Bạn được araxie mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 40

Đã được dạy rất nhiều bài học về sự mạnh mẽ, sau cùng tôi vẫn là một đứa con trai yếu đuối và không dám cả gan làm bất cứ điều gì. Tôi chỉ dám hứa suông rằng mình sẽ đứng lên bảo vệ người khác, nhưng thực ra trong mọi tình huống luôn để người khác bảo vệ mình.

- Cảm ơn bạn nhiều!

- Có gì đâu mà cảm ơn! Bọn họ là người của mẹ tui, tui phải có trách nhiệm đứng ra bảo ban chứ!

Đó là câu chuyện đầu tiên của tôi và Sam sau một thời gian tôi từ mặt nó, hay nói đúng hơn là nó không được phép chơi với tôi.

- À mà..

- À mà gì?

- Mà sao bạn lại được phép nói chuyện với tôi vậy? Chị Hường bảo là..

- Kệ chị ấy đi! Chị ấy không muốn cậu chơi với tui vì chuyện của chị ấy và anh Trương ấy mà, mà cậu cũng không cần phải quan tâm đâu!

Nghe Sam nói như thế, tôi càng tin vào những nghi ngờ của mình:

- Kể cho tôi biết đi! Tôi thực sự muốn biết!

Sam lạnh lùng:

- Có biết thì cũng chẳng giúp được gì cho chuyện của tui và cậu đâu! Cậu chỉ cần biết một điều là chị ấy không hề dễ tính như vẻ bề ngoài là được rồi!

Nói rồi Sam lẳng lặng bỏ vào nhà. Chính nó cũng đã hứa với tôi rằng đám người kia sẽ không tới tìm tôi lần nữa, và nó nghĩ đó là điều làm cho tôi an tâm hơn. Nhưng thực ra điều quan tâm lúc này không phải là đám người kia. Tôi vẫn thắc mắc lý do tại sao chị Hường lại muốn chia rẽ chúng tôi, thậm chí là cãi nhau với anh Trương trong buổi tối hôm đó? Và câu nói "chị ấy không hề dễ tính như vẻ bề ngoài" là có ý gì?

Kể từ ngày bị chị Hường cấm cửa, tôi gần như không thấy Sam ló mặt ra khỏi nhà trừ những lúc đi học. Mà bây giờ có đi học thì nó cũng không có cơ hội đi bộ cùng tôi đến bến xe bus nữa. Nó được sắm một chiếc xe máy điện để đến trường, hình như đó là chiếc xe cũ của chị Hường thì phải!

Nhưng chính vì Sam bị cấm cửa nên tôi càng nhớ nó hơn. Tôi không còn cảm giác muốn xa lánh nó như mấy hôm trước nữa! Thật lạ kì, cứ như thế có ai đó đã bỏ bùa tôi khiến cho tôi chán ghét Sam hơn, và giờ khi tôi cảm thấy bình thường trở lại thì Sam lại bị giam ở trong nhà. Vì thế, tôi chỉ có thể ngồi ở ban công để nhìn sang nhà nó. Mà có nhìn sang thì cũng chỉ thấy chiếc cửa sổ bị kéo rèm kín và khoảng sân vắng lặng trái ngược với vài tháng trước.

Tôi để ý thấy Mas cũng có vẻ buồn hơn trước. Hình như do nó không còn được chơi với Sam nên trở nên bớt tinh nghịch và làm nũng hơn mặc dù chỉ là một loài động vật. Tôi thấy hình ảnh của mình ở trong nó, một người sống khá nội tâm và ít khi bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài, nhưng khi ở bên người mình thích thì luôn tỏ ra năng động hơn hẳn.

Và rõ ràng khi đã trót thích một ai đó, bản thân cũng sẽ có ít nhiều những sự thay đổi. Không chỉ tôi mà ngay cả Sam từ khi thích anh Khoa, nó trở nên nữ tính hơn, ánh mắt có hồn hơn, không giống như khuôn mặt vô cảm khi ở bên tôi nữa! Anh Khoa đã thay đổi Sam rất nhiều. Bản thân anh khi nói chuyện với tôi cũng mang lại cho tôi nhiều suy nghĩ mới mẻ và nhiều kinh nghiệm sống. Cả anh và chị Hương đều là hai người hơn tuổi tôi, biết nhiều thứ hơn tôi và có những góc nhìn từng trải hơn tôi!

Tôi chưa từng thấy một người như Sam sẽ hợp với anh, và cũng không nghĩ nó sẽ dám tỏ tình với anh cho tới một ngày.. Tôi thấy anh Khoa hừng hực bước ra khỏi cửa nhà Sam và đi thẳng ra sân với ý định bỏ về. Trông anh khá căng thẳng, nhìn vào ánh mắt ấy thật khó đoán chuyện gì đã xảy ra! Cho đến khi Sam chạy theo anh ra cổng và không ngừng gọi:

- Anh Khoa! Anh Khoa! Nghe em giải thích đã!

* * *thì tôi mới hiểu ra một phần. Trong tay Sam còn giữ một hộp quà nhỏ xinh không biết bên trong đựng thứ gì, nhưng tôi thấy nó ôm hộp quà đó đứng dựa tường và khóc. Nó khóc rất to, cảm tưởng như có thể gọi cả mây đen xuống vì tiếng khóc đó.

Nhìn Sam, tôi cũng hơi rưng rưng cho nó, nhưng cũng không thể chạy xuống an ủi vì nó đang bị "cách ly" với tôi. Tôi chỉ thở dài một tiếng, rồi lại đưa tay lên chống cằm. Lúc này cũng không cần biết nguyên do là gì nữa, tôi chỉ thấy mấy ngày sau đó anh Khoa không còn đến dạy Sam, nhưng anh vẫn làm việc ở combini như bình thường.

- Cái gì? Anh Khoa không làm gia sư nhà Sam nữa hả? - Lâm tròn mắt khi nghe tôi nói.

- Ừ! Chính mắt tao đã nhìn thấy anh ấy một mạch bỏ đi khỏi cổng nhà nó!

Lâm không thể hiện ra rằng nó vui hay buồn khi nghe tôi kể câu chuyện vừa rồi. Là một người đã từng tiếp xúc với Sam, nó chỉ biết lắng nghe câu chuyện của tôi, rồi sau đó lại chèn thêm vài lời nữa:

- Vậy là mày an tâm đến với Sam rồi còn gì!

Nhưng tôi không xem đó là một lời động viên. Kể cả anh Khoa có đi khỏi thì mẫu người Sam thích vẫn không phải là tôi! Người ta bảo rất khó để có thể thay đổi được tính cách của một con người, trừ khi người đó phải trải qua một chuyện gì đó cực kì lớn. Sam là một người có tính cách không hề cởi mở như Hân, đã vậy bây giờ nó lại còn bị chị Hường "nhốt" trong nhà, không có cách nào làm cho nó thích tôi được!

- Mày nghĩ là dễ lắm hả? - Tôi nói với Lâm.

- Mày vừa cao to, vừa đẹp trai, nhà còn ở ngay cạnh nhà nó nữa! Phải tao thì tao đã đổ đứ đừ mày từ đầu rồi!

Câu nói của Lâm làm cho tôi không khỏi chạnh lòng. Nó là bạn tôi, đương nhiên nó sẽ nói tốt về tôi. Còn tôi trong mắt Sam chỉ là người ngoài. Tôi có cao to, đẹp trai đến mấy thì cũng chỉ là một "anh hàng xóm" bên nhà, được Sam nói chuyện cùng cũng đã là một đặc ân rồi. Có lẽ ông trời không bao giờ sắp đặt cho tôi trở thành một nửa của nó!
 
Chỉnh sửa cuối:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 41

Mặc dù là một người hay nổi nóng nhưng tôi luôn trân trọng tất cả các mối quan hệ đã đến với mình. Như đối với chị Hương, tôi không cố lẩn tránh dù biết chị ta luôn tìm cách theo đuổi mình, mà coi chị ta như một người bạn để trò chuyện. Với anh Khoa, tôi cũng coi anh như một người anh kết giao mặc dù anh có thể được coi là "tình địch" của tôi- là người làm cho tôi không thể đến được với Sam. Trong mắt tôi, anh luôn là một người tốt. Dù bây giờ anh không còn dạy ở bên nhà nữa nhưng tôi vẫn có thể gặp anh ở combini, trò chuyện với anh về cuộc đời, về việc học, sự nghiệp cũng như cả về tình yêu..

Một ngày đầu tháng 3 năm 2021. Tôi gặp lại anh Phong một cách tình cờ, nhưng lần này không phải ở trong cửa hàng tạp hóa anh vẫn hay làm mà là ở một chỗ khác. Đó là trong thang máy của một tòa nhà khá cao:

- Phong, em đi đâu đây?

- Anh Khoa!

Tôi kêu lên khá mừng rỡ khi gặp lại anh trong một hoàn cảnh đặc biệt như này. Khi ấy tôi đang đi lấy hộ vài thứ đồ giúp anh Trương từ một người bạn làm việc trong tòa nhà này, vô tình gặp anh nên khá bối rối, không biết phải nói chuyện gì!

Anh Khoa kể với tôi rằng anh đã nhận được công việc mới thay cho công việc bán hàng ở cửa hàng tạp hóa. Bảo sao mà mấy tuần nay tôi đến đó nhưng không thấy anh trực ca nào cả! Công ty đó nằm ở trên tầng 16 của tòa nhà này, họ trả cho anh mức lương hậu hĩnh để bán hàng nên anh quyết xin vào đây làm.

Ban đầu khi nói chuyện với anh Khoa, tôi không dám nhắc đến Sam vì sợ sẽ làm anh khó chịu. Nhưng không ngờ, sau một hồi lại chính là anh hỏi tôi:

- Sam dạo này còn khỏe không vậy em?

- Bạn ấy vẫn bình thường anh ạ!

- Vậy là tốt rồi!

Và anh bắt đầu kể tôi nghe nguyên nhân vì sao anh lại thẳng thừng bỏ dạy cho Sam mà không một lần quay lại:

- Không phải anh giận dữ vì Sam tỏ tình mình, mà là vì anh đã thấy điều bất thường trong chuyện này nên mới một mạch bỏ ra khỏi cổng đi về. Lúc Sam tặng quà anh, anh có để ý thấy một lá bùa được Sam giấu trong túi quần. Theo như những gì anh đã từng được nghe kể thì loại bùa đó là bùa yêu. Nó sẽ kích thích những đối tượng kết nối với vật chủ bằng cách tiếp xúc rồi khiến đầu óc họ chìm vào mê muội, từ đó đem lòng yêu vật chủ. Có lẽ cô bé làm như vậy để ép anh phải bị siêu lòng, trong khi anh chưa từng có suy nghĩ yêu đương với học trò của mình. Anh đã bỏ về ngay để không bị dính bùa, và hứa sẽ không bao giờ quay trở lại căn nhà đó một lần nào nữa!

Nghe anh Khoa kể, tôi dường như không tin vào những lời lẽ đó vì nó quá khó tin. Nhưng không nhẽ một người như anh Khoa lại đi lừa một đứa em kết nghĩa như tôi sao? Không! Không thể nào! Rốt cuộc chuyện gì mới là thật?

- Anh bảo Sam đã chính tay bỏ bùa anh sao? - Tôi hỏi lại một lần nữa để xác nhận những gì mình vừa được nghe thấy.

- Đúng là như vậy! - Anh Khoa gật gù. - Lúc đó anh thấy rất rõ nên không thể nhầm được. Thậm chí lá bùa đó còn óng ánh dưới ánh sáng trong căn phòng nên không thể là họa tiết của một thứ gì đó mà chính xác là nó!

Tôi chưa từng nghe hay chứng kiến trực tiếp người chơi bùa ngải bao giờ. Mặc dù đang ở trong căn nhà mà bố mẹ anh Trương để lại- hai người là hai pháp sư thời trước nhưng vì họ đã đều mất cả nên tôi không biết tí ti gì về mấy thứ tâm linh. Tôi là một người theo thuyết duy vật. Bản thân không tin vào những điều kì bí nhưng nếu quả thực Sam đã làm như vậy để quyến rũ anh Khoa thì ngay cả tôi cũng không thể nào chấp nhận được.

Chính vì vậy, ngay khi về nhà, tôi đành nhắn tin cho Sam với một thái độ khá khó chịu:

- Tại sao bạn lại làm như vậy với anh Khoa?

Nhưng không nhận được bất cứ câu trả lời nào ngay sau đó. Mãi đến sáng hôm sau, khi chuẩn bị đi học, tôi mới phát hiện tin nhắn của Sam trong máy mình gửi vào lúc 0 giờ 30 phút:

- Cậu có biết cũng chẳng giúp được gì cho tui đâu!

- Tôi sẽ cố giúp hết sức có thể! - Tôi nhắn lại.

Nhưng sau đó Sam tiếp tục lờ đi tin nhắn của tôi. Chắc chắn nó đang gặp một chuyện gì đó khó giải quyết mà nếu tôi xen vào thì sẽ gây phiền phức cho nó. Vì vậy, nó tìm đủ mọi cách để xa lánh tôi kể cả trên tin nhắn hay gặp mặt ngoài đời.

Tôi không hề trách cứ Sam vì đã bỏ bùa anh Khoa. Thực sự tôi vẫn đang tò mò không biết nó làm vậy với mục đích gì nên mới phải hỏi, và thực sự lúc này tôi cảm thấy lo cho nó hơn là trách móc nó!

Mọi chuyện cứ thế trở nên im lặng trong vài ngày thì bỗng một hôm, tôi thấy Sam và chị Hường cãi nhau khá to ở trong vườn. Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra và cũng khá ngạc nhiên khi bình thường chị em họ khá hòa thuận với nhau, chưa lần nào xô xát lớn như lần này cả! Những bí mật cứ thế lại tiếp diễn khi tất cả những người xung quanh tôi đều không muốn nói cho tôi biết chuyện gì đang thực sự xảy ra..
 
Last edited by a moderator:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 42

Anh Trương là một người khá điềm đạm, ít nói nhưng từ trước đến nay chưa có một chuyện gì là anh giấu tôi cả. Tôi khá ngạc nhiên khi anh che giấu tôi từ vụ anh cãi nhau với chị Hường và bây giờ anh nói anh không hề biết những mâu thuẫn xoay quanh chị Hường và Sam. Là một nhà báo, tôi hiểu anh cũng sẽ có những góc khuất của riêng mình. Tôi thì không phải là người giỏi giải quyết mọi chuyện, nhưng tôi không thể để cho những người đang sống xung quanh mình tự ôm những nỗi niềm riêng của mình và tự giải quyết được! Nhất là anh Trương, chí ít anh cũng là anh họ của tôi, là người đã cho tôi sống cùng nhà suốt tám tháng trời. Nếu như bây giờ tôi cố không quan tâm đến chuyện này thì sẽ thật có lỗi với chính bản thân mình và với những người xung quanh- đặc biệt là anh Trương.

Vì thế, sáng hôm sau khi anh Trương chuẩn bị đi làm, tôi vội giữ anh lại:

- Em muốn hỏi anh chuyện này!

- Lại là chuyện hôm qua phải không? Anh đã nói là không biết..

- Không phải! Là một chuyện khác!

Tôi kể cho anh Trương nghe tất tần tật những gì mình đã được anh Khoa kể về Sam. Vì bố mẹ anh từng là những thầy bùa nên tôi nghĩ anh có thể giúp tôi tìm ra lời giải.

- Có nhiều loại bùa yêu! - Anh Trương ngồi xuống từ tốn và bắt đầu chia sẻ những điều anh đã biết. Đây là lần hiếm hoi tôi thấy anh quan tâm đến câu chuyện tôi kể như vậy! - Loại bùa em ấy dùng là bùa truyền tay, ngoài ra còn bùa thôi miên, bùa nước.. nhưng có lẽ do bùa truyền tay có công hiệu lớn nhất nên em ấy mới sử dụng. Bùa này được sử dụng bằng cách đưa một món đồ nào đó cho đối tượng muốn kích thích, sau đó đối tượng sẽ tự khắc có cảm tình với người đưa.

Điều này hoàn toàn trùng khớp với lời mà anh Khoa đã kể với tôi lúc ở thang máy của tòa nhà nọ. Như vậy là trò bùa ngải của Sam hoàn toàn có thật. Một cô bé trông khá ngây thơ như Sam mà lại có thể làm chuyện đó thì quả thực không thể hiểu nổi! Trước kia tôi cứ nghĩ Sam là một người hoàn toàn bình thường, ngoài việc ít chia sẻ chuyện cá nhân của mình ra thì chưa bao giờ Sam để lại trong mắt tôi bất kì một hình ảnh xấu nào cả! Nhưng có lẽ cho đến bây giờ thì hình tượng của Sam trong mắt tôi đã hoàn toàn tan vỡ!

À không, thực ra sau khi nghe xong anh Khoa nói thì tôi vẫn còn chút cảm thông cho Sam vì tình cảm nó dành cho anh. Nhưng đến lúc này thì có vẻ tôi như trở thành một con người khác. Nói như thế nào nhỉ? Là tôi không thể tin nổi chuyện một cô bé học năm nhất đại học đã tìm hiểu về chuyện bùa ngải, trong khi như anh Trương kể hồi trước thì bố mẹ anh phải mất nhiều năm mới luyện được và mới đủ dũng khí để tìm hiểu về nó. Tôi còn hơi nghi ngờ không biết liệu có một thế lực nào đằng sau thao túng Sam hay không. Nếu thật là như vậy thì tôi phải nên lo cho Sam hơn là trách móc nó mới đúng!

- Anh có nghĩ có ai đó đứng đằng sau để bắt Sam làm chuyện đó hay không? - Tôi quay sang hỏi anh Trương.

- Anh không biết! - Anh nói. - Nhưng nếu tình cảm đó xuất phát từ trái tim của Sam thì anh nghĩ là do em ấy tự ý làm!

Nói rồi, anh Trương khoác áo lên và bước ra khỏi nhà để đi làm. Trông anh không khá vội nhưng hình như anh chỉ làm vậy để né tránh những câu hỏi của tôi. Và câu trả lời vừa rồi của anh không có vẻ gì là chắc nịch.

Nhưng tôi chợt nhớ ra một nhân vật khá quan trọng trong lúc đang hoang mang với câu trả lời đó. Đó chính là mẹ của Sam. Bà là người mà Sam và chị Hường đã nhắc đến khá nhiều lần. Chính Sam cũng từng nói những người đầu gấu hay đến tìm nó là người của bà. Liệu chăng cũng chính bà là người đã dạy cho Sam những thứ bùa chú đó để quyến rũ anh Khoa?

Tôi không biết nhà của mẹ Sam ở đâu, nhưng tôi biết nhà bố nó do đã từng cùng nó đến một lần. Theo như lời Sam kể thì hai người đã ly dị nhau, nhưng biết đâu đó bố Sam sẽ biết chút ít thông tin về mẹ Sam thì sao? Biết đâu đó ông cũng nghe được mang máng về câu chuyện này do Sam là con gái của ông?

