0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 43 - THỨ BÁM DƯỚI ĐÁY TÀU

Không ai cử động trong nửa nhịp sau câu nói của Lumi.

Con tàu vẫn tiến.

Mặt nước đen dưới mạn tàu không nổi gợn bất thường. Không có cú va. Không có tiếng cào rõ rệt.

Chỉ có cây kim đo trước mặt Rix rung theo một nhịp đều đến mức khó chịu.

Nhịp của thứ gì đó còn sống.

Rix gõ mạnh vào mặt kính đồng hồ đo một cái.

Kim vẫn rung.

"Không phải lỗi máy." cậu nói, giọng khô đi hẳn.

Ragnar bước tới gần hơn. "Kích thước?"

Rix nghiêng đầu nghe tiếng rung ở thân tàu rồi nhìn lại chỉ số lệch.

"Không đủ lớn để kéo chìm ngay." Cậu ngừng một nhịp. "Nhưng đủ gần để trèo lên bất cứ lúc nào."

"Tôi ghét cách cậu diễn đạt chuyện xấu rất rõ," Kairo nói.

"Cảm ơn. Tôi luyện nhiều năm rồi."

Ragnar quay sang Kairo và Lumi.

"Không nhìn xuống nước nếu không cần."

Rix giơ một ngón tay lên. "Tôi xin bổ sung là tôi cực kỳ đồng ý."

Nhưng ngay khi cậu vừa dứt lời, một tiếng **cộc** rất khẽ vang lên từ dưới đáy tàu.

Không phải gõ ngẫu nhiên.

Một nhịp.

Rồi hai nhịp ngắn.

Như thể thứ gì đó đang thử mặt gỗ từ bên kia.

Kairo siết tấm thẻ của Edrik trong tay đến đau. Hình ảnh bàn tay trắng nhợt bám vào dây neo lúc nãy lại hiện lên, cùng chữ **D** mờ trên mảnh thẻ ngực. Cậu ép mình nhìn lên, không cho mắt trôi xuống làn nước.

Lumi chống một tay đứng dậy. Sắc mặt cô vẫn nhợt vì kiệt sức, nhưng ánh mắt đã trở lại tỉnh táo hơn.

"Nó chưa trèo lên."

"Vì sao?" Ragnar hỏi.

"Có thể nó đang nghe."

"Lại nghe?" Rix bật ra. "Ở đây cái gì cũng nghe được à?"

"Những thứ bị kéo bởi mảnh thật thì có xu hướng.. Dò nhịp trước." Lumi đáp.

"Cô nói như thể đây là kiến thức cơ bản."

"Em cũng không vui vì mình biết."

Một cú rung nhẹ chạy dọc thân tàu.

Rix lập tức quỳ xuống mở nắp khoang sàn gần bánh lái, ghé tai sát vào tấm ván.

Im vài giây.

Rồi cậu ngẩng lên rất chậm.

"Nó đang di chuyển dọc sống tàu."

Ragnar rút lưỡi ngắn.

"Từ đuôi lên?"

"ừ."

"Vậy nó đang tìm chỗ lên."

"Cảm ơn, anh sói, đúng cái phần tôi không muốn nghe."

Kairo bước lên một bước. "Có cách gì làm nó rơi ra không?"

Rix ngẩng đầu nhìn quanh con tàu của mình, rồi nhìn lại cậu như thể câu trả lời hiển nhiên đến đau lòng.

"Có. Nếu cậu muốn lật úp tàu giữa cái biển điên này."

"Còn cách khác?"

"Có thể dùng tải lệch làm nó mất bám." Rix nói nhanh hơn khi đã vào mode kỹ thuật. "Nhưng phải biết nó bám chỗ nào."

Ragnar hỏi ngay: "Đoán được không?"

Rix chỉ vào cây kim. "Nó đang lệch theo chu kỳ. Nếu nó lên sát khoang giữa thêm chút nữa, tàu sẽ nặng bên phải."

Một nhịp.

Con tàu khẽ chúi sang phải.

Rix nhắm mắt. "Tuyệt. Nó học rất nhanh."

Không ai còn nghi ngờ nữa.

Ragnar nói ngắn gọn:

"Chuẩn bị."

Kairo cất tấm thẻ của Edrik vào túi ngực trong, cùng phía với mảnh sáng thật nhưng lệch lớp, như thể dù chỉ trong tình huống này cậu cũng không muốn hai dấu vết của cha chạm trực tiếp vào nhau. Rồi cậu hạ trọng tâm, tay gần dao.

Lumi đưa tay phải ra trước. Ánh sáng xanh mỏng lan dọc boong, không để tấn công mà để giữ nhịp gỗ, dây và cột buồm ổn định nếu thứ kia làm tàu lệch quá mạnh.

Rix mở túi đồ, lôi ra một búa tay ngắn, một cuộn móc neo mini và một cái bình kim loại lùn.

Kairo liếc sang. "Cái bình đó là gì?"

Rix không nhìn cậu. "Phương án tôi ghét dùng."

"Cụ thể?"

"Dầu đậm đặc trộn phụ gia đánh lửa thấp."

Im một nhịp.

Kairo chớp mắt. "Cậu định đốt đáy tàu?"

"Không." Rix nói. "Tôi định làm thứ bám dưới đáy tàu thấy cuộc sống quá khó chịu để buông ra."

"Nghe không an toàn chút nào."

"Vì nó không an toàn chút nào."

Một tiếng **rắc** vang lên từ mạn phải.

Như móng tay cắm xuyên qua một lớp gỗ mỏng.

Rix quay phắt đầu.

"Tới rồi."

Ngay sau câu đó, một bàn tay trắng nhợt trồi lên khỏi mép mạn phải.

Không có nước bắn.

Không có báo trước.

Nó chỉ đơn giản xuất hiện.

Những ngón tay dài bấu lên boong. Rồi bàn tay thứ hai hiện ra cách đó vài gang. Sau đó là một phần vai trắng mờ, trơn bóng bởi lớp nước đen đang trượt khỏi nó như mực.

Ragnar là người đầu tiên lao tới.

Ông chém xéo xuống cổ tay đang bám mạn. Lưỡi dao cắt sâu hơn lần trước, gần như chặt lìa một nửa. Sinh vật đó giật mạnh nhưng không rơi. Cánh tay còn lại kéo thân nó lên nhanh hơn, như thể đau đớn không còn tác dụng gì trong cách chúng vận động.

Kairo lao vào góc lệch bên kia, đá mạnh vào khuỷu tay nó. Khớp tay gập sai hướng. Tiếng răng rắc vang lên. Nhưng thứ đó vẫn ngóc đầu lên khỏi mép tàu.

Không mắt.

Trắng nhợt.

Miệng mở ra theo một đường quá rộng.

Và nó nói bằng giọng méo:

> ".. Trả.. Lại.."

Rix không chờ hết câu. Cậu đập thẳng búa tay vào hàm nó.

"Không!"

Cú nện nghe rất thật. Hàm dưới sinh vật lệch hẳn sang một bên. Lumi ngay lập tức quấn dải sáng quanh cánh tay trái nó, kéo giật khỏi điểm bám. Ragnar đạp thêm một cú vào ngực. Lần này nó mới rơi ngược xuống nước.

Nhưng cùng lúc đó, thân tàu rung mạnh từ phía đuôi.

"Còn một con nữa!" Rix hét.

Không.

Không chỉ một.

Ba tiếng cào cùng vang lên dưới boong trái.

Rồi một móng tay trắng xuyên lên qua khe gỗ gần chân cột buồm phụ.

Rix trợn mắt. "Tôi ghét khi chúng sáng tạo."

Một bóng trắng khác vọt lên từ ngay đuôi tàu. Nó không leo từ ngoài mạn vào như con trước. Nó bám được vào bánh lái phụ phía sau rồi bật lên boong sau lưng Ragnar.

Ragnar xoay người cực nhanh, nhưng nó đã tới quá gần. Bàn tay trắng chụp vào cánh tay cầm dao của ông.

Lumi giơ tay nhưng chậm một nhịp.

Kairo thấy rõ ngay khoảnh khắc bàn tay đó chạm vào Ragnar-

Một chớp hình ảnh lạ lóe lên trong mắt ông.

Rất nhanh.

Rất nhỏ.

Nhưng có.

Ragnar khựng đúng nửa nhịp.

Đủ nguy hiểm.

Sinh vật kia há miệng, như định nói điều gì đó chỉ cho ông.

Kairo phóng con dao sinh tồn.

Mũi dao ghim thẳng vào hõm cổ trắng nhợt của nó. Không chí mạng, nhưng đủ làm đầu nó giật lệch khỏi Ragnar. Ragnar tỉnh lại ngay, chuôi lưỡi ngắn nện thẳng vào thái dương nó rồi quăng cả thân nó ra ngoài mạn.

Nó rơi.

Nhưng cảm giác lạnh vẫn còn trên cánh tay ông.

Ragnar nhìn xuống chỗ vừa bị chạm, mắt tối hẳn đi trong một nhịp ngắn.

Kairo bước tới. "Anh thấy gì?"

"Không quan trọng." Ragnar đáp ngay.

Nói dối.

Kairo nhận ra lập tức. Nhưng chưa kịp hỏi thêm, Rix đã quát từ khoang giữa:

"Con dưới đáy vẫn còn! Và nó đang cào chốt bánh lái!"

Cả tàu lệch mạnh sang phải.

Rix suýt ngã, phải bám lấy vành lái mới giữ được hướng.

"Nếu nó phá chốt lái là xong hết!"

"Cách nó!" Ragnar hét.

"Muốn tôi cách kiểu nào khi nó ở dưới tàu?"

Lumi ép tay xuống boong. Ánh sáng xanh lan thành một vòng tròn mỏng dưới chân họ, như đang nghe cấu trúc của con tàu từ bên trong.

Cô nhắm mắt nửa giây.

Rồi mở ra.

"Nó ở ngay dưới khoang giữa. Không phải một trong mấy con vừa lên."

Rix ngẩng phắt. "Tôi đã nói mà."

"Là thứ khác," Lumi nói.

Giọng cô đổi hẳn.

Không còn là cảnh báo với một sinh vật đơn lẻ.

Mà là thứ gì đó nặng hơn.

"Lớn hơn."

Kairo nhìn xuống boong gỗ dưới chân.

Một tiếng **cộc** nữa vang lên.

Rồi một đường nứt mảnh chạy giữa các tấm ván.

Rix lùi ra sau đúng lúc phần sàn khoang giữa đội lên từ bên dưới.

"Không ổn. Không ổn. Không ổn tí nào!"

**rầm! **

Một cánh tay trắng dài hơn hẳn những con trước đâm xuyên lên khỏi sàn tàu.

Không phải chỉ trắng nhợt.

Dưới lớp da trong mờ đó là những sợi đỏ dày hơn, như một mạng hồ sơ sống ��ang được nhồi vào hình người.

Nó bấu vào mép gỗ.

Rồi thêm cánh tay thứ hai.

Cả một phần thân trên bắt đầu đội sàn lên.

Kairo lùi nửa bước.

Lumi tái mặt.

"Chính nó.."

"Cái gì chính nó?" Rix hét.

Lumi nhìn thẳng vào thứ đang ngoi lên, giọng thấp và căng:

"Thứ đã bám tàu từ lúc rời đảo."

Ragnar vào thế ngay trước khe sàn nứt toác. "Tất cả tránh khỏi giữa boong!"

Kairo lùi Lumi về phía cột buồm. Rix kéo gấp một cần khóa bên bánh lái để giữ hướng tàu ổn định tạm thời. Nhưng ánh mắt cậu dán chặt vào khe sàn đang bị xé rộng.

Thứ đó tiếp tục trồi lên.

Nửa thân trên cao gần bằng một người trưởng thành. Vai rộng bất thường. Các khớp tay quá dài. Trên ngực, thay vì thẻ nhận dạng đơn lẻ, là cả một mớ mảnh thẻ gãy bị găm lẫn vào da như xương ngoài. Trên một mảnh ở gần cổ, Kairo nhìn thấy một ký tự nửa mất:

* * *ren**

Tim cậu nện mạnh.

Không phải vì cậu tin đó là Daren.

Mà vì nơi này rõ ràng biết phải dùng thứ gì để làm cậu chậm lại.

Thứ đó ngẩng đầu.

Khuôn mặt nó không hoàn chỉnh. Vùng mắt lõm sâu, như chưa bao giờ được tạo xong. Nhưng phần miệng lại quá rõ, quá giống như được làm ra để nói.

Nó nhìn thẳng vào Kairo.

Và cất giọng.

Lần này không méo nhiều như trước.

Rõ hơn. Gần hơn. Nguy hiểm hơn vì thế.

> "Kairo."

Toàn thân cậu lạnh buốt.

Lumi bước chắn nửa người trước cậu ngay lập tức.

"Đừng để nó gọi thêm."

Rix thì thào: "Tôi bắt đầu hiểu vì sao rồi."

Ragnar không quay lại. "Hiểu gì?"

"Hiểu vì sao cậu ấy sợ quên đến vậy."

Thứ trên sàn nở một nụ cười rất chậm.

Không phải vì vui.

Mà như một cơ chế vừa tìm thấy đúng chìa khóa để mở một cánh cửa trong con người trước mặt.

Nó hít vào.

Và chuẩn bị nói tiếp.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 44 - ĐỪNG NGHE NÓ NÓI HẾT

Thực thể trắng khổng lồ hít vào.

Không phải bằng phổi.

Mà như cả vùng không khí quanh boong tàu bị nó kéo lệch về phía cái miệng đang mở.

> "Kai-"

"ĐỪNG ĐỂ NÓ NÓI HẾT!" Lumi hét.

Ánh sáng xanh từ tay cô bùng ra gần như theo phản xạ, quật thẳng vào mặt thực thể. Không khí trước miệng nó bị nén lại thành một mặt phẳng trong suốt, làm âm thanh méo đi giữa chừng.

Nhưng vẫn chưa đủ.

Ragnar lao lên đúng khoảnh đó.

Không chém vào cổ.

Không đâm vào ngực.

Ông đánh thấp, thẳng vào khớp vai phải đang bám mép sàn. Lưỡi ngắn cắm sâu vào chỗ nối giữa đám sợi đỏ dưới da và xương trắng dị dạng.

Một tiếng rít sắc như kim loại kéo qua kính vang lên.

Thực thể giật mạnh. Cánh tay phải co quắp lại, làm cả thân hình nửa trồi lên khỏi sàn chao đi.

"Bây giờ!" Ragnar quát.

Kairo tỉnh khỏi cú đóng băng trong đầu.

Cậu lao sang trái, cúi thấp người, chụp lấy cuộn dây neo dự phòng gần cột buồm phụ. Một nhịp ký ức cũ lóe lên-đặt lực đúng chỗ, không mạnh tay, dùng góc kéo thay vì đối lực trực diện. Cậu xoay cổ tay, quăng vòng dây qua phần cổ và vai trái của thực thể vừa đúng lúc nó xoay đầu về phía cậu.

Dây siết vào.

Rix hiểu ngay mà không cần giải thích. "Giữ nó lệch!"

Cậu đạp bật khỏi bánh lái, chộp lấy đầu dây còn lại và lao vòng qua chốt cột giữa boong. Hai người ghì ngược hai hướng. Thực thể trắng bị kéo nghiêng khỏi trục trồi lên, thân trên xoắn lại trong một tư thế sai với người thường.

Nó không ngã.

Nhưng nó chậm đi.

Lumi giữ bàn tay giơ thẳng, mồ hôi lạnh chảy dọc cằm. Ánh sáng xanh quanh đầu ngón tay cô run lên dữ dội. "Đừng.. Để nó.. Nói.."

"Đang cố đây!" Rix gằn.

Thực thể mở rộng miệng hơn. Bên trong không phải họng người. Là một khoảng tối sâu có những ký tự đỏ trôi rất nhanh như hồ sơ đang bị cuốn nén thành âm.

Nó xoay đầu, nhìn thẳng vào Rix.

> "Rix."

Cậu mèo cứng người.

Không phải vì bị gọi tên.

Mà vì giọng đó đúng.

Không méo. Không lẫn.

Đúng giọng mà mẹ cậu từng gọi khi còn nhỏ.

Mắt Rix mở lớn.

".. Không."

Tay cậu lỏng đi một nhịp.

Sợi dây chùng xuống.

Thực thể giật mạnh vai trái, kéo ngược cả thân về giữa boong. Ragnar bị quăng lệch nửa bước. Kairo nghiến răng kéo lại, nhưng lực đối diện nặng như đang ghì một cánh cửa nước.

"Rix!" Kairo hét.

Lumi quay phắt sang. Cô thấy rõ mặt cậu mèo vừa trống đi một nhịp rất nguy hiểm-cái kiểu người ta không còn đứng trên boong tàu, mà đứng ở một nơi khác trong đầu.

"Rix! Nhìn tôi!"

Cậu không phản ứng.

Thực thể đổi hướng nhìn về Kairo lần nữa.

Nó cất tiếng, âm đầu nặng hơn:

> "Kairo.. Con-"

Ragnar đấm thẳng vào hàm nó.

Không đẹp. Không hoa mỹ. Một cú đấm thực dụng bằng tất cả phần thân trên còn dùng được của ông.

Cái đầu trắng giật lệch.

Câu nói đứt ngang.

Ragnar gầm lên, gần như không còn giữ giọng lạnh thường ngày:

"Đừng nghe nó!"

Câu đó không chỉ dành cho Kairo.

Rix chớp mắt mạnh một cái, như bị kéo ngược lại từ đâu đó.

Cậu thở hắt, chửi thành tiếng. "Ờ, rồi, được, tôi ghét nó hơn hẳn rồi."

"Giữ dây!" Kairo quát.

"Đang giữ đây!"

Rix siết lại đầu dây. Kairo hạ thấp người hơn, dùng cả vai và hông để ghì. Dây cắt đau vào găng và lòng bàn tay, nhưng nhờ thế thực thể lại bị kéo lệch sang phải.

Lumi đổi thế. Thay vì tiếp tục chặn miệng nó từ phía trước, cô quét tay ngang qua khoảng không quanh đầu nó. Ánh sáng xanh không đánh trực diện, mà khóa nhịp không khí quanh vùng cổ họng nó thành nhiều vòng mỏng chồng nhau.

Âm thanh từ miệng thực thể vỡ vụn thành tiếng rè.

"Được rồi.." Rix thở gấp. "Tôi thích trò đó."

"Không lâu được." Lumi đáp, giọng căng.

Kairo nhìn thực thể. Những mảnh thẻ gãy trên ngực nó rung theo từng cú giật. Một mảnh hiện rõ hơn lúc trước. Không chỉ ".. REN".

Là:

**da.. Ren**

Một phần tên.

Không đủ để là người.

Quá đủ để đau.

Kairo khựng lại nửa nhịp.

Thực thể bắt được đúng nhịp đó.

Nó kéo mạnh.

Dây siết lệch khỏi vai trượt xuống gần khuỷu tay. Thân nó chồm cao thêm một đoạn khỏi khe sàn. Cánh tay trái quét ngang cực nhanh, đập trúng mạn bên của Kairo. Cậu văng vào cột buồm phụ, hơi thở bật khỏi lồng ngực.

"Kairo!" Lumi gọi.

Ragnar lao tới chặn giữa thực thể và cậu, lưỡi ngắn chém chéo xuống phần cổ. Một đường nứt trắng hiện ra dưới da nó, nhưng thay vì máu, hàng loạt sợi đỏ dày trồi lên từ vết chém, quẫy như dây sống.

Rix tái mặt. "Nó không có bên trong bình thường!"

"Ta thấy rồi." Ragnar đáp.

Thực thể chộp lấy cổ tay cầm dao của Ragnar.

Khoảnh khắc tiếp xúc-

Mắt Ragnar co lại rất khẽ.

Một hình ảnh lóe qua đầu ông.

Đủ nhanh để người khác không thấy.

Nhưng lần này Kairo thấy rõ hơn nửa nhịp trước.

Một cánh cửa khép.

Một bóng lưng nhỏ hơn.

Máu.

Và tiếng ai đó gọi mà không kịp quay lại.

Ragnar giật tay ra ngay, tàn nhẫn hơn hẳn, thúc đầu gối vào ngực thực thể rồi xoay cán dao đâm sâu thêm.

Nhưng cú khựng ấy đã có.

Lumi hiểu ngay.

"Nó lấy phản ứng bằng ký ức."

Rix chớp mắt. "Nghĩa là chạm vào nó là thấy thứ mình không muốn thấy?"

"Hoặc thứ mình không thể bỏ."

"Ồ. Tệ hơn tôi nghĩ."

Kairo chống tay đứng dậy. Một bên mạn sườn đau nhói, nhưng cậu không nhìn vào đó. Ánh mắt cậu dán vào phần thẻ mang tên Daren trên ngực thực thể.

Không phải Daren.

Nhưng nơi này đã nhặt mảnh tên đó và gắn nó lên thứ này để câu họ.

Kairo nghiến răng.

"Đồ giả."

Thực thể quay đầu về phía cậu. Miệng nó nở rộng hơn, như đang cười bằng một cơ chế không cần vui.

> "Con.. Của.."

"Im đi!"

Kairo rút móc dây gập từ hông, bật nó mở ra và phóng thẳng vào ngực thực thể-không nhắm giữa người, mà nhắm đúng mảnh thẻ ghi **DA.. REN**.

Móc cắm trúng.

Kairo giật mạnh.

Mảnh thẻ bật khỏi lớp da trắng cùng một dải sợi đỏ.

Thực thể rít lên dữ dội, lần đầu tiên âm thanh của nó không còn bình tĩnh ghê rợn mà mang rõ đau đớn thật sự.

Lumi mở lớn mắt.

"Phần nhận dạng!"

Rix bắt kịp ngay. "Mấy cái thẻ là điểm khóa!"

Ragnar liếc xuống các mảnh găm trên ngực nó. "Phá chúng!"

Tất cả chuyển hướng trong cùng một nhịp.

Rix buông dây bằng một tay, móc ngay cờ lê ngắn ném thẳng vào mảng thẻ gần vai trái thực thể. **KENG! ** Một mảnh bật ra. Lumi quấn dải sáng xanh quanh mảnh thứ hai, kéo giật khỏi lớp da như nhổ một cái đinh khỏi gỗ. Ragnar chém thấp vào cụm thẻ gần xương sườn. Kairo giật móc lần nữa, lôi bật thêm một mảnh khác.

Mỗi lần một thẻ bị gỡ, thân thực thể lại co rút mạnh một lần.

Những sợi đỏ dưới da nó rối lên. Hình dạng ổn định của nó bắt đầu vỡ.

Nhưng cùng lúc đó-

Nó hoảng.

Và thứ hoảng loạn mới thật sự nguy hiểm.

Thực thể gầm lên, dùng cả hai tay đập mạnh xuống boong.

**rầm! **

Toàn bộ con tàu chao nghiêng. Khe sàn vốn đã nứt toác bị xé rộng thêm. Những tấm ván quanh đó bật tung. Nước đen phun ngược lên qua lỗ thủng như một cái miệng thứ hai.

Rix suýt mất thăng bằng, chỉ kịp chụp bánh lái phụ.

"Nó đang xé tàu!"

Lumi quát lên, ánh sáng xanh dồn xuống phần boong quanh lỗ thủng để giữ các thanh ngang không gãy rời ngay.

"Em không giữ được lâu!"

Ragnar nhìn thực thể, rồi nhìn lỗ thủng dưới nó. Ông hiểu ngay: Nó không chỉ muốn giết họ. Nó muốn mở đường cho thứ dưới nước tràn hẳn lên.

Kairo cũng thấy.

Nếu cứ tiếp tục đánh trên boong, con tàu sẽ chết trước cả thứ này.

Rix nói rất nhanh, giọng đổi hẳn sang nhịp kỹ thuật sinh tử:

"Nếu đẩy được nó ngược xuống lỗ, tôi có thể khóa tạm boong bằng thanh nêm ngang và xích phụ. Nhưng cần ba giây boong trống!"

"Làm thế nào?" Kairo hỏi.

Rix chỉ vào phần ngực thực thể, nơi còn ba mảnh thẻ găm sâu nhất.

"Gỡ hết khóa danh tính của nó. Khi cấu trúc mất neo, nó sẽ tụt nhịp một khoảnh!"

Lumi nhắm vào mảnh gần cổ, nhưng vừa giơ tay thì thực thể chồm thẳng về phía cô.

Nhanh hơn tất cả những gì nó đã làm.

Nó không đánh.

Nó ghé sát, như muốn thì thầm vào mặt cô.

> "Lumi."

Cô cứng lại.

Mắt mở lớn.

Kairo thấy rõ ánh sáng xanh quanh tay cô tắt phụt đúng một nhịp.

Không phải vì kiệt sức.

Vì nó vừa gọi đúng tên cô bằng một giọng rất gần với một nơi sâu hơn trong cô-một nơi cậu không chạm tới được.

Ragnar lao vào cắt góc, kéo mạnh Lumi lùi khỏi tầm miệng nó.

"Kairo!"

Cậu hiểu ngay.

Neo.

Kairo giơ tay trái lên. Ánh sáng hổ phách mỏng bật nơi đầu ngón. Không nhiều. Không rực. Nhưng đủ sắc để đóng một thứ lại.

Cậu không nhắm vào thân thực thể.

Cậu nhắm vào **miệng** nó.

Đường sáng Neo ghim thẳng qua khoảng tối nơi những ký tự đỏ đang cuộn nén thành âm.

Một tiếng rít sâu vang lên.

Miệng thực thể khựng lại như bị khâu ngang.

Chỉ trong một khoảnh rất ngắn.

Nhưng đủ.

Lumi bật tỉnh, hít vào như người vừa ngoi lên khỏi nước.

"Cảm ơn.."

Rix không bỏ lỡ nhịp đó. Cậu phóng mình trên boong, trượt thấp sát sàn như một con m��o thật sự, cờ lê chụp ngược đập thẳng vào mảnh thẻ gần khớp hông thực thể.

**keng! **

Mảnh thẻ cuối cùng ở hông bật ra.

Ragnar chém ngang ngực, lôi bật thêm mảnh ở xương sườn.

Kairo giật móc lần cuối vào mảnh sát cổ.

Phựt.

Mảnh thẻ bị xé bật.

Toàn thân thực thể co rút dữ dội.

Các sợi đỏ dưới da nó loạn nhịp hoàn toàn.

Rix hét:

"Bây giờ! Đẩy nó xuống!"

Ragnar dùng cả thân người húc vào vai phải nó. Kairo lao vào hông trái. Lumi ép một mặt phẳng không khí từ phía trước. Thực thể lùi.

Một bước.

Nửa bước.

Rồi rơi ngược xuống lỗ thủng giữa boong.

Ngay khoảnh khắc thân nó tụt xuống, Rix nhào tới như người đã sống cả đời để chờ đúng tình huống điên rồ này. Cậu giật hai thanh nêm sắt từ đai, quăng chéo qua miệng lỗ, móc xích phụ quanh cột khóa sàn rồi bẻ chốt.

**cạch! Két! **

Một tấm giằng tạm bằng xích và thanh ngang khóa chéo lên lỗ thủng.

Từ bên dưới, thực thể đập mạnh lên một lần.

Cả boong rung.

Nhưng không bung.

Rix thở hắt, tóc lông dựng hết cả lên.

"Đó. Tạm thời."

"Tạm thời là bao lâu?" Kairo hỏi, thở dốc.

Rix nhìn tấm giằng rung bần bật.

"Ít hơn mức tôi thích, nhiều hơn mức chúng ta đáng có."

Bên dưới, thứ kia lại đập mạnh.

Lần này xích rít lên.

Lumi nhìn xuống lỗ bị khóa. Ánh mắt cô vẫn còn dư chấn từ khoảnh khắc bị gọi tên.

"Nó chưa xong."

Ragnar lau một vệt đỏ đục khỏi lưỡi dao.

"Ta cũng thế."

Kairo nhặt lại móc dây, ngực phập phồng. Cậu nhìn ba mảnh thẻ vừa bị giật khỏi thân thực thể đang nằm vương trên boong.

Mỗi mảnh đều mang những phần tên rời.

Không chỉ Daren.

Có cả những chữ khác.

Những cái tên bị xóa, bị gãy, bị ghép lên thứ đó để nó học cách gọi đúng người.

Kairo cúi xuống nhặt một mảnh.

Trên đó chỉ còn sót lại:

* * *rik**

Tim cậu chệch hẳn một nhịp.

Ragnar nhìn thấy ngay.

"Đừng."

Nhưng đã muộn.

Kairo đã cầm mảnh thẻ đó trong tay.

Và từ dưới lỗ thủng bị khóa, giọng của thực thể lại vang lên-

Nhỏ hơn, gần hơn, chính xác hơn bất kỳ lần nào trước đó.

> "Kairo."

> "Cha cậu.. Vẫn đang chờ."
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 45 - câu nói không được tin

"Cha cậu.. Vẫn đang chờ."

Câu nói đó không lớn.

Không vang.

Nó chỉ bò lên từ dưới lớp boong bị khóa tạm, như nước đen thấm qua khe gỗ.

Nhưng chính vì thế, nó càng dễ chui vào chỗ đau nhất trong người Kairo.

Bàn tay cậu siết chặt mảnh thẻ có chữ **.. RIK**.

Tim đập mạnh.

Không phải vì cậu tin ngay.

Mà vì một phần trong cậu **muốn** tin.

Ragnar thấy rõ điều đó trong khoảnh mắt cậu khựng lại.

"Bỏ mảnh đó xuống." ông nói.

Kairo không phản ứng.

Bên dưới boong, xích lại rít lên.

Thực thể không đập nữa. Nó biết giờ không cần dùng lực.

Nó nói tiếp, giọng vẫn thấp, vẫn đúng độ gần như thể đang đứng ngay sau lưng cậu:

> "Không phải mạnh tay."

> "Phải đúng chỗ."

Hơi thở Kairo trật hẳn một nhịp.

Đó là câu của Edrik.

Câu thật.

Câu từng sống trong ký ức bị lấy đi của cậu.

Lumi bước tới ngay.

"Kairo. Nhìn em."

Cậu vẫn nhìn vào mảnh thẻ.

Dòng chữ **.. RIK** trong lòng bàn tay như nóng lên. Hay có lẽ chỉ là cậu đang run.

Bên dưới, giọng nói kia lại vang lên:

> "Con nhớ rồi mà."

> "Xuống đây."

Rix nuốt khan. "Tôi thực sự ghét kiểu thao túng quá chuyên nghiệp này."

Ragnar tiến lên một bước.

"Kairo."

Lần này giọng ông không còn chỉ là mệnh lệnh.

Nó nặng.

Thật.

Gần như một cú kéo.

Nhưng Kairo vẫn chưa quay lại.

Trong đầu cậu, boong tàu cũ đang hiện lên rõ hơn mọi lần trước. Gió sớm. Dây thừng ướt. Một bàn tay lớn. Một giọng nói sát bên. Và lần này, phía sau lớp mờ, gương mặt ấy như chỉ còn cách cậu một lớp kính mỏng.

Chỉ cần bước xuống.

Chỉ cần nghe thêm một câu nữa.

Chỉ cần-

Lumi chụp lấy cổ tay cậu.

Ánh sáng xanh mỏng quấn quanh da cậu như một vòng neo.

"Kairo!"

Cậu giật mình như vừa bị kéo ngược khỏi mép vực.

Mắt cậu chớp mạnh.

Thấy Lumi.

Thấy boong tàu.

Thấy lỗ thủng bị khóa đang rung dưới chân.

Thấy mình đã nghiêng người về phía nó lúc nào không hay.

Hô hấp cậu gãy vụn.

".. Tôi.."

"Đừng tin nó." Lumi nói, mắt nhìn thẳng vào cậu, không chớp. "Cậu có thể nghe. Nhưng đừng tin."

Câu đó vào được.

Không làm cơn kéo biến mất.

Nhưng đủ để Kairo lùi lại một bước.

Ragnar đi ngang lên chắn hẳn giữa cậu và lỗ thủng.

"Rix."

"Có."

"Khóa đó giữ thêm được bao lâu?"

