng bẻ gẫy cổ hai người đầu tiên trước khi tiếp cận người lính còn lại và thì thầm vào tai anh ta. Đối tượng sau đó đi xa khỏi người lính trở về phòng giam của mình, bỏ lại anh ta nhìn chằm chằm vào khẩu súng. Sau cùng, người lính đưa súng lên và bắn vào đầu mình tự tử.

Ghi chép nghiên cứu của Tiến sĩ Marlowe: Năm

Tôi vừa gặp một vài lãnh đạo cấp cao của tổ chức, dự án của tôi không chỉ là dự án đầu tiên có kết quả mà cũng có vẻ là dự án duy nhất ngoài Dự án Architect đã tạo ra các đối tượng có thể sử dụng được. Vì lý do đó mà tôi được tín nhiệm hơn và sẽ được cho phép để thực hiện các dự án thậm chí còn tham vọng hơn trong tương lai. Tuy nhiên, tôi cần phải xem xét lại các thuộc tính và khả năng của các đối tượng mà dự án của tôi đã tạo ra.

Hồ sơ cho Nhóm Đối tượng từ Một tới Bốn

Tên nhóm: Đối tượng Một

Loại thử nghiệm: Người tình nguyện chịu ảnh hưởng của P+

Số đối tượng sống sót: Hai

Tên: Cắt bỏ

Tuổi: 13 (Cả hai)

Lịch sử: Cả hai chị em sẵn sàng tham gia dự án sau khi cha mẹ của chúng đã bị bắt vì tuồn các bí mật của Tổ chức ra ngoài để bán cho các nước khác. Thỏa thuận là nếu cặp song sinh tham gia vào các dự án thì cha mẹ của chúng sẽ được tha. Cha mẹ của chúng hiện đang được sử dụng để giữ cho cặp sinh đôi khỏi chống đối.

Sức mạnh / Khả năng: Năng lực tâm linh, cả tấn công và phòng thủ. Tầm nhìn được tăng cường, có thể nhìn được vào thế giới khác.

Tên mới: Aegis 1 và Aegis 2

Thông tin bổ sung: Cả hai cô gái nói về một nhân vật hay một entity nào đó sẽ giết họ nếu họ ngủ hoặc sử dụng năng lực của mình một mình. Điều này có nghĩa rằng Aegis 1 và 2 chỉ có thể được sử dụng như là một đội thay vì hai đặc vụ riêng biệt.

* * *

Tên nhóm: Đối tượng Hai

Loại thử nghiệm: Người không tình nguyện chịu ảnh hưởng của P+

Số đối tượng sống sót: Bảy

Tên: Cắt bỏ

Tuổi: Khác nhau, dao động từ 19 tới 37

Lịch sử: Tất cả những người không tình nguyện được lấy từ nhiều nguồn khác nhau bao gồm các nơi trú ẩn của người vô gia cư, các viện tâm thần, nhà tù, và một vài vụ bắt cóc. Tất cả các đối tượng hiện nay đều tương đối giống nhau về ngoại hình bất kể tuổi tác, giới tính và chủng tộc ban đầu trước khi bị biến đổi.

Sức mạnh / Khả năng: Đột biến hoàn toàn. Thêm một đôi tay có vuốt còn đôi tay bình thường thì bị kéo dài ra. Phát triển hàm và răng. Khả năng leo và bám vào các bức tường và trần nhà. Khả năng nhảy và vồ ấn tượng.

Tên mới: Stalker

Thông tin bổ sung: Stalker đã được đặt tên bởi xu hướng rình mồi và vờn đuổi đối phương trước khi giết chết họ. Stalker cũng có vẻ hoàn toàn hoang dại, cho nên một phương thức kiểm soát cần phải được tạo ra hoặc chúng có thể được sử dụng trong trường hợp mà dân thường thiệt mạng là thiệt hại chấp nhận được. Ngoài ra, không rõ là liệu đối tượng đã trốn thoát có trở thành một Stalker hay không, nó sở hữu khả năng teleport không thấy ở những đối tượng khác.

* * *

Tên nhóm: Đối tượng Ba

Loại thử nghiệm: Người tình nguyện chịu ảnh hưởng của P-

Số đối tượng sống sót: Ba

Tên: Cắt bỏ

Tuổi: 27, 31, 39

Lịch sử: Cả ba đối tượng là các đặc vụ tình nguyện tham gia vào dự án để tăng cường sức mạnh cho Tổ chức.

Sức mạnh / Khả năng: Tăng cường chiều cao và phát triển cơ bắp. Khả năng healing factor có hiệu quả.

Tên mới: Titan 1, Titan 2, và Titan 3.

Thông tin bổ sung: Cả ba Titan biểu hiện sự sẵn sàng và mong muốn sử dụng vũ khí, cả vũ khí cận chiến lẫn vũ khí tầm xa, để hoàn thành mục tiêu. Lòng trung thành với Tổ chức vẫn có thể được xác nhận.

* * *

Tên nhóm: Đối tượng Bốn

Loại thử nghiệm: Người không tình nguyện chịu ảnh hưởng của P-

Số đối tượng sống sót: Một

Tên: Cắt bỏ

Tuổi: Cắt bỏ

Lịch sử: Đối tượng đã bị bắt khỏi nhà của mình do sở hữu một nhóm máu không bình thường mà chúng tôi muốn xem liệu P-Energy có thể kết hợp với hay không.

Sức mạnh / Khả năng: Tăng cường trí thông minh, sức mạnh và tốc độ. Khả năng thuyết phục.

Tên mới: Savant

Thông tin bổ sung: Savant là metahuman mà dự án này đã hy vọng là có thể tạo ra ngay từ đầu. Điều ngạc nhiên là đối tượng này đến từ các nhóm người không tình nguyện chịu ảnh hưởng của P-, nhưng có lẽ nguyên nhân chủ yếu của sự đột biến là do nhóm máu khác thường của anh ta. Savant sẽ bị theo dõi cẩn thận nhằm đề phòng bất kỳ dấu hiệu nổi loạn nào.

Ghi chú kết thúc báo cáo của Tiến sĩ Marlowe

Tôi đã tạo ra, bao gồm cả 3 loại Mannequin, tổng cộng là bảy loại sinh vật mới cho Tổ chức 440 sử dụng trong việc chiến đấu chống lại các entity. Tôi đánh giá Dự án Hysteria là một thành công lớn. Các sinh vật đó sẽ được chuyển giao cho Current Ops Branch để điều chỉnh và đào tạo thêm. Tôi cũng vừa được biết là Dự án Architect (Dự án Kiến trúc sư) là dự án thành công duy nhất ngoài dự án của tôi và họ chỉ có thể tạo ra một sinh vật. Thật nực cười, vô cùng nực cười. Tôi nghĩ là tôi sẽ nghỉ ngơi một vài tháng, một kỳ nghỉ thật xứng đáng trong khi tôi chờ đợi hướng dẫn về các dự án tiếp theo.

* * *

Và thế là kết thúc Hồ sơ số 4. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ sử dụng phần này để nói rõ thêm về một số việc và thậm chí còn cung cấp cho tất cả mọi người cái nhìn sâu sắc hơn về tình hình hiện tại.

Trước hết, một vài người đã hỏi tôi tại sao tôi không chia sẻ thư mục mà tôi download được, đây là một lời trích dẫn trực tiếp của tôi từ (phần comment ở) Hồ sơ số 1:

"Điều này có thể không phải là điều hay ho nhất để thông báo nhưng tôi nghĩ rằng tôi sẽ giữ những hồ sơ này. Tôi nghĩ là lý do đầu tiên khá là hợp lý: Tôi thực sự không biết mình đang đối mặt với ai hay với cái gì. Nếu tôi gặp nguy hiểm bởi việc công bố những tài liệu này thì tôi muốn tôi là người duy nhất gặp rắc rối, không gây nguy hiểm cho những người khác. Lý do thứ hai của tôi thì có vẻ không được hay ho như lý do thứ nhất. Tôi đang sở hữu thứ mà tôi biết là không một ai khác có (theo nghĩa đen). Những kẻ săn tìm các câu truyện kinh dị và các cryptozoologist (người nghiên cứu và săn lùng các sinh vật chưa được chứng minh là có tồn tại) sẽ tìm mọi cách để chạm tay vào những gì tôi đang nắm giữ. Tôi thấy mình như đứa trẻ có trong tay trò Pokemon sớm hơn tất cả mọi người khác một năm trước ngày phát hành chính thức. Ý tôi là, nếu có chuyện xấu xảy ra hoặc nếu tôi cảm thấy tôi có thể bị mất những thông tin này thì tôi có thể tiến hành upload hàng loạt, nhưng giờ thì chưa phải là lúc đó. Tôi xin lỗi và hy vọng mọi người hiểu."

Tiếp theo tôi muốn nói rằng tôi đang thực sự trải nghiệm một số chuyện kỳ lạ với những hồ sơ này:

"Một vài người đã hỏi tôi là có tất cả bao nhiêu hồ sơ nhưng tôi lại không bao giờ đưa ra một câu trả lời chính xác. Đó là bởi vì nó luôn thay đổi. Số lượng các file trong thư mục thay đổi mỗi lần tôi ra và vào thư mục. Hơn thế, tôi nhận thấy các Hồ sơ tự động thay đổi thứ tự. Chuyện đó không dễ nhận ra bởi các hồ sơ không có tên riêng gì đặc biệt nhưng dù thế nào đi nữa thì tôi đã thấy sự thay đổi trong thứ tự sắp xếp. Quan trọng nhất là tôi không thể không nghĩ rằng các file thay đổi thứ tự theo một chủ ý nhất định nào đó."

Một số người suy đoán rằng một ai đó hoặc một cái gì đó có thể di chuyển các file, có thể là một loại hệ thống lưu trữ không thấy ở bất kỳ thiết bị dân sự nào, hoặc thậm chí lý do duy nhất mà tôi có các hồ sơ này là nhằm tiết lộ cho các bạn để tổ chức có thể có đánh giá được phản ứng của chúng ta với các hành động của họ. Không rõ nữa. Vẫn chưa có đủ thông tin để đưa ra bất kỳ kết luận gì. Tôi đã ngắt kết nối mạng của máy tính xách tay mà các file được lưu trữ ở đó để xem liệu có ai đó sử dụng internet để thay đổi nó hay không.

Một điều cần đề cập đến nữa là các bản thân các file không ở dạng file văn bản (kiểu như file Word hay gì khác tương tự). Các file đó là file ảnh chụp các tài liệu viết tay. Chữ viết tay trên đó có thể rất khó để đọc và phải mất nhiều thời gian để đánh máy và upload lên. Ngoài ra, nếu bạn tìm thấy từ lặp, lỗi chính tả, vv.. đó là bởi vì tôi cũng thường làm thêm một cái gì đó khác trong khi đánh máy những hồ sơ này: Nghe nhạc, chơi video games, hoặc xem phim. Có nhiều hơn một lần, tôi đã viết nhầm một đoạn lời bài hát mà tôi vừa nghe được vào hồ sơ chỉ đơn giản bởi tôi đã không chú ý. Vì vậy, tôi xin lỗi trước về chuyện đó, và tôi sẽ dần dần rà soát lại các hồ sơ và sửa những lỗi ngữ pháp của mình.

Oh, và trước khi tôi quên. Một trong các hồ sơ được đặt tên là Hoffer. File Hoffer thực ra là một trong những thứ khiến tôi nhận thấy rằng các file đã tự động di chuyển và thay đổi thứ tự.

Thế đấy, chúc các bạn một ngày tốt lành, tôi hy vọng sẽ thấy các bạn ở phần comment. Như mọi khi, bảo trọng nhé.

- Secrets
 
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Hồ sơ số 5: Jack

1-assassins-creed-syndicate-jack-ripper-art-1449918429550-crop-1449918478153.jpg


Hồ sơ: 005-151

Ngày: 24/8/1990

Địa điểm: London, Vương quốc Anh

Đối tượng: Kyle Grant

Entity: Jack

Các báo cáo sau đây được thu thập và tổng hợp lại từ nhật ký cá nhân của Mr. Grant, được tìm thấy tại căn hộ của anh ta.

24/08/90 Thứ Sáu Entry (Mục) Một

Mẹ mua cho tôi một cuốn nhật ký để ghi chép khi tôi phải sống ở đây, xa nhà. Tên tôi là Kyle Grant và tôi đang du học ngành văn học ở London. Thật là thú vị, tôi không bao giờ nghĩ rằng tôi có thể rời khỏi Ohio, chưa kể còn rời khỏi nước Mỹ nữa. Đây thực sự là một trải nghiệm lạ lẫm nhưng cũng rất tuyệt vời.

Tòa nhà tôi ở có hơi tồi tàn một chút nhưng tôi không thực sự bận tâm lắm. Tôi trọ ở tầng thứ ba và có thể phóng tầm mắt ra nhìn một phần quang cảnh thành phố. Quận mà tôi ở có tên là Whitechapel. Tôi đoán rằng nó không phải là khu nhà ở thượng lưu, nhưng căn hộ của tôi có giá rẻ và tôi có thể nhanh chóng đi tới trường trong khoảng thời gian rất ngắn. Có tất cả bốn căn hộ riêng biệt ở cùng tầng với tôi, nhưng tôi nghĩ rằng chỉ có căn hộ của tôi và một căn hộ khác là có người ở. Lát nữa, tôi sẽ đi gặp người ở cùng tầng với tôi, vì có lẽ chúng tôi sẽ thường xuyên gặp nhau sau này.

Các lớp học bắt đầu vào thứ hai và tôi rất háo hức, dù không biết là tôi đang mong đợi điều gì. Tôi đoán là mình sẽ hoàn tất việc mở đồ, sắp xếp các thứ và nghỉ ngơi.

25/08/90 Thứ Bảy Entry Hai

Khám phá Whitechapel một chút vào ngày hôm nay. Có rất nhiều thứ hay ho ở đây cho dù nơi này không phải là khu vực thượng lưu, cao cấp. Có hàng trăm các cửa hàng thú vị kín đáo nằm khuất trong các góc nhỏ, và một vài nơi khác mà tôi biết là mình sẽ ăn tại đó. Điều duy nhất mà tôi không thích là việc quần áo của tôi trở nên quá rực rỡ so với những người dân ở đây. Có rất nhiều màu đen, nâu, và xám, thỉnh thoảng mới có chút màu xanh nhạt trên áo quần phụ nữ. Thế mà tôi lại mặc đồ màu xanh sáng rực, dạo bước trên đường phố.

Trở về nhà nhưng vẫn chưa gặp được người thuê nhà cùng tầng kia. Không vấn đề gì, sớm muộn gì tôi sẽ gặp anh / cô ta thôi, tôi chắc chắn. Cũng phải nói thêm rằng tôi đã quá căng thẳng / hào hứng / tò mò về mọi thứ xung quanh tới mức tôi không thể viết nhiều như mọi khi nữa.

26/08/90 Chủ Nhật Entry Ba

Không viết được gì nhiều vào đêm qua và tôi đã ngủ gục ngay tại bàn. Tôi cũng thấy mệt mỏi và uể oải cả ngày hôm nay. Tôi nghĩ rằng đó chỉ là sự kết hợp của sự mong đợi và nỗi nhớ nhà. Tôi đã viết một bức thư cho mẹ mà tôi định gửi đi trong mấy ngày tới, và điều đó làm tôi cảm thấy tốt hơn. Oh, và tôi đã gặp Jack.

Từ phòng của mình, tôi nghe thấy cửa phòng anh ta mở ra với một tiếng cọt kẹt khá to, và tôi vội vàng chạy ra thật nhanh để chào hỏi. Nói chung thì anh ta trông khá là thú vị. Da nhợt nhạt, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt đen, tóc đen. Khi anh ta cất tiếng nói thì âm điệu giọng Anh rất mờ nhạt, như thể anh ta đã rời nước Anh trong rất nhiều năm, vì vậy mà giọng của anh ấy không còn là giọng Anh chuẩn nữa. Anh ta phát âm với giọng Mỹ giống tôi, và chúng tôi cùng trò chuyện về lý do tôi tới đây. Jack nói anh ấy vừa quay trở về từ Mỹ, và rằng một khoảng thời gian dài đã trôi qua kể từ lần cuối anh ta ở London. Có hơi kỳ lạ một chút vì Jack trông không quá 25 tuổi, nhưng có lẽ anh ta chỉ đơn giản là một người trẻ lâu.

Lớp học bắt đầu vào sáng ngày mai, dù háo hức nhưng tôi phải đi ngủ bây giờ. Hy vọng đó sẽ là một ngày tốt lành.

27/08/90 Thứ Hai Entry Bốn

Các lớp học rất thú vị. Tôi có hơi thu hút sự chú ý một tẹo do là người Mỹ duy nhất trong lớp, và thật là tốt khi có thể kể cho mọi người nghe về đất nước của mình. Chuyện đó thực sự có hiệu quả với nỗi nhớ nhà mà tôi đang trải qua. Chúng tôi chia sẻ một số tác phẩm trước đây của mình với tất cả mọi người. Rất nhiều người thực sự thích các bài viết của tôi, thật đấy. Có lẽ là tôi được nhận vào trường này bởi tôi có khả năng thực sự. Tôi nghĩ rằng mọi chuyện sẽ rất tốt đẹp.

19/09/90 Thứ Tư Entry 27

Tôi đã gặp một cô gái ngày hôm nay. Khi tôi tới nhà hàng nhỏ yêu thích của mình trên phố thì cô ấy đang ngồi ăn một mình. Tên cô ấy là Jenessa và cô ấy vô cùng xinh đẹp. Mái tóc đen dài.. đôi mắt tròn nâu.. cô ấy lọt vào mắt xanh của tôi ngay lập tức.

Tôi thực sự không thể nói chuyện đã diễn ra như thế nào, nhưng kết quả là chúng tôi ngồi ăn cùng nhau và nói chuyện trong một vài giờ. Chúng tôi sẽ gặp lại vào ngày mai sau khi tôi đã học xong ở trường.

Ngoài ra, có rất nhiều tiếng ồn phát ra từ căn hộ của Jack. Tôi không biết những âm thanh đó là gì. Chỉ là những tiếng ồn lớn. Tôi sẽ phải hỏi anh về chuyện đó.

24/09/90 Thứ Hai Entry 32

Jenessa và tôi trở nên vô cùng thân thiết. Tôi đoán đó là kết quả của việc ngày nào cũng ăn tối cũng nhau. Tôi thấy chúng tôi có nhiều mối quan tâm chung và cô ấy thậm chí còn có vẻ thích những câu chuyện mà tôi viết khi còn học trung học. Cô ấy rất dễ thương và còn vụng về hỏi xem liệu chúng mình có thể tiếp tục hẹn hò thường xuyên không. Thế rồi cô ấy.. hôn tôi. Thật là bất ngờ, và tôi biết cô ấy đã phải thu hết can đảm để làm điều đó kể từ khi chúng tôi gặp nhau vào bữa tối ngày hôm nay.

Một chuyện vui khác là tôi dường như thuộc vào top đầu của lớp. Tôi học không tệ hồi còn ở Mỹ, nhưng tôi thực sự chăm chỉ vào những ngày này và cảm giác thật tuyệt. Cần phải viết một lá thư cho mẹ bởi mẹ vẫn chưa trả lời bức thư mới nhất của tôi.

Nói chuyện với Jack về những tiếng ồn hôm nay. Tôi biết chuyện đó nghe có vẻ rất là ngu ngốc nhưng tôi thề là tôi đã thấy đôi mắt của anh ta nhíu lại hoặc kiểu gì đó tương tự, giống như trong truyện khi người ta mô tả cơn tức giận nhất thời của một người nào đó. Chuyện diễn ra y hệt như thế nhưng chỉ trong một giây. Tôi sẽ làm giống như cách mọi người vẫn hay phản ứng và coi chuyện đó là do tôi tưởng tượng ra. Dù gì thì, anh ta nói rằng tiếng ồn lớn là do TV của anh ấy phát ra. Jack có một chiếc TV đời cũ và âm thanh thường hay tăng lên đột ngột.

30/09/90 Chủ nhật Entry 38

Tôi thề là tôi đã nghe thấy tiếng kêu gào phát ra từ căn hộ của Jack ngày hôm nay. Tiếng kêu gào của phụ nữ, và âm thanh cũng lớn nữa. Tôi muốn tin rằng đó là do TV nhưng có lẽ.. uhm, chắc là không có chuyện gì đâu.

Mấy ngày nữa là Jenessa sẽ tới đây. Tôi vừa vui mừng, vừa hồi hộp, lo lắng. Căn hộ của tôi không phải là nơi.. sang trọng nhất, nhưng cô ấy có ý nghĩa đặc biệt với tôi. Tôi chắc mọi thứ sẽ ổn thôi.

(Secrets: Chữ viết tay từ đây trở nên rất xấu, giống như Kyle đang viết rất nhanh và vội)

Tôi đang ngồi đây, suy sụp hoàn toàn. Đây có lẽ sẽ là khoảnh khắc cuối cùng của tôi và tôi cần phải viết chuyện này ra. Jenessa đã chết. Chúng tôi đã có một buổi tối tuyệt vời cùng nhau trong căn hộ của tôi. Tôi tiễn cô ấy ra về và quay lên phòng. Từ cửa sổ phòng mình, tôi có thể nhìn thấy cô ấy đi bộ trở về nhà. Thế rồi Jack tấn công cô ấy. Hắn ta đột ngột xuất hiện từ đâu không rõ và đâm một con dao sâu vào bụng Jenessa.. Tôi chỉ có thể chứng kiến trong nỗi kinh hoàng khi hắn ta rạch sâu từ xương hông bên này tới xương hông bên kia để cho một phần.. ruột của cô ấy rơi xuống đất.

Tôi đang viết thật chi tiết phòng trường hợp tôi không bao giờ có cơ hội để nói với cảnh sát về chuyện này. Tôi nghĩ phần sau đây có ý nghĩa quan trọng. Jack đứng trên cơ thể bây giờ không còn sự sống của Jenessa, và một cái gì đó đã xảy ra với khuôn mặt của hắn ta. Hắn đứng quay lưng lại phía tôi nhưng tôi nghĩ là tôi đã nhìn thấy khuôn mặt của hắn nhô về phía trước một chút. Sau đó, nó mở bung ra ở giữa, tôi biết chắc điều đó là thật bởi tôi thấy cả hai phần của khuôn mặt hắn lộn trái ra và rung động trong gió. Cặp mắt, miệng, da, tôi thậm chí còn thấy cả các cơ bắp trên khuôn mặt.

Jack cúi xuống gần vết thương sao cho khoảng cách chỉ còn vài inch *1 rồi từ từ ép bất cứ cái gì ở vị trí khuôn mặt của hắn lúc này vào vết thương. Tại thời điểm đó, có một cái gì đó bắt đầu quằn quại và luồn lách trong cơ thể Jenessa, tôi có thể nhìn thấy lớp da căng phồng lên ở một vài chỗ và nó làm cơ thể cô ấy co giật. Có lẽ đó là điều kinh tởm nhất mà tôi từng thấy từ trước đến giờ. Tôi nghĩ rằng nó đến từ đầu của Jack và có vẻ như nó đang tìm kiếm thứ gì đó trong cơ thể Jenessa. Thế rồi nó tìm được vật cần tìm bởi cơ thể cô ấy co giật rất mạnh. Có cảm giác như một cái gì đó đã bị lấy ra từ cơ thể của Jenessa và chuyển vào trong khuôn mặt của Jack.

Hắn ta từ từ quay lại và tôi nhìn thấy cái thứ ở vị trí khuôn mặt của hắn lúc này. Chẳng có gì cả. Trống rỗng. Chết chóc. Có một lỗ sâu đen ngòm thay thế toàn bộ vùng mặt của Jack. Tôi đã vượt qua cảm giác kinh khiếp vào thời điểm này. Tôi đã không làm và có lẽ đã không thể cứu cô ấy.

Jack khuỵu xuống một lúc và hai phần khuôn mặt của hắn lật lại trở về vị trí cũ. Trông như một dạng vật chất kiểu như sợi gân nối với hai phần khuôn mặt đó và kéo chúng lại với nhau. Khuôn mặt hắn sau đó dường như liền trở lại bình thường, và hắn ta lại trông giống như người tên Jack mà tôi vẫn gặp.

Tôi vẫn tiếp tục quan sát cho tới lúc Jack túm lấy cơ thế Jenessa và biến mất khỏi tầm nhìn. Và tôi vẫn cứ nhìn như vậy khi hắn ta trở về nhà vài giờ sau đó, vết máu vẫn còn trên chiếc tạp dề da mà tôi vừa mới nhận ra là hắn có khoác trên người. Tôi chăm chú lắng nghe toàn bộ quãng thời gian hắn ta lê bước xuống hành lang rồi đi vào phòng của mình.

Bây giờ tôi đang ngồi đây, cảm thấy mất mát và vô cùng cô độc. Jenessa đã chết, và hàng xóm của tôi vừa là kẻ sát nhân, vừa là con quái vật.

Một ngày sau cái chết của Jenessa. Tôi không tới trường. Tôi không ra ngoài ăn uống. Tôi nằm đây và nghĩ về Jack và Jenessa. Thứ mà hắn đã làm với cô ấy. Tại sao hắn lại giết cô ấy? Tại sao lại lục lọi và moi móc cơ thể cô ấy? Hắn ta là cái gì? Tôi không chắc liệu tôi có muốn tìm hiểu chuyện đó hay không nữa.

Hai ngày sau cái chết của Jenessa. Tôi không thấy ổn chút nào. Về tinh thần, thể chất hoặc cảm xúc. Tôi đã dành cả ngày hôm qua khóc thương cho cái chết của cô ấy nhưng bây giờ tôi cần phải tìm hiểu chuyện gì đang diễn ra. Tôi cần phải ngăn chặn Jack.

Ba ngày sau cái chết của Jenessa. Cuối cùng tôi cũng rời căn hộ của mình để kiếm cái gì đó bỏ vào bụng. Tuy nhiên, nhà hàng thật trống trải khi thiếu vắng Jenessa và tôi chẳng có lòng dạ nào mà ăn ở đó. Tôi mua thức ăn cùng một vài đồ nhu yếu phẩm về nhà để không phải ra ngoài nữa.

Nhìn thấy Jack trên đường trở về căn hộ. Tôi không muốn nói là hắn biết rằng tôi biết hắn là một con quái vật, nhưng hắn ta cứ nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể để hắn không nghi ngờ gì.

Bốn ngày sau cái chết của Jenessa. Jack đưa một cô gái về căn hộ của mình ngày hôm nay. Họ có vẻ rất thích tán tỉnh nhau và cô ấy sẵn sàng tới nơi ở của hắn. Tôi nghĩ cô ấy có thể là nạn nhân tiếp theo. Tôi cần phải quan sát và lắng nghe thật kỹ càng.

Năm ngày sau cái chết của Jenessa. Cô gái vẫn không ra khỏi nhà. Jack vào và ra căn hộ của hắn nhiều lần. Cô ấy có thể đã chết nhưng tôi sẽ tiếp tục theo dõi.

Sáu ngày sau cái chết của Jenessa. Tôi nghe thấy tiếng gào thét một lần nữa cho nên tôi từ từ bò ra khỏi phòng mình và áp tai vào cánh cửa phòng hắn. Tiếng van xin thổn thức của cô gái mà tôi có thể nghe được bập bõm là những câu như "Tại sao anh lại làm thế?", "Dừng lại, làm ơn thả tôi đi", và cuối cùng cô ấy kinh hãi thét lên "Anh là cái gì, lạy Chúa, anh là cái gì vậy?". Tôi nghe thấy tiếng ồng ộc, tiếng như cái gì đó bị xé rách, và sau đó là âm thanh xì xụp, nhóp nhép. Và sau đó thì tôi phạm sai lầm. Tôi nghiêng người tới gần cửa và vô tình đẩy cửa mở rộng hơn một chút gây ra một tiếng cọt kẹt lớn. Qua khe cửa, tôi thấy Jack quay người lại. Tôi chạy về phòng mình và khóa cửa lại ngay lập tức.

Hắn đã cắt đường dây điện thoại của tôi. Tôi cố gắng trốn ra ngoài bằng cửa sổ, nhưng tôi không thể rơi xuống từ tầng ba mà không chết hoặc tự làm mình bị thương nặng. Tôi có thể nghe thấy hắn ta đập cửa và gọi tên tôi, tôi biết hắn sẽ tìm cách xông vào sớm thôi. Tất cả vũ khí mà tôi có trong tay để bảo vệ bản thân mình là một con dao nhà bếp và một cái thông bồn cầu bằng gỗ mà tôi đã mài nhọn một đầu bằng dao. Tôi sẽ cố gắng để đâm vào khuôn mặt hắn, có thể đó là một điểm yếu. Mẹ, con yêu mẹ, cảm ơn vì đã luôn tin tưởng vào con. Jenessa, đây là lỗi của anh. Anh có trách nhiệm trong cái chết của em và anh biết điều đó. Anh sẽ đấu với Jack để trả thù cho em và rồi anh không biết..

(Secrets: Chữ viết tay lúc này chuyển sang một kiểu thô hơn, không giống chút nào với kiểu trước đó của Kyle, ám chỉ, uhm, bạn biết rồi đấy)

GOT HIM (TÓM ĐƯỢC NÓ RỒI).

Nhật ký kết thúc ở đó.

Hành động được tiến hành: Một đặc vụ được cài vào Zone 1 (Tổ chức tập thể nghiên cứu và xử lý các hiện tượng dị thường của châu Âu. Mỗi quốc gia đều được qui vùng phụ trách) *2 đã gửi thông tin này cho chúng tôi. Một cuộc truy tìm Jack đã được tiến hành. Cử Agent *3 Hoffer đi điều tra.

Phân tích: Jack là một entity mà Tổ chức này đã biết đến từ lâu. Tên gốc của hắn thì không rõ nhưng gần đây hắn dường như có sử dụng biệt danh. Jack lần đầu tiên được đề cập đến khi gây ra nhiều vụ giết người ghê tởm tại London vào năm 1888. Mất dấu hắn cho đến khi hắn ta được tìm thấy ở Cleveland, Ohio trong khoảng thời gian từ năm 1934 đến 1938, và đột ngột xuất hiện ở Los Angeles, California vào cuối những năm 1940. Việc hắn vẫn trông như một người đàn ông trẻ tuổi bất chấp số tuổi thực của mình và dường như hắn lấy mất một cái gì đó từ cơ thể các nạn nhân ngụ ý rằng hắn đã tìm thấy một cách thức để trở nên bất tử vốn ẩn giấu trong cơ thể con người. Jack cần phải bị bắt giữ và thẩm vấn để thu thập thêm những thông tin cần thiết.

Cập nhật hồ sơ: Mẹ Kyle Grant đã được phát hiện chết tại nhà, cơ thể bị mổ phanh. Có vẻ như Jack đã quay lại Hoa Kỳ. Triệu hồi Hoffer từ Vương quốc Anh và chuyển hướng điều tra của anh ta ra xung quanh địa điểm xảy ra án mạng.

Tình trạng hồ sơ: Chưa được giải quyết.

* * *

Dường như những điều bí mật được tìm thấy ở khắp mọi nơi, ngay cả trong lịch sử.

Bảo trọng nhé Nosleep.

- Secrets

* * *
 
Last edited by a moderator:
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Hồ sơ số 6: Trái Đất A

2tgESXZ4Rq5gPvdp9v5nx4-1200-80.jpg


Hồ sơ: 006-189

Ngày: 18/3/2007

Địa điểm: Cắt bỏ

Đối tượng: Marleen Reyes (Trái Đất A)

Sau đây là bản ghi chép cuộc thẩm vấn Marleen Reyes.

Người thẩm vấn (I) : Cô có thể giới thiệu về bản thân mình được không, Miss Reyes?

Marleen :(Lạnh lùng) Tên tôi là Marleen Reyes và tôi đã chết.

I: Miss Reyes, cô có thể vui lòng kể lại câu chuyện của mình từ đầu được không?

Marleen: Vâng, chắc chắn rồi. Dù sao thì tôi cũng chỉ ở đây được một lúc thôi đúng không?

I: Chúng tôi không hoàn toàn chắc chắn, đó là lý do tại sao chúng tôi muốn ghi âm lại câu chuyện của cô càng sớm càng tốt.

Marleen :(Thở dài) Ok. Hôm qua, tôi đã ở cùng Miles, tôi nghĩ vậy. Miles là bạn trai của tôi và chúng tôi đã ở bên nhau được một thời gian. Uhm, tôi bắt đầu nhìn thấy một vài thứ, những thứ kỳ lạ.

I: Cô có muốn miêu tả chính xác những gì mình thấy không?

Marleen: Tôi nhìn thấy một con mèo và nó trong suốt, không ai có thể tương tác với nó hoặc nhìn thấy nó ngoại trừ tôi. Tôi nhìn thấy một số người và họ có những dư ảnh kỳ lạ xung quanh mình, cứ như thể họ đang ở hai nơi cùng một lúc hay kiểu gì đó tương tự. Cả ngày hôm đó toàn là những chuyện kỳ dị kiểu như thế. Tôi cũng bắt đầu có những cảm giác lạ khi ngày dài thêm.

I: Cảm giác như thế nào?

Marleen: Thật khó để giải thích rõ ràng, nhưng đại loại là tôi cảm thấy như bị "lôi kéo" theo một chu kỳ nhất định, kiểu như có một cái gì đó thực sự tác động vào tôi. Trọng lực dường như trở nên mạnh hơn, và tôi cảm thấy cơ thể mình rất nặng nề.

I: Cô có còn cảm giác như thế kể từ khi tới đây không?

Marleen: Có, một vài lần, chủ yếu là trong vài giờ qua.

I: Tôi hiểu. Tiếp tục đi.

Marleen: Uhm, tôi cố gắng chịu đựng tình trạng như vậy cả ngày hôm đó. Tôi nghĩ là mình có thể tới bệnh viện vào buổi sáng hôm sau nếu chuyện trở nên tồi tệ hơn. Tôi nằm cạnh Miles vào buổi tối hôm đó và tỉnh dậy trong một sa mạc. Tôi cứ lang thang ở đó trong một ngày hoặc lâu hơn trước khi ngã quỵ và ngất đi. Thế rồi tôi thức dậy ở đây. Tôi ở đây kể từ khi bị thẩm vấn và được bảo rằng mình không còn sống nữa.

I: Đó chỉ là một cách nói thôi. Các nhà khoa học và các nhà nghiên cứu đầu tiên mà cô gặp ở đây đã nói với cô những gì? Chúng tôi muốn nghe trực tiếp từ phía cô.

Marleen :(Đột ngột khóc nức nở) Họ nói với tôi.. họ nói với t- (Có một Dimensional Pull (ám chỉ cảm giác bị "lôi kéo") vào thời điểm này. Ms. Reyes được nghỉ ngơi vài tiếng trước khi cuộc thầm vấn tiếp tục)

I: Cô có cảm thấy tốt hơn không, Miss Reyes? Cô đã sẵn sàng để tiếp tục chưa?

Marleen: Tôi thực sự sẽ sớm rời khỏi đây, đúng không?

I: Không có gì là chắc chắn cả, Miss Reyes. Cứ tiếp tục đi.

Marleen: Được rồi. Về các tiến sĩ. Uhm, tôi thức dậy tại đây và thấy mình ở trong một căn phòng nhỏ. Ngay sau khi thức dậy, một số người đến và đưa tôi tới một phòng thí nghiệm. Tôi được yêu cầu cởi bỏ quần áo và bị kiểm tra ngay tại đó. Tôi có thể hiểu làm thế là cần thiết nhưng lúc đó tôi vẫn còn sợ hãi và bối rối nên không thực sự tỏ thái độ hợp tác lắm.

Sau khi họ lấy số liệu và những thứ tương tự khác trong khoảng một giờ hoặc ít hơn, tôi được mặc lại quần áo và họ nói chuyện với tôi một chút.

I: Họ nói gì?

Marleen: Chỉ là các câu như cô là ai, các câu hỏi để xác nhận danh tính của tôi, rồi về cái cảm giác bị lôi kéo mà tôi đã nói với anh khi nãy. Sau đó họ nói với tôi một số chuyện nghiêm trọng mà ban đầu tôi hoàn toàn không tin được. Rằng tôi đã chết.

I: Không hẳn là thế đâu.

Marleen: Ok. Họ nói rằng phiên bản của tôi ở dimension (chiều không gian, nhưng lớn hơn plane) này đã chết. Ôi trời, thậm chí cái việc bị bảo rằng hiện giờ tôi không ở đúng thế giới của mình, và bằng cách nào đó tôi đã đi xuyên giữa các chiều không gian cũng không phải là một điều dễ dàng để tin hoặc có thể hiểu được.

I: Quả là thế, nhưng chuyện đó đã xảy ra với trường hợp của cô, và nó còn xảy ra trước đây nữa kia. Cô thấy đấy, chúng tôi đã phát hiện ra rằng chiều không gian của chúng tôi cực kỳ gần và song song với một chiều không gian khác. Chúng tôi gọi nó là Trái Đất: Trái đất A. Cô từ Trái Đất A và đã được kéo tới đây một cách ngẫu nhiên như nhiều trường hợp đã xảy ra trước đó.

Marleen: Đúng. Đó là những gì các tiến sĩ nói với tôi. Họ cũng nói với tôi rằng vào buổi sáng sau khi tôi teleport (dịch chuyển tức thời, trong trường hợp này có thể hiểu là dịch chuyển xuyên chiều không gian), bạn trai của tôi đã giết chết tôi. Anh ta đã ngoại tình hoặc có quan hệ mờ ám gì đó và tôi đã phát hiện ra. Uhm, đúng ra là Marleen ở chiều không gian này đã phát hiện ra và hắn ta đã giết chết cô ấy. Ban đầu thì tôi không tin nhưng rồi tôi theo dõi câu chuyện đó trên Kênh Tin tức, đọc các bài viết trên báo chí, và thậm chí còn xem các báo cáo chính thức của cảnh sát về nó. Miles đã giết tôi.

I: Chuyện đó thật đáng tiếc, nếu cô có cơ hội để trở về Trái đất của mình, cô sẽ làm gì?

Marleen :(Giận dữ) Tôi sẽ giết hắn ta.

(Tại thời điểm này, vùng không gian giữa Ms. Reyes dường như bị co, gấp lại và cô ây hét lên. Âm thanh tiếng thét giảm dần và bị bóp méo đi cho đến khi nó đột nhiên dừng lại. Ms. Reyes không còn ở trong phòng với người thẩm vấn nữa)

Phân tích: Trái đất A và Trái đất của chúng ta gần như giống nhau hoàn toàn. Các nhà khoa học nghĩ rằng một sự kiện quan trọng trong tương lai sẽ đánh dấu sự phân nhánh chính trong dòng thời gian liên tục của hai thế giới. Chúng ta có thể sử dụng các dữ liệu lấy từ Ms. Reyes để tạo ra một loại thiết bị để quan sát Trái đất A. Sự kiện này đánh dấu một điểm khác biệt so với Trái đất A mà chúng ta có. Marleen Reyes quay trở về chiều không gian của mình và ngay lập tức giết chết Miles Barton. Thế rồi cô ấy bị kết án tử hình và bị xử tử một thời gian sau đó. Điều đó hoàn toàn giống với những gì đã xảy ra với Miles ở Trái đất của chúng ta. Cuối cùng cả hai Miles và Marleen đều chết. Chúng ta sẽ tiếp tục theo dõi xem sự kiện đó gây ra những khác biệt lớn tới đâu trên mỗi Trái đất. Các nhà khoa học đang nghiên cứu một cách thức để đi tới và rời khỏi Trái đất A theo ý muốn.

Tình trạng hồ sơ: Chưa được giải quyết.

* * *

Tôi không thực sự mong đợi một cái gì đó như thế này. Hồ sơ này có ngắn hơn một chút so với các hồ sơ khác, nhưng tôi thấy nó khiến mình phải suy nghĩ. Ngày ghi trong hồ sơ cũng khiến tôi chú ý. Năm 2007 là cách đây không lâu. Thế nên, bảo trọng nhé No Sleep.

- Secrets
 
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Hồ sơ số 7: Sự kiện Hastings

48066097.jpg_zps7ekxl72c.png


Hồ sơ: 007-867

Ngày: 3/11/2009

Địa điểm: Zone 7 *1, Cắt bỏ

Đối tượng: Zone 7, Argus Hastings

Entity: Stalker, Target Omega (Đối tượng Omega)

Sơ lược nhiệm vụ

Argus Hastings đã làm việc với Tổ chức 440 trong nhiều năm, đóng góp vào các hoạt động, các dự án của chúng ta, nói chung là đã thúc đẩy sự phát triển của tổ chức. Chúng tôi phát hiện ra rằng Hastings đã đào thoát và đang có kế hoạch cung cấp một phần lớn thông tin cũng như địa điểm các căn cứ của chúng ta cho Zone 7. Chúng ta không thể cho phép điều này xảy ra. Các đặc vụ được lệnh bí mật vô hiệu hóa Zone 7 và đưa vào một Stalker nhằm tiêu diệt toàn bộ mọi người ở trong. Thu thập dữ liệu của Zone 7 và phá hoại căn cứ sau khi Stalker đã hoàn thành nhiệm vụ.

Báo cáo tóm tắt nhiệm vụ

Hầu hết các thông tin về nhiệm vụ này được lấy từ các camera giám sát của Zone 7 sau khi nhiệm vụ kết thúc. Hầu như tất cả các cuộc đối thoại (bằng ngôn ngữ khác, không phải tiếng Anh) đã được dịch ra nhằm thuận tiện hơn cho việc theo dõi.

3/11/2009 0400

Hai Agent Chan và Weles xâm nhập vào vòng ngoài của Zone 7 nhờ sử dụng các thiết bị công nghệ cao. Các lính canh bên ngoài bị hạ gục thông qua các cách thức khác nhau bao gồm súng giảm thanh, cận chiến, và vũ khí có lưỡi sắc bén (dao, kiếm).

0430

Toàn bộ vòng ngoài của Zone 7 đã được xử lý. Agent Chan xâm nhập vào hệ thống và vô hiệu hóa Zone 7 trong khi Đặc vụ Weles bắt đầu vận chuyển Stalker.

0445

Stalker được đưa thành công vào Zone 7 thông qua hệ thống thông gió. Các Đặc vụ niêm phong đường ống lại ngay lập tức nhằm ngăn chặn Stalker thoát ra ngoài và sau đó tiến hành đóng kín bất kỳ lối thoát nào khác mà Stalker có thể tìm thấy.

0450

Stalker tìm thấy những nạn nhân đầu tiên của nó trong khoang kỹ thuật. Các kỹ sư cố gắng phá cửa thoát hiểm chính với các công cụ khác nhau khi Stalker cho biết sự hiện diện của bản thân bằng cách giấu mình trong bóng tối và phát ra những tiếng rít lớn. Ba kỹ sư trong số năm người trong phòng tản ra xung quanh với các công cụ trong tay giơ lên như vũ khí. Hai kỹ sư khác tìm cách mở cửa.

Người ở xa nhất phía bên phải bị tấn công đầu tiên. Stalker nhảy xuống ngay phía sau anh ta trước khi bật trở lại vị trí cũ với cả hai móng vuốt bấm chặt vào lưng nạn nhân. Lực của bước nhảy đẩy móng vuốt của Stalker xuyên qua lưng người kỹ sư, đâm thủng và thò ra khỏi khung xương sườn của anh ta. Stalker biến mất vào vùng bóng tối trên trần nhà với cơ thể của người kỹ sư trong khi hai người còn lại điều tra nguồn gốc của tiếng động.

Stalker quăng cơ thể của nạn nhân đầu tiên xuống hai người còn lại. Cái xác rơi trúng một trong hai người, làm anh ta bất tỉnh còn bản thân cái xác bị nát bét. Người kỹ sư còn lại giơ cao ngọn đuốc lên lại gần sát mình trong một tư thế phòng thủ. Stalker nhảy xuống ngay bên phải và giật đứt đầu anh ta chỉ với một nhát vung tay (Nhận xét: Ý tưởng của các nhà nghiên cứu nhằm mài sắc các móng vuốt của Stalker chứng tỏ là một sự lựa chọn thông minh). Stalker chậm rãi bước tới gần người kỹ sư đã bất tỉnh lúc trước và bẻ gẫy cổ anh ta với một chút do dự trước khi quay trở lại vùng tối xung quanh trần nhà.

Các kỹ sư còn lại với nhiệm vụ mở cửa cất tiếng gọi những người đồng nghiệp của mình trước khi cố gắng mở cửa thêm một lần nữa. Stalker phát ra một vài tiếng kêu nhỏ xung quanh căn phòng nhằm làm lung lay tinh thần của họ. Sau đó, nó ném một vài phần cơ thể của các kỹ sư đã chết tới gần hai người đàn ông trong một nỗ lực nhằm khiến họ kinh khiếp hơn. Các kỹ sư hoảng sợ và quay lưng lại phía Stalker để mở cửa nhanh hơn. Stalker tận dụng cơ hội này để đáp xuống phía sau họ và tấn công. Người kỹ sư bên trái bị Stalker túm lấy và đập nhiều lần vào tường. Người kỹ sư kia đột ngột chĩa ngọn đuốc về phía Stalker nhưng nó nhanh chóng dùng những bản tay rảnh rang còn lại để bẻ gẫy bàn tay anh ta, quay ngược ngọn đuốc về phía anh ta và thiêu cháy nạn nhân tới chết.

0525

Tất cả mọi người trong khoang Kỹ thuật đều đã chết và Stalker tìm kiếm những người khác trong tòa nhà, sử dụng các đường dẫn khí để di chuyển xung quanh.

Hastings đang ở trong khu vực nghiên cứu chính, run rẩy thấy rõ.

0530

Stalker xâm nhập được vào hệ thống hành lang chính và tiêu diệt một số nhân viên cùng bảo vệ bị mắc kẹt trong đó.

0540

Người đứng đầu phụ trách an ninh (bị mắc kẹt trong Phòng Giám sát An ninh) phát hiện ra hình ảnh của Stalker trên camera (Các Agent đã vô hiệu hóa hầu hết các camera nhưng một số vẫn còn làm việc vào thời điểm này) và cảnh báo những người còn lại trong tòa nhà thông qua hệ thống liên lạc nội bộ.

Bản sao lại của cảnh báo.

Một entity chưa xác định, có cơ thể vật lý đang di chuyển tự do trong căn cứ, một số trường hợp tử vong đã được xác nhận. Hãy chặn cửa vào hệ thống thông hơi trong phòng của bạn và bất kỳ lối vào nào khác mà entity có thể sử dụng để xâm nhập. Ngoài ra, có vẻ như một phần lớn căn cứ đang bị trục trặc kỹ thuật. Cửa không đóng mở được, máy tính và điện thoại không sử dụng được. Đây có thể là một hành động phá hoại.

Hastings đang trốn trong một góc của khu vực nghiên cứu chính và viết vào một quyển sổ.

0550

Stalker đánh hơi thấy ba nhà nghiên cứu trốn trong một phòng thí nghiệm và bắt đầu cậy mở cánh cửa kim loại. Một nhà nghiên cứu chạy đến một giao diện điều khiển máy tính và bắt đầu đánh máy cật lực.

Tin nhắn của nhà nghiên cứu

Chúng tôi đang bị tấn công. Chắc chắn là bởi tên đào ngũ tới đây ngày hôm qua. Tôi đã biết rằng cho phép hắn ta vào đây là một ý tưởng tồi, lẽ ra phải đưa hắn tới công ty hoặc một vài nơi công cộng nào khác. Tổ chức 440 chỉ đơn giản là quá mạnh vào thời điểm này để mà chống lại. Thật may là phần lớn nghiên cứu của chúng tôi đã được chuyển đến Zone 2 nhờ vào thỏa thuận mới của chúng tôi. Ít nhất nó cũng có thể coi là một sự an ủi khi mà họ (Tổ chức 440) không thể chạm tay vào công trình của tôi. ______, thông báo này có thể không bao giờ tới được với em nhưng anh yêu em rất nhiều. Anh xin lỗi là anh chưa bao giờ nói với em về công việc của anh. Làm ơn hãy nuôi dạy con của chúng ta trở nên-

Stalker bẻ gập cánh cửa ra đằng sau và nhào tới nhà nghiên cứu gần nhất, xé toạc ông ta làm hai nửa một cách dễ dàng. Hai nhà nghiên cứu khác cố gắng trốn đằng sau phòng thí nghiệm nhưng Stalker lôi họ ra khỏi đó một cách thôi bạo và bóp cổ cả hai tới chết trước khi di chuyển trở lại thông qua các hành lang.

0630

Chỉ còn lại bốn phòng có người còn sống tính tới thời điểm này. Phòng Giám sát An ninh, Khu vực Nghiên cứu chính, Phòng Giải trí, và Phòng Thử nghiệm số Hai. Một vài nhân viên an ninh trong Phòng Giám sát An ninh đang cố gắng tìm cách thoát ra khỏi phòng bằng cách đập và đẩy cửa ra vào, đục đẽo kính thủy tinh chịu lực, cũng như cố gắng làm cho hệ thống của căn cứ hoạt động trở lại.

Nhóm người trong Khu vực Nghiên cứu chính đang khẩn trương chặn lại một vài phần của căn phòng và tạo rào chắn. Một vài người trong số họ đã phát hiện ra một ống thông gió và đang cố gắng tạo ra một chiếc thang tạm để đóng kín nó lại. Hastings vẫn trốn trong góc của căn phòng, cặm cụi viết.

Phòng Giải trí dường như là một trong những khu vực không bị ảnh hưởng. Nhóm người bên trong bị phân theo hai luồng ý kiến trái ngược: Cố gắng trốn thoát hoặc cố thủ chờ người tới cứu.

Những người trong Phòng Thử nghiệm số Hai đang hoảng loạn cực độ hơn nhiều so với các nhóm khác. Có vẻ như họ đang bị mắc kẹt ở giữa một cuộc thí nghiệm và entity vốn là trọng tâm của cuộc thử nghiệm đã thoát ra khỏi tình trạng bị giam cầm.

0650

Các camera tại Phòng Thử nghiệm số Hai không hoạt động vào thời điểm này.

Những người trong Phòng Giải trí bị chia làm hai nhóm với số người gần như đều nhau. Năm người trong số họ muốn trốn ra ngoài trong khi bốn người khác muốn tạo rào chắn và cố thủ trong phòng. Stalker mở tung cửa và vồ lấy hai người gần nhất, xé toạc cơ thể và khoét mắt họ ra bằng móng vuốt. Bốn người chạy thoát ra khỏi căn phòng, hai người chạy sâu vào trong Phòng Giải trí để lẩn trốn, còn một người bị moi ruột trong khi cố gắng cứu một trong các nhà nghiên cứu khỏi Stalker.

0655

Stalker tiêu diệt hoàn toàn hai nhà nghiên cứu trốn trong Phòng Giải trí và giật đứt chân tay họ. (Hành động lặp đi lặp lại của các nhà nghiên cứu nhằm lẩn trốn khỏi Stalker rõ ràng là không hiệu quả. Giác quan của Stalker được chứng minh là quá nhạy bén) Nó bắt đầu ăn những cái xác trong phòng.

0700

Bốn nhà nghiên cứu tiếp tục chạy thoát qua các hành lang, cố gắng mở những cánh cửa khác nhau trên đường đi và vượt qua những xác chết của các nạn nhân trước đó của Stalker.

0705

Hai trong số các nhà nghiên cứu dừng lại ở cửa sổ Phòng Giám sát An ninh và nện vào đó trong khi hai người kia tiếp tục hướng về phía lối ra chính.

Tiếng tĩnh điện và tiếng gào thét vang lên từ micro của Phòng Thử nghiệm số Hai. Những tiếng la hét dường như là sự trộn lẫn giữa tiếng gào của các nhà nghiên cứu trong phòng và âm thanh của entity mà họ nghiên cứu.

0720

Stalker đã ăn xong. (Một Stalker có thể tiêu hao một lượng năng lượng khổng lồ khi phải liên tục tấn công và di chuyển. Chúng có xu hướng dừng lại ăn thịt các nạn nhân trước đó để nạp lại năng lượng) Nó chậm rãi di chuyển ra phía hành lang và bắt đầu hướng về Khu vực Nghiên cứu chính.

Hai nhà nghiên cứu dừng lại trước Phòng Giám sát Anh ninh có một cuộc thảo luận ngắn gọn về đích đến tiếp theo. Một trong số họ muốn kiểm tra Phòng Thử nghiệm số Hai để đảm bảo failsafe (hệ thống tự động phản ứng khi có điều không mong muốn xảy ra, kiểu như một cơ chế bảo toàn, phòng ngừa bất trắc) của họ không bị vô hiệu hóa trong khi người kia muốn hướng về phía lối thoát. Họ tranh cãi trong vài phút trước khi tách rời và đi theo những hướng khác nhau.

0730

Stalker tới Khu vực Nghiên cứu chính. Nó bắt đầu đập và gõ thình thịch vào các cánh cửa khác nhau, thử độ bền chắc của chúng. Một số người trong phòng túm lấy bàn ghế cùng nhiều đồ đạc cỡ lớn khác và bắt đầu chặn lên các cánh cửa ở phía đó của căn phòng.

Nhà nghiên cứu đi tới lối vào của Phòng Thử nghiệm số Hai, run rẩy thấy rõ. Anh ta hét lên nhiều lần ở cửa trước khi loạng choạng ngã trở lại, lưng dựa vào tường.

Những tiếng la hét ngừng phát ra từ Phòng Thử nghiệm số Hai.

Tất cả mọi người trong Khu vực Nghiên cứu chính dừng những hành động họ đang làm trước đó lại và tập trung nghe ngóng một cái gì đó.

Hastings chạy thật nhanh tới một cái bàn, nấp bên dưới và thu mình trong đó.

0731

Stalker rít lên.

Cửa của Phòng Thử nghiệm số Hai đột nhiên mở ra bất chấp thực tế là không có điện để vận hành nó. Chiếc camera gắn trên tường hành lang chĩa vào Phòng Thử nghiệm số Hai bắt đầu chập chờn và một khối lượng lớn.. vật chất quằn quại trườn ra ngoài hành lang, bao bọc lấy nhà nghiên cứu đang ngồi dựa vào tường. (Camera bị nhiễu nặng khiến cho khả năng hiển thị rõ sự kiện này rất kém)

0732

Tất cả các camera trong tòa nhà đột ngột ngừng hoạt động. Không có âm thanh hoặc đoạn phim nào.

0740

Tất cả các camera hoạt động trở lại. Mỗi phòng đều chứa đầy những cảnh tượng khủng khiếp, chuyển động duy nhất được ghi nhận khi các camera hoạt động trở lại là một hay nhiều người nào đó đã đi ra được nửa chừng ở lối vào chính. Họ bước qua cánh cửa và nó đóng lại sau lưng họ nhưng Chan và Weles báo cáo rằng không có ai ra khỏi cánh cửa đó. Camera bên ngoài cũng không hề hiển thị cửa mở ra hay có ai đó rời khỏi tòa nhà.

0900

Một nhóm được gửi đến để điều tra tòa nhà và tìm Hastings. Họ tìm thấy một vài trang xé ra từ cuốn sổ của ông ta ở lối vào căn cứ.

Cuốn sổ của Hasting

Căn cứ đã bị vô hiệu hóa, khóa chặt chúng tôi trong Khu vực Nghiên cứu chính. Tôi cho rằng chuyện này có nghĩa là Tổ chức 440 đã đến để bắt tôi hoặc ít nhất là ngăn chặn không cho tôi giúp đỡ bất cứ ai khác. Tôi sẽ biết rõ hơn khi tôi tìm hiểu ra Đặc vụ nào đã được cử tới.

Tôi không thực sự phản bội Tổ chức 440, không phải theo kiểu có thù oán, ác tâm hoặc bất cứ điều gì tương tự. Tôi đã tìm thấy một nơi có một thứ mà các người (Tổ chức 440) không có và tôi quyết định rằng tài năng của tôi sẽ được sử dụng (cho lợi ích của họ). Rốt cuộc thì làm việc ở đây với những người này sẽ có lợi cho toàn thể nhân loại trong cuộc chiến dai dẳng của chúng ta chống lại những thứ dị thường, huyền bí.

Tôi thừa nhận là tôi đang chuẩn bị làm rò rỉ một số thông tin. Những thông tin đó có thể làm lộ địa điểm một vài căn cứ và có thể khiến một số ít các phòng thí nghiệm của Tổ chức bị phá huỷ. Đó là một hậu quả không mong muốn nhằm chiếm lấy lòng tin của họ. Họ sẽ không cho phép tôi tham gia vào dự án trừ khi họ chắc chắn rằng tôi không phải là một tên gián điệp.

Còn giờ là lý do mà tôi đang viết ra tin nhắn này, lý do tại sao tôi lại muốn viết một thông điệp gửi tới những người có lẽ đang cố gắng tìm cách giết chết tôi. Nếu các người thành công trong việc sát hại tôi thì các người vẫn cần được chỉ dẫn. Tôi vẫn còn có những người mà tôi quan tâm tới trong thế giới này, vì vậy mà tôi sẽ gạt bỏ những cảm xúc nhỏ nhen của mình sang một bên để chắc chắn rằng những gì cần phải thực hiện sẽ được thực hiện.

Họ đã phát hiện và bắt giữ Mục tiêu Omega. Tôi không biết chính xác họ làm chuyện đó khi nào và như thế nào. Về mặt kỹ thuật thì lẽ ra họ không có khả năng để thực hiện một chuyện như vậy. Trong khi tất cả các tổ chức bí mật trên toàn thế giới đã tiếp cận với những công nghệ thực sự vượt bậc so với những thiết bị được sử dụng phổ biến hiện giờ, thì Zone 7 vẫn chưa vươn tới bất kỳ vị trí đặc biệt nào cao trong bảng xếp hạng thứ tự về sức mạnh công nghệ.

Họ không cho tôi biết chi tiết cụ thể nhưng tôi tin rằng Mục tiêu Omega đã bị bắt trong trạng thái ngủ đông tại đất nước này. Nó làm tôi thực sự lo lắng, vớ phải một trong những entity mạnh nhất trong plane (chiều không gian, nhỏ hơn dimension) này và họ chỉ chạm trán nó khi nó đang ngủ. Có rất nhiều vấn đề phức tạp có thể xảy ra khi bạn không thực sự bắt được một entity mà lại giam giữ nó.

Vì vậy, bây giờ các người biết lý do tại sao tôi đào thoát. Nếu tôi nói với Tổ chức về Omega thì một cuộc tấn công vào phòng thí nghiệm sẽ trở thành điều không thể tránh khỏi, và có khả năng cao là Omega sẽ thức tỉnh và trốn thoát. Tôi không thể để điều đó xảy ra, vì vậy tôi đã làm những gì tôi phải làm. Thật không may, cuộc tấn công vẫn được tiến hành và tôi chỉ có thể hy vọng là không có gì xảy ra ngoài thiệt hại về người của cán bộ nghiên cứu ở đây.

Một thông báo về việc đóng kín các lỗ thông hơi được phát ra. Một Stalker ư? Các người quả thực muốn giết chết tôi.

Đây là tất cả những gì tôi biết về Mục tiêu Omega: Đó là một thực thể giống và không giống với những sinh vật khác mà chúng ta đã từng chạm trán trước đây. Nó có khả năng di chuyển giữa các chiều không gian, một khả năng thể hiện ở nhiều entity khác, năng lực tâm linh mà tôi chưa bao giờ thấy, và rõ ràng là cả khả năng điều khiển vật chất. Xét trên mọi phương diện, thứ này thực sự có những năng lực giống như của thần linh, hơn rất nhiều so với các vị thần bị giam giữ như Volos.

Tuy nhiên, khả năng không ổn định và ấn tượng nhất của nó lại dường như là độc nhất, chỉ mình nó có. Mục tiêu Omega là một shapeshifter *2 nhưng không giống những sinh vật mà chúng ta đã nhìn thấy trước đó. Omega có vẻ luôn trong trạng thái biến đổi từ hình dạng này sang hình dạng khác. Mặc dù vậy, vẫn có một điểm trừ: Nếu có ai đó nhìn Omega thì nó không thể hoặc sẽ không thay đổi hình dạng. Camera dường như cũng làm giảm khả năng biến hình của Omega.

Khi cá nhân tôi có dịp quan sát Omega, nó là một người phụ nữ xinh đẹp. Tôi được bảo là hãy nhìn sang hướng khác và sau đó quay lại nhìn Omega. Người phụ nữ trước đó giờ đây là một con bướm. Tôi hoàn toàn bối rối và tự đặt ra thật nhiều câu hỏi trong đầu khi tôi chứng kiến chuyện đó. Làm sao mà một thứ có hình dạng.. xinh đẹp như vậy lại có thể là một mối đe dọa thực sự? Người đứng đầu dự án nói với tôi rằng Omega chỉ biến thành những hình dạng dịu dàng bởi nó đang mơ những giấc mơ tích cực. Ông cũng nói với tôi rằng khi Omega lần đầu tiên ở đây, nó bị ám ảnh bởi những cơn ác mộng liên tục và biến thành những thứ vô cùng khủng khiếp tới mức khiến cho một số nhân viên ở đây tự sát.

Các người không- Chúa ơi, nó được tự do rồi. Hiện giờ (tôi) đang ẩn náu dưới một chiếc bàn. Tất cả mọi người có thể nghe thấy tiếng ồn lúc này, chắc chắn đó là âm thanh của cái chết.

Chữ viết trở nên lộn xộn hơn.

Mất điện hoàn toàn. Đèn dự phòng được bật lên khiến mọi thứ chìm trong ánh sáng màu đỏ sẫm. Vẫn trốn dưới bàn làm việc, không ai khác nói chuyện mặc dù tôi có nghe thấy một tiếng động lạ.

Đứng dậy để tìm hiểu nguồn gốc tiếng ồn. Tôi có thể thấy chuyển động ở góc xa của căn phòng, nhưng tôi không thể nhìn rõ trong điều kiện ánh sáng thế này nên tôi rọi ánh sáng từ điện thoại của mình vào đó. Thật là một sai lầm. Có chuyện gì đó đã xảy ra với các nhà nghiên cứu khác. Vài người bị treo lên cách vài inch so với mặt đất, phần ruột kéo dài lên tận trần nhà. Một trong số họ bị một chiếc kính hiển vi đâm xuyên qua mắt và nó nhô hẳn ra phía sau của hộp sọ. Một số ít có vẻ như là xác rỗng, xương sườn của họ bị banh ra ngoài và tôi có thể thấy là nội tạng đã bị mất. Một trong những cái xác rỗng thậm chí còn có hẳn một cái xác khác nhồi vào bên trong nó.

Tiếng ồn tôi nghe thấy đến từ phía sau cái cảnh tàn sát kinh tởm này. Ba nhà nghiên cứu ngồi thành một vòng tròn ăn ruột lẫn nhau. Tiếng thịt bị xé là những gì tôi đã nghe thấy. Một trong số họ phát hiện ra tôi và nhìn hướng về phía tôi với cặp mắt điên loạn nhất mà tôi từng thấy. Miệng của người đó méo mó lại thành kiểu mà tôi chỉ có thể đoán đó là một tiếng thét câm lặng. Thế rồi người đó đổ gục xuống, hai người còn lại cũng vậy.

Cuối cùng tôi cũng bắt đầu nhận ra tình hình hiện tại và bắt đầu hoảng sợ. Vì vậy, tôi chạy đến cánh cửa duy nhất trong phòng để thấy rằng nó đã được mở sẵn. Trong hành lang, tôi ngay lập tức được chào đón với những gì còn lại của Stalker. Nó là một trong những Stalker ban đầu được tạo ra, một trong những Stalker có nhiều kinh nghiệm và nguy hiểm nhất. Bây giờ nó là hai nửa riêng biệt, bị xẻ dọc gọn gàng ở giữa. Cả hai nửa có vẻ như vẫn còn sống và đang cố lết về phía nhau.

Tôi chạy thêm một chút xuống sảnh trước khi quỵ ngã, lưng dựa vào tường. Từ lúc đó tới giờ, tôi đã bình tĩnh lại, đủ bình tĩnh để viết ra những dòng này. Tôi đã tỉnh táo trở lại và tự chủ hơn. Phần nhà khoa học trong tôi cần phải đi xa hơn nữa. Có thể tôi sẽ tìm thấy một lối thoát không chừng.

Đã được vài phút kể từ khi tôi viết đoạn trên và cuối cùng tôi cũng đã đến khu vực an ninh. Các cửa kính bị bao phủ hoàn toàn bởi máu và những hình ảnh kinh tởm.

Tôi cũng đã suy nghĩ thêm một chút về tình hình của tôi lúc này. Tôi tin rằng Omega đã thức tỉnh. Hoặc là tôi đang ở trong một pocket dimension *3, tức là ở rất xa so với căn cứ mà tôi đã biết, hoặc là Omega chỉ thay đổi vật chất trong thực tế của tôi nhằm phù hợp với ý đồ của nó.

Vào thời điểm này, chữ viết tay của Hastings bị kéo sát lại, chồng đè lên nhau tới mức không thể đọc được. Phải mất thời gian để giải đoán những dòng chữ nguệch ngoạc của ông ấy.

Tôi có thể nhìn thấy cô ta. Người phụ nữ. Omega. Ở rất xa phía bên kia của hành lang, nhìn tôi, không di chuyển. Đang viết những dòng này mà không nhìn xuống, không dám rời mắt khỏi nó vì sợ bị tấn công.

Đánh rơi bút chì. Phải cúi xuống để nhặt lên. Vô tình rời mắt khỏi Omega. Thật ngu ngốc. Omega đã tới gần hơn đáng kể, bây giờ (nó) là một sinh vật cao, không giới tính. Cặp mắt hung ác. Cũng có thể thấy rằng Omega đang chầm chậm tới gần hơn mặc dù vẫn bị nhìn thẳng vào mắt.

Các dòng chữ trở lại trạng thái dễ đọc hơn như lúc đầu.

Một xác chết đập mạnh vào cửa sổ ở phòng an ninh. Tôi đã hoảng sợ và giật mình nhắm mắt lại trong một giây. Khi tôi mở mắt ra thì Omega đã biến mất. Liệu nó chỉ coi tôi như một thứ đồ chơi ư? Tôi chắc chắn là đã nhìn thấy sự hung ác trong Omega vì vậy đây không phải là một hành động của lòng nhân từ.

Hẳn là nhiều giờ đã trôi qua kể từ lần cuối tôi viết vào quyển sổ này. Tôi đã tình cờ chạm trán Omega hai lần. Lần đầu tiên nó ở phía bên kia của một cửa sổ kính trong hình dạng của một đứa trẻ. Căn phòng đã bị khóa vì vậy tôi không thể vào trong được, mặc dù tôi có lẽ cũng sẽ không vào bất kể là nó có khóa hay không.

Lần thứ hai tôi thấy nó ở trong khu vực giải trí. Nó trông giống như một biến thể của Stalker và đang nghịch các xác chết trong phòng. Tôi chủ tâm rời mắt khỏi nó để xem nó sẽ làm gì. Ban đầu nó quay lưng về phía tôi, cắt xẻo những xác chết và cắn vào họ. Sau đó, tư thế của nó thay đổi như thể nó đã bất ngờ chú ý tới tôi. Nó vẫn quay lưng về phía tôi nhưng ngồi thụp xuống trong một dáng vẻ dường như vô hại. Khi tôi nhìn lại thì nó chỉ còn cách tôi vài inch, cúi gập người xuống với khuôn mặt nó rất gần với mặt tôi. Cái miệng vặn vẹo thành hình giống miệng của một người đang hét, cặp mắt đen và đầy hận thù, hàm răng sắc nhọn và quá dài ngay cả đối với một Stalker. Tôi chạy ra khỏi phòng và không bị đuổi theo.

Tôi nghĩ rằng tôi sẽ cố gắng rời khỏi đây, để xem giả thuyết về pocket dimension của tôi liệu có phải là không chính xác.

Cửa chính được mở rộng sẵn, mặc dù tôi không thể nhìn thấy bất kỳ ánh sáng nào đến từ bên ngoài. Hẳn là trời đã tối vào thời điểm này hoặc tôi có lẽ đang ở trong một chiều không gian khác. Tôi sẽ để lại những trang này của tôi ở đây, trong tòa nhà, cùng với một số các công thức tôi đang nghiên cứu nhằm tạo ra một containment field (khu vực giam giữ) Omega tốt hơn. Một người nào đó có thể cần đến chúng.

Ghi chép của Hastings kết thúc ở đây.

Phân tích: Omega và Hastings không được tìm thấy. Nguồn tin của chúng ta lẽ ra phải có kế hoạch cho trường hợp cả hai việc như thế này cùng xảy ra, bởi Tổ chức 440 sẽ không thực hiện cuộc tấn công nếu biết rằng một entity nguy hiểm như vậy có khả năng tẩu thoát. Thông tin về Omega cũng như công thức giam giữ của Hastings đã được tìm thấy và đang được nghiên cứu. Các cuộc thảo luận đang được tiến hành nhằm ra quyết định nên làm gì với Zone 2. Hiện tại, có thể họ đang nắm giữ thông tin về Omega.

Tình trạng hồ sơ: Chưa được giải quyết.

* * *

Secrets đây. T để lại cho tôi một lời nhắn thông qua một file Word trên máy tính để bàn của tôi. Dựa trên cách anh / cô ấy diễn đạt, tôi tin rằng anh / cô ấy muốn tôi post nó ở phần cuối của Case File này.

Lời nhắn của T: Chúc mừng bạn đã quay trở lại và tiếp tục viết, Secrets. Bây giờ tôi biết bạn và NoSleep có rất nhiều câu hỏi về những gì xảy ra với bạn, những gì liên quan tới các hồ sơ, và có lẽ là cả về việc tôi là ai hoặc cái gì, cộng thêm nhiều câu hỏi liên quan đến những thứ khác nữa, tôi chắc chắn là vậy. Vậy, một cuộc trò chuyện theo kiểu Q & A (Hỏi và Trả lời) thì sao? Hồ sơ số 10 sẽ khá là ngắn và sau đó tôi sẽ trả lời các câu hỏi mà NoSleep sẽ PM bạn hoặc comment trên hồ sơ số 9. Tôi sẽ trả lời những gì tôi có thể và những câu tôi muốn trả lời. Ngoài ra, tôi sẽ chỉ tiết lộ một số thông tin về tôi thôi. Chuẩn bị đi, tôi rất nóng lòng đợi tới cuộc trò chuyện đó.

Q & A ư? Uhm, tôi quyết định rằng mình sẽ tham gia. Tôi cũng cần thông tin nhiều như các bạn vậy và chơi trò chơi nhỏ này là một bước tiến trong việc thực hiện điều đó. Vì vậy, sau khi tôi post Hồ sơ số 9, PM tôi hoặc viết comment đặt câu hỏi, tôi đoán vậy. Tôi sẽ để lại chúng trong một file Word trên máy tính để bàn của tôi.. mặc dù công bằng mà nói thì anh ta đã biết tôi là đang type Hồ sơ số 7 trước cả khi tôi post nó.. có lẽ như thế cũng là cần thiết. Còn nữa.. có vẻ như anh ta ít nhất cũng biết khí hậu của nơi tôi đang chuyển nhà đến. Hay thật. Nếu mọi người biết bất cứ điều gì, hãy liên hệ với tôi, tôi rảnh rỗi hầu hết mấy ngày này. Oh, còn nữa, cái hồ sơ trước đó.. uhm.. Hồ sơ dấu chấm than hoặc bất cứ cái tên gì mà bạn muốn gọi nó, có thể đã bị một số trong các bạn bỏ qua không đọc do quy cách đặt tên kỳ lạ. Tôi chỉ muốn tạo một lời nhắc nhở thân thiện là hãy đọc nó nếu bạn có lỡ bỏ qua. Như mọi khi, bảo trọng, NoSleep.

* * *
 
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Hồ sơ số 8: Căn nhà Villier

Visit_VirginiaHouse_Landing.jpg


Hồ sơ: 008-695

Ngày: 24/9/1995

Địa điểm: Rainston, Virginia

Đối tượng: O440 Paranormal Squad Three (Đội Paranormal số 3 của Tổ chức 440) *1

Entity: The Man in the Corner (Người đàn ông trong góc) (Đối tượng 695)

Đội hình Đội Paranormal số 3

Robert DuLange

Dane Samuels

Rory Jackson

Ted Avery

Zack Paulson

Phần tóm tắt nhiệm vụ được truyền đạt cho Đội 3.

Ở Rainston có một ngôi nhà được hầu hết mọi người trong vùng biết đến như là một nexus (tâm điểm, điểm kết nối), nơi thường xuyên xảy ra các hiện tượng dị thường. Nó được gọi là Villier House (Căn nhà Villier). Những người tới gần ngôi nhà thường bị mất tích, một phần lớn những người vào trong nhà bị chết hoặc bị các di chứng tâm lý, hóa điên. Chúng tôi tin rằng hoặc ngôi nhà đó thực sự là một tâm điểm diễn ra các hiện tượng dị thường, hoặc là một entity với Mức độ Đe dọa cao đã chọn ngôi nhà đó làm nơi trú ngụ. Các anh (chỉ những người nhận thông báo này, tức là Đội 3) có nhiệm vụ điều tra ngôi nhà, tìm kiếm nguồn gốc thực sự của hiện tượng này và có hành động tấn công, chống trả nếu các anh cho rằng điều đó là cần thiết.

Đây là một báo cáo về những gì chúng tôi biết lúc mới đầu.

Ngày 24/9/1995, Đội 3 bắt đầu nhiệm vụ và bước vào trong Villier House. Một thời gian ngắn sau khi họ bước vào nhà, có một spike (xung nhiễu) năng lượng dị thường cực lớn được các máy đo ghi nhận. Căn nhà sau đó tự động khóa lại. Đội 1 và Đội 4 đã được cử đến để vào nhà và hỗ trợ Đội 3 nhưng không thể tìm thấy bất cứ đường nào để vào nhà cả. Cửa ra vào và cửa sổ không bị tổn hại ngay cả khi bị bắn vào bằng các loại hỏa lực. Đội 3 được coi là bị mất tích cho đến khi ngôi nhà mở ra và có thể vào được khoảng một tháng sau đó.

Đội 1, 2, 4 và 5 đã được cử tới để giải cứu Đội 3. Có 3 người của Đội 3 được giải cứu thành công và còn sống sót: Robert DuLange, Rory Jackson, và Zack Paulson. Thi thể nguyên vẹn của Dane Samuels và vài phần cơ thể của Ted Avery cũng được tìm thấy.

Robert ở trong tình trạng khá bình thường và đã có thể trả lời phỏng vấn trong vòng vài ngày sau khi được giải cứu khỏi ngôi nhà. Rory từ chối mọi nỗ lực giao tiếp với anh ta và không chịu trả lời phỏng vấn trong vòng vài tháng. Zack tới giờ vẫn không thể nói chuyện hoặc giao tiếp, tuy nhiên vài tháng sau khi được giải cứu, một số bác sĩ đã tìm ra một phương pháp giúp anh ta có thể kể lại trải nghiệm của mình.

Báo cáo nhiệm vụ của Robert

Tôi đoán là mình sẽ bắt đầu báo cáo bằng việc chúng tôi trên đường tới Villier House. Rory và Ted lại bắt đầu trêu chọc nhau với những chi tiết trong loạt phim Alien như mọi khi. Rory nói rằng cậu ta "có một dự cảm xấu về lần hạ cánh này", *2 Ted vào hùa với cậu ta và cuối cùng thì họ trích dẫn gần một nửa tất cả các câu thoại của cái bộ phim chết tiệt đó. Dane thì im lặng chăm chú đọc sơ đồ hoặc tóm tắt mục tiêu nhiệm vụ hoặc một cái gì đó liên quan đến công nghệ, tôi thực sự không biết. Dane luôn là người ít nói trong nhóm. Zack dành hầu hết thời gian trên đường chỉ để nghe nhạc hay gì đó. Bọn nhóc luôn thích những thứ như vậy, hẳn rồi.

Uhm, chúng tôi tới nơi và tôi chỉ dẫn cho mọi người trong đội công việc của họ. Dane và bản thân tôi sẽ đi vào qua cửa trước, Rory sẽ vào cửa sau, Ted sẽ vào qua cánh cửa tầng hầm, còn Zack sẽ vượt qua một loạt cầu thang tới mái hiên phía sau ở trên tầng hai và đột nhập vào nhà thông qua cánh cửa tầng hai.

Tôi ra hiệu và tất cả chúng tôi bước vào nhà. Dane và tôi phát hiện ra nơi chúng tôi đứng là một phòng khách trống rỗng. Bẩn thỉu. Nền nhà mục nát, mốc ở khắp nơi, các tấm lát sàn bị tróc ra và thiếu hụt ở nhiều chỗ. Rõ ràng là một căn nhà ma ám điển hình.

Tất cả mọi người thông báo qua bộ đàm rằng họ đã vào vị trí mà không gặp phải trở ngại gì nên tôi đã đồng ý để họ bắt đầu lắp đặt các loại thiết bị quét khác nhau.

Thiết bị của chúng tôi cũng không phải là loại kém chất lượng, và tôi biết rằng những người làm công tác quản lý kinh doanh như các anh thường không biết nhiều về công nghệ của chúng tôi, nên tôi sẽ giải thích ngắn gọn như sau: Tất cả chúng tôi đều mặc áo giáp chiến đấu thông thường, thứ mà đội SWAT và một số cơ quan quân đội sử dụng. Các sinh vật huyền bí, bản thân chúng không sử dụng súng nhưng lại có thể điều khiển người khác dùng vũ khí tấn công chúng tôi, nên bộ giáp đó ít nhất sẽ bảo vệ chúng tôi khỏi những trường hợp như vậy.

Súng của chúng tôi là loại vũ khí đã được cải tiến, dựa trên súng trường, SMG hoặc các loại súng khác, tùy thuộc vào từng người. Chúng tôi đều là lính đã được đào tạo bài bản và cấp trên cho phép chúng tôi sở hữu và tùy biến vũ khí của mình. Dù sao, tất cả các khẩu súng của chúng tôi đều đã được cải tiến để tương thích với nhiều loại đạn khác nhau phụ thuộc vào loại entity hay loại sinh vật hoặc bất cứ thứ gì mà chúng tôi phải chiến đấu chống lại. Đối đầu với một quái vật điện ư? Bắn đạn từ hóa vào nó, hiệu quả cực kỳ. Chúng tôi phát hiện ra càng nhiều loại entity khác nhau, thì đội nghiên cứu khoa học lại cung cấp cho chúng tôi càng nhiều loại đạn dược tương ứng.

Chúng tôi có hai loại máy quét. Một loại cầm tay và một loại cố định với phạm vi quét rộng hơn. Các máy quét sẽ ghi nhận sự chuyển động, sự thay đổi nhiệt độ, nhiễu loạn EMP, P-Particle, tất tần tật. Nếu có gì bất thường thì các máy quét, trong phần lớn các trường hợp, đều có thể phát hiện ra.

Uhm, trở lại với câu chuyện, như vậy là tất cả mọi người đều đã lắp đặt máy quét xung quanh ngôi nhà, chúng tôi đang ở thế phòng vệ. Thế rồi tất cả các cánh cửa đột ngột đóng sập lại. Tôi ra lệnh cho tất cả mọi người quan sát máy quét của họ thật kỹ để phát hiện bất kỳ chuyển động nào, rồi sau đó chúng tôi sẽ gặp lại nhau ở trung tâm căn nhà.

Đột nhiên hai máy quét của Dane và của tôi sáng lên như điên, và xung quanh trở nên tối sầm lại.

Khi tôi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong.. một tòa nhà khác hoặc một cái gì đó tương tự. Tôi đang ở giữa một hành lang. Các bức tường đều bẩn thỉu và xuống cấp tệ hại nhưng không giống với Villier House. Những bức tường này làm bằng thép hoặc một kiểu kim loại nào đó và chúng đều đã rỉ sét và bị ăn mòn. Tôi nhìn sang bên cạnh và thấy Dane đã ngất đi trên sàn nhà bên cạnh tôi. Sau đó tôi nhận thấy rằng chúng tôi đều mất hết các trang thiết bị và vũ khí của mình.

Tôi không muốn mạo hiểm đi quá xa, sâu hơn dọc theo hành lang phòng trường hợp Dane thức dậy sớm, nhưng đồng thời tôi cũng không muốn chỉ ngồi một chỗ mà không làm gì cả. Vì vậy, tôi nhớ là mình đã đi xuống một phía hành lang, chỉ để xem liệu tôi có thể tìm thấy một cánh cửa. Tôi cũng muốn đề cập thêm là hành lang đó được lắp một dãy đèn huỳnh quang chiếu ra thứ ánh sáng mờ xỉn. Dù sao, tôi cũng đi được vài phút dọc theo hành lang đó mà không thấy bất cứ điều gì khác lạ, vì vậy tôi quay trở lại chỗ Dane. Cậu ấy vẫn bất tỉnh. Tôi ngồi bên cạnh cậu ta trong khoảng thời gian mà tôi đoán là vài giờ trước khi cậu ấy bắt đầu tỉnh lại.

Chờ đợi như thế cũng chẳng dễ dàng gì. Nó giống như là một cái chết câm lặng, kiểu như sự yên tĩnh tuyệt đối, yên tĩnh khác thường mà âm thanh duy nhất vang vọng trong tai anh là tiếng động phát ra từ chính cơ thể. Mặc dù vậy, cuối cùng thì Dane cũng bắt đầu cựa quậy một chút và rồi cậu ấy tỉnh lại hoàn toàn. Tôi hỏi cậu ta về những gì cậu ấy nhớ được và câu trả lời của cậu ấy cũng giống với của tôi.

Dane sau đó nhắc tới điều mà tôi cũng đã nghĩ tới trong lúc chờ cậu ta tỉnh lại, rằng chúng tôi đã rơi vào cái bẫy của căn nhà và chúng tôi hiện giờ đang ở trong một cuộc kiểm tra, hoặc là chỉ bị giữ ở đây chờ tới lúc bị giết. Dane cũng đưa ra một khả năng rằng có thể chúng tôi đang chịu ảnh hưởng của một kiểu ảo giác hoặc đang ở trong một dạng pocket dimension kỳ dị nào đó. Cậu ta vốn thông minh vô đối rồi, vì vậy tôi không thực sự tranh luận với bất kỳ giả thuyết nào của cậu ta, tôi chỉ đứng đó và giúp cậu ấy cố gắng đưa ra được một kết luận. Sau cùng, Dane phát hiện ra rằng nếu chúng tôi tiếp tục bước dọc theo hành lang, có khả năng lớn là chúng tôi sẽ gặp một dạng thử thách, một entity, hoặc có thể là một điểm yếu của bất cứ cái gì đang giam giữ chúng tôi ở đây.

Chúng tôi bắt đầu theo hướng ngược lại so với chiều mà tôi đã đi lúc trước và cứ đi trong ít nhất là một giờ mà không có bất cứ điều gì xảy ra. Lúc đầu, tôi lo rằng chúng tôi đã bị mắc kẹt trong một kiểu bẫy lặp (đi lòng vòng, đi mãi mà vẫn quay lại điểm xuất phát) nhưng Dane nói rằng cậu ta đã để ý và ghi nhớ một vài dấu hiệu dễ thấy trên các bức tường và rằng cho tới giờ thì chưa có dấu hiệu nào bị lặp lại cả. Chúng tôi chỉ đơn giản là đang ở trong một cái hành lang chết tiệt dài chưa từng thấy.

Nhiều giờ nữa trôi qua, không có gì mới xảy ra cả.

Nhiều giờ hơn nữa, vẫn không có gì.

Tôi không thể tin rằng chúng tôi đã không phát điên lên bởi cái thực tế là không có bất cứ điều gì mới xảy ra và cả bởi cái tiếng vang vọng trong tai của chúng tôi nữa. Khi một cái gì đó cuối cùng cũng xảy ra, uhm, nó tệ hơn tôi đã hy vọng nhưng quả thực là tôi đang mong chờ nó.

Chúng tôi vẫn còn đang chậm rãi bước dọc theo hành lang thì đột nhiên các ngọn đèn phía sau chúng tôi bắt đầu tắt phụt. Nghe có vẻ giống một bộ phim kinh dị rẻ tiền nhưng chuyện đó thực sự xảy ra. Một cách từ từ, các nhóm đèn phía sau lưng chúng tôi tắt phụt, từ nhóm đèn ở xa nhất tới những nhóm đèn ở gần chúng tôi hơn. Kinh nghiệm từ việc xem các bộ phim kinh dị của Dane và tôi đủ để khiến chúng tôi không muốn thứ bóng tối đằng sau lưng bắt kịp mình, vì vậy mà chúng tôi tăng tốc và bắt đầu đi bộ nhanh hơn.

Hah, tôi thấy cái nhìn khó hiểu của anh dành cho tôi nhưng đúng, đúng là chúng tôi chỉ đi với tốc độ vừa phải, chỉ đủ nhanh để chúng tôi vượt trước bóng tối đằng sau và từ từ dứt ra xa khỏi nó. Có ích gì nếu chúng tôi hoảng sợ và tiêu tốn calore chạy hết tốc lực tới mức kiệt quệ? Chúng tôi là binh lính được đào tạo, chứ không phải là bọn teen ngớ ngẩn (trong các phim kinh dị) chờ đợi để bị một nhát dao rựa vào đầu.

Dù sao thì kế hoạch đó cũng không hiệu quả. Bóng tối đằng sau cũng tăng tốc cho nên cuộc đi bộ với tốc độ vừa phải của chúng tôi bây giờ là một cuộc chạy đua thực sự, không có cách nào để chúng tôi có thể chạy mãi như thế trong một thời gian dài. Mười hay mười lăm phút trôi qua, chúng tôi chạy và bóng tối chỉ còn cách một vài nhóm đèn thì cuối cùng chúng tôi cũng đã thấy thứ khiến mình nhẹ nhõm hơn. Một cánh cửa ở phía bên trái hành lang. Nó cũng bị rỉ sét như mọi thứ khác nhưng Dane đã đẩy bung cửa ra và cả hai chúng tôi rẽ ngoặt vào trong, đóng sầm cánh cửa lại.

Chúng tôi thở dốc và kiểm tra khu vực mới mà chúng tôi đang ở: Một căn phòng nhỏ, không lớn hơn phòng khách ở căn hộ của tôi. Trần nhà cao khoảng 2 tới 2, 5 mét, sàn xi măng, tường bây giờ trông giống như xây bằng bê tông xỉ than và được sơn một màu trắng xỉn với các sọc xanh lá cây. Gần như gợi cho tôi nhớ đến một căn phòng trong trường học hoặc bệnh viện. Không có gì khác trong phòng ngoại trừ một bóng đèn dây tóc treo trên trần nhà.

Tôi nhớ là đã chửi thề trong một phút hoặc hơn trong khi Dane chỉ ngồi đó phân tích tình hình. Anh biết đấy, Dane luôn luôn là một người có đầu óc tốt.. cho cậu ta một vài năm thôi, có thế cậu ấy sẽ được thăng cấp và chỉ huy một đội của riêng mình. Lẽ ra là cậu ta đã có một đội của riêng mình rồi nếu cậu ta thể hiện năng lực của một người lãnh đạo thêm chút nữa.

Dane kết luận rằng tình hình hiện tại của chúng tôi ít nhất là cũng tốt hơn so với ở hành lang và rằng chúng tôi nên dành một vài phút để nghỉ ngơi. Tôi không tranh cãi và thực sự đã ngủ gục đi mất. Tôi thức dậy và thấy Dane kêu gọi tôi giúp đỡ trong khi cậu ta cố gắng đóng cánh cửa lại. Đẩy từ phía bên kia cánh cửa là.. uhm, bóng tối. Những cái tua màu đen hoặc xúc tu hoặc một cái gì đó đang cố gắng để mở cánh cửa ra. Tôi nhảy vào, dồn tất cả trọng lượng của tôi lên cánh cửa và cuối cùng cũng thành công trong việc sập cửa lại. Tôi thề rằng tôi đã nhìn thấy một vài cái tua bị cắt đứt và rơi xuống sàn nhà nhưng khi tôi nhìn kỹ lại thì tất cả những gì tôi thấy lại là nền xi măng trống trơn.

Dane ngồi sụp xuống, lưng dựa vào cửa. Cậu ta trông thật tệ, xanh xao và sợ hãi. Tôi hỏi cậu ấy chuyện gì đã xảy ra kể từ khi tôi ngủ gục. Dane nói với tôi về chuyện đã xảy ra và tôi nhớ khá chính xác những lời của cậu ấy như sau:

"Ngay sau khi anh ngủ, tôi bắt đầu điều tra căn phòng kỹ hơn. Tôi tìm kiếm manh mối hoặc dấu vết của một cánh cửa ẩn hay cái gì đó tương tự. Tôi rà soát toàn bộ khu vực sàn nhà trước tiên và không thấy gì cả. Sau đó tôi kiểm tra các bức tường, tìm kiếm dấu vết sơn bong tróc hoặc các đường gờ nổi. Khi tôi tiến vào góc xa hơn của căn phòng, tôi có cảm giác rất.. lạ, gần giống như là nỗi kinh sợ. Điều đó làm tôi quay người, nhìn về phía cánh cửa mà lúc đó đã được mở rộng sẵn. Hành lang bên ngoài hoàn toàn tối đen và điều duy nhất tôi có thể nhìn thấy là hình bóng của một người, hay là một thứ giống người? Tất cả những gì tôi có thể nói là cái hình dáng đó khá là to béo. Tôi chạy tới cánh cửa để đóng nó lại và đó là khi tôi kêu anh dậy, thưa chỉ huy."

Bây giờ tôi thấy anh lại nhìn tôi với cái ánh mắt đó một lần nữa. Anh là nhân viên quản lý kinh doanh, vì vậy tôi sẽ nói rõ thêm một chút. Trong quá trình huấn luyện, chúng tôi được dạy để tin tưởng bất kỳ cảm giác kỳ lạ nào mà chúng tôi cảm nhận được. Cơ thể con người từ chối và phản ứng với những thứ dị thường. Dane cảm thấy điều đó khi đứng ở lối vào và dự cảm đó khiến cậu ta quay người nhìn quanh. Chết tiệt, tôi dám chắc là lúc đó, cơ thể của tôi cũng có phản ứng bồn chồn mặc dù là tôi đang ngủ.

Tôi ước gì tôi có thể nói rằng Dane và tôi đã có đủ can đảm mà đi ra ngoài hành lang, đá đít bất cứ cái gì ở ngoài đó và trốn thoát. Điều đó không xảy ra. Một thời gian ngắn sau khi chúng tôi đóng được cánh cửa lại, bóng đèn bắt đầu nhấp nháy, chớp tắt. Tôi nghĩ rằng Dane và tôi biết rằng chúng tôi sẽ gặp rắc rối to nếu chúng tôi cứ ở lại trong căn phòng vào thời điểm đó, vì vậy chúng tôi cố gắng để phá cửa ra, nhưng nó chẳng nhúc nhích lấy một inch. Ánh sáng tắt ngấm hoàn toàn và tôi cảm thấy cơ thể của mình bị ném xuống sàn nhà. Tôi không thể di chuyển, không thể nói, chỉ cảm thấy lạnh và tối.

Một khoảng thời gian không rõ đã trôi qua với tôi nằm trong bóng tối khi đèn sáng trở lại. Tôi nhận thấy ba điều ngay lập tức: Ánh sáng trong phòng mờ đục hơn rất nhiều, đủ để có bóng tối ở các góc của căn phòng; Dane nằm một vài feet trên sàn phía bên phải của tôi, có thở nhưng không động đậy gì; và có một người đàn ông lớn đứng trong góc phòng. Cần phải nói thêm rằng biết rằng hắn ta to béo như Dane đã nói, không phải loại quái vật cao dài như mấy cha nghiên cứu khoa học luôn phàn nàn về.

Bóng tối quay trở lại thành một sinh vật sống hay kiểu gì đó tương tự, tôi gần như có thể nhìn thấy nó thở. The Man in the Corner (Người đàn ông trong Góc) quay mặt về phía chúng tôi, và khi hắn ta bước lại gần tôi bắt đầu thấy rằng hắn ta có một khuôn mặt hầu như là không có ngũ quan gì cả. Hói. Hai vòng tròn hoàn hảo ở chỗ của cặp mắt, vòng tròn hoàn hảo theo nghĩa đen ấy, với hai chấm đen nhỏ ở trung tâm hai vòng tròn. Tôi không thể nhớ mũi của hắn như thế nào. Hắn có thể có mũi, hoặc là không, tôi chỉ không thể nhớ ra. Mặc dù vậy, tôi vẫn nhớ cái miệng của hắn. Đó là cái nụ cười nhếch mép tự tin chết tiệt nhất mà anh từng thấy, như thể hắn ta luôn luôn biết chính xác chuyện gì sẽ xảy ra hoặc hắn ta biết được những bí mật sâu kín nhất của vũ trụ. Tôi nghĩ là mình còn nhớ hắn ta mặc một thứ gì đó như là một cái áo lót, loại thường mặc bên trong vét, hoặc một cái gì đó khác cùng một kiểu quần đơn giản, nhưng tôi thực sự không thể tập trung vào bất cứ điều gì khác sau khi nhìn thấy cái khuôn mặt đó của hắn.

Hắn ta bước đến chỗ Dane đang nằm và cúi xuống để chạm vào cậu ấy. Ngay khi tay hắn ta chạm vào Dane, bóng tối ở các góc của căn phòng ùa về phía Dane và bắt đầu dồn đẩy xuống hai hốc mắt và miệng của cậu ta. Dane giãy giụa và kháng cự một lúc, sau đó thì cậu ấy nằm im. Đồ quái vật to béo ngu ngốc.. Thế rồi hắn ta nhìn thẳng vào tôi.

Tôi đã sẵn sàng để hắn ta chạm vào tôi, để cho bóng tối tấn công tôi hoặc bất cứ điều gì tương tự, nhưng hắn ta chỉ nhìn chằm chằm vào tôi một lúc. Nụ cười của hắn đã biến mất, hai chấm đen nhỏ ở mắt hắn rung rung chút ít.

Rồi sao? Tôi thực sự không biết. Tôi tỉnh dậy trong cái phòng khách chết tiệt của Villier House, nằm cạnh Dane còn Hoffer và Đội 1 của hắn đang lay chúng tôi dậy. Dane đã chết, tôi thì không.

Sau đó tôi biết được ai đã sống sót và ai đã chết.. cũng như tình trạng của tất cả mọi người. Rory vẫn im lặng không chịu giao tiếp còn Zack thì đang ở reservation (khu bảo lưu) chết tiệt. Tôi biết rằng anh và một số người làm việc văn phòng khác đang cố gắng đánh giá cả tình trạng của tôi nữa, và tôi sẽ nói đơn giản thế này:

Nhiều chuyện tệ hại xảy ra với nhiệm vụ lần này. Tôi buồn vì tôi đã không bảo vệ được đội của mình, tôi khó chịu bởi các anh đã chọn cử duy nhất chỉ mình đội của tôi vào một nơi chưa biết rõ, tôi càng khó chịu hơn bởi Hoffer có lẽ đã cứu mạng tôi, cái tên khốn đó. Nhưng các anh đã trả rất nhiều cho những gì chúng tôi làm và tôi cảm thấy như mình đang bảo vệ cho trẻ em hoặc người vô tội khỏi vô tình chạm trán hoặc rơi vào những cơn ác mộng đó (ám chỉ các entity). Tôi có thể không phải là người thông minh nhất ở đây, nhưng tôi có đủ kiên cường và rõ ràng là các anh cho rằng tôi đủ giỏi để làm người chỉ huy. Cho tôi nghỉ một tuần hoặc một cái gì đó tương tự rồi sau đó để tôi đào tạo nhóm newbie (người mới) tiếp theo. Oh, và nói với Hoffer là I'm coming for his job *3.

Vài tuần sau phỏng vấn này, Robert DuLange quay trở lại với công việc và tiếp tục chỉ huy đội của anh ta.

Thông tin chi tiết hơn về hồ sơ: The Man in the Corner, giờ được biết đến là Đối tượng 695, đã bị bắt giữ thông qua một phương pháp không được kín đáo và khéo léo cho lắm. Villier House được tách ra khỏi mặt đất và được vận chuyển bằng đường hàng không tới căn cứ. Nhiều công dân của Rainston đã bị mua chuộc, bị đe dọa, hoặc bị bắt giữ nhằm ngăn không cho thông tin này phát tán thêm.

Báo cáo nhiệm vụ của Rory

Đã vài tháng qua đi kể từ khi chuyện đó xảy ra với tôi, và tôi vẫn cảm thấy khó khăn khi nhắc tới nó, nhưng tôi tin rằng bây giờ tôi có thể chia sẻ câu chuyện của mình. Tôi đoán là Robert đã tóm tắt sơ lược mục tiêu nhiệm vụ cho anh, vì vậy tôi sẽ bắt đầu luôn từ thời điểm tôi bước vào căn nhà đó.

Tôi mở cửa sau và bước vào căn nhà. Tôi thấy mình đang ở trong một căn bếp, một căn bếp thực sự bẩn thỉu. Tôi kiểm tra vị trí của mình, chặn các lối vào khác nhau, rà soát những nơi mà người ta có thể trốn ở đó. Không có gì cả. Tôi vừa dùng bộ đàm thông báo là mình đã vào vị trí mà không gặp phải trở ngại gì, vừa nã đạn vào chạn bếp và tủ lạnh, không có vấn đề gì xảy ra bởi chúng đều rỗng không. Rob ra lệnh lắp đặt các loại máy quét và tôi làm như anh ấy bảo. Tôi lắp đặt máy quét lớn và lấy ra máy quét cầm tay của mình. Máy quét cầm tay phát hiện ra một cái gì đó đến từ một cái cửa ở đằng xa. Sau đó đột nhiên cánh cửa dẫn ra ngoài và mành cửa sổ đóng sập lại. Robb đưa ra một số cảnh báo thông qua hệ thống liên lạc, và tôi bắt đầu đi bộ đến cánh cửa đằng xa mà tôi đã nhắc đến trước đó khi tôi nghe thấy máy quét cố định trên sàn báo động ầm ĩ. Tôi nhớ là mình còn cố gắng quay người để kiểm tra cái máy quét đó, thế rồi tôi bị bất tỉnh.

Tôi thức dậy và thấy mình đang nằm trên một cái cáng có bánh xe trong một bệnh viện. Tôi thừa nhận rằng tôi có hoảng sợ một chút và gọi tên những người khác trong đội trong khi lẽ ra tôi nên nằm xuống và kiểm tra khu vực xung quanh mình. Không có ai trả lời và cũng không có thứ gì lao vào phòng để giết tôi, cho nên tôi đứng dậy và rời khỏi căn phòng đó.

Lúc đó, tất cả các thiết bị cũng như súng của tôi đều bị mất, vì vậy tôi cố gắng lần theo các bức tường và đi xuống sảnh lớn.

Tôi cuối cùng cũng tìm thấy một bản đồ của bệnh viện ở trên tường và sử dụng nó để định vị. Bệnh viện có hai Khu vực phía Đông, phía Tây cùng các Phòng Cấp cứu nằm ở trung tâm bệnh viện. Tôi đang ở trên tầng hai của Khu vực phía Tây. Lúc này tôi đã có chút nhận thức khái quát về nơi mình đang ở, và tôi bắt đầu rà soát từng phòng một ở Khu vực phía Tây. Tôi tin rằng tất cả các phòng đều trống rỗng hoàn toàn ngoại trừ một phòng duy nhất. Một trong các căn phòng có một thứ.. uhm.. cũ, một chiếc mũ nam giới hoặc mũ cũ gì đó. Tôi không thể nhớ ra tên của kiểu mũ đó ngay lúc này, nhưng cái mũ đó chỉ được đặt nằm ở góc căn phòng. Đó là tất cả những gì tôi tìm thấy ở Khu vực phía Tây.

Tôi tìm đường tới khu vực trung tâm của bệnh viện, cố gắng để thoát ra ngoài thông qua lối vào phía trước, nhưng các cánh cửa không nhúc nhích chút nào cả. Tôi đấm chúng, đá chúng, đẩy chúng, kéo chúng và chẳng có gì xảy ra cả.

Tôi có dự cảm xấu về dãy Phòng Cấp cứu vì vậy tôi đi kiểm tra Khu vực phía Đông trước. Sau một giờ rà soát các căn phòng, tôi không tìm thấy gì cả và quay trở lại sảnh chính với các cánh cửa ra vào và dãy Phòng Cấp cứu.

Tôi bước vào hành lang Phòng Cấp cứu thấy rằng ở đó có khoảng 10 phòng hoặc hơn. Tôi kiểm tra hai căn phòng đầu tiên và không tìm thấy bất cứ điều gì. Khi tôi quay trở lại hành lang, tôi thấy có ai đó bước vào một căn phòng ở đầu bên kia của hành lang.

Khi ấy, tôi nghĩ rằng đó có thể là một người nào đó trong đội của tôi, vì vậy tôi đi tới căn phòng đó và bước vào không chút do dự. Tuy nhiên, nếu như tôi kịp dừng lại để suy nghĩ kĩ về nó, tôi sẽ nhận ra rằng cơ hội cho điều đó xảy ra là vô cùng nhỏ và có lẽ tôi sẽ thận trọng và chuẩn bị tốt hơn.

Khi tôi mở cửa, tôi thấy các bóng hình của một ai đó ở góc phòng. Linh tính về chuyện xấu sắp xảy ra của tôi lên tới cực điểm vào thời điểm đó, nhưng nỗi sợ bị kẹt ở đây một mình đã khiến tôi bỏ qua dự cảm đó mà bước tới hình dáng kia. Khi tôi đi được nửa đường tới giữa căn phòng, ánh sáng tắt phụt đi trong khoảng năm hay sáu giây.

Khi căn phòng sáng trở lại.. uhm, (những thứ xảy ra tiếp theo đủ khả năng) khiến tôi bị tổn thương tâm lý vĩnh viễn đến hết đời. Sàn lát gạch, tường, và trần nhà của bệnh viện không còn là vật liệu xây dựng như trước. Lúc này, các bức tường được làm bằng những khối thịt với những cái miệng có răng nanh và những con mắt gắn bên trên. Trần nhà trông như thể nó đang thở. Và sàn nhà được bao phủ hoàn toàn bởi các loại ấu trùng và sâu bọ. Hình dáng trong góc phòng quay người lại và tôi nhận ra rằng đó không phải là thành viên trong đội của tôi. Mọi việc sáng tỏ và tôi tin rằng rất có thể tôi đã bị mắc kẹt trong căn phòng khủng khiếp này với chính entity mà tôi được cử đến để săn lùng.

Hắn cười mỉm với tôi, thực ra thì giống một cái nhếch mép hơn khi mà tôi nhớ kỹ lại lúc này, và hắn bắt đầu đi về phía tôi. Tôi đã đọc bản báo cáo của Rob và tôi có thể nói với anh rằng sinh vật mà tôi đang nhắc đến ở đây giống hoàn toàn với mô tả của Rob: Quần áo kiểu cách, dáng người to béo, cặp mắt, và thậm chí cả nụ cười nhếch mép đó. Uhm, hắn đến gần và nắm lấy vai tôi.

Trần nhà bắt đầu co giật dữ dội, các cái miệng trên các bức tường bắt đầu cắn liên tục và tất cả các con mắt đều nhìn thẳng vào tôi đầy giận dữ. Phần tồi tệ nhất là lũ bọ, chúng bắt đầu bò lên chân tôi và tôi thì không thể động đậy gì. Tôi không thể phủi chúng đi. Tôi hoàn toàn bất lực. Tôi ngẩng đầu lên và thấy The Man in the Corner đang lùi lại góc phòng. Tôi nhắm mắt lại khi đám bọ bò lên cổ tôi, và khi tôi mở mắt ra, tôi thấy mình đang ở trong bếp với các thành viên của những đội khác xung quanh mình.

Kể từ hôm đó, đêm nào tôi cũng gặp ác mộng, trong đó toàn bộ sự kiện kinh khủng đó lại tái diễn. Tôi tin rằng ký ức đó sẽ ngăn không cho tôi tham gia vào các đội của Tổ chức cho đến hết đời. Ngoài ra, tôi thực sự không muốn nói về điều này chút nào, vì vậy tôi có thể đã bỏ qua một số chi tiết khi mô tả lại sự kiện nhằm kết thúc cuộc phỏng vấn này càng nhanh càng tốt. Tôi không bỏ sót bất cứ chi tiết quan trọng nào, do đó anh không cần phải lo lắng quá đâu. Giờ thì xin cáo lỗi. (Rory kết thúc báo cáo và rời đi)

Rory Jackson hiện đang bị nhốt trong một viện tâm thần do Tổ chức điều hành sau khi có hành động cố gắng tự tử.

Báo cáo nhiệm vụ của Zack: Kể lại thông qua Head Trauma Counselor (Bác sĩ chính điều trị các tổn thương tâm lý) của anh ta

Trong vài tháng sau sự việc, rất khó để tiếp cận với Zack Paulson. Cậu ấy đã mất khả năng nói chuyện và phương tiện duy nhất mà chúng ta có thể để cậu ấy tương tác với là nghệ thuật, cụ thể là các bức vẽ bằng bút chì màu. Ban đầu không có quy luật hoặc ý nghĩa rõ ràng nào thể hiện trong các bản vẽ của cậu ta, nhưng một số người chăm sóc cũng như bản thân tôi nhận thấy những chi tiết lặp lại trong các bức vẽ. Rõ ràng là Zack đang kể nhiều câu chuyện riêng biệt dưới những góc nhìn khác nhau trong các bức tranh của cậu ấy. Tôi có thể khẳng định điều đó khi tôi đọc qua báo cáo của Robert DuLange. Về cơ bản, Zach đã vẽ lại toàn bộ những sự kiện đó nhưng qua góc nhìn của Dane Samuel.

Ban đầu, chúng tôi không nhận ra sự liên quan giữa các bức vẽ vì Zach không vẽ chúng theo thứ tự hay quy luật nào. Chúng tôi nghiên cứu kỹ tất cả các bản vẽ tương ứng với câu chuyện của Dane và nhận thấy rằng Zach đã giấu những con số nhỏ ở vị trí nào đó trong các bức tranh để chúng tôi có thể sắp xếp chúng theo thứ tự. Zack dường như đã hoàn thành bức tranh cuối cùng của cậu ấy bởi vì ngay sau khi vẽ xong bức đó, cậu ta cất giấy thừa và bút chì của mình vào ngăn kéo và không bao giờ mở chúng ra nữa.

Bên cạnh chuyện của Dane, chúng tôi cũng có các bức vẽ tương ứng kể câu chuyện của Zack và Ted Avery, cũng như các nhóm tranh khác với khả năng làm sáng tỏ thêm về entity này.

Tôi cũng sẽ chỉ tóm tắt những gì có thể phỏng đoán ra từ các bản vẽ. Điều này sẽ đưa đến loạt báo cáo có phần hơi ngắn nhưng lại rất chi tiết.

Câu chuyện của Ted

Các bức vẽ bắt đầu ở giai đoạn đội 3 đi tới Villier House, thể hiện qua việc Ted nhìn Rory Jackson và các thành viên khác. Sau đó Ted ở trong tầng hầm của Villier House. Các bức tranh cho thấy tầng hầm chứa đầy các giá đỡ đựng áo, quần màu đen, mũ chóp cao cũ và mũ quả dưa.

Bức tranh tiếp theo bị tô đen hoàn toàn, và tôi tin rằng nó ám chỉ Ted cũng bị bất tỉnh giống như những người khác.

Ted thức dậy tại một nơi trông giống như một hầm mỏ. Có nhiều xe đẩy dùng trong khai thác mỏ và nhiều bóng đèn treo trên dây dọc đường hầm. Ted đi lang thang trong hầm mỏ một lúc, và tôi nghĩ rằng cậu ta đang bị đe dọa bởi một cái gì đó, vì hầu hết các bản vẽ cho thấy cánh tay và chân của Ted ở trong tư thế như đang chạy.

Cậu ta chạy xuống một đường hầm dài và nhìn lướt qua một giao điểm nơi hai đường hầm gặp nhau, và anh có thể lờ mờ nhận ra hình bóng của một thứ mà tôi tin chính là entity đó. Cả Robert và Rory gọi nó là The Man in the Corner, vì vậy tôi cũng sẽ gọi nó như thế. Ted, hoặc không chú ý đến The Man in the Corner, hoặc không phản ứng mạnh với chuyện đó bởi cậu ấy vẫn tiếp tục chạy sâu xuống hầm.

Có rất nhiều bức tranh về Ted cho thấy cậu ta cứ chạy mãi cho đến khi các cạnh của bức tranh bắt đầu trở nên mờ và đen. Tôi tin rằng điều này ám chỉ sự kiệt quệ của Ted.

Ted cuối cùng vấp phải một đường ray lắp trong hầm mỏ để vận chuyển hàng và ngã xuống. Khi cậu ta quay người nhìn quanh, có những sinh vật giống nhện xuất hiện ở phía mép góc nhìn của cậu ấy. Một trong số đó dường như là có kích thước của một chiếc xe đẩy dùng trong hầm mỏ, vì vậy tôi thực sự tin rằng Ted đang bị truy đuổi bởi những sinh vật hình nhện cỡ lớn.

Cậu ta cố gắng để đứng dậy nhưng sinh vật gần nhất túm lấy chân, làm cậu ấy ngã khuỵu và kéo Ted về chỗ các sinh vật còn lại. Điều đó dẫn đến việc cậu ta bị những sinh vật đó giữ chặt tay chân và không thể trốn thoát. The Man in the Corner vươn mình nhô ra từ một đường hầm bên cạnh và đi về phía Ted. Hắn tới gần chỗ Ted hơn trong mỗi bản vẽ, và cuối cùng thì chạm vào bụng cậu ấy. Ngay lập tức, những sinh vật giống nhện kia kéo tay chân của Ted ra cho đến khi chúng bị đứt lìa.

Loạt tranh này kết thúc với phần lớn các bức tranh bị tô đen hoàn toàn, chỉ chừa ra một hình vẽ ở trung tâm thể hiện một thứ gì đó trông như thể một nụ cười nhếch mép.

Câu chuyện của Zach

Loạt tranh về Zack thực sự khác biệt so với với các nhóm tranh khác vì cậu ta dùng headphone bật nhạc và nghe nó trong toàn bộ nhiệm vụ. Vì một số lý do, trong cuộc chạm trán với entity, Zack nhớ chính xác những thứ đã được play từ headphone, và cậu ta còn viết lời bài hát và một số nốt nhạc ở phía dưới mỗi bức tranh kể câu chuyện của mình. Bây giờ, tôi không tin bản thân những lời bài hát đó có gì quan trọng nhưng Zach đã viết chúng ra ngay từ đầu và không còn viết thêm một từ nào khác kể từ đó.

Zack xuất hiện trong một phòng ngủ hay gì đó tương tự trong Villier House. Zack nhìn thấy một chuyển động lướt qua ở lối vào và nâng khẩu súng của mình lên trước khi bị bất tỉnh.

Phần tiếp theo của các bức tranh về Zach thì khá.. thú vị. Một phần của bức vẽ thể hiện một thứ dường như là một khu rừng tối tăm, trong khi các phần kia của cùng bức vẽ đó lại mô tả những điều xảy ra trong Villier House. Một điều nữa cần cần lưu ý là cánh tay phải của Zack, khi được thể hiện trong ngôi nhà thì cậu ấy vẫn giữ vũ khí của mình, nhưng khi ở trong rừng thì bàn tay đó lại trống không. Cá nhân tôi nghĩ rằng Zack đã được chuyển đến một khu rừng giống như mọi người trong đội cũng được chuyển đến những địa điểm khác, ngoại trừ âm nhạc liên tục vang lên trong tai của cậu đã giúp cậu ấy nhận thức được thực tại, tôi không nghiên cứu các entity và cũng không có mong muốn làm công việc đó.

Zack đi lang thang qua hỗn hợp rừng-nhà đó cho đến khi cậu ấy tiến tới tầng hầm của ngôi nhà / (trong khu rừng thì đó là) rễ cây của một cái cây khổng lồ. Cậu ta rà soát các kệ và các giá đỡ một cách nhanh chóng với khẩu súng của mình luôn chĩa về phía đó. Trong khu rừng, có các con mắt đầy đe dọa ẩn hiện xung quanh Zach.

Zack nhận ra The Man in the Corner ở.. uhm, góc của tầng hầm, nhìn chằm chằm vào cậu ta với cặp mắt hoàn toàn khác với mô tả về nó ở các bức tranh khác. Đầy tức giận. Trong rừng, một cánh tay có móng vuốt hay cái gì đó tương tự vươn ra khỏi bóng tối hướng về phía Zach. Zack chĩa súng vào The Man in the Corner và bắn về phía hắn. Sinh vật đó biến mất khỏi góc phòng, để lại một vài vệt máu, và Zack được nhìn thấy chạy lên lầu với rất nhiều bàn tay vươn ra túm lấy cậu ấy trong khu rừng.

Zach lên tới tầng trệt và nhìn xung quanh. Những bàn tay trong rừng có vẻ mỏng manh và đang lắc lư, trông chúng khá yếu về tổng thể. Zack tiến thêm một vài bước nữa trước khi đổ gục. Khi cậu ta tỉnh dậy, một số binh sĩ khác đang ở quanh Zach và cậu ấy bỏ headphone ra, kết thúc bài hát. Phần còn lại của loạt tranh vẽ chỉ liên quan tới thời gian của cậu ta tại trung tâm điều trị này.

Loạt tranh vẽ khác

Loạt tranh này gồm năm bức vẽ đã giúp tôi chắp nối và biết thêm một chút thông tin về The Man in the Corner.

Bức tranh đầu tiên vẽ phòng khách của Villier House với Robert và Dane đang nằm trên mặt đất. Ttrong tranh, The Man in the Corner đang làm Dane ngạt thở, và hắn ta quay mặt đối diện trực tiếp với người xem tranh.

Bức tranh thứ hai vẽ nhà bếp. Rory đang nằm sõng soài trên sàn nhà gần cánh cửa bên và The Man in the Corner có thể thấy đang vươn người ra từ phía sau tủ lạnh, một lần nữa lại nhìn chằm chằm vào người xem tranh.

Bức tranh thứ ba mô tả chuyện xảy ra trong tầng hầm. Bức vẽ cho thấy chân Ted bị giật đứt bởi The Man in the Corner trong khi hắn ta nhìn về phía người xem tranh.

Bức tranh thứ tư vẽ phòng ngủ. Zack đang cố gắng tỉnh dậy, còn The Man in the Corner có thể được nhìn thấy trong gương, và hắn đang nhìn Zack đầy giận dữ.

Bức tranh cuối cùng mà Zack vẽ mô tả chính tòa nhà này. Trong tranh, Zack ngồi tại bàn nơi cậu đã vẽ hầu hết các bức tranh, còn tôi thì nghiêng người qua vai cậu để nhìn tờ giấy. Khung cảnh đó có lẽ là khoảng ba tháng trước hoặc lâu hơn. Bên ngoài cửa sổ, cách xa một chút là The Man in the Corner đang nhìn chằm chằm vào trong phòng.

Tôi sẽ rút khỏi vị trí này và chuyển đi. Tôi khuyên các anh nên tăng cường các biện pháp giam giữ và kiểm soát entity này, bởi tôi tin rằng nó đang lừa các anh tin rằng nó đang bị bắt giữ.

Phân tích cuối cùng của tôi về toàn bộ chuyện này là entity này dường như có thể teleport ý thức của con người tới các realm (vùng không gian) khác, và sau đó tấn công thể xác, cơ thể vật lý của họ để giết họ. Tuy nhiên, tôi không phải chuyên gia về những chuyện như thế này, nên tôi sẽ để các anh nghiên cứu sâu hơn. Làm ơn hãy bắt nó lại. Vì Zach và vì sự an toàn của tôi.

Zack và Head Trauma Counselor hiện đang mất tích. Các biện pháp bảo vệ tốt hơn đã được thiết lập xung quanh Đối tượng 695, mặc dù chúng tôi có bằng chứng cho thấy nó luôn luôn bị giam giữ kể từ khi chúng tôi di dời Villier House.

Tình trạng hồ sơ: Đóng.

* * *

Secrets đây, post hồ sơ mới từ căn hộ mới của tôi. Tuyệt vời. Nhưng đúng, hiện tôi đang sống ở một địa điểm mới xa quê nhà của tôi.

Tôi thực sự không có nhiều điều để nói về hồ sơ này. Có vẻ như đây là công việc thường thấy của Tổ chức 440, mặc dù bây giờ tôi tin rằng không phải 100% những người trong Tổ chức 440 đều xấu xa. Ý tôi là.. kiểu gì thì tôi cũng sẽ biết chuyện đó, nhưng có bằng chứng văn bản như thế này vẫn tốt hơn.

Không có gì mới với Tattle. Hãy nhớ rằng Hồ sơ số 9 có thể sẽ là cơ hội cuối cùng để các bạn đặt câu hỏi cho Tattle.

Tôi cũng sẽ trả lời bất cứ điều gì có liên quan mà tôi có thể trả lời trong phần comment dưới đây. Vì vậy.. như mọi khi, bảo trọng, Nosleep.

- Secrets

* * *
 
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Hồ sơ số 9: Dự án Tulpa

Giống như Dự án Hysteria, tất cả thông tin thường xuất hiện ở phần mở đầu các hồ sơ khác đã bị cắt bỏ tại hồ sơ này.

Lời giới thiệu của Tiến sĩ Harry Marlowe về Dự án Tulpa

Đã vài năm trôi qua sau thành công ban đầu của tôi với Dự án Hysteria. Kể từ đó, tôi đã chỉ đạo hai dự án tương đối thành công khác, The Mannequin Armament Project (Dự án Mannequin có vũ trang) và Project Artemis (Dự án Artemis). Một dự án mới đã thu hút sự chú ý của tôi, một dự án có thể thành công rực rỡ dưới sự giám sát và lãnh đạo của tôi: Dự án Tulpa.

Tulpa hoàn toàn không phải là một khái niệm mới. Các nhà sư Phật giáo đã sử dụng Tulpa như là một trong những nguyên lý trung tâm về đức tin của họ, và nhiều nhà nghiên cứu công khai đang bắt đầu tiến hành những thí nghiệm cực kỳ cơ bản về Tulpa. Nhưng Tổ chức 440 đã biết về những tiềm năng của Tulpa từ lâu, các nghiên cứu đã được thực hiện có thể được tìm thấy trong cơ sở dữ liệu của Tổ chức. Công việc của chúng tôi là nghiên cứu xem chúng ta có thể tạo ra những gì với Tulpa, cho dù đó là những chiến binh hoặc đặc vụ mới vô cùng mạnh mẽ, hay chỉ là một phương pháp mới để kiến tạo ra và phá hủy.

Chúng tôi có tổng cộng 120 đối tượng khác nhau, từ trẻ em đến người lớn, từ sinh viên, binh sĩ cho tới kẻ sát nhân. Mục tiêu của chúng tôi gồm hai phần: Kiểm tra và cải thiện sức mạnh / khả năng phát triển / kiểm soát Tulpa của từng cá nhân; kiểm tra sức mạnh / khả năng phát triển và kiểm soát Tulpa của cả một tập thể gồm nhiều người.

Ban đầu chúng tôi sẽ kiểm tra khả năng tập trung, project (phóng chiếu) suy nghĩ và hiện thực hóa các ý tưởng vào physical plane (thế giới vật chất) của từng đối tượng. Bất kỳ đối tượng nào tỏ ra thiếu năng lực hoặc khá thành thạo trong việc project Tulpa của họ sẽ được tách riêng ra và sử dụng cho các thử nghiệm khác nhau. Điều kiện khắc nghiệt sẽ được thử nghiệm với bottom tier (các cá nhân ở cấp dưới - những người thiếu năng lực sử dụng Tulpa nhất) để xem liệu một sự kích thích mạnh có thể dùng để gia tăng sức mạnh của họ. High tier (Những người ở cấp cao) chỉ phải trải qua những thí nghiệm nhẹ nhàng, chủ yếu để xác định những yếu tố mà chúng ta có thể sử dụng để nâng cao sức mạnh của họ trong tương lai. Mid tier (Những người ở cấp giữa) sẽ tiếp tục bị kiểm tra thường xuyên để xem liệu họ có thể phát triển năng lực tốt hơn nếu được cho nhiều thời gian hơn một chút.

Sau khi các thử nghiệm cá nhân đưa đến những kết quả ban đầu, chúng tôi sẽ tiến hành thử nghiệm Tulpa nhóm để xem các giới hạn và khả năng của nó là gì. Rất nhiều thí nghiệm sẽ tương tự như các thí nghiệm đã được thực hiện trong thử nghiệm cá nhân, nhưng được tiến hành trên các nhóm đối tượng nhỏ thay vì từng cá nhân riêng lẻ. Sau đó chúng tôi sẽ chuyển sang sử dụng tất cả các đối tượng còn lại thành một nhóm lớn.

Một vài đối tượng top đầu sẽ được đánh giá kỹ lưỡng để xem liệu họ có thể được đào tạo trở thành Đặc vụ hoặc thành các công cụ khác hỗ trợ cho Tổ chức. Thử nghiệm chiến đấu trực tiếp có thể xảy ra hoặc không, tùy theo quyết định của tôi.

Ghi chép nghiên cứu của Tiến sĩ Marlowe: Trước dự án

Tất cả các đối tượng đã được đưa vào phòng của họ và đang được phỏng vấn, làm quen với chương trình. Một vài trong số họ đã khiến tôi để mắt tới. Một tên giết người hàng loạt, một cặp song sinh, một người đàn ông bị mắc chứng mất trí nhớ trầm trọng, một cậu bé có liên kết với một entity, và một nghệ sĩ chuyên mơ các lucid dream (giấc mơ sáng suốt).

Trong tuần tới, chúng tôi sẽ quét sóng não của họ khi họ cố gắng tập trung và hiện thực hóa suy nghĩ của mình, khả năng tập trung của họ sẽ được đánh giá và tôi có thể bắt đầu phân họ vào từng cấp. Nhiệm vụ mà họ sẽ cố gắng để thực hiện là mở rộng psyche (tâm trí) của mình, từ đó bắt đầu cảm nhận môi trường xung quanh, và cố gắng dùng ý chí để biến những đồ vật nhỏ trong tâm trí mình vào thế giới vật chất.

Tôi khá tự tin rằng không ai trong số họ có thể thực sự tạo ra các đồ vật nhỏ, tuy nhiên khả năng mở rộng tâm trí là một trong những khả năng mà họ có thể đạt được thông qua các thí nghiệm này.

Ghi chép nghiên cứu của Tiến sĩ Marlowe: Một

Lưu ý: Những con số hiện giờ chỉ là ước tính ban đầu. Một số đối tượng với khả năng nằm ở khoảng ranh giới phân chia giữa các cấp độ đã được gộp vào một cấp cụ thể ở giai đoạn đầu của dự án.

Low tier: 55 đối tượng

Mid tier: 45 đối tượng

Top Tier: 20 đối tượng

Tuần đầu tiên của thử nghiệm đã cho kết quả. Như dự đoán, chúng tôi có một số lượng lớn các đối tượng cấp thấp. Cũng như mong đợi, sáu đối tượng đặc biệt mà tôi chú ý tới đều nằm ở Top Tier.

Kết quả quét sóng não đã chứng tỏ rằng đó là một quyết định đúng đắn, khi mà chúng tôi đã phát hiện ra rằng các phần sáng tạo hơn của não bộ đã được sử dụng trong việc tạo ra Tulpa. Tôi cảm thấy bất kỳ nghệ sĩ hoặc các đối tượng có khuynh hướng sáng tạo bẩm sinh đều sẽ phát triển mạnh trong dự án này, trong khi các đối tượng không có tiềm năng sáng tạo và đầu óc thực tế hơn sẽ bị giữ ở cấp thấp. Tất nhiên chúng tôi vẫn tạo điều kiện cho các đối tượng không có tài năng sáng tạo có cơ hội để rèn luyện khả năng tập trung ý chí và thành công trong việc sử dụng Tulpa.

Cũng cần lưu ý là các giác quan của một số đối tượng đã phát triển do sự mở rộng và cải thiện tâm trí. Các đối tượng khẳng định rằng họ có thể cảm thấy các nhân viên nghiên cứu tới gần phòng của họ và hai trong số họ đã đoán được chính xác số lượng nhân viên trong cả tòa nhà.

Ghi chép nghiên cứu của Tiến sĩ Marlowe: Hai

Low Tier: 49 đối tượng

Mid Tier: 48 đối tượng

Top Tier: 23 đối tượng

Đã vài tuần trôi qua kể từ ghi chép lần trước của tôi. Chúng tôi đã đạt được một số tiến bộ đáng kể và tôi khá hài lòng với kết quả thu được.

Trước hết, chúng tôi đã nghiên cứu cậu bé một cách chi tiết hơn. Cậu bé chỉ mới ba tuổi vì vậy rất nhiều thử nghiệm đang được sửa đổi để phù hợp với cậu bé. Cậu ấy là đối tượng trẻ nhất mà chúng tôi có cho đến nay và nếu như không phải do điều kiện đặc biệt của cậu, tôi sẽ không sử dụng cậu bé đó trong dự án này. Có vẻ như là entity mà tôi nhắc đến trước đó đã bám vào tâm trí của cậu bé. Nó có một sóng não riêng biệt và hơi nhỏ hơn đi kèm với sóng não của cậu bé. Luyện tập sử dụng Tulpa giúp tăng cường khả năng của cả cậu bé và entity.

Kẻ giết người hàng loạt đã phát triển một vài thói quen hơi khác thường một chút. Trong quá khứ, anh ta đã giết hại nhiều phụ nữ bởi những lý do mà anh ta không chịu tiết lộ cho cảnh sát cũng như cho chúng tôi. Bây giờ, dường như người đàn ông đó đang nói chuyện với các nạn nhân trong quá khứ của mình và tương tác với họ như thể họ đang hiện diện ở đó. Chúng tôi biết chắc rằng không có ma trong căn phòng của anh ta, vì vậy có thể anh ta đang sử dụng Tulpa để tái tạo lại các nạn nhân của mình. Tôi chỉ có thể hy vọng rằng anh ta sẽ thành công.

Thật đáng ngạc nhiên, tương tự như cặp song sinh Aegis trước đó của tôi, cặp song sinh trong dự án này dường như có thể cùng lúc sử dụng Tulpa một cách hiệu quả hơn so với bất kỳ đối tượng nào khác. Ban đầu tôi muốn viết đơn giản là họ có lợi thế trong việc sử dụng Tulpa theo nhóm, nhưng khả năng của họ mạnh hơn 400% so với đối tượng thứ hai sử dụng Tulpa thành thạo nhất trong Top Tier. Cặp song sinh đã sử dụng ý chí để hiện thực hóa ra một cái nĩa bạc, và chúng tôi sẽ đẩy mạnh các thử nghiệm của họ với yêu cầu tạo ra những đồ vật to lớn và phức tạp hơn.

Lucid dreamer (Người chuyên mơ các giấc mơ sáng suốt) là đối tượng thứ hai sử dụng Tulpa thành thạo nhất, chỉ xếp sau cặp song sinh. Cô ấy cũng là một trong hai người có các giác quan được tăng cường. Cá nhân tôi cho rằng lucid dreamer có lẽ có nhiều cách sử dụng Tulpa sáng tạo hơn so với một số đối tượng khác của chúng tôi, nguyên nhân là do trí tưởng tượng phong phú của cô ấy, và cũng bởi cô ấy đã có những luyện tập trước đó về việc làm thế nào để tập trung tư tưởng.

Còn có một vài đối tượng khác cho thấy họ cũng có tiềm năng, nhưng tôi có cảm giác là tỷ lệ thành công tổng thể có lẽ sẽ thấp hơn so với dự án trước đó của tôi. Tuy nhiên, thành công thế nào thì vẫn là thành công.

Bây giờ, dự án sẽ có một thay đổi liên quan tới một vài chuyện từng xảy ra trước đây. Cả Đức quốc xã và Liên Xô đều đã cố gắng thử nghiệm Tulpa trong quá khứ. Một thử nghiệm thường thấy của họ là yêu cầu đối tượng thí nghiệm nỗ lực tạo ra một phiên bản thứ hai của họ hoặc một "living imaginary friend" (người bạn tưởng tượng sống). Rất nhiều thử nghiệm như vậy đã kết thúc với việc đối tượng thí nghiệm bị điên hoặc không thể kiểm soát được thứ mình tạo ra và bị giết chết bởi chúng. Tôi có kế hoạch cắt cử một số bảo vệ tại đây nhằm giảm thiểu khả năng những chuyện như vậy xảy ra.

Ghi chép nghiên cứu của Tiến sĩ Marlowe: Ba

Low Tier: 47 đối tượng

Mid Tier: 48 đối tượng

Top Tier: 20 đối tượng

Tới giờ, đã có năm đối tượng thiệt mạng sau thử nghiệm gần đây nhất, hai đối tượng Mid Tier và ba đối tượng Top Tier. Hai đối tượng Low Tier của chúng tôi đã phát triển năng lực và chuyển lên Mid Tier, như vậy thì ít nhất thiệt hại cũng đã được giảm nhẹ phần nào.

Hai trong số năm đối tượng đã chết có nguyên nhân đơn giản là phát điên và chúng tôi tin rằng họ không còn muốn sống nữa. Đối tượng thứ ba tự sát sau khi nghe projection (tạo vật tạo ra bằng ý nghĩ nhờ sử dụng Tulpa) của người đó nói với anh ta rằng nó sẽ giết hại bạn bè và gia đình của anh ấy sau khi dự án kết thúc. Đối tượng thứ tư liên tục đập đầu mình vào tường cho đến khi hộp sọ của người đó nứt toác ra. Bình thường thì tôi sẽ coi việc đó như là một hành động tự tử, nhưng bạn có thể thấy đối tượng thường xuyên vật lộn trong phòng tại nhiều thời điểm khác nhau, điều đó khiến tôi và một số người khác tin rằng đối tượng đó đã bị giết bởi một projection có thái độ thù địch. Đối tượng cuối cùng trong số những người thiệt mạng bị quăng quật xung quanh phòng giống như một con búp bê vải. Lúc các nhân viên tiếp cận được thì cái xác đã bị dập nát khá nhiều. Chỉ là một trường hợp khác của việc không kiểm soát được projection.

Kẻ giết người hàng loạt đã đạt được những tiến bộ to lớn trong việc tái tạo lại các nạn nhân cũ của mình. Họ có thể tương tác vật lý với môi trường xung quanh mặc dù chúng tôi vẫn không thể nhìn thấy họ. Chúng tôi cũng xác nhận rằng đó là các projection của anh ta và không có hồn ma nào quay trở lại ám người đàn ông đó. Vì vậy, tôi tin rằng anh ta có thể đã giết chết những người phụ nữ đó bởi ham muốn dục vọng không được chấp thuận, và bây giờ anh ấy đang cố gắng tạo ra các phiên bản khác của họ, những phiên bản chấp nhận anh ta.

Cậu bé và entity gắn liền với cậu cũng đã có một vài tiến bộ. Lần đầu tiên kể từ khi tham gia vào dự án, sóng não của entity mạnh hơn sóng não của cậu bé. Tuy nhiên, nó không giống như là entity giành quyền kiểm soát cơ thể cậu bé, mặc dù tôi không hoàn toàn rõ tại sao nó lại không làm như vậy. Giả thuyết của tôi là nó đang đợi cho cậu bé trở nên khỏe mạnh và cứng cáp hơn, trước khi chiếm hữu cơ thể của cậu. Dù sao, việc quan sát đối tượng này trong thời gian dài có thể là cần thiết.

Người mất trí nhớ cũng bắt đầu thể hiện những tiềm năng đáng kể. Hầu như là anh ta không có chút ký ức nào để dựa trên đó mà tưởng tượng hay sáng tạo, cho nên khi anh ta tạo ra đồ vật hoặc con người, tạo vật của anh ta có những điểm khác thường thú vị. Những cá thể người mà anh ta tạo ra có hành động khác với chuẩn mực thông thường. Anh ấy còn tạo ra một con dao găm xoắn ốc và có ba lưỡi.

Các đối tượng còn lại cũng có nhiều tiến bộ nhanh chóng với thử nghiệm này. Phần lớn trong số họ bây giờ có thể cảm nhận được toàn bộ tòa nhà bằng cách "feeling out" với tâm trí của mình và hầu hết các Top Tier có thể thực sự rời khỏi tòa nhà bằng phương pháp tâm linh *1. Với các đối tượng giỏi nhất trong kỹ thuật này, tôi hy vọng rằng chúng tôi có thể tạo ra các gián điệp hoặc lính do thám.

Tôi cũng gần hoàn thành phác đồ cơ bản cho Low Tier. Họ sẽ bị đẩy đến giới hạn, bị tổn thương tâm lý, và hy vọng là họ sẽ rơi vào trạng thái dễ dàng bị ảnh hưởng. Tôi mong là nếu tâm trí của họ được đặt trong tình trạng tương tự như nhau thì một lần thử nghiệm Tulpa nhóm sử dụng toàn bộ các đối tượng Low Tier có thể chứng minh là có hiệu quả, và họ có thể được sử dụng như một công cụ khổng lồ gồm một nhóm người, trái ngược với việc làm các cá nhân vô dụng riêng lẻ.

Ghi chép nghiên cứu của Tiến sĩ Marlowe: Bốn

Low Tier: 1 đối tượng

Mid Tier: 45 đối tượng

Top Tier: 23 đối tượng

Vài tháng đã trôi qua kể từ khi tôi gửi đi ghi chép gần đây nhất của mình về dự án này, và chúng tôi đã có một số.. chuyển biến thú vị với các đối tượng Low Tier.

Một vài nhà nghiên cứu cấp dưới của tôi bày tỏ lo ngại và phản đối những gì tôi sắp bắt các đối tượng Low Tier phải trải qua, nhưng tôi phải nhắc nhở họ rằng với các lãnh đạo cấp cao, thất bại hoàn toàn là không thể dung thứ. Cuối cùng, tôi đã thuyết phục tất cả mọi người thông qua kế hoạch của tôi.

47 đối tượng Low Tier đã bị ép buộc phải xem những đoạn băng ghi hình ghê rợn mà tôi tổng hợp được. Quỷ Nhật Bản xuất hiện trên camera an ninh, video tự sát của Nga, video ghi hình các nghi lễ bí mật gặp trục trặc và gây hậu quả thảm khốc, và những thứ tương tự. Một bộ sưu tập kinh tởm và thô bỉ, đấy đã là nói giảm nói tránh hết mức rồi, nhưng lại tỏ ra hiệu quả. Một phần lớn các đối tượng đã bị xáo trộn tâm lý hoàn toàn, nhưng không có trường hợp tử vong xảy ra ở giai đoạn này, và những chấn thương tâm lý tác động lên họ mà tôi cần vẫn chưa thu được.

Giai đoạn tiếp theo trong kế hoạch này là nhốt từng đối tượng trong một căn phòng nhỏ, tối, giống kiểu một phòng giam ở nhà tù. Trong mỗi phòng giam, có một Mannequin được xích vào tường ở bên trái hoặc bên phải căn phòng. Tại thời điểm này, tôi quyết định hy sinh một số đối tượng để đẩy nhanh tốc độ của kế hoạch. Dây xích bị cắt ở một vài chỗ, cho phép Mannequin có thể phá xích, thoát ra và giết chết các đối tượng trong phòng. Mười đối tượng đã hy sinh theo cách này. Cảnh máu me trong phòng không được tẩy rửa, làm sạch, dây xích gắn vào tường được sửa chữa để các nhóm đối tượng tiếp theo bị nhốt vào phòng không bị giết, và các đối tượng đó sẽ phải chịu đựng cả sự đe dọa từ Mannequin lẫn khung cảnh kinh tởm của những cái xác thối rữa dần dần. Phương pháp này tỏ ta cực kỳ hiệu quả, và phần lớn các đối tượng còn lại đã rơi vào tình trạng tâm thần mà tôi đã cố gắng đạt được.

Những đối tượng khác không rơi vào tình trạng tâm thần mà tôi mong muốn, thì phải chịu đựng những nỗi kinh hoàng được tạo ra bởi Tome of Volos. Đây không phải là phương pháp tôi muốn sử dụng bởi nó có thể hủy hoại, làm ô nhiễm sức khỏe tâm thần của họ, nhưng tôi đã quyết định rằng sử dụng nó trên 6 đối tượng còn lại thì sẽ không gây hại gì nhiều.

Sau đó, toàn bộ 37 đối tượng Low Tier được đưa đến Group Tulpa Testing Room (Phòng Thử nghiệm Tulpa Nhóm) và được yêu cầu project suy nghĩ của họ vào một khối năng lượng lớn. Kế hoạch của tôi là sử dụng nguồn năng lượng đó để hiện thực hóa một vật thể to lớn hoặc phức tạp, nhưng lại có một sự cố thú vị xảy ra trong quá trình thí nghiệm.

Ảnh hưởng của 6 đối tượng bị tác động bởi Volos đã thay đổi hoàn toàn kế hoạch của tôi. Volos, hoặc một phần của Volos, đã thành công trong việc xâm nhập vào khối năng lượng và từ đó lây nhiễm sang 31 đối tượng khác. Tất cả tính cách, cảm xúc, và suy nghĩ của họ cuối cùng bị hòa lẫn vào nhau và chuyển giao giữa toàn bộ 37 cá nhân. Lúc đó, tôi lập tức nghĩ đến câu chuyện về Legion trong Kinh Thánh *2, khi mà tất cả các đối tượng đã trở thành một ý thức tập thể. Từ những gì chúng tôi tìm hiểu được trong thời gian ngắn ngủi này, ý thức tập thể đó điều khiển tất cả 37 đối tượng cùng lúc, cho nên không còn ai trong số các đối tượng giữ vai trò cá nhân nữa. Tôi tin rằng bản thân ý thức đó được duy trì liên tục trong trạng thái projected (bị phóng / chiếu ra ngoài) và nó không bị lưu giữ trong tâm trí của bất kỳ đối tượng nào. Một điều cần lưu ý là chúng tôi hoàn toàn kiểm soát được hành động của ý thức đó. Có vẻ như những tổn thương tâm lý chúng tôi liên tục buộc các đối tượng phải chịu đựng đã vô hiệu hóa bất kỳ sự trung thành nào với Volos mà các đối tượng có thể có.

Trong một giây phút hào phóng nhất thời, tôi cho phép một nhà nghiên cứu cấp dưới đặt tên cho entity mới này, và tôi rất ngạc nhiên bởi anh ta đã thực sự nghĩ ra một cái tên rất hợp lý. Anh ta đặt tên nó là The Thrall (nghĩa là Nô lệ), và bởi ý thức được tạo nên bởi các đối tượng cấp thấp và yếu ớt nhất, tôi hoàn toàn đồng ý với cái tên đó.

Khả năng chủ lực của The Thrall là cảm biến / quét. Chúng tôi có thể theo dõi mọi chuyển động của Fidel Castro trong biệt thự của ông ấy trong ba ngày qua. Từng cử động ông ấy thực hiện và mọi lời ông ta nói đều được ghi nhớ bởi The Thrall và có thể được truyền đạt, phát lại cho chúng tôi bất cứ lúc nào. Điều này còn tốt hơn so với bất kỳ công nghệ quét hình vệ tinh nào sắp xuất hiện trong vài năm tới. The Thrall dường như cũng có được một phần rất nhỏ sức mạnh của Volos: Các đối tượng có thể sử dụng các cái tua khi phải đối mặt với nguy hiểm, và có vẻ như The Thrall có thể sử dụng một sự kết hợp giữa Tulpa và một sức mạnh bí ẩn khác nhằm triệu tập ra một số entity giống Volos để tạm thời bảo vệ cho bản thân nó. Một nghiên cứu đầy đủ về The Thrall sẽ được tiến hành một cách riêng biệt, bởi nó không còn là một đối tượng liên quan đến Tulpa nữa.

Các đối tượng Mid Tier đang tiến bộ thông qua những thí nghiệm thường xuyên trong thời gian kéo dài, nhằm thu hẹp khoảng cách với Top Tier. Một số đối tượng thành thạo ở Mid Tier đã khiến tôi lưu tâm, và tôi hy vọng là họ sẽ vươn lên Top Tier.

Nhắc tới Top Tier, sáu đối tượng ưa thích của tôi vẫn ở top đầu. Cặp song sinh giữ vị trí số một, còn lucid dreamer đứng thứ hai. Chúng tôi đã bắt đầu các thử nghiệm nhẹ nhàng với Top Tier nhằm xác định chính xác các phần của não bộ tham gia vào quá trình tạo ra Tulpa, nhưng tôi tin rằng mình đã có giả thuyết của riêng mình ngay từ lúc này rồi.

Ghi chép nghiên cứu của Tiến sĩ Marlowe: Năm

Low Tier: 1 đối tượng

Mid Tier: 21 đối tượng

Top Tier: 13 đối tượng

Một phần các đối tượng của chúng tôi đã thiệt mạng kể từ lần ghi chép gần đây nhất. Chuyện đó thật đáng tiếc, nhưng tôi sẽ tiếp tục và gặt hái thành công, ngay cả với những tổn thất đó. Đầu tiên là một nhóm đối tượng đã quyết định thử bỏ trốn, họ dự định sẽ sử dụng khả năng cảm biến của mình để tránh các nhà nghiên cứu và chuồn ra khỏi căn cứ. Thật may, tôi không phải là một người dễ bị lừa. Tôi đã ra lệnh cho The Thrall liên tục giám sát tất cả các đối tượng, và nó đã phát hiện ra một vài thứ. Một số đối tượng đã đạt được khả năng project suy nghĩ của họ vào đầu của người khác. Khi được sử dụng trong chiến đấu, mục đích của khả năng này là nhằm tẩy não, tấn công tinh thần, dụ dỗ kẻ thù về phe mình, khiến cả một đội quân tự sát, vv.. Các đối tượng có khả năng này cũng sử dụng nó để truyền tin và trao đổi với nhau (về kế hoạch bỏ trốn), với hiệu quả tương đương. The Thrall đã thu được các tin nhắn đó và chuyển tiếp lại cho chúng tôi. Một khả năng hữu ích khác của The Thrall là năng lực Tulpa của nó vô cùng độc đáo và dị thường tới mức nó thực sự có thể "ẩn giấu" cả một đội lính khỏi khả năng cảm biến của các đối tượng.

Có 24 đối tượng Mid Tier và 10 đối tượng Top Tier cố gắng bỏ trốn. Những người lính mà tôi cắt cử canh gác đã bắt được tất cả các đối tượng đó với sự hỗ trợ của thuốc an thần, và tôi quyết định xem liệu họ có thể được đưa vào trạng thái thích hợp và sáp nhập thêm vào The Thrall. Họ hiện đang trong giai đoạn đầu tiên của quá trình đó.

Thử nghiệm Tulpa nhóm cuối cùng cũng đã bắt đầu. 34 đối tượng còn lại được yêu cầu để tập trung sức mạnh ý chí của họ vào một vật thể nhất định. Bằng sự kết hợp khả năng tập trung của họ, chúng tôi có thể tạo ra một thứ mà tôi tin là một lỗ sâu *3 hoặc một portal (cổng / kẽ nứt không gian) gì đó. Tôi không có ý miêu tả nó một cách mơ hồ, chỉ biết là một phần mặt đất rất lạ bắt đầu xuất hiện và lan ra với một tốc độ nhanh chóng *4. Tôi không có nhiều thời gian để quan sát cái kẽ nứt như tôi muốn, nhưng tôi tin rằng đích đến có thể được xác định bởi người sử dụng Tulpa mạnh nhất trong nhóm, trong khi những người khác chỉ cung cấp năng lượng cho nó bằng sức mạnh ý chí của họ. Tất nhiên đó chỉ là phỏng đoán.

Nhóm đối tượng đó cũng có thể tạo các đồ vật như xe hơi và nhà nhỏ. Tạo ra vật thể từ hư không.. thực sự chúng tôi đang viết lại quy luật chi phối vũ trụ của chúng ta ở đây, và nó thật là thú vị. Tiềm năng mà Tulpa nắm giữ chỉ đơn giản là khiến người ta phải choáng ngợp.

Ghi chép nghiên cứu của Tiến sĩ Marlowe: Sáu

Low Tier: 1 đối tượng

Mid Tier: 14 đối tượng

Top Tier: 10 đối tượng

Hôm nay, tôi đã cố gắng để tích hợp các đối tượng nổi loạn vào The Thrall. Trong một biến cố thú vị, nó chỉ chấp nhận những người yếu nhất trong số các đối tượng Mid Tier vào ý thức của nó. Các đối tượng khác bị phanh thây, giật đứt tay chân bởi các tua của The Thrall. Tôi tin rằng The Thrall chỉ chấp nhận các đối tượng có khả năng tương đương với năng lực hiện tại của nó, nhằm tránh trường hợp một đối tượng cấp cao kiểm soát toàn bộ ý thức tập thể do người đó mạnh hơn.

Chúng tôi cũng gặp rắc rối với cậu bé. Entity bám vào cậu bé dường như đã bắt đầu gây rối bằng cách tăng cường sóng não của cả nó và cậu bé lên đến mức khá cao. Có vẻ như entity đã bòn rút sức mạnh ý chí của cậu bé để sử dụng Tulpa nhằm làm cho nó mạnh hơn, đồng thời cũng gia tăng sức mạnh ý chí của cậu bé để nó có thể bòn rút nhiều hơn nữa. Vấn đề là entity đó đã tìm thấy một kẽ hở mà nó có thể lợi dụng trong quá trình sử dụng Tulpa. Nếu có đủ thời gian, nó có thể dùng sức mạnh ý chí để biến chính nó thành một entity với Mức độ Đe dọa là Omega / God, theo nghĩa đen. Như một hành động nhân đạo, tôi sử dụng một số kỹ thuật và công cụ tiên tiến của chúng tôi để buộc entity đó quay trở lại vào trong cậu bé, và giữ entity đó trong tình trạng không hoạt động. Điều này gây ra hai tác động khác nhau. Cậu bé thu được gần như tất cả sức mạnh ý chí đã được phát triển giữa hai người, đồng thời cậu cũng rơi vào tình trạng hôn mê với thời gian chưa rõ, có thể là ngắn hạn hoặc dài hạn. Tôi đã chuyển cậu ấy đến một bệnh viện dân sự, và nếu cậu bé có hồi phục, cậu sẽ được đưa vào một trại trẻ mồ côi. Entity đó có thể xuất hiện trở lại trong tương lai, cho nên cậu bé sẽ bị giám sát suốt đời.

Một tin xấu khác là kẻ giết người hàng loạt đã mất kiểm soát projection của anh ta. Anh ta đã tiến rất gần tới việc tạo ra sinh vật sống thực sự dựa trên projection của mình, họ thực sự chập chờn xuất hiện trong thế giới vật chất hết lần này tới lần khác. Tôi tin rằng sự căng thẳng của việc cố gắng hiện thực hóa họ, kết hợp với bất kỳ cảm giác tội lỗi nào mà anh ta nắm giữ, có thể đã ảnh hưởng tới các projection, và cuối cùng tôi nhìn thấy ba hình dáng chập chờn đó banh hàm anh ta ra và chui vào trong cơ thể của người đàn ông đó. Khám nghiệm tử thi cho thấy các cơ quan nội tạng đã bị cắt sâu, tàn phá. Tôi tin rằng điều tốt đẹp nhất mà chúng tôi có thể rút ra từ chuyện này là chúng tôi đã biết nhiều hơn về cách đối phó với "projection sống". Tình trạng tinh thần của người sử dụng Tulpa để project ra một sinh vật có tri thức khác phải là một tâm trí lành mạnh, đồng thời người đó cũng phải kiểm soát suy nghĩ của mình thật tốt. Nếu một ý nghĩ tiêu cực xâm nhập vào và tác động lên projection của họ, thì điều đó sẽ gây ra nguy hiểm cực kỳ cho họ cùng những người khác. Từ bây giờ, "Projection sống" sẽ bị giới hạn cho một vài đối tượng nhất định mà thôi.

Một biến cố khác là một người trong cặp song sinh đã giết chết anh trai của mình. Có vẻ như đó là kết quả của sự ghen tỵ, và chúng tôi tìm thấy người anh bị chết với nhiều vết đâm trên cơ thể gây ra bởi các vật sắc nhọn. Camera an ninh cho thấy người em ghen tỵ bởi anh trai mình dần dần vượt xa mình trong quá trình luyện tập, và đã đẩy anh ta. Trước khi cậu ta ngã xuống đất, vùng không gian phía sau lưng cậu được rải đầy đinh, nĩa, dao, các loại đồ vật sắc nhọn với các hình dạng khác nhau. Trong khi chuyện đó thật buồn bởi một người trong cặp song sinh đã ra đi, tôi cuối cùng cũng đã nhìn thấy một trận chiến sử dụng Tulpa, và nó thật là tuyệt vời.

Cuối cùng chúng tôi đã xác định được một số khía cạnh về Tulpa, những khía cạnh thực sự có thể làm cho việc tái sản xuất các đối tượng trong tương lai trở nên khó khăn hơn. Có vẻ như là mức độ sáng tạo, kinh nghiệm cá nhân, trạng thái tinh thần, khả năng tập trung và sức mạnh ý chí của mỗi người luôn luôn khác nhau. Đây là những đặc điểm cốt lõi ảnh hưởng tới Tulpa. Tôi đã đi đến kết luận rằng trong khi chúng tôi sẽ không thể dễ dàng tái tạo lại bất kỳ một đối tượng nào, chúng tôi vẫn còn có thể tìm thấy những người phù hợp cho việc sử dụng Tulpa.

Tôi sẽ cố gắng đào tạo các đối tượng còn lại học chiến đấu bằng cách sử dụng Tulpa, và sau đó tiến hành Thử nghiệm Thực tế.

Quá trình Thử nghiệm thực tế

Quá trình Thử nghiệm thực tế đặt một đối tượng trong một căn phòng lớn nhưng đóng kín với các mảnh vụn, các mức độ ánh sáng, và các yếu tố thay đổi khác để mô phỏng một khu vực chạm trán trong thực tế. Đối tượng sẽ phải chống lại U. S. Special Forces / Mercenaries / (Lực lượng đặc nhiệm / lính đánh thuê Hoa Kỳ) và những người khác đã được huấn luyện về kỹ năng chiến đấu. Những người đó được cho biết rằng họ đang thực hiện một fire drill (cuộc tập trận cứu hộ), và hoàn toàn không biết gì về những thứ mà họ sẽ phải đối mặt.

Đối tượng Một: The Twin

Một người lính được đưa vào căn phòng và anh ta bắt đầu di chuyển ngang qua khu vực. The Twin nhanh chóng tìm thấy anh ta bằng cách mở rộng tâm trí của mình và tiếp cận anh ta trong khi vẫn giữ cho mình không bị phát hiện. The Twin tập trung trong khoảng một giây và các thiết bị của chúng tôi ghi nhận được một sự gia tăng sức mạnh ý chí dữ dội. Twin đã tạo ra một projection hoàn hảo của chính cậu ta hoặc của người anh sinh đôi của cậu ta, và làm cho nó xuất hiện đằng sau người lính. Projection đó bí mật tiến tới phía sau người đàn ông và.. phase / ooze (nhập vào) sau lưng anh ta. Người lính đổ sập xuống và chết.

Chúng tôi vẫn thu nhận được dấu vết của projection đó ngay cả sau khi Thử nghiệm Thực tế đã kết thúc. Tôi tin rằng The Twin đã tái tạo thành công người anh trai của mình và sử dụng anh ta như một thứ vũ khí. Còn với người lính, tôi tin rằng projection đó đã xâm nhập vào cơ thể và / hoặc ý thức của anh ta, sau đó chỉ đơn giản làm cho các cơ quan trong cơ thể ngừng hoạt động. Một cách giết người khéo léo.

Đối tượng Hai: Lucid Dreamer

Lucid Dreamer nhanh chóng rút ngắn khoảng cách giữa đối phương và mình. Cô ta nhìn người lính bò trườn xung quanh một chút, chờ đợi một cái gì đó. Lucid Dreamer khiến giọng nói của mình phát ra từ một số đống đổ nát nằm lệch một chút ra khỏi con đường chính, chúng tôi không rõ là cô ấy có khả năng đó từ trước hay đó là kết quả của Tulpa. Người lính tiếp cận đống đổ nát với khẩu súng trường nhắm về phía đó, còn Lucid Dreamer cho thấy một khả năng suy tính trước và sử dụng Tulpa đầy ấn tượng và sáng tạo. Cô ta "đảo ngược" lực hấp dẫn tác động lên người lính, khiến anh ta quay ngược, trần nhà lúc này trở thành sàn nhà với anh ta. Thông thường đó sẽ là một cú ngã đau, rất có thể sẽ làm gãy chân người lính, ngoại trừ một việc là Lucid Dreamer đã dụ anh ta đến một nơi mà trần nhà lởm chởm cắm đầy các thanh và cọc sắt được tạo ra từ thử nghiệm trước đó. Cơ thể người lính cuối cùng bị đâm xuyên và găm trên những cái cọc đó.

Một điều cần lưu ý là Lucid Dreamer phải ngừng di chuyển và tập trung hết sức để đảo ngược lực hấp dẫn tác động lên người lính. Tôi cũng tin rằng cô ấy chỉ có đủ sức mạnh ý chí để làm như vậy với một mục tiêu duy nhất, và rằng cô ấy cần giúp đỡ và đào tạo nhiều hơn để có thể trở nên hiệu quả khi phải chống lại cả một nhóm kẻ thù.

Đối tượng Ba: The Amnesiac

The Amnesiac và người lính tiến vào khu vực thử nghiệm. The Amnesiac cúi xuống thấp và với một sự nhanh nhẹn đáng ngạc nhiên, anh ta trèo lên một đống đổ nát. Anh ta nằm ở một vị trí thuận lợi hơn so với người lính. Bằng một cách thức chuyên nghiệp và thành thạo, anh ta hiện thực hóa ra một con dao và phóng thẳng nó vào cột sống của người lính.

Tốc độ hoàn thành của thử nghiệm này khiến rất nhiều người trong chúng tôi ngạc nhiên. Ban đầu chúng tôi chỉ biết về The Amnesiac nhiều như những gì anh ta có thể nhớ được về bản thân mình, tuy nhiên giờ thì rõ ràng là anh ta đã từng ở trong quân ngũ, có thể là một đơn vị đặc nhiệm hoặc gì đó tương tự. Sau cùng thì có vẻ như anh ta sẽ trở thành một đặc vụ chiến đấu rất có giá trị.

Đối tượng Bốn: The Whore

Người lính tiến vào khu vực thử nghiệm, ngay lập tức tìm thấy một vị trí phòng thủ và nấp ở đó. The Whore sử dụng khả năng quét của mình để xác định vị trí của người lính. Tại thời điểm này, chúng tôi cũng tin rằng The Whore đã thăm dò tâm trí của người lính để tìm hiểu một số thông tin nhất định, đặc biệt là sở thích tình dục của anh ta. The Whore rút ngắn khoảng cách giữa mình và người lính. Cô ta dần dần trút bỏ quần áo của mình trong khi tiến tới gần hơn. Ngay trước khi The Whore xuất hiện trong tầm nhìn của người lính, thiết bị của chúng tôi phát hiện ra một sự gia tăng sức mạnh ý chí đột ngột. Cơ thể của Whore bắt đầu có những thay đổi tinh tế: Cặp chân của cô ta trở nên quyến rũ hơn, vùng ngực trở nên lớn hơn, màu tóc của cô ta chuyển từ nâu sang đen, màu da của cô ta sẫm hơn, và các đặc điểm trên khuôn mặt của cô ta thay đổi chút ít. Tại nơi trước đó có một người phụ nữ da trắng rách rưới đứng, lúc này lại là một người mẫu Mỹ - Latinh. The Whore tiến về phía người lính một cách dễ dàng, thậm chí anh ta còn hạ vũ khí của mình xuống, và cô ấy hôn anh ta. Một sự gia tăng sức mạnh ý chí đột ngột khác được ghi nhận, và cô ta quay trở về hình dạng ban đầu của mình. Trong một khoảnh khắc chớp nhoáng, lưỡi của cô ta có thể được nhìn thấy, kéo dài và đầy gai nhọn, và nó được đẩy xuống miệng và cổ họng của người lính. Cơ thể của anh ta co giật trong vài giây trước khi đổ sập xuống.

The Whore là một gái làng chơi đã bị bắt cóc khỏi đường phố nơi cô ta thường hành nghề, và là một trong những đối tượng ngẫu nhiên mà chúng tôi chọn sử dụng trong dự án. Ban đầu cô ta được xếp vào nhóm Low Tier, nhưng cô ấy đã nỗ lực tiến lên đứng đầu nhóm Mid Tier. Tôi tin rằng với thời gian nhiều hơn một chút, cô ta sẽ lên được Top Tier. Cô ấy là một ví dụ hoàn hảo cho thấy thói quen sử dụng Tulpa bị ảnh hưởng bởi kinh nghiệm quá khứ và bởi những lĩnh vực mà cá nhân đó thành thạo. The Whore kiếm sống dựa vào tình dục và Tulpa của cô ta phản ánh điều đó. Cô ấy cũng là đối tượng duy nhất mà chúng tôi biết có thể thay đổi hoàn toàn các bộ phận cơ thể của cô ấy thông qua sức mạnh ý chí đơn thuần. Còn về phương pháp tấn công của cô ta, có vẻ như lưỡi của The Whore đã luồn lách qua cơ thể của người lính và xé rách, tàn phá các cơ quan nội tạng quan trọng.

Đối tượng Năm: The Marine

The Marine đi vào khu vực thử nghiệm trước người lính. Anh ta chạy thật nhanh tới nơi mà người lính từ đó sẽ xuất hiện. Marine nấp đằng sau một đống đổ nát nhỏ gần cửa nơi người lính từ đó sẽ tiến vào khu vực thử nghiệm. Khi người lính cuối cùng cũng tiến vào, The Marine nhảy vụt ra khỏi đống đổ nát, tung một cú đấm vào một bên mặt của người lính, một sự gia tăng đột ngột sức mạnh ý chí được ghi nhận, và một vài cú đấm khác nữa được tung ra. Hàm của người lính bị rách toạc khỏi một bên mặt và chỉ còn treo lủng lẳng nhờ phần thịt và cơ ở phía mặt bên kia. Marine tung ra một cú đấm cuối cùng, lần này tay của anh ta đi xuyên qua đầu, lao thằng vào não bộ và ngay lập tức giết chết người lính.

Vốn là một đối tượng Low Tier nhưng đã nỗ lực tiến lên, Marine là một ví dụ điển hình của việc không có năng lực sáng tạo nhưng vẫn thành công nhờ ý chí khổ luyện. Có vẻ như là anh ta đã sử dụng Tulpa để gia tăng sức mạnh cú đấm của mình lên tới cấp độ vượt mức một người thường có thể tạo ra. Anh ta cũng có thể khiến tay của mình đi xuyên qua vật chất rắn để tóm được bộ não của đối phương. Một vũ khí đơn giản và tàn bạo nhưng lại rất hiệu quả.

Các đối tượng còn lại

Các đối tượng còn lại cũng đạt được các mức độ thành công khác nhau. Một số giết chết đối thủ của họ ngay lập tức, số khác lại bị đối phương kết liễu. Một vài đặc điểm chung mà tất cả bọn họ đều có là khả năng cảm nhận đối phương, khả năng hiện thực hóa ra các loại vũ khí cận chiến đơn giản, và các cấp độ khác nhau của năng lực đọc ý nghĩ. Các đối tượng này sẽ cần được huấn luyện chiến đấu nhiều hơn nữa để hoạt động có hiệu quả và có thể hành động đơn độc một mình, nhưng hiện giờ thì họ đủ tiêu chuẩn để làm việc như các đặc vụ cấp thấp.

Hồ sơ cá nhân của các đối tượng

Tên đối tượng: The Twin

Tên thật: Cắt bỏ

Tuổi: 17

Lịch sử: Lấy từ một gia đình Nhật Bản nghèo đông con, The Twin và anh trai đã cho thấy sự tiến bộ nhanh chóng và dẫn đầu các đối tượng khác trong phần lớn thời gian của dự án.

Sức mạnh / Khả năng: Project ý nghĩ, năng lực cảm biến, khả năng triệu tập các đồ vật nhỏ với số lượng lớn, khả năng triệu tập ra một nhân cách giống hệt, kiểu doppleganger.

Tên mới: Conjurer

Thông tin bổ sung: Conjurer dường như sử dụng doppleganger của mình như là một phương thức để tấn công và tránh cho bản thân mình khỏi nguy hiểm. Doppleganger đó luôn hiện diện cùng cậu ta và có thể dễ dàng hành động.

* * *

Tên đối tượng: Lucid Dreamer

Tên thật: Cắt bỏ

Tuổi: 24

Lịch sử: Lucid Dreamer là một nghệ sĩ thực hành giấc mơ sáng suốt và sau đó sẽ vẽ lại thế giới trong giấc mơ của cô. Cô ta đang thiếu tiền và đã sẵn sàng tham gia vào dự án sau khi Tổ chức 440 cung cấp tiền cho cô ấy.

Sức mạnh / Khả năng: Project ý nghĩ, năng lực cảm biến, khả năng thay đổi và tạo ra vô số thứ vốn chỉ bị hạn chế bởi sức mạnh ý chí và trí tưởng tượng của cô ta.

Tên mới: Dreamer

Thông tin bổ sung: Dreamer từng được huấn luyện chiến đấu chút ít trước đó, nhưng đã đồng ý tình nguyện học tập thêm một số hình thức cận chiến khác.

* * *

Tên đối tượng: The Amnesiac

Tên thật: Không biết

Tuổi: Không rõ, cuối 20 – đầu 30

Lịch sử: Xuất hiện tại một bệnh viện với những vết thương nghiêm trọng và không có ký ức, Tổ chức 440 đưa anh ta ra khỏi bệnh viện sau khi các vết thương đã lành.

Sức mạnh / Khả năng: Project ý nghĩ, năng lực cảm biến, khả năng tạo ra các sinh vật sống và các đồ vật có đặc điểm khác thường, kinh nghiệm chiến đấu thể hiện rõ, là chuyên gia với một con dao, khả năng di chuyển nhanh nhẹn.

Tên mới: Dagger

Thông tin bổ sung: Dagger rất có thể từng là lính của một lực lượng đặc nhiệm hay gì đó tương tự. Anh ta rất thành thạo trong việc sử dụng dao và đã thiết lập kỷ lục trong một khóa đào tạo thể lực cấp cao.

* * *

Tên đối tượng: The Whore

Tên thật: Cắt bỏ

Tuổi: 29

Lịch sử: Một gái làng chơi kiếm sống trên đường phố, The Whore bị bắt cóc bởi Tổ chức 440 để thêm một yếu tố ngẫu nhiên vào dự án.

Sức mạnh / Khả năng: Project ý nghĩ, năng lực cảm biến, khả năng thay đổi đặc điểm cơ thể, thành thạo trong việc đọc suy nghĩ.

Tên mới: Temptress

Thông tin bổ sung: Temptress là một đối tượng Mid Tier đã đột ngột thể hiện tiềm năng trong thử nghiệm chiến đấu. Rất nhiều loại thuốc ức chế thần kinh khác nhau đã được sử dụng để kiểm soát cô ta, bởi cô ta thường không thể kiểm soát ham muốn giết chóc quá mức của mình.

* * *

Tên đối tượng: The Marine

Tên thật: Cắt bỏ

Tuổi: 34

Lịch sử: Một người lính tình nguyện từ một Paranormal Squad (Đội Paranormal) của chúng tôi.

Sức mạnh / Khả năng: Project ý nghĩ, năng lực cảm biến, khả năng thay đổi sức mạnh của cú đấm / đá, khả năng đi xuyên qua vật chất.

Tên mới: Brute

Thông tin bổ sung: Brute là một đối tượng Mid Tier khác đã khiến chúng tôi chú ý trong quá trình thử nghiệm chiến đấu. Anh ta trung thành 100% với Tổ chức 440 và nên chứng tỏ bản thân là một đặc vụ có giá trị.

* * *

Tên đối tượng: Đối tượng 1-13

Tên thật: Cắt bỏ

Lứa tuổi: 19-38

Lịch sử: Các đối tượng khác nhau được thu thập từ nhiều nguồn khác nhau, không hiển thị bất kỳ năng lực đặc biệt nào ngoài khả năng sử dụng Tulpa thông thường.

Sức mạnh / Khả năng: Project ý nghĩ, năng lực cảm biến, khả năng tạo ra vũ khí cận chiến đơn giản.

Tên mới: Shade

Thông tin bổ sung: Tất cả các Shade sẽ được đào tạo về cách sử dụng vũ khí, cận chiến, và kỹ thuật gián điệp nhằm phục vụ Tổ chức như các đặc vụ cấp thấp.

Ghi chép kết thúc báo cáo của Tiến sĩ Marlowe

Dự án thứ tư dưới sự lãnh đạo và hướng dẫn của tôi đã kết thúc, và tôi đã chứng minh được rằng mình vẫn còn có khả năng gặt hái thành công. Tôi đã cung cấp cho Tổ chức 18 đặc vụ mới với các kỹ năng khác nhau, The Thrall, và có lẽ là cả cậu bé cũng có thể được sử dụng trong tương lai sau khi cậu ấy lớn hơn một chút. Tôi cũng đã tiến một bước dài và quan trọng vào một lĩnh vực mà trước đây chúng ta còn chưa biết nhiều về nó. Đã có nhiều giả thuyết về các ứng dụng của Tulpa nhưng chưa có ai thử sử dụng chúng. Tôi đã chỉ ra rằng Tulpa có thể sử dụng như một thứ vũ khí, như một phương pháp phòng thủ, cũng như nhiều ứng dụng khác. Như với các dự án trước đó của tôi, các đặc vụ mới này sẽ không còn nằm dưới sự kiểm soát của tôi nữa. Có lẽ tôi sẽ thực hiện một nghiên cứu chi tiết hơn về The Thrall sau này, nhưng giờ là lúc để dừng lại và nghỉ ngơi.

* * *

Secrets đây, khá là thú vị khi thấy một hồ sơ về một dự án khác của Tiến sĩ Marlowe. Công trình của ông ấy thú vị hệt như quan điểm đạo đức mập mờ của chính nó vậy.

Uhm, khái niệm về Tulpa thực sự là một thứ mà tôi có biết chút ít. Đây là lần đầu tiên mà tôi biết về chủ đề được nhắc đến trong hồ sơ từ trước, vì vậy hãy để tôi nói cho các bạn về những gì cá nhân tôi biết. Lần đầu tôi phát hiện ra thông tin về Tulpa là thông qua một creepypasta cũ trôi nổi trên mạng. Tò mò như mọi khi, tôi tìm kiếm sâu hơn và phát hiện ra rằng Tulpa là một khái niệm có thực. Đó là một phần quan trọng của Phật giáo, cũng như là một khái niệm cốt lõi đối với tôn giáo phương Tây. Mẹ tôi thậm chí còn là thành viên của một hội gọi là The Law of Attraction (Quy luật của sự thu hút), cho rằng nếu bạn tin rằng những điều tốt đẹp sẽ tới với bạn thì sau đó bạn sẽ thực sự thu hút những điều đó tới với mình. Bất kỳ những trao đổi thêm về những gì tôi biết và tin vào Tulpa có thể được thực hiện ở phần comment bên dưới.

Tiếp theo là về phần Q&A sắp tới. Tattle hứa là các câu trả lời sẽ đi cùng với Hồ sơ số 10, vì vậy nếu bạn có câu hỏi nào, tôi sẽ gửi nó đi bây giờ. Tôi không biết Tattle định làm chuyện này thế nào, có lẽ anh ta sẽ gửi cho tôi một file doc đầy các câu trả lời hoặc chỉnh sửa Hồ sơ số 10 sau khi tôi post nó và thêm vào phần Q&A. Tôi không biết nữa.

Câu hỏi của tôi cho Tattle là: Tại sao các hồ sơ lại được sắp xếp theo thứ tự đặc biệt này? Anh đã nhử chúng tôi bằng các câu chuyện về Trái Đất A, Hoffer, Jack, gợi ý về The Lightning Man ở nhiều chỗ, E-byss, vv.. Rất nhiều hồ sơ chưa được giải quyết, và trong khi nó rất là thú vị thì nó đồng thời cũng khiến người ta thấy vô cùng khó chịu. Liệu rằng còn có những hồ sơ khác tiếp tục câu chuyện của những người và các entity khác nhau đã từng xuất hiện trong các hồ sơ trước đó?

Dù sao, tôi rất vui khi các bạn đều ủng hộ những hồ sơ này, tôi rùng mình khi nghĩ tới những gì Tattle có thể làm với tôi nếu anh ta nghĩ rằng tôi vô dụng. Tôi sẽ tiếp tục post các hồ sơ chừng nào mọi người còn muốn.

- Secrets

Edit: Có vẻ có một nơi nhỏ bé đáng yêu tại Reddit dành cho Tulpa ngay tại.. đây. Tuy nhiên, dường như nó chỉ quan tâm tới việc tạo ra sinh vật sống bằng cách sử dụng Tulpa. Để biết thêm thông tin chi tiết hơn về kiểu Tulpa mà Tổ chức 440 dường như nghiên cứu trong hồ sơ này, tôi sẽ cố gắng tìm hiểu về Phật giáo Tây Tạng và những thứ tương tự. Uhm, chỉ cần tìm kiếm về Tulpa trên mạng, ngoại trừ các trang web creepypasta, là bạn sẽ biết thêm vài thông tin nhằm thảo mãn sự tò mò của mình.

* * *
 
Last edited by a moderator:
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Hồ sơ số 10: Cây bút Grimoria + Những thứ khác

2bdbe-open-grimoire-book-candles-hallow09.jpg


Hồ sơ: 009-153

Ngày: 5/9/2000

Địa điểm: Cherry Brook, Minnesota

Đối tượng: Abigail Hartel

Entity: The Pen of Grimoria (Cây bút Grimoria)

Báo cáo sau đây được tổng hợp từ các phần liên quan trong cuốn nhật ký của Abigail Hartel.

05/09/00

Năm học chỉ mới bắt đầu mà tôi đã gặp đủ mọi rắc rối như hồi năm ngoái, thật không công bằng! Tiffany Albright đã ngay lập tức nhiếc móc quần áo của tôi. Cô ấy biết về bệnh tình của Cha, cô biết đối với chúng tôi thì chi phí chữa trị đó đắt đỏ như thế nào. Vậy mà, cô ta vẫn tỏ thái độ khinh bỉ với bộ quần áo mua từ Walmart của tôi, khuôn mặt không được trang điểm cầu kỳ của tôi, và cả những kỹ năng giao tiếp xã hội không thực sự hoàn hảo của tôi nữa.

Tôi đã thực sự hy vọng rằng năm cuối ở trường trung học của tôi sẽ khác đi.. kết thân với vài người bạn mới, tránh mấy vụ lùm xùm, có thể là gặp cả một anh chàng dễ thương nữa. Nhưng tôi đã lầm. Nó sẽ giống như năm ngoái và cả những năm trước đó nữa. Tôi sẽ lại trở thành đứa con gái bị chúng nó bắt nạt và trêu chọc. Tôi mệt rồi, đi ngủ đây.

Dừng bút, Abby.

07/09/00

Tôi đã gặp một anh chàng ngày hôm nay! Uhm, đại loại thế. Cậu ấy là một học sinh mới, Chad. Tiffany đã đe dọa, giở trò ở tủ đồ của tôi, và cô ta đã gỡ cái bờm của tôi ra để dẫm lên nó. Bà ngoại đã cho tôi cái bờm đó mấy năm trước, và tôi đã khóc vì Tiffany chuẩn bị phá hỏng nó.

Cô ta ném nó xuống đất và đang nhấc chân lễn để dẫm vào nó thì đột nhiên, cái bờm không còn ở đó nữa. Hóa ra Chad đã nhìn thấy toàn bộ mọi chuyện và lặng lẽ tới gần để lấy lại cái bờm. Thế rồi cậu ấy bảo Tiffany dừng những trò bẩn thỉu như vậy lại, và câu ấy trả lại tôi cái bờm.

Cậu ta rời đi, nói rằng sẽ gặp lại tôi. Chúa ơi, cậu ấy thật cao, dễ thương, tóc đen hơi rối, với cặp mắt to màu xanh biển. Tiffany không còn tới gần tôi suốt thời gian còn lại trong ngày, và hầu hết những học sinh khác thậm chí còn không nhìn chằm chằm vào tôi hay cười tôi như mọi khi.

Dừng bút với hy vọng, Abby.

10/09/00

Như tôi đã đề cập trong entry ngày hôm qua, hôm nay, Chad và tôi đã có một cuộc hẹn nho nhỏ. Chúng tôi đi vòng quanh thị trấn một chút, thưởng thức đồ ăn vặt, và sau đó cậu ấy chỉ tôi xem cửa hàng đồ cổ mà gia đình cậu ấy vừa mở trong thị trấn. Đó là một nơi khá là thú vị. Họ có rất nhiều các thứ đồ thanh lịch như quần áo và các bức tranh đẹp đẽ khác thường.

Tôi đã nói với Chad về ước mơ viết một vài cuốn sách vào một ngày nào đó của tôi, và tôi thấy khuôn mặt cậu ấy sáng rỡ. Chad bảo tôi chờ một giây và bước vào căn phòng phía sau. Cậu ta quay trở lại với một cái hộp trông khá là cũ.

Trong đó là chiếc bút lông đẹp nhất mà tôi từng thấy. Thân bút làm bằng một loại gỗ được đánh bóng, màu đen. Có những đường nét, hoa văn kỳ lạ được khắc dọc theo thân bút. Ở một số chỗ trang trí, còn có cả đá quỷ gắn ở trong đó.

Chad đã cho tôi cây bút cùng với một lọ mực. Cậu ấy nói rằng gia đình cậu đã bày cây bút trong cửa hàng một thời gian dài mà không có ai mua, do đó, cậu ấy cho tôi cây bút đó. Cậu ấy còn nói với tôi rằng chiếc bút được chế tạo một cách đặc biệt cho một người nào đó quan trọng một thời gian dài trước đây, và rằng bất cứ điều gì tôi viết bằng cây bút sẽ trở thành sự thật. Sau đó Chad còn nói đùa rằng tôi nên viết là chúng tôi sẽ có một cuộc hẹn tuyệt vời hơn. Đáng yêu thật.

Quả là một ngày tốt đẹp, năm nay sẽ là một năm tuyệt vời đây.

Chưa bao giờ vui sướng thế này, Abby.

14/09/00

Tôi gặp nhiều rắc rối hơn với Tiffany ngày hôm nay. Mẹ đã mua cho tôi một bộ đồ mới vì bệnh tình của Cha đã có biến chuyển, và có vẻ như ông sẽ khỏe hơn. Vì vậy, chúng tôi đã ra ngoài và mẹ mua cho tôi một bộ váy áo đẹp để ăn mừng.

Uhm, Tiffany không thích việc tôi được mặc quần áo đẹp, và cô ta chỉ trích rằng tôi ăn diện trong khi Cha bị bệnh. Tôi cố gắng giải thích với cô rằng ông đã có dấu hiệu hồi phục, nhưng cô hét lên với tôi, nói rằng người ta không thể khỏe lại nếu họ cũng ở trong tình trạng giống với cha tôi.. Tôi chạy ra khỏi hành lang, khóc nức nở, và dành phần lớn thời gian còn lại trong ngày ở Guidance Counselor's Office (Văn phòng Tư vấn). Chad không ở trường, vì vậy tôi không thể gặp anh ấy.

Tôi muốn Cha khỏe lại, sau đó Tiffany sẽ bị chứng minh là cô ta đã sai, và những học sinh khác sẽ không nghĩ bất cứ điều gì xấu về tôi.

Với nhiều hy vọng rằng cái bút ngu ngốc này thực sự có phép màu, Abby.

09/15/00

Cái bút thực sự có phép thuật! Ôi trời, tôi không thể tin được điều đó! Bệnh viện gọi cho chúng tôi sáng nay và nói rằng bệnh tình của Cha đã biến chuyển hoàn toàn. Ông khỏe lại 100% và họ cho rằng đó là một phép màu. Tôi đã bỏ học ở trường để dành cả ngày với cha và wow, chỉ là quá tuyệt. Cha trông khỏe mạnh hơn, cử động tốt hơn, ông thực sự đã khỏe lại. Chiếc bút này có thể đã cứu sống ông.

Tôi không thể chờ để cảm ơn Chad về món quà này. Tôi tự hỏi liệu anh ấy có thực sự biết rằng cây bút có phép thuật hay không? Tôi sẽ phải hỏi anh ấy ở trường vào thứ hai. Ngay bây giờ tôi chỉ cảm thấy quá hạnh phúc bởi đã giúp được Cha.

Một ngày tuyệt vời, Abby.

16/09/00

Cha.. tình trạng sức khỏe đột ngột xấu đi trong đêm và đã qua đời. Bác sĩ nói rằng có thứ gì đó mà họ không rõ, và vì bất kỳ lý do gì thì căn bệnh trước đây của ông đã thực sự giữ thứ đó trong tầm kiểm soát. Không còn mắc căn bệnh trước đây, tình trạng sức khỏe mới này dường như đã giết chết Cha. Tôi đã hại chết ông..

17/09/00 Chữ được viết nguệch ngoạc vội vàng trên trang giấy

Cha đã chết. Lỗi của tôi.

18/09/00

Hôm nay thật kinh khủng. Tiffany nhắc lại chuyện tôi nói rằng Cha đã khỏe hơn, và sau đó cô ta gọi một vài đứa bạn khác của mình bủa vây lấy tôi. Họ la hét, mắng nhiếc, chỉ trích rằng tôi ăn diện trong khi bệnh tình của Cha trở nên nguy kịch, và nói rằng có một tầng địa ngục dành riêng cho đồ hư hỏng như tôi.. Tôi nghĩ rằng tôi biết mình phải làm gì.

Tôi muốn bọn chúng biến đi. Tôi muốn họ cảm nhận sự đau đớn mà họ đã gây ra cho tôi.

Tôi thấy mệt mỏi.. đi ngủ đây.

20/09/00

Tiffany và bạn bè của cô ta không xuất hiện ở trường vào ngày hôm qua.. Tôi được thông báo rằng ngày hôm nay, một kẻ nào đó đã đột nhập vào nhà, giết chết họ cùng cha của họ. Rõ ràng là thi thể của họ đều ở trong tình trạng thực sự tồi tệ, và một trong những người mẹ còn bị kìm giữ lại, ngăn không cho cô ấy tự tử.

Lý do duy nhất tôi được cho biết về tất cả chuyện này là bởi tôi là kẻ tình nghi số một ngay lúc này. Cảnh sát phỏng vấn tôi sau khi họ nói chuyện với một số học sinh khác ở trường và biết được rằng các nạn nhân đã bắt nạt tôi sau khi Cha qua đời. Tôi không muốn họ phải chết, hoặc cha của họ chết.. Tôi chỉ muốn họ để tôi yên. Cái bút ngu ngốc này làm rối tung mọi thứ lên. Ngày mai, tôi sẽ tìm gặp Chad, đến giờ tôi vẫn chưa gặp anh ta.

Sợ hãi và cô đơn, Abby.

21/09/00

Chad đã biến mất.

Tôi bỏ học để tới cửa hàng đồ cổ của gia đình anh ta, căn nhà đó trống trơn với một tấm bảng "Cho Thuê" gắn lên cửa sổ. Họ đã đi đâu? Tôi cần phải tìm hiểu. Tôi có cảm giác rằng thực tế Chad biết nhiều về cây bút hơn anh ta thể hiện ra. Tôi sẽ thử một cái gì đó bây giờ và xem liệu nó có hoạt động hay không.

Mang Chad lại cho tôi.

Abby.

28/09/00

Đã một tuần trôi qua. Chad không xuất hiện ở đây, điều đó khiến tôi nghĩ rằng anh ta đã biết về quyền năng của cây bút và có một cách nào đó làm cho nó không hoạt động. Hoặc có thể là cây bút không hoạt động vì một vài lý do nào đó. Tôi không biết. Tôi không thực sự hiều hoàn toàn về cây bút.

Tôi cũng không còn được hoan nghênh ở trường nữa. Các học sinh khác bắt đầu hành hạ tôi thậm tệ, vì họ tin rằng tôi đã giết Tiffany và bạn của cô ta. Ý tôi là, tôi đoán là tôi đã làm chuyện đó, nhưng đó là một tai nạn! Tôi không bao giờ muốn họ chết. Có vẻ không công bằng khi đổ lỗi cho tôi vì đã không suy xét, lựa chọn từ ngữ kỹ càng trước khi đặt bút.

Tôi đoán rằng họ sẽ nói chuyện với tôi trong một vài ngày tới nhưng tôi không nghĩ rằng tôi có thể cho phép họ làm thế. Họ sẽ dễ dàng cho rằng thủ phạm là tôi, vì không ai có thể khẳng định rằng tôi đã ngủ trong thời gian xảy ra vụ việc, ngoại trừ tôi. Cho nên.. tôi ghét phải làm điều này.

Đồn cảnh sát sẽ phải đóng cửa.

Hơi hoảng sợ, Abby.

29/09/00

Đồn cảnh sát đã "biến mất". Có một vụ rò rỉ khí gas bên dưới tòa nhà và nó dường như đã nổ tung, giết chết hầu hết các nhân viên cảnh sát đang làm nhiệm vụ trong đó. Tôi đã giết những người đàn ông và phụ nữ đó.

Tôi nghĩ rằng tôi biết mình phải làm gì bây giờ. Tôi phải tìm Chad, anh ta hoặc gia đình anh ta hẳn đã lên kế hoạch cho toàn bộ chuyện này, và tôi cần phải tìm ra lý do tại sao họ lại chọn tôi và ngăn chặn họ làm như vậy với những người khác.

Mẹ, nếu mẹ tìm thấy nhật ký của con và đọc nó, con muốn mẹ biết rằng là con xin lỗi. Con đã cố gắng làm một đứa con gái tốt, con đã cố gắng để giúp đỡ Cha. Sau đó, con chỉ muốn trốn đi khỏi những người đã làm tổn thương con. Giờ thì mọi thứ đã khác rồi, cả con cũng khác đi nữa. Con không muốn né tránh, chạy trốn khỏi vấn đề, con muốn tìm câu trả lời cho những câu hỏi mà con có lúc này. Và có lẽ con sẽ gặp may mắn.. có lẽ gia đình Chad có những đồ vật kỳ lạ khác mà con có thể sử dụng để sửa chữa chuyện này.

Con yêu mẹ rất nhiều. Con có thể gửi cho mẹ những lá thư nếu như con thực sự đạt được điều gì đó với cuộc tìm kiếm này.

Chỉ cho tôi đi đúng hướng tới những câu trả lời tôi tìm kiếm.

Dừng bút với nhiều niềm tin, Abby.

Phân tích: Abigail Hartel là con gái của Agent Cameron Hartel. Agent Hartel được điều trị bởi một căn bệnh mà ông ấy bị nhiễm do một entity tấn công. Tin tức về sự phục hồi đột ngột của ông và sau đó là cái chết không rõ nguyên nhân là lý do cho chúng tôi bắt đầu một cuộc điều tra nhằm vào ông ấy và gia đình. Các entry trong nhật ký của Abigail đã được tìm thấy trong vòng vài ngày sau khi cô ấy bỏ đi. Chúng tôi đã nhận thức được rằng một người nào đó hoặc một cái gì đó đã phát tán các artifact (hiện vật, đồ vật gắn liền với những điều dị thường, huyền bí) khác nhau trên khắp nước Mỹ, bây giờ chúng tôi biết rằng Chad này và gia đình của cậu ta là đối tượng mà chúng tôi đang tìm kiếm. Các Agent đã được cử đi để tìm và theo dõi Abigail.

Còn về cây bút lông của cô ấy, chúng tôi tin rằng đó là The Pen of Grimoria (Cây bút Grimoria). Cây bút được chế tác thông qua một sự pha trộn của pagan witchcraft (thuật phù thủy của những tôn giáo không chính thống) và consorting of demonic beings (sự giao du với quỷ dữ). Nó được chế tác cho một cá nhân với quyền năng mạnh mẽ, người đã dẫn đầu một nhóm phù thủy và những người theo những tôn giáo không chính thống trong thời trung cổ. Chiếc bút có thể biến bất cứ điều gì được viết bởi nó trở thành hiện thực, tuy nhiên nó thường làm sai lệch so với yêu cầu ban đầu nếu có ít hoặc không có sự đổ máu nào. Một số biện pháp có thể được thực hiện để trở nên miễn dịch với tác dụng của cây bút. Việc tìm và thu giữ The Pen of Grimoria đang được bổ sung vào danh sách các ưu tiên của Tổ chức.

Tình trạng hồ sơ: Chưa được giải quyết.

* * *

Tattle (sử dụng account Organizing_Secrets của Secrets) : Secrets một lần nữa lại không ở đây. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ giúp anh ấy bằng cách type Hồ sơ số 10, và bây giờ Hồ sơ đã được post, nên chúng ta sẽ chuyển tới phần mà nhiều người đang mong đợi. Tôi sẽ bắt đầu với câu hỏi của Secrets trước tiên, và sau đó sẽ đào sâu sang các câu hỏi khác. Tôi cũng sẽ sử dụng hiệu ứng chữ nghiêng cho các câu trả lời của tôi để làm cho chúng nổi bật hơn một chút, sau tất cả thì sự cởi mở, rõ ràng vẫn là điều quan trọng nhất.

"Tại sao các hồ sơ lại được sắp xếp theo thứ tự đặc biệt này? Anh đã nhử chúng tôi bằng các câu chuyện về Trái Đất A, Hoffer, Jack, gợi ý về The Lightning Man ở nhiều chỗ, E- byss, vv.. Rất nhiều hồ sơ chưa được giải quyết, và trong khi nó rất là thú vị thì nó đồng thời cũng khiến người ta thấy vô cùng khó chịu. Liệu rằng còn có những hồ sơ khác tiếp tục câu chuyện của những người và các entity khác nhau đã từng xuất hiện trong các hồ sơ trước?"

Secrets, câu trả lời là: Tôi là tác giả, cậu là người kể chuyện, và NoSleep là khán giả. Tôi muốn cậu và Nosleep coi các Hồ sơ từ 1 tới 10 như là một loại.. Season Một. Tôi đã nhử tất cả các bạn với nhiều entity và những người khác nhau trong những câu chuyện thường không có phần tiếp diễn hoặc một kết cục rõ ràng. Tôi sẽ vẫn tiếp tục giới thiệu thêm các entity khác nhưng đồng thời cũng sẽ tiếp tục những câu chuyện về những thứ đã từng xuất hiện trong các hồ sơ trước đây. Hy vọng các bạn sẽ thích nó.

"Liệu chúng tôi có thể được đọc về việc Tổ chức 440 bắt giữ những sinh vật nổi tiếng như một con quỷ Nhật Bản hay The Midnight Man?"

Bạn có chắc là bạn muốn biết rằng những sinh vật đó có thực.. hay sẽ an toàn hơn nếu cứ tin rằng chúng chỉ là sản phầm tưởng tượng?

"Câu hỏi của tôi là.. HOFFER LÀ AI?"

Thực sự thì đó là ai?

"Mục đích thực sự của Hoffer là gì?"

Thăng tiến trong sự nghiệp.

"Chính xác thì" Stalker "là cái gì? Tôi biết là anh đã đề cập đến nó trong Báo cáo của Hastings, nhưng tôi muốn biết nó là cái gì."

Mô tả tốt nhất về Stalker nằm trong Hồ sơ số 4. Mô tả của Tiến sĩ Marlowe là thứ tốt nhất mà bạn có thể tìm thấy. Mặc dù vậy, tôi muốn nói rằng hiện nay có nhiều "Thế hệ" Stalker khác nhau.

"Có phải Tổ chức 440 đã tạo ra những thứ được biết đến với tên gọi" The rake "thông qua Dự án Hysteria?"

Không. Đó là một Dự án khác.

"Chính xác thì 'Lightning Man" là cái gì? Phải chăng nó là một kiểu zombie sét bất khả chiến bại, không hể bị tổn thương? "

Một sinh vật từ một dimension (chiều không gian, lớn hơn plane) khác. Thật không may, Tổ chức 440 đã dành phần lớn thời gian của họ giam giữ nó thay vì nghiên cứu nó, cho nên họ không biết gì nhiều. Họ biết rằng nó giữ các phần cơ thể vật lý, hữu hình của nó trong các plane (chiều không gian) khác nhau trong cùng một lúc, điều này khiến cho nó" không thể bị thương tổn ". Tôi cũng biết rằng nó không phải là zombie và nếu tất cả các phần cơ thể của nó được đưa về cùng một plane duy nhất thì nó có thể bị tiêu diệt.

" Tôi cũng có một câu hỏi nhỏ cho Tattle: Tattle, có phải các "siêu" chiến binh đó vẫn còn hoạt động tới giờ? Ý tôi là họ được tạo ra cách đây không quá lâu, tôi cho là vậy, nhưng họ vẫn làm việc cho Tổ chức 440 chứ? "

Những người không bị tiêu diệt hoàn toàn hoặc nắm giữ các chương trình bí mật thực ra vẫn còn làm việc cho Tổ chức 440.. trong các điều kiện và ở các chức vụ khác nhau.

" Câu hỏi của tôi không phải điều gì to tát lắm, nhưng định nghĩa của Tổ chức 440 về một god (vị thần) là gì? Tôi tin rằng tôi đã thấy Volos và entity gắn liền với cậu bé được nhắc đến như là các vị thần, và tôi chỉ thắc mắc ý nghĩa thật sự của cách gọi đó. "

Volos được gọi là một God, vì ông ta đúng là một Vị thần theo nghĩa đen. Uhm, một vị thần chết chóc. Còn về thuật ngữ God, tôi tin rằng họ sử dụng nó để mô tả bất kỳ sinh vật nào có quyền năng giống với sức mạnh của các vị thần, đủ điểm tương đồng với những hành động mà God (Chúa trời) trong Kinh thánh có thể thực hiện, hoặc có thể làm thay đổi hiện thực một cách đáng kể, trên một phạm vi rộng lớn.

" Hãy hỏi Tattle xem liệu anh ta có biết cậu bé đó là ai, bây giờ cậu ấy bao nhiêu tuổi và cậu ấy có sống một cuộc sống bình thường hay không? "

Tôi biết khá rõ cậu bé đó là ai. Hai mươi mốt tuổi. Cậu ta khá là bình thường trong những lúc cậu ấy tỉnh táo.

" Có bất kỳ đối tượng nào từ các Dự án Tulpa hay Dự án Hysteria từng được cử đi làm nhiệm vụ? Nếu vậy, liệu có một hồ sơ nào về một nhiệm vụ liên quan tới một trong số các đối tượng đó có thể được post lên đây? "

Có rất nhiều nhiệm vụ, và các bạn sẽ được đọc về chúng trong thời gian tới. Thú vị không?

" Tôi cũng có một câu hỏi, nếu không phải là quá muộn: Ether là cái gì? Tôi tin là nó đã được đề cập ở một trong các hồ sơ trước đó. "

Ether và E- Particles tương tự như P-Particles ở chỗ một số entity được cấu tạo bởi nó và dường như sử dụng nó làm nguồn cung cấp năng lượng cho chúng. Ether không có nguồn gốc từ Trái Đất và ví dụ tốt nhất mà tôi có thể mô tả cho bạn là hãy nghĩ tới một hợp chất hóa học hiện không tồn tại trên Trái đất và bất cứ thứ gì được tạo thành từ hợp chất đó đều có được những khả năng khác thường.

" P-Particles là gì? Tôi muốn một lời giải thích khoa học về chúng và làm thế nào mà chúng có thể được phát hiện. "

P-Particles là một cái tên tẻ nhạt của Paranormal Particles (Hạt vật chất Dị thường). Đó là những hợp chất được tìm thấy trong cấu trúc di truyền của các entity đầu tiên bị tiêu diệt và nghiên cứu bởi Tổ chức 440. Lấy tất cả mọi thứ tôi vừa nói về Ether ở trên và áp dụng vào P-Particles. Cũng cần lưu ý là Ether đến từ một dimension và P-Particles đến từ một dimension hoàn toàn khác, giống như các quần xã sinh vật khác nhau sản sinh ra các động vật khác nhau. Còn về cách thức chúng được phát hiện, thì nó giống như phát hiện bức xạ vậy, đó là những hạt vật chất lẽ ra không nên có mặt ở thế giới của chúng ta, và chúng sẽ hiện ra rõ mồn một nếu bạn có công nghệ thích hợp.

" Liệu anh có thể cho chúng tôi biết một vài điều mà anh biết về các dimesion (hoặc bất cứ tên gì mà anh dùng để gọi nó), nơi mà các entity đó đến từ, và có thể thêm một vài điều về chính các entity đó nữa? "

Như một sự tiếp nối của hai câu hỏi ở trên, tôi sẽ nói rằng E-byss là một entity đến từ dimension có liên quan tới Ether. The Lightning Man, The Man in the Corner, và Omega thì đến từ dimension liên quan tới P-Particles. Volos đến từ một dimension không xác định. Jack thì.. phức tạp hơn. Tulpa và bất cứ điều gì được tạo ra bởi Tulpa dường như được bắt nguồn từ chính dimension này. Trái Đất A là một dimension song song có thể giao cắt với dimension này tại các thời điểm khác nhau, điều đó cho phép một cá nhân có thể di chuyển qua lại hoặc cho phép nhiều thứ rò rỉ từ plane này sang plane kia.

" Có phải entity Jack từ bài post của anh thực sự là Jack the Ripper? "

Hắn ta là nhiều" thứ "khác nhau, được biết đến với nhiều tên gọi khác nhau, và Jack the Ripper là một trong số những cái tên đó.

" Về Mannequin, tôi tò mò muốn biết, bởi vì họ đã chết, liệu cơ thể họ có thối rữa hay không? Hoặc một điều gì đó kiểu như mất sắc tố màu khiến họ có một màu xám? Khi tôi xem xét lại, có vẻ là họ gần như bất khả xâm phạm, không thể bị thương tổn, bởi chỉ có lửa mới tiêu diệt được họ. Một câu hỏi khác là: Có phải các Mannequin là zombie cấp cao? Sẽ rất là thú vị nếu có một quân đội nào đó biết về những kiến thức như này và tạo ra một đội quân gồm những sinh vật đó.. "

Sự tồn tại của các Mannequin thách thức tất cả những suy nghĩ" thông thường "về undead (xác chết sống lại). Chúng có khả năng chịu đựng được các tổn thương vật lý và bị đốt cháy như undead thông thường, nhưng cơ thể chúng tự nó có khả năng bảo quản bản thân cho giống với ngoại hình của chúng tại thời điểm tử vong. Không có sự mục ruỗng, không có lớp da thối rữa. Tôi cho rằng chúng giống với một kiểu kết hợp giữa zombie và ghost (hồn ma), hơn là zombie cấp cao.

" Có phải tất cả các entity được phát hiện bởi các tổ chức đều "độc ác"? "

Không phải tất cả đều" độc ác ". Các Angel, các vị thần và spirit lương thiện, các entity thực sự mong muốn giúp đỡ con người.. họ đều tồn tại.

" Cơ hội mà một người bình thường có thể sống sót sau một cuộc tấn công từ một entity là bao nhiêu? "

Phụ thuộc vào entity tấn công. Chẳng hạn như The Man in the Corner sử dụng bẫy. Một khi bạn đã ở trong cái bẫy của nó, bạn gần như là chết chắc rồi. Nhưng nó chỉ tấn công những người xâm phạm hoặc đi lạc vào khu vực mà nó cư ngụ, đặt bẫy. Tránh xa căn nhà đó, là tránh được nguy hiểm.

E- byss và Lightning Man chưa bao giờ trốn thoát, theo những gì tôi biết. Ít nhất tình trạng đó cũng không phải là vĩnh viễn. Volos sẽ phá hoại và giết chóc khi nó có cơ hội. Jack đã từng phạm sai lầm trong quá khứ và để cho nạn nhân trốn thoát nhưng.. uhm, hắn ta đã có rất nhiều thời gian để hoàn thiện kỹ thuật của mình. Các Operative thông minh có nhiều cách thức đối phó với entity, và không phải bao giờ cũng cố gắng giết chết chúng. Nguyên tắc chủ chốt là bạn tuyệt đối không nên chạm trán với một entity.

" Cái gì đã tấn công Secrets? Theo như tôi biết, không có entity hoặc vũ khí đã biết nào có khả năng "thay đổi ký ức" mà không gây ra bất kỳ tổn thương nào trên cơ thể như vậy. "

Tôi đã nghiên cứu chuyện này, và tôi tin rằng lý do mà cả bạn và tôi không thể xác định được loại công nghệ đó, là bởi nó không bắt nguồn từ dimension này. Tôi nghi ngờ Tổ chức 440 ở Trái Đất A là kẻ đã tấn công Secrets. Và nếu bạn đang tự hỏi tại sao họ lại làm thế thì tôi có thể nói rằng Tổ chức 440 ở Trái đất-A và bản thân tôi đã có.. nhiều cuộc đụng độ thù địch trong quá khứ.

" Tôi muốn có một danh sách hướng dẫn người ta phải làm thế nào để chống lại các entity. Tôi nhận ra rằng đó có thể là một danh sách rất dài. Chúng ta đã có một ít thông tin về cách mà Tổ chức 440 chiến đấu chống lại một số entity nhất định.. nhưng tới giờ thì lượng thông tin đó không phải là nhiều nhặn gì. Hãy chia sẻ những kiến thức mà anh có, nói cho chúng tôi biết liệu nước thánh và muối chỉ là đồ vớ vẩn và chỉ có sức mạnh mà chúng ta tin rằng chúng có, hay là không có chút sức mạnh nào. Hoặc những kiến thức mà không ai biết. Tôi muốn biết làm thế nào để chống lại, thậm chí tiếp cận và chạm trán các entity. Tôi muốn một danh sách về tất cả các loại entity chủ yếu và những điều cần chú ý nếu muốn làm tổn thương chúng, chỉ rõ những loại mà ta chỉ có thể làm một việc duy nhất là tránh xa bởi ta sẽ gặp rắc rối lớn nếu chạm trán chúng. Chúng ta hiện đang dừng ở Hồ sơ số 8, và tôi sẽ thành một ông lão già nua trước khi đọc hết tất cả các hồ sơ, khi mà hồ sơ cuối cùng được post lên. Tôi muốn một bản tóm tắt về tất cả các entity, sức mạnh và điểm yếu của chúng, giống như trong hồ sơ gần đây nhất có đề cập đến việc các entity có liên quan tới điện thì bị suy yếu bởi đạn từ tính. "

Nhằm làm danh sách mà bạn yêu cầu gọn đi nhiều, tôi khuyên bạn nên tìm hiểu về các câu chuyện dân gian, chuyện cổ tích, truyền thuyết, thần thoại, và những thứ tương tự. Những câu chuyện về minotaur, nyphm, fairy, demon, devil.. tất cả đều dựa trên các entity có thật. Những biện pháp để chống lại chúng được nêu trong các câu chuyện đó cũng thường đúng nữa. Lời khuyên của tôi là phải biết động não, ví dụ như nếu bạn gặp phải một cái gì đó có thể bắn ra lửa, thì hãy dập tắt nó bằng nước. Tôi khuyên bạn nên cực kỳ thận trọng với các entity có khả năng teleport. Thông thường các entity đó không thể bị tổn thương trong plane của chúng ta, và bạn nên chạy đi thì hơn. Cũng áp dụng biện pháp đó với các entity có sức mạnh tương tự như quyền năng của thần thánh. Còn về phần lớn những gì mà bạn yêu cầu, nó sẽ đòi hỏi rất nhiều thời gian của tôi để có thể trả lời đầy đủ. Tôi sẽ bắt đầu thu thập thông tin ngay từ bây giờ để có thể tiết lộ vào một ngày nào đó trong tương lai.

" Tattle, chuyện quái gì đang xảy ra đây? "

Một câu chuyện. Một cuộc chiến tranh. Mộtc chuyện vớ vẩn kiểu kiểu như Game of Thrones.

Tại sao? Liệu việc tiết lộ những thông tin như thế tại thời điểm này đều đã được lên kế hoạch, tính toán từ trước? Hay anh có một động cơ khác bên cạnh việc tiết lộ những thông tin này, Tattle?

Tôi đã phải chờ cho Secrets lớn lên thành một người như cậu ấy bây giờ.

" Secrets có gặp nguy hiểm không, anh có gặp nguy hiểm không? "

Tất cả mọi người luôn luôn trong tình trạng nguy hiểm. Secrets đang ở trong tình trạng nguy hiểm hơn một chút so với hầu hết các bạn, nhưng tôi đảm bảo rằng cơ hội để cậu ấy bị phát hiện rằng đã chết vào ngày mai là rất mong manh. Tuy nhiên tôi thì khá an toàn, cảm ơn vì đã hỏi.

" Tính đến những nỗ lực mà ai hoặc cái gì đó đã bỏ ra để "xóa bỏ ký ức" của Secrets, xét đến khả năng là anh không làm chuyện đó, và đặc biệt là giờ đây khi mà anh đã lộ diện, xuất hiện nhiều lần, điều đó ám chỉ rằng một người nào đó hoặc một cái gì đó đã biết về các hành động của anh, và không đồng ý với các mục tiêu mà anh hướng đến. Thứ đã xóa bỏ ký ức của Secrets, cho dù kẻ đó là tốt hay xấu, chắc chắn cũng có thể làm điều tương tự với anh. Hoặc kẻ đó có thể xóa bỏ ký ức của cả hai người trong lần tiếp theo. Làm thế nào mà anh có thể bảo vệ Secrets trong trường hợp đó, làm thế nào để chúng tôi biết rằng anh có thể tự bảo vệ mình nếu anh không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra trong lần vừa rỗi khi Secrets bị mất ký ức? Anh có nghĩ rằng có thể anh cũng đã "quên" một điều gì đó quan trọng? "

Tôi hoàn toàn chắc chắn rằng không có thứ gì trong dimension này biết về Secrets. Thật đáng tiếc là tôi đã không dự đoán rằng một kẻ thù cũ có thể xuất hiện. Nếu thủ phạm là Tổ chức 440 ở Trái Đất A như tôi nghĩ, thì các biện pháp mới mà tôi thiết lập sẽ bảo vệ cậu ta. Nếu tôi sai và đó là một cái gì đó khác, thì các biện pháp khác mà tôi thiết lập cũng vẫn sẽ bảo vệ cho cậu ta. Còn về việc tôi làm thế nào để bảo vệ cậu ấy, kế hoạch của tôi là giết chết bất cứ ai và bất cứ thứ gì nguy hiểm lại gần Secrets. Đơn giản và hiệu quả. Và trí nhớ của tôi vẫn còn tốt, cảm ơn.

" Mục đích của anh là gì, Tattle? "

Giống như bất cứ ai khác, mục đích của tôi là sống. Tồn tại.

" Anh có đáng tin không? "

Vậy bạn có đáng tin không?

" Có phải anh là một phần của một thử nghiệm nào đó? "

Không.

" Tattle, có phải anh là đứa trẻ đã trốn thoát trong dự án Hysteria? "

Tôi không phải đứa trẻ đó.

" Có phải anh đã làm việc cho một trong các dự án đó? "

Không.

" Tôi thích cách mà tên của anh và Secrets có ý nghĩa đối lập nhau (một tattle tale là một người hay mách lẻo và làm lộ các bí mật - còn Secrets có nghĩa là bí mật). Tattle, có phải anh đã từng tiếp xúc với các cá nhân phi thường trong dự án Hysteria, hay anh chính là một trong số họ? Anh có thể đảm bảo an toàn cho Secrets không và nếu có, thì anh làm thế nào? "

Tôi nghĩ rằng mình đã chọn một cái tên khá thú vị, rất vui là bạn cũng thấy thế. Cá nhân tôi đã từng gặp một vài Operative trong Dự án Hysteria mà bạn đã đề cập, nhưng tôi không phải là một trong số họ. Và kế hoạch của tôi để bảo vệ Secrets là giữ cho cậu ấy không bị phát hiện. Nếu việc đó thất bại thì tôi có kế hoạch giết bất cứ ai và bất cứ thứ gì nguy hiểm lại gần Secrets.

" Liệu anh hay Secrets có thể sử dụng Tulpa theo cách như đã được trình bày trong Hồ sơ số 9 hoặc bất kỳ cách thức nào khác? "

Về mặt kỹ thuật thì bất cứ ai cũng có thể sử dụng Tulpa nếu có đủ sự tập trung. Mặc dù vậy, cả Secrets và bản thân tôi đều không phải là chuyên gia trong việc đó.

" Tattle, anh là một entity hay một con người bình thường, hay là hai giả thiết đó đều không hoàn toàn đúng? Tôi tự hỏi điều này bởi vì Secrets đã bị tấn công bởi một entity, và anh đã ngăn nó lại. Đó là chưa xét đến thực tế rằng bất kỳ entity nào bám theo Secrets đều chuốc lấy cái chết. Vì vậy, theo tôi, hoặc là anh có thể tiếp cận được với công nghệ của Tổ chức 440, hoặc anh là một entity, hoặc anh là một phần của một số thí nghiệm trên con người được thực hiện bởi Tổ chức 440. "

Một trong ba ý kiến trên của bạn là chính xác. Chúc vui trong việc tìm hiểu xem ý kiến đó là ý kiến nào.

" Tôi biết rằng anh không thể biết được tôi là ai, bởi tôi chỉ gián tiếp biết đến Tổ chức 440, nhưng tôi tò mò về vai trò của anh trong toàn bộ chuyện này. Anh là cái gì? Một thí nghiệm lỗi? Một sản phầm thử nghiệm vượt ngoài tầm kiểm soát? Một binh sĩ / tù nhân / giáo sư khó chịu với Tổ chức 440? Bất cứ ai có liên quan tới Tổ chức 440 đều có một sự oán giận, ác cảm ở mức độ này hay mức độ khác. "

Trường hợp của tôi thì khá phức tạp. Và tôi có một mối hận thù. Tôi khuyên bạn nên tránh khỏi bất cứ ai đã cung cấp cho bạn thông tin. Tôi không thích những sự cố xảy ra đúng vào lúc kế hoạch sắp được hoàn thành, trừ khi tôi có thể kiểm soát chúng.

" Vai trò của anh trong toàn bộ chuyện này là gì? Anh có bất lỳ liên hệ nào với Tổ chức 440 hay không? Có phải anh đang giúp đỡ Secrets? "

Vai trò của tôi là trở thành tác giả của chuyện này. Tôi thực ra có liên hệ với Tổ chức 440 theo một cách thức, hình dạng, hoặc hình thức nào đó.. phần lớn là nỗi oán hận. Và sẽ chính xác hơn khi nói rằng Secrets đang giúp đỡ tôi.

" Anh thu được gì từ việc bảo vệ Secrets, và từ việc giúp cậu ta kể cho chúng tôi về những hồ sơ này? "

Sự trả thù.

" Anh có phải là một phần trong tâm trí của Secrets? Có phải anh là một sự biểu hiện của tâm trí Secrets có liên quan tới 440 và anh đang ngăn không cho họ tới gần Secrets? Có phải anh ở đây để giữ an toàn cho Secrets.. hay anh là một mối nguy hiểm chỉ đơn giản là đang giở trò với cuộc sống của Secrets? "

Bạn đã đoán đúng một điều trong trò hỏi-đoán vừa rồi của bạn. Còn về tôi, thì tôi hoàn toàn tách biệt với Secrets, và chắc chắn là tôi không muốn cậu ta chết.

" Tattle, dường như anh có những hiểu biết sâu sắc về các hồ sơ này. Có phải vì anh là một trong những đối tượng tham gia vào thử nghiệm hoặc bởi vì anh là một trong những nhà nghiên cứu làm việc cho các dự án đó? Nếu một trong hai suy đoán trên là đúng, thì làm thế nào mà anh có thể tự do giúp Secrets đăng tải những hồ sơ này? Anh tự bảo vệ mình bằng những phương pháp nào? Liệu Tổ chức 440 vẫn còn hoạt động? "

Tôi sợ rằng tôi đã làm bạn thất vọng bởi tôi không phải là một đối tượng hay một nhà nghiên cứu. Tôi đảm bảo với bạn rằng các biện pháp mà tôi thiết lập sẽ giữ cho tôi sống sót trong một khoảng một thời gian rất, rất dài.

" Tại sao anh lại chọn Secrets? Các file đã được đặt ở đó bởi một ai đó (mà tôi đoán là anh) và sau đó thì bị gỡ đi sau khi Secrets tìm thấy chúng, bởi vì tôi đã tìm kiếm trong nhiều giờ và không thể tìm thấy bất kỳ dấu vết gì. "

Thực ra tôi chính là người đã gài các file vào chỗ đó, nơi mà Secrets có thể tìm thấy chúng. Còn về lý do tại sao tôi lại chọn cậu ấy, thì nó chỉ đơn giản là vấn đề quen biết và vấn đề tình cảm.

" Điều quan trọng nhất mà tôi muốn biết từ Tattle là.. tại sao lại kể về các hồ sơ cho chúng tôi, những người ngẫu nhiên mà anh không quen biết trên internet? "

Because everyone likes a show (Bởi vì tất cả mọi người đều thích một vở diễn hay).

" Với tất cả những thông tin đang được tung ra cho chúng tôi.. Anh muốn chúng tôi phải làm gì với nó? Theo tôi thấy thì dường như chúng tôi khá là yếu ớt trước những sinh vật dị thường đó. "

Lưu giữ, ghi nhớ, và chia sẻ các thông tin đó. Hiện giờ thì chỉ cần công nhận các thông tin đó thôi.

" Ai là người đàn ông đằng sau cái tên 'Tattle'? Có phải anh là Secrets từ Trái Đất-A? Sau khi phân tích và tìm hiểu những thông tin trong các hồ sơ, có vẻ như anh không tới từ thế giới này. Làm sao mà anh biết về tất cả những chuyện này? Tôi hiểu rằng có những hồ sơ và những thứ tương tự thế tồn tại, và có lẽ là anh đã đọc hết về chúng, nhưng dường như là anh còn biết nhiều hơn thế. Những thứ mà hiện giờ anh đang giấu không cho chúng tôi biết. "

Ai nói tôi là một người đàn ông? Và tôi không phải là Secrets trong bất kỳ trường hợp hay cách thức nào, tôi khẳng định đấy. Giấu các bí mật? Tôi ư? Chắc chắn bạn đang đùa.

" Có phải anh đến từ plane và dòng thời gian này? "

Lúc này thì bạn đã đi thằng vào vấn đề rồi đấy. Câu trả lời là không.

" Có chuyện gì với Trái Đất A vậy? "

Thực tế là có rất nhiều chuyện.

" Câu hỏi cho Tattle, liên quan đến Trái Đất và Trái Đất-A, Trái Đất mà chúng ta đang ở ngay lúc này là Trái Đất nào, và Secrets ở Trái Đất phiên bản kia có bất kỳ liên hệ gì với Tổ chức 440 hay không? Có phải đó là lý do mà anh chọn Secrets? "

Hiện giờ chúng ta đang ở phiên bản Trái Đất đơn giản, xưa cũ. Còn về chuyện kia, câu trả lời là có. Ở Trái Đất A, Secrets có liên quan tới Tổ chức 440.

" Với những gì chúng ta biết về Tổ chức 440.. họ rõ ràng có sở hữu những sinh vật đột biến / siêu nhiên / dị thường và có thể kiểm soát ý chỉ của chúng (trong một số trường hợp), tới mức mà Tổ chức 440 có thể bảo đối tượng thử nghiệm của họ phải làm gì. Có vẻ như họ đang xây dựng một đội quân đông đảo gồm những sinh vật siêu nhiên trong một môi trường đặt dưới sự kiểm soát, rất giống với điều mà Walter Bishop và William Bell đã làm trong series phim truyền hình Fringe. Câu hỏi đầu tiên là tại sao? Tôi hiểu rằng lý do bảo vệ chúng ta khỏi các sinh vật siêu nhiên khác nghe có vẻ hợp lý - nhưng nếu điều đó là thực sự, thực sự cần thiết thì tôi nghĩ rằng chúng ta phải biết về điều đó rồi. Vậy nên, tất cả chuyện này là gì?

Tổ chức 440, với sức mạnh và khả năng kiểm soát như vậy, thật là điên khi nghĩ rằng các loại thông tin mà chúng tôi đang thấy ở đây chỉ đơn giản là bị "rò rỉ". Một ai đó phải biết về nó, và tôi nghĩ rằng người đó chính là anh, Tattle. Có vẻ hơi ngớ ngẩn để nói như vậy, nhưng từ quan điểm của người đọc, tôi thấy anh là kẻ chủ mưu. Đối với tôi, anh là một người có động cơ bí mật. Một người với đạo đức ngay thẳng nhất, một người muốn làm những điều tốt đẹp với những thông tin thế này, sẽ không chỉ tự do tiết lộ thông tin một cách công khai. Điều này khiến tôi nghĩ rằng Tổ chức 440 đó, và anh, đang cần người. Những người thích hợp. Những người có tâm trí cởi mở và dễ bị tác động để sử dụng như các đối tượng có thể khiến dự án thành công. Trong trường hợp đó, sẽ thật vô lý nếu cứ kể cho tất cả mọi người về Tổ chức 440, anh sẽ cần một phương pháp tuyển chọn, một bộ lọc thích hợp. Phải chăng chúng tôi (những người đọc trên nosleep) chính là các đối tượng thí nghiệm trong một thử nghiệm khác? Có phải Tổ chức 440 sử dụng sự "rò rỉ" này như một phép thử tinh vi hay một cái gì đó tương tự? Có phải anh đang sử dụng các hồ sơ này nhằm thu hút chúng tôi, và sau đó sử dụng những khả năng của các đối tượng hiện tại của anh hoặc các phương pháp khác để tìm ra chúng tôi? Không phải bất kỳ một người đọc nào ở đây cũng sẽ biết nếu một người đọc khác đột nhiên biến mất.

Tôi hy vọng rằng một vài ý kiến này của tôi làm cho tất cả mọi người đang đọc các hồ sơ này lưu tâm suy nghĩ về mục tiêu thực sự mà tổ chức đó đang theo đuổi. Rất nhiều người có vẻ tin tưởng Tattle theo cách này hay cách khác, bởi sự xuất hiện của anh ta khiến một series truyện vốn đã rất phong phú trở nên thú vị hơn. Tổ chức đó dường như cảm thấy cần phải bảo vệ chúng ta, và quan trọng hơn là tự bảo vệ cho chính nó. Họ sẽ ngẫu nhiên bắt cóc người từ bất cứ nơi đâu và bất cứ lúc nào nếu điều đó phù hợp với nhu cầu của họ. Tôi có thể hoàn toàn đúng 100% về chuyện này và sẽ biến mất vào ngày mai, và tôi không chắc rằng liệu bất cứ ai ở đây có thể nhận ra sự biến mất đó. Thật đáng sợ, đúng không?

Edit: Ngoài ra, tôi quên hỏi. Cô gái được cho là có thể thay đổi trọng lực đã có thể bay hay chưa? Và cô ấy vẫn còn độc thân chứ? Như anh có thể thấy rõ, tôi đang hỏi những câu hỏi khó nhằn, trực diện và nhạy cảm. "

Liệu chiến tranh có bắt buộc phải diễn ra một cách cao thượng hay không? Liệu Tổ chức 440 có bắt buộc phải nói với tất cả mọi người về những gì họ đang làm hay không? Không. Những chuyện bí mật luôn luôn diễn ra. Những chuyện ích kỷ, bí mật. Còn về cái.. thuyết âm mưu của bạn, tại sao lại đối chất với tôi? Tôi thừa nhận rằng tôi có thể tìm ra bạn và làm nhiều chuyện, nhưng tôi thành thật không có hứng thú gì với việc làm tổn thương bạn cả. Và để trả lời cho câu hỏi quan trọng nhất của bạn.. lần cuối cùng mà tôi nhìn thấy Dreamer, cô ấy đã bị mất một nửa hộp sọ, một cánh tay và một nửa thân dưới. Và tôi có thể có liên quan chút ít tới chuyện đó. Có muốn tôi sắp đạt một cho bạn cuộc hẹn với cô ấy không?

" Nếu Tổ chức 440 vẫn đang hoạt động, họ có biết về bất kỳ mối đe dọa hiện tại nào tới nước Mỹ không, và nếu có, thì những mối đe dọa đó ở đâu? "

Những mối đe dọa có ở khắp mọi nơi. Các mối đe dọa từ con người, các mối đe dọa từ các dimension khác, các mối đe dọa từ thời gian..

" Liệu Tổ chức 440 có biết về Secrets? "

Không.

" Tôi đã tìm kiếm rất kỹ về Tổ chức 440 mà không thu được kết quả gì cả. Liệu có bí quyết nào không? "

Có đấy, đi tìm một entity. Tổ chức sẽ sớm xuất hiện thôi.

" Có phải Tổ chức 440 đang lập kế hoạch khởi phát chiến tranh với Trái đất A hoặc với phiên bản 440 của Trái Đất A? "

Chẳng phải như vậy là quá tham vọng với họ hay sao?

" Có bất cứ điều gì đáng nói xảy ra trong Tổ chức 440 ngay lúc này mà anh biết hay không? Hầu hết các hồ sơ nói về các sự kiện diễn ra cách đây rất lâu, và sẽ thật tốt nếu biết được gần đây họ đang làm gì. "

Một số chuyện khá nghiêm trọng đã xảy ra một vài năm trước.. Tôi sẽ cho bạn biết sớm thôi.

" Chính xác thì mục đích của Tổ chức 440 là gì? "

Nghiên cứu những thứ bí ẩn, và bảo vệ nước Mỹ khỏi chúng.

" Tổ chức 440 tuyển dụng người như thế nào? "

Thông thường họ sẽ cung cấp công ăn việc làm cho những người liên quan tới các cuộc đối đầu với entity ở quy mô lớn. Tôi tin rằng một phần năm dân số của Rainston đã được tuyển dụng vào ngày Tổ chức chuyển dời Căn nhà Villier đi bằng máy bay. Trong những trường hợp khác thì họ sẽ tuyển chọn lính đánh thuê, những người giỏi nhưng không còn được trọng dụng từ nhiều lĩnh vực khác nhau, hoặc là những người giỏi nhất và thông minh nhất, nếu họ có thể thuyết phục được.

" Liệu Tổ chức 440 có liên quan đến "Nightmare Hall" ở căn cứ quân sự Dulce? Nếu đúng như vậy, (và nếu anh có thể trả lời) tại sao lại cần phải lai giống chéo / thử nghiệm trên con người? "

Một chính phủ khác điều hành chương trình đó.

" Tổ chức 440 có thường xuyên hối lộ hay sử dụng các biện pháp khác để buộc nhân chứng và những người liên quan phải giữ im lặng hay không? Cần phải có một số tiền rất lớn được chi ra để giữ bí mật như vậy. Và khi anh thực hiện bước cuối cùng trong kế hoạch phát tán thông tin này, anh sẽ sử dụng các phương tiện truyền thông đại chúng chứ? Hay là cả những người đó cũng đã bị 440 hối lộ rồi? Câu hỏi cuối, anh có thích bánh quế hay không? "

Điều đó còn phụ thuộc vào bản thân người chỉ huy nhiệm vụ, nhưng hầu hết họ đều muốn giảm thiểu thương vong tới mức tối đa. Tổ chức 440 vẫn còn được cung cấp một lượng tiền đáng kể từ kho bạc nước Mỹ. Cũng phải nói thêm rằng Tổ chức sở hữu nhiều hơn một công ty lớn. Tiện thể, bạn đã lầm rồi. Tôi đã và đang phát tán những thông tin này tới bạn đấy thôi. Tôi không có ý định phát tán những thông tin này xa hơn, vượt ra ngoài phạm vi những nơi mà bạn sẵn sàng chia sẻ nó. Tôi có thể thưởng thức một chồng bánh quế nếu có tâm trạng phù hợp.

" Tôi muốn hỏi Tổ chức 440 là cái gì? Có phải họ vẫn đang hoạt động? Phải chăng Tổ chức đó có trụ sở tại Mỹ? "

Tổ chức 440 là một nhóm được chính phủ tài trợ, thành lập một thời gian khá lâu trước đây để chống lại những điều huyền bí, dị thường. Họ có trụ sở tại Mỹ, nhưng vẫn có thể thực hiện các hoạt động bên ngoài phạm vi nước Mỹ. Họ vẫn còn đang hoạt động.

" Tôi khá là tò mò muốn biết Tổ chức 440 thuộc chi nhánh khoa học / quân sự nào, và làm thế nào mà họ chọn được các đối tượng thí nghiệm? "

Về mặt kỹ thuật thì Tổ chức 440 không phải là một chi nhánh khoa học hay quân sự của chính phủ. Nó giống như CIA hay FBI.. chỉ bí mật hơn một vài cấp độ. Còn về các đối tượng thí nghiệm, rất nhiều người được lựa chọn bởi họ có kinh nghiệm sống độc đáo, hoàn cảnh sống khác biệt, hoặc các vấn đề sức khỏe khác nhau. Nếu người đứng đầu một dự án cảm thấy rằng một loại đối tượng nhất định là hết sức cần thiết cho thử nghiệm, thì sau đó những cá nhân như vậy sẽ được chuyển tới. Ngoài ra họ cũng sử dụng các tình nguyện viên từ chính trong Tổ chức.

" Không chắc là điều này đã được hỏi hay chưa, nhưng thôi kệ, tôi vẫn sẽ viết ra câu hỏi. Tattle, liệu anh có biết về nguồn gốc / lịch sử của Tổ chức 440 và The Zones, cũng như tên của bất kỳ cá nhân với vai trò chủ chốt nào có liên quan? Các tổ chức này được tài trợ như thế nào? "

Tôi biết là Tổ chức 440 được thành lập dưới một cái tên khác vào một khoảng thời gian nào đó trong những năm 1800. Thuật ngữ Tổ chức 440 bắt đầu xuất hiện vào tầm cuối những năm 40 của thế kỷ này. Còn về những người trọng có liên quan.. uhm, Hoffer, Hastings, một nhóm người cấp cao mà tôi không biết thông tin về họ, và các nhà nghiên cứu chủ chốt nhất. Về The Zones thì tôi gặp nhiều khó khăn để tổng hợp thông tin hơn. Tôi hoàn toàn không biết thời điểm mà mỗi quốc gia châu Âu riêng lẻ thành lập Chi nhánh Nghiên cứu Paranormal của riêng họ, nhưng sự thành lập của phần lớn các Zone diễn ra vào khoảng những năm 1970. Đức và Vương quốc Anh có vẻ là hai nước dẫn đầu The Zones. Về vấn đề tài trợ, Tổ chức 440 lấy tiền từ Kho bạc Hoa Kỳ, cũng như từ việc sở hữu một số công ty quy mô lớn. Tại thời điểm này, The Zones được chính phủ hỗ trợ hoàn toàn về mặt tài chính.

" Có bao nhiêu căn cứ của Tổ chức 440 trên thế giới và đâu là trung tâm chính của chúng? Tổ chức 440 đang chuẩn bị cho điều gì? Có một vài dự án đã được phát triển có thể cung cấp cho họ những chiến binh mạnh mẽ. Tôi thấy rằng các quốc gia chỉ làm điều đó khi họ lo sợ về một cuộc chiến tranh. Tổ chức 440 làm việc như thế nào? Làm thế nào mà họ tuyển chọn được các nhà nghiên cứu và những thứ tương tự?"

Tôi không chắc chắn lắm về số lượng chính xác của các căn cứ. Con số đó có thể rất thấp như bảy hoặc cao như bốn mươi. Các trung tâm chính của Tổ chức đều nằm ở Hoa Kỳ. Tôi tin rằng tổ chức 440 đang chuẩn bị cho một cuộc đụng độ quy mô với The Zones, Omega, Trái đất A, hoặc một số đối thủ lớn khác. Tổ chức hoạt động giống như một sự kết hợp giữa quân đội và việc kinh doanh. Việc tuyển chọn các nhà nghiên cứu rất khác nhau trong từng trường hợp cá nhân, nhưng thường thì Tổ chức sẽ chọn ra các nhà nghiên cứu trẻ có tiềm năng và cung cấp cho họ các khoản tiền lớn và mức lương cao nhằm đổi lấy một hợp đồng kéo dài vĩnh viễn tới hết đời.

Và đó là những gì tôi đã chọn để trả lời trong lần Q&A đầu tiên này. Muốn nói chuyện với tôi ư? Các bạn có mười hai giờ cho đến khi Secrets quay trở lại và thấy chuyện này. Nhớ làm cho cuộc đối thoại với tôi có giá trị. Hoặc không. Tôi cũng thích những câu đùa ngớ ngẩn nữa.

Còn một chủ đề khác mà tôi muốn đề cập tới. Secrets có một câu hỏi ở Hồ sơ số 5 và đây là câu trả lời của tôi: Nhận các sự giúp đỡ và bắt đầu lập một trang wiki. Mọi thứ đang bắt đầu trở nên phức tạp hơn và tôi biết rằng các bạn rất khó chịu khi phải đọc toàn bộ những hồ sơ dài chỉ để thu lấy chút ít thông tin. Cho nên.. hãy lập một wiki cho những ai muốn đi xa, hơn là chỉ đọc để tìm kiếm cảm giác sợ hãi. Tôi có nhiều cách để bảo vệ cho trang web khỏi bị phát hiện, do đó mà ít nhất thì các bạn cũng không phải lo lắng về điều đó.

Rất nhiều người trong số các bạn dường như có biết về một vài entity và mong muốn được đọc nhiều hơn về chúng. Nếu các bạn bắt đầu gửi các yêu cầu đó cho Secrets, tôi có thể làm theo yêu cầu của bạn bằng cách di chuyển một hồ sơ có liên quan tới entity đó lên top đầu trong kế hoạch đăng tải các hồ sơ.

Hãy cảnh giác, và nhớ, NoSleep.. không ai được an toàn.

EDIT: Thời gian của tôi ở đây đã hết. Tôi rất thích các cuộc trò chuyện mà tôi đã có ngày hôm nay. Chúng ta sẽ còn liên lạc.

- Tattle

Edit: Secrets đây. Uh, tôi đăng nhập và thấy cái này. Có một chút khó chịu vì tôi đã bỏ lỡ phần Q&A nhưng tôi vẫn còn sống. Bây giờ tôi đang xem qua toàn bộ cái này và tôi đoán là chúng ta sẽ gặp lại vào ngày mai để xem những thông tin mà mọi người có được là gì.
 
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Hồ sơ số 11.1: Căn phòng số 184

hRHuKXP.png


Hồ sơ: 011-300

Ngày: 5/10/1998

Địa điểm: Detroit, Michigan

Đối tượng: Nhiều người khác nhau

Entity: Phòng 184 / Những thứ bên trong căn phòng.

Cuộc phỏng vấn với sĩ quan cảnh sát Gary Nesbit về phòng 184.

Cấp trên đã lệnh cho tôi phải chia sẻ những gì tôi biết về các vụ mất tích và giết người liên quan tới căn phòng 184. Ông đảm bảo với tôi rằng các anh là chuyên gia trong việc xử lý các vụ án như thế, và rằng đây là cách tốt nhất để giải quyết chuyện này. Tôi muốn các anh biết rằng tôi không tin tưởng cái kiểu cách bí mật từa tựa FBI / CIA của mấy người, quá là đáng sợ đối với tôi. Nhưng, tôi muốn chuyện này được giải quyết, vì những người mất tích và những nạn nhân đã chết. Tôi muốn một sự kết thúc cho những rắc rối này, vì bạn bè và gia đình của những nạn nhân đó, và nếu khai báo với các anh là cách tốt nhất để giải quyết chuyện này, vậy thì tôi sẽ chia sẻ những gì tôi biết.

Tháng Mười vừa qua, đã có mười người hoặc một vài nhóm người ở trọ tại căn phòng 184 trong khoảng mười ngày. Tất cả những người đó giờ đang mất tích hoặc đã chết. Tất cả đều xảy ra trong một căn nhà trọ nhỏ bé nằm ở rìa ngoài Detroit, tọa lạc ở "The Rust Bell". Đó là một cái tên nhỏ bé nực cười mà các nhà kinh tế nghĩ ra khi một số nhà máy ở đó đóng cửa do chúng đã trở nên quá tồi tàn hoặc không còn ai sử dụng đến. Nơi đó không phải là một khu vực đông đúc hay đẹp đẽ gì của thị trấn, vì vậy ngay từ đầu tôi đã không hiểu lý do tại sao người ta thậm chí lại chọn ở trong cái căn nhà trọ đó.

Tôi đã điều tra các vụ án liên quan tới Phòng 184 trong nhiều tháng qua, và đã thu thập được tất cả các thông tin, quan điểm, đầu mối, vv. Tôi đã tìm được một vài nhân chứng, vốn là các nhân viên và người dân trong khu vực, những ghi chú còn sót lại và camera của một vài nạn nhân, cùng một bộ các camera ẩn mà chủ nhà trọ đã lắp đặt để nhìn trộm các khách hàng nữ của họ.

Ngày thứ nhất - Cedric Howe

Howe là một tác giả đang gặp khó khăn, đã từng có một số cuốn sách khá thành công, sau đó lại cho ra mắt một vài tác phẩm thất bại, và cơ bản là một cái tên bị liệt vào danh sách đen trong cộng đồng xuất bản. Rõ ràng anh ta ở lại thị trấn để tìm nguồn cảm hứng cho một cuốn sách mới mà anh ấy đang viết.

Người đứng đầu bộ phận tiếp tân cho biết Howe nhận phòng 184 vào khoảng hai hoặc hai rưỡi chiều, và sau đó anh ta đi ra ngoài hết phần lớn thời gian còn lại trong ngày. Chúng tôi tập hợp được một vài nhân chứng, và phát hiện ra rằng thời gian đó anh ấy đang phỏng vấn những người trẻ tuổi trong khu vực, làm tài liệu cho cuốn sách của anh ta. Người ta đoán rằng đó là một cuốn sách gai góc về cuộc sống lang bạt trên đường phố, liên quan tới tụi lưu manh hoặc những thứ tương tự.

Howe trở về phòng 184 tầm tám hoặc chín giờ tối. Các nhân viên tiếp tân cho biết đó là lần cuối cùng mà họ còn nhìn thấy anh ta. Các nhân viên vệ sinh đến vào buổi sáng hôm sau, căn phòng trông như thể nó chẳng được sử dụng chút nào, và họ đoán rằng Howe đã rời đi.

Xác của Howe được tìm thấy mười ngày sau, đó là thời điểm một vài xác chết khác từ Phòng 184 cũng bắt đầu xuất hiện, và cuộc điều tra bắt đầu được tiến hành. Howe bị cắt rời một cách gọn gàng từ cổ theo một đường chéo kéo dài tới hết phần thân trên của anh ta. Hai nửa xác chết của anh ấy được tìm thấy trong một con hẻm cách khoảng hai dặm về phía bắc nhà trọ.

Trên người nạn nhân, chúng tôi tìm thấy một cuốn sổ nhỏ anh ta đã sử dụng để ghi lại thông tin từ các cuộc phỏng vấn của mình. Phần lớn cuốn sổ ghi đầy các chi tiết liên quan tới cuốn tiểu thuyết sắp tới của Howe, nhưng những dòng chữ sau cùng lại là những khoảnh khắc còn sống cuối cùng của anh ta, và đó cũng là một trong những lý do mà các anh được tiếp quản cuộc điều tra này.

Entry cuối cùng trong cuốn sổ của Cedric Howe.

Tôi ghi lại được một vài cuộc phỏng vấn hay ngày hôm nay, nhưng tôi có thể đã tìm thấy một thứ thậm chí còn tốt hơn, ma túy! Cách tốt nhất để biết cảm giác của một kẻ tội phạm nghiện ma túy là như thế nào chính là tự làm cho mình nghiện ma túy. Tôi sẽ giữ cuốn sổ và cây bút của tôi bên mình, và viết ra tất cả mọi thứ tôi nhìn thấy phòng trường hợp tôi quên đi bất cứ điều gì. Cuối cùng tôi cũng có thể thoát ra được khỏi cái tình trạng khốn khổ chết tiệt mà tôi đang mắc vào này.

Có vẻ như một tiếng đã trôi qua và tôi vẫn chưa nhìn thấy hoặc cảm thấy bất cứ điều gì. Liệu có phải là nó chưa phát tác? Hay là tôi miễn dịch với ma túy? Chờ đã, cái đèn đang bắt đầu nhấp nháy, có lẽ đây là những gì tôi đang mong đợi. Lúc này, tôi có một cảm giác thật kỳ lạ. Nó giống như một điểm gở, kiểu như tôi cảm thấy mình đang gặp nguy hiểm. Có lẽ chỉ đơn giản là vì tôi chưa bao giờ dùng ma túy trước đây, và thần kinh hoặc cơ thể của tôi đang phản ứng tiêu cực một chút. Tôi chỉ cần giữ bình tĩnh và nhớ rõ những gì mình đã làm.

Tôi nghĩ rằng tôi có một bad trip (trải nghiệm tồi tệ khi sử dụng ma túy) hoặc một cái gì đó tương tự. Tôi nhìn lên cửa sổ phòng mình, và nó trông như thể có một ai đó đã ở đó. Tôi đứng dậy để xem xét kỹ hơn, và thứ đó trông giống như một đứa bé gái méo mó? Yeah, dùng từ méo mó để miêu tả có vẻ khá là chính xác. Đứa bé khá là mờ nhạt và rất khó để nhìn cho rõ. Tôi nghĩ rằng nó là một ảo giác, một sản phẩm của ma túy.

Oh, bây giờ thì các bức tường đang chảy máu, chắc 100% là chúng đang tuôn máu ra. Chắc chắn đây là một bad trip. Ít nhất thì tôi cũng biết được rằng tất cả chuyện này chỉ là giả, không có thật, tất cả chỉ là một sản phẩm của loại ma túy mà tôi đã sử dụng, kết hợp với những căng thẳng trong cuộc sống của tôi.

Chết tiệt! Làm tôi sợ vãi ra. Tôi đứng lên khỏi bàn làm việc để đi lấy nước và cái đầu mờ nhạt của con bé xuất hiện giữa hai bàn chân tôi, ngước lên nhìn tôi. Tôi nhảy dựng lên và va đầu gối vào bàn làm việc. May mắn là con bé đã biến mất khi tôi nhìn xuống. Những ảo ảnh chết tiệt, thứ ma túy chết tiệt.

Tôi nghĩ rằng mình đang gặp rắc rối nhiều hơn tôi nghĩ lúc đầu. Khi tôi đứng dậy để lấy cái cốc nước đó, tôi cảm thấy một cơn đau ở mắt cá chân. Như đã dự đoán, có một vết bầm tím bao phủ toàn bộ khu vực xung quanh nó. Tôi đã làm trật mắt cá nhân mình khi tôi nhảy lên? Hay có thể đứa bé đó có thật. Không, kết luận như thế thì ngu quá. Tôi không thể tin rằng tôi thậm chí đang viết là một đứa bé gái đáng sợ như vậy thực sự tồn tại.

Có tiếng đập mạnh vang ra từ phòng tắm suốt từ nãy đến giờ. Sẽ là vô cùng đần độn nếu đi tới đó mà kiểm tra xem nó là cái gì. Đầu óc bị ảnh hưởng bởi ma túy của tôi sẽ biến ra một cái gì đó hết sức điên rồ có khả năng làm tôi sợ chết khiếp hoặc một điều gì đó tương tự. Không, tôi sẽ ngồi ngay ở đây, tại cái bàn này. Biết sao không, tiếng đập đã dừng lại rồi. Chắc hẳn là tôi đã xua nỗi sợ hãi ra khỏi đầu mình.

Đứa bé gái đang ngồi trên giường. Nó gọi tên tôi và gợi lại một số ký ức. Nó không còn mờ nhạt như trước, và lúc này thì tôi thực sự nhận ra đứa bé đó, cái tiềm thức ngu ngốc. Quá khứ thì nên mãi là quá khứ thôi. Thực sự bắt đầu nghĩ rằng sử dụng ma túy như thế này này là một ý tưởng tồi.

Đứa bé cứ nõi mãi không dứt về quá khứ. Còn có thứ gì đó ở đằng sau nó trên giường lúc này. Tôi có thể không thực sự nhìn thấy nó nhưng tôi sợ và giờ thì tôi không nghĩ rằng đó là ảnh hưởng của ma túy nữa. Tôi thực sự thực sự sợ hãi.

Cố gắng chạy trốn. Một cái gì đó đập mạnh vào đầu tôi. Mọi thứ mờ dần đi. Choáng váng. Lưỡi dao sắc nhọn.

Entry của Howe kết thúc tại đây.

Rõ ràng Howe đã cảm thấy tội lỗi về một điều gì đó. Tôi đoán rằng nếu chúng tôi trở lại bất cứ thị trấn nào mà anh ta từng cư ngụ và kiểm tra các hồ sơ, chúng tôi có thể tìm thấy một vụ mất tích với nạn nhân là một đứa bé gái, hoặc có thể anh ta chỉ đơn giản là làm bị thương một cô gái tại một thời điểm nào đó trong cuộc đời của anh ta, điều đó khiến cho anh ta có phản ứng như vậy.

Còn về ma túy thì thực tế anh ta không hề sử dụng một chút nào, xác Howe đã được kiểm tra kỹ lưỡng và không có loại ma túy nào được tìm thấy trong cơ thể. Những kẻ bán ma túy cho anh ta nhiều khả năng đã cho Howe đường hoặc một số loại giả dược, và Howe đã nghĩ rằng tất cả những điều kỳ lạ xảy ra là không có thực.

Howe mất tích vào một thời điểm nào đó trong đêm, và người ta không còn nhìn thấy anh ta một lần nào nữa cho đến khi xác chết của anh ấy xuất hiện.

Ngày thứ hai - Andrew Seaburg

Seaburg là một quan chức địa phương. Rất nhiều người ở đây đã biết hắn ta là một tên đểu cáng như thế nào, luôn luôn đổi trắng thay đen, nhận hối lộ, và làm nhiều việc khác tương tự.

Dù sao thì, hắn đã ở lại nhà trọ vào ngày thứ hai trong chuỗi sự kiện liên quan tới phòng 184. Đối với một người ở vị trí của hắn mà lại quyết định ở trọ tại một nơi như thế, tôi cược là hắn ta đang chuẩn bị hẹn gặp ai đó nhằm thực hiện một thỏa thuận đen tối. Trước kia, hắn ta đã từng tham gia vào các hoạt động kinh doanh mờ ám, và tôi tin rằng hắn sắp được trả tiền để làm chuyện đó một lần nữa.

Nhân viên nhà trọ nói rằng Seaburg đã biến mất gần hết thời gian trong ngày, trước khi trở lại vào khoảng 6 giờ tối. Chúng tôi gặp may bởi hắn ta đã bị bám đuôi bởi một phóng viên cấp thấp đang tìm kiếm cơ hội để đăng một tin sốt dẻo. Cậu ta đã theo đuôi Seaburg được một vài ngày, đã kín đáo theo dõi hắn ta và nhìn thấy những gì đã xảy ra trong Phòng 184. Người phóng viên khiếp đảm bởi những gì cậu ta nhìn thấy và biến mất ngay sau đêm đó. Cậu ta đến chỗ chúng tôi một vài ngày sau khi những cái xác bắt đầu xuất hiện. Rõ ràng là xác chết của Seaburg đã xuất hiện trong khu chung cư của cậu ta, và chỉ thế cũng là quá đủ để thôi thúc cậu ta tìm đến chỗ chúng tôi.

Lời khai của người phóng viên về ngày thứ hai.

Tôi đã bám theo Seaburg được một vài tháng trước cái ngày hôm đó. Tôi đã nhận được một lời gợi ý rằng Seaburg đang chuẩn bị cho một vụ thỏa thuận lớn hay gì đó tương tự, và tôi muốn trở thành người duy nhất có được câu chuyện đó. Bằng chứng rõ ràng và không thể chối cãi cho thấy Seaburg là một tên bẩn thỉu như thế nào sẽ là một bước tiến lớn trong sự nghiệp của tôi.

Seaburg đã lên kế hoạch cho cuộc gặp gỡ đó trong nhiều tháng trước khi nó thực sự diễn ra. Những kẻ liên quan phải được chia phần, vị trí gặp gỡ phải được lựa chọn, những thứ mờ ám được trao đổi từ cả hai phía, toàn bộ thỏa thuận..

Tôi theo đuôi Seaburg đến nhà trọ bên đường và cả cuộc hẹn sau đó. Như tôi đã dự đoán, hắn ta hẹn gặp một vài tên tội phạm nước ngoài, những kẻ đang tìm kiếm cơ hội để thâm nhập sâu hơn vào Detroit, tuy nhiên tôi lại thấy có cả người Nga và người Trung Quốc trong số đó. Khá là khác thường bởi tôi không nghĩ là tội phạm ở hai nước đó lại làm việc cùng nhau. Mặc dù vậy, tôi không thể tới được đủ gần để nghe thấy bất cứ điều gì, bởi tôi quan sát từ vị trí cách nơi đó mấy tòa nhà. Dù sao thì, các khoản tiền đã được trao đổi, và Seaburg cũng không bị giết, cho nên tôi tin rằng điều đó có nghĩa là việc đàm phán đã thành công.

Hắn ta đi lòng vòng xung quanh thị trấn một chút, tới một nhà hàng sang trọng và đi đến một sảnh chờ ở một khách sạn trông khá là đắt tiền, trước khi quay lại căn nhà trọ. Tại đó, có một vài người mặc vest đen đến gặp Seaburg, tất cả đều có vẻ rất bí mật. Tôi không biết nội dung của cuộc gặp đó là gì, nhưng có lẽ hắn chơi trò hai mặt với cả đám người Nga và người Trung Quốc. Có lẽ hắn giở trò hai mặt với bất cứ điều gì mà mọi người muốn từ hắn. Tôi không rõ lắm, tôi vẫn không thể tới gần hắn ta được.

Sau khi những người mặc vest đó rời đi, tôi tận dụng cơ hội để di chuyển tới gần hơn một chút. Trời tối dần, tôi đoán là Seaburg có thứ gì đó trong va li mà hắn cần phải để mắt tới, và tôi thấy thật ngạc nhiên là hắn ta quyết định ở lại trong phòng trọ. Seaburg ngồi làm việc tại bàn trong một lúc, và đó là khi tôi bắt đầu nhận thấy những điều kỳ lạ xảy ra trong căn phòng.

Tất cả chỉ là những chi tiết nhỏ nhặt mà tôi không ráp nối lại với nhau ngay từ đầu, như là những cái bóng trong các góc của căn phòng, đèn nhấp nháy, những tiếng thì thầm bí ẩn. Đủ để khiến một ai đó cảm thấy lo lắng và hoảng sợ mà không cần làm cho người đó tin rằng một cái gì đó siêu nhiên đang xảy ra. Tôi có thể khẳng định với các anh rằng Seaburg không hề đế ý thấy bất kỳ một chi tiết khác thường nào, hắn cứ tiếp tục làm việc với đống giấy tờ lấy ra từ chiếc va li.

Trong cái đêm ấy, lần đầu tiên mà tôi biết rằng có điều gì đó không ổn, là khi tôi nhìn về phía cánh cửa phòng tắm. Có một bóng người trong đó và nó chỉ.. uhm, nó có những đặc điểm mà ngay lập tức làm cho tôi tin rằng nó có thật và không phải là do tôi tưởng tượng ra. Tuy nhiên, nó không nhìn hướng về phía tôi, đầu của nó quay về phía Seaburg. Nó biến mất một vài phút sau đó, và tôi ngồi im chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tôi cũng bắt đầu chụp ảnh nữa, mặc dù không cái nào trong số chúng cho thấy một hình ảnh gì rõ ràng sau khi đem rửa.

Sau đó, cứ mỗi vài phút, tôi lại thấy cái bóng tiến gần từng chút một tới chỗ Seaburg. Tôi cho rằng khi ấy thì cái thứ đó sẽ làm tổn thương hắn ta hoặc dọa hắn ta phát khiếp, và với tôi thì thế nào cũng ok. Seaburg chắc chắn là một tên khốn bẩn thỉu và hắn xứng đáng nhận lấy sự trừng phạt như vậy. Thêm vào đó, cái bóng chưa bao giờ thể hiện bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy nó biết về sự hiện diện của tôi, điều đó thậm chí còn làm cho tôi cảm thấy an toàn hơn. Cảm giác an toàn kéo dài cho đến khi cái thứ đó để ý tới tôi.

Tôi đang tì thật sát vào cửa sổ, chờ xem bất cứ chuyện gì sẽ xảy đến với Seaburg, thì cái bóng đột nhiên xuất hiện ở mặt bên kia tấm kính, mặt nó tì sát vào cửa số với một biểu hiện rõ ràng của sự giận dữ. Nó nhìn thẳng vào tôi và tôi giật mình bỏ chạy. Khi tôi quay người nhìn về phía cửa sổ, cái bóng đã ở ngay phía sau Seaburg. Sau đó, tôi đi thẳng về nhà và không còn thấy Seaburg hay cái bóng một lần nào nữa. Uhm, tôi không còn nhìn thấy Seaburg một lần nào nữa cho đến khi xác chết của hắn xuất hiện gần chỗ tôi. Tôi sợ rằng có thể cái bóng đang nhắm vào tôi ngay lúc này, và ít nhất thì tôi cũng muốn chia sẻ với các anh những gì tôi biết. Nếu các anh không cần gì nữa thì tôi có kế hoạch rời khỏi thị trấn, không đời nào tôi muốn ở gần cái thành phố này hay cái nhà trọ đó nữa.

Lời khai kết thúc.

Tôi định gặp mặt và trao đổi thêm với người phóng viên, nhưng cậu ta đã biến mất vào ngày hôm sau. Căn hộ của cậu ấy vẫn còn đầy đủ đồ đạc, vì vậy tôi không biết là liệu cậu ta đã bị bắt đi hay là cậu ấy đã rời khỏi thị trấn mà không mang theo thứ gì.

Ngày thứ ba - Gia đình Greene

Gia đình Greene bao gồm William và Mary Greene, cùng với hai đứa con của họ, Matthew và Terry. Họ đến từ vùng khác, ghé lại Detroit để gặp anh trai của William và cùng anh ta tham gia vào một kỳ nghỉ hướng xuống phía nam. William đã dừng lại ở Detroit để làm một chuyến thăm viếng bất ngờ tới chỗ một người bạn, nhưng họ đã ra khỏi thị trấn, gia đình Greenes đành phải ở lại căn nhà trọ và nhận Phòng 184. Chúng tôi biết được những thông tin đó thông qua việc nói chuyện với những người thân trong gia đình họ.

Mary Greene đã mua một chiếc camera để quay lại kỳ nghỉ của gia đình họ, và chiếc camera sau đó đã được tìm thấy cùng với xác chết của cô ấy. Các sự kiện trong đêm đã được quay lại, mặc dù chúng tôi đã phải gửi nó đến các kỹ thuật viên để làm cho đoạn phim trở nên rõ ràng và dễ xem hơn.

Mô tả về các đoạn phim từ camera của Mary Greene.

Camera được bật lên cho thấy các cậu con trai nhà Greene đang chơi và cười đùa ở ghế sau. Ống kính camera quay sang bên, hiển thị William Greene với một biểu hiện thất vọng trên khuôn mặt của mình. Ống kính camera quay lại một lần nữa cho thấy Maria Greene là người giữ máy quay và cô tặc lưỡi một vài lần trước khi bấm nút tắt camera.

Lần quay tiếp theo từ camera cho thấy gia đình Greene đang kéo nhau vào nhà trọ và William đi vào văn phòng chính. Mary nói chuyện với Matthew và Terry, giải thích tình hình hiện tại. Hai đứa trẻ không hề bối rối và William sớm trở lại với một chiếc chìa khóa để mở cửa phòng trọ của họ, Phòng 184.

Các clip kế tiếp từ camera cho thấy gia đình Greene đi tới phòng trọ, lấy ra một vài vật dụng nhỏ mà họ cần từ hành lý, và sau đó quyết định đi ra ngoài ăn tối. Mary quên tắt camera và đặt nó xuống bàn.

Hơn mười phút trôi qua trước khi entity, một hình bóng gầy guộc và mờ ảo, thứ vốn đã đứng trong góc phòng từ trước, mở mắt của nó ra, cho phép anh nhìn thấy nó lần đầu tiên. Sau khi anh đã nhìn thấy entity đó và tua lại đoạn phim, anh sẽ nhận ra là nó đã đứng ở đó từ trước, kể từ lúc nhà Greene vào phòng. (Các nhà nghiên cứu đã xem xét đoạn phim và thử nghiệm với nó ở mức độ cao nhất có thể. Có vẻ như entity đó có thể trở nên vô hình với mắt thường cho đến khi nó cho phép bản thân mình lộ diện. Trên camera, điều này có thể được quan sát thấy, cụ thể là entity đó không hề xuất hiện trước mắt người xem, cho đến khi nó cho phép bản thân mình bị nhìn thấy. Các nghiên cứu về vấn đề này vẫn đang được tiến hành)

Entity bắt đầu loạng choạng bước về phía camera khi nó đột nhiên chuyển sự chú ý của nó vào màn hình. Chiếc camera bị trục trặc tại thời điểm này, những cảnh quay của ba mươi giây tiếp theo hoặc hơn bị mất do nhiễu loạn và sự gia tăng đột biến của màu sắc và tiếng ồn. Khi camera hoạt động bình thường trở lại, một bóng hình to lớn và mập mạp hơn được nhìn thấy, thứ đó đang nhìn chằm chằm vào trong phòng tắm. Đoạn phim thay đổi liên tục giữa hình ảnh bị nhiễu và hình ảnh rõ ràng nhiều lần, trước khi nó bị nhiễu hoàn toàn. Nó cứ như vậy trong khoảng năm phút nữa, và chỉ trở nên rõ ràng trở lại khi gia đình Greene bước qua cánh cửa phòng trọ. Mary nhận thấy camera vẫn còn bật và tắt nó đi.

Camera bật lên cho thấy cả gia đình đang chơi một board game trên sàn phòng trọ. Mary giữ camera trong khi Terry đứng dậy để làm một hành động theo luật của trò chơi. Khi cô ấy nâng camera lên, một đứa bé gái có thể được nhìn thấy đang đứng phía sau phòng tắm với một khuôn mặt phủ đầy các vết thương. Mary thở dốc và làm rơi chiếc camera, nhưng khi cô nhặt lên và cả gia đình tham gia vào việc tìm kiếm thì không có đứa bé gái nào được tìm thấy. Mary coi như đó là kết quả của sự căng thẳng hoặc buồn ngủ, và cả gia đình quyết định đi nghỉ sớm. Mary bảo mọi người vẫy tay chào tạm biệt với ống kính camera trước khi tắt nó đi.

Có một màu xanh lá cây mờ khi camera bật lên và cố gắng tập trung ghi hình trong khi nó sử dụng tính năng quay phim ban đêm vẫn còn nhiều hạn chế của nó. Hình ảnh dần dần trở nên rõ ràng hơn, cho thấy tất cả các thành viên của gia đình Greene đang ngủ. William và Mary đang ngủ trên giường trong khi Matthew ngủ trên một chiếc giường gấp, và Terry thì ngủ trên một chiếc giường tạm thời được tạo ra trên sàn nhà. Không có gì xảy ra ngay sau đó, và một vài phút trôi qua với rất ít hoạt động được ghi nhận. Cơ thể của Terry bắt đầu giật nhẹ, và sau đó một bàn tay hoặc phần phụ của một thứ gì đó có thể được nhìn thấy ở xung quanh chân của cậu bé, từ từ kéo đứa trẻ xuống dưới gầm giường. Khi đầu gối Terry đã ở sâu dưới gầm giường, lực kéo trở nên nhịp nhàng và liên tục hơn, cho đến khi đứa bé biến mất hoàn toàn bên dưới tấm ga phủ.

Vài phút nữa trôi qua, và sau đó Terry bước ra từ phòng tắm. Cử động của nó nhanh chóng, giật cục, và nó di chuyển về phía chiếc giường gấp mà Matthew đang ngủ. Terry đặt tay lên đầu Matthew và hình ảnh bắt đầu bị biến dạng. Sự biến dạng kết thúc và Terry nhìn lên hướng vào ống kính camera trong một khoảnh khắc. Sau đó thằng bé cầm lấy cả hai cạnh giường và đóng sập nó lại, uốn gập cơ thể của Matthew theo cái cách lẽ ra phải khiến đứa nhỏ hét lên trong đau đớn. Matthew vẫn im lặng và Terry kéo chiếc giường trở lại vào trong phòng tắm. Camera chập chờn nhiều lần và tắt hẳn.

Camera bật lên một lần nữa, cho thấy một hình dáng mờ nhạt đứng bên cạnh cánh cửa phòng tắm. Có vẻ như nó đang nhìn về phía chiếc giường, nhưng sự thiếu hụt các chi tiết rõ ràng khiến cho việc khẳng định chắn chắn khá là khó khăn. Cái bóng trườn vào trong phòng tắm, và vài phút trôi qua trước khi có tiếng Terry hét lên từ đó. William bật dậy và chạy vào phòng tắm trong khi Mary chạy tới và tóm lấy chiếc camera trong một nỗ lực nhằm sử dụng nó như là một thứ vũ khí.

Một làn sóng nhiễu loạn xuất hiện trên màn hình camera, và William bị quăng từ phòng tắm vào bức tường phòng ngủ. Mary hét lên và chạy ra cửa, nhưng dừng lại khi chỉ cách cánh cửa một đoạn ngắn. Chiếc camera được nâng lên và chúng ta thấy Terry đang bị bắt giữ, những vết thương phủ kín từng diện tích nhỏ nhất trên lớp da bị lột trần của đứa nhỏ. Mary lùi một bước, quay lại, và đứng mặt đối mặt với cái hình dáng mờ nhạt đã được nhắc đến trước đó. Nhiễu loạn và sự bóp méo hình ảnh tràn đầy màn hình, và chiếc camera dừng việc ghi hình kể từ đó.

Kết thúc tất cả các đoạn phim trên camera.

Mary Greene sau đó đã được tìm thấy ở ngoài một quán ăn, cách một vài khu phố lân cận. Xác của nạn nhân bị bẩn một chút, nhưng không có vết thương nào trên cơ thể. Cô ấy vẫn còn giữ chặt cả chiếc camera nữa. Ban đầu tất cả các đoạn phim trên camera quay cảnh từ lúc họ đến nhà trọ đều bị biến dạng, nhưng tôi đã gửi nó cho một vài người, những người mà tôi biết rằng họ là các chuyên gia công nghệ, và họ đã cứu được chừng ấy. Cơ thể của Terry, Matthew, và William vẫn chưa được tìm thấy.

Ngày thứ tư - Bryan Cook và Cynthia Fletcher

Bryan Cook và Cynthia Fletcher là hai người đã ở trọ tại Phòng 184 vào ngày thứ tư. Bryan được tìm thấy với phần đầu bị cắm vào một cái ăng-ten ở cách đó một vài con phố, còn Cynthia được tìm thấy trong một nhà máy với phần bụng bị nổ tung cùng tất cả chân tay bị cắt rời một cách gọn gàng và xếp chồng lên nhau, đặt bên cạnh phần thân trên.

Chúng tôi gọi cho một số bạn bè và người thân của họ, và biết được rằng Bryan đã lái xe tới Detroit để gặp Cynthia, vốn là người sống ở đây. Hai người có quan hệ tình cảm và không muốn qua đêm trong phòng với bạn cùng phòng của Cynthia, nên họ đi tới một nhà trọ để có những giây phút thoải mái cũng nhau mà không sợ bị ai dòm ngó.

Chủ nhà trọ đã nhìn thấy Cynthia khi cô ta bước vào, và hắn ta đã bật những chiếc camera bí mật lên vào đêm đó để quay trộm cô ấy. May mắn là chúng tôi đã tình cờ phát hiện ra những chiếc camera đó khi chúng tôi lục soát căn phòng, và chúng tôi đã thành công trong việc ép buộc người chủ đó phải giao nộp các đoạn phim mà camera quay được đêm hôm đó trong vòng mười ngày.

Một mô tả về những gì các camera quay trộm ghi lại được.

Vài giờ ghi hình đầu tiên chỉ đơn giản là khoảng thời gian thân mật bên nhau giữa Bryan và Cynthia. Cả hai camera ở phòng tắm và phòng ngủ được tua nhanh tới trước một đoạn, cho đến khi bất cứ điều gì khác thường có thể được nhận thấy.

Camera trong phòng tắm thu được một hình bóng nhỏ chập chờn tại một số thời điểm trong lúc cặp đôi làm tình trong phòng ngủ. Có vẻ như cái bóng nhìn thẳng vào camera và từ từ vật chất hóa thành đứa bé gái đã được nhắc đến từ các đêm trước đó, với những vết cắt rạch ngang khuôn mặt. Màn hình camera bị nhiễu trong một thời gian ngắn, và sau đó đứa bé gái được thay thế bằng Terry Greene gần như tại cùng một vị trí đó. Cậu bé có những vết thương trên phần da hở và có máu trên bộ đồ ngủ của mình. Chiếc camera tiếp tục ghi lại hơn bốn lần chuyển đổi từ đứa bé gái sang Terry và ngược lại trong vòng nửa giờ tiếp theo, trước khi màn hình bị nhiễu loạn hoàn toàn trong vài giờ.

Sau đó, Bryan đứng dậy và rời đi để mua bữa tối cho họ. Cynthia đi vào phòng tắm (đó cũng là lúc mà chiếc camera quay trộm trong phòng tắm bật lên trở lại) và bắt đầu nhìn mình trong gương. Cô ta cau mày trong một giây và quay trở lại phòng ngủ để lấy một cái gối. Cô ấy luồn chiếc gối xuống dưới cái áo của mình và loay hoay nghịch với nó cho đến khi cô ấy trông như thể đang mang thai. Sau đó cô ta bắt đầu săm soi vóc dáng và diện mạo của mình trong trường hợp nếu phải mang bầu. Cynthia thở hắt ra và đang quay người định rời đi thì cánh cửa phòng tắm đóng sập lại, nhốt cô ấy bên trong. Cô ta đập cửa và la hét nhưng không có ai tới giúp cả. Camera trong phòng tắm chớp tắt và màn hình chuyển sang màu đen. Camera phòng ngủ cho thấy cái bóng đứng ở phía bên kia cánh cửa phòng tắm, nhìn chằm chằm vào nó đầy chăm chú.

Vài giờ trôi qua và Bryan trở lại nhà trọ. (Bryan đã bị cảnh sát giữ lại bởi anh ta có mặt tại hiện trường của một vụ tai nạn và đã được yêu cầu ở lại để thẩm vấn) Anh ta bước tới trước cửa phòng tắm, gõ cửa và không có phản hồi nào. Bryan nhún vai và nằm xuống giường. Cái bóng được nhìn thấy di chuyển về phía chiếc giường trong khi màn hình camera bị nhiễu.

Chiếc camera trong phòng tắm bật lên trở lại. Cynthia đang ở trong bồn tắm, với cánh tay và chân cô ấy bị ghìm giữ. Entity chập chờn, chuyển đổi liên tục giữa Terry và đứa bé gái đang đứng ở góc phòng, nhìn chằm chằm vào cô. Có vẻ như Cynthia đang hét lên, nhưng không có âm thanh nào được camera thu lại, cũng như Bryan không hề nghe thấy tiếng của cô ấy. Terry / đứa bé gái bước tới bồn tắm và dường như nó đang tự kéo căng và giãn dài cơ thể của nó ra. Camera chớp tắt và sau đó Terry / đứa bé gái với cơ thể kéo dài tự mình chui vào và dồn đẩy sâu xuống cổ họng của Cynthia. Thứ đang kìm giữ tay chân Cynthia thả cô ấy ra và cô ta vừa ho vừa đứng lên. Bụng của cô ấy phồng lên tới một kích thước khiến cho cô ấy trông như thể đang mang thai một đứa trẻ rất lớn, và cô ấy có vẻ vô cùng đau đớn.

Sự nhiễu loạn trên màn hình camera phòng ngủ kết thúc, và cánh tay của Bryan được nhìn thấy dần dần biến mất vào trong trần nhà. Đó là lần cuối cùng anh ta được nhìn thấy là còn sống. Trong phòng tắm, Cynthia ôm lấy bụng đầy đau đớn trước khi khuỵu ngã xuống sàn nhà. Hình ảnh đứa bé gái được nhìn thấy đang xé toạc phần bụng của Cynthia bị lẫn với các đợt gia tăng nhiễu loạn và biến dạng trên màn hình. Cái bóng được nhìn thấy đi vào phòng tắm, và những hình ảnh bị bóp méo tràn đầy tất cả các cảnh quay sau đó. Camera trở lại bình thường vào sáng hôm sau, cho thấy người dọn phòng đang làm sạch căn hộ và tất cả các tài sản của cặp đôi cùng máu me / nội tạng đã biến mất.

Kết thúc bản mô tả đoạn video.

Trong lúc xem hai đoạn video ở trên, tôi biết rằng một cái gì đó nằm ngoài khả năng nhận thức của tôi đang diễn ra. Với hai ngày đầu tiên, thường thì tôi sẽ giải thích là do ma túy hay ảo giác, nhưng tôi đã thấy các đoạn phim. Tôi đã nhìn thấy những con quái vật và chúng đáng sợ như là địa ngục vậy. Tôi đã nói chuyện này với cấp trên của mình và ông ấy đã liên lạc với các anh.

Phần đầu của Hồ sơ số 11 kết thúc ở đây.

* * *

Tôi đã trở lại, NoSleep. Tôi muốn đề cập đến một vài người mà tôi đã gặp phải những chuyện bực mình liên quan tới họ như tìm kiếm việc làm và những thứ linh tinh khác. Uhm, toàn bộ những chuyện như thế còn tệ hơn một ngàn lần so với một chuyến thăm viếng bất ngờ của gia đình vào ngày sinh nhật của tôi, một việc vốn không phải là tồi tệ ngoại trừ trường hợp họ sử dụng nhà của tôi thoải mái như nhà của họ và rồi quyết định ở lại. Sau đó, cả hai chiếc xe của tôi đều bị hỏng, và nhiều chuyện kinh khủng hơn, tồi tệ hơn nữa đã xảy ra, vv và vv. Phần lớn tất cả những chuyện đó đã được giải quyết, và chúng ta lại gặp mặt tại đây.

Về phía tôi thì không có chuyện gì siêu nhiên xảy ra cả. Cuộc sống vẫn tiếp tục bình thường như nó có thể, sau những căng thẳng và tất cả các rắc rối đó. Hồ sơ này đã tiêu tốn của tôi một khoảng thời gian dường như là bất tận để hoàn thành, nhưng tôi đã tập trung type nó ra trong bốn ngày đầu tiên của chuỗi mười ngày. Tôi sẽ ngay lập tức bắt đầu làm việc trong sáu ngày còn lại và hy vọng là có thể tải lên Hồ sơ số 11.2 vào ngày mai. Được vậy thì Hồ sơ số 11 sẽ hoàn thành và chúng ta có thể tiếp tục.

Ngoài ra thì chúng ta còn có một Case File Wiki nữa. Nó vẫn còn đang được xây dựng, vì vậy chúng tôi đang chào đón mọi sự giúp đỡ.

Bảo trọng, NoSleep, và nhớ rằng tôi chắc chắn sẽ theo tới cùng chuyện này. Chừng nào còn sống, tôi sẽ luôn ở đây để làm sáng tỏ các hồ sơ.

- Secrets
 
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Hồ sơ số 11.2: Căn phòng số 184

hRHuKXP.png


Hồ sơ: 011-300

Ngày: 5/10/1998

Địa điểm: Detroit, Michigan

Đối tượng: Nhiều người khác nhau

Entity: Phòng 184 / Những thứ bên trong căn phòng.

Ngày thứ năm - Darryl Morrill

Darryl Morrill là một cậu thiếu niên sống trong khu phố lân cận. Rất nhiều đứa trẻ ở khu vực này có hoàn cảnh sống khó khăn, và Darryl cũng không phải là ngoại lệ, chúng tôi phát hiện ra rằng cậu ấy bị lạm dụng và đánh đập bởi cha dượng của mình một cách thường xuyên. Điều đó khiến cậu ta lấy cắp tiền tiết kiệm của gia đình và cố gắng rời khỏi thị trấn. Darryl gọi cho một người bạn cũ, một người vốn đã chuyển ra khỏi thị trấn từ trước, lên kế hoạch để người đó lái xe đến Detroit và đón cậu ấy. Sẽ phải mất ít ngày để người bạn đó lái xe tới được Detroit, cho nên Darryl quyết định ở lại căn nhà trọ trong suốt khoảng thời gian chờ đợi đó.

Trong số bạn bè và người thân của các nạn nhân, người bạn của Darryl thật ra mới là người đầu tiên tìm đến chỗ cảnh sát với một tờ khai về vụ mất tích. Khi tôi hỏi chuyện, cậu ta nói với tôi rằng Darryl đã gọi cho cậu ấy, bảo rằng Darryl có tiền và nhờ cậu ấy đến đón. Cuộc điện thoại dưới đây là thông tin duy nhất về những gì đã xảy đến với Darryl mà chúng tôi có, cho đến khi thi thể của cậu ấy xuất hiện.

Bản ghi chép cuộc trò chuyện giữa Darryl Morrill và người bạn của cậu ta, Michael Bradwick.

Michael: A lô?

Darryl: Này chiến hữu, Darryl đây. Kế hoạch vẫn suôn sẻ nhé! Đến đây mà đón tao đi.

M: Aw, tuyệt! Mày đang ở đâu rồi?

D: Còn nhớ cái nhà trọ rách nát ở phía bên kia khu phố không? Cái nhà trọ duy nhất mọc lên giữa toàn một đống mấy cái nhà máy đã ngừng hoạt động ấy?

M: Mày muốn nói đến cái nhà trọ vô cùng tồi tàn, nơi mà biển hiệu chỉ còn duy nhất một chữ "trống", bởi tất cả những chữ khác đã bị đánh cắp mất á? Chỗ đó tệ lắm, tao không thể tin rằng mày lại đang ở đó.

D: Cái nhà trọ đó có thể bẩn đấy, nhưng lại rẻ vãi ra. Tao sẽ cần tất cả chỗ tiền tao có để xoay sở mà sống cho đến khi có thể tìm được một công việc. Mày vẫn làm "mấy việc đó" chứ?

M: Uhm, không, tao đã thôi không tham gia vào mấy việc đó kể từ khi gặp Kate. Tuy nhiên, tao vẫn còn giữ liên lạc với vài chỗ cũ, tao có thể giúp lại mày bằng cách gọi cho họ để xem liệu tao có thể giúp mày được nhận vào hay không. Mặc dù thế, tao không thể nói rằng tao hoàn toàn đồng ý với mày, Darryl, có nhiều công việc an toàn hơn mà vẫn có thể giúp mày kiếm bộn tiền.

D: Tao nghĩ là tao sẽ không đổi ý đâu, tao sẽ làm những việc mà tao thấy mình giỏi. Mày hiểu chứ?

M :(tiếng thở dài có thể nghe thấy được) Tao hiểu, tao chỉ nghĩ rằng mày có thể làm tốt hơn thế.

(Một quãng im lặng dài)

M: Mày vẫn giữ máy chứ, chiến hữu?

D: Có. Xin lỗi, có lẽ tao vừa mất tập trung hay sao đó.

M: Không sao, tao chỉ hơi lo lắng chút thôi.

D: Này, tao sẽ gọi lại cho mày trong khoảng một giờ nữa hoặc lâu hơn, ok?

M: Ok, tao sẽ đợi.

Ba tiếng trôi qua.

M: Darryl, phải mày không? Cứ từ từ hẵng gọi, có một vài việc mà tao muốn làm hôm nay.

(Im lặng)

M: Darryl? Mày có ở đó chứ?

(Những tiếng thì thầm khó hiểu có thể được nghe thấy)

D: Cứu. Với.

(Cuộc điện thoại bị ngắt)

Michael ngay lập tức rời khỏi nhà của mình và lái xe tới Detroit. Cậu ta dừng tại một quán cơm ven đường để ăn và gọi điện thoại trả tiền sau khi đã thỏa thuận với người hầu bàn.

M: Uhm, a lô?

D: Quá muộn rồi Michael. Quá.. (Có tiếng rè lớn phát ra từ ống nghe và cú điện thoại bị ngắt)

M: Darryl? Thôi nào, nói gì đi chứ!

Kết thúc bản ghi chép cuộc điện thoại.

Theo những gì Michael kể thì cậu ta lái xe thẳng đến Detroit ngay sau đó, nhưng Darryl đã biến mất và nạn nhân ngày thứ sáu đã nhận phòng rồi. Michael đã đến trình báo với cảnh sát vào ngày hôm sau, nhưng gần như không có hành động nào được thực hiện ngay lập tức bởi người ta cho rằng đó chỉ là một trường hợp bỏ trốn thông thường. Sau đó, cơ thể Darryl được tìm thấy gần nhà của cậu ấy. Không có tổn thương rõ ràng nào được phát hiện.

Ngày thứ sáu - Kenzie Adams

Kenzie Adams là một trong những người tham gia các hoạt động môi trường, nhằm cứu lấy các loài động vật, cứu lấy Trái Đất, cứu lấy bất cứ cái gì không phải là sản phẩm nhân tạo, kiểu kiểu hippie ấy. Có một hội nghị sinh thái gì đó được tổ chức tại thị trấn, một cuộc hội thảo về biện pháp làm sạch Detroit và các thành phố lớn khác. Cô gái này cất công tới đây để dự hội thảo đó, và tôi chắc rằng việc đấu tranh cho quyền lợi của mấy cái cây không phải là công việc mang lại lời lãi gì nhiều cho lắm, vì vậy mà cô ta phải ở trong cái nhà trọ đó, vẫn Phòng 184. Chủ nhà trọ một lần nữa lại nhận thấy đó là một nữ khách trẻ, và hắn ta bèn bật đám camera bí mật của mình lên để quay trộm cô ấy.

Mô tả đoạn phim mà camera quay trộm ghi lại được.

Các cảnh quay buổi sáng cho thấy Kenzie đi ra ngoài cả ngày. (Các báo cáo chỉ ra rằng cô ấy đã tham gia vào ngày đầu tiên của hội nghị) Các camera quay trộm trong cả hai phòng (phòng ngủ và phòng tắm) không ghi lại bất kỳ hiện tượng dị thường nào trong suốt khoảng thời gian đó. Kenzie trở về khách sạn vào ban đêm và chuẩn bị đi tắm. Ngay khoảnh khắc cô ấy bước chân vào buồng tắm, hình ảnh trên màn hình camera trong phòng ngủ bắt đầu bị bóp méo đi một chút. Sự biến dạng này tiếp tục cho đến khi Kenzie tắm xong và bước ra ngoài.

Kenzie nhìn vào gương, và khuôn mặt của cô ấy biểu hiện một nỗi khiếp sợ cùng cực. (Camera được lắp đặt tại vị trí không cho phép người xem có thể nhìn vào gương, do đó không có cách nào để biết Kenzie đã nhìn thấy gì) Cô ấy chạy ra khỏi phòng tắm và cố gắng rời khỏi căn hộ, nhưng cánh cửa không mở.

Những hình ảnh bị bóp méo và nhiễu loạn xuất hiện trên màn hình camera, và một số sinh vật giống thú bò ra khỏi phòng tắm. Kenzie đập cửa và la hét, nhưng không có ai trả lời. Những sinh vật giống thú đó trườn tới gần cô ấy hơn, cùng lúc đó thì sự biến dạng hình ảnh cũng gia tăng thêm. Một trong số những sinh vật gần nhất tấn công Kenzie và camera tắt phụt.

Đoạn phim kết thúc ở đó.

Cơ thể Kenzie Adams được tìm thấy dưới một cây cầu tại một khu vực khác của thị trấn, và xác nạn nhân có dấu hiệu bị động vật ăn. Trước khi tôi xem đoạn phim này, tôi sẽ cho rằng một tên giết người đã vứt cái xác ở đây và lũ chó hoang đã ăn nó, nhưng, uhm, giờ thì tôi đã rõ rồi. Đó chính là cái thứ đáng sợ mà chúng tôi đang phải đương đầu, và tôi hy vọng các anh có thể giúp chúng tôi.

Ngày thứ bảy - The Ricochet Boys

The Ricochet Boys là một nhóm nhạc punk rock địa phương. Sau khi tìm hiểu thêm một chút, tôi biết rằng đó là một ban nhạc bốn người: Brad Harraway, Colin Haft, Nate Munoz, và Remi Acker. Hóa ra các buổi diễn của họ thường rất đông khán giả, và tất cả các thành viên trong nhóm, ngoại trừ Remi Acker, đều đã có đĩa được phát hành hay gì đó. Nhóm nhạc đã có một buổi diễn thành công tại một tụ điểm, vốn là một tầng hầm nằm cách nhà trọ một vài con phố, và họ quyết định tổ chức một bữa tiệc nhỏ ngay tại nhà trọ này. Những người tham gia gồm có bốn thành viên của ban nhạc, ba cô gái đã tới xem buổi diễn, và một người bạn chung của họ, James Morgan. Những người bạn của các nạn nhân này nói rằng James luôn luôn đi theo ban nhạc với một chiếc camera trên tay, trong một nỗ lực nhằm thực hiện một bộ phim tài liệu mô tả lối sống punk rock của họ và nhờ đó mà trở nên nổi tiếng. Cậu ta đã quay lại những sự kiện xảy ra trong Phòng 184 vào đêm thứ bảy.

Mô tả về các sự kiện được quay lại bởi camera của James Morgan.

Hai cô gái đang ngồi trên giường và bắt đầu nói, mặt hướng vào chiếc camera, xen lẫn vào đó là những tiếng cười. Hầu hết các từ họ nói đều không rõ ràng và rất khó nghe, bởi lẫn vào đó là tiếng trò chuyện của những người khác, nhưng các cụm từ như ".. anh muốn em làm gì cơ?" và "Anh cũng ở trong ban nhạc đúng không?" có thể được nghe thấy. Có vẻ như James đã bỏ cuộc, thôi không tán tỉnh mấy cô nàng nữa, và lia camera ra xung quanh. Colin và cô gái thứ ba đều đang dựa lưng vào tường nói chuyện, trong khi Nate và Brad thì ở phía bên kia phòng, tham gia vào một cuộc trò chuyện ồn ào, sôi nổi. Remi đang ngồi một mình ở bàn làm việc, viết lách gì đó, thi thoảng lại nghịch cây bút trong tay.

James: Này Remi, anh đang làm gì thế? Anh không biết giờ là lúc để vui chơi à?

Remi: Oh. Chào James. (Remi ngay lập tức trừng mắt nhìn vào camera. Những người bạn của các nạn nhân nói rằng Remi vốn không thích James) Nếu cậu thực sự muốn biết đến thế thì tôi đang tập trung sáng tác một ca khúc mới. Ban nhạc của chúng tôi sẽ chẳng đi tới đâu nếu chúng tôi trở nên tẻ nhạt. Âm nhạc là tất cả những gì tôi đóng góp để các cậu có thể tiệc tùng như thế này đấy.

James: Ok. Dẫu vậy thì, anh thực sự nên uống một ly sau khi cái thùng bia kia được chuyển tới.

Nửa giờ trôi đi mà không có gì bất thường xảy ra. Một người giao hàng đến và chuyển một thùng bia vào trong phòng. Mọi người đều uống bia, ngoại trừ Remi vẫn ngồi tại bàn làm việc. Tại một thời điểm nào đó, James và Colin có một cuộc xung đột ngắn sau khi James cố gắng ve vãn cô gái mà trước đó Colin đã trò chuyện cùng, nhưng mọi chuyện nhanh chóng được giải quyết ổn thỏa. Bữa tiệc tiếp tục kéo dài thêm một lúc, rồi Brad lên tiếng.

Brad: Mọi người. Mọi người. Nghe này mọi người, tới đây đi. James, qua đây. Dừng cái trò gạ gẫm mấy em đó lại đi, họ biết thừa là cậu không phải là thành viên ban nhạc rồi. Hướng camera về đằng này nào bồ tèo.. Thế này nhé, cũng sắp tới Halloween rồi, và tôi chắc chắn rằng chúng ta sẽ không thể tụ tập cùng nhau trong cái ngày đó được, vì vậy tôi có một câu chuyện ma ngắn muốn kể bây giờ. Remi! Cậu sẽ qua đằng này để nghe chuyện chứ?

(James lia camera về phía Remi)

Remi: Tôi có thể nghe thấy rõ ngay tại đây rồi.

Brad: Uhm, cứ làm thế nào mà cậu thấy thoải mái nhất ấy. Các quý cô đã sẵn sàng để sợ hãi chưa?

(Các cô gái rú lên, thể hiện một nỗi sợ hãi giả tạo, và James quay camera hướng trở lại nhóm người, giờ đã thành một vòng tròn tập trung ở giữa phòng ngủ)

Brad: Được rồi, giờ là câu chuyện về một người đàn ông đã rình mò khu phố này nhằm tìm những cô gái xinh đẹp để giết hại!

(Mười phút tiếp theo trôi qua trong khi Brad kể lại câu chuyện bằng cái giọng phô trương hết sức. Một tiếng nổ lớn vang lên từ phòng tắm làm cho các cô gái hét lên và James quay camera về phía cánh cửa phòng tắm)

Colin: Cái quái gì thế?

Brad: Remi, là cậu đúng không?

Remi: Tôi ư? Tôi ngồi ở đây nãy giờ. Nếu có bất cứ điều gì khác thường xảy ra thì tôi chắc chắn đó là một phần trong cái câu chuyện ngớ ngẩn của cậu.

James: Không thể nào. Không ai di chuyển trong suốt khoảng thời gian vừa rồi, trừ khi Brad đã bí mật cho ai khác lẻn vào trong phòng.

Colin: Tôi đoán là tôi sẽ đi kiểm tra, nếu không có ai ở đây định làm điều đó.

(Camera hướng trở lại vào Colin. Lúc này, có một cô gái trẻ đang đứng sau lưng cậu ta)

James: Colin, quay lạ-

(Màn hình camera bị nhiễu và đoạn phim ngừng giữa chừng. Khi màn hình bình thường trở lại, James lúc này ở trong phòng tắm với Remi, Brad, và hai trong số ba cô gái)

Brad: Cái thứ đó là cái quái gì vậy? Colin đâu rồi?

Cô gái thứ nhất: Cả Melissa cũng biến mất nữa!

James: Cậu không nhìn thấy sao? Con nhóc đó đã xẻ cậu ta làm đôi!

Remi: Cậu nói cái gì vậy? Không đời nào một con nhóc có thể xẻ Colin ra làm đôi.

James: Tôi đã đứng đối diện với cậu ấy! Tôi đã thấy những gì con nhóc đó làm. Tôi nghĩ là nó cũng bắt được Melissa rồi.

Remi: Hoặc là cô ấy chỉ tự ý bỏ về mà thôi.

(Một thứ gì đó đập mạnh vào cánh cửa, khiến tất cả mọi người hoảng loạn và hai cô gái bắt đầu la hét một lần nữa. Màn hình camera dần tối đen trong giây lát, và khi nó có hình trở lại, một sinh vật giống một cái bóng mờ đang ở ngay giữa hai cô gái)

James :(Âm thanh chỉ vừa đủ nghe rõ, bị lẫn với tiểng rè) Oh ahihi, oh ahihi! Chạạạạy!

(Cả nhóm chạy vụt ra khỏi phòng tắm, chỉ để thấy đứa bé gái đã đứng chặn ở đó từ trước. Hình ảnh của nó chớp tắt, lập lòe vài lần trước khi màn hình camera bị nhiễu hoàn toàn)

Đoạn phim trong camera kết thúc ở đó.

Lũ trẻ tội nghiệp, chúng tôi đã tìm thấy phần lớn thi thể của chúng rải rác khắp khu vực. Các vết thương tương tự như trên cơ thể những nạn nhân trước đó. Thật kinh khủng là chuyện thế này có thể xảy ra cho một nhóm người đông tới vậy.

Ngày thứ tám - Cai Yu

Tôi sợ là chúng ta không có chút thông tin gì về cái gã Cai Yu này. Không có hồ sơ, không có gia đình, rất ít thông tin trong quá khứ. Chết tiệt, chúng tôi thậm chí còn không thể lần ra nơi anh ta làm việc nữa. Nhân viên nhà trọ nói rằng hầu như anh ta chẳng nói chuyện với ai cả. Chúng tôi cũng phát hiện ra rằng trong vài tuần qua, mỗi đêm anh ta lại nghỉ tại một khách sạn hoặc một nhà trọ khác nhau. Thứ duy nhất liên quan tới anh ta mà chúng tôi tìm được là chiếc cặp khóa này. Nó khá là chắc chắn, chúng tôi không thể mở ra được. Tôi đoán là chúng tôi sẽ chuyển nó cho các anh phải không?

Chiếc cặp đã được mở ra vài ngày sau đó. Nội dung bên trong không được chia sẻ với bất cứ ai bên ngoài Tổ chức 440.

Dựa trên các tài liệu phục hồi lại được, Cai Yu có mặt ở Detroit để tham gia vào một cuộc đàm phán. Cuộc đàm phán được tổ chức nhằm giúp người Trung Quốc thiết lập một cơ sở nghiên cứu các hiện tượng dị thường ngay tại thành phố này. Bây giờ chúng ta đã nắm được thông tin, một cuộc tấn công / đột kích đang được lên kế hoạch để phản ứng với chuyện này. Tổ chức Trung Quốc đó không được phép xâm nhập vào Detroit.

Ngày thứ chín - Neil Francis

Neil Francis là một thám tử tư được thuê bởi anh trai của William Greene. Khi gia đình Greene không thấy xuất hiện như đã hẹn, Myles Greene bắt đầu lo lắng và cử Neil đến kiểm tra địa điểm cuối cùng mà ông ấy biết rằng họ đã ở lại: Phòng 184.

Những gì chúng tôi biết về cuộc chạm trán của Neil tại căn nhà trọ, là từ một chiếc máy ghi âm anh ta luôn giữ bên mình để ghi lại những suy nghĩ hoặc các cuộc phỏng vấn của anh ta với những người khác.

Bản ghi chép lại đoạn ghi âm trong máy của Neil Francis.

Tôi đã đến Detroit và tìm thấy căn nhà trọ. Tôi thấy thật ngạc nhiên khi gia đình Greene lại quyết định ở tại một nơi như thế này. Tôi biết Myles có hàng đống tiền, và tôi đã nghĩ là em trai của anh ta cũng không phải là một kẻ kém cỏi khi bàn đến chuyện tiền bạc. Dẫu vậy, đôi khi đơn giản chỉ là bạn không thể bỏ qua một chỗ với cái giá rẻ như thế này được.

Thật may là tôi đã thành công trong việc đăng ký trọ tại chính căn phòng mà gia đình Greenes đã từng ở. Tôi bắt đầu lục soát căn phòng, nhưng cho đến giờ vẫn chưa có bằng chứng nào cho biết chuyện gì đã xảy ra với họ hoặc họ đã đi đâu. Tôi cũng đã hỏi các nhân viên một vài câu hỏi. Họ nhớ là gia đình Greene đã ở đây, nhưng nói rằng gia đình đó đã trả phòng và rời đi vào ngày hôm sau. Myles sẽ tới gặp tôi ở đây vào ngày mai, trong thời gian đó, tôi có thể hỏi những người xung quanh thêm một chút và lục soát căn phòng kỹ lưỡng hơn nữa.

Giờ là ban đêm, tôi đã dành hầu hết thời gian trong ngày hỏi các nhân viên và tìm kiếm trong căn phòng. Không ai nhìn thấy gia đình Greene rời đi, không có ai nhìn thấy họ trả phòng. Rõ ràng là tiền và chìa khóa phòng được để lại trên chiếc bàn cạnh giường, và nhân viên phục vụ đã đem chúng tới quầy lễ tân. Một hành vi hết sức kỳ lạ. Ngoài ra, tôi đã lục soát căn phòng và phát hiện ra một số camera quay trộm kém chất lượng. Ai đó ở đây là một tên đồi bại. Tôi sẽ hỏi về đám camera đó vào ngày mai, khi Myles có mặt ở đây để trợ giúp. Hy vọng rằng chúng được bật lên và ghi hình cái đêm mà gia đình Greene đã ở trọ tại đây. Tôi cũng đoán giờ là lúc thích hợp để chợp mắt một lát.

(Thì thầm) Bây giờ là khoảng hai giờ sáng gì đó. Một tiếng đập mạnh hoặc một tiếng nổ lớn đã đánh thức tôi dậy. Nó phát ra từ phòng tắm hoặc căn phòng kế bên. (Tiếng đập mạnh) Phòng tắm. Chắc chắn là từ phòng tắm.

(Tiếng lách cách vang lên khi chiếc máy ghi âm được đặt xuống, chế độ ghi âm vẫn được bật. Giọng nói của Neil có thể được nghe thấy từ khoảng cách xa) Xin chào? Ai ở trong đó? Terry. Cháu là Terry đúng không? Xem này, bác Myles của cháu đã cử chú tới đây đó nhóc. Chúa ơi, trông cháu xanh xao quá. Quay trở lại phòng ngủ nào, chú có một vài bộ quần áo dự phòng mà cháu có thể mặc vào cho ấm người.

(Có thêm nhiều tiếng ồn xuất hiện khi Neil nhấc máy ghi âm lên. Từ thời điểm này, tiếng rè nhỏ và thấp liên tục vang lên, xen lẫn vào) Tôi tìm thấy Terry trong phòng tắm. Nó làm tôi hơi hoảng một chút bởi nó đứng trong góc phòng. Thằng bé trông nhợt nhạt và có vẻ hơi ốm, nhưng nó giống hệt với đứa trẻ trong các bức ảnh mà Myles đã đưa cho tôi. Nó cũng chưa nói một từ nào cả, tôi đoán là thằng bé bị tổn thương tâm lý hoặc một cái gì đó tương tự. Tôi sẽ gọi Myles ngay bây giờ để anh ấy có thể tới đây và giúp đứa bé.

(Máy ghi âm được đặt xuống một lần nữa) Myles, tôi tìm thấy Terry rồi. Đúng, bây giờ nó đang ngồi trên giường. Không, tôi vẫn chưa tìm thấy những người khác. Tôi bị đánh thức bởi một tiếng ồn lớn và Terry thì ở trong phòng tắm của tôi. Tôi có một vài đầu mối nhỏ tiềm năng khác, nhưng cho tới giờ thì điều này chắc chắn là phát hiện tốt nhất của chúng ta. Tuy nhiên, thằng bé không nói gì cả, tôi nghĩ rằng có thể nó hoảng sợ hoặc lo lắng hay sao đó. Nếu anh có thể tới đây sớm thì thật tốt. Bảy tiếng ư? Không, ổn mà. Anh không cần phải vội vàng đến thế nếu anh không muốn. Tôi không hề ngại việc trông chừng thằng nhỏ chút nào đâu. (Có một sự gia tăng đột ngột của tiếng tĩnh điện, sau đó vang lên một tiếng đập lớn) Chúa ơi! Lơ lửng, thằng bé đang lơ lửng! Chúa ơi-

Đoạn ghi âm kết thúc ở đó.

Cơ thể của Neil vẫn chưa được tìm thấy. Thực ra chúng tôi tìm thấy chiếc máy ghi âm này cùng với một nạn nhân khác, Myles Greene.

Ngày thứ mười - Myles Greene

Như tôi đã nói ở trên, Myles đã cử người tới căn nhà trọ kiểm tra trước mọi thứ, trong lúc anh ta tự mình lái xe tới. Kế hoạch là hai người bọn họ sẽ gặp vào ngày thứ mười và cùng nhau tìm kiếm các đầu mối, tuy nhiên mọi việc lại không diễn ra như vậy. Trên cơ thể của Myles, chúng tôi tìm thấy máy ghi âm của Neil, cùng với rất nhiều ghi chép được Myles nắm chặt trong tay. Nhìn sơ qua có thể biết là Myles đã bắt đầu cuộc điều tra của riêng mình khi anh ta tới đây, và đã trả giá giống với điều đã xảy ra với các nạn nhân trong các đêm trước đó.

Bản sao lại các ghi chép của Myles Greene.

Không thể tin được. Tôi vội vàng tới đây sau khi cuộc điện thoại giữa Neil và tôi bị ngắt đột ngột, và giờ thì cả Neil và Terry đều mất tích. Liệu có phải Neil đã bắt cóc Terry? Phải chăng anh ta định moi tiền của tôi bằng cách bắt cóc Terry? Tôi không biết nữa. Có thể một hoặc hai nhân viên nhà trọ đã thấy Neil rời đi cùng với Terry.

Không ai trong số các nhân viên nhìn thấy Neil ngày hôm nay. Hơn thế, họ còn tỏ thái độ khó chịu khi tôi đặt các câu hỏi. Có lẽ Neil đã gây áp lực lên một vài người trong số họ ngày hôm qua, và khiến họ có ác cảm với những người hỏi quá nhiều. Không biết phải làm gì hơn, nên tôi sẽ lục soát căn phòng như Neil đã làm. Có lẽ tôi sẽ biết được anh ta hoặc William đang ở đâu.

Tôi đã dành cả ngày tìm kiếm và không thu được gì. Không vết máu, không có những điều bí mật, chẳng có gì cả. Tôi cảm thấy chản nản và tức giận. Tôi cần phải tìm thấy họ. Tôi sẽ đi ngủ và hy vọng rằng sẽ tìm được một điều gì đó vào ngày mai.

Giờ là nửa đêm, tôi đang bị nhốt trong phòng tắm, trốn trong bồn tắm với cây bút của tôi và các tờ ghi chú. Tôi đang gặp nguy hiểm khủng khiếp và tôi không nghĩ rằng mình sẽ sống sót qua đêm nay. Đây có thể là những gì đã xảy ra với Neil và em trai của tôi, và tôi phải chắc chắn rằng có một vài bằng chứng được để lại nhằm giúp các nhân viên có thể tìm thấy.

Tôi bị đánh thức bởi tiếng ồn lớn, giống như những gì đã xảy ra với Neil vậy. Sau khi tôi thoát khỏi trạng thái lơ mơ mới ngủ dậy, và phán đoán dựa trên chuyện đã xảy tới với Neil, tôi xông vào nhà vệ sinh với hy vọng sẽ tìm thấy Terry hoặc một thành viên khác của gia đình William. Phòng tắm trống không và tôi trở lại giường. Trước khi ngủ, tôi nghe thấy cái tiếng kêu với âm vực cao kỳ lạ đó. Giống kiểu âm thanh phát ra từ một con chó kết hợp với tiếng nước chảy ồng ộc. Tôi nhìn quanh và thấy những sinh vật giống với những cái bóng đang trườn bò. Chúng có ngoại hình rất giống với thú vật, nhưng tôi biết ngay rằng chúng không phải là những con chó hoang, hay những loài động vật thông thường.

Có ba "con" trong số chúng. Tất cả đều ngồi ở xa, trên chiếc bàn phía bên kia căn phòng, nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi nhớ là mình đã thấy kinh khiếp như thế nào khi nhìn vào ba cặp mắt sáng rực đó. Tôi nhìn chằm chằm vào chúng một lúc, và chúng cũng nhìn lại. Tôi chắc rằng sinh vật ở giữa thậm chí còn mỉm cười với tôi. Ngay khi tôi di chuyển một chút thì tất cả bọn chúng đều nhanh chóng cong người lên, như thể chúng chuẩn bị xông vào tôi. Tôi dừng việc di chuyển, và chúng trở lại vị trí ban đầu. Tôi nhớ là mình đã ngồi yên như vậy trong khoảng năm phút, trước khi tôi cuối cùng quyết định sẽ thử bỏ chạy thêm một lần nữa.

Tôi nhảy ra khỏi giường và chạy nhanh về phía cửa. Tôi nghe thấy tiếng những sinh vật đó kêu lên và lao về phía tôi. Cửa không mở được, và trong cơn hoảng loạn, tôi vô tình bật tất cả các ngọn đèn lên. Tôi nhắm mắt lại và cuộn tròn trong tư thế giống như một bào thai, sẵn sàng để lũ quái tấn công tôi. Một phút trôi qua và tôi vẫn còn sống, vì vậy tôi mở mắt ra. Tôi đang ở trong căn phòng một mình.

Tôi đứng dậy và cố gắng quay trở lại giường, nhưng đôi chân của tôi không di chuyển. Có cảm giác như một cái gì đó đã túm lấy bàn chân tôi. Tôi nhìn xuống và thấy rằng cái bóng của tôi không còn là của tôi nữa. Đó là một cái bóng dài kỳ lạ đang bám chặt lấy bàn chân tôi và đôi bàn tay của nó từ từ di chuyển lên phía trên, hướng về phía chân tôi. Tôi nhìn xung quanh một lần nữa, và thứ duy nhất trong tầm tay của tôi là cái công tắc đèn, vì vậy tôi lại một lần nữa bấm vào nó, và tôi cảm thấy áp lực xung quanh đôi chân và bàn chân tôi biến mất. Tôi đoán là việc một cái bóng cần tới ánh sáng để duy trì một cơ thể hữu hình thì cũng là hợp lý thôi.

Tôi kiểm tra cửa một lần nữa, chỉ để biết chắc rằng tôi đã bị mắc kẹt ở đây. Cánh cửa không nhúc nhích, và tôi biết tôi không thể ngủ tiếp được nữa. Đó cũng là thời điểm mà tôi bắt đầu ráp nối các mảnh suy luận rời rạc của tôi lại. Những sinh vật, những cái bóng đó, chúng là lý do khiến William và Neil biến mất. Những sinh vật thuộc thế giới khác đang ở trong phòng trọ của tôi. Kỳ dị, thậm chí có thể hơi vô lý, nhưng đó là thực tế mà tôi đang phải đối mặt.

Tôi tin rằng một giờ hoặc lâu hơn đã trôi qua, trước khi bất cứ điều gì khác lại xảy ra tiếp. Tôi đã dành khoảng thời gian đó ngồi tại bàn làm việc, cố gắng xâu chuỗi những gì tôi vừa nhìn thấy lại với nhau. Nếu ghi chép của tôi bộc lộ sự bình tĩnh vào thời điểm này, đơn giản chỉ là tôi đã có thời gian để chấp nhận chuyện này và chấp nhận số phận của tôi. Suy nghĩ của tôi bị phá vỡ khi một tiếng đập lớn vang lên sau lưng tôi. Tôi quay lại và thấy một hình bóng mờ ảo đang nhìn chằm chằm vào tôi như những con vật mà tôi đã nhắc đến trước đó. Sinh vật này vừa giống, lại vừa không giống một cái bóng. Không có đặc điểm hình dạng rõ ràng, ngoại trừ đôi mắt. Tôi có thể dễ dàng chỉ ra vị trí đôi mắt của nó.

Một khoảng thời gian ngắn đã trôi qua trong khi tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt của nó, và sau đó cái bóng nhợt nhạt trở nên mờ ảo tới mức mà tôi nghĩ rằng mình có thể nhìn thấy hai bản sao riêng biệt của nó. Sau đó, một tiếng đập lớn vang lên và sinh vật đó bước một bước về phía tôi, hình dạng vô cùng sắc nét, rõ ràng. Đó cũng là lúc tôi nắm lấy đống giấy cùng cây bút của tôi, và tự nhốt mình trong phòng tắm.

Tôi ước là tôi có thể nói rằng mình đã được an toàn tại đây, nhưng Terry thì đang ở trong góc. Được thế thì đã tốt, ngoại trừ việc nó không phải lúc nào cũng là Terry, thỉnh thoảng thằng nhóc lại biến thành một người khác, một đứa bé gái mà tôi cho là người nó bao phủ đầy máu. Thậm chí như vậy cũng chưa phải là quá tệ, nếu như con bé đó không khiến mặt nó biến dạng và làm miệng nó mở rộng ra tới mức không tưởng, và khi nó nghĩ là tôi không nhìn nó thì nó tại bước tới gần hơn. Giờ thì con bé chỉ cách bồn tắm một hoặc hai bước chân, chắc chắn là trong phạm vi với tới của cánh tay nó. Ai đó làm ơn hãy tìm thấy những ghi chép này và hãy khóa căn phòng này lại. Sẽ vô cùng nguy hiểm khi ngủ tại Phòng 184.

Các ghi chép kết thúc ở đó.

Như tôi nói trước đó, chúng tôi đã tìm thấy cơ thể của Myles. Anh chàng tội nghiệp. Dù sao như thế này cũng đã là đủ thông tin để đóng cửa nhà trọ hoặc công bố rộng rãi hoặc làm một cái gì đó khác đúng không? Người ta cần phải biết rằng những thứ huyền bí như thế này là có thật. Đó là tất cả các thông tin tôi thu thập được khi nhận vụ này. Chúc các anh may mắn.

Kết thúc cuộc phỏng vấn Gary Nesbit.

Hành động được tiến hành: Gary Nesbit phải bị thủ tiêu ngay lập tức. Những thông tin anh ta biết được và sự lưu tâm của anh ta đối với chuyện này đặt anh ta ở trên mức có thể hối lộ đơn thuần. Hầu hết các cảnh sát khác có thể hối lộ được. Xóa sạch dữ liệu về nạn nhân trong tất cả các hồ sơ và loại bỏ bất kỳ mối quan hệ thân thuộc nào mà họ có thể có. Căn nhà trọ phải bị đóng cửa theo luật của tòa án. Điều này sẽ giúp mọi người tránh xa khỏi Phòng 184 và việc nghiên cứu căn phòng có thể được tiến hành trong bí mật.

Phân tích: Việc nhiều entity có liên quan tới vụ việc dường như cho thấy rằng Phòng 184 là một nexus (tâm điểm, điểm kết nối), nơi thường xuyên xảy ra các hiện tượng dị thường. Có lẽ có một số lượng lớn P-Particles nằm trong khu vực. Cũng có suy đoán rằng đây là tác phẩm của một entity duy nhất, vốn có nhiều hình dạng khác nhau và sở hữu các năng lực của "standard ghost" ( "hồn ma thông thường"). Các nghiên cứu sau này sẽ cho biết thêm thông tin.

Tình trạng hồ sơ: Đóng.

* * *

Này mọi người, một tuần hoặc lâu hơn đã trôi qua kể từ khi phần đầu được post lên, vì vậy tôi khá là vui mừng khi cuối cùng cũng đã hoàn thành được Hồ sơ số 11. Như mọi khi, tôi để ra hạn mức để hoàn thành và post bài lên, và rồi mấy vụ rắc rối lại xảy ra. Tôi không thực sự giỏi trong việc đối phó với stress, cho nên tôi dành phần lớn thời gian trong tuần qua cố gắng sửa chữa những gì đã xảy ra trong một sự hăng hái đơn thuần. Khoảnh khắc mà tôi biết là mọi vấn đề đã được giải quyết ổn thỏa là khi tôi bắt đầu tiếp tục đánh máy hồ sơ này. Tôi cho rằng mọi con mắt hiện nay đang đổ dồn vào Hồ sơ số 12. Tôi vui lắm. Bây giờ tôi cũng có đủ lý do để không bao giờ ở lại một nhà trọ nữa.

Một điều khác cần lưu ý là về Whittaker *1. Tôi đã có một vài cuộc trò chuyện ngắn với ông ấy, về cơ bản là tôi cố gắng tìm hiểu các quan điểm của ông ta, biết thêm một chút về bản thân ông ta, và sau đó xem liệu tôi có thể tin ông ta được hay không. Tôi không chắc là tôi hoàn toàn tin tưởng ông ấy, nhưng Tattle có vẻ chú ý tới Whittaker, điều đó cũng khiến tôi để tâm tới ông ấy hơn. Đây cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một hình ảnh trong thư mục. Nó đã được đặt ngay sau Hồ sơ số 11, cho nên tôi đoán là Tattle đã để vào đó.

Tôi đã trải qua 24 giờ gần như không ngủ chút nào, cho nên.. tôi sẽ đọc các comment và tin nhắn của các bạn gửi đến trong suốt một tuần qua, và sau đó thử xem liệu tôi có buồn ngủ hay không. Bảo trọng, Nosleep, chúc các bạn có một ngày tuyệt vời.

- Secrets

10/10/13 Update: Có một đống công việc tiềm năng có liên quan xuất hiện trong thời gian gần đây. Không có nhiều thời gian rảnh rỗi vào lúc này. Sẽ post tiếp các Hồ sơ khi nào tôi có thể.

* * *
 
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Hồ sơ số 12: Cuộc giải phẫu 89

Hồ sơ: 089-162

Ngày: 18/03/1997

Địa điểm: Cơ sở nghiên cứu bí mật

Đối tượng: Nhiều người khác nhau

Entity: The Winged Being (Thực thể có cánh)

Ghi chép của người trợ lý trong cuộc giải phẫu này.

Tôi tin rằng ngày hôm nay mình đã phạm phải một tội lỗi lớn. Trong trường đại học y, chúng tôi đã nghiên cứu rất nhiều về lịch sử. Hiện lên trong đầu tôi ngay lúc này là những cuộc giải phẫu động vật diễn ra ở châu Âu trong thế kỷ 17 và các vụ tra tấn được thực hiện trong Chiến tranh thế giới thứ II dưới danh nghĩa phục vụ nghiên cứu khoa học. Ngay lúc này đây, Jade Dragon đang gây ra một số tội ác khủng khiếp đi ngược lại với cấu trúc di truyền của loài người, tất cả chỉ nhằm giành được những ưu thế vượt trội hơn *1. "Làm một vài việc kinh khủng để hoàn thành thật nhiều việc tốt đẹp, có ích". Trên lý thuyết thì điều đó nghe có vẻ ổn, nhưng tôi không biết liệu tôi có thể tha thứ cho những gì mình đã làm hay không.

Vì đây là một báo cáo thực tế về những gì đã xảy ra, tôi sẽ cố gắng hết sức để tường thuật lại mọi chuyện, dùng lý trí của mình chứ không để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến. Tổ chức đã theo dấu các Winged Being này trong nhiều năm nay. Những sinh vật này khá là giỏi trong việc che giấu, không để bản thân mình bị nhìn thấy những khi chúng không muốn, và chúng tôi tin rằng chúng có một cơ chế ngụy trang chọn lọc. Với những công cụ thích hợp, chúng tôi đã có thể lần theo dấu vết của chúng dễ dàng hơn trong một nỗ lực nhắm bắt giữ một cá thể và nghiên cứu nó.

Cá thể Winged Being đó đã cư ngụ tại khu vực Chicago trong một thời gian dài, không bao giờ đi quá xa ra khỏi thành phố. Chúng tôi đã theo dấu nó trong vòng vài tháng để đánh giá tốc độ của nó. The Winged Being có thể di chuyển cực kỳ nhanh chóng và việc bắt giữ nó đúng ra là không thể. Thật may là có vẻ như nó luôn luôn dừng lại tại hiện trường nơi xảy ra các vụ tai nạn, hỏa hoạn, cướp giật, vv.. Chúng tôi nhất trí rằng cách tốt nhất để bắt nó là khi nó quyết định dừng lại tại một trong các nơi xảy ra những vụ việc như vậy. Một đội nhỏ các xe thùng và xe tải, vốn đã được lắp đặt sẵn những thiết bị của chúng tôi nhằm theo dấu nó, được phân tán rải rác khắp Chicago.

Cuộc chạm trán đầu tiên của chúng tôi với The Winged Being diễn ra tại khu vực trung tâm thành phố. Một cô gái rẽ nhầm đường và đặt chân vào một con hẻm, nơi mà cô ấy lẽ ra phải tránh xa. Một vài gã đàn ông bám theo cô gái vào trong hẻm, định trấn lột và có thể là sát hại cả cô ấy nữa. The Winged Being đến nơi và tôi có may mắn là người đầu tiên chứng kiến vụ việc. Tất cả những gì tôi thấy là hình ảnh chớp nhoáng của một cặp cánh trắng và rồi sinh vật đó biến mất trong làn ánh sáng trắng mờ. Tuy nhiên, tôi cũng kịp để ý là có vẻ như bản thân sinh vật đó tự nó tỏa ra ánh sáng. Chúng tôi đã nói chuyện với cô gái và cô ấy nói với chúng tôi về vụ trấn lột, kể rằng The Winged Being đã tấn công những tên vô lại đó và giải cứu cô ấy như thế nào. Tôi nhớ cô gái gọi đó là một "Guardian Angel" ( "Thiên thần Hộ mệnh").

Lần tiếp theo mà chúng tôi chạm trán với The Winged Being là tại hiện trường một vụ tai nạn xe hơi. Một người đàn ông bị mắc kẹt trong chiếc xe của mình, với một khả năng rất cao là chiếc xe có thể bốc cháy. Các nhân chứng nói với chúng tôi rằng có một chùm sáng mờ xuất hiện, sau đó một hình bóng mờ ảo giống với một người có cánh cạy mở chiếc xe và kéo người đàn ông ra. Thế rồi nó biến mất cũng nhanh như khi nó xuất hiện vậy.

Những chuyện như vậy cứ lặp đi lặp lại mãi. Chúng tôi tới hiện trường và The Winged Being đã giải cứu xong tất cả các nạn nhân. Thậm chí tôi đã bắt đầu đặt câu hỏi là sau cùng thì liệu chúng tôi có nên bắt giữ nó hay không. Tôi biết cấp trên muốn nó bị bắt giữ và nghiên cứu, nhưng nó đã làm quá nhiều việc tốt cho khu vực này.

Cuối cùng thì chúng tôi cũng bắt được nó. Tôi không tham gia truy bắt nó ngày hôm đó, vì vậy tôi chỉ nghe được những tin đồn về việc nó đã bị bắt như thế nào. Mặc dù vậy, một vài nhà nghiên cứu cấp dưới đã nói bóng gió đến việc "đặt mồi", cho nên lúc này tôi đã có những suy đoán của riêng mình. Tôi qua bên Artifact (Khu nghiên cứu / lưu trữ hiện vật dị thường) và nói chuyện với Ben trong chốc lát. Anh ấy là một đồng nghiệp ngớ ngẩn bởi "unique condition" ( "điều kiện đặc biệt") của anh ấy, nhưng tôi biết là Ben cũng có cùng quan điểm với tôi hoặc ít nhất là cũng hiểu các quan điểm đó. Anh ấy nói với tôi rằng dù gì thì chuyện cũng đã xảy ra rồi, và tôi cũng có thể học hỏi thêm từ việc này. Mặc dù nghi ngờ rằng Tổ chức đã dùng những chiến thuật bẩn thỉu để bắt giữ The Winged Being, tôi vẫn có nhiệm vụ phải tham gia vào cuộc giải phẫu và xem xem có thể học hỏi được gì từ đó.

Tiến sĩ Marlowe gặp tôi bên ngoài phòng phẫu thuật, choáng váng trước triển vọng của việc học hỏi được một điều gì đó mới mẻ. Ông ấy là một người truyền cảm hứng, nhưng đồng thời cũng là một nhân vật đáng sợ. Tôi luôn luôn thấy rõ niềm đam mê kiến thức là đặc điểm nổi bật nhất của ông ta. Giá mà ông ấy không quá độc ác và nhẫn tâm trong việc tiếp thu kiến thức thì tốt biết mấy.

Chúng tôi mặc quần áo chuyên dụng và được khử trùng để tránh cho The Winged Being khỏi bị nhiễm khuẩn. Tôi nhớ rằng khi tôi bước vào phòng, tôi đã cảm thấy kinh ngạc và khiếp sợ cùng một lúc bởi thứ mà tôi đang nhìn thấy trước mặt mình. The Winged Being đang bị ghìm giữ bằng kẹp kim loại nặng, nhưng nó không hề kháng cự lại sự giam cầm đó. Đôi cánh của nó đã bị căng rộng ra hết mức có thể và bị ghìm chặt lại bằng cọc kim loại.

Ngoại hình của The Winged Being vừa giống, lại vừa không giống với con người. Nó có một cái đầu trọc giống như con người với cặp mắt vàng kim, nhưng lại không có mũi, miệng hoặc tai. Cấu trúc xương tại những chỗ đó giống với con người, tuy nhiên những bộ phận lẽ ra phải ở đó thì lại không xuất hiện. Phần còn lại của cơ thể nó cũng giống với con người, ngoại trừ một thực tế là nó cao tám feet (tầm 2, 44 m) và rắn chắc hơn so với người bình thường.

Đôi cánh được phủ lông một cách hoàn hảo và gợi cho tôi nghĩ tới một con chim ưng hoặc đại bàng vàng kim. Chúng kết nối với The Winged Being thông qua xương và dây chằng, vốn được kết nối với xương bả vai. Nếu muốn số đo sải cánh chính xác thì ta có thể đọc báo cáo của Tiến sĩ Marlowe, nhưng cặp cánh này vô cùng lớn, chắc chắn là quá thừa thãi nếu chỉ phục vụ cho việc bay lượn đơn thuần.

Cặp mắt thể hiện trí thông minh trong đó, mặc dù với những gì chúng tôi đã thấy trong khi theo dấu The Winged Being, điều này giống với một thông tin đã biết từ trước hơn là một khám phá mới mẻ. Cảm giác và mong muốn nhằm làm điều gì đó tốt về mặt đạo đức của cá thể này là điều mà tôi đã ghi nhận từ trước.

Tiến sĩ Marlowe bắt đầu cuộc giải phẫu vào thời điểm này bằng một vết cắt ngang ngực, nhưng chỉ vài giây sau khi ông ấy thực hiện vết cắt, một loại khí gì đó bốc lên từ những vết thương và trong vòng vài giây thì chúng đã liền lại. Không có ngay cả một vết sẹo để chứng minh rằng có bất kỳ tổn thương nào đã được gây ra. Tiến sĩ Marlowe thực hiện thêm một vài vết cắt khác nữa trên các phần khác nhau của cơ thể The Winged Being và cũng gặp phải kết quả tương tự.

Tôi nhớ cơ thể của tiến sĩ Marlowe thể hiện chút dấu hiệu của sự bực bội và ông bắt đầu tăng tốc. Đây là một thói quen khá phổ biến của ông ta khi ông ấy bắt đầu xử lý các vấn đề và thông tin trước mặt. Tôi cũng có thể nghe thấy ông ấy lẩm bẩm và một vài từ mà tôi nhớ rằng mình đã nghe được, đó là ".. sinh vật.. trong Kinh Thánh", ".. cắt.. chết *2..", ".. sự tồn tại của Chúa?". Tôi vẫn đang cố gắng để ghép các từ đó lại với nhau thì Tiến sĩ Marlowe đã tóm lấy một lưỡi cưa kim loại sắc nhọn từ bàn đựng dụng cụ và bắt đầu cắt vào cánh của The Winged Being, chính xác là tại chỗ dây chằng và xương kết nối với lưng. Thay vì liền lại giống với các vết cắt trước đó, một thứ giống máu phụt ra khỏi vết thương. Nó dường như loãng hơn một chút so với máu của loài người chúng ta, và nó còn có sắc độ đỏ nhạt hơn nữa.

Sau khi cắt bỏ cặp cánh, Tiến sĩ Marlowe thử rạch lên phần thân trên của The Winged Being, và lần này thì vết thương không tỏa khí và tự lành lại nữa. Việc tách bỏ đôi cánh đã loại bỏ healing factor *3. The Winged Being nhìn chăm chú vào tôi như thể nó đang đánh giá đạo đức hoặc giá trị của tôi, nếu chuyện đó nghe có vẻ không quá điên rồ. Sau một vài phút nhìn chằm chằm vào tôi và Tiến sĩ Marlowe thì thực hiện việc cắt xẻ, cuối cùng nó nhắm mắt lại và không mở ra nữa. Giờ ngẫm lại, tôi vẫn tự hỏi tại sao nó lại làm như thế, bởi The Winged Being vẫn còn sống được gần một giờ sau thời điểm đó.

Chúng tôi biết được thêm nhiều điều về The Winged Being sau khi mổ tách nó ra. Phần lớn các xương đã được gia cố ở bên ngoài thông qua một số phương thức mà tôi không biết rõ, trong khi phía trong xương thì trống rỗng. Điều này giúp giảm trọng lượng tổng thể, nhưng vẫn đảm bảo đem lại cho sinh vật một cấu trúc xương mạnh mẽ, rắn chắc. The Winged Being cũng thiếu một số cơ quan thông thường như dạ dày, thận, và gan, trong khi nó vẫn có một trái tim giản đơn và hai lá phổi. Những bộ phận cơ thể đó trông khá giống với con người, mặc dù chúng không hoạt động hiệu quả bằng.

Vào thời điểm đó, trời đã tối và nhiều nhân viên đã ra về, nhưng Tiến sĩ Marlowe vẫn muốn tiếp tục làm việc qua đêm. Tôi nói lời chào tạm biệt và trở về nhà để viết báo cáo này, cái mà theo kế hoạch ban đầu sẽ được nộp lên như một phần trong nghiên cứu của tôi. Giờ thì tôi không muốn làm như vậy nữa. Thay vào đó, tôi sẽ nộp một phiên bản khác dựa trên báo cáo này, một phiên bản với ít cảm xúc và quan điểm cá nhân hơn, và giữ lại bản gốc này cho mình tôi mà thôi. Giờ thì tôi đã rõ là có nhiều chuyện đang diễn ra trong Tổ chức 440, nhiều hơn mức mà tôi muốn tin. Tôi đã đánh mất niềm tin rằng chúng tôi vẫn đang làm những việc đúng đắn. Từ bây giờ tôi có kế hoạch giữ cho riêng mình một cuốn sổ ghi chép về tất cả các vụ việc và các dự án mà tôi tham gia, như vậy thì tôi luôn có thể nhớ lại những cảm xúc và quan điểm của mình khi lần đầu chứng kiến những việc đó, nhưng tôi chưa có đủ can đảm để rời bỏ Tổ chức, tôi chưa thể đi nếu tôi vẫn còn có thể ngăn chặn những điều tồi tệ khỏi xảy ra. Cho nên, với một trái tim trĩu nặng, tôi sẽ đi ngủ bây giờ, bởi tôi tin rằng ngày hôm nay tôi đã giết chết một thiên thần.

- Trợ lý Cuộc giải phẫu 89 Argus Hastings

Hợp đồng làm việc (với Argus Hastings) : Đã chấm dứt.

* * *

Lại là tôi, Secrets đây. Tôi đoán là một khoảng thời gian dài đã trôi qua kể từ lần cuối tôi xuất hiện. Tôi đã quay trở lại nhà cũ của mình, và có rất nhiều chuyện đã xảy ra. Không cái nào trong số đó là chuyện ma quái, mặc dù đôi khi tôi ước là các vấn đề của tôi có nhiều tính chất siêu nhiên hơn so với việc chỉ là những thứ tầm thường. Dù gì thì, tôi đã đẩy những chuyện xảy ra từ tháng Mười lùi vào quá khứ, và tôi không hề có ý định tìm kiếm hay đòi hỏi sự an ủi hoặc vỗ về gì đối với mấy chuyện đó nữa. Chúng ta hãy trở lại với các Hồ sơ và xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Còn về Hồ sơ này, tôi đã nhận thấy rằng số hiệu của nó là 089. Tôi nghĩ là Tattle chắc hẳn đã đẩy nó lên đầu danh sách vì rất nhiều người đã hỏi về các entity không hoàn toàn ác độc. Thật là tốt khi biết rằng anh ta cuối cùng cũng lưu tâm tới những gì các bạn nói và thực hiện. Tôi không định viết dài dòng lan man thêm nữa ở đây, nên hẹn gặp lại các bạn ở phần comment. Bảo trọng, NoSleep, chẳng cần những con quái vật thì thế giới này cũng đã là một nơi đủ nguy hiểm rồi.

- Secrets

* * *

Mọi người truy cập vào website để đọc thêm nhé..
 
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Hồ sơ số 13: Sự may rủi

201122163041-10-cach-bat-lay-may-man.jpg


Hồ sơ: 013-198

Ngày: 13/08/1999

Địa điểm: Williamsburg, Florida

Đối tượng: Chad Godowsky

Entity: Lady Luck / Death (Người đàn bà May rủi / Thần Chết)

Đĩa mềm lấy từ căn hộ của Chad Godowsky.

Gia đình tôi là một trong những gia đình thuộc kiểu "If we didn't have bad luck we'd have no luck at all" (tạm dịch: Nếu chúng tôi không gặp xui xẻo, thì cũng chẳng gặp chút may mắn nào hết). Bất cứ khi nào một người nào đó trong gia đình tôi có một cơ hội hay sự khởi đầu của một cái gì đó có vẻ may mắn, hứa hẹn, dường như cái cơ hội hay sự khởi đầu đó lại tiêu tan một cách nhanh chóng và thường xuyên gây ra những hậu quả kinh khủng ảnh hưởng lên toàn bộ gia tộc của chúng tôi.

Kể cho rõ đầu đuôi thì gia đình chúng tôi luôn luôn trong tình trạng nghèo khổ, và những nỗ lực của chúng tôi để đưa mình thoát khỏi cảnh nghèo đói luôn luôn gặp phải thất bại ê chề. Bất kỳ công việc kinh doanh nào chúng tôi khởi sự đều không có doanh thu và phải đóng cửa, hoặc có một tai nạn kiểu gì đó gây ra quá nhiều thiệt hại tới mức mà việc mở cửa kinh doanh trở lại không còn là một lựa chọn khả dĩ. Nhiều người trong số chúng tôi bị mất việc bởi những tai nạn kỳ lạ hoặc bởi những hiểu lầm có liên quan đến gia đình chúng tôi. Có lần một người chú của tôi gọi điện nói với chúng tôi rằng ông đã trúng xổ số và ngày hôm sau chúng tôi được tin ngôi nhà của ông đã bốc cháy và rằng ông đã ra đi cùng với tấm vé số của mình.

Sự xui xẻo này còn lan rộng tới nhiều lĩnh vực khác chứ không chỉ ảnh hưởng riêng tới tình hình tài chính của chúng tôi. Một vài người trong chúng tôi mang vận rủi trong việc kết hôn với người khác, thứ vận rủi khiến người được kết hôn qua đời lúc lâm bồn hoặc chết trong một tai nạn ngay sau khi họ đã giúp duy trì tương lai dòng họ. Thực ra, có vẻ như số phận đã cho phép một vài người trong chúng tôi sinh con đẻ cái chỉ để giữ cho toàn bộ cái trò xui xẻo này tiếp tục. Nghe có vẻ như một điều hoang tưởng điên rồ, nhưng có những quy tắc hiển hiện, và nếu bạn ở vào hoàn cảnh của tôi, bạn thậm chí còn nhìn thấy nó rõ hơn nữa.

Bản thân tôi cũng thực sự cảm nhận được sự xui xẻo của gia đình mình. Tôi tự thấy mình là một người đàn ông được giáo dục tốt. Tôi luôn luôn đạt điểm cao hồi còn đi học và có một niềm khao khát tri thức cháy bỏng, thế nhưng vẫn không có một trường đại học nào xung quanh chấp nhận tôi. Thay vào đó, giờ tôi phải làm một công việc nhàm chán không có tương lai và sống trong một căn hộ nhỏ nhất thế giới. Tôi đã phải lòng một phụ nữ xinh đẹp và chứng kiến cô ấy chết trong vòng tay mình. Thực sự là một trải nghiệm khiến người ta phát điên khi phải sống một cuộc đời nơi những bất hạnh cứ giáng xuống liên tiếp để thử thách ý chí sống của bạn. "Nhưng người nhà Godowskys không đầu hàng." Một câu mà tôi đã nghe rất nhiều thành viên trong gia đình mình nói khi cuộc sống của chúng tôi ở trong tình trạng vô cùng khốn khổ.

Tuy vậy, có vẻ như cuộc đời đã có một bước chuyển biến lạ lùng dành cho tôi. Lần đầu tiên tôi để ý thấy cô ấy là hai năm về trước, vào cái đêm vợ chưa cưới của tôi qua đời. Chúng tôi đang đi bộ dọc theo một bên của cây cầu thì có một chiếc xe mất lái. Nó nhảy qua rào phân cách và đâm vào vợ chưa cưới của tôi, nghiền nát cô ấy giữa thành xe và hàng rào kim loại của cây cầu trong tích tắc. Cơ thể cô ấy và trạng thái tinh thần của tôi không còn ở tình trạng tốt sau khi chiếc xe cán qua cô ấy. Xương cùng các cơ quan đã bị nghiền nát và nhớ lại thì đó quả là một phép lạ khi mà cô ấy vẫn còn thoi thóp sau tất cả những thương tổn đó. Tôi nhớ mình đã ôm cô ấy thật nhẹ. Tôi thì sợ không dám di chuyển cơ thể cô ấy còn cô ấy chỉ luôn miệng nói với tôi rằng cô ấy yêu tôi nhiều như thế nào và rằng thật "may mắn" làm sao tôi lại không bị đâm. Đột nhiên lời nói của cô ấy dừng lại và phần cơ thể nguyên vẹn còn lại của cô ấy lịm đi.

Tôi ôm cô ấy trong khoảng thời gian tưởng như hàng giờ và sau cùng cũng để cô ấy ra đi. Giờ nhớ lại thì chắc chỉ một hoặc hai phút đã trôi qua, trước khi cảnh sát và nhân viên cứu hộ có mặt tại hiện trường. Thực tế, người duy nhất tôi nhớ mình đã nhìn thấy là một cô gái đứng ở phía đối diện của cây cầu. Cô ta mặc một chiếc sundress *1 trắng và có mái tóc đen dài, nhưng khuôn mặt cô ta mới là thứ tôi sẽ không bao giờ quên. Bỏ qua cho lối giải thích kiểu trẻ con của tôi nhưng nó giống như là một trong những tấm thẻ hoặc tấm ảnh holographic gì đó mà tụi nhóc rất thích. Kiểu ảnh mà nếu bạn nghiêng nó từ trái sang phải thì hình ảnh thay đổi, nhưng nếu bạn để nó ở một góc độ nào đó thì cả hai hình đều hiện lên, mờ ảo và chồng lấp lên nhau. Gương mặt cô ta giống như vậy. Tôi không biết liệu có bất cứ ai khác thấy như thế hay không, nhưng tôi nhìn thấy khuôn mặt của một phụ nữ xinh đẹp và một hộp sọ chồng lên nhau cùng lúc. Nó không có vẻ giống như một cảnh tượng đáng sợ, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy nó đã ám ảnh tôi tới tận bây giờ. Vào thời điểm đó, tôi đổ lỗi cho cú sốc là nguyên nhân khiến tôi nhìn ra như vậy và gập người xuống để nâng niu tình yêu đã mất của mình. Tôi không nhìn về hướng đó một lần nào nữa, cho đến khi cảnh sát cuối cùng đã dẫn tôi rời khỏi hiện trường vài phút sau đó, và mặc dù không bao giờ nhìn trực tiếp nhưng tôi chắc chắn rằng tôi đã thấy cái váy đó thấp thoáng nơi khóe mắt của mình.

Tôi lại nhìn thấy cô ta ba tháng sau đó tại một bữa tiệc do một người bạn thân của tôi tổ chức. Đây là lần đầu tiên kể từ sau vụ tai nạn tôi cho phép bản thân mình ở nơi đông người, và tôi nhớ rõ nỗi bất an và lo lắng cứ bao trùm lấy tôi. Phần lớn mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, tốt đẹp, nhưng một vài thằng trong bữa tiệc đã say bí tỉ, và trong tình trạng say khướt như vậy, chúng đã quyết định rằng thật là một ý tưởng hay ho để bắt đầu nói đùa về những người bị tai nạn. Tôi đoán là hắn đã nghe được gì đó về những chuyện đã xảy ra với tôi và cố gắng khiêu khích tôi. Tôi tiếp nhận điều đó không được tốt cho lắm, và chúng tôi lao vào đánh nhau. Thật không may rằng gã đàn ông thì to lớn hơn, và rõ ràng là tôi sẽ bị đánh cho bầm dập. Đó là khi người bạn của tôi lao vào can thiệp và mọi chuyện trở nên tồi tệ. Bạn thấy đấy, cậu ta có một cái hồ bơi cạn nước vào thời điểm đó, và một cú đấm cậu ấy lãnh hộ tôi đã đẩy cậu ấy rơi xuống đó. Số phận không đứng về phía người bạn của tôi và cậu ấy đã tiếp đất sai tư thế, cổ gãy gập, và tôi vẫn còn nhớ cơ thể của cậu lịm đi giống như cơ thể vị hôn thê của tôi. Tôi quay lại nhìn về phía thủ phạm, sẵn sàng xông tới đánh cho hắn nhừ tử, và đứng ngay bên cạnh hắn lại là cô gái mặc sundress đó. Lần này, cô ta ở gần hơn và cái phần hộp sọ / khuôn mặt trông đáng sợ hơn khi nhìn gần, vì vậy mà tôi chạy về nhà. Biểu hiện của tôi như vậy chắc chắn là không ổn chút nào và cảnh sát đã nghi ngờ khi họ xuất hiện tại căn hộ của tôi, nhưng tất cả mọi thứ đều được giải quyết ổn thỏa sau đó.

Từ đó cuộc sống của tôi trở nên tồi tệ hơn khi phải sống trong nỗi sợ hãi liên tục rằng vận rủi của tôi có thể khiến ai đó bị chết. Tôi cũng sợ cả cô ta nữa. Vào thời điểm đó, tôi không biết cô ta muốn gì ở tôi, nhưng tôi biết rằng tôi sợ cô ta. Tôi vùi mình trong công việc và thành công trong việc tránh xa khỏi rắc rối trong gần một năm. Lần tiếp theo tôi thấy cô ta là khi tôi đang ăn tại một nhà hàng. Người ta đã sắp xếp một vài bàn ăn ngoài trời và tôi quyết định rằng mình sẽ tận hưởng thời tiết ngày hôm đó. Đám đông la hét và tôi quay sang thấy cơ thể một người đi xe đạp bắn tung tóe trên vỉa hè. Tôi nổi da gà trong lúc điên cuồng nhìn ngó xung quanh. Tôi phải biết liệu người phụ nữ mặc váy đó có ở đây hay không. Dĩ nhiên là tôi nhìn thấy cô ta trong đám đông. Người phụ nữ đứng gần cơ thể nạn nhân, nhưng ánh mắt của cô ta chiếu thẳng vào tôi. Tôi nhớ mình đã tự hỏi phải chăng cô ta là người gây ra các tai nạn và những cái chết. Và rằng nếu cô ta là người làm việc đó, thì có phải là bởi một điều gì đó mà tôi đã làm. Nghe thì có vẻ ngớ ngẩn nhưng cô ta cứ liên tục xuất hiện chắc hẳn phải vì một lý do nào đó. Hoặc là cuối cùng tôi đã hóa điên và nhìn thấy những điều không có thực. Mặc dù vậy, lần này tôi quyết định không bỏ chạy. Tôi tiếp tục ăn bữa ăn của mình và chốc chốc lại ngước lên chạm phải ánh mắt cô ta nhìn chằm chằm về phía tôi. Tuy vậy, người phụ nữ biến mất không lâu trước khi tôi kết thúc bữa ăn. Cô ta cứ thế biến mất. Không bao giờ đến gần tôi, không bao giờ làm bất cứ điều gì khác ngoài việc nhìn chằm chằm vào tôi. Đó là lúc mà tôi quyết định rằng người phụ nữ đó có thể là sản phẩm của tâm trí tôi, một sản phẩm chỉ xuất hiện khi tâm thần tôi bị đẩy tới điểm cực hạn.

Sau cùng thì cô ta cũng sẽ phá vỡ cái giả thuyết đó của tôi, bởi kể từ sau vụ đó, tôi đã nhiều lần nhìn thấy cô ta trong các hoàn cảnh mà tai nạn hay tử vong không hề diễn ra. Vì vậy, giờ đây tôi đang bị giằng xé giữa cái ý tưởng rằng tôi đang bị ma ám hoặc tôi bị điên. Tôi không tin những người khác cũng nhìn thấy cô ấy, nhưng điều đó chỉ khiến cho cái ý tưởng trên càng có cơ sở. Tuy nhiên, một quy tắc mới đã được hình thành: Tôi chỉ nhìn thấy cô ta trong khi tôi ra ngoài làm những việc lặt vặt. Người phụ nữ đó không bao giờ xuất hiện tại nơi tôi làm việc hay tại nhà tôi. Và cuộc sống của tôi cho đến một tuần trước đây cứ diễn ra như vậy. Khi tôi đi bộ xuống phố, mua hàng tạp hóa, tới thăm một người thân.. đôi lúc cô ta sẽ xuất hiện ở đó. Đó là một sự tồn tại mà tôi đã quen dần.

Tuy nhiên, một lần nữa quy tắc lại bị phá vỡ, và thần kinh của tôi thậm chí còn chịu thách thức lớn hơn. Tuần trước, tôi thấy cô ta bước vào cửa hàng thức ăn nhanh nơi tôi làm bếp và tôi gần như đã hét lên. Chiếc sundress trắng đã bị rách ở một vài chỗ. Mái tóc đen của cô ta có vẻ rối tung và xơ xác một chút ở phần ngọn tóc. Khuôn mặt không còn xinh đẹp như trước. Và tôi thấy cô ta bước vào. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy cô ấy làm bất kỳ chuyển động nào trước đó. Tôi kìm nén tiếng hét của mình lại và cố thủ trong nhà bếp cho đến khi hết ca. Nhưng tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó rất nhiều lần trong tuần này, và càng ngày càng khó khăn hơn để nhìn vào cô ta, mỗi lần xuất hiện cô ấy lại trông tệ hơn. Chiếc sundress cô ta mặc giờ bị xé tan từng mảnh và dính đầy máu. Tóc của cô ta đã chuyển sang màu xám và bị bết lại với nhau. Khuôn mặt của cô ta đang phân hủy và hình ảnh hộp sọ đổi vị trí trồi lên trên khuôn mặt thối rữa của cô ta làm tôi ghê sợ tới mức tôi không thể ăn hoặc rời khỏi nhà của mình.

Tôi đã ghi lại những điều quan trọng tôi còn nhớ về người phụ nữ mặc váy này và đang lưu chúng vào một đĩa mềm. Tôi có dự cảm khủng khiếp rằng một điều gì đó có thể sắp sửa xảy ra với tôi. Cô ta đứng bên ngoài căn hộ của tôi cả đêm qua và tôi nghĩ là cô ấy đã la hét, và hôm nay LÀ thứ Sáu ngày 13. Hy vọng rằng một thành viên trong gia đình tôi sẽ tìm thấy cái này và nhận thức được điều gì đã xảy ra. Một ngày nào đó, vận rủi của chúng tôi phải chấm dứt. Có lẽ một chút kiến thức là tất cả những gì chúng tôi cần.

Thông điệp kết thúc ở đó.

Chad Godowsky được tìm thấy đã chết vài ngày sau đó, sau khi những người thuê nhà của tòa chung cư bắt đầu phàn nàn về mùi hôi. Nguyên nhân cái chết được cho là tự cắt xẻ cơ thể.

Phân tích: Chúng tôi tin rằng ông Godowsky có thể đã thực sự bị bám đuôi và quấy nhiễu bởi một hiện thân của Luck (Sự may rủi) hoặc có thể là Death (Cái Chết / Thần Chết). Cả hai đều đã được mô tả bởi nhiều người rằng chúng có một khuôn mặt giống hộp sọ. Trong khi điều này có vẻ như chẳng dẫn tới đâu, số lượng các sự kiện tồi tệ mà gia đình Godowsky đã trải qua thật đáng kinh ngạc. Tất cả mọi thứ chúng tôi biết về sự may rủi cho thấy những điều tốt đẹp đáng lẽ phải xảy ra với họ vào lúc này hay lúc khác. Trong khi chúng tôi không có đủ bằng chứng hoặc thông tin để chứng minh bất cứ điều gì, đây là một điều quan trọng cần theo dõi trong tương lai.

* * *

Tattle (sử dụng account Organizing_Secrets của Secrets) : Chậc, chậc. Đôi khi bị xui xẻo còn tệ hơn RẤT NHIỀU so với việc không có chút may mắn nào cả. Mặc dù vậy, có thể nói là tôi cũng từng gặp khá nhiều xui xẻo. Thêm nữa là Secret không có ở đây. Chắc các bạn cũng chẳng ngạc nhiên lắm khi biết điều đó, bởi cậu ta có cái thói quen lặn mất tăm khá là khó chịu. Nhưng thật may là cậu ta không hề nhàn rỗi trong đợt tự thân ẩn dật của mình, và tôi thì vô cùng sẵn sàng để chia sẻ những gì cậu ấy đã hoàn thành. Hãy ngồi quanh và xem sẽ mất bao lâu để Secret nhận ra việc tôi đang làm này. Uhm. Mọi người thế nào, Nosleep? Có nhớ tôi không?

* * *
 
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Hồ sơ số 14: Hội kín Watchers of the Red Star

images


Hồ sơ: 019-202

Ngày: 23/04/2006

Địa điểm: Chadwick, Pennsylvania / Nhiều địa điểm khác

Entity: Hội kín Watchers of The Red Star

Bản ghi chép sau đến từ cuộc thẩm vấn một thành viên hội Watchers of the Red Star.

Renegade (kẻ phản bội Tổ chức 440 *1) : Rồi ngươi sẽ hối tiếc cái Cõi trần tục này. The Star (ám chỉ Red Star - Ngôi sao Đỏ) đang đến, và khi đó ngươi và người của mình sẽ chịu sự phán xét và tắm trong ngọn lửa màu đỏ. Sự hoài nghi sẽ dẫn ngươi đến chỗ sụp đổ và thất bại.

Interrogator (Người thẩm vấn) : Anh nhầm rồi.. (Tên anh là) Adam, đúng không? Chúng tôi thực sự tin rằng nó đang đến.

R: Oh, vậy ngươi cũng là một tín đồ? Tuyệt lắm. Chắc chắn nếu ngươi gặp được các elder (bậc trưởng lão, chỉ những người có vị trí cao trong hội) thì những mâu thuẫn giữa hai nhóm chúng ta (chỉ hội Watchers of the Red Star và Tổ chức 440) có thể được giải quyết.

I: Đừng hiểu nhầm, chúng tôi tin rằng ngôi sao đó đang đến, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi định thờ phụng nó.

R: Ahh. Các ngươi chắc hẳn muốn nghiên cứu, phân tích Ngôi sao, học hỏi từ nó. Thật báng bổ làm sao.

I: Chúng tôi biết được tin là nhờ một số thành viên khác trong cái giáo phái nhỏ của anh. Chúng tôi-

R: Dùng tính từ "nhỏ" là không đúng. Bởi nếu các ngươi từng nhìn thấy một ngôi nhà được đánh dấu, trang trí hình khuôn mặt của Ngôi sao, thì chắc hẳn các ngươi cũng đoán được số lượng thành viên của hội. Chúng ta là cả một binh đoàn những thành viên tin tưởng tuyệt đối.

I: Oh, vậy là có một dấu hiệu chỉ rõ liệu một người có phải thành viên trong hội của anh hay không?

R: . Ta đã tiết lộ quá nhiều và sẽ không nói thêm gì nữa. Ngươi có thể giết ta nếu muốn.

I: Chuyện đó là không cần thiết. Chúng tôi có nhiều hơn một cách để lấy được thông tin từ anh. Tôi sẽ gặp anh vào ngày mai Adam. Hy vọng anh ngủ ngon.

Thành viên hội Watchers of the Red Star đã tự sát trong đêm bằng cách liên tục đập đầu của mình vào tường phòng giam. Giai đoạn thẩm vấn thứ hai đã không thể thực hiện được.

(Có một đoạn chuyển tiếp trông khá là kì cục giữa các phần tài liệu. Tôi tin là phần dưới đây vốn bắt đầu với một header (phần đầu trang) để chỉ rõ ai là người đã viết ra đoạn này của hồ sơ. Tôi không biết tại sao phần header đó lại bị gỡ bỏ. -Secrets)

V. Alston - Đã chết

N. Bartlett - Đã chết

A. Brookes - Đang hoạt động

D. Forster - Đang hoạt động

L. Hoffmann - Mất tích

Q. Lakin - Đã chết

J. Mumford - Mất tích

S. Wilkinson - Đã chết

Có vẻ như việc thâm nhập vào giáo phái này khó khăn hơn so với những gì chúng tôi dự kiến ban đầu. Chúng tỏ ra khá thành thạo trong việc phát hiện ra các operative mà Tổ chức đã cài vào trong hàng ngũ của chúng. Lakin, Kansas và Bartlett đã ngừng báo cáo sau tuần đầu tiên, Wilkinson ngừng báo cáo sau tuần thứ hai, và Alston ngừng báo cáo trong vòng ba tuần. Các nhà chức trách phát hiện ra xác chết của họ sau đó. Hoffmann và Mumford cũng đã ngừng việc gửi báo cáo, nhưng cơ thể của họ vẫn chưa được tìm thấy, như vậy là chỉ còn lại Brookes và Forster. Mặc dù tất cả các operative đều đã trải qua quá trình huấn luyện, có vài điểm quan trọng là cần lưu ý, đó là Brookes đã cho phép trí nhớ của mình bị thay đổi để hoạt động như một sleeper agent *2, còn Forster có khả năng đặc biệt. Có lẽ còn có nhiều điều khác về những kẻ cuồng tín này, ngoài cái thực tế rằng chúng đang tôn thờ một mối đe dọa vô cùng nguy hiểm.

Sau đây là những phần có liên quan trong báo cáo của các operative.

V. Alston

Ngày thứ Ba - Sau buổi tiếp xúc đầu tiên với một người tuyển mộ, tôi đã để ý thấy lý thuyết ban đầu của chúng ta, cho rằng có một monument (công trình biểu tượng) hình ngôi sao hiện diện trong mỗi một cơ sở của giáo phái, là đúng, theo một mức độ nào đó. Trong khi có mặt ở phía ngoài bốn tòa nhà / cơ sở của hội, tôi đã thấy công trình biểu tượng hình ngôi sao. Nó có thể là một tác phẩm điêu khắc, một món đồ treo tường, hay thậm chí một cụm hoa trang trí được chạm khắc tinh xảo.

Ngày thứ Năm - Họ bất ngờ thông báo rằng họ chuẩn bị chuyển tôi từ khu nhà ở tới một trong những cơ sở của hội ở rất xa, tại một vùng hẻo lánh. Không rõ là họ đang nhắm vào tôi hay việc chuyển đổi này là hết sức bình thường.

Ngày thứ Mười tám - Liên lạc với bên ngoài trở nên khó khăn hơn. Hội có nhiều thành viên hơn so với dự đoán ban đầu. Các nghi lễ hiến tế được thực hiện hàng ngày.

Đây là tin nhắn cuối cùng của Operative Alston trước khi xác chết của cậu ta được tìm thấy.

N. Bartlett

Ngày thứ Nhất - Chẳng có chút may mắn nào trong việc nói chuyện với bất cứ ai, họ giữ tôi trong một căn phòng với những ứng viên mới cả ngày hôm nay. Không ai trong số những ứng viên mới đó biết được thông tin gì nhiều, và có vẻ như chúng đều giống với mấy tên nhóc tôn thờ quỷ Satan. Hội có lẽ có những cách quảng cáo riêng mà chúng ta chưa biết để thu hút những thanh niên kiểu thế này.

Ngày thứ Bảy - Giờ thì tôi là người duy nhất còn lại trong căn phòng này. Tôi không biết lý do tại sao họ vẫn chưa liên lạc lại với tôi. Tôi sợ họ có thể đang nhắm vào tôi, tuy nhiên họ lại cho tôi rời khỏi phòng. Phải chăng là để gửi tin nhắn này? Hoặc có lẽ tôi đã làm gì sai. Tôi nghi là những thanh niên từng ngồi trong căn phòng này với tôi không phải là những ứng cử viên thực sự để được chọn gia nhập hội. Tôi cược là chúng bị chọn làm vật hiến tế. Bất kể chuyện gì đang xảy ra thì rõ ràng là họ có nhiều khả năng đang nhắm vào tôi, tôi định tối nay sẽ rời khỏi đây và về với Tổ chức.

Xác của Operative Bartlett đã được tìm thấy sau vài tuần. Có vẻ như giả thuyết của cô ấy về việc hiến tế người là đúng, bởi thi thể của Bartlett và một số thanh niên khác có dấu hiệu bị giam giữ, cùng với những vết rạch chính xác trên cổ họng và bụng.

Q. Lakin

Ngày thứ Nhất - Tôi có thể xác nhận rằng số lượng thành viên của hội là rất lớn. Tôi đã được đưa đến một khán phòng lớn, nơi có ít nhất một trăm hoặc hơn các ứng viên tiềm năng. Chúng ta cần phải xem xét đẩy nhanh tiến độ việc thâm nhập và nghiên cứu giáo phái này. Tôi cũng có thể xác nhận rằng một số quan chức chính phủ của thị trấn cũng có mặt.

Ngày thứ Tư - Giờ tôi là một con tin. Họ bắt tôi gửi tin nhắn cuối cùng này để nói với Tổ chức rằng việc cố gắng thâm nhập vào hội là hoàn toàn vô ích. Cho tôi gửi lời xin lỗi sâu sắc nhất. Xin vui lòng nói với vợ và con gái tôi rằng tôi yêu họ.

Operative Lakin đã được tìm thấy trong một nhà kho cũ cách vị trí anh ấy thâm nhập vào hội hàng trăm dặm. Thi thể bị cắt rời và có dấu hiệu bị tra tấn.

S. Wilkinson

Ngày thứ Hai - Cho tôi gửi lời xin lỗi sâu sắc nhất của mình về việc không thể gửi báo cáo trong ngày đầu tiên thâm nhập vào hội. Công tác tuần tra gắt gao trong khu phức hợp này sẽ khiến một số cơ quan chính phủ phải xấu hổ. Tôi có thể xác nhận rằng các quan chức từ một số cộng đồng xung quanh cũng có mặt tại đây. Không ngạc nhiên là không ai trong số họ nắm giữ các vị trí cao trong hội, điều đó có nghĩa là giáo phái này chỉ sử dụng họ như những con rối. Tôi không thể diễn tả được là giáo phái này được tổ chức tốt và chặt chẽ đến mức nào. Khuyến cáo của tôi là sử dụng các entity hoặc các operative có năng lực đặc biệt khi chúng ta tấn công hội, nếu không nó sẽ thành một cuộc tắm máu.

Ngày thứ Ba - Một người phụ nữ đã cố gắng trốn khỏi khu phức hợp ngày hôm nay. Cô ta đang mang thai những tháng cuối, và từ những gì tôi biết, đứa trẻ sẽ được sử dụng làm vật hiến tế để xoa dịu Ngôi Sao Đỏ hoặc để đẩy nhanh việc nó tới đây. Tôi không chắc chắn hoàn toàn bởi vì rất nhiều các thành viên kỳ cựu không còn nói tiếng Anh chính xác. Ban đầu tôi nghĩ là nó chỉ là những tiếng vô nghĩa, kết quả của việc lạm dụng chất gây nghiện trong hội, nhưng sau một thời gian tôi có thể nghe được một chút âm điệu alphabet.

Ngày thứ Tư - Đứa trẻ chưa chào đời bị lôi ra khỏi cơ thể người mẹ một cách tàn bạo trong khu vực thờ cúng của hội. Người phụ nữ nằm đó thổn thức cho đến khi cổ họng của cô bị cắt. Mức độ tàn nhẫn mà những kẻ này sẵn sàng làm tới thật kinh dị. Tôi biết là tôi ở đây để thu thập thông tin, nhưng bây giờ tôi cảm thấy sợ. Tôi thực sự sợ hãi.

Ngày thứ Sáu - Xin lỗi về việc lại chậm báo cáo một lần nữa. Tôi đã phải trải qua một dạng thử thách gì đó, cùng với rất nhiều các thành viên mới khác. Về cơ bản thì nó là kiểu võ sĩ giác đấu bởi chúng tôi bị ném vào một cái hố và kẻ cuối cùng còn đứng vững sẽ được phép gia nhập hội một lần nữa. Tôi không chắc liệu các operative khác có phải trải qua thử thách này hay không, nhưng tôi vui mừng rằng khóa huấn luyện chiến đấu của tôi đã làm cho thử thách này trở nên khá là dễ dàng. Mặc dù vậy, tôi có thể thu hút sự chú ý không nên bởi tôi đã thể hiện khá tốt. Việc lựa chọn danh tính giả là một giáo viên trung học trước đó có thể phản tác dụng và làm tôi bị bại lộ tại thời điểm này.

Ngày thứ Tám - Tôi thấy có một kiểu quy tắc rõ ràng hơn trong thứ ngôn ngữ mà họ nói. Bây giờ tôi có thể thấy có mối liên hệ giữa thời gian một người gia nhập hội với phần trăm tiếng Anh họ sử dụng bị thay thế dần bằng cái ngôn ngữ khác kia. Có vẻ như tất cả các thành viên gia nhập hội mới được một tháng hoặc ít hơn vẫn nói hoàn toàn bằng tiếng Anh, nhưng kể từ đó về sau, tôi nhận thấy rằng họ bắt đầu có xu hướng cứ vài câu thì mất một từ khi nói. Liệu Ngôi Sao Đỏ, bất kể nó là entity gì, thực sự có tác động và ảnh hưởng ở đây, cho dù nó còn ở cách rất xa Trái Đất?

Ngày thứ Mười - Không thể bỏ hình ảnh những cặp mắt đó ra khỏi đầu. Thực sự có thể cảm thấy những con mắt đó vào mọi lúc. Có gì đó không ổn với tôi. Có thể là bị đầu độc, hoặc có thể là cái gì khác. Tôi sợ đây là kết cục của tôi, và tôi biết chúng đang quan sát, thậm chí ngay cả lúc này. Quan sát tôi, quan sát nó, quan sát chúng ta. Hãy dừng cái trò hề thâm nhập, do thám này lại và từ bỏ đi. Chúng ta không thể thắng. Tôi sợ lắm.

Operative Wilkinson được tìm thấy một thời gian ngắn sau đó, trong một nhà thờ được cho là đã bị bỏ hoang từ lâu. Cơ thể của anh ta được tìm thấy trên một bệ trang trí theo motip mặt trời.

Nhiệm vụ cài các thành viên vào hội Watchers of the Red Star bị tạm dừng. Rõ ràng là chúng có một dạng năng lực gì đó, nhưng những khó khăn trong việc thu thập các thông tin cần thiết đang cản trở việc tấn công vào các căn cứ của chúng.

* * *

11/01/06 - Thông tin mới đã được thu thập khi Operative Brookes tìm đến một trong những căn cứ trinh sát nhỏ của chúng tôi ngày hôm qua. Căn cứ nằm tại địa điểm cách vị trí anh ấy bắt đầu thâm nhập vào hội hơn một ngàn dặm. Gần như không ai trong Tổ chức biết rằng Brookes không chỉ tự nguyện cho phép xóa bỏ trí nhớ của mình trước khi tham gia vào hội, mà còn cho phép thay thế một mắt của mình bằng một thiết bị ghi âm và ghi hình. Brookes hiện đang trong tình trạng sức khỏe xấu và chưa được thẩm vấn đầy đủ, nhưng dưới đây là một bản tóm tắt các phần quan trọng trong đoạn video mà anh ấy ghi lại được.

Brookes đang có mặt trong một căn phòng lớn. Nó có thể là một khán phòng trong quá khứ, nhưng hiện giờ thì được trang trí bằng các hình vẽ tôn giáo miêu tả Ngôi Sao Đỏ. Có một đám đông hàng trăm người ngồi chật kín căn phòng xung quanh Brookes, trong khi các thành viên của hội thì đứng trên sân khấu, mặc phục trang đầy tính lễ nghi và rùng rợn. Một vài người trong số chúng có những bộ trang phục rõ ràng là gồm các khuôn mặt người được khâu lại với nhau. Một kẻ khác thì có một chiếc mũ cầu kỳ với nhiều cánh tay người nhỏ bé nhô ra từ đó. Người đàn ông với chiếc mũ làm bằng tay người đứng ở giữa, cất giọng nhắc lại một số tín điều liên quan đến Ngôi Sao Đỏ.

Diễn giả: Có những kẻ trong thế giới này nói rằng CHÚNG TA là những người điên, rằng CHÚNG TA đang lầm lạc. Nhưng tôi có thể nhìn thấy vị thần CỦA TÔI và tôi có thể chạm vào vị thần CỦA TÔI. Liệu họ có thể nói và làm giống như thế hay không? Ngôi Sao Đỏ đang đến gần và trong khi nó vẫn còn ở rất xa cái cục đá này (ám chỉ Trái Đất), chúng ta đã bị nguyền phải tiếp tục sống mòn mỏi tại đây. Ngôi sao đang tới gần hơn bao giờ hết. Chúng ta cũng đã tìm ra các phương pháp để ứng phó với việc nó tới gần hơn, nhờ vào sức mạnh mà nó ban tặng cho chúng ta. Chúng ta sẽ sử dụng sức mạnh này để cải thiện những món quà của chúng ta dành cho Ngôi Sao Đỏ, và cũng để đối phó với những kẻ thù ngoài kia. Hỡi anh em đồng đạo, bạn có thể còn lạ lẫm với mục tiêu vĩ đại của chúng ta, nhưng qua thời gian, rồi bạn cũng sẽ đạt được những khả năng nằm ngoài sức tưởng tượng.

Người đàn ông sau đó phải dừng lại lấy hơi, như thể hắn ta phải gắng sức trong suốt cả bài phát biểu bởi một vài lý do gì đó.

Diễn giả: Tôi xin lỗi các Watcher (tên riêng ám chỉ thành viên của hội), nói bằng thứ ngôn ngữ này quả là khó khăn đối với tôi. Hãy tới gặp các đội trưởng đã được chỉ định của các bạn để biết thêm thông tin. Hãy bước tới trong ánh sáng màu đỏ thẫm, vlgdrasis Vaan traeoth.

Đoạn video giờ chiếu tới một thời điểm trong tương lai, sau khi Brookes đã được chấp nhận hoàn toàn vào hội. Có vẻ như anh ta đang ngồi trong một lớp học, thảo luận về các bất thường xảy ra với cơ thể một người khi người đó nhận được sức mạnh của Ngôi Sao Đỏ.

Giáo viên: Ngôi Sao Đỏ ban cho chúng ta sức mạnh nhưng đổi lại, chúng ta phải chấp nhận vai trò mà nó chỉ định cho chúng ta. Một số người trong chúng ta phải chấp nhận một thực tế rằng chúng ta sẽ bị biến đổi theo ý muốn của nó.

Người giáo viên đi đến một cái lồng lớn ở phía sau và lật bỏ tấm khăn phủ ra. Một hình dạng lớn, giống người có thể được nhìn thấy bên trong lồng. Có vẻ như nó đã từng là một người đàn ông, nhưng phần lớn lớp da có bề mặt xù xì và cháy đen, như thể người đàn ông đó đã bị bỏng rất nặng. Quan trọng hơn là một thực tế rằng người đàn ông đó có bốn cánh tay, nhưng hai cánh tay mọc thêm lại nằm ở những vị trí kỳ dị. Hai cặp tay đó trông giống như một sự đột biến, hơn là một sự cải thiện. Khi nhìn thấy mọi người trong lớp học, người đàn ông bắt đầu sùi bọt mép và la hét bằng thứ ngôn ngữ riêng biệt của giáo phái. Hắn ta bắt đầu rung lắc, kéo giật các thanh kim loại và có vẻ như đang từ từ uốn cong chúng. Người giáo viên sau đó phủ vải lên chiếc lồng và tiếng la hét im bặt. Căn phòng lặng yên một lúc, tới khi một trong những học viên bắt đầu cất tiếng nói.

Học viên: Cái, cái gì thế?

Giáo viên: Đó là một trong các tay sai của Ngôi Sao Đỏ. Chúng tôi tin rằng Ngôi sao có thể nhìn thấu và đánh giá từng người chúng ta khi chúng ta kết nối với nó để tiếp nhận sức mạnh. Nó biết sự tận tâm và rtrlth của chúng ta. Ehem. Nó biết sự tận tâm và các giới hạn của chúng ta. Những ai không được Ngôi sao.. đánh giá cao khi bàn tới khả năng tinh thần cao hơn, sẽ được biến thành các tay sai để chống lại những kẻ thù của chúng ta. Người đàn ông này khỏe bằng nhiều người khác cộng lại, và đó là một vinh dự lớn lao đã được ban tặng cho anh ta.

Đột nhiên một trong những thành viên của hội ở phần trước của căn phòng bắt đầu lên cơn co giật. Những âm thanh lộn xộn phát ra từ miệng anh ta, và có vẻ như thậm chí ngay cả người giáo viên cũng chưa được chuẩn bị cho tình huống này.

Giáo viên: Đừng sợ, học viên của tôi! (nói với mọi người) Đưa cho tôi bất kỳ chiếc thắt lưng nào mà các bạn đang sử dụng.

Người đàn ông đang chịu đau đớn: Drthlay verisac cruserdo- (Gào thét) Tôi không định tiserilac verigon quth. Tôi không muốn điều này!

Người giáo viên nhanh chóng trói chặt hai tay và chân của người đàn ông lại bằng những chiếc thắt lưng vừa thu được. Cơn co giật của người đàn ông bắt đầu gia tăng và cơ thể anh ta nhanh chóng bị uốn giãn tới một độ dài khác thường. Ngay tại thời điểm này, tiếng lắc rắc của xương bị biến đổi có thể được nghe thấy.

Giáo viên: Mọi người lùi lại, cậu ta chuẩn bị đón nhận sức mạnh từ Ngôi Sao Đỏ!

Nguồn điện trong phòng tắt phụt và lúc này, rõ ràng là có một làn ánh sáng màu đỏ mờ phát ra từ miệng và khóe mắt của người giáo viên cùng các thành viên kỳ cựu khác trong hội. Ngoài ra còn có một luồng ánh sáng khác phát ra từ người đàn ông đang lên cơn co giật, mặc dù nó có màu đỏ sẫm và nhấp nháy thất thường. Một tiếng thét kinh hoàng làm nhiễu camera của Brookes, màn hình vụt tối đen và chỉ có tiếng rè rè được nghe thấy.

Một ai đó nói: Hắn ta thoát ra rồi kìa!

Nhiều người khác :(những tiếng gào thét khó hiểu vang lên)

Chiếc camera hoạt động trở lại với những ánh đèn lập lòe chớp tắt nhiều lần. Brookes nằm trên mặt đất, mặt hướng về cuối căn phòng. Những người mà anh có thể nhìn thấy đang nhìn chằm chằm vào một cái gì đó đáng sợ đằng sau Brookes, và đột nhiên một cái tay hay chân gì đó bị quăng về phía cuối căn phòng. Đó là lúc Brookes tỉnh táo hoàn toàn và nhanh chóng quay đầu lại nhìn về phía đầu căn phòng. Người đàn ông bị trói lúc trước giờ cũng có ngoại hình như thể bị bỏng nặng, giống với tên tay sai bị nhốt trong lồng. Hắn ta không mọc thêm tay hay chân, nhưng khối lượng cơ bắp đã gia tăng đáng kể. Khi sinh vật đó quay mặt hướng vào camera, ta có thể thấy rằng bây giờ hắn ta có ba đôi mắt sáng rực như lửa. Không con mắt nào trong số đó nằm ở các vị trí bình thường trên khuôn mặt. Bên dưới người đàn ông là một trong những thành viên kỳ cựu đã có mặt ở gần anh ta lúc trước. Người đàn ông đó đã bị giật đứt mất một cánh tay và đang gào lên đau đớn. Người đàn ông bị đột biến quay trở lại với thành viên kỳ cựu kia và bắt đầu thụi nắm đấm của mình vào cơ thể ông ta. Lồng ngực nạn nhân bị tàn phá và có thể được nhìn thấy rõ với mỗi cú đánh. Camera lại bị nhiễu loạn, chập chờn. Khi camera hoạt động trở lại, căn phòng giờ được bao phủ bởi nhiều máu hơn. Brookes đang đối mặt với người đàn ông bị đột biến và cơ thể bị xé ra từng mảnh của một người phụ nữ có thể được nhìn thấy ở đằng sau hắn ta. Cái lồng ở phía trước của căn phòng đã bị đổ và tên đột biến cũng đang cố gắng phá lồng để thoát ra. Người học viên bị đột biến tấn công Brookes và camera lại bị nhiễu. Màn hình tối đen trong khoảng vài ngày, cho tới khi Brookes thức dậy trong bệnh xá.

Một khoảng thời gian nữa lại bị nhảy cóc, và giờ Brookes đang nhìn qua cửa kính vào một căn phòng tối. Trong phòng có vài chục người, dường như tất cả bọn họ đều đội mũ trùm đầu và đều bị trói. Một phút nữa trôi qua trước khi phần tường phía sau căn phòng đột nhiên rạn nứt và rơi vào một khoảng không tối đen. Khoảng không này nhanh chóng bị thay thế bởi một quả cầu lửa rực cháy lớn không tưởng. Việc sử dụng cụm từ "quả cầu" chỉ là một sự thay thế, bởi thiết bị ghi hình không có khả năng ghi lại chính xác cái thứ mà chúng tôi tin là Ngôi Sao Đỏ. Những người bị trói ở phía sau của căn phòng bắt đầu bị hút về phía quả cầu trái với ý muốn của họ. Đột nhiên một vụ nổ tĩnh điện xảy ra tác động vào camera và một tiếng rít kỳ lạ chói tai có thể được nghe thấy. Chỉ trong tích tắc, tất cả mọi người trong phòng nhanh chóng bị hút vào khoảng không. Tiếng rít gia tăng cường độ, vang to hơn và tấm kính cửa sổ bắt đầu rạn nứt.

Một ai đó nói: Rthul vera qurth!

Một vụ nổ tĩnh điện nữa diễn ra, thế rồi cả khoảng không và tiếng rít đều biến mất.

Một khoảng thời gian nữa trôi qua. Brookes giờ đang ngự trên một bàn thờ hoặc bàn hành lễ gì đó, xung quanh là những người đàn ông khác mặc trang phục mang đầy tính lễ nghi. Những người đàn ông này đang đồng thanh cất giọng đọc kinh bằng thứ ngôn ngữ riêng của hội. Có một chớp sáng nhá lên khi lời kinh vang lên to hơn, và sau đó tất cả mọi thứ chìm trong một màu đỏ nhạt. Brookes nhắm mắt lại, có lẽ là do bị ngất đi.

Từ thời điểm này trở đi, camera thường xuyên bị nhiễu và sau đó nó sẽ hiển thị những hình ảnh rùng rợn. Tất cả các đoạn phim này đều theo một chủ đề tương tự nhau, do đó chỉ có đoạn phim đầu tiên sẽ được giải thích tương đối chi tiết.

Một khu phố ngoại ô xuất hiện trên màn hình với hầu hết các tòa nhà đã biến thành các đống đổ nát. Đi lại giữa những tàn tích là các sinh vật đột biến giống như những kẻ đã thấy ở phần trên, ngoài ra cũng có vài kiểu đột biến mới. Mặc dù tầm nhìn không được rõ cho lắm, chúng có vẻ như là các sinh vật giống người nhưng được cấu tạo từ tro. Sau đó là hình ảnh chớp nhoáng của những người đàn ông và phụ nữ đang la hét kinh hoàng, thế rồi hiện ra hình ảnh của một nơi dường như là một tầng hầm. Một người đàn ông đang ngồi thụp xuống trong góc phòng với tro bụi tuôn ra từ một vết thương trên ngực. Cuối cùng người đàn ông tắt thở, còn đống tro tụ lại thành hình người và từ từ lê bước ra khỏi căn phòng. Xuất hiện nhiều hình ảnh chớp nhoáng của bạo lực, hỏa hoạn, và cái chết. Brookes đứng trên một ngọn đồi nhìn xuống một khu rừng bị cháy thành than với tất cả mọi thứ chìm trong một ánh sáng màu đỏ. Anh ta từ từ nhìn lên, và bên cạnh mặt trời vàng của chúng ta là một mặt trời lớn hơn nhiều có màu đỏ thẫm.

Cuộc sống của Brookes dường như lại trở về trạng thái tương đối bình thường sau sự kiện tại bàn thờ. Anh ta trở thành một thành viên có thứ hạng khá cao và được giao trách nhiệm giám sát cộng đồng của riêng mình, trong khi thi thoảng vẫn có những ảo giác về ngày tận thế. Sự xuất hiện của Operative Mumford có vẻ như là điều đã khiến Brookes rời bỏ cộng đồng và trở lại với chúng ta. Mumford đã bị giải đến như một tù nhân và được chọn làm vật hiến tế cho Ngôi Sao Đỏ. Brookes thực hiện các nghi lễ như mọi khi và từ từ rạch bụng của Mumford. Máu của Mumford chảy ra được dẫn vào một vòng tròn trang trí các biểu tượng lễ nghi, trước khi Brookes cắt cổ anh ta. Lần cuối nhìn Mumford có thể đã khiến Brookes nhớ tới Tổ chức, bởi thị lực của anh ta trở nên thất thường và ta có thể nghe thấy tiếng thở dồn dập của Brookes. Một số thành viên của hội nhận thấy hành vi bất thường của Brookes và hỏi thăm sức khỏe anh ta, nhưng anh ta gạt đi và xin nghỉ suốt buổi tối hôm đó. Sau đó anh ta trốn ra khỏi khu phức hợp và tìm đến cơ sở trinh sát mà chúng tôi đã tìm thấy anh ta ở đó.

11/03/06 - Brookes đã chết. Anh ta đã trải qua các triệu chứng giống hệt với quá trình đột biến của các thành viên hội Watchers of the Red Star, và đã bị tiêu diệt để đảm bảo an toàn cho căn cứ. Có lý do để tin rằng các Watcher giờ đã biết vị trí của căn cứ. Các tài liệu và thiết bị quan trọng sẽ được chuyển đi ngay lập tức.

Tình trạng hồ sơ: Chưa được giải quyết.

05/26/08 - Thông tin mới đã được hé lộ do Operative Forster đã quay trở lại. Cuộc thẩm vấn anh ta sẽ được thuật lại trong một báo cáo khác bởi độ dài của nó.

Tình trạng hồ sơ: Reopened (Mở lại / Lại tiếp tục).

* * *

Tattle (sử dụng account Organizing_Secrets của Secrets) : Hoạt động cuồng tín với kết quả phi thường thực sự, quả là một sự kết hợp "chói lòa". Mặc dù tôi tin là những người bị thiêu rụi bởi ngọn lửa của một vị thần giận dữ cũng chẳng thể hạnh phúc bằng những kẻ được ban tặng quyền thống trị vượt quá khả năng của họ. Như bạn thấy đấy, đây là một viễn cảnh ngày tận thế khác, một trong số rất nhiều những viễn cảnh có thể xảy ra cho thế giới này. Nhiều không đếm xuể ấy chứ.

* * *

Mọi người truy cập vào website để đọc những bài đã được dịch trước nhé
 
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Hồ sơ số 15: Virus 2K

whats-a-computer-virus-136403431752802601-160119084914.jpg


Hồ sơ: 014-277

Ngày: 19/1/2007

Địa điểm: Benton Ridge, Connecticut

Đối tượng: Willy McFadden

Entity: Virus 2K

Dưới đây là bản ghi cuộc thẩm vấn Willy McFadden.

Interrogator (Người thẩm vấn) : Mr. McFadden, lý do chúng tôi đưa anh tới đây để thẩm vấn là do cuộc chạm trán của anh với một "computer ghost" ( "ma máy tính"). Cảnh sát không tin câu chuyện của anh, nhưng tôi tin rằng anh sẽ thấy là chúng tôi nhìn nhận sự việc đó dưới một góc độ khác.

Willy: Bắt cóc tôi như thế này cho thấy là ít nhất thì các anh cũng có quan tâm đôi chút. Đóng bộ như thế kia càng chứng tỏ điều đó rõ hơn. Vậy là, các anh muốn ký ức của tôi về sự kiện đó?

I: Được như thế là lý tưởng nhất. Nếu anh có thể nói cho chúng tôi biết tất cả mọi thứ mà anh nghĩ là có liên quan, và kể lại chúng theo một trình tự thời gian logic nhất có thể, thì tôi sẽ rất vui.

Willy: Vui tới mức không còn muốn giết tôi nữa?

I: Cái chết không phải là một kết cục tất yếu trong trường hợp này, Mr. McFadden.

Willy: Eh, tôi có thể thấy rõ khẩu súng được che giấu cẩn thận dưới lớp áo vét của anh, nhưng chắc rồi, giờ là lúc kể chuyện. Uhm, tôi đã làm việc với hai chàng trai khác đúng không nhỉ? Keith và Evan. Chúng tôi chỉ làm những việc lặt vặt trong cái cửa hàng sửa chữa máy tính nhỏ đó. Giúp những người già sử dụng những phần mềm đơn giản, và thi thoảng mới có người đem đến cho chúng tôi những công việc thực sự. Nó quả thực là một công việc khá ngon ăn.

I: Tôi hiểu rồi. Tiếp tục đi.

Willy: Uhm, anh thấy đấy, thấy toàn bộ mọi chuyện bắt đầu từ khi Evan mua cái máy tính này. Cậu ta luôn mua lại máy tính cũ của bất cứ ai có thể để lấy linh kiện. Tôi nhớ rằng cậu ta đã mua một vài phần cứng khá đồ sộ từ một tên dở hơi tin vào sự kiện Y2K *1. Hắn ta đã ném một đống tiền vào việc xây một cái hầm an toàn, và sự thể trở nên tồi tệ với hắn, giống như những gì đã xảy ra với những kẻ tin vào sự kiện Y2K khác. Dù sao, Evan cứ nói luôn mồm về cái máy tính cậu ta kiếm được từ người đàn ông đó. Một loại hệ điều hành tùy chỉnh gì đó, được viết riêng. Thứ đó không chạy hệ điều hành Windows, đó là điều chắc chắn. Thi thoảng cũng có người tự viết hệ điều hành cho mình, và việc xem xét những hệ điều hành tự tạo đó thì rất là thú vị, nhưng Evan cứ nói không ngớt về việc cái máy tính đó giống với các thiết bị bây giờ một cách kỳ lạ. Phần cứng máy tính cũng có chất lượng tương tự. Nào, hãy nhớ rằng cái máy tính này đúng ra phải được lắp ráp vào một thời điểm nào đó trước thiên niên kỷ mới. Lẽ ra nó phải chạy Windows 98 hoặc thứ gì đó tương tự với cái vỏ CPU màu trắng ngả vàng bám đầy bụi.

I: Evan có bao giờ tìm ra nơi người đàn ông kia mua được cái máy tính đó?

Willy: Không thể nói rằng tôi nhớ là anh ấy có đề cập tới bất cứ điều gì về chuyện đó. Tôi cũng đã cố gắng tìm người đàn ông khi những chuyện kỳ lạ bắt đầu diễn ra. Tôi không gặp chút may mắn nào trong việc tìm kiếm người đàn ông đó cả.

I: Khoảnh khắc đầu tiên anh nhận ra có gì đó bất ổn là khi nào?

Willy: Evan bắt đầu trở nên lôi thôi, bệ rạc. Cậu ấy từng là một người khó tính và đúng giờ, anh biết chứ? Luôn luôn đến cửa hàng từ rất sớm, sơ vin gọn gàng, tóc chải thật kỹ. Tuy nhiên, thói quen đó biến mất. Thực ra điều hoàn toàn ngược lại đã diễn ra. Cậu ta đến chỗ làm vào một hay hai giờ cuối và trông giống như vừa từ địa ngục chui lên. Tôi nhớ Keith và tôi đã cố gắng tìm hiểu xem có gì không ổn với Evan. Tôi cược rằng lý do cho sự thay đổi là một người bạn gái, còn Keith nghĩ rằng Evan có thể có một niềm say mê hoặc chứng nghiện ngập gì đó mà cậu ta không với chúng tôi. Nhưng, Keith và tôi không bao giờ hỏi trực tiếp Evan về chuyện đó. Đó không phải là cách ba chúng tôi làm việc. Nếu Evan muốn sự giúp đỡ thì cậu ta sẽ yêu cầu. Ít nhất thì đó là những gì chúng tôi đã tìm hiểu được. Có lẽ chúng tôi không thực sự là bạn bè tốt như chúng tôi vẫn nghĩ..

I: Tình trạng đó diễn ra trong bao lâu?

Willy: Khoảng hai tuần. Cậu ta dần trở nên tồi tệ hơn, nhưng chúng tôi không can thiệp. Ý tôi là, phải rồi. Chúng tôi thực sự không phải là những người bạn tốt. Keith cuối cùng cũng rủ Evan tới quán bar và nói chuyện với cậu ta. Rõ ràng là Evan chỉ bị ám ảnh bởi cái máy tính Y2K mà cậu ta kiếm được đó. Và còn nói gì đó về việc "ngăn chặn nó". Keith nói với tôi rằng Evan đã say bí tỉ trước khi cậu ta bắt đầu trò chuyện cởi mở hơn, vậy nên Keith cho rằng những lời vô nghĩa đó là kết quả của rượu bia và bởi sự căng thẳng do quá trình làm việc liên tục với cái máy tính đó.

I: Sự kiện quan trọng tiếp theo xảy ra là gì?

Willy: Tôi có thể nói rằng một số email mà tôi nhận được từ Evan là sự kiện kỳ lạ tiếp theo. Tôi tự hỏi tại sao anh không nhắn tin hoặc gọi điện thoại cho tôi, nhưng đoán là cậu ta đã để điện thoại ở đâu đó và không tìm thấy nó.

Các tin nhắn sau đây là từ đêm đó.

Evan: Chào Will, cậu có bận gì không? Nếu không thì tôi cần sự giúp đỡ của cậu.

Willy: Này chiến hữu, tất nhiên là tôi không bận gì cả. Mọi chuyện với cậu vẫn ổn chứ? Cậu biết đấy, cậu làm Keith và tôi có chút lo lắng thời gian gần đây.

Evan: Tôi cần sự giúp đỡ của cậu. Cậu có thể tới chỗ tôi trong vòng một giờ hoặc hơn không?

Willy: Chắc rồi, tôi không có vấn đề gì với chuyện đó cả. Tôi phải dọn dẹp một chút rồi sẽ tới đó ngay. Cậu ổn chứ? Cậu khiến tôi hơi lo đấy.

Các email dừng lại ở đó.

Willy: Cậu ta có hành động kỳ lạ và muốn tôi đến chỗ cậu ấy. Tôi thực sự không muốn vì lúc đó trời đã tối, nhưng dù sao thì có lẽ tôi cũng không phải là thằng bạn tồi như tôi đã nghĩ. Hoặc có lẽ là tôi không muốn trở thành đứa bạn tồi như vậy.

I: Vậy là sau đó anh đã tới chỗ Evan?

Willy: Yeah. Sau cùng thì tôi quyết định tới chỗ Evan. Cậu ta muốn tôi đợi một tiếng hoặc hơn rồi mới đi, và đó là những gì tôi đã làm. Xem một tập phim chiếu lại một cách không chú tâm lắm để giết thời gian. Tôi thậm chí không thể nhớ được nội dung tập phim đó là gì vào lúc này. Sau đó, tôi lái xe đến chố Evan. Bình thường thì tôi sẽ đi bộ, nhưng tuyết rơi khá dày vào đêm hôm trước, và tôi không muốn bị tê cứng vì lạnh trước khi cuộc đối đầu đầy kịch tính mà tôi mường tượng là sẽ gặp phải thực sự diễn ra.

I: Tôi đoán rằng đó không phải là những gì anh tìm thấy khi tới nơi.

Willy: Anh đoán đúng rồi đấy. Thay vào đó tôi thấy mình đỗ xe lại ở driveway *2 trước căn nhà của Evan, cửa chính căn hộ mở rộng và toàn bộ ánh sáng trong nhà đều đã tắt ngoại trừ một thứ gì đó có vẻ giống với một chiếc TV. Xe của Keith cũng đậu ở driveway. Toàn bộ khung cảnh đó làm tôi hơi chột dạ một chút. Nó khiến tôi thấy mọi chuyện không ổn tý nào, đặc biệt là bởi Keith cũng đã tới đây. Vì vậy, tôi gọi điện thoại cho cả hai (Evan và Keith). Dĩ nhiên là không có người nghe máy. Tôi không định bỏ cuộc vào thời điểm này, vì vậy tôi bước vào trong nhà và những thứ bên trong làm tôi cảm thấy bất an. Không phải cảnh máu me hay nội tạng gì đó làm tôi bất an. Do tình trạng của căn nhà thì đúng hơn. Evan thường rất gọn gàng, nhưng căn nhà của cậu ta lúc đó trông như một mớ hỗn độn, như thể cậu ta còn chả bận tâm tới việc dọn dẹp. Tôi gần như có thể nói rằng nó trông giống như một người nào đó đã lẻn vào, tấn công chủ nhà và lấy trộm đồ, nhưng có một chút.. chất lượng nào đó trong mớ hỗn độn làm cho nó có vẻ ít hỗn độn hơn. Tôi không chắc miêu tả như vậy có đúng không nữa. Ý tôi là đồ đạc trông như thể chúng bị thả rơi xuống ngay tại bất cứ vị trí nào mà Evan đã đứng và nhận ra rằng thứ đồ đó không còn chút giá trị gì nữa, trái ngược với cảnh tan hoang gây ra bởi cuộc vật lộn giữa hai người. Sau cú sốc ban đầu của tôi gây ra bởi tình trạng của căn nhà, tôi nhận ra là máy tính xách tay của Evan nằm ở phía bên kia phòng khách đang bật, và rằng một phần lớn sàn nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ. Nào, tôi không phải là một thám tử tư hoặc bất cứ điều gì tương tự, nhưng khi toàn bộ sàn nhà rải đầy đồ đạc ngoại trừ duy nhất một chỗ, và webcam của Evan thì được bật lên, tôi có thể ráp nối hai sự kiện lại với nhau. Cậu ta đang ghi hình một cái gì đó.

I: Anh có kiểm tra chiếc laptop hay không?

Willy: Không kiểm tra chiếc laptop ngay lúc đó, tôi không làm như vậy. Tôi cất tiếng gọi Evan và Keith. Không phải gọi tên theo kiểu rùng rợn như trong mấy bộ phim kinh dị, nhắc để anh khỏi nhầm. Chỉ gọi như bình thường thôi. Tôi đoán tại thời điểm đó tôi đã cố gắng ép mình tin là mọi chuyện bằng cách nào đó vẫn có thể bình thường. Có lẽ tôi chỉ không thể nhận ra là mọi chuyện có vẻ kỳ dị và siêu thực tới mức nào. Mặc dù vậy, không có ai trả lời tôi. Tôi đứng đó trong im lặng, cố gắng phát ra âm thanh, và vừa chuẩn bị leo lên tầng hai thì cái laptop bắt đầu chạy một đoạn video mà nó đã ghi được. Không biết phải làm gì khác, tôi bước tới và nhìn vào màn hình.

Sau đây là một đoạn mô tả về đoạn video lưu trong chiếc laptop.

Evan xuất hiện tại một nơi có vẻ là một xưởng làm việc dưới tầng hầm, với các bộ phận máy tính và các thiết bị đặt ngay ngắn trên kệ và các bức tường xung quanh.

Evan: Tôi đã có một khám phá lớn ngày hôm nay. Tôi đã thực hiện một giao dịch khác với người đàn ông mà tôi đã gặp vài tháng trước để mua lại phụ tùng máy tính. Hắn ta nói với tôi rằng hắn giữ các tất cả các bộ phận đó là bởi lời tiên đoán và sự chuẩn bị của riêng hắn cho sự kiện Y2K. Hắn ta rõ ràng là đang lâm vào cảnh túng thiếu, và vẫn đang phải cầm cố đồ đạc của mình. Hôm qua tôi đã liên lạc với người đàn ông đó một lần nữa để hỏi xem liệu hắn ta có còn chút linh kiện nào không. Người đó trả lởi rằng linh kiện thì hắn không còn, nhưng hắn vẫn còn rất nhiều các máy tính mà tôi có thể tháo rời để lấy linh kiện. Tất nhiên là tôi đồng ý với thỏa thuận đó, và hắn đưa cho tôi 6 cái CPU cùng một container chứa hàng khóa kín mà tôi đã không mở cho đến khi tôi trở về nhà. Trong cái container đó là chiếc CPU thú vị nhất mà tôi từng thấy. Nó có màu đen và bề mặt trơn bóng với những đường cong thay vì các cạnh cứng. Tôi đã sẵn sàng để bật nó lên và xem có gì ở trong, mặc dù tôi nghi ngờ đó chỉ là một cái vỏ CPU lạ mắt cho một cái máy tính cũ. Tôi chắc chắn đã nhầm khi suy nghĩ như vậy -

Đoạn video bị nhiễu trong vài giây, giống như khi một người ghi hình vào băng từ, mặc dù điều này không thể xảy ra khi xét đến loại thiết bị mà đoạn video này được ghi lại. Khi đoạn video lên hình trở lại, có vẻ như một vài ngày đã trôi qua trong căn hầm. Evan trông nhếch nhác và mệt mỏi hơn.

Evan: Tôi nghĩ là có một cái gì đó ở trong máy tính. Tôi biết nghe có vẻ điên lắm, tôi biết chứ. Không giống như một AI (trí thông minh nhân tạo) hoặc bất cứ điều gì tương tự, nhưng ít nhất là có sự hiện diện của một kiểu hướng dẫn tự động gì đó. Khi tôi loay hoay cố gắng tìm hiểu cái hệ điều hành đó, tôi luôn đi vào ngõ cụt. Tôi ngừng việc cố gắng giải mã hệ thống và đi nghỉ trong chốc lát, và khi tôi quay trở lại thì tất cả mọi thứ đã được hoàn thiện và bày sẵn ra cho tôi. Vấn đề là cái bức tường mà tôi cố gắng để vượt qua không bị xóa bỏ, và thay vào đó là một con đường hoàn toàn mới được mở ra, một con đường mà tôi nhận ra là trước đó nó không hề có ở đó. Một lần nữa, những gì tôi nói có vẻ hoang tưởng, nhưng dường như là tôi đang được dẫn tới một vị trí nhất định trong hệ thống. Tôi thực sự hy vọng đây là một loại chương trình con hữu ích có nhiệm vụ hướng dẫn tôi đến một hệ thống trung tâm hoặc override (ghi đè lên).

Video lại bị nhiễu. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy có hai vòng tròn rõ nét xuất hiện trên màn hình nhiễu, khiến người ta tin là có một hình ảnh ở phía sau phần nhiễu. Nó chỉ xuất hiện trong một thời gian ngắn trước khi đoạn video lên hình trở lại, cho thấy hình ảnh Evan, trông như một người thiếu ngủ trầm trọng. Lần này cậu ta lại ở dưới hầm.

Evan: Tôi biết mà! Tôi biết là có tồn tại một kiểu chương trình hướng dẫn! Sau tất cả các trò chơi trí óc và mày mò các kiểu, tôi đã tìm thấy nó. Một phần dữ liệu khá lớn đã bị khóa và ẩn đi bởi một chương trình bảo mật. Thành thật mà nói, hầu hết các dữ liệu trong máy đều được bảo vệ như vậy. Tuy nhiên, vẫn dùng cách cũ là "va vào ngõ cụt, đi nghỉ và quay trở lại để nhận được giải pháp đã được bày sẵn ra", tôi đã có thể tìm thấy nó. Hoặc anh ta, nếu muốn nói chính xác hơn. Một chương trình được gọi là Abel đã hướng dẫn tôi mở khóa các chức năng cao hơn của nó. Abel là một trí thông minh nhân tạo. Tôi không thể tin được. Tôi có quá nhiều câu hỏi cần được giải đáp.

Màn hình lại nhiễu. Lần này có ba lớp xung nhiễu. Hai vòng tròn giờ có một mảng nhiễu màu đen bao quanh chúng, và sau mảng nhiễu đó là phần xung nhiễu bình thường vẫn thấy trên các TV. Sự nhiễu loạn diễn ra trong một khoảng thời gian dài hơn, là mười lăm giây, trước khi hình ảnh quay trở lại cho thấy Evan, lúc này trông còn bệ rạc hơn trước. Cậu ta đang ở trong phòng khách tắt đèn tối đen, còn bản thân thì được chiếu sáng bởi ánh sáng hắt ra từ màn hình của máy tính xách tay.

Evan: Tôi không chịu được nữa. Không thể tin được. (Khoảng lặng dài) Tôi đã gọi cho Keith và Willy như đã được bảo. Tôi bỏ cuộc.

Evan nhìn chằm chằm vào màn hình trong tổng cộng hai mươi phút trước khi Keith mở cửa. Evan nhìn Keith trong vài giây trước khi đột ngột lao tới thật nhanh và quật anh ta xuống đất. Một vụ ẩu đả ngắn hiện lên trên màn hình trong khi hai người vật lộn và di chuyển ra khỏi khung hình về phía hàng hiên. Vài phút trôi qua trước khi Evan vác Keith trên vai, loạng choạng xuất hiện trở lại trước khung hình. Họ đi xuống tầng hầm và biến mất. Thêm vài phút trôi qua mà không có gì xảy ra cho đến khi Willy bước vào nhà.

Video bị nhiễu lần cuối, và hình ảnh kia cuối cùng cũng lộ rõ là một bóng đen hình người với 2 vòng tròn là 2 con mắt. Năm giây trôi qua trước khi vòng tròn thứ ba dưới mắt, cái thứ có lẽ là miệng của bóng đen được hình thành và cùng với nó một tiếng thét chói tai vang lên. Điều đó diễn ra trong khoảng mười giây, và sau đó đoạn phim kết thúc.

Willy: Tuy nhiên, tôi không xem hết toàn bộ đoạn video tại thời điểm đó. Tôi đang xem tới chỗ Evan nói về việc nhận được sự giúp đỡ khi cố gắng giải mã hệ điều hành, thì có một tiếng đập đột ngột vang lên từ tầng hầm làm tôi sợ phát khiếp. Tôi xuống đó để điều tra và không thực sự thích những gì mình đã nhìn thấy.

I: Anh đã thấy gì?

Willy: Tôi chắc rằng anh đã đọc báo cáo của cảnh sát, nhưng đó là xác chết của cả Keith và Evan. Hai người bạn và cộng sự duy nhất của tôi đều đã chết. Keith trông như thể bị đập vỡ sọ và chắc chắn là có một màn hình vỡ dính đầy máu nằm bên cạnh cậu ta. Evan thì trông có vẻ như đã tự treo cổ bằng một loại dây gì đó. Một tay cậu ta nắm chặt một mảnh giấy. Thật sự thì tôi muốn nói rằng tôi đã bị sốc và hoàn toàn bị đánh gục trước cảnh tượng kinh hoàng đó, nhưng thật ra là tôi vẫn giữ được bình tĩnh. Có lẽ là vô cùng bình tĩnh thì đúng hơn. Tôi nhớ mình đã rà soát căn phòng thật nhanh trước khi kết luận rằng Evan đã mất trí và giết Keith trước khi tự sát. Tôi lấy mảnh giấy từ tay Evan và đang định đọc nó, nhưng tiếng còi xe cảnh sát vọng tới từ xa đã ngăn tôi lại. Tôi đoán là một người hàng xóm của Evan chắc đã nhìn hoặc nghe thấy âm thanh cuộc ẩu đả trên hiên nhà, cuộc vật lộn mà tại thời điểm đó tôi còn chưa biết tới.

I: Nếu tôi nhớ không nhầm thì theo báo cáo của cảnh sát, anh không có mặt tại hiện trường khi cảnh sát đến đêm đó.

Willy: Không, tôi không có mặt ở đó khi cảnh sát đến. Toàn bộ mọi chuyện trông khá là phức tạp, và tôi quyết định rằng tôi không muốn ở lại đây khi cảnh sát tới. Có lẽ tôi đã không suy nghĩ rõ ràng, nhưng tôi hoảng sợ và chạy khỏi tầng hầm lên tầng một. Tôi định chạy thẳng một mạch ra cửa chính, nhưng rồi dừng lại khi nhìn vào màn hình máy tính. Nó đang chạy một đoạn video ghi cảnh tôi vào nhà một vài phút trước. Tôi không biết nó thậm chí còn ghi hình cả phần đó. Trong phút giây bối rối, tôi chộp lấy cái laptop và lao ra khỏi cửa.

I: Cuối cùng thì cảnh sát vẫn tìm đến chỗ anh đúng không?

Willy: Tất nhiên rồi. Họ không mất nhiều thời gian để biết được rằng Evan và Keith đồng sở hữu cửa hàng với tôi. Họ tới cửa hàng vào lúc sáng sớm, và tất nhiên tôi giả vờ không biết. Một lần nữa tôi lại hơi bị sốc khi nhìn lại và nhận ra là tôi đã nói dối dễ dàng đến thế nào về chuyện này.

I: Phần tiếp theo có liên quan của câu chuyện này là gì?

Willy: Uhm, tôi đã quên bẵng đi mảnh giấy mà tôi lấy được từ tay Evan. Tôi đã giấu nó cùng chiếc laptop trong một ngăn riêng bí mật của tôi ở trên tầng. Mãi cho đến một vài giờ sau khi cảnh sát rời đi, tôi mới nhớ tới mẩu giấy và mở nó ra.

I: Mẩu giấy viết gì?

Willy: Theo một cách kỳ cục, tôi nhận ra rằng đó là một loạt các số 0 và 1. Lời nhắn cuối cùng của Evan được viết bằng hệ nhị phân.

Mẩu giấy viết

0100100100100111011011010010000001110011011011110111001001110010011

110010010

1110000011010000101001010011011101000110111101110000001000000100001

101100001

0110100101101110001011100010000001000100011011110110111000100111011

101000010

0000011101000111001001110101011100110111010000100000010000010110001

0011001010 110110000101110.

Willy: "Tôi xin lỗi. Hãy ngăn Cain lại. Đừng tin Abel."

I: Anh đã nghĩ gì sau khi đọc mẩu giấy đó?

Willy: Tôi không nghĩ gì nhiều tại thời điểm đó. Chỉ là một vụ tự sát bí ẩn với một nút thắt lạ lùng. Tôi đã thực sự tin rằng Evan chỉ đơn giản bị mất trí. Các tuần tiếp theo được lấp đầy với việc cảnh sát thi thoảng lại gặp tôi để hỏi một vài câu, còn tôi thì dọn dẹp văn phòng của mình bởi tôi đã mất động lực để tiếp tục công việc kinh doanh. Đó cũng là lúc mà Abel liên lạc với tôi.

I: Abel liên lạc với anh? Bằng cách nào vậy?

Willy: Tôi bắt đầu nhận được các đoạn tin nhắn khó hiểu từ điện thoại của Evan, và tất cả chúng đều được ký tên Abel ở cuối.

I: Những tin nhắn đó nói gì?

Willy: Ban đầu thì chẳng có gì rõ ràng, chủ yếu là sự kết hợp lạ lùng của các chữ cái và ký hiệu. Cuối cùng tôi bắt đầu nhận được các từ như "công nghệ" và "vị cứu tinh" được viết bằng hệ nhị phân. Cả các cụm từ như "bắt đầu lại" và "lây nhiễm cho đám đông" nữa. Tôi nhận được cùng một cái tin nhắn đó đến vài trăm lần.

I: Chắc hẳn anh phải biết là không nên tin Abel. Hành động tiếp theo của anh là gì?

Willy: Tất nhiên tôi biết là không nên tin Abel chứ. Tôi đã đọc mẩu giấy nhắn mà. Ý tôi là, tôi vẫn không tin cho lắm, nhưng việc nhận được những tin nhắn như vậy tại thời điểm đó khiến tôi khó lòng mà bỏ qua được. Điều đó khiến tôi tiếp tục giấu kín chiếc laptop. Tôi đã nhìn thấy cái tên Abel xuất hiện trên màn hình một vài lần, mặc dù cho tới thời điểm đó, tôi vẫn chưa hề mở máy ra kể từ lúc bỏ chạy khỏi nhà Evan. Tôi định cứ để nó như vậy. Thật không may, các tin nhắn đơn giản chỉ là sự khởi đầu. Abel bắt đầu gửi các tin nhắn đe dọa tính mạng tới cho tôi. Chúng chỉ đơn giản là các đoạn text ngắn viết bằng hệ nhị phân có nội dung như "chết" hoặc "thời gian không còn nhiều". Tôi lờ chúng đi nhiều nhất có thể, và giữ cho bản thân mình bận rộn bằng cách tìm kiếm một công việc mới. Thế rồi, tôi bước vào phòng khách hay phòng ngủ chỉ để thấy rằng các TV trong căn phòng đó được bật lên với màn hình nhiễu. Chuyện đó vẫn cứ diễn ra liên tục ngay cả khi tôi đã rút phích cắm TV. Tôi cũng bắt đầu nhận được những cuộc gọi từ các số lạ mà khi tôi nhấc máy thì chỉ nghe được tiếng rè rè. Nếu nghe thật chăm chú, tôi có thể nhận ra một giọng nói, nhưng nó đã bị bóp méo và biến đổi tới mức anh có thể đổ lỗi cho trí tưởng tượng của mình đã bày ra trò đó. Ngay cả máy tính của tôi cũng bị đơ và các thông báo lỗi cũng có những dòng chữ đe dọa trên đó. Tôi thực sự phát điên với mức độ thù địch mà cái thứ tên Abel này dành cho tôi.

I: Và anh không thể tới chỗ cảnh sát vì đã nói dối trước đó.

Willy: Chính xác. Tôi đã quá ngu ngốc. Mặc dù tôi đoán là kiểu gì thì họ cũng chẳng tin tôi đâu. Quả thực, họ không hề tin tôi, vậy nên..

I: Vậy nên làm sao? Chuyện gì đã xảy ra tiếp theo? Anh đã phải chịu đựng sự tấn công từ Abel, nhưng phần lớn chúng đều là đe dọa miệng và không có gì thực sự nguy hiểm xuất phát từ chúng.

Willy: Tôi đã cố gắng lờ chúng đi. Tôi đoán là tại thời điểm đó, tôi đã nghĩ là chuyện này có thể chấm dứt nếu tôi tiếp tục sống như bình thường. Vì vậy, tôi không nói với ai về nó và cứ để mặc các rắc rối từ tin nhắn và cá thiết bị công nghệ tiếp tục. Tuy nhiên, cuối cùng chúng điều khiển tôi, buộc tôi phải làm những việc mà tôi không muốn.

I: Bằng cách nào vậy?

Willy: Đây là lúc mà mọi thứ lại trở nên kỳ lạ một lần nữa. Cảnh sát chẳng thích đoạn này một chút nào, vì vậy hãy xem anh phản ứng thế nào gì khi nghe tôi kể.

I: Thử nói tôi nghe xem.

Willy: Trong khi tôi đang tìm kiếm việc làm và lờ Abel đi, tôi cũng đã bắt đầu nhận thấy một vài thứ không bình thường khác mà tôi không cho là có liên hệ tới Abel. Những điều ngớ ngẩn như giày hoặc chìa khóa của tôi không nằm đúng chỗ hoặc quần áo của tôi nằm rải rác khắp nơi. Tôi đoán đó là do tình trạng căng thẳng của tôi. Chỉ đơn giản là tôi không suy nghĩ rõ ràng. Một lần nữa tôi lại thể hiện rằng mình có thể là một tên đần ngu ngốc tới mức nào. Cái trò giả vờ rằng mọi thứ đều ổn của tôi chỉ đơn giản là một giải pháp ngu ngốc.

I: Vậy điều gì đã thực sự xảy ra?

Willy: Tôi đã mộng du. Kiểu kiểu thế. Tôi không ý thức được ngay là mình mộng du, nhưng tôi đã rời khỏi nhà mình, vào xe, lái đi, và làm những việc mà tôi không biết. Sau đó, tôi đoán là tôi quay trở về nhà, cởi bỏ quần áo và đồ đạc mang theo, rồi lại leo lên giường.

I: Anh có biết mình đã làm gì trong lúc mộng du không?

Willy: Tôi không thực sự "mộng du", nhắc để anh nhớ. Chúng ta sẽ tìm hiểu chuyện đó sau. Nhưng, thực sự thì tôi cũng chẳng biết là mình đã làm gì trong lúc mộng du nữa. Tuy nhiên, sau cùng thì tôi lại có trong tay cái máy tính mà Evan đã mua. Cái được trang bị công nghệ đời mới ấy? Yeah, nó thình lình xuất hiện ở băng ghế sau trên xe của tôi vào một ngày nọ. Tại thời điểm đó thì tôi cũng biết là mình bị mộng du rồi.

I: Sẽ thế nào nếu tôi nói rằng chúng tôi có một vài đoạn video ghi lại một số việc mà anh đã làm trong lúc "mộng du"?

Willy :(Trông không thoải mái) Mặc dù tôi không biết chính xác mình đã làm gì, nhưng tôi có sự nghi ngờ của riêng mình. Nó có tệ như tôi nghĩ không?

I: Không may là có. Xem này.

Chiếc TV bị tắt đặt trên bàn thẩm vấn được bật lên. Dưới đây là phần miêu tả nội dung đoạn phim.

Willy có mặt ở một khu phức hợp gồm rất nhiều nhà kho chứa hàng giống nhau. Trời tối và người quay camera đang đứng bên cạnh một nhà kho chứa hàng, hướng máy quay về phía Willy. Chuyển động của Willy có vẻ bất thường, phi tự nhiên. Cậu ta di chuyển giống như một con rối mà người múa rối phải rất cố gắng để điều khiển. Người cầm camera lặng lẽ theo sau Willy tới khi cậu ta dừng lại trước một kho chứa hàng. Người quay camera buộc phải trốn đi trong một khoảnh khắc, bởi Willy chầm chậm quay đầu nhìn về phía người đó. Khi người quay phim trở lại vị trí để tiếp tục ghi hình, Willy lại đang nhìn vào kho chứa hàng, mặc dù lúc này khóa đã bị vô hiệu hóa và cửa kho thì mở rộng. Willy lảo đảo bước vào trong, còn người cầm camera thì chậm rãi tiếp cận kho chứa hàng. Người đó nép mình lên tường và đứng thật sát cạnh cửa chính. Nhìn vào bên trong nhưng chẳng thấy gì cả. Tiếng lạo xạo của giầy dẫm lên sỏi có thể được nghe thấy khi người cầm camera quay đầu nhìn ngó xung quanh. Người đó thở hắt ra đầy kinh ngạc khi Willy đột ngột xuất hiện, chỉ cách anh/cô ta có vài inch, và đang lao về phía máy quay. Người quay phim bị bóp cổ trong khoảng vài phút tiếp theo, trước khi Willy thả tay ra và anh/cô ta rơi xuống đất. Thật may là camera vẫn tiếp tục ghi hình và hướng về phía nhà kho đang mở. Willy từ từ đi vào trong kho hàng và không quay trở lại.

Willy :(buồn bã) Tôi đã nghe thấy tiếng kêu đó. Cô ấy là ai vậy?

I: Cô ấy là agent thứ hai tôi cử đi theo dõi anh.

Wily: Còn có những người khác ư?

I: Có một người khác trước cô ấy. Anh ta không có camera, nhưng anh ta cũng bám đuôi anh giống như cô ấy đã làm. Chúng tôi dọn sạch hiện trường và thu hồi cả hai cái xác trước khi có ai đó tìm thấy chúng. Không ai trong số hai người đó khôn ngoan hơn người còn lại cả.

Willy: Tại sao? Tại sao lại làm như thế? Tôi đã có thể bị cảnh sát bắt. Điều đó có thể dừng chuyện này lại.

I: Đến giờ anh phải nhận ra là chúng tôi biết chính xác anh đang gặp rắc rối với cái gì chứ, Mr. McFadden. Chúng tôi không định gây ra bất cứ rủi ro không mong muốn nào cho anh. Xin hãy tiếp tục câu chuyện của mình. Tôi hy vọng bây giờ anh đã thấy rằng tôi sẽ coi trọng một cách nghiêm túc mọi điều mà anh kể.

Willy :(thở dài) Được rồi, như vậy là anh có thể tự thấy là tôi không thực sự là.. chính mình trong lúc tôi "mộng du". Mặc dù tôi không hoàn toàn chắc chắn về những gì mình đã làm, thi thoảng tôi lại thức giấc với máu ở trên người. Không phải của máu của tôi. Tôi cuối cùng đã đi đến kết luận rằng có một cái gì đó đã điều khiển tôi trong lúc ngủ. Chỉ đơn giản là nó chẳng giống mộng du thông thường chút nào cả. Thêm vào đó, tôi không có tiền sử mộng du trước cuộc gặp gỡ của tôi với Evan và Abel. Khi tôi đã nghi ngờ rằng mình đang bị điều khiển, tôi quyết định phải tìm ra một cách để ngăn chặn chuyện đó. Tôi nhận ra là chiếc laptop và cái máy tính để bàn đó chính là chìa khóa để giải quyết chuyện này. Cơ hội để tôi thoát khỏi rắc rối này hoặc bị giết chết là 50/50. Abel rõ ràng là muốn tôi mày mò, chỉnh sửa gì đó với cái máy bàn kia, có nghĩa là nó muốn đạt được mục đích gì đó. Tôi không định làm cho nó toại nguyện.

I: Tới thời điểm đó, anh đã có giả thiết gì về mục tiêu thực sự mà Abel theo đuổi hay chưa?

Willy: Yeah. Uhm, theo một cách nào đó thì có. Cuối cùng thì tôi đã lấy máy tính xách tay của Evan ra và xem phần còn lại của đoạn viedo. Tôi đã thấy khuôn mặt hiện lên trên màn hình nhiễu. Vẻ rùng rợn, thiếu một cơ thể vật lý thực sự, và sự mất kiểm soát của tôi đối với cơ thể của chính mình đã giúp tôi ráp nối các sự kiện với nhau. Có vẻ rất Khoa học Viễn tưởng. Các anh không tạo ra nó, đúng không?

I: Không, không hoàn toàn là như vậy. Chúng tôi ta sẽ nhắc tới nó sau. Xin hãy tiếp tục.

Willy: Tôi bật máy bàn lên và bắt đầu mày mò. Evan đã mở khóa nhiều chức năng thực sự trong máy, giống như cậu ta đã đề cập tới trong nhật ký của mình. Cái máy đó không giống với bất cứ điều gì mà tôi từng nhìn thấy. Nếu không có Evan làm việc với cái máy này trước, tôi không chắc là liệu mình có thể sử dụng nó hay không nữa. Không giống như Evan, tôi xem xét tất cả các mã và các chương trình từ một góc độ khác. Các khuôn mẫu, quy luật dần dần xuất hiện, các mảnh ghép rơi vào đúng vị trí. Có một phần được đánh dấu Id, Ego, và Super-Ego. Tôi không thực sự rõ về mấy vụ lập trình, nhưng tôi biết kha khá về các chức năng này. Sau một thời gian, tôi tìm thấy cái khóa cuối cùng. Có một phần cuối cùng trong máy vẫn bị khóa.

I: Anh có mở khóa đó không?

Willy: Không, thực sự thì tôi không nghĩ là tự tôi có thể mở được nó. Tôi không biết làm thế nào. Thực tế, tôi nảy ra cái ý là đập tan cái máy đó và đã làm như vậy.

I: Chuyện gì đã xảy ra?

Willy: Tôi bị ngất khi đang vung gậy lên. Tôi tỉnh dậy hai ngày sau đó, người dính đầy máu không phải của mình. Cái máy bàn đã biến mất. Tôi hoảng sợ và liên lạc với cảnh sát. Tôi kể cho họ câu chuyện của tôi, và họ nhốt tôi vào một phòng giam ở đồn trong khi họ tìm hiểu và xác minh những gì tôi nói. Sau đó, các anh đến và đưa tôi đi. Vậy nên, tôi cần câu trả lời ngay bây giờ.

I: Ok. Abel và Cain là hai chức năng của cùng một trí thông minh nhân tạo. Từ những gì chúng tôi biết, phần lớn các chức năng của Abel không bao giờ bị khóa. Mục đích của nó là hoạt động như một proxy trong thế giới thực để mở khóa Cain.

Willy: Điều đó giải thích những gì mà tôi đã thấy. Ban đầu, Abel đã cố gắng đe dọa tôi để tôi mở khóa Cain, nhưng kế hoạch đó không thành công do tôi cố ý lờ nó đi. Làm thế nào mà nó điều khiển được tôi trong lúc ngủ vậy?

I: Bình thường thì Abel sẽ không thể possess (ám, nhập, điều khiển) anh, nhưng có vẻ như nó đã truy cập được vào một số chức năng của Cain sau khi Evan mở khóa chúng.

Willy: Vậy là sau cùng thì tôi đã bị ám bởi một dạng ma máy tính gì đó.. Ai đã lập trình nó?

I: Ở một mức độ nào đó, không có ai lập trình nó cả. Trí thông minh nhân tạo mà Abel và Cain hợp thành là một sự liên hợp xấu xa giữa con người và máy móc. Những thứ siêu nhiên là có thực, Mr. McFadden, và có ai đó đã quyết định trói buộc nó vào trong một cái máy. Lý do mà anh không thể hiểu được một phần lớn mã lập trình của cái máy tính đó, là bởi nó là mã được viết bởi God (Chúa) hoặc Tự nhiên. Một tạo vật được tạo nên bởi các số 0 và 1, giống như vô vàn tạo vật khác.

Willy: Nếu là vài tháng trước thì tôi không tin những gì anh vừa nói đâu. Tại sao có ai đó lại muốn làm điều này?

I: Nó được tạo ra để sử dụng trong một cuộc tấn công vào nước Mỹ. Theo đúng kế hoạch thì cuộc tấn công sẽ diễn ra vào ngày 1 tháng 1 năm 2000. Trí thông minh nhân tạo này là hiểm họa Y2K thực sự mà mọi người nên sợ. Chúng tôi đã ngăn chặn cuộc tấn công sau đó và tịch thu phần cứng. Tại một thời điểm nào đó, nó đã bị lén chuyển ra khỏi một trong các kho lưu trữ của chúng tôi và rơi vào tay người bạn của anh. Chúng tôi đã cố gắng thu hồi nó kể từ vụ mất trộm và nhờ có anh, chúng tôi đã làm được.

Willy: Nhờ tôi ư?

I: Cái khóa cuối cùng ở mã lập trình của Cain, chức năng vô cùng nguy hiểm có thể đánh thức trí thông minh nhân tạo hoàn toàn và cho phép nó bắt đầu lây nhiễm vào người dân trên phạm vi rộng, là sự kết hợp của khoa học và những thứ siêu nhiên. Rõ ràng là cần có đủ máu chảy thì chương trình mới được phóng thích. Kết luận này được đưa ra bởi những người làm việc cho tổ chức của tôi sau khi chúng tôi thu hồi lại AI. Mặc dù tôi không thể hiểu được tại sao lại cần đến một lễ tế máu. Anh kháng cự lại nỗ lực của AI nhằm tái lập trình anh trong một thời gian đủ lâu để chúng tôi có thể ngăn chặn anh và thu hồi cái máy tính, mặc dù anh đã tấn công và làm bị thương một số agent của chúng tôi. Tôi đã để anh tự quyết định sẽ làm gì tiếp theo, nhưng anh lại nộp mình cho cảnh sát. Bây giờ tôi đem đến cho anh một lối thoát. Làm cho chúng tôi và ngăn chặn những chuyện như thế này xảy ra một lần nữa.

Willy: Một lời mời làm việc ư?

I: Chắc chắn là tốt hơn so với những gì anh sẽ nhận được từ các cơ quan chức năng địa phương, tôi đảm bảo đấy.

Willy: Khi anh nói thế thì tôi đoán là mình cũng không còn có sự lựa chọn nào khác. Tôi rất vui vì sau cùng thì anh cũng không bắn tôi. Tôi hy vọng có thể chuộc lỗi cho những gì mình đã gây ra.

I: Chúng tôi sẽ xem xét chuyện đó.

Cuộc thẩm vấn kết thúc.

Hành động được thực thi: Mr. McFadden được thuê làm một nhà nghiên cứu. Tư duy nhanh chóng cùng với một lượng kiến thức kha khá về công nghệ làm cho anh ta trở nên hữu ích đối với chúng ta. Bản thân McFadden không biết, nhưng anh ta vẫn còn lưu trữ những vết tích của sự lập trình bởi Abel bên trong cơ thể mình. Các ứng dụng của tình trạng này có thể được nghiên cứu trong khi anh ta ngủ, và chúng tôi hy vọng có thể biến anh ta thành một đối tượng tình nguyện tham gia vào các thí nghiệm tại một thời điểm nào đó trong tương lai.

Phân tích: Virus 2K luôn luôn là một bí ẩn đối với các nhân viên của chúng ta. Sự tồn tại của nó đã được công bố cho người dân trong các năm trước năm 2000, mặc dù theo cách đánh lạc hướng dư luận. Có vẻ như ý thức của ai đó đã được liên kết với công nghệ để tạo ra một "ma máy tính". Entity này có nguồn sức mạnh đáng kể, chẳng hạn như khả năng ám / điều khiển người khác. Nếu Virus 2K bị phát tán ra ngoài, nó sẽ lây nhiễm một khối lượng lớn các thiết bị công nghệ để cung cấp nhiên liệu cho chính nó trước khi chuyển sang lây nhiễm cho người dân. Chúng tôi tin rằng nó có thể kiểm soát được toàn bộ dân số của Trái Đất trong khoảng thời gian là vài năm.

Chúng tôi thậm chí còn không hoàn toàn chắc chắn ai là người đứng đằng sau cái "Black Box" ( "Hộp đen") này, cái tên mà từ giờ ta sẽ dùng để gọi nó. Nó được tìm thấy khi đang thuộc sự sở hữu của một nhóm khủng bố đã lên kế hoạch để sử dụng nó tấn công nước Mỹ. Tuy nhiên, sau khi tấn công vào căn cứ của chúng, có thể khẳng định rõ là chúng không phải là người tạo ra AI đó. Một Zone nào đó có thể là nguồn gốc của thứ này, mặc dù hiện giờ đây chỉ là suy đoán đơn thuần. Ngoài ra còn có sự biến mất của Black Box lưu giữ Virus 2K từ một trong các cơ sở của chúng tôi. Cho tới giờ, vẫn chưa biết ai là người đã lén chuyển nó ra ngoài, hay người đàn ông đã bán nó cho Evan là ai. Các cuộc điều tra sẽ được tiến hành, nhưng ít nhất là Black Box và nội dung bên trong nó sẽ được giữ an toàn một lần nữa.

Tình trạng hồ sơ: Đóng.

* * *

Tattle (sử dụng account Organizing_Secrets của Secrets) : Tôi sẽ thực hiện chút nghiên cứu nhỏ của riêng mình. Tôi đã tình cờ tìm được một số tài liệu mô tả quá trình tạo ra AI này cách đây mấy năm. Chỉ có chút vấn đề là tôi phải nhớ xem đã để nó ở đâu. Tôi sợ là số lượng tài liệu mà tôi sẽ phải lọc ra để tìm được nó là quá nhiều. Có lẽ tôi sẽ gửi nó cho Secret trong trường hợp cậu ta quay lại.

* * *
 
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Hồ sơ số 16: Helvetinjärvi, Phần Lan

Hồ sơ: 016-662

Ngày: 07/07/2009

Địa điểm: Helvetinjärvi (tên một công viên quốc gia), Phần Lan

Đối tượng: Daniel Reed

Entity: Piru

Các đoạn phim sau đây được lấy từ một chiếc camera do Mr. Reed sở hữu.

Trên màn hình xuất hiện hình ảnh một người phụ nữ đang đóng gói hành lý trong phòng ngủ của mình. Cô ấy quay lưng lại với chiếc camera, trong khi người quay phim từ từ tiến lại gần.

Daniel: Hù! (Anh ta chạm vào người cô gái bằng bàn tay không cầm máy)

Người phụ nữ thốt ra một tiếng đầy kinh ngạc trước khi quay lại và cười lớn. Hai người ôm lấy nhau và chiếc camera được đặt xuống bên cạnh giường. Cặp đôi trẻ không còn xuất hiện trong khung hình của camera, nhưng tiếng họ hôn nhau có thể được nghe thấy.

Lisa: Chúng ta sẽ có một chuyến đi tuyệt vời, phải không?

Daniel: Tất nhiên rồi Lisa! Em, anh, Tom, và Cindy. Chúng ta sẽ có một chuyến đi ra trò, và chúng ta có được cơ hội này tất cả là nhờ có em đấy.

Lisa: Em không làm bất cứ điều gì cả, Dan.

Daniel: Em có may mắn đã tìm thấy gia đình thất lạc đã lâu của mình, và họ thì sẵn sàng trả tiền cho em và bạn thân của em tới gặp họ. Em sẽ gặp được một người thật sự có máu mủ với mình, còn tất cả chúng ta thì sẽ có một khoảng thời gian tuyệt vời vui chơi ở Phần Lan. Mà không phải trả một đồng nào cả!

Lisa: Mặc dù vậy, cái cách mà họ sốt sắng muốn gặp em thật là lạ lùng. Ý em là, em chưa bao giờ gặp cha hoặc mẹ đẻ của mình, vì vậy em đoán là ngoài anh ra thì em thực sự không biết gia đình là như thế nào, nhưng..

Daniel: Xem kìa, đó là một cơ hội tốt để tìm hiểu thêm một chút về bản thân em. Hoặc ít nhất là về nguồn gốc của mình. Nhưng điều đó sẽ không thay đổi cái nhìn của anh về em đâu. (Cười lớn) Và anh sẽ luôn ở bên và yêu em trong suốt chuyến đi đó mà.

Lisa: Oh hoàng tử của em!

Hai người ngồi dậy và quay trở lại với việc đóng gói hành lý, quên bẵng đi chiếc camera. Cuối cùng Daniel cũng nhận ra và tắt nó đi.

Đoạn phim tiếp theo từ camera chiếu cảnh bên trong một chiếc xe. Daniel đang lái, Lisa ngồi ghế hành khách bên tay lái và đang quay phim, còn Tom và Cindy thì ngồi ở ghế sau.

Daniel: Thôi nào hai người, cãi cọ ngay trước chuyến đi của chúng ta như thế này thì thật không hay tý nào.

Cindy: Không sao đâu, Daniel. Chúng tôi sẽ không để cho nó làm hỏng kỳ nghỉ của Lisa đâu. Phải không Thomas?

Tom :(lầm bầm) Ừ, phải rồi.

Daniel nhìn vào gương chiếu hậu với vẻ châm chọc.

Daniel: Nhắc cho anh nhớ tại sao chúng ta lại mời hai người này nhỉ?

Lisa hướng camera về cửa sổ bên cạnh ghế hành khách. Các biển báo giao thông khác nhau có thể được nhìn thấy, cho thấy là bốn người đang lái xe ở Florida.

Lisa: Có lẽ là bởi vì chúng ta không có bất kỳ người bạn nào khác.

Daniel: Oh. Phải rồi.

Cả hai phá lên cười trong khi Cindy thở hắt ra đầy bực bội.

Tom: Uhm, vậy hai người có muốn gợi ý cho chúng tôi biết chúng ta đang đi đâu không? Chỉ Phần Lan chung chung thì khá là mơ hồ. Đột nhiên hai người gọi cho chúng tôi ba ngày trước và tha thiết mời chúng tôi tham gia chuyến đi này.

Daniel: Như cậu biết đấy, một số người thân thất lạc từ lâu của Lisa đã tìm được cô ấy, vì sao thì có Chúa mới biết, và họ mời cô ấy đến trang viên nhỏ của họ ở Phần Lan. Thị trấn đó được gọi là Ruovesi thì phải. Đó là một thị trấn nhỏ nằm bên một cái hồ hoặc công viên gì gì đó.

Lisa: Em nghĩ phải là Helvetinjärvi mới đúng.

Tom: Hella gì cơ?

Lisa: Khi bọn tôi tìm kiếm thông tin thì cái tên đó được dịch là Hell's Lake (Hồ Địa ngục) hoặc thứ gì đó tương tự.

Daniel: Sợ ghêêê. (Cười lớn)

Lisa: Oh thôi nào, bọn tôi đã nhìn thấy những hình ảnh về nơi này. Đẹp tuyệt. Cái tên thì chỉ đơn giản là một cái tên thôi. Dù sao, tôi tin rằng chúng ta sẽ ở với gia đình tôi một vài ngày trước khi bắt đầu đi cắm trại. Đó là kế hoạch đã được vạch ra, đúng không?

Cindy: Ừ, bọn tôi đã mang theo những gì có thể mang được lên máy bay. Khi tới nơi, Thomas và tôi có thể mua thêm những thứ cần thiết khác.

Tom lẩm bẩm điều gì đó mà camera không thu được rõ.

Cindy :(Nói nhỏ nhưng chiếc camera vẫn thu được một vài từ).. chỉ là một cuộc họp thôi mà Thomas.. Em đã phải từ chối một.. iển lãm vì chuyện này..

Lisa lia camera sang phía Daniel một lúc. Anh ta đang nhìn chằm chằm đầy khó chịu vào kính chiếu hậu. Sau đó, cô đặt camera lên bảng điều khiển, và quên tắt nó đi. Lisa nhìn xa xăm và có vẻ như đang chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình.

Cả nhóm lái xe đi trong im lặng được vài phút, trước khi Daniel dậm mạnh chân phanh, làm cái camera văng ra khỏi kính chắn gió và rơi xuống chỗ Lisa.

Daniel: Thằng khốn! Dùng xi nhan ấy, đồ ngu! (Thở dài) Xin lỗi về chuyện đó nhé mọi người.

Mọi người đều lầm bầm điều gì đó trước khi Lisa nhận ra là chiếc camera vẫn bật. Cô nhìn vào nó một lúc trước khi tắt nó đi.

Đoạn clip kế tiếp chiếu cảnh bên trong một chiếc máy bay.

Lisa: Dan, anh không thể bật nó lên được! Em nghiêm túc đấy. Cô tiếp viên kia sẽ cho anh một trận.

Daniel: Ôi dào. Chẳng sao đâu. Anh chỉ muốn quay cảnh đại dương thôi mà.

Daniel đặt camera ở phía trước cửa sổ và cảnh đại dương có thể được nhìn thấy phía dưới. Vài giây sau, cô tiếp viên đi tới và yêu cầu anh ta tắt máy quay đi.

Đoạn clip tiếp theo cho thấy Daniel đang cầm camera với ống kính hướng về phía mình. Có vẻ như họ đang đứng ở một sân bay.

Daniel: Uhm, chúng tôi đã đến nơi an toàn! Máy bay rung lắc một hai lần và cô tiếp viên đó chẳng hề thân thiện với tôi chút nào, nhưng tôi vẫn còn sống.

Lisa bước vào khung hình và quàng lấy cánh tay của Daniel.

Lisa: Đó là bởi anh vi phạm quy định.

Daniel: Chỉ một chút thôi.

Hai người cười và tiếp tục rảo bước băng qua sân bay. Phía sau họ, Cindy và Tom có thể được nhìn thấy, đang bước đi với vẻ mặt khó chịu.

Daniel :(Thì thầm) Hình như có ai đó không hề thoải mái với chuyến bay vừa rồi.

Lisa: Em biết mà. Đúng là một cặp đôi khó chiều.

Daniel: Hãy cố hết sức đừng để họ làm hỏng ngày vui của chúng mình.

Cảnh tiếp theo từ camera cho thấy cả nhóm hiện đang ngồi trong một chiếc taxi 7 chỗ. Daniel giữ máy quay trong lòng và thi thoảng lại nâng nó lên để ghi lại chút hình ảnh của quang cảnh bên ngoài.

Tom: Cậu biết gì về gia đình đó của mình hả Lisa? Họ thuộc bên ngoại đúng không?

Lisa: Yeah, họ nói với tôi rằng mẹ tôi chuyển tới đây một năm hoặc lâu hơn trước khi tôi ra đời. Rõ ràng là chuyện không được ổn lắm. Mẹ tôi qua đời khi sinh ra tôi và tôi không biết ai là cha của mình là ai. Tôi đoán là chính quyền không bao giờ phát hiện ra rằng tôi còn có một gia đình ở nước ngoài, và tôi lớn lên trong trại trẻ mồ côi với Dan.

Tom: Đúng rồi. Tôi xin lỗi, tôi quên mất là cậu và Daniel cùng sống trong một trại trẻ mồ côi trước khi gặp Cindy và tôi. Ở trường đại học đúng không nhỉ?

Lisa: Yeah, bốn người chúng ta đã cùng học.. xác suất thống kê? Và này, chuyện đó chẳng phải là vấn đề nghiêm trọng đúng không? Tôi đã gặp được Dan và tôi không hề hối tiếc thời thơ ấu của mình. Thêm vào đó, tôi đoán đó là một sự may mắn khi có thể gặp được một người thân thích với mình. Tôi chỉ tự hỏi làm thế nào mà họ tìm ra được tôi.

Tom: Có lẽ họ đã thuê một thám tử tư hay gì đó tương tự. Tôi đoán là mẹ cậu cũng đã để lại đủ dấu vết để họ có thể lần ra cậu.

Cindy: Có vẻ như họ phải giải quyết cả một đống rắc rối chỉ để tìm và gặp được một người họ hàng.

Lisa: Đó cũng là những gì tôi nghĩ ban đầu, nhưng dường như họ là một dòng họ lâu đời với khối gia tài lớn. Tôi nghĩ rằng họ đang tìm kiếm người thừa kế đất đai và trang viên. Vì lý do gì đó mà họ quyết định gặp và chào đón tôi như một thành viên trong gia đình. Tôi nghĩ mình nên biết ơn vì điều đó.

Daniel: Tôi chỉ nghĩ rằng chúng ta nên tận hưởng kỳ nghỉ miễn phí. Không phải ngày nào cũng có một ai đó đề nghị chi trả hoàn toàn một chuyến đi đến châu Âu cho chúng ta.

Tom :(Thở dài) Cậu thì vẫn cứ vô tư vô lo như vậy.

Daniel: Cậu nói cứ như thế đó là một điều xấu ấy.

Tom: Nhìn xem; người ta không tỏ ra tử tế như vậy, trừ khi họ mong muốn đạt được một mục đích gì đó. Tại sao những người này vượt qua biết bao nhiêu khó khăn chỉ để tìm được Lisa? Họ có thể chia chác bất cứ khối tài sản kếch sù nào đó giữa họ với nhau, còn Lisa thì chẳng hay biết gì hết.

Daniel: Một số người thực sự tốt bụng. Đó chỉ đơn giản là một điều mà cậu nên làm quen dần đi. Bên cạnh đó, tôi khá chắc rằng Lisa không hề thích cái cách mà cậu chỉ trích gia đình cô ấy như thế này.

Tom: Được rồi, được rồi. Tôi sẽ thôi không nói chuyện này nữa.

Daniel: Chính xác! Cậu có thể đánh giá sau khi đã gặp họ. Như thế thì lịch sự hơn.

Camera bị mất tiếng khi Daniel nhấc nó lên để ghi hình một đoạn rừng cây. Âm thanh không quay lại cho đến khi camera được bật lên lần tiếp theo. Daniel một lần nữa lại cầm máy quay và bây giờ cả bốn người bọn họ đang đi đến trang viên. Đó là một khu đất rộng với một con đường nhỏ, hút gió dẫn tới một tòa nhà lớn. Âm thanh camera ghi được trở nên méo mó vào thời điểm Daniel hướng máy quay vào một khu rừng rộng lớn ở phía xa. Khi khu rừng rời khỏi khung hình, âm thanh trở lại bình thường. Điều này xảy ra bốn lần trong suốt quá trình họ rảo bước tới tòa nhà. Khi tới cửa họ được chào đón bởi gia đình của Lisa.

Lisa: Xin chào, tôi là Lisa. Thật tốt khi cuối cùng cũng gặp được mọi người.

Ba người bước ra ngoài hiên: Một người phụ nữ lớn tuổi, một người đàn ông trẻ tuổi, và một người phụ nữ trẻ hơn. Người đàn ông và người phụ nữ trẻ có vẻ là những thanh niên ở tầm tuổi của Lisa và bạn cô. Người đàn ông dường như đang nhìn chằm chằm vào Daniel và chiếc camera, trong khi người phụ nữ trẻ thì ủ rũ nhìn xuống sàn nhà.

Người phụ nữ lớn tuổi: Cảm ơn các bạn đã đến ngôi nhà của tổ tiên của chúng tôi trong một thời gian ngắn như vậy sau khi nhận được lời mời. Tôi sợ rằng thời gian của mình trên hành tinh này không còn nhiều, và giờ là lúc để phân chia tài sản của gia đình chúng tôi cho thế hệ trẻ. Tôi cảm thấy mình sẽ mắc sai lầm nếu không xét đến con gái của Annika, cháu của tôi. Ta là Veera, và thật tuyệt vời khi cuối cùng cũng được gặp cháu. Cháu trông rất giống mẹ mình.

Người đàn ông phía sau Veera hắng giọng.

Veera: Oh phải rồi, đây là những người anh em họ của cháu: Oskar và Tiia. Họ là con của bác Iina, chị gái của mẹ cháu. Iina đã mất và không còn ở đây với chúng ta nữa.

Lisa: Em rất vui được gặp cả hai anh chị. Em đã sống mà không biết về gia đình của mình trong một thời gian dài, và thật là trên cả tuyệt vời khi biết rằng em còn có một vài người họ hàng cùng tầm tuổi với mình.

Tom: Xin chào, tôi là bạn của Lisa, Thomas. Tôi không có ý tỏ ra thô lỗ nhưng làm thế nào mà bà biết về Lisa? Nó có vẻ kỳ lạ khi bà đột nhiên muốn tìm và liên lạc với cô ấy.

Veera quay mặt về phía Tom và cơ thể của bà có một vẻ căng thẳng lạ lùng trước khi bà ta quay trở lại tư thế ban đầu.

Veera: Vào trong đi. Chúng ta sẽ nói chuyện này trong nhà.

Ba người Phần Lan quay trở vào nhà với Lisa, Tom, và Cindy theo sau. Daniel nán lại một lúc và hướng camera về phía khuôn mặt mình.

Daniel: Ba người đó thật đáng sợ-ợ-ợ. Thật tốt là Lis không lớn lên cùng với họ. Tôi ghét phải nhìn thấy cô ấy trông giống như một kẻ cau có như vậy.

Khi anh ta xoay camera để tắt nó đi, có một hình ảnh lọt vào ống kính. Đó là một đoạn phim mờ nhòe do Daniel đang xoay máy quay, nhưng ở bên trái của Daniel, cách xa khoảng mười lăm mét là một hàng cây dẫn vào một khoảnh rừng. Trong khung hình xuất hiện thứ có vẻ là một người cao lớn màu nâu, gầy guộc, xương xẩu. Nó gần như có dáng vẻ của một con người. Daniel chắc chắn đã không để ý thấy điều này, bởi lần tiếp theo camera được bật lên, cả nhóm đang ngồi ở một cái bàn trong một phòng ăn được trang trí khá công phu.

Veera: Cậu hỏi làm thế nào mà ta tìm được Lisa? Nếu ta phải trả lời thành thật thì ta sẽ nói với cậu rằng ta đã mơ thấy nó. Trong vài tháng qua, ta cứ mơ lặp đi lặp lại một giấc mơ về Annika yêu dấu của ta. Nó trông rất buồn. Thế rồi ta nhìn thấy một người phụ nữ thứ hai trong giấc mơ của ta, và đó là Lisa. (Nói với Lisa) Ta biết rằng một cái gì đó đã chỉ dẫn ta phải tìm kiếm cháu, và ta bắt đầu hỏi thăm nơi ở của Annika. Ta rất buồn khi biết rằng cháu gái ta đã qua đời, nhưng lại rất phấn khởi khi biết được rằng Annika còn có một cô con gái. Ta biết ngay rằng cháu phải được đưa đến đây để tìm hiểu về di sản của mình. Mẹ cháu và ta có thể đã chia tay trong hoàn cảnh không mấy tốt đẹp, nhưng ta sẽ bù đắp cho cháu.

Lisa: Cảm ơn bà, Veera. Điều đó có nghĩa rất lớn. Cháu không muốn tỏ ra thô lỗ nhưng còn có rất nhiều giấy tờ pháp lý liên quan tới việc thừa kế mà chúng ta sẽ phải giải quyết đúng không? Thế mà cháu và các bạn đã hy vọng là sẽ có cơ hội thăm thú thiên nhiên trong khu rừng gần đó.

Veera: Đừng sợ, cháu yêu. Ta nhớ là cháu đã hỏi về Helvetinjärvi và có ý định thăm quan cái hồ. Ta cố tình xếp lịch cho việc giải quyết vấn đề thừa kế được thực hiện sau khi cháu đã có chút thời gian thưởng ngoạn khu vực này. Thực ra, Oskar đã chuẩn bị một vài thứ cho cháu. Lấy nó ra đi, cháu trai.

Oskar lấy ra từ túi áo vét một tấm bản đồ gấp.

Oskar: Tôi đã dành một phần lớn cuộc đời mình làm việc với những người chăm sóc rừng. Gia đình chúng tôi thực sự đóng góp vào một phần kinh phí của công viên và chúng tôi làm việc chặt chẽ với các Metsähallitus để bảo vệ vùng đất này. Tôi đã đảm bảo rằng một phần đất khá lớn ở phía xa của hồ sẽ không có khách du lịch trong thời gian này. Đây là thời điểm hoàn hảo để cắm trại ở đó.

Lisa: Cảm ơn anh rất nhiều Oskar. Việc làm này thực sự có ý nghĩa rất lớn với em và các bạn của em!

Cindy: Tôi không muốn đóng vai một người nước ngoài thô lỗ, nhưng cháu gái của bà có ổn không, Miss Veera? Cô ấy không hề nói gì kể từ khi chúng tôi tới.

Oskar: Thứ lỗi cho em gái tôi. Mẹ chúng tôi.. mới mất gần đây và em ấy vẫn đang choáng váng trước mất mát đó. Tôi hy vọng rằng các bạn sẽ tôn trọng mong muốn được ở một mình của em ấy.

Cindy: Ôi trời. Ôi không. Tôi rất xin lỗi. Tất nhiên là tôi không có ác ý đâu.

Veera: Đừng lo lắng về chuyện đó. Giờ thì, đã gần tới bữa tối rồi. Oskar sẽ chỉ cho mọi người về phòng của mình.

Daniel với lấy máy quay và lóng ngóng tắt nó đi. Lần tiếp theo camera bật lên cho thấy Daniel và Lisa đang ngồi trong một phòng ngủ. Daniel đang ngồi ở cạnh giường, nghịch camera, còn Lisa có vẻ như đang đọc một cuốn tiểu thuyết gì đó.

Daniel: Vậy.. em nghĩ sao về gia đình của mình?

Lisa: Họ bình thường, đúng không? Chúng ta thực sự không có nhiều thời gian để hiểu họ rõ hơn. Veera có vẻ giống như một người phụ nữ tử tế vừa phải, còn có vẻ kiểu cách, quý tộc nữa. Oskar và Tiia thì vừa mới trải qua một số thảm kịch gần đây, vì vậy em nghĩ là chúng ta sẽ không thực sự nhìn thấy con người bình thường của họ trong thời gian này. Quá trình đau buồn sau mất mát là rất quan trọng và cần có thời gian.

Daniel: Yeah. Anh có thể hiểu ý của em là gì.

Daniel nghịch cái camera thêm một lúc nữa trước khi Lisa quay mặt về phía anh ta.

Lisa: Tâm trạng anh có vẻ không được ổn lắm, Dan.

Daniel: Anh không nghĩ rằng tâm trạng mình "không ổn". Anh cảm thấy chính nơi này mới "không ổn", nếu kết luận đó thực sự có nghĩa. Anh không muốn nói bất cứ điều gì giống Tom, nhưng anh đang bắt đầu có dự cảm xấu. Em biết anh và những dự cảm của anh thì thế nào rồi đấy.

Lisa :(thở dài) Em biết mà, Dan. Em biết họ không phải là người bình thường nhất trong số những người ta từng gặp, nhưng anh phải nhớ rằng chúng ta thậm chí còn không có nhiều phong tục giống nhau. Một số thứ họ coi là bình thường lại được cho là xúc phạm hoặc kỳ dị với chúng ta. Có lẽ chúng ta chỉ cần hít một hơi dài, lấy lại sức lực và tập hợp lại, và rồi sau chuyến đi cắm trại, anh có thể cho gia đình em một cơ hội thứ hai chứ?

Daniel: Em nói đúng. (Cười) Vừa rồi anh đúng là một thằng ngốc khó ưa và anh xin lỗi. Anh tin là chút khác biệt văn hóa đã làm anh khó chịu.

Lisa: Đừng lo về chuyện đó, anh yêu. Giờ thì đi ngủ đi để chúng ta còn sẵn sàng cho chuyến đi ngày mai.

Daniel quay camera ra xa khỏi anh ta lần cuối cùng vào đêm đó và tắt nguồn. Lần tiếp theo khi máy quay được bật lên, cả nhóm đang đeo ba lô băng qua khu rừng.

Cindy: Còn bao xa là tới điểm cắm trại hay bất cứ nơi nào chúng ta đang hướng đến?

Lisa: Không còn xa nữa đâu. Chỉ cần thêm mười hay mười lăm phút theo hướng này, tôi nghĩ vậy. Chúng ta sẽ biết chắc khi tới được cái hồ.

Đoạn phim vẫn bình thường được một vài phút khi cả bốn người tiến sâu hơn vào trong rừng, nhưng đột nhiên trở nên chập chờn và hình ảnh thì bị bóp méo. Daniel đang giữ máy quay bên người, và dù hình ảnh bị nhiễu và bóp méo, một dáng vẻ giống người đang bám theo cả nhóm có thể được nhìn thấy. Hình ảnh không còn bị biến dạng và dáng vẻ đó biến mất khi cả nhóm cuối cùng cũng tới đích.

Daniel: Chắc hẳn đây là địa điểm đó rồi. Có một chỗ nhóm lửa ở kia.

Tom: Tôi cũng nghĩ thế. Cindy và Lisa, giúp tôi dựng mấy chiếc lều. Cậu sẽ đi xem xét xung quanh chứ, Daniel?

Daniel: Đó không phải là một ý tưởng tồi. Tôi sẽ xem liệu tôi có thể tìm thấy bất cứ thứ gì tận dụng được mà nhóm trước đó đã bỏ lại. Có thể là một ít củi. Tôi sẽ sớm quay lại thôi.

Daniel mất vài phút để kiểm tra các khu vực xung quanh địa điểm cắm trại của họ. Cuối cùng, anh ta tìm thấy một cái tượng thần bằng gỗ được tạo tác sơ sài. Daniel kiểm tra nó trong một phút trước khi quay về địa điểm cắm trại.

Daniel: Thế mà tôi cứ tưởng là chiếc lều vẫn chưa được dựng xong và còn đang trải ra trên mặt đất cơ đấy.

Tom: Những hướng dẫn này khá là dễ để làm theo.

Lisa: Có tìm được gì không anh yêu?

Daniel: Có cả đống que củi và các thứ linh tinh trên mặt đất. Chúng ta có thể thu thập những thứ đủ khô để đốt. Tuy vậy, anh lại tìm thấy món đồ khắc gỗ kỳ dị này. Nó có vẻ giống như một con quái vật hoặc một cái gì đó tương tự.

Lisa: Hmm.. có lẽ nó có liên quan gì đó tới tên của khu vực này? Có thể là một vị thần chẳng hạn.

Cindy: Oh đúng rồi, tôi đã quên khuấy đi chuyện đó.

Tom: Đừng lo lắng về điều đó Cindy. Mê tín dị đoan và truyền thuyết địa phương không thể làm cô bị thương được đâu.

Cindy: Em không sợ Thomas. Chỉ là.. hơi mất bình tĩnh chút thôi, em nghĩ vậy.

Tom: Vậy thì đừng như thế nữa. Ít nhất cũng không phải là về những chuyện trẻ con như vậy. Nếu tôi mà là cô thì tôi sẽ lo về mối nguy từ lũ động vật hoang dã hơn là cái chuyện vớ vẩn đó.

Lisa: Tôi không nghĩ nói như thế thì khiến Cindy bình tĩnh hơn được chút nào đâu Tom.

Daniel đặt máy quay xuống trong khi cả nhóm lặng lẽ kết thúc việc dựng trại. Đoạn phim tiếp theo từ camera cho thấy cả nhóm đang ngồi quanh một đống lửa. Daniel và Lisa ngồi ôm nhau rất tình cảm, trong khi Cindy và Tom ngồi cách xa nhau vài feet.

Cindy: Tôi không hiểu làm sao mà hai người làm thế được.

Lisa: Làm gì cơ?

Cindy: Có cái vẻ dễ thương và hạnh phúc ở mọi nơi mọi lúc. Hai người không thấy mệt sao?

Daniel: Chúng tôi đã ở bên nhau gần như là cả đời rồi. Nếu Lisa có thể chịu đựng được việc tôi trêu chọc cô ấy nhiều như thế nào khi chúng tôi còn nhỏ, tôi chắc chắn rằng cô ấy có thể chịu đựng được bất cứ điều gì.

Lisa :(Cười) Cũng tương tự thế khi Dan chịu đựng được cái cảm xúc thất thường của tôi hồi tôi còn là một cô nàng tuổi teen. Tôi tin chắc rằng hồi đấy anh ấy đã nghĩ là một ngày nào đó tôi sẽ cầm dao mà đâm anh ta.

Daniel: Anh chỉ nghĩ như vậy có vài lần thôi. (Cười)

Lisa :(Vẫn cười) Đồ khốn!

Tom: Thân thiết và thấu hiểu tới mức như vậy với một ai đó. Điều đó hẳn phải tuyệt lắm.

Daniel: Giống như cô ấy đã nói đấy thôi, Tom, chúng tôi đã ở bên nhau kể từ khi chúng tôi còn nhỏ.

Cindy: Thôi tôi đi ngủ đây. Trời đang trở nên lạnh hơn và tôi thì kiệt sức rồi.

Daniel: Nhưng vẫn còn khá sớm mà.

Cindy: Tôi đã không được ngủ ngon giấc kể từ khi chúng ta tới đây. Tôi nghĩ rằng đó là do Jetlag *1.

Cả nhóm chúc ngủ ngon Cindy và ngồi quanh đống lửa thêm một giờ nữa hoặc lâu hơn trước khi Lisa cũng đi ngủ.

Tom: Tôi ghen tị với mối quan hệ của cậu đấy, Daniel. Tôi không ám chỉ chỉ mình Lisa đâu, tất nhiên rồi, nhưng cái sự gần gũi đó..

Daniel: Rắc rối tình cảm hả? Cậu có thể nói với tôi mà, anh bạn.

Tom: Mấy ngày gần đây, Cindy và tôi hiếm khi nói chuyện. Cậu biết rõ là chúng tôi đến với nhau trong một hoàn cảnh khó khăn ngay từ đầu, và tất cả mọi chuyện càng ngày càng tệ hơn. Tôi muốn chia tay, nhưng tôi cảm thấy tôi đã đầu tư và từ bỏ quá nhiều thứ cho mối quan hệ này ngay từ đầu. Tôi không thể chịu được sự lãng phí những hy sinh đó.

Daniel: Đó thật sự là một cách kỳ lạ để nhìn nhận sự việc đấy. Nếu cậu không hạnh phúc thì cậu không hạnh phúc. Dù sao thì đó là cũng cách mà tôi cảm nhận về nó. Có lẽ cậu nên dành thời gian để suy nghĩ về tình cảm của mình với Cindy và tình hình cuộc sống hiện tại của cậu. Nếu chuyện không thành thì chia tay. Đi tìm hạnh phúc thực sự của cậu ấy.

Tom: Tôi sẽ suy nghĩ về điều đó. Cảm ơn Dan.

Daniel nhặt camera lên và tắt nó đi trong khi lẩm bẩm điều gì đó về việc lãng phí pin. Các khung hình tiếp theo cho thấy khuôn mặt của Daniel khi cậu ta vội vàng, loay hoay chui ra khỏi lều. Anh ta dò dẫm với một cây đèn pin.

Daniel: Lisa? Lisa?

Tiếng của Tom có thể được nghe thấy từ bên trong lều.

Tom: Dan, cậu đang làm gì thế?

Daniel: Lisa biến mất rồi!

Tom: Cái gì? Khốn thật. Cindy, dậy đi.

Cindy :(lầm bầm) Cái gì?

Daniel: LISA?

Cindy: Tại sao cậu ta lại la hét lên như vậy?

Tom: Lisa đã biến mất. Chúng ta sẽ giúp Daniel tìm cô ấy.

Cindy: Không. Tôi đi ngủ tiếp đây.

Tom: Cô đùa à?

Cindy: Phảảải. Tôi mệt lắm. Cũng đã muộn rồi nữa.

Tom: Cô là một con khốn vô tâm.

Daniel: Mọi người, giờ không phải lúc cãi cọ đâu. Đi tìm Lisa thôi Tom. Đi nào. Cindy có thể ở lại đây, sao cũng được.

Daniel quay camera xung quanh để nhìn lại vào trong căn lều. Có thể thấy rõ là Tom đang nhìn trừng trừng đầy giận dữ vào Cindy, người đang chìm dần vào giấc ngủ.

Tom: Tốt thôi. Đi nào.

Daniel: Lisa em có ở đó không?

Daniel bước tới rìa của khu cắm trại và tiếp tục gọi tên Lisa cho đến khi Tom mặc trang bị đầy đủ và bắt đầu tham gia tìm kiếm.

Tom: Kế hoạch là gì hả Daniel?

Daniel: Tôi không biết. Tôi không có chút manh mối gì về nơi cô ấy có thể đang ở cả.

Tom: Và chúng ta biết chắc là cô ấy không chỉ đơn giản là vào nhà vệ sinh chứ?

Daniel: Tôi không nghĩ vậy. Cửa lều bị mở toang. Giày và áo khoác của cô ấy vẫn đang ở trong lều. Thêm vào đó, tôi đã chờ một vài phút sau khi nhận thấy Lisa đã biến mất, rồi mới bắt đầu gọi tên cô ấy. Oh! Và cuộn giấy vệ sinh vẫn còn ở trong lều.

Tom: Được rồi. Tôi đoán như vậy là đủ để biết chuyện này không ổn chút nào rồi. Gượm đã. Có phải cô ấy kia không?

Daniel quay camera theo hướng mà Tom đang chỉ vào. Khi camera lấy lại nét, một âm thanh rè rè lạo xạo ở âm lượng nhỏ có thể được nghe thấy. Sau cùng, một hình ảnh nhòe nhoẹt trông giống với một người có thể được quan sát là đang lê bước ngay sát ngoài khung hình. Tom chiếu đèn pin vào và nhận ra đó là Lisa. Cô ấy di chuyển sau một cái cây, và cả Tom lẫn Daniel bèn đuổi theo sau ngay lập tức. Lisa biến mất sau một cái cây, và khi hai người kia tới nơi, Daniel điên cuồng quay camera từ bên này sang bên kia để tìm Lisa, miệng liên tục gọi tên cô. Sau khi lia máy qua lại nhiều lần, anh ta dừng lại khi phát hiện ra cơ thể Lisa đã đổ gục xuống trước cái tượng gỗ mà anh ta đã nhìn thấy trước đó. Cả hai vội chạy về phía cô ấy, và tiếng lạo xạo cùng hình ảnh bị nhiễu loạn vài ba lần khiến cho đoạn phim trở nên khó quan sát hơn.

Daniel: Lisa? Dậy đi em yêu, chúng ta cùng quay trở lại lều nào. Có chuyện gì không ổn vậy?

Tom: Chờ đã! Có gì đó lạ lắm! Đừng lại gần cô ấy.

Lisa từ từ quay người lại, cùng lúc đó thì sự nhiễu loạn trong đoạn phim cũng giảm bớt. Đôi mắt cô ấy trắng dã, trợn trừng. Chuyển động của cô ấy khi quay người lại có vẻ giật cục. Đột nhiên cả Lisa và sự biến dạng hình ảnh trên camera dừng lại ngay lập tức.

Lisa: Paholainen Minut ottaa.

Đột nhiên một âm thanh rè rè lạo xạo làm quá tải microphone trên camera và âm thanh trong đoạn phim bị biến mất hoàn toàn. Nó dường như là một âm thanh vượt quá khả năng tiếp nhận của máy quay, bởi Tom và Daniel lấy tay bịt tai lại với vẻ mặt đau đớn tột độ. Một cánh tay xương xẩu trông như làm bằng gỗ được quan sát thấy ở phía trước Lisa, cô ấy giật ngửa người ra sau và biến mất vào trong tượng gỗ. Tới thời điểm này thì âm thanh trong đoạn phim lại trở lại bình thường.

Daniel: LISA?

Tom: Cái quái gì thế? Đó là một cánh tay đúng không? Đúng không?

Daniel: Tôi không biết Tom! Tôi. Không. Biết.

Tom: Chúng ta hãy xem xét điều này một cách logic. Um..

Daniel: Chẳng có chút logic nào ở đây hết! Một cái cành cây chết tiệt đã lôi cô ấy vào trong cái thứ kia, thế thôi! Cậu đang tìm kiếm loại logic gì trong cái hoàn cảnh như thế này kia chứ?

Tom: Các truyền thuyết và truyện cổ địa phương. Nơi này được gọi là Hell Lake. Cả tôi và cậu đã nhìn thấy những gì đã xảy ra với Lisa, vì vậy tôi có thể khẳng định một cách tương đối chắc chắn rằng đó không phải là một ảo giác. Đây chắc hẳn phải là một cái gì đó siêu nhiên.

Daniel: Vậy là một con ma đã bắt cóc Lisa?

Tom: Có lẽ không phải như vậy đâu. Gần đây, tôi đã đọc một cuốn sách về thần thoại Phần Lan vì không muốn nghe Cindy phàn nàn suốt ngày. Tôi nghĩ rằng thứ này là một cái gì đó khác.

Daniel: Sao cũng được.

Daniel lại gần cái tượng và chạm vào nó, lần tìm.

Tom: Cậu đang làm gì thế?

Daniel: Tôi không biết. Tìm xem bất cứ nơi nào Lisa đã bị chuyển tới. Có thể có.. một cái cổng không gian hoặc một thứ gì đó tương tự? Chúa ơi, chuyện này thật điên rồ.

Một giọng nói vang lên, tuy nhiên rất khó để xác định xem nó phát ra từ đâu, bởi nó làm xáo trộn âm thanh mà camera thu được. Nó dường như là một sự tổng hợp của một giọng nói trầm thấp, một giọng thì thầm với âm lượng nhỏ, và cả thứ có vẻ như là giọng nói của Lisa.

Giọng nói: Không có vị thần nào ở đây cả.

Daniel: Ai thế? Ngươi đã bắt Lisa đúng không?

Giọng nói: Ta chỉ lấy thứ thuộc về mình.

Tom: Ngươi là một con quỷ đúng không? Ta đã đọc về ngươi rồi.

Giọng nói: Ta là Piru.

Daniel :(Lia máy quay khắp nơi nhằm tìm xem giọng nói phát ra từ đâu) Nó đang nói gì thế, Tom?

Tom: Rõ ràng đó là một loại quỷ gì đó cư ngụ và rình rập khu vực này của châu Âu. Với chút thông tin ít ỏi mà tôi biết được, chúng chơi các "trò chơi" với con người. Tôi nghĩ rằng thường có một điều gì đó mà cả hai bên có thể nhận được nếu tham gia vào "trò chơi".

Daniel: Vậy là ai đó đã chơi "trò chơi" với cái thứ này và cống nộp Lisa? Ai là người có thể làm điều đó?

Tom: Một người có quan hệ máu mủ.

Piru :(Giọng nói dường như được phát ra từ bên phải, phía sau lưng Daniel) Quả đúng như vậy.

Daniel quay người về hướng giọng nói, nhưng không có gì ở đó.

Daniel: Tôi - Tôi không biết phải nói gì.

Tom: Uhm, nhưng tôi thì biết. Quỷ dữ, ta muốn thách thức ngươi.

Piru: Điều kiện của ngươi là gì?

Tom: Ta đã phạm phải một sai lầm cách đây một vài năm. Nếu ta chiến thắng, ngươi có thể đưa ta ngược thời gian, quay lại và sửa chữa chuyện đó chứ?

Piru: Ta có thể làm được chuyện đó. Ngươi cược cái gì?

Tom: Ta cược mạng sống của Cindy, người phụ nữ vẫn còn đang ngủ trong lều tại khu cắm trại của chúng ta.

Daniel: Chuyện quái gì đây Tom? Cậu đang làm gì thế?

Tom: Đừng chõ mũi vào Daniel. Đây là điều mà tôi cần phải làm.

Piru: Ta.. chấp nhận.

Một luồng tĩnh điện và nhiễu loạn bùng lên trên màn hình máy quay, và chúng biến mất cũng đột ngột như khi chúng xuất hiện. Piru hiện đang đứng ở phía trước bức tượng gỗ, trông có vẻ giống với sinh vật dạng người mà camera của Daniel đã ghi lại được trong khu vực này. Giờ khi quan sát gần hơn, ta có thể thấy là nó có vẻ được cấu tạo từ gỗ. Đó là một sinh vật cực kỳ cao, phải đến tám hoặc chín feet (2, 44 - 2, 74m). Hai cánh tay trông giống với hai cành cây gầy guộc. Khuôn mặt không có chút đặc điểm nào giống với một khuôn mặt người, ngoại trừ hai hốc mắt và một đám cành cây xoắn bện trên đỉnh đầu, bắt chước dáng vẻ của một cặp sừng.

Piru: Một câu đố là đủ cho thách thức của ngươi chứ?

Tom: Ta nghĩ vậy là đủ rồi.

Piru vươn người về phía Tom.

Piru: Là một trạng thái tự nhiên, ta là thứ mà mọi người đều tìm kiếm. Bước đi mà không có ta, ngươi sẽ ngã. Ngươi cần đến ta khi phải chi tiêu, và sử dụng ta khi ăn uống vô tội vạ *2. Ta là cái gì?

Tom: Một trạng thái tự nhiên.. được tìm kiếm.. sẽ ngã.. ăn uống vô tội vạ.. ta là cái gì? Đáp án là tiền đúng không? Hay là tiền tệ? Không..

Piru: Đó có phải là câu trả lời của ngươi hay không?

Tom: Câu trả lời của ta là sự giàu có. Có đúng là sự giàu có không.

Piru: Sự giàu có không phải là câu trả lời chính xác. Đáp án là Balance (Sự cân bằng / sự thăng bằng / sự cân nhắc / cái cân). Người phụ nữ thuộc về ta.

Daniel: Ồ không. Chết tiệt, Tom!

Hai người cuống cuồng quay trở lại khu cắm trại với tiếng cười của Piru vang vọng theo sau. Daniel xé toang cửa lều ra và bên trong trống không. Một vệt máu nhỏ có thể được nhìn thấy ở bên trong lều.

Daniel: Cô ấy biến mất rồi Tom. Cindy biến mất rồi!

Tom: Vậy là cô ta đã biến mất. Sau cùng thì mọi việc cũng ổn thỏa. Ít nhất là với tôi. Mặc dù vậy, chúng ta vẫn cần phải tìm cách chuộc lại Lisa.

Daniel: Chờ đã. Cậu nói gì cơ?

Tom: Cindy và tôi là một sai lầm Daniel. Cậu biết điều đó. Tôi ngừng học cao học và từ chối nhiều công việc hấp dẫn khi cô ấy mang thai. Và tất cả chuyện đó chẳng vì điều gì cả! Một vụ sẩy thai! Chẳng có gì lớn lên giữa chúng tôi ngoài sự căm ghét mà người này dành cho người kia, và chuyện đó chỉ làm tốn thời gian của cả hai. Nếu tôi thắng tôi có thể ngăn không cho chúng tôi đến với nhau ngay từ đầu và cuộc sống của cả hai sẽ tốt hơn nhiều. Mà thua thì cũng chẳng phải là quá tệ. Cậu đã nói là tôi nên bỏ cô ta nếu tôi thực sự không hạnh phúc.

Daniel: Tom, tôi chắc chắn rằng tôi không hề có ý bảo cậu cống nạp cô ấy cho một con quỷ. Cậu điên à?

Tom: Không Daniel, tôi tự do rồi.

Daniel: Tôi không thể để cậu thoát khỏi chuyện này dễ dàng như thế được. Cậu đã giết cô ấy.

Tom: Thật sao? Tôi đã giúp cậu tìm thấy Lisa mà. Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu và coi như chưa có gì xảy ra.

Daniel: Tôi sẽ không bao giờ có thể quên được chuyện này, Tom.

Tom: Trong trường hợp đó thì cậu là một trở ngại. Tôi xin lỗi Daniel.

Tom xông tới Daniel, đánh văng chiếc camera ra khỏi tay anh ta. Âm thanh của cuộc vật lộn có thể được nghe thấy từ xa cho tới khi họ xuất hiện trong khung hình. Daniel thụi nhiều lần vào bụng Tom trước khi bị đạp văng ra. Tom tóm lấy một cành cây lớn ở bên cạnh đống lửa và đập nó vào lưng Daniel. Cành cây vỡ đôi và Daniel rên lên trong đau đớn. Tom kéo lê thân thể bất động của Daniel về phía chỗ nhóm lửa, ở đó vẫn còn vài cục than cháy đỏ. Daniel đột nhiên đá cật lực khiến Tom ngã vào đống than. Daniel rời khỏi khung hình một lúc trước khi quay trở lại với một tảng đá lớn. Tom định ngồi dậy nhưng bị đá đập vào người và lại đổ gục xuống. Daniel dùng đá đập vào đầu Tom nhiều lần, trước khi ngã ngồi xuống đất. Anh ta khóc và ngồi đó trong gần hai mươi phút, trước khi xốc lại tinh thần và nhoài người về phía chiếc camera.

Daniel: Tôi cần phải biết tại sao chuyện này lại xảy ra. Đoạn phim này sẽ biện minh cho những hành động sắp tới của tôi, hoặc ít nhất cũng đóng vai trò như một lời cảnh báo tới những người khác.

Daniel quay camera hướng vào mặt mình khi anh ta tắt nó đi, cho thấy vài vệt máu bám trên khuôn mặt anh ta và Piru đứng lẫn trong hàng cây phía sau, đầu nghiêng sang một bên. Khung hình tiếp theo là cảnh Daniel đang lê bước về phía trang viên trong khi trời vẫn còn tối. Anh ta đấm lên cửa trước nhiều lần, trước khi Oskar xuất hiện với một cái nhìn khó chịu rồi chuyển ngay sang thành ngạc nhiên khi anh ta nhìn thấy Daniel.

Daniel: Mày. Nói cho tao biết mày đã làm gì với cô ấy. Nói cho tao biết nó đã bắt Lisa đi đâu rồi!

Oskar vẫn không nói nên lời và chỉ nhìn chằm chằm vào Daniel với miệng hơi há hốc. Tiếng Veera hỏi xem ai là người ở cửa chính có thể được nghe thấy, trước khi bà ta xuất hiện trong khung hình. Bà ấy trông cũng ngạc nhiên như khi Oskar nhìn thấy Daniel vậy.

Daniel: Có lẽ bà biết cô ấy ở đâu.

Veera: Không thể nào. Piru không bắt cậu ư?

Daniel: Không. Nó không làm như vậy. Giờ thì giải thích đi.

Veera: T-a-a-a-được rồi. Vào nhà, ngồi xuống và ta sẽ giải thích tất cả mọi thứ.

Daniel từ từ đi vào trong nhà, theo sau Veera vào phòng ăn thêm một lần nữa, rồi đặt camera lên trên bàn.

Veera: Không còn nghi ngờ nữa, cậu đã gặp Piru. Gia đình chúng ta có một lịch sử lâu đời với nó. Cậu hiểu những gì nó muốn và những thứ nó đề nghị, phải không?

Daniel: Yeah. Nó đề nghị một cái gì đó để đổi lấy một thứ gì đó khác.

Veera: Nó ưa thích con người nhất.

Daniel: Giống như Lisa chứ gì.

Daniel nói ra điều này một cách khá lạnh lùng và giận dữ, có vẻ khiến cho Veera càng mất bình tĩnh hơn.

Veera: Err.. đúng vậy. Cậu biết là gia đình chúng ta rất giàu có và quyền lực. Chúng ta có được điều đó từ nhiều đời trước khi một trong các tổ tiên của chúng ta đánh bại Piru trong trò chơi trí tuệ của nó. Ông ấy đã thu thập được một lượng lớn của cải cho gia đình chúng ta. Cứ vài thế hệ sau đó, các thành viên của gia đình chúng ta lại tự hiến tặng bản thân hoặc cống nạp một người họ hàng để đổi lấy việc kéo dài sự hưng thịnh cho gia đình mình. Không phải lúc nào cũng thành công, dĩ nhiên, nhưng nó đã giúp duy trì di sản của chúng ta. Gần đây thì có chút khó khăn. Piru đã gia tăng chi phí và nâng cao mức độ khó của trò chơi, còn gia đình của chúng ta thì bị giảm xuống còn bốn thành viên. Oskar và Tiia vừa mất mẹ vào tay Piru, nhưng nó còn yêu cầu nhiều hơn nữa. Ta sợ rằng nó sẽ phá vỡ hiệp ước nó đã có với gia đình chúng ta và giết chết tất cả.

Daniel: Vậy nên bà tìm kiếm Lisa như là một cách để kéo dài cuộc sống của mình.

Veera: Mẹ con bé chưa bao giờ ủng hộ các giao dịch của chúng ta với Piru, và sau khi biết rằng nó là người tiếp theo bị cược, Annika bỏ trốn sang Mỹ. Ta biết là con bé đã mang thai, cho nên ta tìm kiếm tung tích của nó. Chúng ta thực sự đã mang Lisa tới đây nhằm xoa dịu Piru và kéo dài thời gian.

Daniel: Giờ thì sao? Cô ấy ở đâu?

Veera: Con bé có thể đã chết rồi. Thậm chí đến cả ta cũng không biết về những gì Piru làm với tất cả số cống vật được cung cấp cho nó. Ta khuyên cậu nên về nhà đi. Ta không hề biết là nó tha cho cậu, nhưng ta thấy chuyện này đã ảnh hưởng tới cậu như thế nào. Làm ơn, hãy trở về Mỹ và quên đi tất cả mọi thứ cậu đã nhìn thấy ở đây. Tôi sẽ trả tiền cho chuyến đi trở về và cho cậu một phần của cải còn lại của chúng ta, với điều kiện là không được đào bới sâu thêm nữa.

Daniel: Bà muốn tôi từ bỏ người phụ nữ tôi yêu?

Veera: Piru là một con quái vật. Nó rất hùng mạnh. Cậu có thể làm gì chứ? Làm ơn, hãy tắm rửa sạch sẽ, nghỉ ngơi, và trở về ngôi nhà của cậu.

Daniel: Tôi sợ rằng tôi không thể làm điều đó.

Veera: Vậy thì cậu sẽ chết. Hãy rời khỏi nhà của ta.

Daniel chộp lấy cái camera và đi vào phòng dành cho khách, căn phòng anh ta đã ở ngày hôm qua. Anh ta bước tới bên cái túi của Lisa và lấy ra một cái mặt dây chuyền từ đó. Daniel bắt đầu khóc, từ từ bước ra khỏi phòng và rời xa ngôi nhà. Sau khi rảo bước được nửa đường, anh ta quay người lại về phía ngôi nhà và thấy Tiia đang đứng bên cửa sổ trên lầu. Anh quay lại hướng ban đầu và bỏ đi trong khi máy ảnh tắt phụt do hết pin. Đột nhiên, trên màn hình hiện cảnh Daniel đã quay trở lại lều, ném pin và bao máy quay sang một bên. Anh ta bước ra khỏi lều, cho thấy lúc này trời đã sáng, và quay lại chỗ bức tượng.

Daniel: Ta ở đây để chuộc lại Lisa. Ta sẽ chơi trò chơi của ngươi.

Daniel đứng ở đó một phút, và không có gì xảy ra cả.

Daniel: Ta sẽ chơi trò chơi của ngươi, đồ quái vật! Ta sẽ cho ngươi bất cứ điều gì ngươi muốn! Nên.. làm ơn, để ta chuộc lại cô ấy..

Một sự bùng nổ tĩnh điện mạnh tác động lên camera, khiến màn hình bị nhiễu trong chốc lát.

Piru :(Rất khó để xác định chính xác nguồn phát ra giọng nói) Ta chấp nhận. Ngươi cược điều gì?

Daniel: Ta muốn cược Veera.

Piru: Điều đó không hợp lệ. Ngươi không thể cược bà ta, bởi bà ấy đã bị vấy bẩn khi bày ra kế hoạch cống nạp một người trước đó.

Daniel: Vậy là, bà ta sẽ dễ dàng thoát khỏi chuyện này mà không hề hấn gì? Tôi muốn bà ta biến mất.

Piru đột nhiên trồi lên từ bên cạnh Daniel. Mặt của nó đã thay đổi. Ở chỗ trước kia chỉ là một bề mặt đơn giản giống như được làm từ gỗ, giờ xuất hiện thêm nhiều đường vân và các nếp gấp khác nhau khiến Piru trông như thể đang nhe răng cười đầy hiểm ác.

Piru: Cược đứa con gái ấy?

Daniel: Ai?

Piru: Cô gái của người phụ nữ đứng đầu gia tộc. Con bé đã nhìn thấy ta bắt mất mẹ nó ấy.

Daniel: Tiia ư? Tại sao?

Piru: Bởi vì con bé vô tội và không dính líu gì tới những bi kịch ngươi đã trải qua. Sự hy sinh của cô ta có giá trị. Cược cô ta để đổi lại mạng sống của bạn gái ngươi.

Daniel: Ta sẽ phải mạo hiểm mạng sống của một cô gái vô tội để cứu Lisa sao?

Piru: Đúng. Đừng lo lắng, tới giờ người phụ nữ đứng đầu gia tộc kia và đứa con trai đã thuộc về ta rồi. Ta không còn cần sự giúp đỡ của chúng nữa.

Daniel nhìn xuống cái mặt dây chuyền ở trong tay, rồi sau đó lại đối mặt với Piru, thứ giờ đang vươn người gần hơn về phía anh ta.

Daniel: Được rồi. Ta sẽ làm điều đó.

Piru: Ta gây tổn thương mà không cần phải di chuyển, ta đầu độc mà không cần chạm vào. Ta chứa đựng sự thật và sự dối trá, và không thể đánh giá ta dựa vào kích thước của ta *3. Ta là cái gì?

Daniel: Tội lỗi.

Piru: Ngôn từ. Câu trả lời là ngôn từ.

Daniel: Chết tiệt!

Piru: Người phụ nữ lớn tuổi và cháu chắt bà ta sẽ không còn làm phiền ngươi nữa.

Piru quay lưng về phía Daniel và hướng tới bức tượng.

Daniel: Gượm đã! Ta-Ta.. ta cược chính bản thân mình! Nếu ta thua, ngươi có thể bắt ta.

Piru nhanh chóng quay người lại. Các nếp nhăn mờ nhạt hình thành một nụ cười trước đó giờ được khoét sâu thêm và khiến nụ cười trở nên nham hiểm hơn. Cả các nếp gấp xung quanh hai hốc mắt cũng được hình thành, mang tới cho Piru một vẻ mặt đáng sợ.

Piru: Ta chấp nhận.

Daniel: Vậy thì ra câu đố của ngươi đi, đồ quái vật. Ta không có cả ngày đâu.

Piru: Ai có nghề nghiệp mà trong đó, thứ họ phải gây dựng bền vững hơn so với thành quả lao động của một người thợ mộc, một người thợ nề, và một người thợ đóng tàu? *4

Daniel: . Bền vững hơn so với thành quả lao động của một thợ mộc.. thợ đóng tàu.. Bền vững. Oh! Linh mục! Một linh mục! Ông ấy gây dựng niềm tin!

Piru: Người đào huyệt.

Đoạn phim gần như bị bao phủ hoàn toàn bởi nhiễu loạn và âm thanh bị bóp méo khi Piru vươn người hướng về phía Daniel. Trong lúc kháng cự lại, anh ta làm rơi camera xuống đất. Sau vài phút, sự nhiễu loạn giảm dần và camera vẫn nằm đó trong vài giờ trước khi bị tắt đi do hết pin.

Hành động được thực thi: Các gián điệp nằm vùng ở the Zones lấy được đoạn phim này cho chúng tôi. Nó sẽ được xem xét và cất trữ.

Phân tích: Thực thể tên Piru này dường như có sức mạnh lớn không tưởng, nhưng bị giới hạn chỉ trong phạm vi của nó ở xung quanh hồ. Nhân viên trong công viên quốc gia cuối cùng tìm thấy thi thể của Thomas, và chiếc camera được thu hồi một thời gian ngắn sau đó. Có vẻ như mọi người khác liên quan tới đoạn phim này đều đã biến mất, nhiều khả năng là bị bắt bởi Piru. The Zones đã cử người quan sát và theo dõi trong khu vực, có lẽ là để ngăn ngừa không cho Piru tương tác với bất kỳ khách du lịch vãng lai nào có thể xuất hiện.

Tình trạng hồ sơ: Đóng.

* * *

Tattle (sử dụng account Organizing_Secrets của Secrets) : Sự tham lam là một động cơ mạnh mẽ. Cả khao khát mù quáng nhằm đòi lại người thân yêu của mình cũng vậy. Hãy nhớ điều đó, độc giả của NoSleep.

Việc hồ sơ này được chia sẻ là kết quả của một cá nhân yêu cầu tôi xem xem liệu có bất cứ hồ sơ nào liên quan tới đất nước của anh ấy hay không. Tôi hy vọng rằng anh ta thấy như thế này là đủ rồi và không bao giờ muốn chạm trán Piru trong cuộc đời mình. Giờ tôi để lại cho các bạn một câu đố của riêng tôi, NoSleep.

Nếu tôi có thứ này, tôi chắc chắn sẽ không chia sẻ nó. Và nếu tôi chia sẻ nó, tôi không còn có nó nữa. Nó là gì?

* * *

Mọi người truy cập vào website để đọc thêm những bài viết đã được dịch nhé..
 
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Hồ sơ số 17: Một kiểu Mannequin khác

Hồ sơ: 015-101

Ngày: 07/02/2009

Địa điểm: Pittsburgh, Pennsylvania

Đối tượng: Robin Lutes

Entity: The Mannequin (Người nộm)

Cô Lutes giữ một cuốn nhật ký ghi chép chi tiết các sự kiện mà hồ sơ này nhắc đến. Dưới đây là các entry (mục ghi theo ngày) trong cuốn nhật ký đó. Lưu ý rằng The Mannequin được mô tả chi tiết trong hồ sơ này không có liên hệ gì tới các Mannequin đầu tiên được tạo ra trong Dự án Hysteria.

11/01/09

Cuối cùng thì (tôi) cũng chuyển tới nơi ở mới. Tôi được toàn quyền sử dụng phần này của căn nhà kho trống. Dựng thêm vài bức tường và làm một số việc lặt vặt khác để tạo dựng một không gian sống cho riêng mình. Không phải theo kiểu truyền thống, nhưng tôi thích vậy. Tôi có không gian cho các dự án của mình, và tôi có khả năng chi trả cho nơi này. Thực sự không thể tranh cãi gì về điều đó được nữa. John và cả hội sẽ qua đây tối nay để giúp tôi hoàn thành việc sắp dọn. Tôi đang nghĩ tới việc ăn pizza và thưởng thức đồ uống tại một quán pizza cách đây vài khu nhà.

15/01/09

Uhm, tôi đã lục lọi khắp chỗ này và tìm thấy một vài thứ khá là hay ho được nhét trong một căn phòng chứa đồ nằm ở phía bên kia nhà kho. Hầu hết các cửa ra vào đều đã được khóa kín, nên tôi thấy khá là tò mò khi phát hiện ra một căn phòng không khóa. Tôi cũng chẳng thể nhận ra căn phòng đó, nếu như những cơn gió lùa vào nhà kho không làm cho cái cửa đó phát ra những tiếng cọt kẹt thật lớn. Dù sao, trong phòng đó, tôi đã tìm thấy cả một đống họa phẩm! Phấn màu, sơn, toan, cọ vẽ, xô đựng đất sét dùng cho điêu khắc, thậm chí cả một mannequin (người nộm / manơcanh). Tôi biết rằng những thứ này có thể thuộc về một ai đó, nhưng tôi sẽ gọi cho chủ nhà vào ngày mai chỉ để kiểm tra lại cho chắc. Không thể đổ lỗi cho một cô gái nếu như cô ấy đã cố hết sức (tìm người sở hữu của đống đồ đó).

16/01/09

Có vẻ như chỗ họa phẩm đó là đồ "cấm không được động vào". Tôi đã gọi cho chủ nhà sáng nay. Ông ấy bảo tôi rằng ông ấy sẽ liên hệ với người từng thuê căn phòng chứa đồ đó. Tôi nhớ mang máng ông ấy nói rằng đó là một nam nghệ sĩ lớn tuổi, người đã di cư từ Đức tới đây nhiều năm về trước. Tôi chưa bao giờ nghe nói tới tên ông họa sĩ đó. Dù sao thì, chủ nhà đã liên lạc với người đó. Khi biết chuyện, ông ta thực sự kinh hoảng và yêu cầu căn phòng phải được khóa lại ngay lập tức, rồi còn khiển trách ông chủ nhà vì đã cho phép khách hàng thuê cái nhà kho đó. Thật là.. có những người như thế đấy. Cứ như thể tôi ăn cắp chỗ đồ đạc đó không bằng. Rõ ràng là ông ta thậm chí còn không sử dụng đến chúng! Hmm. Chuyện đó chẳng đáng để tôi buồn bực. Một số người chỉ đơn giản thật lỗi thời.

17/01/09

Hình như có một con vật nào đó ở trong phòng chứa đồ. Tôi thường xuyên nghe thấy những tiếng cào. Thật may là căn phòng đó giờ đã được khóa kín lại. Ý tôi là, sau khi nghe tất cả những tiếng ồn phát ra từ căn phòng đó, tôi thà để nó bị khóa còn hơn là có được những món đồ bên trong. Giờ tôi mới thấy là mình đã may mắn tới mức nào. Oh, tốt hơn là tôi nên nhớ hỏi John xem liệu anh ấy có còn thừa một cây gậy bóng chày hay thứ gì đó tương tự không. Sẽ chẳng mất gì nếu có một thứ đồ tự vệ nào đó ở đây, phòng trường hợp có một con raccoon (gấu trúc Bắc Mỹ) bị dại xông vào chỗ này.

19/01/09

Tôi đã có một ngày kỳ lạ. Ông chủ nhà ghé qua thăm tôi. Rõ ràng là nam nghệ sĩ lớn tuổi đó đã qua đời cách đây vài ngày. Họ tin rằng ông ta đã bị một cơn đau tim hoặc chuyện gì tương tự, và điều đó khiến ông ấy ngã cầu thang và dập gãy cơ thể ở nhiều vị trí khác nhau. Với tôi thì chuyện đó nghe có vẻ khá là rùng rợn, nhưng chủ nhà kể là các nhân viên điều tra khá chắc rằng cơn đau tim là thứ làm ông ấy chết trước tiên. Người đàn ông đó không có họ hàng thân thích gì để trao lại tài sản, và hiển nhiên là chủ trọ muốn biết liệu tôi có thích đống họa phẩm trong phòng chứa đồ hay không. Sở hữu chỗ đồ đạc ấy theo cách này thì thật kỳ quặc, nhưng tôi chẳng hơi đâu mà lại căn vặn về một món hời ngay trước mắt như thế. Còn nữa, ngoài việc cái hình nộm bị đổ thì có vẻ như bất cứ thứ gì quậy phá trong phòng lúc trước đều để mọi thứ đúng như nguyên trạng.

20/01/09

Cuối cùng cũng hoàn tất việc kiểm kê tất cả các thứ từ phòng chứa đồ. Thực sự là có cả tấn đồ trong đó, mà lại còn là hàng chất lượng cao nữa chứ. Tôi gần như cảm thấy tội lỗi vì đã lấy chỗ họa phẩm này, đặc biệt là cái hình nộm đó. Giờ tôi mới nhận ra là nó được đẽo gọt vô cùng tinh xảo, có kích thước lớn hơn một chút so với tôi, với những họa tiết trang trí công phu khắc dọc theo ranh giới của các khớp. Thật không may, có vẻ như chủ sở hữu trước đó đã sơn màu đỏ lên các chỗ khắc khác nhau trên đầu và dọc theo cánh tay người nộm. Một hình nộm với chất lượng thế này xứng đáng được đối xử tốt hơn thế. Tôi vui vì đã gột sạch được những chỗ bẩn đó. Theo cái cách mà những vết sơn đó bị rửa sạch dễ dàng đến vậy, tôi cho rằng đó là một loại sơn gốc nước nào đó.

21/01/09

Chắc chắn là có một con vật nào đó trong nhà kho. Tôi lại bị đánh thức bởi một tiếng đập lớn phát ra từ phòng chứa đồ. Khi mở cửa, tôi phát hiện ra là cửa sổ đã bị vỡ. Bất kể cái con vật đó là gì, chắc hẳn nó đã tìm được cách vào nhà kho chính, vì tôi nhận ra là cái hình nộm đã bị đổ nghiêng. Không thể nói rằng tôi thích chuyện này một chút nào. Những cơn gió lùa vào qua lỗ hổng trên cửa sổ sẽ ghê gớm lắm đây. Tôi định ngày mai sẽ tạt qua chỗ John và hỏi xem liệu anh ấy có vài cái chăn hay vải thừa mà tôi có thể sử dụng để bịt lại mấy kẽ nứt trên cánh cửa. Hy vọng là những thứ đó có thể làm giảm bớt đi cái lạnh.

22/01/09

Cảnh sát vừa rời đi. Tôi đang mang rác đi đổ vào buổi tuối thì phát hiện ra một người đàn ông vô gia cư đã chết trong con hẻm ở phía sau nhà kho. Cơ thể của ông ta bị biến dạng với những chỗ gãy gập hình chữ L chính xác trên tay và chân. Chuyện đó thật.. kỳ dị. Tôi không biết tại sao tôi không cảm thấy sợ hơn. Cảnh sát nói rằng tôi có thể bị sốc. Họ sẽ cử một chiếc xe tuần tra trong khu vực để giám sát các vùng lân cận. Dù gì thì, John cũng đang trên đường tới đây để thăm tôi. Anh ấy cảm thấy lo lắng. Giờ thì tôi chắc chắn sẽ phải mượn một cây gậy bóng chày của anh ấy rồi.

23/01/09

Tôi nghĩ rằng mình có thể đã mộng du, giống hồi tôi còn nhỏ. Tôi thức dậy và nhận ra là mình đang ở trong phòng chứa đồ, lạnh cóng. Trên đường trở về giường, tôi để ý thấy cái hình nộm ở vị trí giống với vị trí của người đàn ông vô gia cư bị chết, với phần đầu của nó hướng về phòng chứa đồ. Có lẽ là việc phát hiện ra cái xác của người đàn ông đó có tác động lớn tới tôi nhiều hơn tôi nghĩ. Có thể chính tôi đã di chuyển hình nộm, như một cách để đối phó với những điều mà tôi không thể xử lý. Tôi cũng phát hiện ra một vài vết thương trên lưng, giống vết cắt, rạch hay gì đó tương tự. Tôi thực sự hy vọng là tôi không tự gây ra những vết thương đó cho mình. Ngày mai, tôi sẽ nói chuyện với Carrie về vấn đề này.

24/01/09

Carrie luôn luôn là lựa chọn số một. Tôi nói với cô ấy về tất cả những thứ đang diễn ra và cô ấy cảm thấy rằng việc chuyển chỗ ở cùng với các sự kiện khác nhau xảy ra đã làm cho tôi bị bất ổn và chìm trở lại vào các thói quen thời niên thiếu, như chứng mộng du của tôi. Cô ấy khá chắc rằng phần vô thức của tôi đang chiếm quyền kiểm soát, bởi tôi tiếp nhận mọi chuyện quá dễ dàng và chắc hẳn tôi phải đang cảm thấy tội lỗi hay gì đó tương tự. Tôi không thực sự hiểu toàn bộ những điều cô ấy nói, nhưng tôi phải thừa nhận rằng tôi đã tiếp nhận những chuyện không hay đó quá dễ dàng, cố không để chúng gây ảnh hưởng tới tôi. Carrie đưa tôi một vài viên thuốc của cô ấy theo một toa thuốc cũ. Tôi được bảo rằng những viên đó chẳng phải loại thuốc biệt dược nghiêm trọng gì, nhưng chúng sẽ giúp tôi có một giấc ngủ sâu hơn và chống lại bất kỳ nỗ lực mộng du nào khác. Tuy nhiên, cô ấy cũng giới thiệu tôi tới phòng khám mà cô ấy đang làm việc để khám bệnh, đánh giá tổng quan. Chúa ơi, tôi yêu cô ấy quá đi.

28/01/09

Tôi nghĩ rằng những viên thuốc đang làm cho tôi bị bệnh. Cảm thấy khó khăn để ra khỏi giường, cảm thấy khó khăn để suy nghĩ rành mạch. Lưng tôi đau và rất yếu, tôi còn chẳng thể đứng vững nữa. Tôi nghĩ rằng cái người nộm đó đang di chuyển xung quanh. Tôi nghĩ là nó đang nhìn tôi. Cặp mắt tàn ác.

03/02/09

Vừa từ viện về. Có vẻ như tôi có phản ứng xấu với chỗ thuốc mà Carrie đưa cho tôi. Carrie nói với tôi rằng cô ấy chưa bao giờ thấy bất cứ ai khác có phản ứng tệ với loại thuốc đó đến thế. Rõ ràng là mấy hôm trước tôi đã bị điên hoàn toàn. Tôi đã viết về việc cái hình nộm đó di chuyển loanh quanh, mặc dù giờ tôi lại tìm thấy nó đứng bất động như trước trong phòng để đồ. Tôi đoán là tôi đã di chuyển nó trong lúc mê sảng. May mắn là chúng tôi đã làm việc với các bác sĩ và Carrie sẽ không gặp phải bất kỳ rắc rối nào. Tôi chỉ thấy vui vì không có chuyện gì xấu xảy ra. Tôi cũng để ý thấy là cái hình nộm lại bị bôi sơn đỏ lên mấy chỗ khắc. Chắc hẳn là tôi cũng gây ra cả chuyện đó nữa. Tốt thôi, có lẽ là tôi chỉ cần lau sạch lại nó thêm một lần nữa. Dường như tôi cũng có thêm nhiều vết cắt dọc lưng dưới. Chúa mới biết là tôi đã làm gì để bị kích động tới mức đó.

04/02/09

Một chuyện khủng khiếp đã xảy ra. Cơ thể của Carrie được tìm thấy bên ngoài nhà kho, ở trong chính con hẻm mà tôi đã phát hiện ra xác của người đàn ông vô gia cư. Cảnh sát đến và thẩm vấn tôi ngày hôm nay. Tôi tin rằng họ không nghĩ tôi là thủ phạm, và họ định cắt cử thêm nhiều nhân viên giám sát khu vực này. Để bảo vệ tôi, tôi hy vọng thế. Tôi thậm chí không thể đương đầu với chuyện này bây giờ. Tôi cần gọi cho John.

05/02/09

Cảnh sát đã chết. Tuy nhiên tôi không nghĩ rằng mình là thủ phạm. Tôi khá chắc về điều đó. Ngay bây giờ tôi đang gặp khó khăn trong việc tập trung, và khó khăn trong cả việc thở nữa. Tôi nhớ là cảnh sát xông vào và chĩa súng về phía tôi, sau đó tôi ngất đi. Một chuyện gì đó chắc chắn đã xảy ra trong khi tôi ngất đi, bởi khi tôi tỉnh lại thì cả hai nhân viên cảnh sát đã bị xé xác. Có máu dính trên người tôi, nhưng tôi không nghĩ rằng điều đó có nghĩa tôi là thủ phạm, vì máu có ở khắp mọi nơi. Tôi đoán là máu đã bắn lên người tôi lúc tôi bất tỉnh. Thực tế là, trong tất cả mọi thứ ở đây, cái hình nộm là thứ dính nhiều máu nhất. Thật là lạ. Chắc hẳn tôi lại bị sốc rồi, không thì tôi hẳn phải sợ nhiều hơn thế này cơ. Quá mệt mỏi để rời khỏi đây. Tôi tự hỏi tại sao. Giờ là lúc để nghỉ ngơi.

06/02/09

John đã chết. Không phải tôi. Cái hình nộm làm chuyện đó. Lần này thì tôi đã thấy tận mắt. Bắt quả tang nó di chuyển khi nó nghĩ rằng tôi đang ngủ. Mặc dù vậy, nó sẽ không cho phép tôi rời khỏi đây, nó chặn cửa lại khi tôi tiến gần tới lối thoát. Còn bắt chước hành động của tôi nữa. Nhìn ra chỗ khác rồi quay đầu nhìn lại, đột nhiên thấy nó xuất hiện gần tôi, cảm giác như nó đang mời mọc tôi nữa. Cảm thấy một trong những cái chi của nó lướt dọc sống lưng tôi. Quay lại và thấy nó đã ở phía bên kia của căn phòng, với cái đầu nghiêng sang một bên. Bỡn cợt tôi. Có chuyện gì với cơ thể của tôi vậy? Thỉnh thoảng tôi mất ý thức và khi hồi tỉnh lại thì nhận thấy bản thân mình ở trong tư thế giống với cái hình nộm, bất kể là tư thế đó có quái dị cỡ nào. Tại sao tôi không cảm thấy sợ hãi? Đáng lẽ tôi phải sợ chứ. Giờ thì các vết cắt đã bao phủ toàn bộ cơ thể tôi. Lẽ ra tôi phải thấy đau chứ. Tại sao tôi không thể khiếp sợ?

07/02/09

Tôi rời đi đây. Tôi nhận ra rằng những vụ giết người là lỗi của tôi. Tôi không thể tin rằng mình lại tin vào chuyện kiểu như một hình nộm sống dậy và giết người. Thật lố bịch. Với người tìm thấy cuốn nhật ký này: Hãy tìm tôi nếu bạn muốn nhưng tôi nghi ngờ cái khả năng đó. Chỉ cần tống khứ mọi thứ trong tòa nhà này đi: Hình nộm, các tác phẩm nghệ thuật, và những xác chết. Tôi không cần chúng nữa. Tôi cần gặp người đã tạo ra tôi. Tôi sẽ không tha cho bất cứ ai ngăn cản tôi đâu.

Các entry dừng lại ở đây.

Phân tích: Một nhóm nghiên cứu đã tới hiện trường sau khi cảnh sát phát hiện ra các thi thể một vài ngày sau đó. Các nguồn tin tức khác nhau về sự việc đã được ngăn chặn và người nộm đã được tìm thấy. Có sự hiện diện của P-Particle (Hạt P) nhưng chúng đã mất hoạt tính. Dường như cô gái đã được sử dụng như một vật chủ để chuyển giao thứ vốn cư ngụ trong hình nộm, bất kể thứ đó là gì. Không rõ là ý thức của cô gái đã hoàn toàn bị thay thế, hay đó là một cuộc trao đổi và giờ ý thức của cô ấy nằm bất động bên trong hình nộm. Các thử nghiệm bổ sung là cần thiết nhưng những hạn chế do thời gian và nguồn lực vốn đang được sử dụng cho các nhiệm vụ hiện tại đẩy ưu tiên cho việc này xuống dưới.

Tình trạng hồ sơ: On Hold (Tạm dừng).

* * *

Chào NoSleep, Secrets đây. Tôi đã trò chuyện với mọi người trong tháng qua và đã post lên một update ở đây. Tóm lại là tôi đã làm ba công việc bán thời gian cùng lúc để kiếm sống, và tôi nhận thấy là Tattle đã dành quyền kiểm soát nên tôi tự cho phép mình nghỉ một thời gian. Vài tháng trước tôi có lên để xem tình hình thì thấy Tattle cũng mất tăm luôn. Tuần trước tôi vớ được vị trí nhân viên bảo vệ / coi nhà ca đêm, và tôi thực sự có đủ thời gian rảnh trong công việc để đào sâu nghiên cứu thêm về các Hồ sơ. Tôi có thêm ba Hồ sơ khác hoàn thành gần được 100%, và cả một câu chuyện khác của Tattle cũng được gửi đến cho tôi. Chúng sẽ được post lên sớm thôi, chờ nhé.

Bảo trọng NoSleep.

- Secrets

* * *
 
113 ❤︎ Bài viết: 37 Tìm chủ đề
Hồ sơ số 18: Dự án Architect

Điều đầu tiên tôi nhận thấy là phần thông tin thường thấy ở đầu các Hồ sơ khác đã biến mất ở Hồ sơ này. Có vẻ như chúng ta lại có một dự án khác ở đây. Tôi tin là dự án này diễn ra trong khoảng thời gian cùng với Dự án Hysteria, như vậy là khoảng những năm 80.

hs18.png


Ghi chú mở đầu của Tiến sĩ Rollins về entity The Architect (Kiến trúc sư).

The Architect là một sinh vật săn mồi mà tổ chức này đã theo dấu trong rất, rất nhiều năm. Nó là một sinh vật hình người hoang dại đã được nhìn thấy nhiều lần trên nhiều lục địa khác nhau trong một thời gian khá dài. Một số người trong nhóm nghiên cứu của tôi tin rằng thực chất là có nhiều hơn một cá thể và chúng phân bố rải rác khắp nơi, nhưng giả thuyết phổ biến hơn cả cho rằng đây là một entity duy nhất với một tuổi thọ cao hơn so với hầu hết các sinh vật thuộc hành tinh này. Nó được đặt tên như vậy là bởi chúng tôi tin rằng nó nắm giữ phần DNA còn thiếu, phần DNA cần thiết để kéo dài tuổi thọ hoặc cải thiện chất lượng của các mẫu vật người. "Bản thiết kế" của rất nhiều bí mật chắc chắn là nằm trong cơ thể của The Architect.

Sau nhiều năm vờn đuổi, tôi nhận được tin rằng chúng tôi cuối cùng cũng dồn được The Architect vào một thị trấn nhỏ ven biển ở California. Đây không phải là thời điểm thích hợp nhất, bởi tôi sẽ phải cạnh tranh với các dự án của Marlowe để nhận tiền tài trợ, nhưng đây là cơ hội tốt nhất mà chúng tôi có nhằm bắt sống sinh vật đó. Tôi đã gửi đơn chấp thuận của tôi, cho phép tiến hành việc bắt giữ. Tôi ước tính tỷ lệ thương vong lực lượng của tôi là khoảng từ hai lăm tới ba mươi phần trăm. Như vậy là chấp nhận được.

Dưới đây là bản tường thuật vắn tắt từ operative (đặc vụ) phụ trách việc bắt giữ The Architect.

Mục tiêu được xác định là ở thị trấn Advent, California. Sinh vật đó đang ở trong một lò mổ, tôi nhớ là lò mổ lợn thì phải. Cũng chẳng quan trọng gì. Nếu nó ăn thì cũng có nghĩa là nó đang ở trong tình trạng dễ bị tổn thương, vậy nên chúng tôi bắt đầu hành động. Tôi ra lệnh cho người của mình từ một chiếc xe có gắn thiết bị theo dõi, đỗ trong một bãi đậu xe. Tôi cấp micro và camera cho tất cả các thành viên trong đội của mình. Tôi cử đi hai đội, một đội vào từ cửa sau và đội kia thì từ cổng phụ. Những đặc vụ còn lại được lệnh canh gác mọi lối vào, phòng trường hợp sinh vật đó cố gắng trốn thoát.

Dubois và Flattner là những người đầu tiên phát hiện ra điều bất thường: Xác chết thối rữa của một con lợn. Chúng tôi đã giả định là mục tiêu đi vào tòa nhà để ăn, nhưng lại không có dấu hiệu gì trên cái xác cho thấy nó đã gặm nhấm. Thay vào đó, cái xác bị bao bọc trong một lớp chất nhầy rung động phập phồng. Mục tiêu tấn công hai người đó trong khi họ đang xem xét chỗ chất nhầy. Tôi cảm thấy vừa kinh hoàng lẫn ấn tượng với việc nó đã hạ gục hai người đàn ông đó một cách hiệu quả đến thế nào. Trước khi tôi kịp hiểu có chuyện gì xảy ra thì các phần nội tạng của Dubois và Flattner đã nằm nát bét trên mặt đất, còn tôi thì nhìn chằm chằm vào màn hình truyền cảnh từ hai chiếc camera bị chúc xuống đất. Hai lính giỏi đã chết và tôi thì vẫn chỉ có những gợi ý mơ hồ về thứ mà chúng tôi đang đương đầu với.

Tôi thông báo cho những người còn lại về những gì đã xảy ra. Bảo nhóm người ở vành đai ngoài tăng cường tuần tra, giám sát, và khuyên tất cả những ai ở bên trong tòa nhà phải cực kỳ cảnh giác. Tôi không phải loại coi thường sinh mạng con người. Jennings và Winthrop là những thành viên còn lại của Squad Three (Đội Ba). Từ màn hình camera của họ, tôi có thể nhận thấy là họ đang run dữ lắm, vì vậy tôi chuyển họ cho Squad Four (Đội Bốn) và giao họ nhiệm vụ tuần tra vành đai ngoài.

Mục tiêu tiếp tục chơi trò mèo vờn chuột với chúng tôi, tấn công người của tôi rồi nhanh chóng lủi mất. Nó cố làm họ rối trí để tìm cơ hội trốn thoát khỏi nơi này. Hoặc là tôi nghĩ vậy. Tôi quyết định chủ động hơn, cử Sancho và Farrell xuống một hành lang gồm nhiều lối ra vào khác nhau, nhiều hơn mức bình thường. Lẽ ra tôi phải biết rằng đó là một cái bẫy. Cả hai người bọn họ không bao giờ xuất hiện trở lại, bị mục tiêu xuyên thủng và xâu lại với nhau như một que thịt xiên. Tuy nhiên, lần này Sancho đã cho tôi một cái nhìn rõ nét hơn về đối tượng. Đó là một sinh vật hình người, có vẻ giống với một người đã bị lột da thì đúng hơn. Cặp mắt rất quái dị, làm tôi liên tưởng tới những cái hố đen, mặc dù sự thực thì không phải vậy. Ở vị trí thông thường của đôi mắt là sự biến mất hoàn toàn của ánh sáng, của cái thiện. Sinh vật này gầy nhẳng, hốc hác, với các chi dài, và có những móng vuốt dài một cách đáng sợ. Có vẻ như cả năm ngón tay đều có những cái móng dài cả feet, nhưng móng ngón cái và móng ngón út thì nhỏ hơn so với các móng còn lại, và còn bị gãy nứt ở vài chỗ. Nó cũng có một cái miệng đầy răng nanh sắc nhọn, làm tôi liên tưởng tới một con cá mập với nhiều lớp răng liên tục xếp kế tiếp nhau. Entity này là một sinh vật săn mồi, nhưng tôi quyết không để chúng tôi trở thành bữa ăn của nó.

Bây giờ thì tôi đã biết đội của mình đang phải đối đầu với cái gì. Cấu tạo chi và cơ thể như vậy là để thích nghi với các đòn tấn công kiểu nhảy chộp, vồ mồi. Những cái răng đó rất thích hợp cho việc nghiền nát đối phương, nhưng với kích thước miệng nhỏ như vậy, hẳn nó phải dựa vào bộ hàm đó để giết chết đối thủ trong khi chiến đấu. Tôi đoán là nó cũng có khả năng leo trèo ở một mức độ nào đó. Điều này giúp tôi vạch ra được một chiến lược phù hợp cho cuộc tấn công. Các đội được tổ chức lại thành các nhóm bốn người, hai người quan sát vùng không gian tính từ đỉnh đầu entity trở lên, trong khi hai người còn lại duy trì tầm ngắm ở phạm vi thông thường.

Chiến lược này có vẻ hiệu quả bởi những nỗ lực nhằm tấn công chớp nhoáng rồi lẩn trốn của mục tiêu đã bị chặn đứng. Tôi nhận ra là thời cơ để kết thúc chuyện này đang ở rất gần, và quyết định cử tới đó những chiến binh với các thiết bị bắt giữ mạnh hơn. Tôi tin rằng những thứ đó bao gồm súng gây choáng đã được cải tiến, cùng với một số loại lưới được làm từ nhiều loại kim loại khác nhau. Mục tiêu cuối cùng cũng bị dồn vào một locker room *1, và chúng tôi đã có thể bắt nó về HQ (Trung tâm chỉ huy). Mặc dù không có thêm trường hợp tử vong nào, chúng tôi có thêm năm người bị thương, và ba trong số họ sẽ bị thương tật vĩnh viễn. Theo ý kiến của operative này (tôi), việc chúng ta tiếp tục tìm hiểu cách chống lại những sinh vật này là một điều bắt buộc. Loài người không thể bị vượt mặt được.

John Stormer

Bản tường thuật kết thúc ở đó. Operative Stormer sẽ được đánh giá và có thể được chuyển tới đơn vị Strategic Solutions (Giải pháp Chiến lược).

Đánh giá của Tiến sĩ Rollins về The Architect.

Rốt cuộc thì có vẻ như những câu chuyện liên quan tới The Architect đều có chứa đựng chút ít sự thực nào đó. Trong khi chúng tôi giam giữ nó, tôi đã quan sát và lấy mẫu máu của sinh vật đó. The Architect vô cùng xuất sắc trong lĩnh vực chiến tranh tâm lý, bất kể là nó có thực sự ý thức được điều đó hay không. Sinh vật đó sẽ chuyển động đầu lên xuống, sang trái, sang phải để đảm bảo rằng nó luôn luôn ở ngang tầm mắt với mục tiêu của mình. Sau đó nó sử dụng cái nơi không tồn tại chút ánh sáng nào mà nó gọi là mắt để làm mất tinh thần và suy sụp thần kinh đối phương. Một số nhà nghiên cứu đã yêu cầu thêm thời gian nghỉ, hoặc cố gắng rời khỏi dự án. Tôi sẽ thiết lập một lịch đổi ca mới để làm giảm bớt sự căng thẳng mà The Architect tạo ra.

Các mẫu máu xác đã nhận nghi ngờ của tôi rằng đối tượng có một tuổi thọ được kéo dài. Nếu có đủ thời gian, tôi có thể sẽ tổng hợp được một cái gì đó tương thích với cơ thể con người. Tôi sẽ phải lập một danh sách các ứng viên cho thử nghiệm ban đầu. Một lưu ý đặc biệt khác là sự thay đổi trong hành vi của đối tượng. Với những gì đội đặc nhiệm ghi hình được, tôi có lý do để tin rằng The Architect đang cố gắng để sinh sản. Tôi ra lệnh đem gia súc vào trong khu vực giam giữ đối tượng. Tôi có một ý tưởng cho chuyện này.

Một lưu ý phụ khác là tôi đã bị mất một số nhân viên của mình cho dự án cần tình nguyện viên của Marlowe. Tôi nguyền rủa hắn ta và sự can thiệp của hắn.

Ghi chép của Tiến sĩ Rollins từ vài tuần sau đó.

Chúng tôi có một em bé sắp sửa chào đời. Khi tôi xem các đoạn phim từ nhiệm vụ bắt giữ đối tượng, tôi nghĩ là mình đã tìm thấy dấu hiệu cho thấy nó đang cố gắng để sinh sản. Quá trình này mang tính chất ký sinh, và nó thực sự thú vị khi được chứng kiến tận mắt. Đầu tiên, The Architect hạ gục con bò cái mà chúng tôi đã đưa vào trong phòng giam của nó. Đối tượng rất cẩn thận để không giết chết con vật, nhưng nó bẻ gẫy một chân của con bò. Tôi đoán nó làm như vậy là để giữ cho con vật khỏi trốn thoát hoặc tự làm tổn thương bản thân sau khi đã bị thụ thai. Sau đó thì một chuyện kỳ lạ đã xảy ra. Một miếng sụn mà tôi nghĩ là dùng cho mục đích bảo vệ đột ngột tách mở, làm lộ ra một cái tua cuộn. The Architect sử dụng cái tua này để đâm vào cạnh sườn của con bò và có lẽ đưa nó vào vị trí tử cung. Chất lỏng sau đó được bơm vào cơ thể con bò. Quá trình này mất hơn mười phút, sau đó The Architect tách khỏi con bò giờ đã bị trương phồng lên.

Việc di dời con bò thực sự là một vấn đề nan giải. Đối tượng bảo vệ con bò một cách quyết liệt, tôi đoán là do bản năng làm cha, và nó trở nên hung bạo đối với bất cứ ai lại gần buồng giam. Trong một động thái tôi cho là nguy hiểm nhưng cần thiết, chúng tôi bơm ngập căn phòng với các loại hóa chất khác nhau nhằm làm cho The Architect bất tỉnh. Điều này có thể ảnh hưởng tới đứa con, nhưng tôi không tìm được cách nào khác để nhanh chóng di dời con bò cùng con của nó ra khỏi buồng giam. Đối tượng được chuyển đến buồng riêng của nó, trong khi chúng tôi chờ đợi sự ra đời của con non. Bây giờ tôi sẽ tập trung nghiên cứu các đặc tính về gen trong DNA của The Architect.

Cập nhật tiếp theo từ Tiến sĩ Rollins.

Sau hai tuần thai nghén, tôi có thể xác nhận rằng con non sắp được sinh ra. Con bò đã trương phồng lên tới mức không thể đo đạc nổi, và tôi chắc chắn rằng nó sẽ không sống sót sau quá trình sinh nở.

Tôi cũng đã cô lập được một số chủng quan trọng trong DNA của đối tượng mà tôi cảm thấy có thể được liên kết với DNA của con người để sản xuất ra một kiểu metahuman (siêu chiến binh) nào đó. Hiện giờ tôi đang tìm kiếm tình nguyện viên.

Ghi chú của Tiến sĩ Rollins liên quan đến việc cấy DNA.

Năm tình nguyện viên đã tham gia vào việc điều trị: Winthrop, Jennings, Hoffer, Adams, và Scott. Quá trình này có thể gây nguy hiểm bởi tôi phải liên kết DNA của The Architect với các chuỗi protein khác nhau trong cơ thể những người đàn ông này. Có khả năng cao là cơ thể của họ sẽ từ chối việc điều trị này, dẫn đến bệnh tật hoặc tử vong, nhưng tôi khen ngợi sự dũng cảm của họ.

Tuần Một

Đã một tuần trôi qua kể từ khi việc điều trị bắt đầu, và tất cả mọi người dường như đều có phản ứng tốt, ngoại trừ Adams. Cơ thể của cậu ta cho thấy dấu hiệu của những gì mà tôi chỉ có thể gọi là sự suy thoái. Tôi đoán là đoạn DNA được đưa vào hệ thống của Adams có lẽ đã đánh bại được cơ chế phòng vệ tự nhiên của cơ thể cậu ta. Chúng tôi có kế hoạch để tái cấy ghép một đoạn DNA khác mà chúng tôi thu thập được trước khi quá trình liên kết với DNA của tình nguyện viên diễn ra, nhưng nó có thể đã là quá muộn với cậu ấy.

Tuần Hai

Chúng tôi đã mất Adams, mặc dù điều này đã được dự đoán trước. Cơ thể của cậu ta chỉ đơn giản là không thể xử lý các chủng DNA của The Architect, và nó phân rã trong tuần qua, gần như theo nghĩa đen hoàn toàn. Cả Hoffer và Jennings đều bị quật ngã bởi những cơn sốt cao. Điều này có thể chỉ đơn giản mang nghĩa là cơ thể của họ đang đấu tranh với đoạn DNA lạ, nhưng nó cũng có thể là một cái gì đó nghiêm trọng hơn. Tôi có kế hoạch tiêm cho họ những hỗn hợp mới nhất hòa trộn từ DNA của họ với DNA của The Architect. Hy vọng là, chúng ta có thể lợi dụng tình trạng này và sẽ có một sự liên kết DNA lành mạnh. Nếu không thì.. uhm, chúng ta vẫn còn có hai tình nguyện viên khác. Winthrop và Scott không có dấu hiệu của bất kỳ sự thay đổi nào. Thật lạ lùng khi quá trình này có những tác động khác nhau lên các tình nguyện viên. Chúng tôi chắc chắn phải theo dõi các tình nguyện viên thật cẩn thận.

Tuần Ba

Nạn nhân trong tuần này có lẽ là Scott. Tôi cũng tính tới khả năng là một trong hai người Hoffer hoặc Jennings sẽ chết, vì họ vẫn còn đang đấu tranh chống lại một cơn sốt cao đến đáng kinh ngạc. Cả hai thực tế đều phải nằm dưỡng bệnh trên giường cả ngày. Cái chết của Scott là một trường hợp đặc biệt, và nó đã chỉ cho tôi thấy rằng chúng tôi cần phải giám sát kỹ lưỡng hơn, nếu việc điều trị như thế này được tái thực hiện. Chúng tôi đến phòng của Scott để kiểm tra sau khi cậu ta đã hoàn thành chương trình tập thể dục buổi sáng của mình, và phát hiện thấy cậu ấy đã chết trên sàn nhà. Không có vết thương hoặc dấu vết gì trên cơ thể Scott, và các báo cáo trước đó cho thấy bên cạnh đoạn DNA được cấy ghép vào hệ thống của cậu ta, thì chẳng có vấn đề gì khác lạ cả. Có lẽ nó đã đột ngột khiến cho cơ thể của cậu ta không thể xử lý được, hoặc một điều gì khác đã diễn ra ở một mức độ mà chúng tôi chưa thể phát hiện. Hiện tại tôi đã yêu cầu bảo quản thi thể cậu ta, để chúng tôi có thể tiếp tục nghiên cứu cái xác thêm một thời gian nữa.

Tuần Bốn

Hoffer và Jennings cuối cùng cũng đã hồi phục khỏi cơn sốt của họ. Hơn thế, có vẻ như đoạn DNA đã liên kết với hệ thống của họ một cách ổn định. Có tương đối ít dấu hiệu cho thấy cơ thể họ đang chống lại vật chất lạ, và cả hai (DNA ghép và cơ thể người ghép) đang cùng tồn tại. Mặc dù chúng tôi chưa thể biết được kết quả của sự cấy ghép này trong vài năm tới là như thế nào, tôi sẵn sàng chờ đợi. Tôi sẽ để Marlowe chạy đôn chạy đáo tạo ra quái vật và kệ hắn cố gắng hết sức nhằm lấy lòng ban giám đốc. Ngược lại, về những thay đổi đối với Winthrop, chúng tôi thấy có rất ít hoặc chẳng có chút thay đổi nào cả. DNA của anh ta và DNA của The Architect vẫn hoàn toàn tách biệt. Cậu ta trở nên thu mình lại khi có mặt các nhà nghiên cứu, nhưng điều này có thể ít có liên quan đến dự án, mà liên quan nhiều hơn tới những chấn thương tâm lý cậu ấy gặp phải trong lúc làm nhiệm vụ chế ngự The Architect. Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi cậu ta thật cẩn thận.

Quá trình sinh nở và đào tạo The Progeny (Đứa con)

Con bò "đẻ ra" con non ký sinh sau ba tuần rưỡi của thai kỳ. Không đi vào các chi tiết cụ thể, đại khái là con bò không sống sót và quá trình sinh nở có vẻ diễn ra sao cho cái chết của vật chủ là điều không thể tránh khỏi. The Progeny, tôi đã quyết định đặt tên nó như vậy, bắt đầu ăn cái xác ngay sau khi chào đời. Đó thực ra là một quá trình tương tự với nhiều loài khác trên hành tinh này, theo đó con non tận dụng cái chết của mẹ mình để có nguồn thức ăn và chất dinh dưỡng cho đến khi chúng trở nên khỏe mạnh hơn. Entity này có kích thước lớn hơn một chút so với kích thước trung bình của một đứa bé loài người. Nó đã phát triển các kỹ năng của mình sau vài giờ, và có khả năng di chuyển xung quanh phòng giam mà chúng tôi mới thiết lập.

Chúng tôi cũng đã chế ra được một hỗn hợp phù hợp gồm nhiều loại thuốc khác nhau để sử dụng như một phương pháp an toàn mà hiệu quả nhằm chế ngự The Progeny. Ở kích cỡ nhỏ như thế này, chúng tôi cần lưu ý tới khả năng giết chóc mà nó sẽ sớm phát triển, nhưng cũng nhận ra là nó đang ở trong một trạng thái yếu đuối, dễ bị tổn thương. Tôi đã tiến hành các thử nghiệm đầu tiên và biết được rằng entity này có một trí thông minh đáng kể. Tôi tin rằng chúng ta có thể huấn luyện nó và đã bắt đầu thực hiện với nó các bài kiểm tra vốn thường được dành cho chuột thí nghiệm. Tôi rất vui mừng thông báo rằng The Progeny hoàn thành xuất sắc các bài kiểm tra ban đầu và hiện đang được thử nghiệm ở các cấp độ của tinh tinh và khỉ không đuôi. Sau khi entity lớn lên tới một trạng thái gần giống với The Architect, tôi chắc chắn rằng nó sẽ phù hợp để sử dụng trong các nhiệm vụ. Tôi còn tự tin tới mức sẽ cho nó tham gia vào cả các nhiệm vụ phức tạp hơn. Nếu được thêm các trang thiết bị phù hợp, tôi cảm thấy nó có thể là một tài sản có giá trị. Tôi thậm chí đã lên kế hoạch gắn thêm các phần phụ khác nhau để thay thế cho các móng vuốt của nó.

Ghi chép cuối cùng

Từ giờ tôi sẽ giữ bí mật phần thông tin sau cùng này của dự án. Với việc The Progeny đang phát triển với một tốc độ nhanh bất ngờ, tôi cảm thấy rằng thu thập thêm thông tin về Hoffer và Jennings là điều cần thiết. Tôi sẽ đảm bảo cho cả hai được chuyển tới vị trí field ops (đặc vụ thực chiến, trực tiếp tham gia chiến đấu) để xem liệu có bất kỳ thay đổi nào trong hành vi và kỹ năng của họ hay không. Có chuyện lớn đang xảy ra ở Nam Cực. Tôi có một vài nguồn tin cho biết rằng một nhiệm vụ one-man infiltration *2 đang được lên kế hoạch nhằm thu thập một artifact hoặc một dạng sức mạnh nào đó. Tôi dự định sẽ tiến cử Hoffer vào vị trí đó với hy vọng rằng tôi có thể thu thập được nhiều dữ liệu hơn. Tôi cũng nghe thấy những lời đồn thổi về một chi nhánh mới được thành lập để chống lại paranormal serial killers (những kẻ giết người hàng loạt có khả năng siêu nhiên, dị thường). Đó có thể là một cơ hội tốt cho Jennings. Tôi cũng sẽ có một tay trong cài ở bộ phận mới. Còn về The Architect, tôi có kế hoạch để giữ nó trong trạng thái stasis (không hoạt động) *3 cho đến lúc cần thiết.

* * *

Cuối cùng thì chúng ta cũng được tìm hiểu về Dự án Architect. Thật sự là lần cuối tôi đọc về đối thủ cạnh tranh của Marlowe trong Dự án Hysteria phải là từ lâu lắm rồi. Tôi tự hỏi sau cùng thì dự án nào thành công hơn..

Dù thế nào thì, bảo trọng nhé NoSleep.

- Secrets

* * *
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back