Lần trước đến nhà bố Sam, tôi đã bị đám người của mẹ nó phục kích. Cả tôi và nó phải chạy toán loạn, may sao tìm được một ống cống ở trong công trường xây dựng để chui vào trốn tạm nên mới thoát thân. Lần này mặc dù khả năng đã bị đám người đó nhớ mặt do chúng đã đến tìm tôi vài lần nhưng tôi thà liều mạng như vậy còn hơn để mọi chuyện trôi vào dĩ vãng.

Tôi bịt kín mặt y như lần bước ra khỏi nhà sau hôm bị đám người đến đập cổng. Ngoài ra, tôi còn mặc thêm một chiếc áo chống nắng mà hồi trước anh Trương hay mặc để cải trang đến hiện trường. Dù mặc kín đáo như vậy nhưng đề phòng bị đám người phát hiện và tấn công, tôi vẫn phải mua thêm một chai xịt hơi cay để bảo vệ bản thân mình.

Giữa trưa trời nắng, chỉ có mình tôi đi vào trong con ngõ đó. Mọi người không ai muốn ra đường vào giờ này, càng không muốn để ý đến một người xa lạ như tôi. Tưởng chừng đã an toàn, ai dè khi đi tới nửa đoạn đường tiến vào nhà bố Sam thì đằng sau tôi có một tiếng gọi giật lại:

- Này!
 
Chỉnh sửa cuối:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 43

Giọng nói tôi vừa nghe không hề có giọng điệu gây chiến, lại giống như ai đó đang cố tình bóp méo giọng thật của mình mà thành. Không khó để phát hiện ra giọng nói đó kể cả khi tôi không quay người lại..

- Đứng yên đó!

Nói rồi, người lạ mặt đằng sau chạm tay vào vai trái của tôi, đẩy tôi về phía trước. Hắn đưa tôi vào một con hẻm hẹp đến nỗi một chiếc xe máy cố lách vào cũng không vừa. Lúc này, hắn mới đẩy tôi vào tường, tháo khẩu trang đang đeo ra.

- Sam, bạn làm gì ở đây vậy?

Tôi giả vờ ngạc nhiên khi phát hiện người đó là Sam mặc dù khi nãy nghe nó giả giọng đàn ông, tôi cũng đã đoán ra phần nào.

- Suỵt!

Sam làm dấu cho tôi im lặng, rồi nó ngó xung quanh xem có gì nguy hiểm không. Khi thấy mọi thứ đã có vẻ ổn, nó mới dám nói:

- Chính tui mới phải hỏi cậu làm gì ở đây kìa!

Nghe thấy Sam nói trở lại giọng bình thường, tôi dường như đã đoán được nguyên nhân. Tôi nhìn nó thẳng thừng mà nói:

- Vì bạn nên tôi mới phải đến đây! Bạn là trung tâm của mọi chuyện! Chính vì bạn giấu giếm nên tôi mới tự đi tìm câu trả lời!

Sam nghe tôi nói trong vẻ mặt có phần bất lực. Tôi không biết do nó muốn khóc hay do nó quá phẫn nộ mà nó nói như kiểu bị hụt hơi:

- Làm ơn đấy! Tui đã khuyên cậu đừng nên tham gia vào chuyện này mà! Cậu cố tình không hiểu ý tui hả?

- Nhưng tôi đã hứa dù có thế nào cũng sẽ giúp bạn cho bằng được! Tôi không thể để bạn chịu khổ một mình như vậy được, bạn hiểu không?

Nói đến đó, chợt mặt tôi bỗng đỏ phừng, hai tai nóng ran. Cảm giác như tôi vừa diễn lời thoại của nam chính trong một bộ phim ngôn tình mà Sam là nữ chính. Tôi cũng chưa biết Sam đang chịu khổ ở chỗ nào, còn chưa ý thức được lý do mình tới đây để giúp. Tất cả ban đầu chỉ là vì sự tò mò, vì tôi thực sự muốn biết tại sao Sam lại bỏ bùa anh Khoa nên mới đi tìm bố Sam để hỏi chứng cứ. Nhưng không ngờ Sam lại có mặt ở đây và khiến cho tôi phải nói những lời sến súa kia.

- Nhưng vì sao cậu lại bất chấp vì tui như vậy?

Tia sáng từ mắt Sam chiếu vào mắt tôi khiến tôi không thể nói dối quanh co nổi. Tôi đã cố kiềm chế những lời lẽ này trong suốt một khoảng thời gian dài, và bây giờ là lúc tôi phải nói hết ra vì tôi sợ nếu không nói lúc này thì sẽ chẳng bao giờ có cơ hội được nói nữa:

- Vì.. tôi thích bạn!

Sam có vẻ hơi ngạc nhiên khi nghe những lời đó. Tôi không hình dung nổi cụ thể đó là thứ cảm xúc gì nhưng chắc là sự ngạc nhiên xen lẫn với một chút hoang mang. Có lẽ từ trước tới nay Sam vẫn nghĩ tôi chỉ coi nó là bạn, còn người tôi thích thực sự vẫn là Hân. Nó không ngờ mọi thứ đi theo chiều hướng ngược lại, nghĩa là người tôi thích không phải là Hân mà chính là nó!

- Đừng như vậy nữa! - Sam miễn cưỡng.

Kể từ khi anh Khoa không còn dạy ở nhà Sam, có lẽ nó đã rất đau buồn. Anh không nói gì thêm, nhưng thái độ còn hơn cả một lời từ chối dành cho nó. Lâm cũng đã nói đó là cơ hội tốt cho tôi để đến với Sam, nhưng tôi cũng chưa từng nghĩ đến chuyện đó. Tôi không ngờ hôm nay mọi thứ lại diễn tiến nhanh đến như vậy. Và chính điều đó cũng làm cho Sam bối rối không biết phải làm gì lúc này..

- Tôi biết tôi không phải mẫu người bạn thích, nhưng tôi có thể..

- Đừng nói gì lúc này nữa! - Sam giơ tay bịt miệng tôi lại. - Tui hiểu rồi!

Nói rồi, Sam bảo tôi ngồi bệt xuống ngay con ngõ đó. Nó bắt đầu kể:

- Thực ra đám người đó không phải của mẹ tôi đâu!

- Sao? - Tôi ngạc nhiên.

- Ừ! Đó không phải người của mẹ tui, và bố mẹ tui thì vẫn đang sống hạnh phúc với nhau chứ không hề ly dị như lời tui từng kể!

Sam càng nói, những điều mà bấy lâu nay tôi cứ nghĩ là thật lại càng vỡ vạc ra trong đầu tôi là những sự lừa dối. Nhưng nhìn vào ánh mắt Sam lúc này, tôi không nghĩ nó đang trêu đùa tôi một chút nào. Vì vậy, tôi không nói thêm gì mà ngồi nghe nó tiếp tục kể:

- Trước đây tui là một đứa khá nhút nhát, đi học thường xuyên bị bạn bè trêu chọc. Mỗi lần như vậy tui thường chạy tới nhà chị Hường- cũng chính là căn nhà bây giờ tui đang ở để mách với chị ấy. Hai chị em tui thân nhau lắm, nhưng hồi đó tui chưa biết hết về con người thật của chị ta nên mới như vậy! Bố mẹ tui thì thấy tui thân với chị Hường, vả lại chị ta cũng là người hiểu biết về bùa ngải nên gửi tôi đến nhà chị ta một thời gian. Thời điểm đó tui được chứng kiến cuộc tình của chị ta và anh Trương, anh họ cậu. Họ yêu nhau tầm vài tháng thì chẳng hiểu sao bố mẹ anh Trương đổ bệnh và mất đúng hôm tui thấy chị Hường đang làm lễ giải bùa gì đó ở trong nhà. Kể từ đấy, hai người trở nên mâu thuẫn với nhau và anh Trương cũng không qua nhà tui để nói chuyện thêm một lần nào nữa. Lúc đó tui còn nhỏ, chưa thể can thiệp vào chuyện của hai người. Nhưng cũng vì những thứ bùa ngải của chị Hường mà tui bỗng trở nên lầm lì, khó ưa hơn, không còn nhút nhát như trước nữa. Được nửa năm ở đây thì bố mẹ đến đón tui về, họ rất mừng khi tui thay đổi hoàn toàn so với trước. Vậy nên bây giờ lên đại học, họ cũng cho tôi tới đây để rèn tính tự lập cho tui. Họ không hề biết rằng chị ta là "ác quỷ", chị ta luôn cho người đi theo giám sát tui mọi lúc mọi nơi và ép tui làm những điều không muốn với người mình quý. Chính chị ta là người yểm bùa khiến cho cậu ghét tui và cũng là người bắt tui dùng bùa mê để quyến rũ anh Khoa vì tôi trót nói với chị ta rằng mình thích anh ấy..

Sam nói đến đây, nó bỗng ngập ngừng để tôi kịp hiểu ra mọi chuyện. Vậy là sự thật bấy lâu nay đã rõ ràng. Thì ra thủ phạm cuối cùng gây ra những sự việc gần đây không phải là mẹ của Sam mà đó chính là chị Hường- người đang sống cùng nhà với cô bé!
 
Chỉnh sửa cuối:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 44

Thì ra anh Trương đã biết đến Sam từ trước chứ không phải từ lúc nó chuyển đến đây để học đại học. Anh không hề nói cho tôi bất cứ điều gì cả, kể cả chuyện tình của anh với chị Hường và nguyên nhân bố mẹ anh mất. Có thể anh phải làm như vậy để tôi không nghĩ xấu về hàng xóm, hay nói một cách khác là anh đang đóng một vở kịch về một cuộc sống tốt đẹp xung quanh nhà mình rồi đưa tôi vào trong vở kịch đó.

Nhưng nếu chính anh Trương không nói, tôi cũng sẽ tìm cách để chứng minh mọi chuyện. Không phải tôi không tin lời Sam nên mới phải làm như thế. Chẳng qua là tôi muốn biết tường tận mọi việc đang xảy ra trong cái nhà này.

Tôi đẩy cửa khẽ bước vào phòng anh Trương. Bình thường đi làm anh rất ít khi khóa cửa, chỉ có những hôm đi công tác dài ngày thì mới phải khóa. Phòng anh là một căn phòng nằm nghiêng góc 90 độ so với phòng tôi, có ban công nhìn ra bên cung thể thao, khác với ban công phòng tôi là nhìn ra vườn. Trong phòng dán kín những mẩu báo, những bức ảnh liên quan đến ngành báo mà tôi không tài nào hiểu được. Ngay kể cả trên giường anh cũng toàn là những thứ cắt ghép, bôi dán từ những tờ báo, giấy photo được xếp bừa bộn với nhau. Có lẽ nghiệp vụ trong ngành bắt buộc anh phải làm như thế.

Ngoài một chiếc giường để ngủ thì trong phòng không có gì hơn một chiếc bàn làm việc và một giá sách nhỏ cơ man những loại sách học thuật, chỉ có đâu đó hai, ba cuốn tiểu thuyết. Vì tính chất công việc nên anh phải dùng laptop để mang đi đến khắp mọi nơi, vậy nên khi anh đi làm thì cái bàn làm việc cũng trở nên trống rỗng. Tôi khẽ khàng kéo ngăn tủ ở bên dưới ra để tìm kiếm "vật chứng". Đống giấy tờ trong đó bật ra theo lực kéo, làm rơi vãi khá nhiều thứ xuống sàn. Đập vào mắt tôi ngay lúc đó là một túi zip nhỏ màu đỏ họa tiết vàng mà người ta hay dùng để đựng muối, diêm, trầu cau hoặc đá yểm bùa. Khá lạ là anh Trương lại dùng nó để đựng USB. Có lẽ chăng nó đang chứa đựng thông tin quan trọng lắm!

Nhưng tôi không có nhiều thời gian để xem nó, vả lại cũng không có máy tính để truy cập nên tôi tạm để lại chỗ cũ. Tôi lắc đầu nghĩ:

- Chắc trong đây chỉ có mấy tư liệu hay phóng sự gì đó mà anh ấy đi phỏng vấn thôi! Chắc chẳng có gì cả!

Sau đấy, tôi lục đống giấy tờ dày cộm kia, hi vọng sẽ tìm được chút gì đó quý giá. Tôi lật từng tờ, từng tờ một. Hầu hết chúng đều là những tờ giấy photo đã được gạch chằng chịt. Nội dung bên trong đều là về những bài phỏng vấn hoặc những mẫu câu phỏng vấn mà có lẽ được anh dùng để tham khảo cho nghiệp vụ của mình.

Lật đến tờ thứ một trăm vẫn nhận được những nội dung tương tự, tôi chán nản xếp đống giấy đó vào và bắt đầu tìm tiếp đến những ngăn tủ tiếp theo. Ngăn to hơn ở ngay bên dưới ngăn vừa rồi cũng chẳng có gì đặc biệt hơn những xấp giấy. Thậm chí, chúng còn dày gấp ba, bốn lần xấp giấy kia làm tôi chán nản khi nghĩ đến việc phải đọc để tìm cho bằng hết. Nhưng vì đã mạo hiểm vào đây và đã quyết tâm tìm hiểu cho bằng ra sự thật nên tôi liều mình tìm hiểu đến cùng. Dù sao kể cả khi tôi đọc hết đống này thì trời cũng chưa thể tối và anh Trương cũng chưa thể về. Vậy nên không có chuyện anh phát hiện tôi lẻn vào phòng anh được!

À, đây rồi! Cuối cùng thì sau bao nhiêu vất vả, tôi cũng đã tìm ra được một tài liệu không phải nói về gia đình anh Trương nhưng là một bài báo nghiên cứu của anh về tà thuật- thứ dùng để thôi miên tri giác và hành vi của con người. Tôi nằm oài người ra chiếc giường nhỏ của anh để đọc thật kĩ về bài nghiên cứu đó, hi vọng sẽ hiểu ra nhiều điều về tà thuật, bùa ngải và những thứ liên quan đến câu chuyện giữa anh, chị Hường, Sam và bố mẹ của anh.

"Trong nhiều năm liền từ 2010-2016, đã có rất nhiều vụ việc liên quan đến bùa ngải xảy ra ở một số địa phương, đặc biệt là ở những nơi nông thôn, vùng cao, vùng hẻo lánh, nơi có trình độ dân trí thấp nhất cả nước. Những thầy bùa đã lợi dụng niềm tin của những người dân thiếu hiểu biết nhằm trục lợi, kiếm tiền từ những việc như cúng bái, cưới xin, yểm bùa hay thậm chí là khám, chữa bệnh.."

Dòng đó làm tôi thấy không hứng thú lắm. Có lẽ anh chỉ đang khái quát lại những hiện trạng xảy ra ở một số nơi về việc lạm dụng bùa ngải. Tôi vẫn chưa tìm thấy sự giải thích nào về nguyên nhân và cách sử dụng của nó. Tôi lướt mắt xuống những dòng sau mong sẽ tìm được câu trả lời nhưng không! Cả văn bản cứ y như của một người chỉ ngồi ở nhà và viết nó vậy, không hề có một bằng chứng xác thực hay một sự tìm hiểu chuyên sâu gì về lĩnh vực đang hướng tới.

Ở phía cuối tài liệu có ghi rõ ngày, tháng, năm làm nghiên cứu. Đó là ngày 31 tháng 5 năm 2016, tức là khi anh Trương mới vào nghề được hai năm vì theo như anh kể thì anh ra trường từ 2014. Với một người làm nghề báo vào nghề hai năm thì không có chuyện chỉ ngồi không để viết báo mà cần phải đi thực tế để tìm hiểu, vậy nên chắc hẳn anh sẽ còn một phần tài liệu cất ở đâu đó. Quyết không dừng lại, tôi tiếp tục tìm ở đống giấy tờ dang dở kia!
 
Chỉnh sửa cuối:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 45

Mười một giờ trưa. Thay vì xuống tủ lạnh tìm đồ ăn để nấu như thường ngày, tôi ngồi đọc hết tờ này đến tờ khác trong sấp giấy trong ngăn kéo tủ của anh Trương với hi vọng sẽ tìm thêm được manh mối nào đó về câu chuyện xoay quanh anh và gia đình anh. Để tiết kiệm thời gian, lần này tôi chỉ nhìn vào tiêu đề những tờ giấy mà không đọc nội dung bên trong. Nhưng tiếc thay, đã cố tìm hết mà vẫn không thấy gì cả!

Tôi chỉ còn một cách cuối cùng đó là lục tung đồ đạc trong căn phòng xem trong số đó có ẩn giấu thứ gì giá trị hay không. Và cái mà tôi tìm đầu tiên là tủ sách. Đây rồi! Một bức ảnh chụp cả gia đình anh, bao gồm anh và bố mẹ anh. Tôi từng được nhìn thấy họ một lần hồi còn nhỏ khi họ về thăm nhà tôi. Nhưng lúc đấy tôi còn quá nhỏ để nhớ rõ về khuôn mặt họ. Bây giờ cầm tấm ảnh này trên tay, những kí ức trong tôi mới ùa về..

Mặc dù là những pháp sư nhưng trông bố mẹ anh Trương không có vẻ gì là kì bí cả. Trái lại, trông họ còn rất hiền lành. Có lẽ do đó nên họ mới bị chị Hường yểm bùa chăng? Tôi tự đặt câu hỏi rồi lại miên man trong dòng suy nghĩ ấy- dòng suy nghĩ về cuộc tình của anh Trương và chị Hường. Tại vì sao mà chị ta lại phải làm những điều trái lương tâm như thế, trong khi hai người từng có mối quan hệ không phải bình thường với nhau. Phải chăng một trong hai người bố và mẹ anh Trương đã làm gì khiến chị ta tức giận?

Có lẽ tôi cứ ngây người ra như thế đến tối nếu như không có tiếng rít của Mas ở phòng bên cạnh. Chẳng hiểu sao nó lại rít lên những tiếng lặp đi lặp lại như thế trong khi rõ ràng tôi đã đặt sẵn bát đồ ăn và nước uống ở trong chuồng cho nó để mọi kế hoạch hiện tại được êm xuôi. Hay nó đòi đi ra ngoài vườn hóng mát chăng?

Nhưng tôi cứ mặc kệ cho Mas kêu. Tôi nghĩ có lẽ nó chỉ kêu vu vơ vậy nên tiếp tục tìm kiếm bằng chứng trên tủ sách. Ai ngờ, khi tôi vừa rút những cuốn sách xếp xít xịt cạnh nhau ra để tìm thì một tiếng giật cửa mạnh làm tôi giật mình. Phía bên kia cánh cửa, anh Trương đang đứng trơ mắt nhìn tôi:

- Em đang làm gì vậy?

Giọng anh Trương vẫn như thế, không gắt hơn cũng không hiền từ hơn. Nhưng vì bản thân đang làm điều không được cho phép nên sau khi nghe câu hỏi đó, tôi không biết phải giải thích gì và đành chôn chân tại chỗ mất vài giây.

- Sao em tự tiện vào phòng anh mà không xin phép hả?

Lúc này, vì cúi đầu xuống nên tôi mới có thời gian suy nghĩ. Thì ra Mas rít lên một hồi là vì muốn thông báo cho tôi rằng anh Trương về. Mà bình thường anh đi làm một mạch từ sáng đến tận tối không về nhà lần nào, chẳng hiểu sao hôm nay lại bất chợt về giữa chừng và mở cửa phòng đúng lúc tôi đang "đột nhập" trái phép vào đó làm tôi trở nên hoảng loạn. Tôi bối rối đáp:

- E.. e.. em chỉ định tìm một cuốn sách để đọc thôi, ai ngờ..

Lời nói dối không chớp mắt của tôi tất nhiên không thể khiến cho anh Trương tin được. Đã vậy, anh còn là một nhà báo từng nhiều lần phỏng vấn người khác, ắt hẳn anh biết rõ ai nói thật, ai nói dối chỉ qua ánh mắt.

Nhưng anh Trương không hề tức giận với tôi. Trái lại, anh còn bảo tôi ngồi xuống chiếc giường trong phòng anh và nói:

- Em nói thật đi, anh sẽ không trách em đâu!

Và thế là tôi kể cho anh Trương nghe những gì Sam đã nói, đồng thời cả những ý định của mình và nguyên nhân tôi vào phòng anh mà không xin phép. Nghe xong, anh Trương thở dài và quay sang nhìn tôi:

- Đáng nhẽ ra anh nên nói mọi chuyện với em ngay từ đầu!

Anh chỉ nói đúng một câu đó và đứng dậy tiến về phía chiếc bàn làm việc khi nãy tôi lục tìm đồ. Anh mở ngăn kéo, lấy ra đúng chiếc túi zip đựng USB khi nãy tôi chưa có cơ hội để xem. Hóa ra chính nó mới là bằng chứng cho tất cả! Anh Trương mở laptop lên, cắm USB vào và bắt đầu mở một file trong số rất nhiều file ở đó lên. Anh hướng màn hình laptop về phía tôi để tôi có thể xem cùng.

"Chào mọi người! Tôi làm video này để chia sẻ một điều mà cho tới bây giờ mới dám chia sẻ.. Tôi vừa mới chia tay" cô ấy ", người đã yểm bùa khiến cho bố mẹ tôi mất như bây giờ. Mọi người có thể thấy bảng đen trước ngực của tôi.. Ngày hôm nay tôi chỉ muốn nói về sự độc ác và hai mặt của cô ta, người mà hai tháng trước còn nói chuyện ngọt xớt với tôi, bây giờ quay ra trở mặt như một con quỷ.

Chả là tôi quen cô ta vì nhà cô ta ở ngay cạnh nhà tôi. Hồi ấy tôi mới tám tuổi, cô ta cùng mẹ chuyển đến đây để ở. Nghe láng máng thì mẹ cô ta vì đã ly dị chồng và muốn quyền nuôi con nên phải chuyển nhà đi thật xa. Cô ta tên là Hường, kém tôi 2 tuổi. Nhớ ngày đầu chuyển đến, lúc tôi đang tưới cây trong vườn thì cô ta chẳng hiểu vì lý do gì mà lại bứt hết mấy bông hoa mọc ở trên hàng rào giữa nhà cô ta và nhà tôi. Đó là những bông hoa mà bố tôi đã hết mực chăm sóc. Thấy vậy, tôi đành tới ngăn cô ta lại:

- Ê! Mày làm gì vậy con nhỏ kia?

Cô ta nhìn tôi, hai ánh mắt long lanh như sắp khóc.

- Đi ra chỗ khác chơi, đồ con nít!

Bị tôi đuổi, lúc này cô ta mới khóc òa lên, rồi chạy một mạch vào nhà để mách mẹ. Tôi chỉ đứng nhếch mép mà tự nói với mình:

- Đúng là đồ con nít!

Tối hôm đó, khi đang ăn cơm, tôi có hỏi bố:

- Bố ơi bố, bố biết con nhỏ mới chuyển đến ở cạnh nhà mình tên là gì không?

- Con đang nói đến em Hường hả?

- Nó tên là Hường à bố? Cái tên nghe đúng ghét!

* * *"
 
Chỉnh sửa cuối:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 46

Xem video của anh Trương được nửa chừng, tôi chợt nhận ra kỉ niệm ngày đầu anh gặp chị Hường chẳng khác là bao so với ngày đầu tôi gặp Sam. Nếu như chị Hường ngắt hoa nhà anh Trương làm anh khó chịu thì Sam lại để rác bừa bãi làm tôi không khỏi bực tức.

..

- Ê! Con nhỏ kia! Tao muốn nói chuyện với mày!

- Em xin lỗi.. huhu.. anh đừng đánh em!

Ánh mắt của cô ta lúc nói câu đó làm cho tôi cảm thấy phần nào đó rung động. Tôi không nghĩ lúc ấy mình lại có thể trở nên mềm lòng một cách dễ dàng như vậy, càng không phải là vì một con bé nít ranh. Nhưng thực chất tôi muốn nói chuyện với nó không phải vì tôi còn ghét nó mà do hôm trước bố tôi đã dặn tôi phải nhẫn nhịn trước bọn con gái.

- Tao không đánh mày đâu, chỉ muốn làm quen với mày thôi!

* * *

Thấy cô ta không nói gì, tôi tiếp lời:

- Mày tên là Hường có phải không?

- D.. d.. dạ!

- Lỗi hôm trước coi như tao tha cho mày, nhưng với một điều kiện!

Tôi nhờ Hường nói với bố mẹ tôi rằng tôi bận kèm cho nó học mỗi lần tôi trốn đi chơi điện tử mà bố mẹ tôi sang tìm. Kể từ đó, tôi có thể thỏa thích đi chơi vào những ngày nghỉ mà không sợ bị bố mẹ bắt về. Bố mẹ tôi rất đề cao việc học, vì vậy nghe tin tôi sang dạy kèm cho Hường thì vui phải biết. Thậm chí có hôm mẹ còn nấu tất cả món tôi thích trong một bữa cơm để "bồi bổ" cho tôi.

- Vừa phải học bài trên lớp vừa phải dạy kèm cho em có vất vả không con? - Mẹ tôi hỏi trong bữa cơm đó.

- Dạ không đâu mẹ! Con quen rồi!

Tôi nói dối bà ngọt lịm mà bà không hề nghi ngờ gì. Nhưng còn bố tôi thì khác. Ông không tin việc tôi có thể dạy cho một con bé kém mình hai tuổi học trong khi ngày trước đến trường tôi thường xuyên cúp tiết.

Một dạo nọ, ông đã sang nhà Hường để tìm tôi cho bằng được. Ông phát hiện tôi không hề có trong nhà nó, thậm chí đã hỏi cả mẹ của cô ta nhưng bà cũng trả lời là chưa từng thấy tôi sang dạy bao giờ. Cuối cùng, ông đã đích thân đi tìm tôi khắp các địa điểm giải trí mà tôi có thể tới và đã bắt gặp tôi đang chơi trong một quán net ở gần trường. Kể từ đó, ông cấm tuyệt đối tôi ra khỏi nhà vào những ngày nghỉ, đồng thời có suy nghĩ không tốt về Hường- người "đồng phạm" đã che giấu việc trốn đi chơi của tôi suốt bao nhiêu lâu kể từ đó.

Bố mẹ tôi là những thầy đồng, hay gọi một cách tôn trọng hơn là những pháp sư. Công việc của họ chủ yếu là lên chùa hoặc đến từng nhà dân có nhu cầu để làm lễ. Họ từng chữa khỏi ốm cho tôi chỉ bằng những câu thần chú đọc miệng của họ. Thậm chí, khi cô hàng xóm, tức mẹ của Hường bị ốm, họ cũng sẵn sàng sang để làm phép hóa giải bệnh tật giúp mà không lấy đồng tiền nào. Cả tôi và Hường đều rất ngưỡng mộ họ. Thậm chí, Hường còn thường xuyên bắt chước họ chỉ vì thấy "ngầu". Nhưng tôi không ngờ đến một ngày cô ta cắp sách vở sang học tà thuật ở chính nhà mình. Tôi hỏi:

- Mày làm gì ở đây vậy?

Thì nó chỉ cười mà nói:

- Em muốn tương lai giống như bố mẹ anh!

Lúc đó tôi mới 15 còn cô ta thì 13 tuổi. Bố mẹ tôi nhiều lần khuyên cô ta không nên học theo vì không muốn truyền nghề cho bất kì ai nhưng cô ta không chịu nghe. Cô ta cứ nhất quyết theo học cho bằng được. Cuối cùng, đến năm cô ta 15 tuổi, bố mẹ tôi cũng chịu nhận cô ta làm "tiểu đồng".

Ngày qua ngày, Hường càng học được nhiều thứ hơn về tà thuật. Tôi cũng trở nên thân thiết với cô ta càng nhiều hơn trước. Ở tuổi dậy thì, vẻ đẹp của cô ta ngày càng sắc nét khiến tôi không thể nào không rung động cho được. Một phần cô ta cũng là học trò của bố mẹ tôi nên tôi càng có thể mượn cớ đó để tán tỉnh cô ta dễ dàng hơn.

Một hôm, thấy Hường đang đọc tà thuật ở trong vườn, tôi vẫy tay từ bên nhà gọi:

- Ê!

Cô ta cười với tôi một nụ cười rất tươi, rồi gấp cuốn sách lại và tiến gần tới chỗ tôi đứng:

- Có chuyện gì vậy anh?

Tôi bẽn lẽn giấu hai chiếc vé xem phim ở đằng sau, tay kia gãi gãi trán mà nói:

- À.. không có gì đâu! Anh chỉ định rủ em đi xem phim thôi!

- Tối nay ạ?

- Đúng rồi!

- Dạ được!

Và thế là tối đó, sau khi dẫn Hường đi xem phim xong, tôi chủ động chở cô ta lên cầu và đưa cho cô ta một hộp quà:

- Em có thể nhận hộp quà này và.. đồng ý.. làm người yêu anh không?

Không ngờ Hường không ngần ngại mà nhận ngay món quà đó, sau đấy ôm tôi thật chặt. Chúng tôi đã yêu nhau kể từ hôm đó.

Một tháng sau kể từ ngày Hường nhận lời làm bạn gái tôi, chẳng hiểu vì lý do gì mà cô ta giận bố mẹ tôi tới nỗi không thèm sang học tà thuật nữa. Hỏi ra thì mới biết do cô ta rất muốn học về thuật cưỡng chế- thuật dùng để ép một người không được làm một việc gì đó nhưng bố mẹ tôi từ chối vì bảo đó là một cấm thuật, chỉ những người pháp sư lâu năm và biết sử dụng đúng mục đích mới có thể luyện được vì nó không hề được khuyến khích. Hường là một pháp sư mới vào nghề không lâu, lại có dương khí ở mức yếu nên bố mẹ tôi sợ nếu cô ta lạm dụng nó sẽ gây hậu quả xấu đến chính cô ta và những người xung quanh.

Nhưng cái tôi và tham vọng của Hường quá lớn. Cô ta đã đòi học cho bằng được. Cô ta thậm chí đòi chia tay tôi vì bố mẹ tôi. Nhưng sau bao lần khuyên bảo, cuối cùng cô ta cũng nguôi ngoai, chỉ có điều không sang theo học bố mẹ tôi nữa. Tôi nhớ có lần cô ta mua rất nhiều nến, vải đỏ và hình nhân về nhà không biết để làm gì, nhưng một vài ngày sau thì thấy bố mẹ tôi lên cơn sốt cùng một ngày. Hai cô chú tôi đã từ quê lên đây đưa họ đi viện nhưng cả hai lần đều bị bác sĩ trả về vì lý do họ không tìm được nguyên nhân của căn bệnh. Nhiều người còn cho rằng vì bố mẹ tôi cúng bái quá nhiều nên bị ám quá nhiều âm khí vào trong người, mặc dù họ đã làm điều đó cả đời chưa bị hề hấn gì.

Sau vài tháng vật vã ở trong nhà, cuối cùng bố mẹ tôi lần lượt qua đời vào hai ngày liên tiếp. Tôi rất đau khổ, cảm giác có thể chết đi ngay được! Nhưng nhờ bạn bè trong ngành báo khuyên nhủ, tôi mới có thể trấn an bản thân. Tôi đã bình tĩnh lại để tìm hiểu nguyên nhân. Và tôi đã sốc nặng khi biết người đã yểm bùa hãm hại bố mẹ tôi không ai khác là Hường- kẻ độc ác máu lạnh đang sống ngay cạnh nhà tôi. Cô ta đã dùng một thuật gọi là phản tâm thuật, thuật dùng để trù yếm người sống thay vì cứu, chữa bệnh cho họ. Không biết cô ta đã học nó ở đâu hay được bố mẹ tôi dạy, nhưng hành động máu lạnh của cô ta quả thực không thể chấp nhận nổi! Tôi đã thẳng thừng nói lời chia tay với cô ta bởi không thể yêu một kẻ đã ra tay giết chết bố mẹ mình!.."
 
Last edited by a moderator:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 47

".. Kể từ ngày chúng tôi chia tay nhau, Hường vẫn sống trong căn nhà đó nhưng chúng tôi không nói chuyện với nhau như trước nữa. Tôi cũng không có cách nào để trả thù Hường vì sợ cô ta sẽ lại dùng tà thuật để hãm hại tôi như cái cách đã làm với bố mẹ của tôi.."

Video anh Trương cho tôi xem có độ dài 18 phút nhưng tôi cảm tưởng như tôi vừa được xem thước phim kéo dài 18 năm về cuộc đời của anh vậy. Trong video, anh tỏ rõ sự bức xúc với chị Hường- người đã gián tiếp gây ra cái chết cho bố mẹ anh và cũng chính là người yêu cũ của anh.

- Vậy làm sao anh có thể sống cạnh chị ấy trong bao nhiêu năm liền? - Tôi quay sang hỏi.

- Đã một vài năm trôi qua kể từ chuyện không may ấy, cô ta cũng đã nhận ra lỗi sai của mình và đã sống hòa nhã hơn. Giống như lần anh sang nhà cô ta để nhờ cô ta nhắc Sam về cách cư xử, cô ta đã đồng ý ngay mà không chần chừ gì. Chỉ là thời gian gần đây, vì chuyện của em và Sam mà cô ta trở nên độc ác trở lại. Đó là lý do mà anh bị cô ta đánh bầm mắt hôm anh sang để hỏi chuyện của em và Sam..

- Nhưng anh đã nói những gì với chị ấy trong lúc đó? - Tôi thắc mắc.

- Anh chỉ hỏi về chuyện của em và Sam, nhưng cô ta bảo rằng Sam đã có người khác và nhờ anh nói với em rằng đừng bao giờ đến gặp Sam nữa. Anh đã cố chấp nói rằng em thích Sam rất nhiều, rồi cô ta phát điên lên và giằng co với anh. Thực chẳng hiểu cô ta có phải con người không nữa!

Nghe anh Trương nói như vậy, tôi cảm động tới muốn khóc. Tôi chưa từng nói rằng tôi thích Sam cho anh biết, nhưng anh vẫn cảm nhận được tình cảm tôi dành cho Sam nhiều đến mức nào. Anh sẵn sàng vì tôi mà sang nhà chị Hường để đấu tranh với chị ta về chuyện của tôi và Sam, mặc dù lúc đó giữa chúng tôi chỉ là bị lá bùa của chị ta ngăn cách.

- Cảm ơn anh! - Tôi ngượng nghịu nói với anh Trương.

- Sao em lại cảm ơn anh?

- Bởi vì anh đã giúp em trong vụ đó. Cũng tại em mà anh bị như vậy!

Đột nhiên anh Trương cười giữa lúc mọi chuyện đang căng thẳng:

- Không sao đâu! Cái bầm mắt đó đến bây giờ cũng khỏi hẳn rồi! Anh mới là người phải đứng ra xin lỗi em kia kìa!

Tôi ngạc nhiên:

- Sao anh lại xin lỗi em?

- Bởi vì anh đã trót giấu em chuyện của anh với "cô ta". Anh đã khiến em nghĩ cô ta chỉ mới chuyển đến đây!

- Không sao mà! - Tôi cười lại với anh Trương. - Không nhờ anh thì cũng đã có Sam kể hết cho em nghe rồi!

Bỗng anh Trương đổi chủ đề:

- Vậy.. em đã thổ lộ hết với Sam chưa?

Tôi tính sẽ không nói cho anh nghe, nhưng vì đằng nào chính anh Trương cũng là người tự nhận ra tình cảm của tôi dành cho Sam trước, vả lại anh cũng đã kể cho tôi mọi chuyện của anh, giờ giấu anh chuyện của tôi cũng chẳng có tác dụng gì nữa!

- Em nói rồi!

- Em ấy trả lời như nào?

Tôi thở dài:

- Sam vẫn chưa nói gì cả! Cô ấy bảo đừng nhắc đến chuyện đó nữa!

Chẳng hiểu sao anh Trương đột nhiên đặt tay lên vai tôi, lại nói:

- Chuyện của em với Sam y như chuyện của anh với Hường vậy! Lúc đầu trong mắt anh cô ấy cũng là một "oan gia ngõ hẹp", nhưng càng về sau anh mới càng thấy bị mê hoặc bởi cô ta, y như có thứ bùa mê thuốc lú nào đó. Nhưng càng yêu rồi, anh càng thấy cô ta giống một con quái vật hơn. Tất cả khiến cho anh luôn đặt câu hỏi tại sao anh lại đi thích một người như vậy từ ban đầu?

Nghe câu chuyện của anh Trương xong, tôi bỗng buột miệng hỏi một câu hỏi ngớ ngẩn mà cho đến bây giờ tôi vẫn chưa hết hối hận:

- Vậy nếu chị ta không yểm bùa cho bố mẹ anh mất thì anh có còn yêu chị ta không?

Anh Trương không ngần ngại mà trả lời ngay:

- Có chứ! Nhưng rồi đến một ngày, anh sẽ lại nhìn ra được bộ mặt thật của cô ta và bỏ cô ta mà thôi! Vậy nên nhờ có vụ đó, anh mới có cớ để rời cô ta được!

- Còn em thì không dễ dàng buông xuôi Sam được! Cô ấy là..

Tôi chưa nói xong câu thì anh Trương lại mỉm cười nhìn tôi:

- Em đừng vì chuyện của "cô ta" mà buông xuôi Sam! Sam là một cô bé tốt, nhưng vì phải sống với một con quái vật như "cô ta" mà bị liên lụy. Anh nghĩ nếu được tự do, chắc chắn Sam cũng sẽ chọn em!

- Không đâu! - Tôi thở dài. - Sam chọn anh Khoa, gia sư tiếng anh của cô ấy. Anh ấy là một người đẹp trai, tốt bụng, lại còn hợp gu với Sam. Còn em, Sam chỉ coi em như một người bạn, một người hàng xóm thôi!

- Em đừng nghĩ vậy! Con gái không dễ để lộ cảm xúc của mình đâu! Biết đâu đấy Sam lại nói với em như vậy để làm động lực cho em phấn đấu bằng anh gia sư kia?

Tôi tiêu cực:

- Không đâu anh! Em suy nghĩ cả rồi! Nếu chọn em thì Sam đã thể hiện nó từ đầu. Giống như một chị tiền bối ở trường em vậy! Chị ta thích em nên ngày đầu tiên gặp em đã lân la lại làm quen, rồi lần nào cũng nhắn tin rủ qua trường để làm việc kiếm điểm rèn luyện.

- Mỗi người có một cách thể hiện khác nhau em à! Người không thích thể hiện ra bên ngoài là người hướng nội. Họ làm vậy để người họ thích thấy bí ẩn về họ, từ đó mới tò mò muốn làm quen. Cũng giống như cách em cố làm quen với Sam trước mặc dù lúc đó cô bé đang gây khó chịu với em vậy!

Anh Trương gợi lên chút tia nắng tích cực trong đầu tôi. Quả thực Sam đang cố quyến rũ tôi không phải bằng những cách mà những người như chị Hương hay Chi Mai từng làm. Đó là lý do khiến tôi luôn nghĩ về Sam nhiều hơn những người kia. Chính sự khó chịu mà Sam dành cho tôi là thứ mà tôi thích ở Sam nhiều nhất.

Nhưng đó vẫn không phải là một tín hiệu tốt đối với tôi. Ngồi trong quán café và gập cuốn sách đang đọc lại, tôi cảm thấy mình vừa nhớ ra một điều gì đó!
 
Chỉnh sửa cuối:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 48

- Ú òa!

Chị Hương hù tôi từ đằng sau khiến tôi giật mình suýt làm rơi cuốn sách đang cầm trên tay. Đã lâu rồi mới gặp chị ta kể từ khi tôi vờ nói với chị ta rằng mình thích con trai, trông chị ta vẫn như vậy. Tôi biết chị ta vẫn thường ghé quán này vì nó nằm gần ngay trường tôi, nhưng không nghĩ sẽ gặp lại chị ta ở đây!

Thấy chị ta, tôi khộng nói gì cả, phần vì tôi vẫn chưa muốn nói chuyện lại, phần vì chị ta quá hồ hởi mất phần của tôi:

- Xin lỗi làm em giật mình nha!

- Mà em đến đây lâu chưa?

Tôi nhìn đi chỗ khác mà nói:

- Em vừa đến!

- Lâu lắm không gặp lại nhỉ? Hì!

- Chị vẫn thích em?

- Tất nhiên rồi! - Chị ta cười điệu cười làm tôi khó chịu. - Chị đâu có dễ bị lừa! Nếu em thích con trai thì đâu có chuyện lại đi yêu cô bé hàng xóm?

- Hả? Sao chị..

Tôi căng mắt ra nhìn chị Hương khi chị ta vừa dứt câu đó. Chẳng nhẽ chị ta lại đến theo dõi tôi lần nữa? Nhưng không, ngay sau đó chị ta giải thích luôn:

- Nào ai đủ lãng mạn để biết cô gái cạnh nhà em tên Sam và em viết chữ Sam ngay cạnh trái tim vào sách thư viện trường đâu!

Tên của Sam là do chị ta biết từ hôm lễ hội âm nhạc ở trường tôi, còn dòng chữ kia tôi chỉ viết vu vơ vào một quyển sách trong thư viện trường do lúc đó không có việc gì để làm, không ngờ lại bị chị ta phát hiện.

- Chị biết quá nhiều về đời tư của em rồi đấy! - Tôi khó chịu thẳng mặt.

- Chị xin lỗi! Chị chỉ nói vậy để em biết em không lừa được chị thôi! Em có thể lừa Chi Mai, nhưng tiếc là chị lại là chị nó!

- Chị thôi đi! Nể tình anh Khoa, em mới giữ mối quan hệ này với chị đấy!

Thấy tôi có vẻ không được thoải mái, chị Hương bỗng trở nên từ tốn lại:

- Thôi cho chị xin lỗi, dù gì thì chúng ta đều làm ở Đoàn trường mà! Với lại trước kia chị cũng đã chia sẻ nhiều công việc của trường cho em biết!

Là một sinh viên năm cuối, tôi không nghĩ chị Hương phải thu mình trước một đứa sinh viên năm nhất như tôi. Có lẽ do tình cảm chị ta dành cho tôi là thật lòng, vì từ trước tới giờ tôi chưa hề thấy một đứa con gái nào lại đi thu mình vì con trai như vậy cả! Hơn nữa dù gì chị ta cũng đã từng giúp đỡ tôi trong các hoạt động của trường, bây giờ bỏ chị ta lại một mình chẳng khác nào phản bội lại công sức chị ta đã dành cho tôi.

- Này! Này! Em đang nghĩ gì vậy?

Tôi giật mình, nhận ra nãy giờ mình đang để đầu óc đi nơi khác. Quay lại bàn café, tôi thấy chị Hương đã gọi một cốc sinh tố đá xay. Chị ta nhìn tôi vẫn với ánh mắt đầy thiện cảm.

- À.. dạ.. không có gì đâu chị!

- Vậy.. em có tha lỗi cho chị không?

- T.. t.. tất nhiên là có rồi! Nhưng mình chỉ làm bạn được không chị?

Câu nói của tôi làm chị Hương không được thoải mái lắm. Nhìn mặt chị ta thất thần ra như không muốn chấp nhận sự thật cay đắng này. Chị ta theo đuổi tôi đã tám tháng trời, giờ bảo chị ta chỉ làm bạn với tôi thì chẳng khác nào bảo mây không được làm bạn với gió!

- Hai tháng nữa chị phải làm luận án tốt nghiệp rồi! Chị e là sẽ không còn được gặp em thường xuyên nữa!

- Không sao đâu chị! - Tôi mỉm cười. - Chị là phó chủ nhiệm đoàn trường, mỗi lần họp đoàn chúng ta đều có thể gặp nhau mà!

Ai dè chị Hương buồn bã nhìn tôi lần nữa:

- Văn phòng Đoàn mới thay phó chủ nhiệm khác rồi, vì năm sau chị cũng không còn hoạt động ở trường nữa!

Tôi sững người khi nghe tin đó. Mới ngày nào tôi mới biết chị Hương làm phó chủ nhiệm đoàn trường, vậy mà bây giờ chị ta đã không còn giữ chức nữa để nhường cho một người khác. Có lẽ do hôm thay chức tôi không đi họp nên không nắm được thông tin.

Tôi chưa bao giờ cảm thấy ghét chị Hương cả! Lần chị ta theo dõi tôi về nhà, tôi chỉ lo sợ những chuyện riêng tư của mình bị lộ ra nên mới phải lên cơn tức với chị ta. Nhưng sau đó tôi biết con người này không hề đáng ghét như mình nghĩ.

Sau đó chị Hương kể cho tôi nghe một số câu chuyện xảy ra ở trường cùng một số kinh nghiệm mà chị đúc kết được. Đến giữa buổi, chị ta bỗng đặt hai tay lên tay tôi mà nói:

- Chị biết em không thích chị. Dù chị có cố gắng đến mấy thì em cũng không thể nhận lời chị được! Nhưng dù có thế nào thì chị vẫn luôn ở đây đợi em, vẫn ở đây những lúc em cần. Bất cứ khi nào cảm thấy cần chia sẻ, hãy cứ nói với chị, chị luôn luôn sẵn lòng!

Trong một thoáng, tôi cảm thấy xúc động đến kì lạ khi nghe những lời chị Hương nói. Trước kia cho dù chị ta có "tấn công" tôi "giáp lá cà", có cố gắng tiếp cận tôi bằng cách nào đi chăng nữa thì tôi cũng một mực từ chối. Không hiểu sao hôm nay chỉ nghe những lời hứa hẹn đó của chị ta tôi mà tim tôi cứ mềm nhũn lại như thể có ai đó ở bên trong bóp méo.

Tôi biết mình không còn có cơ hội gặp chị Hương thêm nhiều lần ở trường, chị ta cũng đoán trước được điều đó nên đã nói với tôi những lời y như hôm nay là ngày cuối gặp mặt vậy. Tiếc là tôi chỉ xem chị ta như một người bạn, một người tiền bối không hơn không kém nên dù có thế nào thì tôi cũng lãnh đạm gật đầu và hứa với chị ta rằng sẽ không nghỉ chơi với chị ta thêm một lần nào nữa.

Nắng từ bên ngoài hất vào quán y như những tảng mây lốm đốm. Trong cơn gió nhè nhẹ của một buổi chiều tháng Tư, tóc chị Hương không thôi bay cuốn theo một mùi hương nhè nhẹ phảng phất tới mũi tôi. Tôi tự nhủ rằng nếu mình không thích Sam từ trước thì mình đã nhận lời thích chị ta lâu rồi!
 
Last edited by a moderator:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 49

- Mà chị này! Chị thích em vì lý do gì?

Tôi chợt hỏi chị Hương một cách bất ngờ.

- Thì là vì.. em hợp gu chị thôi! Chẳng vì một lý do gì khác cả!

- Nếu chị thích em thực sự thì chị phải tỏ ra khó gần để em chủ động tới làm quen chứ, sao lại cố tỏ ra dễ gần như vậy?

Chị Hương trầm ngâm một lúc rồi mới nói:

- Vậy nếu chị không tỏ ra dễ gần thì em có làm quen với chị và nói chuyện với chị như bây giờ không?

Lúc đó, tôi chợt nhận ra bản thân mình thực sự khó gần với những người xung quanh. Nếu chị Hương không ngỏ lời trước thì có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ quen được một người bạn tốt như chị! Cũng giống như Sam, nếu tôi không ngỏ lời làm quen trước với nó thì chắc gì tôi đã có cơ hội gần gũi với nó như ngày hôm nay?

- Chị nói đúng đó! Là do em không thích bị người khác theo đuổi mình!

- Chị theo đuổi em thì có gì sai chăng? - Chị Hương bỗng nhiên thay đổi sắc giọng. - Nếu em không thích, em có thể nói ngay từ đầu và chúng ta có thể làm bạn mà!

- Thì em đã thể hiện rõ thái độ từ đầu đấy thôi! - Tôi nhún vai.

Không ngờ, chị ta đứng phắt dậy, lôi từ trong túi xách ra một tờ một trăm nghìn đặt dưới cốc nước lọc và nói với tôi lời cuối cùng trước khi rời khỏi quán:

- Trả cho em tiền nước đấy! Từ nay chúng ta không cần phải làm bạn nữa đâu! Nếu em thấy áp lực về chuyện bị chị theo đuổi thì chị sẽ biến mất khỏi cuộc đời em cho em được thoải mái. Chúc em sống hạnh phúc!

Tôi còn chưa kịp định thần lại những gì vừa xảy ra thì chị Hương đã biến mất khỏi quán café chỉ trong phút chốc. Chị ta cũng chẳng nói một lời tạm biệt nào, bỗng chốc thay đổi thái độ từ sau câu nói của tôi y như mưa ngâu vậy!

Từ khi quen tôi tới giờ, chưa lần nào chị ta giận tôi, chỉ toàn chiều ngược lại. Thậm chí, tôi giận chị ta thì cũng bởi những lý do chính đáng. Đằng này điều mà chị ta giận tôi là điều mà tôi mặc định chị ta đã biết nó, hoặc chí ít thì nó cũng không đáng để phải giận! Tôi không hối hận vì đã để mất một người theo đuổi như chị Hương, nhưng tôi buồn vì mất một người bạn đáng quý như chị. Không có chị, tôi càng có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn, nhưng bù lại tôi cảm thấy trống trải hơn nhiều.

Dĩ nhiên, sẽ có người nói tôi còn có Sam thì làm sao cảm thấy trống trải được. Nhưng sự thật không hoàn toàn đơn giản như vậy! Sam vẫn bị "giam lỏng" ở trong nhà bởi người chị ác độc kia. Tôi biết chị ta đọc tin nhắn của nó nên không dám nhắn cho Sam bất kì tin gì, chỉ dám lén lút nói chuyện với nó qua hàng rào những lúc chị ta không để ý. Nhưng hôm nay, tôi không thể tin rằng Sam đã rủ tôi qua nhà nó chơi. Lời mời bất ngờ này làm cho tôi hơi nghi ngờ:

- Nhỡ chị Hường về bất chợt thì sao?

- Không có chuyện đó đâu! Chị ấy đi siêu thị rồi, chắc phải hơn một tiếng nữa mới về!

Từ lúc ấy, tôi cảm nhận thấy thái độ của Sam có điều gì đó khác khác. Nhưng tôi không muốn đoán giá đoán non. Tôi nhận lời Sam sang nhà nó chơi nhân lúc chị Hường đang đi vắng dù không biết đằng sau đó có ẩn ý gì hay không.

Đã lâu rồi không sang nhà Sam chơi, tôi cảm thấy hơi chút lạ lẫm. Song, ngay khi ngồi xuống chiếc giường quen thuộc trong phòng nó, những cảm giác thân thuộc ngày tôi còn làm gia sư cho Sam lại hiện về.

- Phong uống nước không?

- À.. ờ.. cho tôi nước lọc được rồi!

Tôi hơi bất ngờ khi đây là lần đầu tiên Sam kêu tôi bằng tên. Thường thì chỉ con trai và con gái chơi rất thân với nhau mới gọi nhau như vậy, giống như tôi và Hân. Nhưng tôi nghĩ chắc là Sam muốn thay đổi cách xưng hô một chút nên cũng không ái ngại gì!

Tôi đón lấy cốc nước từ Sam. Sam ngồi bên cạnh tôi, bống chốc nhìn thẳng vào mắt tôi một cách kì lạ. Tôi hơi trố mắt ra nhưng rồi lại cố lảng tránh ánh mắt đó bằng cách nhìn đi chỗ khác và bắt đầu cuộc nói chuyện:

- Ờ.. Sam này!

- Có chuyện gì vậy? - Sam vẫn nhìn tôi không rời mắt.

- Bạn không giận tôi chứ?

- Sao tui phải giận bạn?

- Ờ thì.. vì chuyện đó ấy!

Sam cố nhớ lại mọi chuyện. Rồi sực nhớ ra điều gì đó, nó "à" lên một tiếng rồi nói:

- Đừng suy nghĩ về nó nhiều quá! Thực ra tui cũng không để bụng đâu!

Tôi không biết điều Sam đang nhắc đến là gì, nhưng điều tôi đang muốn nhắc đến là lời thổ lộ của tôi dành cho Sam khi trước. Khi đó, thái độ của nó cho thấy nó không hoàn toàn đồng ý cũng không hoàn toàn phủ nhận, nhưng còn bây giờ thì tôi không thực sự biết ẩn giấu trong đôi mắt kia là những suy nghĩ như thế nào. Có thể, lúc này nó cũng đang bối rối như tôi, đang không biết cách nào để hồi đáp lại những lời đó.

Rồi Sam kể cho tôi nghe thêm về chị Hường cùng một số bí mật mà nó chưa từng kể.

- Bạn cũng không biết chị ấy làm nghề gì sao? - Tôi ngạc nhiên khi nghe Sam nói nó không được biết nghề của chị Hường.

- Ừ! Ngoài học tà thuật ở nhà ra thì không hiểu chị ấy làm nghề gì mà có thể trang trải được cuộc sống hàng ngày, thậm chí còn lo được cho cả tui nữa!

- Biết đâu số tiền chị ấy lo cho bạn là số tiền mà số tiền mà bố mẹ bạn gửi?

- Không phải đâu! - Sam quả quyết. - Bố mẹ tui đã hứa không liên lạc với tui và chị ta cho tới khi tui ra trường, bù lại chị ta sẽ lo đủ mọi thứ cho tui tới lúc đó, từ cơm nước, quần áo tới tiền tiêu vặt..

Rồi Sam chỉ lên người:

- Bộ áo này, bộ váy này cũng là của chị ta mua cho tui, cả cái kẹp tóc này nữa!

Tôi ngạc nhiên:

- Nhưng làm gì có người chị họ nào lại đi kiểm soát em họ mình như vậy?

Sam thở dài một tiếng rồi trả lời:

- Chị Hường không phải chị họ tui!
 
Chỉnh sửa cuối:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 50

Theo như lời Sam nói, chị Hường là một người em kết nghĩa của bạn thân của mẹ nó. Hồi Sam còn nhỏ xíu, do có dịp tiếp xúc nên bà biết đến chị ta. Thấy con mình hay quấn lấy chị Hường không rời, bà đành nhiều lần để Sam lại cho chị trông, dần dần mối quan hệ giữa hai gia đình càng tiến triển tốt đẹp! Bố mẹ Sam thì ngày càng tin tưởng chị Hường và ngược lại, chị ta cũng sẵn sàng giúp đỡ hai người.

Hồi gia đình Sam gặp phải chuyện kinh tế khó khăn, hai ông bà định sẽ cho nó nghỉ học để ở nhà phụ giúp gia đình, nhưng chị Hường đã ngăn cản và bảo họ cố gắng vì tương lai của đứa con gái duy nhất. Cũng vì tuổi thơ không mấy tốt đẹp mà Sam dần trở nên lầm lì so với những người bạn đồng trang lứa khác. Nó cũng một phần bị ảnh hưởng bởi tính cách của chị Hường!

Năm Sam chuẩn bị thi đại học, bố mẹ nó xoay xở không nổi, định cho nó vào trường nghề hoặc đi làm luôn. Nhưng chị Hường đã đứng ra để hứa rằng mình sẽ nuôi Sam đến năm cuối đại học, còn đặt điều kiện với bố mẹ nó rằng họ không được liên lạc với nó trong suốt khoảng thời gian đó. Khi nào họ thực sự thấy nhớ con, chị ta sẽ gửi ảnh nó cùng những tin nhắn minh chứng rằng nó vẫn khỏe.

Để những người xung quanh không biết rằng mình đang nuôi con người khác bất hợp pháp, chị Hường bắt Sam phải nói với những người xung quanh rằng chị ta là chị họ của Sam và chính mẹ của Sam là người không cho nó về nhà thăm bố chứ không phải chị ta!

- Nhưng chị ta làm vậy để làm gì? - Tôi hỏi Sam sau khi nghe hết tất cả bí mật nó kể.

- Tui không thực sự biết! - Sam nhún vai. - Nhưng có lẽ chị ta làm vậy để thí nghiệm tà thuật lên người tui!

