- Xu
- 754,675,622
2067
59
Nó chết rồi, con chim của tôi
Con chim sẻ sẻ mới ra đời
Hôm qua nó hãy còn bay nhảy
Chỉ một ngày giam, đã chết rồi!
Tôi muốn cô đơn dịu bớt sầu
Nên tôi yêu nó có gì đâu!
Tình thương vô ý gây nên tội
Tôi đã tù, sao bắt nó tù?
Sao nỡ dù trong giây phút thôi
Bắt con chim nhỏ hận câm lời
Sao không trả nó về mây gió
Cho nó say sưa uống ánh trời?
Tôi dẫu dành cơm mớm nó ăn
Đủ làm sao được: Thiếu không gian!
Sao tôi không hiểu, sao không hiểu?
Để tội tình chưa, nó chết oan!
Tố Hữu.
Con chim của tôi là một bài thơ buồn, day dứt và rất giàu chiều sâu nhân văn. Nỗi đau trong bài thơ không đến từ mất mát lớn lao, mà từ cái chết của một sinh linh nhỏ bé – con chim sẻ non – nhưng chính sự nhỏ bé ấy lại làm cho nỗi đau trở nên nhức nhối hơn. Bài thơ là lời tự vấn lương tâm, là sự thức tỉnh của một tâm hồn yêu tự do, yêu sự sống, nhưng vì cô đơn mà đã vô tình gây nên tội lỗi.
Điều ám ảnh nhất trong bài thơ là cảm giác ân hận. Người trong thơ không biện minh, không đổ lỗi, mà tự trách mình đến tận cùng. Tình thương xuất phát từ nhu cầu xoa dịu nỗi cô đơn, nhưng khi tình thương ấy biến thành sự chiếm hữu, nó lập tức trở thành giam cầm. Cái chết của con chim vì thiếu không gian, thiếu bầu trời đã khiến người nuôi chim nhận ra một chân lý đau xót: Yêu thương không thể tách rời tự do.
Đằng sau câu chuyện về con chim là hình bóng của con người bị áp bức, bị tước đoạt quyền sống đúng nghĩa. Bài thơ mang dáng dấp của một triết lý nhân sinh: Sự sống chỉ có ý nghĩa khi được sống trong không gian tự do của nó. Con chim của tôi vì thế không chỉ là bài thơ về lòng trắc ẩn, mà còn là lời cảnh tỉnh sâu sắc về ranh giới mong manh giữa yêu thương và làm tổn thương.
Con chim sẻ sẻ mới ra đời
Hôm qua nó hãy còn bay nhảy
Chỉ một ngày giam, đã chết rồi!
Tôi muốn cô đơn dịu bớt sầu
Nên tôi yêu nó có gì đâu!
Tình thương vô ý gây nên tội
Tôi đã tù, sao bắt nó tù?
Sao nỡ dù trong giây phút thôi
Bắt con chim nhỏ hận câm lời
Sao không trả nó về mây gió
Cho nó say sưa uống ánh trời?
Tôi dẫu dành cơm mớm nó ăn
Đủ làm sao được: Thiếu không gian!
Sao tôi không hiểu, sao không hiểu?
Để tội tình chưa, nó chết oan!
Tố Hữu.
Cảm nhận bài thơ Con chim của tôi – Tố Hữu
Con chim của tôi là một bài thơ buồn, day dứt và rất giàu chiều sâu nhân văn. Nỗi đau trong bài thơ không đến từ mất mát lớn lao, mà từ cái chết của một sinh linh nhỏ bé – con chim sẻ non – nhưng chính sự nhỏ bé ấy lại làm cho nỗi đau trở nên nhức nhối hơn. Bài thơ là lời tự vấn lương tâm, là sự thức tỉnh của một tâm hồn yêu tự do, yêu sự sống, nhưng vì cô đơn mà đã vô tình gây nên tội lỗi.
Điều ám ảnh nhất trong bài thơ là cảm giác ân hận. Người trong thơ không biện minh, không đổ lỗi, mà tự trách mình đến tận cùng. Tình thương xuất phát từ nhu cầu xoa dịu nỗi cô đơn, nhưng khi tình thương ấy biến thành sự chiếm hữu, nó lập tức trở thành giam cầm. Cái chết của con chim vì thiếu không gian, thiếu bầu trời đã khiến người nuôi chim nhận ra một chân lý đau xót: Yêu thương không thể tách rời tự do.
Đằng sau câu chuyện về con chim là hình bóng của con người bị áp bức, bị tước đoạt quyền sống đúng nghĩa. Bài thơ mang dáng dấp của một triết lý nhân sinh: Sự sống chỉ có ý nghĩa khi được sống trong không gian tự do của nó. Con chim của tôi vì thế không chỉ là bài thơ về lòng trắc ẩn, mà còn là lời cảnh tỉnh sâu sắc về ranh giới mong manh giữa yêu thương và làm tổn thương.
Last edited by a moderator:

