Tối, tôi như thường lệ đến bệnh viện. Vừa bước vào phòng bệnh, tôi đã thấy cậu cúi gằm mặt, thần sắc có hơi u ám.
Im lặng một lúc, cậu dùng chất giọng khàn khàn gọi tên tôi:
"Venna."
Tôi nghi hoặc nhìn cậu, thuận miệng đáp:
"Ừm?"
"Là cậu nói với A Á?"
Tôi ngớ người, theo phản xạ trả lời:
"Ừ."
"Tại sao?"
Cậu gằn giọng hỏi, nghe đã có phần mất bình tĩnh.
"Vì mình không muốn thấy cậu đau khổ."
Tôi nói một cách thật thản nhiên, như thể đây là chuyện bắt buộc tôi phải làm.
Mắt cậu mở to, tay bấu chặt tấm chăn, nhìn tôi căm ghét.
"Nhưng sao cậu biết đó là mình?"
"Lúc chiều A Á đến gặp tôi. Cô ấy nói cậu là người đã nói chuyện này cho cô ấy biết.."
Tôi không ngạc nhiên khi cậu biết người nói cho A Á nghe chuyện này là tôi, tất cả đúng là đã quá rõ ràng rồi. Tôi cắn môi mình, ngang bướng nói:
"Đúng vậy! Là mình nói đó! Thế thì sao? Vì sao cậu cứ mãi im lặng như vậy? Dấu diếm chỉ càng.."
"Venna! Đừng can thiệp vào chuyện của tôi!"
Cậu quát. Chưa bao giờ cậu gắt lên với tôi như thế.
Tôi cũng không chịu thua, trực tiếp cãi lại:
"Đừng can thiệp? Vậy ai là người nhờ tôi giả làm bạn gái? Ai là người đã nhờ tôi dàn dựng kế hoạch này cho cậu? Cậu bảo tôi không được can thiệp, vậy từ đầu hãy nói tôi đừng can thiệp đi! Tại sao phải đợi đến lúc này?"
Tôi cảm nhận được mình đang khóc, nỗi đau kìm nén bấy lâu nay giờ theo dòng nước ấm mà tuôn chảy, không kìm lại được.
"Duật, tôi vì cậu làm nhiều chuyện như vậy, cậu một chút đã không động tâm thì thôi, vì sao lại.. Tôi mỗi ngày đến đây chăm sóc cho cậu, nhìn cậu đau đớn, cậu nghĩ chỉ có mình cô ấy không muốn thấy cậu đau sao!"
Cậu sững người nhìn tôi, khẽ cuối đầu xuống, đáy mắt trở nên sâu thẳm:
"Xin lỗi."
Xin lỗi? Xin lỗi có thể khiến cậu có tình cảm với tôi ư? Xin lỗi có thể khiến cậu ngừng
yêu cô ấy ư? Tôi trừng mắt, không nói nên lời. Lời xin lỗi này chung quy không có tác dụng gì cả!
Cảm xúc tôi lúc này là một mớ hỗn tạp.
Cảm động, cậu vì cô ấy mà bất chấp tất cả, mặc cho bệnh tật đang đe dọa từng ngày.
Thương xót, cậu và cô ấy yêu nhau nhiều như vậy, đến cuối cùng lại để cái chết chia lìa, đúng là ông trời thích trêu ngươi.
Vô phận, đời này tôi có duyên gặp được cậu, nhưng mãi mãi không thể trở thành người trong lòng cậu.
Tôi ghen với A Á. Nhưng tôi vẫn khôn ngoan biết rằng mình không có tư cách đó.
Tôi còn đang chìm lẫn trong dòng suy nghĩ của mình, thì cậu lại lên tiếng:
"Là tôi không đúng, tôi biết cậu có tình cảm với tôi, nhưng tôi chỉ có cảm giác với A Á. Cậu muốn tôi làm gì cũng được, thứ gì tôi cũng có thể cho cậu. Duy chỉ có tình cảm là không thể.."
"Cậu thật sự cho rằng.. mình còn cần thứ gì khác ư? Ngoài tình cảm của cậu?"
Tôi ấm ức nói, mặt vẫn đầy lệ. Đúng vậy, ngoài tình cảm ra, cậu chảng cho tôi được thứ gì khác cả. Tôi cũng không cần thứ gì khác, tôi chỉ cần thứ mà mình ao ước bấy lâu nay.
"Tôi.."
