Sau khi trở lại Trái Đất, Heny không buồn ăn uống, tinh thần của cô bị đả kích nặng nề khi biết tin Jonh đã chết trong trận chiến với
hành tinh Kepler, người phụ nữ đanh đá hay bắt nạt cô là Rose cũng bị mất tích, sống chết còn chưa rõ. Quân số trở về còn chưa tới hai vạn người, để đưa được họ trở về an toàn, thiếu tướng Andy đã bị thương rất nặng. Hắn vẫn còn đang nằm mê man trong phòng hồi sức. Sau trận chiến này, quân đội Trái Đất bị tổn thất nặng nề.
Mọi ghi chép về trận chiến của Heny đều được lưu trữ lại trong hồ sơ mật. Ở phòng thí nghiệm, Ryan nhận được một nhiệm vụ khẩn cấp từ cấp trên, hắn phải nhanh chóng điều tra rõ nguồn gen của người biến dị đã xuất hiện trong trận chiến. Bọn chúng trước đó có thể là người bình thường nhưng bằng một cách nào đó đã bị biến đổi gen để trở thành loài sinh vật máu lạnh phục vụ cho mục đích
chiến tranh ghê tởm của tiến sĩ Krip. Heny lạnh lùng đi vào phòng thí nghiệm, trước mặt cô là xác chết của một tên biến dị, trên người hắn gắn đầy các thiết bị máy móc hiện đại. Ryan đang ghi lại các thông số hiện lên trên từng thiết bị, nhìn thấy cô đi vào, khuôn mặt hắn trở nên vô cùng nghiêm trọng.
"Thật kinh khủng, tên tiến sĩ đó phát điên thật rồi, hắn ta lại dám thay đổi gen của con người, tôi còn phát hiện bên trong cơ thể của tên biến dị này được tiêm một loại thuốc có tác dụng kích thích thần kinh mãnh liệt. Ông ta quá là độc ác rồi." Ryan dùng tay xoa xoa hai thái dương, hắn như bị sốc nặng với kết quả nghiên cứu được.
Heny không khó để nhận ra được mức độ nghiêm trọng trong từng lời nói của Ryan, cô rét run cả người. Heny không dám nhìn lại thi thể đang nằm trên giường nữa, đó không phải là con người mà là một con quái vật đúng nghĩa. Lòng ngực cô bỗng trào lên một đợt nôn khan, cô lảo đảo, hai bàn tay cô phải bấu chặt vào vách tường mới có thể đứng vững được.
Hôm nay đã là ngày thứ bảy kể từ khi Andy chuyển vào phòng hồi sức. Cuối cùng hắn cũng có thể bình phục và được đưa ra khỏi phòng bệnh. Trong suốt những ngày nằm trong phòng bệnh, trợ lý Heny là người luôn túc trực chăm sóc và làm cơm cho hắn. Từ khi sinh ra đến giờ, đây là lần đầu tiên có một người tình nguyện chăm sóc hắn như vậy. Andy vốn là trẻ mồ côi, từ khi sinh ra hắn được lưu lại trong trại trẻ cho đến năm mười tám tuổi, rồi một ngày Trái Đất bị tấn công bởi đoàn quân robot đến từ hành tinh Kepler, Andy đã viết đơn tự nguyện gia nhập vào quân đội. Trong suốt hai năm chiến đấu cùng đồng đội, Andy luôn xuất sắc hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao phó dù cho nhiệm vụ đó có khó khăn như thế nào, sau đó hắn nhanh chóng nhận được sự tin tưởng của cấp trên và được phong tặng quân hàm sau mỗi đợt hoàn thành nhiệm vụ. Đến năm hai mươi tuổi, Andy đã xuất sắc trở thành thiếu tướng trẻ nhất của quân đội. Một năm sau đó, Trái Đất công khai tuyên chiến với hành tinh Kepler cũng là lúc Andy dẫn dắt đoàn quân mai phục quân địch, đánh lùi toàn bộ robot đến từ hành tinh Kepler. Cuộc sống của Andy gắn liền với chiến tranh, máu lửa nơi xa trường, hắn vì thế mà chưa bao giờ cảm nhận được sự ấm áp từ những con người ở xung quanh.
Sau khi ra khỏi phòng bệnh, Andy nhanh chóng trở về phòng làm việc, hắn muốn ngay lập tức tập trung vào công việc, nếu quân đội không nhanh chóng bổ sung lực lượng thì sẽ mang lại hậu quả khôn lường cho Trái Đất. Ngay bây giờ chỉ cần một đoàn quân Kepler tấn công vào Trái Đất thì nơi đây chắc chắn không thể chống đỡ nổi. Andy bước từng nước chậm rãi đi đến bàn làm việc, đôi mắt sắc bén của hắn liếc nhanh qua chỗ ngồi của trợ lý, cô ta không có ở nơi này, không biết cô gái này lại lẻn đi đâu rồi. Hắn tự nhủ sẽ không chú ý đến cô ta nữa, nhưng chỉ được một lúc, Andy lại bắt đầu lo lắng, hắn sợ cô lại rơi vào nguy hiểm. Ngay lúc Andy định đứng dậy đi tìm cô gái thì ở bên ngoài cửa, Heny không biết từ đâu chạy vào, cô hơi ngạc nhiên khi thấy thiếu tướng đang ở trong phòng làm việc. Heny giật mình, cô nghiêm túc đánh tay chào: "Chảo thiếu tướng, thật may vì anh đã trở lại."
Thấy cô nghiêm túc như vậy, Andy chỉ mỉm cười ra hiệu cho cô ngồi xuống, hắn nhàn nhạt thăm dò: "Cảm ơn cô đã giúp tôi chăm sóc tấm thân già này trong những ngày qua."
"Là chuyện nên làm mà thiếu tướng." Heny không ngại ngùng, cô cười ha hả với hắn. "Tôi chỉ sợ thiếu tướng có chuyện gì thì kẻ bề tôi như chúng tôi lại càng khổ hơn, anh nói có phải không? Ha ha."
Andy nhìn cô hài hước: "Vậy cũng được à." Nói rồi anh quay lại bàn làm việc trực tiếp ngồi xuống ghế lật xem từng tập hồ sơ. Đây chính là kết quả nghiên cứu mà Ryan đã thu thập được trong những ngày qua.
Ở phía bên kia, Heny có vẻ hồi hộp, cô ngập ngừng hồi lâu hết đi tới lại đi lui không biết phải mở miệng với Andy như thế nào. Cuối cùng lấy hết mọi can đảm, Heny mới bước từng bước lại gần ngài thiếu tướng nhỏ giọng hỏi: "Thưa thiếu tướng, tôi có một nguyện vọng, không biết anh có thể đáp ứng cho tôi hay không?"
"Là chuyện gì?" Andy nghiêm giọng hỏi. Đôi mắt hắn dừng lại trên một trang tài liệu.
"Là việc, tôi cảm thấy bản thân rất phù hợp với công việc ở phòng thí nghiệm, không biết thiếu tướng có thể chuyển tôi qua đơn vị quân đội hóa học không?" Heny nói thật nhanh, sau đó cô thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, cô cúi đầu chăm chú nhìn mũi giày, chờ đợi mệnh lệnh từ ngài thiếu tướng.
Andy nhìn cô im lặng một hồi lâu, sau đó hắn cũng lạnh lùng lên tiếng: "Tôi cũng cảm thấy cô đi bên cạnh tôi vô cùng nguy hiểm, chi bằng cô ở bên cạnh Ryan nghiên cứu với cậu ta, như vậy sẽ an toàn hơn. Ngày mai tôi sẽ kí quyết định chuyển cô từ quân chủ lực sang phòng hóa học. Hôm nay cô hãy đi chuẩn bị đồ đạc đi."
Không ngờ thiếu tướng lại đáp ứng nhanh như vậy, Heny vô cùng mừng rỡ, cô liên tục cảm ơn hắn rồi chạy nhanh đi thu dọn đồ đạc. Cô không hề để ý đến vị thiếu tướng trẻ đang bị bỏ rơi ở một góc phòng, hắn ta liền tức giận đập mạnh bàn lầm bầm: "Cô ta cứ làm như sắp được ra khỏi địa ngục không bằng, nếu biết cô như vậy tôi đã không đồng ý, đồ không hiểu lễ nghĩa. Cái tên mọt sách đó có gì hay ho để cô bám theo chứ." Andy thừa nhận hắn có chút ghen tị với cái tên mọt sách Ryan.
Được cấp trên cho phép, Heny nhanh chóng chuyển hết tài sản cá nhân qua phòng hóa học, cô chính thức trở thành thực tập sinh dưới sự hướng dẫn của giáo viên Ryan. Có lẽ Ryan là cái tên đa tài nhất mà cô từng biết, dưới sự chỉ dẫn của hắn cô nhanh chóng làm quen với tất cả các hóa chất có bên trong phòng thí nghiệm. Bọn họ đang nghiên cứu để điều chế một loại thuốc có khả năng ngăn cản sự ảnh hưởng của biến đổi gen lên cơ thể con người. Heny thừa nhận cô rất phù hợp với môi trường làm việc trong phòng thí nghiệm, cô luôn có thể hoàn thành thật tốt những nhiệm vụ mà Ryan giao phó. Với sự trợ giúp của các giáo sư hàng đầu thế giới và đội ngũ tiến sĩ dày dạn kinh nghiệm, Ryan nhanh chóng công bố liều thuốc IM2T và đưa ra thử nghiệm lần đầu trên loài chuột. Kết quả thành công ngoài mong đợi của mọi người, ai nấy đều vui mừng đón nhận thành quả sau bao ngày miệt mài nghiên cứu.
"Tối nay chúng ta hãy cùng tập trung ăn mừng một bữa thôi." Vị giáo sư già vui mừng đề nghị, ông muốn mọi người gắn kết với nhau hơn, đồng thời nhân dịp này còn có thể trực tiếp công bố thành tựu IM2T ra toàn quân đội.
"Được được, chúng ta đã quá mệt mỏi rồi, cũng nên cho bản thân nghỉ ngơi một bữa." Một người hăng hái tiếp lời.
"Ôi, tôi mong chờ câu này lâu lắm rồi."..
Có thể thấy đề nghị của vị giáo sư già nhanh chóng được mọi người hưởng ứng, ai nấy đều vui vẻ sửa soạn thật đẹp để chuẩn bị khai tiệc. Giấy mời của phòng hóa học nhanh chóng được chuyển đi khắp nơi trong quân đội, đặc biệt là đưa đến những vị tướng có quân hàm cao.
Đúng bảy giờ tối, mọi người đã có mặt đông đủ tại phòng hôi trường. Không khí vô cùng vui vẻ và náo nhiệt. Heny không ngờ thiếu tướng Andy cũng tham gia buổi tiệc này, cô cứ tưởng con người nghiêm túc như hắn tuyệt đối sẽ không rời công việc lấy nửa bước. Cô để ý hôm nay thiếu tướng Andy không mặc bộ quân phục nghiêm nghị như mọi ngày mà thay vào đó hắn diện quần tây đen, áo sơ mi trắng tôn lên vốc dáng cao lớn, rắn chắc vốn có. Heny phải thừa nhận tên tiếu tướng này đẹp trai thật sự, nhìn hắn chẳng khác gì một diễn viên nam tầm cỡ quốc tế. Andy như đã phát hiện ra sự tồn tại cô, hắn đi về phía cô. Khi chỉ còn cách xa cô hai mét, hắn đột nhiên đứng lại mỉm cười nâng cao ly rượu chúc mừng cô. Heny không khách khí, cô cũng cạn ly với hắn sau đó uống liền một hơi. Trong suốt hai tháng trời ròng rã trong quân khu, Andy đã quen với bộ quân phục rằn ri Heny hay mặc, hôm nay là lần đầu tiên hắn thấy cô xuất hiện với một diện mạo mới mẻ như vậy. Chiếc váy dài ngang gối khoe trọn đôi chân dài của cô, bên trên Heny choàng một chiếc áo khoác màu đỏ làm từ tơ lụa, nhìn cô không khác gì một nàng công chúa tinh nghịch. Andy nhất thời bị cô say mê, hắn không thể dời mắt khỏi cô gái, nhân lúc cô không chú ý hắn liền tiến lại gần nắm chặt bàn tay của cô, dắt cô ra một góc khuất.
"Ơ thiếu tướng, chúng ta đi đâu vậy?" Heny đã ngà ngà say, khuôn mặt cô đỏ như gấc, cô nhìn vị thiếu tướng trước mặt cười ngây ngốc.
"Tôi có chuyện muốn nói với cô. Cô thấy đó, không biết từ khi nào tôi đã rất thích cô. Tôi nghĩ chúng ta nên hẹn hò thử. Cô có thể làm bạn gái của tôi không?" Men rượu như tiếp thêm sức mạnh cho Andy, hắn nói xong một hơi liền không chần chừ nữa ôm chặt lấy cô gái.
Heny bị ôm bất ngờ, do phản xạ tự nhiên cô liền đẩy mạnh vị thiếu tướng trẻ: "Ây, chúng ta không thể đâu, thật không thể đâu mà." Heny ngại ngùng xoa xoa hai má, cô còn phải về nhà, tuyệt đối không nên trao cho người ta bất kì cơ hội hảo huyền nào.
"Tại sao lại không chứ?" Andy gầm lên, hắn cúi đầu vùi sát vào tóc cô. "Tôi có gì không tốt chứ, tôi có thể bảo vệ em, có thể cho em một gia đình hạnh phúc, em đừng từ chối tôi."
Heny giật mình, cô lui vội về sau tránh sự tiếp cận thân mật của Andy, đầu cô bị đập mạnh vào tường đau điếng: "Haizzz, không phải là như vậy, anh rất tốt nhưng tôi không thuộc thế giới này, chúng ta thật sự không thể đâu."
"Tôi mặc kệ, tôi chỉ muốn em thôi." Andy không chịu thua, hắn nhất quyết ôm lấy cô không cho cô cơ hội kháng cự. Heny thật không biết phải làm sao, cô không thể đẩy hắn ra cũng không thể đứng im chịu trận như vậy.
Cô nhìn quanh tìm kiếm người giúp đỡ nhưng vô vọng rồi, mọi người còn đang vui đùa trong phòng, làm gì có ai để ý đến góc khuất phía bên này. Đột nhiên một tiếng động lớn vang lên ở phía đông quân khu, Andy đang say mê lưu luyến mùi hương cơ thể của Heny liền bật dậy, hắn nhanh chóng khoác vội áo khoác dắt tay cô chạy nhanh về phòng thí nghiệm. Andy để cô bên cạnh Ryan, hắn dặn dò cô thật nhanh: "Em nhớ hãy ở yên nơi này, hình như quân khu đã bị tập kích rồi, anh sẽ nhanh chóng điều động quân đội sau đó đến đây với em. Tuyệt đối không được chạy lung tung." Nói rồi hắn cởi áo khoác ngoài khoác lên cơ thể của cô và chạy thật nhanh ra ngoài.
Heny nhận lấy áo khoác của hắn, bàn tay cô lạnh băng, cô biết chuyện gì đang diễn ra, trong lúc quân đôi đang kém cảnh giác như vậy việc tập kích bất ngờ sẽ vô cùng bất lợi cho quân đội, nhưng tại sao quân Kepler lại nắm được tình hình bên trong quân đội Trái Đất mà tập kích đúng lúc như vậy, không thể có sự trùng hợp như vậy được. Điều này chỉ có thể giải thích do một nguyên nhân duy nhất là bên trong quân khu có chứa gián điệp của Kepler.