Ngày qua ngày, cậu ta vẫn bị nhốt trong căn phòng đó, không ánh sáng, không chiếc ghế nào nữa, chỉ có những dây xích nặng trịch. Cậu ta sống không bằng chết, hằng ngày bị tra tấn, đánh đập, thi thoảng bị lôi ra làm trò đùa cho mấy thằng tay sai.
Nhưng tôi vẫn còn lương tâm, vẫn cho cậu ta ăn hằng ngày. Cậu ta gầy co quắp, da thịt như dính hết vào xương vậy nên tôi phải cho cậu ta ăn cám để vỗ béo đấy.
Tôi vẫn chăm chỉ gửi hình cậu ta cho chị, không biết là chị có xem không?
Với tính cách như chị, chắc chắn là chị sẽ ngồi ở trong góc phòng mà khóc thút thít và sẽ nảy sinh ý định quay về giao thân mình để cứu lấy chồng yêu. Chị nghĩ chị đang đóng phim ngôn tình đấy à?
À mà chị biết không? Cậu ta gọi tôi là ác quỷ đấy. Không đúng, tại vì có ác quỷ nào lại có lương tâm đâu.
Cậu ta phải trải qua những ngày tháng khổ cực, bị đánh đập, bị nhốt vào trong bóng tối. Có lẽ, trong bóng tối đó, không le lói một tia hi vọng nào cả.
Cho đến khi chị đến..
Phải, chị đến tận nhà tôi, đến để giải cứu chồng yêu của chị.
Chị đứng trước cửa nhà tôi, thở gấp, như là vừa chạy một quãng đường xa đến vậy. Chị ăn mặc phong phanh trong mùa đông lạnh giá này.
Mắt chị liếc nhìn tôi, thực sự không phải là ánh nhìn dịu dàng nữa, nó như là một con dao sắc nhọn.
"Anh ấy đâu?"
Tôi vẫn còn bất ngờ. Thực sự là chị đến vì tình yêu mãnh liệt chị dành cho cậu ta ư?
Thực cảm động!
Tôi dẫn chị xuống căn phòng nhốt cậu ta.
Vừa mới mở cửa, mùi hôi thối bốc lên, và cậu ta nằm đó, sâu trong bóng tối đó.
Chị đến gần cậu ta, mỗi bước đi dường như không vững, đôi tay run rẩy, nước mắt chị sắp nghẹn ra rồi.
Chị lật người cậu ta, vuốt mặt cậu ta.
Chị chắc hẳn sẽ có suy nghĩ: "Gì thế này? Anh ấy mặt xanh xao quá? Trên người chằng chịt vết thương, không thể nào, anh ấy bị đánh đập ư?"
Bất chợt, chị quay sang nhìn tôi, hốt hoảng nói:
"Anh ấy ngừng thở rồi."
Tôi giật mình, bước nhanh đến chỗ chị.
Đúng vậy, cậu ta chết rồi.
Nước mắt chị tuôn như suối, tay còn ôm lấy cậu ta, nói những câu điển hình như: "Không, anh từng nói sẽ bên em suốt cuộc đời mà. Anh từng nói sẽ yêu em mãi mãi, không phải sao? Giờ anh đi rồi, em biết sống như nào đây? Thà em chết theo anh còn hơn."
Sến chết đi được.
Chị quay sang nhìn tôi, và lập tức chạy đến nắm cổ áo tôi, hét:
"Cô đúng là ác quỷ."
"Ác quỷ làm gì có lương tâm như tôi."
"Cô không có lương tâm! Con mẹ nó sao cô không chết đi mà bắt người khác chết thay làm gì?"
Bỗng dung tôi không còn giữ được thái độ cợt nhả trước nữa, mà hồn bay phách lạc, lạc vào trong các suy nghĩ..
Chị thực sự tức giận, lần đầu tôi thấy chị tực giận đến vậy.
Chị ngồi thụp xuống đất, khóc..
Tôi đứng như tượng vậy, mắt vô hồn, không chớp, như là vừa sốc lắm.
Tôi đã sốc khi nghe chị gọi tôi là "ác quỷ". Tôi sẽ không để tâm nếu người khác gọi vậy đâu, nhưng với chị thì
ngược lại.
Trong căn nhà, chỉ còn lại tiếng khóc, tiếng khóc của người con gái vì chồng chết oan, thực lạnh lẽo.
Một lúc lâu, tôi kéo lấy tay chị, định đỡ chị dậy nhưng chị chỉ buông một lời quát mắng cho tôi:
"Cút, đừng chạm vào tôi."
"Chị, chị đi nghỉ ngơi đi, chị khóc nhiều rồi."
"Câm mồm cô lại, chưa đến lượt cô quan tâm."
"Chị.."
"Đừng có gọi chị ở đây, loại người cô không xứng."
Con người ai cũng có giới hạn, giờ thì chị đã đến giới hạn của tôi rồi.
Tôi kéo tóc chị, chị đau đớn mà hét lên, lập tức đứng dậy.
Tôi lôi chị vào phòng, không phải phòng ngủ của tôi, mà là một căn phòng đã qua mấy năm chưa từng được quét dọn, bẩn thỉu, hôi hám, và cả lũ chuột, gián nữa.
Tôi ném chị vào đó, khóa cửa lại.
Chị đập cửa, hét lên.
Tôi nghĩ chị sẽ bị tra tấn, vì chị sợ lũ côn trùng, và cả bóng tối nữa. Nhưng một cô gái như chị, lúc thì yếu đuối, lúc thì tỏ ra mạnh mẽ xả thân vào cứu người mình yêu thì sẽ không chịu được sự cô đơn đâu.
Tôi nghe tiếng chị khóc, khóc dai dẳng, vang vọng cả một ngôi nhà.
Nhưng tôi cũng khóc, không biết tại sao tôi lại khóc nữa.
Có lẽ khóc vì đã lấy đi một sinh mạng, khóc vì đã làm đau một người, khóc vì người đó cũng khóc, và khóc vì đã làm nguời đó khóc.
Chị biết không? Giữa trời lạnh cắt da cắt thịt như thế này, tôi lại như bị cắt vào tim chỉ vì một từ của chị là "ác quỷ", chỉ vì một hành động của chị là khóc, và vì biết tôi đã quá đâm đầu vào tình yêu.
Tình yêu khiến cho con người trở nên mù quáng, tôi cũng vậy.
Tôi nghĩ tôi sẽ thay đổi, sẽ giải thoát cho chị, để chị tự do, và tôi sẽ đi thật xa.
Nhưng lòng chiếm hữu của tôi cao lắm, đặc biệt là với những gì mình thích.
Vậy nên tôi sẽ không làm vậy đâu.
À, tôi bị đa nhân cách.