- Hả? - Tôi trừng mắt.

Nhưng Sam đã vội xua tay:

- Phong yên tâm đi! Ngoài mấy thuật gây mê và quyến rũ đối phương thì chị ấy chưa làm gì có hại đến tui đâu!

Tuy rằng Sam tỏ ra vẻ "không sao đâu" với tôi nhưng tôi vẫn không thể yên tâm hoàn toàn được. Tôi nắm chặt tay, mắt nhìn về hướng khác và cố nói ra câu nói đầy ngại ngùng:

- Khi nào bạn gặp chuyện, hãy báo cho tôi biết chưa?

Mặt tôi đỏ bừng lên vì câu nói đó của chính mình. Nhưng có vẻ như Sam không để ý đến. Nó vẫn vô tư lự:

- Phong yên tâm! Mấy chuyện này tui tự lo được! Dù gì thì tui cũng đã quen sống với chị ta rồi!

Sau đó, Sam còn hỏi tôi về Mas. Tôi nói với Sam rằng Mas vẫn khỏe và vẫn ăn uống đều đặn. Chợt, lúc đó tôi nhận ra việc mình nuôi Mas bây giờ chẳng khác nào việc chị Hường nuôi Sam, nghĩa là ngoài thông báo tình hình của Sam cho bố mẹ nó biết, chẳng lần nào nó được về nhà với bố mẹ cả!

Mặc dù liên tục bảo với tôi rằng mình ổn nhưng mấy ngày sau, tôi thấy Sam cãi nhau với chị Hường điều gì đó ở ngoài vườn khi đang đứng ở ban công nhìn sang. Thấy tôi, chị Hường ngoắt tay Sam kéo cô bé vào trong nhà. Điều này làm tôi cảm thấy bất ổn. Tôi, anh Trương, cả anh Dũng ở bên trái nhà Sam, không ai biết mối quan hệ của chị Hường và Sam ở mức độ như nào! Nếu Sam không kể với tôi rằng chị Hường không phải chị họ của nó thì có lẽ đến bây giờ tôi vẫn còn giữ suy nghĩ ấy ở trong đầu. Thật là ghê tởm khi có một người tình nguyện nuôi con của người quen mình chỉ để thí nghiệm trên chính đứa bé ấy những tà thuật quái dị của mình!

Đã nhắn tin hàng chục tin nhắn nhưng không thấy Sam trả lời, tôi bực mình đem chuyện nó kể kể lại cho anh Trương nghe. Vừa nghe xong, anh cũng không tỏ ra ngạc nhiên cho lắm!

- Từ lúc Sam xuất hiện, anh đã đoán cô bé không phải em họ của "cô ta" rồi, vì trông mặt Sam chẳng có gì liên quan đến "cô ta" hết. Hơn nữa mẹ "cô ta" có nói với anh rằng họ không còn họ hàng nào ngoài đây. Tất cả người thân của bà đều đã vào nam sinh sống, nhưng vì bà còn mảnh đất đẹp ở đây và không muốn bán nó đi nên quyết định chuyển đến ở cùng con gái mình để sống xa người chồng cũ.

- Vậy bây giờ bác ấy đang ở đâu hả anh?

- Bà ấy đã vào Nha Trang sống từ năm anh học lớp mười rồi! Chỉ có "cô ta" cứng đầu muốn ở lại đây học tà thuật nên đã chấp nhận sống một mình. Có lẽ việc cô ta hứa nuôi Sam cũng một phần bởi vì cô ta sợ cô đơn nữa! Nhưng anh nghĩ rồi cô ta cũng sẽ phải vào đó sống không sớm thì muộn, vì người thân cô ta ở đây chẳng còn ai nữa rồi!


Nghe đến đó, tôi vừa thấy mừng vừa thấy lo. Tôi mừng vì chẳng mấy chốc, Sam sẽ được thả tự do; nhưng cũng lo vì biết đâu chị ta nổi hứng bắt Sam đi theo để làm con chuột bạch cho chị ta thí nghiệm trong đó thì sao?

Nhưng có một điều làm cho tôi an tâm đó là gia đình của Sam. Họ vẫn đang sống ngoài này, họ vẫn đang giữ lời hứa với chị Hường rằng không đến thăm Sam dù chỉ một ngày, khó có chuyện chị ta đưa Sam đi cùng mà không có được sự đồng ý của bố mẹ nó. Nếu thật là như vậy, họ hoàn toàn có thể kiện chị ta ra tòa vì tội bắt giữ người trái phép!

Lúc đó, lại chợt nhớ ra một điều, tôi vội hỏi anh Trương:

- Vậy chị Hường làm nghề gì để trang trải cuộc sống và nuôi được cả Sam hả anh?

- Ừm.. - Anh Trương đắn đo một lúc rồi mới nói. - Anh nghĩ là nghề viết báo!
 
Chỉnh sửa cuối:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 51

Phần sự thật cuối cùng trong tất cả những bí ẩn liên quan đến chị Hường và bố mẹ anh Trương cuối cùng cũng được tiết lộ! Chắc các bạn còn nhớ bài báo nghiên cứu về tà thuật của anh Trương mà tôi đã đọc hôm lẻn vào phòng anh chứ? Anh kể với tôi rằng bài báo đó có tổng cộng hơn 40 trang thuật lại chi tiết những gì anh đã tìm hiểu về tà thuật trong chuyến thực tế lên vùng núi. Nhưng đến bây giờ, anh chỉ còn giữ được đúng trang đầu tiên vì nhiều lý do.

- Anh nói anh bị một cánh nhà báo khác chơi xấu lấy mất tài liệu, vậy tại sao mà họ phải làm như vậy? - Tôi hỏi.

- Có thể là do họ thấy đoàn của bọn anh dày công đi tìm hiểu, lại lên được tận những vách núi cheo leo để hỏi chuyện những thầy bùa ở đó trong khi họ không làm được nên ghen tị lấy cắp tài liệu về đăng! Dạo đó mới nổi lên vài vụ chết người do tà thuật ở vùng núi, đoàn của anh lập tức đến lấy thông tin thì không ngờ cũng đã có một đoàn chờ sẵn ở đó rồi. Bọn anh dựng lều tạm ở gần nhau, ngay dưới chân núi Tà Lẻng vì có nhiều người dân cho rằng có pháp sư nổi tiếng tu ở trong một vách núi trên đó nên nán lại nghỉ qua đêm, nhân tiện sáng hôm sau lên phỏng vấn. Vì đến nơi vào lúc chiều tối, đi đường dài thấm mệt mà bọn anh bất cẩn, không ai thay phiên nhau trực đêm nên đã để đối thủ lấy cắp tài liệu. Từ sau đợt đó, bọn anh ai cũng đề phòng hơn nhưng đã không còn nhiều tin tức hot để đăng nữa rồi..

Nghe anh Trương kể cùng vẻ mặt buồn rầu và tiếc nuối, tôi cũng không khỏi buồn thay anh. Tôi chưa từng nghĩ nghề của anh lại có nhiều trắc trở đến như vậy. Anh còn kể thêm rằng tờ đầu tiên của tập tài liệu anh giữ được là do một nhà báo trong đoàn đã xé nó ra làm giấy lót nồi cơm, sau mới phát hiện đó là tài liệu của chuyến phỏng vấn.

Nhưng nếu chuyện chỉ tới đó thì đâu có liên quan gì đến việc chị Hường là nhà báo có đúng không? Thật ra, vì sống cạnh nhà nhau nên anh Trương hiểu chị Hường hơn ai hết. Anh biết chị ta học cùng trường đại học với mình, ra trường sau mình hai năm và ngay năm đầu tiên đi làm đã xin vào một tòa soạn tai tiếng với những thủ đoạn xấu xa kể cả trong tác nghiệp và trong thị trường báo. Đó chính là công ty đối thủ của công ty anh Trương- nơi chứa chấp đám người bỉ ổi đi lấy cắp tài liệu của đoàn anh Trương về đăng bài trước nhằm làm cho bên anh không thể đưa tin được nữa!

- Anh nghĩ cô ta có đứng sau vụ này, và lý do cô ta học tà thuật cũng là để phục vụ cho quá trình viết báo trở nên chân thực hơn!

- Nhưng anh nói chị Hường bắt đầu thích tà thuật từ khi sang nhà học theo bố mẹ anh cơ mà? Vả lại theo như em biết thì để có dữ liệu viết báo đâu phải chỉ có kiến thức về tà thuật là đủ đâu!

- Đúng là như thế! - Anh Trương thở ra một tiếng. - Nhưng đó mới chỉ là do anh suy đoán, vì đúng là cô ta từng xin vào tòa soạn kia làm thật, nhưng có hay không chuyện cô ta dùng tà thuật vào những bài nghiên cứu của mình thì anh còn chưa rõ!

Anh Trương không biết. Ngay cả Sam, người sống ngay trong ngôi nhà của chị Hường cũng không biết. Vậy thì tôi làm sao có thể biết nghề nghiệp thực sự của chị Hường? Nếu không phải do chính tôi tự tìm hiểu ra, tôi nghĩ tất cả mọi bí mật sẽ bị chôn vùi mãi mãi dưới đáy vực sâu kia mà không ai có thể đào lên nổi!

Tòa soạn Mèo Con. Tám giờ sáng Chủ Nhật. Như anh Trương đã kể, hầu hết các toàn soạn báo đều khá bận rộn kể cả vào những ngày cuối tuần như này. Nên tôi tin rằng nếu chị Hường có làm việc ở đây thật, chắc chắn hôm nay chị ta cũng đi làm! Tôi đi thẳng vào sảnh chính sau khi mở cánh cửa kính khá to hướng về phía đường lộ. Tại đây không có tiếp tân mà chỉ có nhân viên bảo vệ ngồi trực. Thấy tôi, một anh nhân viên tới để hỏi chuyện:

- Anh cần gặp ai?

- Dạ.. cho em hỏi.. ở đây có ai tên là Hường không ạ?

Anh bảo vệ nhìn đi hướng khác để cố nhớ xem có ai tên như vậy trong công ty mình không. Vài giây sau, anh quay sang nói với tôi:

- Ở đây không có ai tên như vậy đâu anh ạ!

Tôi hơi bất ngờ vì rõ ràng anh Trương đã khẳng định chắc nịch rằng chị Hường có làm ở đây, vậy mà bây giờ anh bảo vệ lại nói rằng không có.

- Anh nhớ lại giúp em xem có phải chị ấy từng làm ở đây và đã chuyển đi chỗ khác làm rồi không!

- Hừm.. - Anh bảo vệ lặp lại động tác cố nhớ lại như lúc nãy. - Hay là anh đang nói đến giám đốc Hường?

Tôi hơi thoáng giật mình vì câu nói đó của anh:

- Giám đốc Hường?

- Ở đây chỉ có mỗi sếp tổng tên là Hường thôi, còn lại nhân viên không có ai tên như thế cả!

Dù nghi ngờ nhân vật mà anh bảo vệ nhắc đến không phải chị Hường (vì chẳng có lẽ nào chị ta lại có chức vụ cao đến thế khi mới ra trường được vài năm) nhưng tôi vẫn bảo anh dẫn tôi đi gặp thử. Anh chỉ tôi vị trí của thang máy rồi bảo tôi nhấn lên tầng 4 và tới phòng rộng nhất trên hành lang. Ngay sau đó, anh quay ra bàn tiếp tân nhấc điện thoại bàn lên và gọi cho ai đó như người giám đốc anh vừa nhắc tới.

Lên đến tầng bốn, tôi nhẹ nhàng đi dọc hành lang để tìm phòng của người tên là Hường mà anh bảo vệ chỉ. Không mất quá nhiều thời gian, căn phòng rộng nhất có gắn tấm biển ánh vàng với dòng chữ "Phòng giám đốc" ở trên cửa đã hiện ra trước mắt tôi. Tôi gõ cửa nhẹ cho tới khi nghe thấy tiếng "Vào đi!" ở bên trong mới dám vặn tay nắm và đẩy cửa bước vào. Vừa nhìn thấy khuôn mặt người phụ nữ ngồi ở sau chiếc bàn kê ngay đối diện đó, tôi giật mình, môi run lên bần bật nhưng vẫn đủ để thốt lên hai tiếng:

- C.. c.. chị Hường!
 
Chỉnh sửa cuối:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 52

Đúng. Người phụ nữ được giới thiệu là giám đốc đó chính là chị Hường- hàng xóm sát vách nhà tôi. Tại vì sao chị ta lên chức ở độ tuổi trẻ như vậy ư? Câu trả lời vì mẹ chị từng là giám đốc công ty mẹ của tòa soạn này. Bây giờ bà đã về hưu và vào nam sinh sống, nhường cho con gái mình một vị trí trong chi nhánh của công ty. Đó là những gì tôi nghe chị Hường kể khi ngồi ở trong căn phòng giám đốc của tòa soạn Mèo Con. Trông chị ta lúc này không còn xấu xa và độc ác như những gì tôi được nghe qua lời Sam, anh Trương kể và những gì chị đã làm khi chia rẽ tôi và Sam. Vậy do đâu mà Sam và anh Trương ghét chị ta đến thế?

- Chị nghĩ là do tính cách của Sam khác với tính cách của chị nên nó khó hòa nhập với chị thôi! Đó là lý do mà nhiều lần chị đã từng cãi nhau với nó! - Chị Hường đứng quay lưng về phía tôi mà nói.

- Vậy còn anh Trương thì sao? Em không nghĩ anh ấy tự dưng có ác ý với chị!

- Em là em họ anh ta, lại mới chuyển về nên không biết được bộ mặt thật của anh ta đâu! Nếu hồi đó không vì anh ta lừa dối tình cảm của chị và đi quen một cô gái khác trong khi yêu chị thì đã chẳng có chuyện chị đi yểm bùa bố mẹ anh ta!

Tôi bất ngờ khi nghe được tin đó từ chị Hường. Nhưng anh Trương là anh họ tôi, tôi không thể nào đứng về phía ngược lại với anh được!

- Nếu đó là lỗi của anh ấy thì sao chị không yểm bùa anh ấy mà lại động tới bố mẹ anh ấy? Họ đâu có lỗi lầm gì?

Ai ngờ rằng chị ta đã để lộ bộ mặt thật của mình quá sớm:

- Nếu yểm bùa cho anh ta chết đi thì đâu còn gọi là đem đến đau khổ và dằn vặt cho anh ta nữa! Hơn nữa bố mẹ anh ta là người đã nuôi nấng anh ta, họ để con mình trở thành người thiếu đạo đức như vậy thì có còn đáng mặt làm cha mẹ nữa hay không?

Nghe những lời nói độc ác của chị Hường, tôi không thể kiềm nổi cơn giận dữ. Lúc đó, tôi đã định xông vào cho chị ta một bài học nhưng nhận ra đây là nơi công sở nên chỉ nhìn chị ta với ánh mắt khinh thường mà nói:

- Anh họ tôi là người sống vị tha nên đã để cho chị sống yên ổn bấy lâu nay. Cả Sam nữa, chỉ tính riêng việc chị nuôi cô bé bất hợp pháp cũng đã đủ khiến chị vào tù rồi! Chị nghĩ mình làm chức to là có thể trốn tránh khỏi pháp luật à? Tôi nói cho chị biết, chị có trốn đằng trời thì cũng không thể trốn được mãi đâu!

Sau khi nói ra những điều đó, trong tôi không còn cảm giác run sợ sẽ bị chị ta yểm bùa nữa. Ngược lại, tôi nghĩ người sợ sẽ phải là chị ta!

- Việc nuôi Sam là do gia đình nó muốn. Chính họ cũng tiếp tay trong vụ này, họ nghĩ họ có dám kiện không? Còn nữa, chẳng pháp luật nào lại đi kết tội một thầy đồng đang làm một việc đúng đắn cả! Đừng mất thời gian đi vác tù và hàng tổng cho người khác nữa cậu nhóc! Mà nhân tiện thì Sam nó cũng không thích cậu đâu, đừng tốn thời gian đi tán tỉnh nó làm gì cho mất công!

Nói rồi, chị Hường bảo những người đứng đằng sau đó kéo tôi ra khỏi công ty. Tôi không biết những người họ xuất hiện từ lúc nào, chỉ nhận ra một vài người trong số đó chính là những người đã từng đến tìm tôi và Sam để gây sự, từng đuổi tôi và Sam khi đến thăm nhà bố nó. Hình như đó cũng chính là những nhà báo làm việc trong công ty này. Không ngờ bản chất của họ lại lưu manh như vậy!

Đám người đưa tôi xuống thang máy và kéo tôi ra khỏi cổng tòa soạn. Trước khi đuổi tôi ra, một người còn nói với bảo vệ rằng nhớ lấy khuôn mặt của tôi để lần sau không cho tôi vào!

Rời khỏi tòa soạn Mèo Con, tôi ôm cơn hận tới ngay đồn cảnh sát để trình báo lên họ mọi tội lỗi mà chị Hường đã từng gây ra. Tôi là một người nóng tính. Vậy nên ngay khi bị đuổi khỏi cái tòa soạn bất nhân ấy bởi con người bất nhân bấy lâu nay sống cạnh nhà mình, tôi chỉ còn cách đứng lên hành động! Nếu tôi không làm, anh Trương, Sam, và biết đâu còn những người khác sẽ phải chịu liên lụy?

Các anh cảnh sát bảo tôi bình tĩnh về nhà và chờ xác nhận lời khai trong vòng vài ngày tới. Tôi vui mừng vì biết mọi chuyện sẽ kết thúc êm đẹp. Dù có hay không chuyện chị Hường sẽ bị trừng trị thì bản thân tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều ở trong lòng sau khi lật tẩy được hết tất cả những sự thật.. đã bị chôn vùi đâu đó dưới lớp đất giữa hai ngôi nhà tưởng như bình yên kia!

- Sao Phong lại làm như vậy? Nhỡ chị ta phát hiện và yểm bùa Phong thì sao? - Hân nói với tôi qua điện thoại trong tối hôm đó.

- Hân yên tâm! Phong tin rằng lần này mình sẽ thành công, nhất định mọi chuyện sẽ được đem ra ánh sáng!

- Hân tin Phong, nhưng dù sao Phong cũng nên cẩn thận đó!

- Phong biết rồi!

Tôi mỉm cười như nhận được câu nói đầy quan tâm của Hân. Rồi chợt nhớ ra điều gì, tôi vội nói vào đầu dây bên kia:

- À mà..

- À mà gì hả Phong?

- Bố mẹ Phong.. dạo này thế nào rồi?

Tôi không định sẽ hỏi câu đó với Hân vì không muốn nhắc đến hai từ "bố mẹ" lúc này. Tôi đã không gặp lại họ quá lâu, tình hình họ như nào tôi cũng không hề biết. Ngoài mấy tin nhắn hỏi thăm sức khỏe của tôi ra thì chẳng có gì để làm chứng rằng họ vẫn đang khỏe cả!

- Họ vẫn ổn Phong ạ! Thi thoảng họ có sang nhà Hân chơi và nói chuyện với bố mẹ Hân.

Tôi nghĩ Hân sẽ khuyên tôi trở về. Nhưng hóa ra là không. Nó chỉ kể cho tôi nghe tình hình của bố mẹ tôi. Chắc nó hiểu rằng dù có cố gắng thuyết phục tôi đến mấy thì một đứa cứng đầu như tôi vẫn chọn trốn khỏi gia đình!

- Phong là một đứa con bất hiếu đúng không hả Hân?

Nói rồi, tôi gục xuống khóc nức nở dù đang nói chuyện điện thoại với người mà tôi chưa từng nghĩ rằng tôi sẽ khóc trước mặt nó. Tôi khóc như một đứa trẻ, khóc như lúc biết tin Sam thích anh Khoa. Tôi không ngại thể hiện điều đó vì tôi biết Hân đã quá hiểu con người của mình rồi! Nước mắt tôi chảy đẫm tay áo, ướt như cơn mưa tuổi thơ của tôi và Hân!

- Không! - Chợt Hân bật lên một tiếng. - Phong không bất hiếu! Hân hiểu hoàn cảnh mà Phong đang trải qua mà! Nếu là Hân, Hân cũng sẽ làm như thế!

- Nhưng tại sao?

- Vì ai cũng muốn những người xung quanh sẽ hiểu ra con người thật của mình và cảm thông với nó chứ không phải phủ nhận và ép buộc mình phải sống với con người vốn được sinh ra! Bố Phong là tuýp người cũ, dễ bảo thủ và có định kiến. Hân nghĩ sẽ cần thời gian để ông hiểu ra tất cả!

Nghe Hân nói, tôi như muốn khóc thêm lần nữa. Tôi không tin mình lại có một người bạn tri kỉ tâm lý như vậy! Hân làm cho tôi thay đổi suy nghĩ ít nhiều. Và ngay đêm đó.. tôi đã lên chuyến tàu muộn để về quê!
 
Chỉnh sửa cuối:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 53

Tàu đi qua những cung đường quen thuộc mà cho dù trời tối nhưng tôi vẫn nhận ra rõ. Đã chín tháng không về nhà, tôi chắc mẩm giờ này mẹ tôi đang ngóng chờ tôi muốn rụng rời. Còn bố tôi thì chẳng ai biết được! Có khi ông đang uống rượu một cách vui vẻ cùng những người bạn của mình, trong cơn say lại nhắc về đứa con trai bất hiếu "gái không ra gái, trai không ra trai". Tôi cười đắng ngắt. Trong toa tôi ngồi có vài người nữa. Hầu hết họ đều cười nói vui vẻ. Chỉ riêng tôi là muốn đổ sụp vì những chuyện xung quanh mình.

Đã trót lên tàu về nhà rồi, tôi tự dặn mình phải thật mạnh mẽ để đối diện với sự thật. Tôi rời khỏi sân ga. Người đầu tiên tôi nghĩ đến lúc này là Hân. Nhưng sợ muộn như thế này nó cũng không dám ra khỏi nhà nên đành tự mình đi bộ về nhà. Nhà tôi cũng không gần ga cho lắm, cách đó tầm ba, bốn cây số. Nhưng vì vào giữa đêm nên tôi không còn cách nào khác!

Tôi đi bộ men con đường dọc sân ga. Vì chỉ đem theo một chiếc ba lô nhỏ nên không cảm thấy mệt là mấy. Trên con đường tôi đi từ ga về nhà có một công viên nơi tôi và Hân từng qua đây chơi đùa hồi còn nhỏ. Hồi đó chúng tôi thường chơi xích đu, cầu trượt, xe đụng.. đủ kiểu. Bây giờ mấy cái đó vẫn còn, chỉ là cả hai đều đã lớn lên và cũng không qua lại chỗ này nữa dù chỉ là tới ngắm cỏ cây. Cả một tòa nhà bưu điện nơi bọn trẻ con xóm tôi thường tụ tập chơi bời ở quanh đấy, bây giờ nó cũng đã được xây lại mới đẹp hơn. Mọi thứ đều thay đổi, đều phát triển dần, chỉ có bản thân tôi vẫn chẳng khác gì một đứa trẻ không chịu lớn!

Căn nhà tôi hiện ra buồn tênh giữa xóm nhà trong đêm tối. Nhưng tôi chỉ đứng trước đó mà không vào. Chẳng ai đón tiếp một đứa con về giữa đêm mà không báo trước một tiếng nào cả! Vậy nên tôi chỉ đứng ngắm nhà lần nữa, rồi sau đó đi lang thang ra đầu ngõ để tìm một quán nước ngồi thâu đêm.

Bà chủ quán nước không hề nhận ra tôi dù tôi mới chỉ rời xa quê chưa được một năm. Bà nghĩ tôi là một người khách từ phương xa đến đây, tiện nên ghé lại quán uống chút nước. Mà cũng lạ, khi được hỏi về quê quán, trong đầu tôi nảy số ra một địa điểm khác mặc dù nơi đó chẳng liên quan mô tê gì đến mình.

- Thế cậu có vợ con gì chưa? - Tụ dưng bà chủ quán hỏi.

- Cháu.. chưa ạ!

- Nhìn cậu cũng cao ráo, chững chạc, không có vợ thì định để đến bao giờ hử?

Tôi nghĩ đó là một câu nói nửa đùa nửa thật. Bà chủ quán thậm chí chưa cả hỏi về tuổi của tôi, chắc bà ta chỉ nhìn vào vóc dáng và cách nói chuyện của tôi để đoán tôi là một người tầm khoảng ba mươi tuổi. Nhưng ngoài cười trừ, tôi cũng chẳng biết nên đáp lại thế nào cho phải lẽ. Nếu tôi bảo tôi chỉ mới đang học đại học thì kiểu gì cũng bị hỏi về gia đình, người thân và lý do ra đây ngồi giờ này. Nói chung là không thể tránh được việc bị hỏi!

Tôi xoay người về phía đường lộ vừa để ngắm xe cộ qua lại vừa để bà chủ quán hiểu ý mà tránh làm phiền. Vài phút sau, khi đang cầm cốc nước trên tay, tôi thoáng thấy một người phụ nữ trông dáng vẻ có phần quen thuộc lướt qua chỗ mình ngồi. Bà ta đi bộ, dáng đi có vẻ hơi khập khiễng do đau chân. Vừa nhìn thấy bà ta đi vào trong ngõ, tôi vội vàng trả tiền nước rồi đeo ba lô lên trên lưng và chạy theo gọi bà ta lại:

- Mẹ!

Mẹ quay ra nhìn tôi, tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ. Hai mẹ con nhìn nhau như bất động, rồi bà òa khóc ôm lấy tôi. Đã lâu lắm rồi chưa được nhìn thấy bà, chưa được về thăm bà, tôi cũng muốn khóc lên thật lớn nhưng không tài nào khóc được. Tôi chỉ thấy thương mẹ- một người phụ nữ chịu nhiều đau đớn để nuôi nấng tôi, vậy mà tôi lại giận dỗi không muốn về nhà vì bố, khiến cho mẹ bị vạ lây!

Ngồi ở khoảng sân chung trong xóm, tôi kể hết tình hình của tôi cho mẹ nghe. Mẹ cũng kể hết tình hình ở nhà cho tôi nghe, về bố, về những người hàng xóm, người bạn của mẹ. Ai ai cũng động viên mẹ rất nhiều kể từ ngày tôi không còn trở về đây nữa. Điều đó làm cho tôi càng trở nên hối hận hơn..

- Bố con dạo này cũng đã bớt rượu chè, bớt nóng tính đi nhiều rồi, con về nhà xin lỗi bố một câu rồi hẵng đi nha!

- Chắc là không cần đâu! - Tôi quả quyết. - Biết đâu đó bố vẫn chưa tha lỗi cho con thì sao?

- Con yên tâm đi, có mẹ ở đây rồi, bố sẽ hiểu ra mọi chuyện thôi!

Tôi thở dài. Chưa bao giờ tôi phải thở dài như vậy trước mặt mẹ. Có lẽ do tôi còn quá nhút nhát để đối diện với sự thật. Do tôi còn chưa đủ can đảm để thay đổi suy nghĩ trong đầu bố. Do tôi còn quá trẻ con với chính bản thân mình..

- Mạnh mẽ lên con! - Mẹ cầm lấy tay tôi. - Mạnh mẽ lên!

Lời động viên đó của mẹ tiếp cho tôi khá nhiều động lực. Và rồi, đợi đến sáng, tôi đã quay về nhà. Bố tôi ngồi ngay trước cửa như vị trí mà ông thường ngồi bấy lâu nay. Tóc ông lại có thêm một vài sợi bạc; mắt ông mới đầu lướt qua tôi nhưng chợt nhận ra ngay sau đó, ông không nhìn lên nữa; mặt ông vẫn nhăn như hồi trước nhưng cố tỏ ra bớt nhăn hơn, chắc để tôi không thấy ông đáng sợ..

- Bố à!

Tôi đứng cách đó chừng hơn một mét. Tôi không dám tiến gần, sợ bố tôi sẽ không tha thứ cho tôi. Nhưng không, ông chẳng niềm nở đáp lại, cũng chẳng nói chẳng rằng một tiếng nào. Ông chỉ giãn cơ mặt để biểu lộ rằng ông không còn ghét tôi.

- Bố à, con về rồi đây! Nhưng con nghĩ mình sẽ đi luôn. Nếu giờ có giải thích cách mấy thì bố cũng không hiểu được nhưng con chỉ muốn nói là "chúc bố mạnh khỏe" và đừng quá lo cho con. Con thích con gái, và con sẽ ổn với giới tính của mình hiện tại thôi!

Mẹ tôi cũng chứng kiến cuộc nói chuyện đó. Không, đúng hơn là cuộc độc thoại của tôi vì sau đó bố tôi vẫn chẳng nói gì. Tôi nhanh chóng xách ba lô ra khỏi cửa và lại rời đi. Trước khi đi, mẹ chạy lại và dúi vào tay tôi một số thứ. Mẹ sợ tôi sẽ không bao giờ quay trở về nhà nữa nên đưa cho tôi những thứ cần thiết nhất có thể. Lúc đó, tôi nghĩ người thương tôi nhất trên đời này chắc chỉ có mẹ!

Tôi ngẩng cao đầu, hít một hơi thật dài rồi lại xách ba lô đi bộ ra ga. Mẹ bảo nhờ người chở tôi ra đó (vì chân bà đang đau) nhưng tôi từ chối. Tôi bảo tôi muốn ngắm nhìn những cảnh vật ở quê một lần nữa trước khi đi mà không biết khi nào sẽ lại có thể trở về!

- Con đi cẩn thận nhé!

- Tạm biệt mẹ! Con đi đây!

Nhưng khi tôi chưa ra đến đầu ngõ thì đã nghe thấy một tiếng gọi quen thuộc nữa từ đâu vọng tới:

- Phong đợi Hân với!
 
Chỉnh sửa cuối:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 54

Xoay người nhìn về phía đằng sau, tôi chợt thấy Hân đang cố bắt kịp tôi với một tư thế hớt hải. Khác với hồi trước, bây giờ nó đeo thêm một cái kính nữa. Nhưng không vì vậy mà tôi không nhận ra nó ngay.

- Hân! - Tôi đáp lại.

Khi đã bắt kịp tôi, Hân vừa thở dốc vừa nói:

- Sao Phong về đột ngột vậy? Mới hôm qua mình còn nhắn tin kể về gia đình Phong mà?

- Phong về nhà chào bố mẹ rồi lại đi luôn! - Tôi cười.

- Sao vội thế?

Hân tỏ rõ vẻ ngạc nhiên khi nghe câu nói của tôi. Nó chơi với tôi từ nhỏ nên biết rất rõ tính tình của tôi, nhưng trong vụ này thì quả thực chính nó và kể cả chính tôi cũng hoang mang về bản thân mình! Và chúng tôi đã ngồi ở khoảng sân chung trong xóm, lắng nghe những câu chuyện liên quan đến gia đình của nhau.

- Hân nghĩ bố Phong không giận Phong đâu! Tính ông ấy từ trước giờ đã như vậy rồi! Nếu ông ấy giận thì ông ấy đã không im lặng!

- Phong biết điều đó! - Tôi lại thở dài. - Nhưng dù gì Phong vẫn nghĩ mình không thể ở đây thêm một phút nào được! Phong không đủ can đảm để nhìn ông ấy trong bữa cơm!

Hình như Hân cũng đã hiểu phần nào mối quan hệ không bờ bến giữa tôi và bố tôi. Ngoài khuyên nhủ ra, nó chẳng biết làm gì hơn. Vì thế, nó đành nói một câu thả neo theo tôi:

- Vậy Phong đi cũng được, nhưng nhớ hãy giữ gìn sức khỏe và thường xuyên liên lạc với gia đình và Hân! Nếu lúc nào Phong cảm thấy nhớ nhà thì hãy quay về đây, mọi người đều chào đón Phong! Đừng tự giấu nỗi niềm cho một mình mình!

Tôi "cảm ơn" một cách lạnh ngắt, khác hẳn những cử chỉ mà đáng lẽ tôi nên dành cho Hân. Nhưng có vẻ như nó không cảm thấy khó chịu về điều đó. Ánh mắt nó hiện lên một sự tin tưởng cực kì lớn dành cho tôi, tuy không nhiều bằng mẹ tôi nhưng có lẽ còn nhiều hơn một người con gái dành cho người con trai mà mình yêu.

Chợt nhớ đến chuyện yêu đương, tôi quay sang hỏi Hân sau vài phút chần chừ:

- Hân.. đã có ai "để ý" chưa?

Dù khá ngại ngùng sau câu nói đó và chỉ mong Hân không nghe thấy để qua chuyện, ai ngờ nó không hề ngại mà nói thẳng với tôi:

- Tiếc là chưa! Hân đã cố để tìm cho một mối tình nhưng chẳng ai yêu Hân cả!

Khi nói câu đó, Hân để lộ khuôn mặt buồn rầu và thất vọng. Nó khiến cho tôi cũng buồn thay nó. Mới vài tháng trước, chính nó là người động viên tôi đến với Sam, vậy mà bây giờ tôi chưa thể hoàn thành ước nguyện của nó, mà nó thì cũng chưa tìm thấy nửa còn lại của mình!

- Sao Hân không thử hỏi người bạn trai năm cấp ba kia? Dù gì thì hai người chia tay cũng chỉ vì để Hân tập trung thi đại học thôi mà!

Câu nói ngây thơ đó của tôi không ngờ lại gợi lên nỗi đau trong Hân. Nó chua chát mà nói:

- Thực ra lúc đó Hân nói với Phong rằng Hân chia tay anh ta vì chuyện học hành chỉ là để Phong không thắc mắc nhiều thôi! Chứ thực ra bọn Hân chia tay nhau bởi vì những thói xấu không thể tha thứ được ở nhau. Mà một phần cũng là do trong đầu anh ta còn tơ tưởng đến những đứa con gái khác!

Hân còn kể với tôi rằng nó đã khóc rất nhiều sau cuộc tình đó, và từng nghĩ rằng mình không thể tập trung học hành nổi. Với ai, nó cũng nói nó chia tay vì muốn tập trung vào việc học. Chỉ riêng tôi là người duy nhất nó chia sẻ hết sự thật ra. Kể cả bây giờ khi chưa tìm thấy nổi một nửa của mình, Hân cũng không giấu giếm mà đem kể cho tôi hiểu.

- Vậy còn Phong? Phong đã thổ lộ với Sam chưa?

Tôi hơi cúi đầu xuống sau câu hỏi của Hân. Tôi định nói dối là chưa, nhưng vì nó đã kể hết chuyện tình cảm của nó cho tôi nghe, không có lý nào tôi lại đi che đậy câu chuyện thật của mình:

- Phong đã thổ lộ.. nhưng hình như Sam từ chối Phong!

- Tại sao lại như vậy?

- Lúc đó là tầm tháng trước, trong lần định đến nhà bố mẹ Sam, Phong đã vô tình thổ lộ luôn tình cảm của mình cho Sam biết. Sau đó Sam bảo Phong đừng nhắc đến chuyện đó nữa và lặng im cho đến bây giờ nên Phong nghĩ rằng Sam không đồng ý!

Hân lấy tay xoa lưng tôi mà nói:

- Có thể do lúc đó Sam ngại chưa dám đồng ý vội. Bây giờ Phong thử thổ lộ lại xem, biết đâu Sam sẽ đồng ý thì sao?

Sự lạc quan của Hân thực sự là điều mà tôi chưa bao giờ dám thử. Tôi biết rằng Hân, kể cả là anh Trương, cũng đều muốn gieo vào tôi những suy nghĩ tích cực về chuyện tình cảm của tôi với Sam. Nhưng không hề có một dấu hiệu nào từ Sam cho thấy nó cũng thích tôi và đồng ý lời tỏ tình của tôi. Thật là vô vọng!

Thấy tôi có vẻ buồn vì điều đó, Hân lại nắm lấy tay tôi, tiếp thêm động lực cho tôi:

- Phong đừng quá thất vọng! Con gái rất dễ thay đổi tính cách. Nếu trước kia Sam tỏ ra không thích Phong hoặc không đồng ý với Phong thì cũng chưa chắc bây giờ Sam cũng sẽ như vậy! Phong hãy đi tìm những thứ nhỏ nhặt nhất của Sam thời gian gần đây khi ở cạnh Phong, biết đâu đấy lại gợi lên được điều gì thì sao?

Lần này, khi đã được Hân chỉ đường mách lối một cách cụ thể, tôi cảm thấy tự tin hơn. Tất nhiên tôi vẫn còn buồn nhưng vẫn cố tìm ra ít nhất một điểm khác thường ở Sam như Hân nói.

- Hôm nọ tự dưng Sam rủ Phong vào nhà chơi mặc dù đang bị chị Hường cấm cửa. Trông ánh mắt Sam có vẻ khác lắm! Sam nhìn thẳng vào mắt Phong trong gần như cả buổi nói chuyện và gọi Phong bằng tên như Hân thường gọi..

Nói xong những dẫn chứng đó, tự nhiên tôi cũng thấy lạc quan lên hẳn. Hân cũng vừa ngồi nghe tôi kể vừa tấm tắc nhận xét:

- Vậy là khả năng cao Sam cũng đã thích Phong lại rồi!

Tôi sướng lắm, cảm giác có thể đứng dậy ăn mừng ngay được. Hân là con gái, lại còn từng chơi với Sam, tôi nghĩ Hân hiểu Sam hơn ai hết. Mà nếu Hân đã khẳng định rằng Sam cũng đã thích ngược lại tôi thì chứng tỏ tôi đã có một vị trí đứng trong tim của Sam rồi! Tôi nắm lấy tay Hân, rối rít cảm ơn nó. Trong một thoáng, tôi có cảm giác như mình vừa được Sam đồng ý lời thổ lộ chứ không phải vừa được nghe một lời khuyên hữu ích từ Hân!
 
Chỉnh sửa cuối:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 55

Hân tiễn tôi ra ga tàu trong ánh nắng vàng của đầu hạ. Trước khi đi, nó dúi cho tôi một túi hạt và nói:

- Cái này là dành cho Mas. Hôm trước Hân đi siêu thị thấy hay nên mua về, hi vọng Mas thích nó!

Tôi lưỡng lự:

- Nhưng.. sao Hân lại đối xử tốt với Mas như vậy?

Thì nó chỉ cười:

- Mas là thú cưng của Sam, với lại Hân cũng đã từng cứu mạng Mas. Sự quan tâm Hân dành cho Mas cũng giống như sự quan tâm Hân dành cho Sam vậy, dù là thứ vật chất nhỏ bé nhưng trong đó chứa đựng nhiều thật nhiều tình cảm của Hân..

Nói đến đó, Hân tự ngả ra cười với chính mình. Tôi biết nó cười gượng vì trót nói một câu nghe có vẻ văn thơ, nhưng đó có lẽ chính là những suy nghĩ đang hiện hữu trong đầu nó. Hân quý Sam thật lòng, quý Mas y như với chủ của nó. Tôi thì lại đang thích Sam và cũng đang nuôi chính thú cưng của Sam. Nên việc Hân đưa một túi hạt để tôi nuôi Mas không có gì là vô lý.

Ngoài túi hạt dành cho Mas thì Hân không đưa bất kì thứ gì cho tôi. Nó bảo làm vậy thì tôi mới có lý do để về nhà. Nó biết ngoài gia đình ra thì tôi vẫn còn nó.

- Nhớ nói hết với Sam nha Phong! - Hân nói lời cuối cùng với tôi trước khi cánh cửa tàu chính thức đóng lại và tôi bước vào bên trong.

Từ cửa sổ của toa tàu nơi tôi ngồi, tôi thấy rõ gương mặt trắng trẻo với mái tóc dài bồng bềnh của Hân. Nó liên tục vẫy tay với tôi, cử chỉ khiến cho tôi cảm thấy phần nào rung động. Nhưng rốt cuộc tôi và Hân vẫn chỉ là bạn bè! Tôi biết ở tuổi mình, việc rung động trước một người khác giới là dễ hiểu. Cũng giống như một tán cây khi đứng trước một cơn gió, nó không thể đứng im mãi được. Dù nó biết nó sẽ mãi không thể sở hữu cơn gió đó, nhưng nó vẫn đung đưa, đung đưa, đung đưa đến khi nào rụng xuống khỏi cành!

Hân luôn muốn tôi được hạnh phúc dù nó bị cả trăm người từ chối. Ngoài tôi và người yêu cũ của nó ra, nó không nắm tay, không khoác vai thêm một đứa con trai nào khác cả! Điều đó khiến cho tôi thấy dằn vặt nhiều lúc, nhưng tôi cũng tự nhủ bản thân mình rằng mình cũng như vậy với Hân dù cho người tôi thích là Sam và trước giờ tôi cũng chưa yêu bất kì một ai cả!

Tàu quay về thành phố nhanh hơn tôi dự tính. Sau khi xuống tàu, tôi đã lên xe bus để về lại nhà anh Trương. Lúc này mới đang là buổi chiều, anh Trương vẫn chưa về. Còn Sam thì đang cặm cụi gì đó trong vườn trông có vẻ khá chăm chú.

- Sam! - Tôi hớn hở gọi tên Sam ngay khi vừa bước chân vào bên trong sân nhà mình.

- Phong!

Sam đáp lại tôi với một sự vui mừng tương tự. Tôi không biết đó là dấu hiệu của việc nó cũng thích tôi như lời Hân nói hay chỉ là một cử chỉ xã giao như thường ngày.

- Hôm qua công an đã đến nhà tui làm việc! - Sam nói.

- Hả?

Tôi không tin vào tai mình khi nghe Sam nói rằng có công an tới nhà nó để làm việc. Ngay sau đó, nó đã kể hết cho tôi mọi chuyện. Thì ra họ đến là để điều tra về vụ việc chị Hường yểm bùa khiến cho bố mẹ anh Trương mất năm đó. Khả năng cao là vì hôm trước tôi lên trình báo với họ những tội ác của chị Hường, đâm ra hôm nay họ mới tới để tiến hành điều tra.

- Những người đó bảo tui tìm một nơi khác an toàn hơn để ở trong những ngày điều tra. Nhưng nếu bây giờ tui mà về nhà bố mẹ tui thì..

Giọng nói của Sam rưng rưng như sắp khóc. Có lẽ nó sợ chị Hường sẽ tìm cách đe dọa nó dù nó ở đây hay về nhà. Mà cũng phải, chị ta hoàn toàn có thể nghi ngờ rằng chính nó là người đã báo công an. Chị ta có thể không nghĩ chính tôi đã làm chuyện đó!

- Bạn yên tâm đi, đến nước này tôi không nghĩ chị ta lại dám làm gì tổn thương đến bạn và gia đình bạn đâu! Nếu có thì tội của chị ta càng sẽ nặng thêm mà thôi!

Tôi an ủi Sam nhưng phần nào cũng là an ủi chính mình. Tôi sống ở ngay cạnh nhà chị Hường, lại là người đi trình báo lên công an những tội ác chị ta đã gây ra, nếu có một điều không may nào đó xảy đến, chính tôi mới là người chịu thiệt thòi đầu tiên chứ không phải Sam!

Nhưng Sam không chịu tin những lời an ủi của tôi. Nó vẫn không thôi khóc. Thử sống cùng nhà với một kẻ phạm tội và bị công an tìm tới nhà mà xem, tôi nghĩ sẽ không ai chịu đựng nổi áp lực! Nhưng nhờ chính những áp lực đó ngày hôm nay mà Sam mới đưa ra một lời đề nghị mà trước giờ đến tôi cũng chưa dám tưởng tượng ra:

- Hay là Sam sang ở cùng Phong và anh Trương nhé?

Tôi giật mình vì bất ngờ và vì không tin vào tai mình. Có thể dễ tin hơn nếu người đứng trước tôi là chị Hương. Nhưng đó lại là Sam. Và ngay chính lúc này, Sam đang tựa đầu vào ngực tôi như lúc ở trong ống cống khi hai đứa tôi trốn khỏi đám người du côn. Tim tôi đập mạnh hơn bao giờ hết. Sam đang khóc trên ngực tôi, dịu dàng như một chú mèo con nằm lì trên ngực chủ. Tôi đã nắm lấy được cái đuôi của tình yêu, tưởng như chỉ cần một lời nói nữa là mọi thứ sẽ xong xuôi, mọi tương tư sẽ tan biến và thay vào đó là thứ tình cảm lứa đôi tuyệt đẹp.

Nhưng tôi không bộc lộ cảm xúc gì và cũng không trả lời bất cứ một câu gì. Tôi đã yếu đuối! Sự ngu ngốc của tôi để dẫn tới một kết quả là Sam đã ngưng khóc và thôi không dựa vào ngực tôi nữa. Nó nói một câu không rõ là đang vui hay đang buồn:

- Đừng nghĩ gì nhiều về yêu cầu đó, tui chỉ hỏi chơi thôi! Xin lỗi cậu nhiều!

Sam quay người đi vào trong nhà. Lúc này, tôi vẫn không nói gì. Tôi không biết nói làm sao cho phải đạo! Tôi rất muốn Sam ở chung nhà với mình nhưng lại sợ nói ra lời đồng ý. Tôi rất muốn thổ lộ với Sam một lần nữa nhưng lại sợ bị từ chối và đánh mất mối quan hệ tốt đẹp giữa cả hai. Tôi rất muốn Sam tựa đầu vào ngực mình thật lâu nhưng tiếc là nó không như vậy. Rốt cuộc, tôi đã hoàn toàn đánh mất Sam trong cuộc đời mình!
 
Chỉnh sửa cuối:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 56

Đó là lần đầu tiên mà tôi không đem chuyện của tôi và Sam kể cho Lâm và Việt Anh nghe. Tôi nghĩ không cần thiết phải "báo cáo" với hai đứa nó về việc đấy. Mặt khác, tôi sợ sẽ bị rủa là một kẻ ngốc nghếch, thất bại trong tình yêu khi vừa không dám thổ lộ lại vừa để mất một cơ hội số dách.

- Này, hôm qua tao vừa xin được chữ kí của Chi Mai đó! Trời ơi sướng muốn chết đi được!

Mới vào lớp, Việt Anh đã sung sướng khoe với tôi.

- Chúc mừng mày!

- Mừng rỡ cái khỉ gì! - Tự nhiên Lâm ở đâu xen vào. - Xin chữ kí hoa khôi trường mà làm như xin chữ kí của hoa hậu Việt Nam không bằng!

Lâm lại cà khịa Việt Anh như bao ngày. Cho đến lúc đấy, vẫn chưa đứa nào biết chuyện của tôi.

- Này, tuần sau là hết năm nhất rồi, mày cũng nên về làm lành với bố mẹ mày đi chứ! - Đột nhiên Lâm chuyển chủ đề sang tôi. Cũng may nó chỉ hỏi về gia đình tôi chứ không hỏi về Sam.

- À.. ờ.. hôm qua tao về rồi!

- Cái gì?

Cả Lâm và Việt Anh đều không tin nổi vào lời nói của tôi. Chắc bọn nó không nghĩ tôi có thể thay đổi quyết định và làm lành với bố nhanh đến như thế.

- Thế bố mày có tha thứ cho mày không?

Nhớ đến ánh mắt của bố tôi lúc tôi nói lời xin lỗi và tạm biệt ông, tôi lặng người đi một lúc. Và rồi tôi nhìn thẳng vào mắt Lâm để trả lời:

- Có!

Cả hai đứa nó đều vui mừng khôn siết. Chúng không biết rằng tôi đã không nhận được bất kì phản hồi nào từ bố. Tất cả vẫn chỉ là sự lạnh nhạt, lạnh nhạt!

Tôi biết cả Lâm và Việt Anh đều mong tôi sẽ giữ hòa khí với gia đình. Có lẽ, hai đứa nó còn mong chờ điều đó hơn cả tôi. Nhưng tính bố tôi lâu nay vẫn như vậy. Số lần Lâm và Việt Anh đến chơi nhà quá ít để biết được rằng ông nghiêm khắc như thế nào. Tôi nghĩ chỉ cần cho những người bạn của mình biết rằng mình với gia đình vẫn ổn. Dù gì thì Lâm và Việt Anh có thể liên lạc với Hân nhưng Hân đứng về phe tôi nên không có chuyện nó đi kể sự thật với hai đứa nó.

Tuần sau, chúng tôi chính thức kết thúc năm học đầu tiên tại ngôi trường đại học và chuẩn bị cho một tuần thi. Tôi không có nhiều thời gian lên phòng đoàn nữa. Thay vào đó, tôi muốn tập trung cao độ cho kì thi quan trọng này. Nhưng chính vì càng không đến đó nữa nên tôi mới càng nhớ! Bình thường tan học, tôi hay đi từ khu B thẳng sang hành lang khu C để tới phòng đoàn. Nay phải đi thẳng từ khu B ra cổng phụ gây cho tôi cảm giác lạ lẫm khó tả..

* * *Cảm giác đó đi theo tôi từ trường cho tới khi lên xe bus rồi về nhà. Không sao kể siết sự hụt hẫng!

- Phong!

Có ai đó đang gọi tôi từ phía xa. Tôi đang không kịp để ý tiếng gọi đó cất ra từ hướng nào thì một bóng người đã lao đến ôm lấy tôi đầy bất ngờ. Lúc đó tôi đang đứng ở trước cổng nhà.

- Chị xin lỗi em nhiều lắm!

Tôi cúi xuống nhìn bóng người nhỏ bé đang ôm chầm lấy tôi. Đó là chị Hương. Không hiểu vì một lý do gì mà chị ta đến tận đây, xin lỗi, lại còn ôm lấy tôi như thể chị ta đã quen với việc đấy từ lâu rồi.

- Em xin chị đấy! Buông em ra đi! - Tôi kêu lên bất lực, không quá to để âm thanh không lọt vào nhà Sam.

Mới tháng trước, chị Hương đã giận dỗi tôi lúc hai người đang ngồi nói chuyện trong quán café. Sau đó, chị ta đã tự ý bỏ về. Thật lạ khi hôm nay chị ta quay lại đây và nói lời xin lỗi với tôi, một lời nói mà tôi không hề mong chờ và cũng không cần tới.

- Chị xin lỗi em thật lòng mà! Lúc đó chị đã để cái tôi đánh mất đi bản thân mình!

Tôi không trách chị Hương sau hôm đó. Tôi cũng không cần chị ta đến mức muốn níu giữ mối quan hệ không rõ ràng này. Đối với chị ta, tôi là một người vô cùng cần thiết; nhưng đối với tôi, chị ta có cũng được, không có cũng chẳng sao! Nhưng ngay cả bản thân tôi cũng không hiểu tại sao trên đời này lại tồn tại con người thay đổi tính cách nhanh chóng đến như thế. Chị ta có thể phát hiện ra giới tính thật của tôi, không chơi với tôi một thời gian rồi lại quay trở lại gặp tôi, rồi lại giận tôi và lại không chơi với tôi một thời gian, cuối cùng lại xuất hiện như bây giờ. Thật là khó hiểu và thật là khó tin!

Sau năm phút đứng ôm tôi ở trước cổng nhà, chị Hương vẫn không buông tha cho tôi. Vô tình thay, đúng lúc đó thì Sam bước ra sân vườn và nhìn thấy chúng tôi qua giậu hàng rào. Tôi vội thì thầm ra dấu cho chị Hương. Chị ta cũng biết điều, ngay lập tức buông tôi ra và quay mặt đi chỗ khác.

Thế là mọi chuyện cũng đến hồi tan tành. Sam đã nhìn thấy tôi ôm chị Hương, một cảm giác khó nuốt trôi vào trong cổ họng! Tôi đứng đực ra đó, bất động hơn cả khi vô tình làm rớt rác ra giày của anh Khoa. Tôi không biết phải nói gì. Tôi cũng không dám nhìn mặt Sam lúc đó. Hình như sau khi biết mình là người chen ngang vào câu chuyện xong, nó đã lập tức quay vào ngay trong nhà. Mặt tôi đỏ ửng và mắt tôi long xòng xọc lên. Tôi đã mở khóa vào nhà, mặc kệ chị Hương đứng bơ vơ ngoài cổng.
 
Chỉnh sửa cuối:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 57

Rất nhiều những hi vọng được đặt ra nhưng rốt cuộc lại chẳng còn hi vọng nào! Từ hôm nhìn thấy tôi và chị Hương ôm nhau, Sam không một lần nào xuất hiện trước mặt tôi nữa. Kể cả tuần chúng tôi được nghỉ để ôn thi, bóng dáng Sam cũng gần như biến mất khỏi sân vườn trước nhà. Tôi nghĩ và tin chắc là Sam muốn tránh xa khỏi tôi để tôi được thoải mái với "người tình bị hiểu nhầm" kia.

Chị Hương, sau hôm bị tôi giận ra mặt, cũng gần như biến mất khỏi cuộc đời tôi với không một tin nhắn, không một câu tạm biệt. Thật là lạ! Sự liên tục xuất hiện rồi liên tục biến mất của chị ta cứ như kiểu chị ta là người của trời được cử xuống để thử lòng tôi.

- Cho hỏi anh tên là Lê Văn Trương có phải không?

- Dạ không, em là em họ của anh Trương, đây là nhà của anh ấy!

- Chúng tôi được lệnh tới để điều tra về một vụ án có liên quan tới gia đình của anh Trương. Mong anh hãy hợp tác với chúng tôi!

Hôm đó tôi đang tưới cây ở trong vườn thì có một đám người mặc đồ công an tới trước cổng hỏi. Anh Trương thì đi vắng, tôi thì chưa chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống này. Nhưng cũng chính tôi là người đã tố cáo chị Hường, nên việc của tôi bây giờ là làm tròn trách nhiệm trong vụ việc để nó sớm được kết thúc êm đẹp!

Sau tầm ba mươi phút làm việc với công an, vì anh Trương không có nhà ngay bây giờ nên họ đành phải kết thúc sớm cuộc nói chuyện. Lúc họ ra khỏi cổng, bất ngờ thay, Sam ở sau hàng rào bỗng xuất hiện như thể nó vừa nghe lén cuộc trò chuyện đó của tôi và các anh công an. Nó vội hỏi tôi:

- Mọi chuyện sao rồi?

- Họ chỉ đến xác minh những bằng chứng có liên quan đến anh Trương và chị Hường trước khi đi đến kết luận. Nhưng tôi nghĩ chắc họ vẫn cần phải phỏng vấn anh Trương nữa!

- Ghê thật đấy! Không biết sao họ lại biết bí mật của chị ta nữa! - Sam thốt lên một câu.

Đứng ở bên cạnh Sam, tôi không dám khai thật cho nó biết rằng người báo công an chính là tôi. Tôi chưa biết liệu chị Hường có ở nhà hay không, nhỡ mà chị ta nghe thấy thì số tôi đến tận! Nhưng có một điều làm tôi an tâm hơn sau mấy ngày qua là việc Sam vẫn xuất hiện và nói chuyện với tôi như bình thường. Nó không hề tránh né tôi vì chuyện của tôi với chị Hương. Trái lại, tôi còn cảm thấy nó thân mật với tôi nhiều hơn trước.

- Này Sam!

Bỗng nhiên, tôi quay sang gọi nó.

- Hả?

- Bạn không giận tôi chứ?

- Giận? - Mặt nó thoáng hoảng hốt. - Nhưng giận chuyện gì?

Tôi định nói về chuyện của tôi và chị Hương nhưng lại thôi. Tôi nghĩ chả việc gì mà nó phải giận tôi vì tôi chưa thuộc về nó, nó cũng đâu có thuộc về tôi! Khi hai người chưa thuộc về nhau thì chẳng việc gì phải giận nhau vì người này ôm một người khác cả!

- À, về chuyện với chị Hương á? - Thấy tôi im lặng không nói gì, Sam đoán ngay.

Vô tình, những gì Sam đoán và tên của chị Hương nữa, tôi không hiểu sao nó có thể biết được những điều đó. Tôi hơi kinh ngạc nên chẳng dám xác nhận lấy một lời, may mà Sam đã giải thích luôn:

- Tui biết chị Hương từ hôm đi xem lễ hội âm nhạc ở trường cậu rồi! Chị ấy cũng đã đến đây mấy lần, hai chị em nói chuyện trên trời dưới đất đủ kiểu. Chị ấy còn kể cho tui cả vụ cậu viết cậu yêu tui ở trong sách trong thư viện trường nữa..

Nghe đến đó, tai tôi bỗng như ù đi. Việc chị Hương đã đến đây và nói chuyện với Sam vài lần cũng không đủ làm cho tôi "sốc" bằng việc chị ta khai vụ tôi viết nhăng viết cuội dòng chữ kia ở trong sách. Tôi muốn khóc quá chừng, không phải vì Sam đã nhận ra điều đó mà là vì những điều tôi không bao giờ muốn nói ra lại bị khui ngay trước mặt mình bởi chính miệng của người mà mình thích.

Chị Hương dường như đem đến cho tôi tất cả nhưng cũng lấy đi của tôi tất cả. Những kiến thức mà chị ta trao tôi, có lẽ phải trả bằng những danh dự mà tôi mất đi trong giây phút này. Rồi Sam có nhìn mặt tôi nữa hay không? Rồi những bí mật chị ta tiết lộ cho Sam có lấy lại được nữa hay không? Tôi có được Sam cảm thông hay không vì hành động trẻ con đó?

- Chị ấy đã nói với tui rằng cái ôm dành cho cậu chỉ là một phép thử thôi! Nếu cậu thích chị ấy, cậu sẽ không cảm thấy khó chịu và muốn đẩy chị ấy ra ngay lập tức!

Tôi không biết lúc đó tôi nghĩ thế nào. Đối với tôi, đó là một cảm giác gây khó chịu. Tôi đã cố đẩy chị ta ra nhưng không được. Chị ta cứ bám chặt lấy tôi. Đó là phép thử như lời Sam nói thật hay rõ ràng là chị ta muốn thể hiện rằng chị ta thích tôi cho Sam biết?

Nhưng dù gì, việc chị Hương biết tôi thích Sam và kể cho Sam nghe về dòng chữ trong sách cũng chứng tỏ chị ta đang muốn tốt cho tôi hơn là cho cái hạnh phúc tưởng chừng vô vọng của tôi và chị ta. À, hay là chị ta làm vậy cốt để cho tôi có cơ hội tỏ tình với Sam nhưng không cần phải.. tỏ tình?
 
Chỉnh sửa cuối:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 58

Người ta nói con gái là "loài" khó hiểu nhất trên hành tinh kể cũng không sai! Mặc dù Sam cũng đã biết tôi thích nó, thậm chí chính nó còn tự xác nhận điều đó trước mặt tôi thông qua dòng chữ ở trong sách kia nhưng nó lại không hề đưa ra câu trả lời ngay về việc nó có thích tôi lại hay không. Nó cứ mập mờ, mập mờ khiến cho tôi cách nào tìm ra lời giải.

- Con gái thường không đồng ý thẳng thừng mà sẽ thay thế bằng hành động để thể hiện rằng mình cũng thích con trai. - Hân đã từng nói với tôi.

Nhưng ngay đến cả hành động, ngoài lần Sam dựa vào ngực tôi để khóc ra, chưa có thêm bất kì lần nào nó thể hiện hành động nào vượt qua mức tình bạn của cả hai đứa cả! Kể cả khi đi chơi với nhau, nó cũng không làm bất cứ hành động nào quá thân mật. Tất nhiên là tôi cũng không làm ngược lại như thế với nó!

- Nay sao chị Hường lại cho cậu đi chơi thoải mái vậy?

- Mấy ngày nay chị ấy bận lên công an phường giải trình rồi, vả lại cũng không kiểm soát tui chặt như hồi trước nữa!

Khi nói câu đó, tôi nhận thấy trong ánh mắt Sam ẩn chứa những sự rạng rỡ hơn hẳn so với trước kia. Bao lo sợ của nó dường như tan biến hết, nhường chỗ cho những niềm vui cập bến.

- Vậy.. chị ta có kiếm tiền nuôi bạn nữa hay không? - Tôi ngập ngừng hỏi.

- Có chứ! Chị ấy vẫn đi làm bình thường, vẫn mua đồ ăn, đồ dùng hằng ngày cho tui. Chỉ có điều.. bây giờ tui không biết chị ấy có quý mình như ngày xưa không nữa!

Nói đoạn, Sam chợt xị mặt xuống. Tôi tự trách thầm bản thân thật ngu ngốc khi đã vô tình phá vỡ đi tâm trạng vui vẻ của Sam ngay lúc hai đứa đang đi chơi. Và chính tôi cũng chợt buồn ngang sau câu nói đó của nó. Tôi biết ở trên đời này kẻ ác sẽ phải nhận quả báo còn người tốt sẽ đến lúc có được công bằng nhưng vẫn thấy tội thay Sam nếu nó không còn được ở bên người chị nuôi dù độc ác kia nữa. Rồi liệu nó sẽ ở với ai? Gia đình nó có đủ chi phí để tiếp tục nuôi nấng nó cho tới năm cuối đại học được hay không?

Cũng chính vì cảm thấy bứt rứt về chuyện đó nên cảm giác tội lỗi trong tôi lại dâng trào. Giá như mình cứ để bưng bít hết mọi chuyện. Giá như mình đừng tố với công an mọi tội lỗi của chị Hường. Giá như khi ấy mình bớt nóng nảy và chấp nhận sống yên ổn bên cạnh nhà của người mà mình không ưa.. thì có lẽ Sam đã có thể ở gần tôi thêm được lâu thật lâu nữa!

Nhưng tất cả không phải vì tôi lo cho chị Hường, cho bản thân tôi hay cho anh Trương. Tôi thương Sam, vừa muốn Sam được sống yên ổn, lại vừa muốn nó được hạnh phúc. Nếu nó được an toàn thực sự nhưng quay trở về cuộc sống nghèo khổ, cái ăn cái mặc còn không đủ thì thà sống với một kẻ sát nhân còn tốt hơn!

- Nhưng Phong cứ yên tâm đi, Sam sẽ không sao đâu! Dù có thể mai sau không được sống cùng chị Hường nữa nhưng chắc là gia đình tui sẽ đủ tiền nuôi tui thôi! Chỉ cần bớt đi những khoản phí không cần thiết là được! - Dường như đọc được suy nghĩ trong đầu tôi, Sam vội nói.

Tôi thì không phải lo cho Sam đến nỗi sợ nó không biết phải làm gì với cuộc sống hiện tại của mình. Nó đã 19 tuổi, hoàn toàn có thể làm chủ được bản thân mình và cuộc sống của nó. Nhưng cái tôi lo rất đỗi mơ hồ. Dường như khi đã quá thích một người rồi, bản thân bất kì ai cũng luôn muốn người kia được hạnh phúc thực sự. Nỗi lo về cuộc sống cá nhân của người kia đến từ sự thương cảm trong tình yêu, thứ mà thậm chí còn cao rộng hơn cả mức yêu thông thường. Tôi không biết mình đã đạt được điều đó hay chưa, nhưng tôi vừa muốn có được Sam một cách ích kỉ, vừa muốn nó có được hạnh phúc theo kiểu như là không còn bất kì điều gì bận tâm ở trong đời nữa!

Còn Sam, tôi không rõ nó muốn có tôi hay là không. Nó chưa bao giờ khẳng định chắc nịch điều đó. Nó đẩy tôi vào mê cung trái tim nó và bắt tôi tìm lối ra. Ngày mà tôi vẫn chưa ra được khỏi mê cung đó là ngày mà tôi sẽ phải dày vò bản thân với những suy nghĩ kiểu như "Sam không thích mày đâu, đừng ảo tưởng nữa!", "Nếu nó thích thì nó đã nói từ đầu rồi!", "Ai lại đi thích hàng xóm bao giờ, kì chết!"..

- Sam này!

- Sao?

- Bạn.. ch.. ch.. chưa có một mối tình nào hả?

Đó là lần đầu tiên tôi dám mạnh dạn hỏi Sam về chuyện yêu đương.

- Chưa! Thì sao?

- À.. à.. ờ.. tôi chỉ hỏi vậy thôi!

Vừa nói dứt câu, ngay lập tức tôi phải bứt lấy vài cọng lông tay mình để tự trừng phạt bản thân đã để mất cơ hội một lần nữa. Lúc ấy, thực ra tôi định nói tiếp là "Tôi cũng vậy" nhưng lại thôi. Tôi thừa biết nếu nó đủ tinh tế, không cần tôi nói ra thì nó cũng đoán ngay được tôi vẫn chưa có bất kì mối tình nào. Vậy nên tôi tự kết thúc câu chuyện của chính mình bằng một câu nói nhạt toẹt đi ngược lại với những ý định của bản thân.

Tôi đeo túi xách lên vai, đứng phắt dậy và hướng mắt về phía cửa ra của khu vui chơi. Sau khi thở dài một cái thật mạnh cốt để cho Sam để ý, tôi không thèm quay sang nhìn nó mà nói:

- Thôi, có lẽ tôi phải về trước đây!

Hai đứa tôi cùng đi xe bus đến đây. Nhưng tôi nghĩ Sam vẫn muốn tham quan thêm một vài chỗ nữa nên đã tự động xin về trước để nó được thoải mái. Nói rồi, tôi rảo chân bước đi. Tôi muốn về nhà thật nhanh để sớm kết thúc chuỗi ngày buồn chán này!

Tuy nhiên, khi vừa ra đến bến xe bus, bất giác tôi thấy một bóng đen nhỏ bé chạy đến đứng cạnh mình. Cứ tưởng là tôi nhìn nhầm, nhưng khi quay lại nhìn kĩ một lần nữa thì đó đúng là Sam thật! Nó nở một nụ cười tươi rói nhìn tôi:

- Đã đi chung đến đây thì phải về chung chứ!
 
Chỉnh sửa cuối:
3,315 ❤︎ Bài viết: 440 Tìm chủ đề
Phần 1- Chương 59

Anh Trương kể với tôi về việc anh đã tường thuật lại chi tiết vụ việc chị Hường yểm bùa khiến bố mẹ anh mất cho công an nghe trong bữa cơm tối hôm đó. Đấy là lúc tôi đang đi chơi với Sam, không hề biết gì về việc có công an đến nhà mình điều tra lần nữa.

- Họ còn làm gắt gao không anh?

- Không! Họ chỉ hỏi một cách nhẹ nhàng để lấy chứng cứ xác minh vụ việc. Anh cũng đã nói nhẹ tội nhất có thể cho "cô ta" rồi!

Nghe anh Trương nói, tôi không nghĩ anh lại là gia đình của nạn nhân vụ giết người bằng bùa chú đó. Anh vẫn sử dụng giọng nói hiền lành thường ngày, không hề gắt gỏng lên khi nhắc về chị Hường. Điều đó làm cho tôi càng khâm phục anh hơn.

Chỉ hai ngày sau khi lấy lời khai từ anh Trương, rất nhanh chóng công an đã có mặt tại nhà chị Hường để khám nghiệm hiện trường và lấy lời khai cuối cùng trước khi đưa chị ta ra xét xử. Sáng hôm đó, tôi thấy gương mặt Sam rạng rỡ lắm. Nó sắp được thoát khỏi cái nơi "tù ngục" này và sống một cuộc sống tự do như điều tôi hằng mong muốn dành cho nó. Nó ngó qua hàng rào gọi tên tôi với thái độ nhẹ nhàng, khác hẳn với lần đầu gặp.

Tôi ôm chiếc lồng có Mas sang phía hàng rào cho Sam chơi với nó. Thấy Mas, Sam như được sống lại. Nó ôm con vật bé nhỏ vào lòng như chưa bao giờ được thấy, liên tục thốt lên "Dễ thương quá!". Điều đó làm cho tôi cũng cảm thấy vui lây. Tôi không còn ngại ngần mà nhìn thẳng vào mắt Sam như thể bị thôi miên ở trong đó một lần nữa. Nó không để ý tôi, chỉ trao những cử chỉ âu yếm dành cho thú cưng mà mình tin tưởng gửi gắm cho "anh bạn hàng xóm". Nó âu yếm Mas như thể sắp phải xa Mas mãi mãi..

- Từ nay.. Sam có thể toàn quyền nuôi Mas được rồi! - Tôi cố chặn lại tiếng thở dài mà nói.

- Không! Phong phải chăm Mas! Phong vẫn là người chăm sóc Mas bấy lâu nay mà! - Sam chống chế.

- Nhưng Sam mới là chủ của nó!

Sam nhìn tôi. Ánh mắt nó không biết đang diễn tả cảm xúc gì, nhưng tôi đoán đó là ánh mắt của một người sắp phải rời đi thật xa.

- Gia đình tui sẽ phải chuyển đến Úc để sống. Họ hàng, người thân của tui đều ở bên đó hết, ở đó sẽ có người chu cấp cho tiền học và sinh hoạt phí của tui. Tui sẽ học ở một trường cấp ba bên đó, rồi thi lại vào đại học ở đó. Nhờ cậu chăm sóc cho Mas, coi như nó là vật kết nối giữa tui với cậu! Ở bên Úc tiền thức ăn và đồ dùng cho động vật rất đắt đỏ, tui sợ sẽ không nuôi nổi Mas!

Tôi không thể tin vào tai mình khi vừa rồi mới chứng kiến gương mặt rạng rỡ của Sam, vậy mà bây giờ đã nghe một tin dữ từ nó! Có thể nó nghĩ đó là một điều đáng mừng khi bản thân không còn phải sống trong căn nhà nhiều sự gò bó mà thay vào đó là một nơi hoàn toàn mới, nơi có thể sẽ thay đổi hoàn toàn số phận của nó bây giờ. Nó sẽ trở thành một cô lưu học sinh Việt kiều, có cuộc sống đàng hoàng bên đó, có nhà, có xe ô tô, có sự thành đạt.. Nó sẽ không còn phải chịu những cái nhìn không tốt mà người khác dành cho mình, không còn phải trở thành "chuột bạch" để người khác thí nghiệm lên, không còn phải đau khổ khi nhìn người mình thích bước chân ra khỏi cửa nhà mà không hề quay lại, hoàn toàn không!

Tôi đành lòng để Mas lại để nuôi. Khuôn mặt tôi không giấu khỏi nỗi buồn, các cơ cứ giật giật kiểu muốn khóc mà không khóc được. Tôi biết Sam muốn tốt cho cả nó, tôi và Mas nên mới nghe theo quyết định của gia đình. Nếu nó không sang đó, nó sẽ phải sống cuộc sống thiếu thốn ở đây. Mà nó mới 19 tuổi, còn cả một tương lai dài ở phía trước nữa. Bên đó sẽ đáp ứng cho nó mọi thứ có thể đến suốt đời. Còn tôi, tôi chỉ có thể trao nó thứ tình cảm không rõ ràng, không cụ thể. Suy cho cùng, tôi chỉ là anh hàng xóm gắn bó gần một năm cùng Sam, chưa kịp thổ lộ với Sam hết thứ tình cảm giấu kín trong con người mình thì đã phải nhìn nó đi mất đầy nuối tiếc!

Một tuần sau đó, Sam nhắn tin cho tôi và nói rằng chị Hường đã bị tuyên án 20 năm tù vì tội lợi dụng nghề nghiệp để giết người. Nó và anh Trương đều có mặt trong buổi xét xử đó, nhưng anh Trương không hề nói với tôi một câu nào. Căn nhà nó đang ở cùng với chị Hường sẽ bị niêm phong trong 24 giờ tới, nên nó không còn nhiều thời gian để ở nữa! Nó sẽ phải chuyển đồ đi trước khi công an tới, một khoảng thời gian rất đỗi ngắn ngủi và cũng rất đỗi đau thương!

May mắn là Sam đang trong kì nghỉ hè nên nó dễ dàng làm giấy xin thôi học ở trường và làm thủ tục để chuẩn bị qua Úc. Nó bảo việc đó cần nhiều thời gian, nên tạm thời vẫn ở nhà bố mẹ bên này. Khi nào bay nó sẽ báo cho tôi biết.

Lúc này tôi đang ngồi "cày" lại con game trên máy chơi game cũ của anh Trương. Trời mùa hè nóng nực và thiếu xúc cảm. Tôi đưa mắt nhìn qua bên sân nhà Sam khi lại để thua một ván game nữa. Trong sân vườn không có gì ngoài nắng. Mọi cây cối đã được chuyển đi đâu đó, chỉ còn lại những giậu cây leo vắt giữa hai nhà. Sự trống vắng khiến cho tôi thêm phần buồn bã. Tôi bỏ máy chơi game xuống, ngó vào cửa nhà xem Sam đã đi hay chưa. Nhưng nó chưa đi! Cửa vẫn còn khóa trong và giày nó vẫn để ngoài hiên. Chắc nó đang ở trong nhà chuẩn bị đồ đạc.

Tôi bấm chuông cửa nhà Sam. Đã từ rất lâu rồi tôi mới bấm vào chiếc chuông này. Đó là cách duy nhất để gọi người trong nhà ra khi họ không có trong vườn. Thật may, Sam đã đi ra thật nhanh chóng. Nó mặc một chiếc quần jeans dài, hình như đã chuẩn bị sẵn sàng để rời khỏi đây!

- Phong sang đây có chuyện gì vậy? - Sam vừa mở cổng vừa hỏi.

Trong một thoáng bất chợt, tôi bước tới ôm chầm lấy Sam. Bất cứ ai nếu chứng kiến cũng sẽ thấy đó không phải một cái ôm bình thường. Đó là một cái ôm của tình yêu!

Tôi không nhìn được ra sau nên không thấy biểu cảm của Sam khi đó, nhưng tôi chắc nó đang bối rối đến đỏ mặt. Bởi vì ngay sau đó, nó như nấc lên vài tiếng:

- Ph.. Ph.. Phong..

- Sam sắp phải đi rồi, tôi cũng không giấu giếm làm gì nữa! Tôi đã nói tôi thích Sam từ lâu rồi, nhưng Sam không chịu hiểu và cứ lờ tôi đi. Ngay cả khi Sam biết tôi viết tôi yêu Sam lên sách cũng vậy, rồi sau đó thì sao? Sam có đáp lại tình cảm của tôi hay không?

Sam không nói gì thêm mà cứ thế để cho tôi ôm thật lâu. Mãi mấy phút sau, nó mới lên tiếng:

- Thực ra lúc đầu tui không thích cậu, nhưng khi nhận ra những tình cảm cậu dành cho tui thì tui đã có một chút rung động, nhưng tui không cho phép mình đáp lại tình cảm ấy ngay được! Tui cần thời gian, và cần việc chị Hường không ở đây nữa! Chị ấy chính là người đã ngăn cản chúng ta đến với nhau, chắc cậu cũng biết mà!

Tôi buông người Sam ra. Không ngờ, lúc đó trái tim tôi mách bảo tôi phải làm như những gì nó muốn mặc kệ Sam vừa nói gì. Tôi đã khuỵu gối xuống và hôn Sam một cái thật sâu!
 
Chỉnh sửa cuối:
Chia sẻ bài viết
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back