Bạn được Hôm Nay Ăn Gì mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,463 ❤︎ Bài viết: 3750 Tìm chủ đề
2071 59
Nó chết rồi, con chim của tôi

Con chim sẻ sẻ mới ra đời

Hôm qua nó hãy còn bay nhảy

Chỉ một ngày giam, đã chết rồi!

Tôi muốn cô đơn dịu bớt sầu

Nên tôi yêu nó có gì đâu!

Tình thương vô ý gây nên tội

Tôi đã tù, sao bắt nó tù?

Sao nỡ dù trong giây phút thôi

Bắt con chim nhỏ hận câm lời

Sao không trả nó về mây gió

Cho nó say sưa uống ánh trời?

Tôi dẫu dành cơm mớm nó ăn

Đủ làm sao được: Thiếu không gian!

Sao tôi không hiểu, sao không hiểu?

Để tội tình chưa, nó chết oan!

Tố Hữu.

55015027641_4c88608f8b_o.jpg


Cảm nhận bài thơ Con chim của tôi – Tố Hữu​


Con chim của tôi là một bài thơ buồn, day dứt và rất giàu chiều sâu nhân văn. Nỗi đau trong bài thơ không đến từ mất mát lớn lao, mà từ cái chết của một sinh linh nhỏ bé – con chim sẻ non – nhưng chính sự nhỏ bé ấy lại làm cho nỗi đau trở nên nhức nhối hơn. Bài thơ là lời tự vấn lương tâm, là sự thức tỉnh của một tâm hồn yêu tự do, yêu sự sống, nhưng vì cô đơn mà đã vô tình gây nên tội lỗi.

Điều ám ảnh nhất trong bài thơ là cảm giác ân hận. Người trong thơ không biện minh, không đổ lỗi, mà tự trách mình đến tận cùng. Tình thương xuất phát từ nhu cầu xoa dịu nỗi cô đơn, nhưng khi tình thương ấy biến thành sự chiếm hữu, nó lập tức trở thành giam cầm. Cái chết của con chim vì thiếu không gian, thiếu bầu trời đã khiến người nuôi chim nhận ra một chân lý đau xót: Yêu thương không thể tách rời tự do.

Đằng sau câu chuyện về con chim là hình bóng của con người bị áp bức, bị tước đoạt quyền sống đúng nghĩa. Bài thơ mang dáng dấp của một triết lý nhân sinh: Sự sống chỉ có ý nghĩa khi được sống trong không gian tự do của nó. Con chim của tôi vì thế không chỉ là bài thơ về lòng trắc ẩn, mà còn là lời cảnh tỉnh sâu sắc về ranh giới mong manh giữa yêu thương và làm tổn thương.
 
Last edited by a moderator:
1,580 ❤︎ Bài viết: 1462 Tìm chủ đề
**Cảm nhận bài thơ *Con chim của tôi* – Tố Hữu**

*Con chim của tôi* là một bài thơ buồn, day dứt và rất giàu chiều sâu nhân văn. Nỗi đau trong bài thơ không đến từ mất mát lớn lao, mà từ cái chết của một sinh linh nhỏ bé – con chim sẻ non – nhưng chính sự nhỏ bé ấy lại làm cho nỗi đau trở nên nhức nhối hơn. Bài thơ là lời tự vấn lương tâm, là sự thức tỉnh của một tâm hồn yêu tự do, yêu sự sống, nhưng vì cô đơn mà đã vô tình gây nên tội lỗi.

Điều ám ảnh nhất trong bài thơ là cảm giác ân hận. Người trong thơ không biện minh, không đổ lỗi, mà tự trách mình đến tận cùng. Tình thương xuất phát từ nhu cầu xoa dịu nỗi cô đơn, nhưng khi tình thương ấy biến thành sự chiếm hữu, nó lập tức trở thành giam cầm. Cái chết của con chim vì thiếu không gian, thiếu bầu trời đã khiến người nuôi chim nhận ra một chân lý đau xót: Yêu thương không thể tách rời tự do.

