- Xu
- 752,572,846
37712
87
Có những ngày chỉ muốn trở về quê
Nằm nghe gió rít qua hàng song cửa
Nói với mẹ: Con không đi làm nữa
Mẹ nuôi con đọc sách hết đời, nghe?
Có những ngày chỉ muốn bỏ xứ mà đi
Không bồ bịch yêu đương,
Hình trong ví xé đôi, nhẫn thề quăng xuống bể
Chỉ có ước mơ đã lỡ vẽ cùng nhau đã lỡ khắc sâu
Giờ có bôi có xóa cũng không ăn thua, chỉ tổ làm đau
Nên có những ngày chỉ muốn bỏ xứ mà đi
Mà trên đường đi khỏi xứ cũng ngoái đầu coi có ai rượt theo nói một câu thôi
Đừng đi mà!
Đừng đi!
(Chỉ đơn giản là đừng đi, còn ai đó đã cạn lời, giờ chẳng còn biết nói với ai thêm điều gì)
Có những ngày chỉ muốn lao xuống vực sâu
Muốn đi vào rừng
Muốn nuốt mặt trời cho thủng bụng
Muốn đạp con trăng non cho rách chân chảy máu,
Muốn len lỏi vào bụi sao cho toác mặt sứt đầu
Muốn mình đau thật là đau
(Chứng này gọi là tâm thần tự hoại)
Có những ngày ôi có những ngày
Không đủ can đảm để mà say
Sợ mình say không tới,
Chỉ ói ra mật xanh mật vàng chứ không ói ra lời cần nói
Không đủ can đảm để mà khóc
Cứ ròng ròng nước mắt cứ nghẹn ngào cơn nấc
Mà cười khan: Mình vui mà, mình say.
Em ơi tàng me chiều nay xanh như thằng dở hơi nào làm photoshop quá tay
Em giấu bình mực tuổi trẻ say sưa của chúng ta ở đâu giữa biển đời náo động
Tôi làm sao họa một tiếng ve bay?
Nguồn: Nguyễn Thiên Ngân, Mình phải sống như mùa hè năm ấy, NXB Văn học, 2012
Có những ngày, người ta mệt đến mức chẳng còn muốn chiến đấu với cuộc đời nữa. Chỉ muốn trở về căn nhà cũ, nằm nghe tiếng gió luồn qua ô cửa, nghe tiếng mẹ gọi cơm, rồi được phép làm một đứa trẻ thêm một lần. Chỉ một lần thôi, để không phải gồng mình làm người lớn giữa quá nhiều áp lực.
Bài thơ là dòng độc thoại rất thật của một tâm hồn đang kiệt sức. Không chỉ là nỗi buồn của một cuộc tình dang dở, mà còn là cảm giác lạc lõng giữa cuộc sống, khi mọi điều từng tin tưởng đều dần rời xa. Có lúc chỉ muốn bỏ đi thật xa, nhưng bước chân vẫn vô thức ngoái đầu nhìn lại, chỉ mong có một người chạy theo và nói một câu rất giản đơn: "Đừng đi."
Đó có lẽ là điều đau nhất. Không phải vì không đi được, mà vì chẳng còn ai giữ mình ở lại.
Những hình ảnh mạnh như "muốn nuốt mặt trời", "muốn đạp con trăng non", "muốn mình đau thật là đau" không đơn thuần là sự dữ dội của ngôn từ. Chúng là tiếng gào của một trái tim muốn tìm một cơn đau thể xác để lấn át nỗi đau trong lòng. Khi cảm xúc bị dồn nén quá lâu, con người đôi khi chỉ muốn làm điều gì đó thật cực đoan để biết rằng mình vẫn còn cảm nhận được.
Thế nhưng bài thơ không chìm hoàn toàn trong tuyệt vọng. Xen giữa những cơn giằng xé vẫn là những ký ức rất đẹp về mẹ, về quê nhà, về tuổi trẻ từng rực rỡ, từng có những giấc mơ được vẽ cùng nhau. Chính những ký ức ấy khiến người ta càng đau, nhưng cũng là thứ níu giữ người ta lại với cuộc đời.
Câu kết "Tôi làm sao họa một tiếng ve bay?" để lại một khoảng lặng rất dài. Tuổi trẻ từng trong veo như tiếng ve mùa hạ, từng có biết bao màu sắc và hy vọng, giờ chỉ còn là điều không thể vẽ lại, không thể gọi về. Có những âm thanh, có những con người, có những mùa hè.. Chỉ cần đi qua một lần là mãi mãi trở thành ký ức.
Đây là một bài thơ buồn nhưng rất đẹp. Nó không cố gắng tô vẽ nỗi đau, mà thành thật đặt nó lên trang giấy bằng tất cả sự mong manh của một người đã quá mệt mỏi. Và có lẽ vì sự chân thật ấy, bất cứ ai từng có những ngày chỉ muốn trốn khỏi thế giới này đều sẽ nhìn thấy một phần chính mình trong từng câu thơ.
