Thu đi, đông qua, Xuân tới.
Chớp mắt cũng đã một năm trôi qua. Cô
công chúa béo xấu xí ngày nào giờ đây đã trở thành một đại mỹ nữ yêu kiều. Lạc Ni cầu xin hoàng huynh mời người dạy võ công cho mình. Hàng ngày, trên đấu trường, các vị công tử thường tới ngắm nhìn nàng bằng ánh mắt si mê. Có người chạy tới bắt chuyện, mời nàng đi chơi, ngỏ ý muốn kết giao với nhưng đều bị nàng từ chối. Lạc Ni biết rõ, mục đích của bọn họ đối với nàng, trước kia, họ thấy nàng đề xanh mặt muốn chạy trốn thậy nhanh, còn bây giờ lại chủ động kết giao bằng hữu. Lạc Ni có chút không thích ứng được.
Sai khi điluyện tập kiếm pháp vào buổi sáng xong, Lạc Ni trở về phòng thay y phục. Cung phục màu trắng bên trên điểm xuyết những bông hoa huyết mai đỏ rực. Lạc Ni thay đồ xong, nàng đứng ngây người trước tủ đồ, lấy ra bộ áo bào trắng, ngón tay thon dài vuốt ve lên chiếc áo bào, nàng khẽ cười mỉm nhớ lại gương mặt nam tử mà đêm nào cũng xuất hiện trong giấc mộng của nàng.
Ngây người được một khắc, Lạc Ni cất lại chiếc áo bào vào trong tủ rồi cùng với A Phong ra ngoài.
Những cánh hoa đào tung bay trong gió, có cánh hoa tinh nghịch đậu lên mái tóc nàng. Lạc Ni giơ tay đón lấy tmấy cánh hoa đang rơi, nở nụ cười chua chát. Hoa đào lại nở rồi, cảnh còn nhưng người lại không ở cạnh. Một năm qua, mặc dù không gặp nhưng Lạc Ni thường xuyên viết thư gửi cho hắn nhưng một bức thư hồi âm nàng cũng không nhận được. Nơi biên cương Tây Bắc hỗn loạn thường xuyên xảy ra tranh chấp nhưng mà đều được hắn giải quyết ổn thỏa. Hai tháng trước nàng nghe nói hắn đánh trận bị thương, Lạc Ni lo lắng tới mức muốn ngay lập tức tới biên cương nhưng lại bị hoàng huynh cản lại. Gần đây Lạc Ni điên cuồng luyện tập, võ công có chút tiến bộ rồi.
"A Phong, tại sao chàng không trả lời thư của ta gửi? Ta không biết chàng có nhớ ta không."
"Cô chúa, vào một ngày nào đó Tây Bắc vương nhất định sẽ cảm nhận được tấm chân tình mà công chúa dành cho ngài ấy." A Phong vừa rót trà vừa khuyên nhủ Lạc Ni. "Có khi là do chiến sự bận bịu Tây Bắc vương quên không hồi âm cho công chúa, xong việc Tây Bắc vương sẽ trả lời thư của công chúa."
Lạc Ni thở dài một hơi, rầu rĩ: "Mong là như vậy."
Chiến sự Tây Bắc ngày càng căng thẳng, tiền tuyến báo về Tây Bắc vương tuy đã dẫn quân đánh bại quân địch nhưng cũng bị trọng thương. Lạc Ni lòng nóng như lửa đốt, nàng chạy tới thư phòng của hoàng huynh cầu xin hoàng huynh cho nàng tới Tây Bắc nhưng lại bị hoàng huy giam lỏng. Đêm xuống, Lạc Ni khoác lên mình áo bào của Vi Sinh Tu Kiệt, men theo lối mòn trốn ra khỏi hoàng cung.