Bầu không khí lại một lần nữa rơi vào tĩnh lặng.
Hạ Duật à Hạ Duật, cậu có biết tình cảm tôi dành cho cậu không kém những gì cậu dành cho cô ấy? Cậu có biết tôi đã chấp nhận xa nhà xa bạn, đến đây nguyện làm công cụ giúp cậu quên đi cô ấy? Cậu có biết? Không hề, cậu không biết gì cả..
Yêu đơn phương, quả là rất đau..
Tôi muốn từ bỏ, nhưng tôi không đủ dũng khí làm điều đó..
Duật, cậu dày vò tôi như vậy.. Thật tàn nhẫn..
"Tôi sẽ xuất viện.."
"Hả?"
"Tôi muốn xuất viện. Tôi muốn cùng cô ấy đến nơi dành riêng cho chúng tôi, tôi muốn thực hiện lời hứ của mình.."
"Không thể.. hai bác sẽ không đồng ý đâu.."
Khóe môi tôi giật giật trước thái độ kiên quyết của cậu, tôi chỉ có thể yếu ớt phản bác.
"Chính vì thế nên tôi mới cần sự trợ giúp của cậu. Cha mẹ tôi khá là tin tưởng cậu, chỉ cần cậu nói giúp tôi vài câu, họ sẽ đồng ý thôi. Dù sao tôi có thể qua khỏi hay không, họ biết rõ nhất. Nên đến cả ước nguyện cuối đời của con trai mình, họ không thể từ chối đâu."
"!"
Từng câu chữ cậu nói ra, ngày càng kiên định hơn trước, khiến tôi chẳng thể nào phản kháng lại.
Tôi tự hỏi, Duật, đến cuối cùng cậu xem mình là gì?
"Venna.. xin cậu."
Thấy tôi không trả lời, cậu nói tiếp, giọng thành khẩn.
Tay nắm thành quyền, tôi cắn chặt môi, nghẹn ngào nói:
"Được.. nếu trong lúc đó có gặp chuyện gì, cứ liên lạc với mình.."
"Ừm.."
Cậu cười, dịu dàng nhìn tôi, nhưng không hiểu sao đối diện với nụ cười và ánh mắt đó, tôi chỉ muốn khóc.
Rốt cuộc, vẫn là không được..
* * *
Ngày cậu cùng cô ấy ra đi, tôi đứng ở sân bay, lòng bồn chồn lo lắng. Cậu nói nơi cô ấy muốn đến là tỉnh thành trong nước, bảo nên tôi không cần phải lo lắng, nhưng tôi lại không thể không lo được. Tôi không dám gặp trực tiếp hai người họ, nên chỉ đứng ở một góc khuất ở sân bay mà quan sát. Tôi sợ rằng chỉ cần đối mặt vói cậu, tôi sẽ không thể kiềm chế mà ép buộc cậu quay trở về bệnh viện. Đến khi máy bay cất cánh rồi, tôi mới từ từ bước đến cửa kính sân bay, dõi theo chiếc máy bay đã cất cánh, khẽ cười, nước mắt lặng lẽ rơi.
Cậu nói tôi là một người con gái tốt. Nhưng chung quy không hẳn là vậy. Tôi chỉ tốt với người mà tôi thật sự yêu thương.
* * *
Ba tháng sau..
Tôi thấy A Á trong tang lễ của của cậu. Cô ấy mặc chiếc váy màu trắng thanh khiết, tà váy xòe đều, tóc xõa ngang lưng trông thật kiều diễm.
Nhưng nét kiều diễm ấy lại mang một vẻ tang thương khó tả.
Cô ấy, đã khóc.
Tôi nhìn A Á, không khỏi xót xa. Lúc sau cô ấy tiến đến mộ cậu, nói gì đó. Nhưng tôi không để ý, cũng không muốn nhìn nữa.
Ài, tôi nghĩ gì chứ? Rõ ràng, ngay từ lúc tôi và cậu gặp nhau, ánh mắt của cậu đã chẳng hướng về tôi rồi.
Bỏ đi, xem như đời này, tôi làm phước cho cậu, tiễn cậu đi đến đoạn đường cuối của cuộc đời, tôi cũng đã mãn nguyện lắm rồi.
Tôi không khao khát có được cậu, tôi chỉ mong cậu có được hạnh phúc.
Ngước nhìn lên bầu trời xanh biếc, tôi nhắm mắt lại.
Vậy nên, chàng trai của tôi, kiếp sau.. bình an..