Nhân vật chính trong câu chuyện này chính là Tạ Trung, cậu là một đứa trẻ ngây thơ từ nơi thôn quê lên thành phố học cấp 3 với hy vọng sẽ đậu vào trường Đại Học như muốn. Nhưng, đổi lại cái gì rồi thì cũng có cái giá của nó, như cuộc sống nhộn nhịp, phức tạp ở nơi thị thành đã làm thay đổi chính con người của cậu..
Lần đầu tiên bước chân vào ngôi trường rộng lớn này, tôi cảm thấy vô cùng lạc lõng, nơi này tôi không có người thân, không có bè bạn.. Tất cả mọi thứ đều quá đỗi xa lạ với tôi, vì trông ai có vẻ cũng hòa đồng, đều quen biết nhau, duy chỉ riêng mình tôi ngồi một mình trên băng ghế đá, mím chặt môi nhìn người qua kẻ lại, chẳng khác nào như một kẻ lạc loài ở nơi này..
Nửa giờ đồng hồ trôi qua, đôi mắt đờ đẫn của tôi vô tình bắt gặp được một thiên thần. Người ấy có dáng người cao, gầy, mái tóc được buộc lên thành một chùm ra phía sau trông thật là cá tính, đặc biệt.. là đôi mắt đó nhìn rất lanh lợi và tinh nghịch.. Người đó thật là chói sáng như ánh bình minh, khiến tôi ngây người ra nhìn không chớp mắt. Lát sau, thấy người ấy quay gương mặt kia về phía tôi thì tôi thu ánh nhìn của mình lại và cúi đầu xuống, chăm chăm nhìn những.. con kiến dưới chân.
"Này! Bạn gì đó ơi! Cho mình ngồi cùng với nhé!" – một giọng nói trong veo, lảnh lót vang lên, cắt đi dòng suy nghĩ của tôi.
"Ừ.. m.." – Tôi gật đầu, ngẩng mặt lên nhìn chủ nhân của giọng nói ấy, tôi mở to mắt ra nhìn, đó chính là thiên thần đáng yêu lúc nãy, nhưng.. hình như đó là con trai?
"Cậu từ nơi khác chuyển đến à? Học nội trú hay bán trú thế?" –Cậu ấy ngồi xuống cạnh tôi, cười nói.
"Ừm! Tôi học nội trú! Lớp 10! Tên tôi là Tạ Trung, hân hạnh được làm quen.." – chưa nói xong câu, tôi đột nhiên bị cậu ta ôm chầm lấy, khiến nhịp tim của tôi đập chậm đi một nhịp.
"Quao, bé thật là dễ thương quá đi!" – cậu ta buông tôi ra, xoa đầu tôi, nở nụ cười tinh nghịch – "Anh tên Thôi Kì Phong! Học sinh lớp 11! Vì em nhỏ hơn anh nên hãy gọi anh là anh Phong nhé!" – anh cười nhẹ - "Tôi sẽ bảo vệ em, đừng sợ gì cả! Thoải mái lên nào!"
"..."
"Sao em lại im lặng vậy? Này!" – anh lay lay tôi.
"Anh.. cười thật là đẹp!" – tôi ngơ ngẩn nhìn anh, vô tình thốt ra những suy nghĩ trong đầu.
"Thật á? Tôi biết mà, bla.. bla.."
"..."
Đó là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, kể ra đó cũng là duyên phận của hai chúng tôi..
Kể từ khi vào KTX, tôi đã biết rõ.. kẻ yếu phải trả giá thế nào, nếu như không được người khác chở che..
Trong đêm đầu tiên ở KTX, đó thật sự là 1 cơn ác mộng khủng khiếp..
Một anh lớp 12, không phải, là một ác quỷ, hắn mở cửa phòng tôi một cách thản nhiên, không gõ cửa.
"Tạ Trung là cậu phải không?"
"Vâng ạ!" – tôi bối rối, rụt rè bước tới.
"Này nhóc! Sao nhìn cậu yếu đuối quá vậy? BÊ ĐÊ ngầm à?" – hắn ta lên giọng, khẽ nhếch môi.
Không nghĩ là sẽ gặp loại người như vậy, tôi đơ người ra trong giây lát.
"Tôi không phải!" – tôi nói to, phản bác.
"Vậy ra anh bạn chỉ là một tên nhà quê sao? Ô, hay là để anh đây chỉ dẫn cho cưng một số quy tắc ngầm ở đây nhé?" – Hắn ghé sát vành tai tôi, nói xong thì phà hơi nóng vào vành tai tôi.
Tôi hoảng sợ, nhăn mặt đẩy hắn ra.
"Haiz, nhóc à! Để anh nói cho cưng biết! Ở đây nó cũng giống như một nơi kẻ mạnh hiếp đáp kẻ yếu vậy. Nếu mạnh, cưng muốn làm gì cũng được. Còn nếu yếu.." – hắn nhanh tay đẩy mạnh tôi xuống sàn – "Trừ khi nhóc có chỗ dựa cứng cáp thì.."
"A.." – lực đẩy không hề nhẹ làm cho tôi phải rên lên.
Hắn dùng cái áo gần đó mà nhét vội vào miệng tôi, hai bàn tay thô bạo khống chế lấy 2 tay tôi và dùng sợi dây nilong tôi dùng buộc sách mà cột chặt lại.
"Ư.. ưm.." – tôi vùng vẫy, cố gắng thét lên, nhưng không được, hình như không ai nghe thấy.
"Bốp!" – một cú tán như trời gián tán vào mặt tôi, nước mắt tôi ứa ra, nhìn hắn trân trân.
"Cưng à! Đau lắm phải không? Tầng này là địa bàn của anh nha! Cưng có la lên cũng không ai tới đâu!" – hắn vỗ nhẹ vào má phải của tôi, môi nhếch lên – "Yếu thì phải chịu số phận bị đè thôi cưng ạ!"
Sau đó, hắn lần mò tháo từng cúc áo của tôi ra, hơi thở có phần dồn dập.
"Cưng.. có biết không? Cưng cũng khá là dễ thương đấy!"
"Cạch!" – cửa phòng mở ra, một thân hình quen thuộc bước vào, hờ hững nhìn những gì đang xảy ra trong căn phòng, gương mặt không lộ ra 1 tia xúc cảm.
"Buông cậu ấy ra ngay!" - không ai khác, đó chính là Kì Phong, giọng nói anh lạnh tanh.
"Mày nghĩ, mày là ai?" – hắn quát, đôi mắt được che lấp bởi dục vọng đang dần dao động.
"Ngày mai tao sẽ làm uke, nếu mày tha cho cậu ấy!"
"Haha! Được thôi!" – hắn đứng dậy, chỉnh trang lại đầu tóc, rồi liếc xéo tôi – "May cho mày đấy nhóc!"
"Giờ thì phiền mày rời khỏi đây ngay! Đây là phòng của tao!" – Kì Phong gằn mạnh.
"Được thôi!" – hắn ta rời khỏi phòng, đóng sầm cửa lại, trước khi đi còn không quên liếc xéo tôi một cách đầy ẩn ý.
Nước mắt tuôn ra không ngừng, khiến tôi nấc lên suốt
"Không sao nữa đâu! Không sao nữa đâu!" – Kì Phong gỡ cái áo bị nhét thành 1 cục trong miệng tôi ra, rồi tháo cọng dây trói tay tôi – "Sau này em hãy cẩn thận hơn là được! Không sao đâu! Phòng này chỉ có anh và em thôi!"
"Anh Phong.. U.. Uke là gì vậy?" – Tôi nấc lên, nhưng vẫn gắng gượng hỏi.
"Là.." – Kì Phong có vẻ hơi lúng túng – "là.. phụ dọn đồ đạc ấy mà" – Kì Phong cười nhẹ để tôi yên tâm.
"Vâng ạ" – tôi gật đầu, lau những giọt nước mằn mặn còn vương trên gương mặt.
Đêm hôm đó, tôi đã dựa người vào lồng ngực của anh Kì Phong cả đêm và ngủ quên đi trong vòng tay ấy, cảm giác khi ở bên Kì Phong nó rất là ấm áp và cả.. an toàn..
*NOTE: Uke = bot: Seme = top: Tui nghĩ mấy bạn đọc
đam mỹ chắc cũng hiểu ấy, vì giải thích trên này hơi nhạy cảm nên mấy bạn không hiểu tra google giúp mình nha.