Công chúa bỏ đi, hoàng thượng tức giận liền sai người tìm nàng mang về hoàng cung. Nhưng công chúa luôn thoát khỏi vòng truy bắt của binh lính. Thấm thoát một tháng trôi qua, Lạc Ni cũng đã đến Tây Bắc, vừa đến nơi, Lạc Ni liền tháo bỏ lớp hóa trang, nàng chọn nghỉ ngơi tại dịch quán gần vương phủ chợt có một tốp binh lính đi tới vòng trước mặt nàng. Lạc Ni đặt ly trà xuống da đầu căng lên, một tay nắm chặt đoản đao. Một người trong số họ lên tiếng.
"Các ngươi xem, có giống không?"
Những người ở đó nhìn vào tranh gật đầu, người vừa nãy lại nói: "Người là Lạc Ni công chúa? Hoàng thượng Yến quốc hai tuần trước có sai người đem dụ chỉ tới, nếu Lạc Ni công chúa tới đây sẽ đưa về Tây Bắc vương phủ chờ ngày hồi kinh. Mời công chúa đi theo ta."
Lạc Ni kinh hỉ, nàng gật đầu tâm tình thả lỏng rồi đi theo đám người.
Tây Bắc vương phủ..
Xe ngựa dừng trước cửa vương phủ, Lạc Ni xuống xe liền chạy vào trong, nàng ngó tìm xung quanh không thấy người mà mình muốn tìm nàng liềm quay lại hỏi vị Tả tướng quân đang đi đằng sau những nhận lại là câu trả lời không như mong muốn của nàng. Lạc Ni ỉu xìu đi tới viện mà được hắn sắp trước, vừa bước vào khoảng sân nhỏ, bên trong trồng rất nhiều hoa đào. Nàng chạy vào bên trong, đúng lúc này gió nổi lên cuốn những cánh hoa tung bay. Lạc Ni cười mỉm giơ tay đơn lấy cánh hoa tinh nghịch kia, sau một khắc nàng liền trở về phòng ngủ được sắp xếp sẵn.
Ngay ngày hôm sau, Lạc Ni đi tìm hiểu mọi ngóc ngách trong vương phủ, tìm được nơi Vi Sinh Tu Kiệt đang ở liền bám theo hắn lải nhải. Vi Sinh Tu Kiệt gương mặt không cảm xúc nhưng từ đáy mắt lại chán ghét nàng vô cùng. Để tránh nàng làm phiền hắn liền đi đến quân doanh trốn nhưng vô dụng.
"Vương gia? Ta nghe nói ngươi bị thương, ngươi bây giờ thấy thế nào? Đã khỏe hơn chưa?"
* * *
"Vương gia, ngươi xem trước kia hoàng huynh đã mời thần trù tới dạy ta trù nghệ, ngươi nếm thử xem có ngon không?"
* * *
"Vương gia, ta muốn hỏi, ngươi có từng nhận được thư của ta không? Sao ngươi lại không trả lời ta?"
"Công chúa, ngươi nên tự trọng. Ta không hề thích ngươi. Cũng không cần ngươi quan tâm."
* * *
Một thời gian sau..
Hôm nay, Lạc Ni lại bị hắn cho người kéo ra ngoài, nhưng nàng không từ bỏ, nàng tin một ngày nào đó hắn sẽ yêu nàng như nàng yêu hắn. Nhưng trời không chiều lòng người, một ngày nọ, nữ tử mặc y phục màu lam rách rưới, trên mặt, miệng đều bị thương, bầm tím, nàng ta đẩy nàng sang một bên rồi sà vào lòng Vi Sinh Tu Kiệt khóc lớn.
Vi Sinh Tu Kiệt lại nhìn nàng ta ánh mắt đau long, cưng chiều xen lẫn tức giận, hắn dịu dàng xoa lên vết thương trên gương mặt nữ tử đó, giọng nói giận dữ:
"Là tên đó làm? Ta giúp muội đòi công đạo."
Nữ tử đó lắc đầu: "Biểu ca, huynh đừng hại chàng, chảng chỉ là uống say thôi. Huynh cho muội ở đây một thời gian được không?"