Đằng sau câu chuyện về con chim là hình bóng của con người bị áp bức, bị tước đoạt quyền sống đúng nghĩa. Bài thơ mang dáng dấp của một triết lý nhân sinh: Sự sống chỉ có ý nghĩa khi được sống trong không gian tự do của nó. *Con chim của tôi* vì thế không chỉ là bài thơ về lòng trắc ẩn, mà còn là lời cảnh tỉnh sâu sắc về ranh giới mong manh giữa yêu thương và làm tổn thương.

* * *

**Phân tích bài thơ *Con chim của tôi* – Tố Hữu**

Bài thơ mở đầu bằng một tiếng kêu đau đớn và bất ngờ:

* "Nó chết rồi, con chim của tôi

Con chim sẻ sẻ mới ra đời" *

Câu thơ ngắn, trực tiếp, tạo cảm giác choáng váng. Cái chết của con chim đến quá nhanh, quá đột ngột, khiến người đọc lập tức rơi vào cảm giác xót xa.

Nỗi đau ấy càng tăng khi đối chiếu với quá khứ rất gần:

* "Hôm qua nó hãy còn bay nhảy

Chỉ một ngày giam, đã chết rồi!" *

Chỉ một ngày bị giam cầm đã cướp đi sự sống của con chim. Cụm từ "một ngày giam" nhấn mạnh sự khắc nghiệt của việc tước đoạt tự do, dù thời gian rất ngắn.

Tác giả bộc lộ động cơ nuôi chim:

* "Tôi muốn cô đơn dịu bớt sầu

Nên tôi yêu nó có gì đâu!" *

Tình yêu ở đây xuất phát từ nỗi cô đơn của con người, chứ không phải từ nhu cầu sống của con chim. Chính sự lệch hướng ấy đã dẫn đến bi kịch.

Nỗi ân hận bộc lộ rõ ràng:

* "Tình thương vô ý gây nên tội

Tôi đã tù, sao bắt nó tù?" *

Đây là câu thơ mang ý nghĩa triết lý sâu sắc. Người nói ý thức được rằng mình đang bị giam cầm, nên càng đau đớn hơn khi nhận ra mình đã vô tình biến con chim thành kẻ tù chung số phận.

Chuỗi câu hỏi dồn dập tiếp theo thể hiện sự dằn vặt không nguôi:

* "Sao nỡ dù trong giây phút thôi

Bắt con chim nhỏ hận câm lời" *

Con chim bị tước mất không chỉ bầu trời, mà cả tiếng hót – biểu tượng của niềm vui và sự sống.

Tác giả nhận ra điều con chim thực sự cần:

* "Cho nó say sưa uống ánh trời?" *

"Ánh trời" là biểu tượng của tự do, của sự sống tự nhiên. Đó là thứ mà tình thương vụng về của con người không thể thay thế.

Dù đã cố gắng chăm sóc:

* "Tôi dẫu dành cơm mớm nó ăn

Đủ làm sao được: Thiếu không gian!" *

Câu thơ khẳng định một chân lý rõ ràng: Vật chất không thể bù đắp cho tự do. Sự sống không chỉ cần ăn uống, mà cần không gian để tồn tại đúng nghĩa.

Bài thơ kết lại bằng nỗi ân hận muộn màng:

* "Sao tôi không hiểu, sao không hiểu?

Để tội tình chưa, nó chết oan!" *

Sự lặp lại của câu hỏi cho thấy nỗi day dứt khôn nguôi. Cái chết của con chim là cái chết oan uổng, và người sống mang theo bản án lương tâm.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng giọng điệu tự sự – trữ tình kết hợp với những câu hỏi tu từ liên tiếp, tạo cảm giác dồn nén cảm xúc. Hình ảnh con chim nhỏ mang tính biểu tượng cao, mở ra tầng nghĩa sâu rộng về tự do, tình thương và trách nhiệm của con người đối với sự sống.

*Con chim của tôi* là một bài thơ nhỏ nhưng ám ảnh lớn, để lại trong lòng người đọc một câu hỏi âm thầm: Yêu thương thế nào để không làm tổn thương.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back