Cô bé với mái tóc đuôi gà nhảy chân sáo, tung tăng đến trường. Ngày hôm nay cô bé lên lớp năm, là năm cuối cùng được ở lại trường tiểu học thân yêu này rồi. Cô bé nhỏ Tâm Di mang một tâm trạng đầy phấn khởi bước vào trong lớp. Các bạn lớp 5/5 vẫn được giữ nguyên. Nhìn đâu cũng toàn là những gương mặt quen thuộc làm Tâm Di thở nhẹ một cái, lòng tràn đầy yên tâm.
Ngồi xuống bên cạnh cô bạn thân, Tâm Di vui vẻ chuyện trò đến quên cả trời đất. Năm học mới thì sao, tuổi mới thì như nào? Tâm Di vẫn thuộc về tổ một, vẫn được ngồi bên cạnh Ngọc Bích và vẫn mang trong mình tâm tính của một đứa nhỏ chưa hiểu chuyện. Những tia nắng ấm áp chen chúc nhau, chui lọt vào khe cửa sổ, bao bọc lấy cô bé nhỏ. Làn gió mát hùa theo sự thích chí của bạn mình, đung đa đung đưa thân mình, mang đến cho mọi người một hơi thở thật tươi mát. Cả thế giới như tràn ngập một màu yêu thương.
Tiếng trống vào lớp đột ngột vang lên, các cô, cậu bé nghiêm túc trở lại ghế ngồi của mình, giương mắt ra cửa chính, chờ đợi bóng hình của cô giáo chủ nhiệm. Không để các bạn nhỏ phải đợi đâu, cô Nhi, dưới sự mong chờ của mấy chục đôi mắt đã tiến nhanh vào. Cô dịu dàng giới thiệu về bản thân, hỏi thăm đến từng bạn trong lớp và bắt đầu công cuộc tái bầu cử cán bộ của lớp. Tâm Di nhỏ bé buồn chán, nằm rạp xuống bàn, ngoẹo cổ sang bên phải, định bụng ngủ trộm chút. Bất ngờ thay, cô bé phát hiện thấy cậu bé ở tổ bên cạnh cũng có tư thế y hệt mình. Tiếng cười nói xung quanh như không hề làm phiền đến giấc ngủ của cậu bé. Ngủ thật sâu, ngủ thật ngon.
Tâm Di lục lọi trong trí nhớ của mình, tìm kiếm tên của bạn học nhỏ này. Cậu bé có một làn da trắng như trứng gà bóc vỏ này làm Tâm Di nhớ đến một cái tên, Nguyễn Hoàng Đăng. Học với nhau năm năm trời nhưng cô bé chưa bao giờ nói chuyện với Hoàng Đăng cả. Hai người như thuộc về hai thế giới riêng, đi trên hai con đường song song. Chỉ cần hết năm học này nữa thôi, cậu bé sẽ không bao giờ biết đến sự tồn tại của cô bé, cũng như Tâm Di sẽ không nghĩ đến một cậu nhóc nào tên Hoàng Đăng trong lớp cả.
Cậu bạn nhỏ đột nhiên mở mắt ra làm cô bé giật mình, ngồi phắt dậy. Có vẻ như cảm thấy được sự chột dạ của mình được thể hiện ra quá rõ ràng, cô bé cười ngại ngùng với cậu nhóc. Hoàng Đăng ngây ngô cũng đáp lại Tâm Di một nụ cười trong trẻo. Một nụ cười chiếm lấy một ví trí nhỏ, Tâm Di như bắt đầu chú ý đến bạn học nhỏ này hơn.
Hết tiết đầu giờ, cán bộ lớp vẫn được giữ nguyên vẹn như năm trước. Tâm Di bé nhỏ vẫn là tổ trưởng tổ một, vinh hạnh được các thành viên trong tổ cho một tràng pháo tay lớn. Cô bé thích chí cười đến híp cả hai mắt, xoay người vui vẻ cảm ơn các bạn nhỏ trong tổ. Và cứ thế năm cuối tiểu học của các cô, cậu nhóc chính thức bắt đầu.
Ngày qua ngày, Tâm Di luôn yên lặng làm một học sinh chăm ngoan trong lớp. Lớp 5/5 không được tính là một lớp đoàn kết cho mấy. Các bạn nhỏ luôn thích chia nhóm để chơi với nhau. Tiêu chí của mấy đứa nhóc này là gì? Chỉ cần hợp tính là có thể làm bạn. Tâm Di của chúng ta chỉ thích chơi chung với các bạn gái thôi. Cô bé nhỏ thật sự không muốn làm thân với các bạn trai cho lắm bởi vì đám nhóc đó luôn chỉ biết nói bậy và phá phách. Chẳng hạn như bây giờ đây.
Tâm Di đang cố gắng hoàn thành phần bài tập Toán của hôm qua. Cô bé bởi vì tối hôm qua xem bộ phim "Mùi Ngò Gai" quá nhập tâm nên đã quên mất phần bài về nhà này. Thế nhưng dù có tập trung tính toán đến mấy cô cũng bị tiếng ồn ào, nói năng bậy bạ của đám con trai bên cạnh. Cô nhóc bực bội muốn mắng người nhưng tính tình nhát gan nên lại thôi. Đột nhiên có tiếng đập bàn bên cạnh, Tâm Di ngước mắt lên nhìn. Hóa ra tiếng động là do bạn nhỏ Hoàng Đăng gây ra. Cậu nhóc lớn tiếng quát:
- Ồn ào cái gì đấy. Giải tán hết đi.
Tên nhóc vẻ ngoài trắng trẻo, thoạt nhìn yếu đuối nhưng tiếng nói cũng thật có trọng lượng. Đám con trai ngay lập tức chạy nhanh về chỗ của mình. Tâm Di thở phào nhẹ nhõm. Cô bé nháy mắt với cậu nhóc rồi cười cười, giơ ngón tay cái lên cao, tỏ vẻ thán phục. Hoàng Đặng bị hành động của cô nhóc chọc cười, cậu đứng dậy, đi đến bên cạnh bàn cô mà nói:
- Bài tập Toán sao? Có biết làm không?
Tâm Di gật đầu liên tục, nhờ vả:
- Ông giúp tui đi. Hết giờ tui mua bánh cho ông ăn.
Hoàng Đăng nhìn đồng hồ trên tay mình rồi xoay người đi lại bàn, lấy cuốn tập Toán của mình, đưa cho Tâm Di. Thế là một người cúi đầu chép liên tay, một người đứng canh chừng, mắt đảo liên tục. Một cái thỏa thuận ngẫu nhiên cũng làm cho hai đứa nhóc trở thành bạn của nhau. Từ đó, Tâm Di thật sự không biết ngượng ngùng mà chép tập Toán của cậu bạn nhỏ. Cậu nhóc Hoàng Đăng cũng đường hoàng chính chính mà luôn miệng nhai bánh phồng tôm "chùa".
Tình hữu nghị giữa hai đứa nhóc kéo dài một thời gian đủ cho Tâm Di hiểu rõ cậu bạn của mình hơn. Tên nhóc đó cũng biết nói bậy, cũng phá phách. Khi mà cậu ta tụ tập với đám con trai liền như trở thành một hỗn thế ma vương. Nói tục, chửi thề, đánh nhau đều đủ cả. Tuy nhiên, mỗi khi Tâm Di có mặt, cậu nhóc nhất định sẽ dừng ngay mấy cái hành động ngu ngốc của mình, cũng sẽ ngậm miệng không phun ra những lời nói bậy. Tâm Di rất nhiều lần thắc mắc với cậu bé nhưng lúc nào Hoàng Đăng cũng lắc đầu trả lời "không có gì đâu".
Tên nhóc đó không hề biết rằng hành động nhỏ của mình đã được in rất sâu trong trí nhớ của cô bạn học. Bạn nhỏ Tâm Di như nghe được tiếng gõ nhỏ từ trái tim của mình, sự hảo cảm đối với Hoàng Đăng đã trở thành yêu thích. Cô bé thích cái cách cậu bạn tôn trọng mình, thích chất giọng
nhẹ nhàng chỉ bảo mình, thích cả sự nhường nhịn của cậu nhóc mỗi khi hai đứa tranh cãi. Ngày qua ngày, sự dịu dàng của cậu bạn nhỏ đã vô tình chiếm trọn cả trái tim của cô nhóc nhỏ.
Vì để giữ tình bạn xinh đẹp này, Tâm Di quyết định chôn sự yêu thích của mình vào thật sâu trong lòng. Cô bé chỉ muốn ngày ngày ở bên cạnh cậu nhóc, cùng nhau trò chuyện, cùng nhau vui đùa. Cho đến một ngày, trong lớp rộ lên một tin đồn. Hoàng Đăng và cô bạn Hồng Nhã thiết lập mối quan hệ. Tâm Di biết được tin tức này khi đang gặm nhấm ổ bánh mì cùng cậu bạn nhỏ. Cô bé chớp mắt hỏi:
- Hẹn hò? Hồng Nhã?
Cậu bạn nhỏ đắc chí cười, khoe khoang:
- Thử cho biết cảm giác. Cô bạn đó rất xinh.
Tâm Di cúi đầu, che đi đôi mắt buồn rầu của mình. Cô nhóc biết cô bạn đó chứ. Hồng Nhã trong lớp là một cô bé xinh đẹp và sành điệu. Rất nhiều bạn nam từ các lớp khác luôn tìm cớ chạy đến lớp cô chỉ để ngắm nhìn cô bạn này. Cô nhóc Tâm Di chỉ là không ngờ rằng Hồng Nhã ấy mà lại để mắt đến Hoàng Đăng bạn cô. Cô nhóc hít một hơi thật sâu, nở một nụ cười tươi, chúc mừng bạn mình:
- Ông thích là được. Chúc mừng nha.
Cậu nhóc Hoàng Đăng ngại ngùng gãi đầu, cười ha ha. Tâm Di nhìn cậu nhóc vui vẻ cũng đành buông sự buồn bã xuống. Cô bé tự an ủi bản thân rằng cô vẫn được làm bạn với cậu mà, vẫn được chép tập Toán, vẫn được cậu bảo vệ. Chỉ là cô phải chia sẻ sự dịu dàng của cậu ấy với thêm một cô gái nữa thôi. Không có gì to tát cả.
Cho đến buổi chiều hôm đó, Tâm Di thật sự nhận ra rằng mình sai mất rồi. Khi thấy hai người tay trong tay ra khỏi lớp, khi thấy ánh mắt Hoàng Đăng nhìn cô bé đó, khi cậu bạn nhỏ lại quên mất chào tạm biệt với cô như mọi ngày thì cô đã biết, cô là người thừa. Tối hôm ấy, Tâm Di nhốt mình trong phòng tắm mà khóc. Cô nhóc không biết tại sao mà tim mình lại đau, lại khó chịu đến thế. Cô khóc cho tình cảm nhỏ bé của mình, khóc cho sự ngu ngốc của mình. Từ nay giữa cô và Hoàng Đăng sẽ có một Hồng Nhã. Sự yêu thích của cô đối với cậu bạn này nên phải dừng lại rồi. Hoàng Đăng a. Hoàng Đăng. Cô nhóc cứ vậy lẩm nhẩm cái tên này suốt một đêm.
Ngày hôm sau, Tâm Di vác đôi mắt thâm đen của mình đến lớp. Cậu bạn nhỏ Hoàng Đăng đang trò chuyện với cô bạn gái của mình thì đột nhiên quay sang cô nhóc, nhỏ giọng hỏi thăm:
- Làm sao vậy? Bị mắng sao?
Tâm Di với trạng nặng nề, lắc lắc đầu không nói gì mà bước nhanh về chỗ của mình. Cậu nhóc cũng quay về bàn của mình, lấy quyển bài tập rồi đem sang bàn cô bạn nhỏ như mọi hôm rồi nhẹ giọng nói:
- Bài hôm qua tui làm hết rồi nè, cho bà chép đấy. Hôm qua có chuyện buồn sao? Cô bé xinh đẹp không khóc nhè nào.
Tâm Di nhìn cuốn tập Toán mà đỏ cả mắt. Tại sao lại tốt với cô bé như vậy? Cô bé khó khăn lắm mới thuyết phục bản thân mình quên đoạn tình cảm này đi? Tại sao phải quan tâm cô bé? Nếu cậu cứ như vậy thì cô không làm được đâu. Sẽ không kiềm lòng mà tiếp tục thích cậu mất. Thế nhưng cô không muốn mất đi tình bạn này, không muốn làm cậu khó xử. Cô nhóc khó khăn kìm lại nước mắt mình, mở miệng nói:
- Không sao. Do coi phim ấy mà. Ông về chỗ đi. Tui chép xong sẽ trả ông liền.
Cậu nhóc Hoàng Đăng hài lòng cười tươi gật đầu. Tuy nhiên cô bạn Hồng Nhã lại đột nhiên đi đến, cầm lấy cuốn tập của cậu nhóc, lớn giọng nói:
- Em cũng chưa làm bài nha. Đăng à. Em mượn được chứ.
Cậu bạn nhỏ khó xử nhìn Tâm Di, miệng mấp máy. Cô bé nhỏ không ngốc nghếch. Cô nhóc tỏ ý "muốn làm gì thì làm" rồi gục luôn mặt xuống bàn, không quan tâm đến ai nữa. Địch ý của Hồng Nhã đối với cô nhóc rất mạnh, cô không muốn tranh giành cũng không có ý đối địch, cô chỉ muốn cậu nhóc được vui vẻ. Vì vậy cô nhóc chấp nhận buông bỏ sự dịu dàng đó, thu mình lại thật nhỏ chỉ để làm một người bạn bình thường với cậu.