Nằm nghe gió rít qua hàng song cửa
Nói với mẹ: Con không đi làm nữa
Mẹ nuôi con đọc sách hết đời, nghe?
Có những ngày chỉ muốn bỏ xứ mà đi
Không bồ bịch yêu đương,
Hình trong ví xé đôi, nhẫn thề quăng xuống bể
Chỉ có ước mơ đã lỡ vẽ cùng nhau đã lỡ khắc sâu
Giờ có bôi có xóa cũng không ăn thua, chỉ tổ làm đau
Nên có những ngày chỉ muốn bỏ xứ mà đi
Mà trên đường đi khỏi xứ cũng ngoái đầu coi có ai rượt theo nói một câu thôi
Đừng đi mà!
Đừng đi!
(Chỉ đơn giản là đừng đi, còn ai đó đã cạn lời, giờ chẳng còn biết nói với ai thêm điều gì)
Có những ngày chỉ muốn lao xuống vực sâu
Muốn đi vào rừng
Muốn nuốt mặt trời cho thủng bụng
Muốn đạp con trăng non cho rách chân chảy máu,
Muốn len lỏi vào bụi sao cho toác mặt sứt đầu
Muốn mình đau thật là đau
(Chứng này gọi là tâm thần tự hoại)
Có những ngày ôi có những ngày
Không đủ can đảm để mà say
Sợ mình say không tới,
Chỉ ói ra mật xanh mật vàng chứ không ói ra lời cần nói
Không đủ can đảm để mà khóc
Cứ ròng ròng nước mắt cứ nghẹn ngào cơn nấc
Mà cười khan: Mình vui mà, mình say.
Em ơi tàng me chiều nay xanh như thằng dở hơi nào làm photoshop quá tay
Em giấu bình mực tuổi trẻ say sưa của chúng ta ở đâu giữa biển đời náo động
Tôi làm sao họa một tiếng ve bay?
Nguồn: Nguyễn Thiên Ngân, Mình phải sống như mùa hè năm ấy, NXB Văn học, 2012
Có những ngày, người ta mệt đến mức chẳng còn muốn chiến đấu với cuộc đời nữa. Chỉ muốn trở về căn nhà cũ, nằm nghe tiếng gió luồn qua ô cửa, nghe tiếng mẹ gọi cơm, rồi được phép làm một đứa trẻ thêm một lần. Chỉ một lần thôi, để không phải gồng mình làm người lớn giữa quá nhiều áp lực.
Bài thơ là dòng độc thoại rất thật của một tâm hồn đang kiệt sức. Không chỉ là nỗi buồn của một cuộc tình dang dở, mà còn là cảm giác lạc lõng giữa cuộc sống, khi mọi điều từng tin tưởng đều dần rời xa. Có lúc chỉ muốn bỏ đi thật xa, nhưng bước chân vẫn vô thức ngoái đầu nhìn lại, chỉ mong có một người chạy theo và nói một câu rất giản đơn: "Đừng đi."
Đó có lẽ là điều đau nhất. Không phải vì không đi được, mà vì chẳng còn ai giữ mình ở lại.
Những hình ảnh mạnh như "muốn nuốt mặt trời", "muốn đạp con trăng non", "muốn mình đau thật là đau" không đơn thuần là sự dữ dội của ngôn từ. Chúng là tiếng gào của một trái tim muốn tìm một cơn đau thể xác để lấn át nỗi đau trong lòng. Khi cảm xúc bị dồn nén quá lâu, con người đôi khi chỉ muốn làm điều gì đó thật cực đoan để biết rằng mình vẫn còn cảm nhận được.
Thế nhưng bài thơ không chìm hoàn toàn trong tuyệt vọng. Xen giữa những cơn giằng xé vẫn là những ký ức rất đẹp về mẹ, về quê nhà, về tuổi trẻ từng rực rỡ, từng có những giấc mơ được vẽ cùng nhau. Chính những ký ức ấy khiến người ta càng đau, nhưng cũng là thứ níu giữ người ta lại với cuộc đời.
Câu kết "Tôi làm sao họa một tiếng ve bay?" để lại một khoảng lặng rất dài. Tuổi trẻ từng trong veo như tiếng ve mùa hạ, từng có biết bao màu sắc và hy vọng, giờ chỉ còn là điều không thể vẽ lại, không thể gọi về. Có những âm thanh, có những con người, có những mùa hè.. Chỉ cần đi qua một lần là mãi mãi trở thành ký ức.
Đây là một bài thơ buồn nhưng rất đẹp. Nó không cố gắng tô vẽ nỗi đau, mà thành thật đặt nó lên trang giấy bằng tất cả sự mong manh của một người đã quá mệt mỏi. Và có lẽ vì sự chân thật ấy, bất cứ ai từng có những ngày chỉ muốn trốn khỏi thế giới này đều sẽ nhìn thấy một phần chính mình trong từng câu thơ.
Chỉnh sửa cuối:
