Sua87264

Bàn phím, bút chì màu, thế giới và Em
695 ❤︎ Bài viết: 73 Tìm chủ đề
2862 7
Sau này, tôi tự hỏi mình có giận bạn không, câu trả lời cuối cùng là không dù thực lòng tôi thấy mình thương tổn. Bởi những ngày có bạn xuất hiện, tôi đã vui với những rung động rất thật. Tôi vui vì mình nhận ra bạn, vui vì bạn nhận ra Trà. Dù hạnh phúc trong cuộc đời này mong manh đến nỗi, có hai người họ nắm tay nhau rồi, tôi thấy mùa hè mất đi hẳn màu xanh, chỉ còn lại những vạt nắng gay gắt, bỏng rát cháy da cháy thịt..

(Trích "Tháng năm của sơn trà" - Dương An)
 
695 ❤︎ Bài viết: 73 Tìm chủ đề
Đã nói rồi, tôi từ chối nghe chuyện đổ vỡ nên đừng kể nữa, có vui vẻ gì mà kể hoài. Tôi đã giấu chuyện cổ Andersen dưới gầm giường, trong 1 cái thùng giấy quấn mấy lớp băng keo. Chuyện con người xấu xa đến độ nghe xong đọc lại chuyện cổ tích chỉ còn thấy buồn cười. Mà tôi thì không thích đọc truyện cười..

(Trích "Nơi nỗi buồn dừng lại" - T Phan)
 
695 ❤︎ Bài viết: 73 Tìm chủ đề
Nhìn sự dịu dàng mà T dành cho cô ấy lúc 2 người họ bước vào, nhìn T cười với cô ấy, nói đùa với cô ấy, tôi mới biết không phải T lạnh lùng ít nói, không phải T dứt khoát đến đau lòng, mà tất cả chỉ là vì tôi không phải người khiến sự dịu dàng trong cậu ấy nảy chồi mà thôi. Khi trưởng thành rồi, tôi lại thầm cảm ơn sự dứt khoát của cậu ấy đối với tình cảm mà cậu ấy không thể đáp lại. Sự dứt khoát khiến tôi không thể trách được ấy, có lẽ chính là để sau này tôi có thể gặp được một người dành cho riêng tôi, một người mà chỉ cần nhìn thấy tôi, ánh mắt họ cũng sẽ trở nên dịu dàng..

(Trích "Sao hôm một mình" - Dương An)
 
695 ❤︎ Bài viết: 73 Tìm chủ đề
Thiết nghĩ, phải chăng con người mới là giống loài đau khổ nhất thế gian. Vì rồi ai cũng có nhiều con đường để đi, nhưng chỉ có 1 cuộc đời để sống. Ta biết đi đường nào mới lại trùng phùng, khi cuộc đời dài ngắn có bao lâu. Ta biết đi đâu mới có được hạnh phúc sau cùng..

(Trích "Dưới cây hoa trà" - Hằng Trần)
 
695 ❤︎ Bài viết: 73 Tìm chủ đề
"Anh sẽ chú ý em suốt. Ngay cả khi em không làm gì, thì em cũng phải ở trong tầm mắt của anh! Vì anh thích em ghê lắm, Thích mọi trò em làm. Thích cách em nhìn anh, chạm nhẹ vào khuỷu tay anh.. Vì lúc nào anh cũng thương yêu em.."

(Trích "Máu hiếm" - Phan Hồn Nhiên)
 
695 ❤︎ Bài viết: 73 Tìm chủ đề
Bọn mình biết làm gì với nỗi buồn của bọn mình đây?

Ngoài những ngón tay gầy sự hư hao cứ thế đan đầy

Ngoài tuổi trẻ đang dần oải mục khô như 1 nhánh cây

Bọn mình đã bất lực nhìn niềm tin vui gãy rụm từng ngày.

Bọn mình biết làm gì đây với nỗi buồn của bọn mình đây?

Hay cất vào chậu cây rồi mỗi ngày tưới nước thật đầy

Hay phơi khô dưới mặt trời rồi làm mát bằng bóng cây

Tuổi trẻ của bọn mình không nên phí thế này

Vì mấy nổi buồn

Con con!

(Trích truyện gì đó Sứa quên tên rồi - Du Miên)
 
695 ❤︎ Bài viết: 73 Tìm chủ đề
Ừ, tôi vẫn sống như vậy đấy. Giống như không có ngày mai, chỉ sống cho hôm nay thôi. Vậy nên có những lúc, dường như tôi có làm nhiều chuyện chuyện mạo hiểm thì cũng không sợ ngày mai sẽ tới.

Nhưng bây giờ,

Lúc nào tôi cũng mơ về ngày mai.

Mong mỏi, lo lắng, rằng ngày mai sẽ không tới, không thể tiếp tục sống tốt cho hôm nay được.

Ừ, chính là vì em. Nhờ có em mà lần đầu tiên tôi có mơ ước, cũng đã từng được hạnh phúc.

Nhưng giờ tôi phải quay lại rồi. Quay lại lúc làm nhiều chuyện mạo hiểm mà không lo sợ ngày mai sẽ đến..

Một người như tôi thì có gì đáng để em đợi chờ?

(Trích phin Doctor John)
 
695 ❤︎ Bài viết: 73 Tìm chủ đề
Cho em vay một ngày còn nhớ anh, để mai mình xa, kỷ niệm em cũng sẽ chẳng cất giữ thêm. Mình đi qua nhau như một cái duyên lỡ thời, anh chưa từng ôm lòng tiếc, em cũng không biết cách giữ tay.

(Trích "Cho em vay một ngày còn nhớ anh" - Trà sữa cho tâm hồn)
 
695 ❤︎ Bài viết: 73 Tìm chủ đề
Anh vẫn cứ nghĩ mình là một con cá mắc kẹt trong lòng đại dương, khi một ngày anh tỉnh dậy, thật kỳ lạ thấy mình lửng lơ ở khoảng không giữa trần nhà và nền gạch của căn nhà gỗ cũ kỹ này. Một nơi xa lạ, chẳng có chút kết nối gì với phần đời khi trước. Nó khiến anh như kẻ mộng mị. Nhớ nhớ. Rồi quên quên. Không thể thoát ra khỏi nỗi ám ảnh và sự nuối tiếc của chính mình. Anh đã "sống" – phải, hãy cứ để anh tin rằng anh đã "sống" – qua bao lâu thời gian trong căn nhà này, giữa khu rừng phía nam một thị trấn, với nỗi sợ hãi về cái chết của mình. Anh không lập nổi một phiên tòa để tự vấn lương tâm. Và bởi anh tin rằng ngày đó anh hoàn toàn không muốn dùng đến cái chết như một phương kế cuối cùng. Anh muốn quay về. Nhưng không còn đường nữa. Những ngả đường đã bị xóa mờ. Và anh lạc lối. Ở một nơi hoàn toàn xa lạ.

(Trích "Mùa Hạ giữa ngả đại dương" - Thụy)
 
695 ❤︎ Bài viết: 73 Tìm chủ đề
Cho đến một ngày nắng ấm hong khô nụ cười Xanh, cũng là ngày câu chuyện của bọn tôi kết thúc.

Không có nước mắt, nhưng lại rất nhiều đau lòng.

Tôi nói mình không hối hận, cũng không buồn bã. Chỉ là khi tấm lưng buồn của Xanh đã không còn khiến tôi nặng lòng như trước, tôi lại thấy tiếc nuối vô cùng. Bởi rất nhiều năm sau này, tôi mới nhận ra một điều tuổi 17 mình không hề hay biết. Tôi không hề biết, Xanh chắc cũng chẳng thể biết, rằng giữa những cơn mưa tháng năm trắng xóa đất trời ấy, tôi đã đem lòng yêu em nhiều đến vậy..

- Sứa -
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back