Rix vẫn quỳ bên cơ cấu xích, tai dựng căng, mắt không rời điểm rung mạnh nhất.

"Nếu nó chỉ nói thì lâu. Nếu nó lại đập.." cậu chạm tay lên xích đang rít. "Thì không lâu."

"Có cách đẩy nó ra khỏi đáy tàu không?"

"Có thể." Rix đáp, đầu đã chạy trước cả câu. "Nếu mở một hướng xả khác hấp dẫn hơn để nó lao theo, hoặc làm thân tàu nghiêng đủ để nó mất bám rồi dùng lực xoắn-"

"Kết luận ngắn."

"Nguy hiểm. Cực nguy hiểm. Và tôi cần vài giây nó không đọc tên ai nữa."

"Làm được không?" Ragnar hỏi Lumi.

Lumi không trả lời ngay.

Cô nhìn xuống lỗ thủng bị khóa. Ánh sáng xanh quanh tay cô vẫn mỏng. Không đủ để dập hẳn thứ ở dưới. Nhưng có thể chặn nhịp âm của nó trong một khoảng rất ngắn.

"Em chặn được tiếng." cô nói. "Không lâu."

"Bao lâu?"

"Ít hơn mười giây."

Rix ngẩng phắt lên. "Mười giây là cả gia tài rồi."

Kairo nhìn giữa họ. "Các người định làm gì?"

Rix đứng bật dậy, giật một cái móc xích khác từ đai lưng.

"Làm nó rơi khỏi tàu bằng chính thói quen bám của nó."

"Nghe như cờ bạc."

"Đúng." Rix nói. "Nhưng là loại cờ bạc kỹ thuật. Tôi tôn trọng nó hơn."

Bên dưới lỗ thủng, tiếng nói lại vang lên. Lần này nó không gọi Kairo ngay.

Nó gọi cái tên khác.

> "Ragnar."

Mắt ông không đổi.

Nhưng bàn tay cầm dao siết chặt hơn.

Giọng nói kia thấp xuống, gần như thì thầm.

> "Nếu ngày đó ông quay lại sớm hơn-"

Rix ngay lập tức hiểu mặt trận này không chỉ của Kairo. "Được rồi, không, tôi không muốn biết chi tiết, nhưng chúng ta phải làm ngay."

Ragnar cắt ngang chính giọng nói dưới chân bằng một nhát dao cắm thẳng xuống tấm giằng khóa.

"Lumi."

Cô gật.

Ánh sáng xanh từ tay cô tràn xuống hệ xích và mép lỗ, không để gia cố vật lý, mà khóa lớp không khí trên đó thành một màng dày hơn. Âm thanh từ dưới boong lập tức bị bóp méo, méo đến mức không còn thành lời.

Rix lao về đuôi tàu.

"Cáo! Theo tôi!"

Kairo chạy theo gần như theo phản xạ. Chưa hoàn toàn thoát khỏi dư chấn câu vừa rồi, nhưng đủ tỉnh để chuyển động.

Rix quỳ xuống bên cần điều hướng phụ, giật tung nắp bảo vệ ra, lộ bộ bánh răng lái và dây cáp điều khiển phía sau.

"Nghe đây." cậu nói cực nhanh. "Nó đang bám khoảng giữa boong. Nếu tôi bẻ lái gấp trái rồi nhả phải, thân tàu sẽ xoắn. Nhưng chỉ có tác dụng nếu điểm giữa tàu đột ngột mất chỗ chịu lực."

"Kết luận dễ hiểu hơn."

Rix chỉ xuống giữa boong. "Tôi sẽ mở chốt phụ dưới sàn. Cậu dùng móc dây kéo bật tấm nắp bảo trì cạnh lỗ khóa. Khi boong hẫng một khoảnh, thứ đó sẽ dồn trọng tâm sai. Lúc đó tôi xoắn tàu, Ragnar mở một khe xả ở mạn, và nó rơi ra."

Kairo nhìn cậu nửa nhịp. "Cậu nghĩ được hết cái đó trong bao lâu?"

"Trong lúc sợ." Rix đáp. "Tôi giỏi nhất lúc sợ."

Ở giữa boong, Ragnar đã vào thế ở mạn phải. Ông quét mắt tìm điểm gỗ mỏng nhất dọc mép tàu.

Lumi đứng gần lỗ thủng bị khóa, hai tay run nhẹ khi giữ lớp chặn âm. Mỗi giây trôi qua, những lời dưới đó lại cố xuyên lên như tiếng nước ép qua khe đá.

Không nghe rõ chữ.

Nhưng vẫn đủ làm người ta lạnh gáy.

Rix hét: "Sẵn sàng!"

Kairo chạy trở lại giữa boong, móc dây gập đã mở trên tay.

Ragnar đặt tay lên một thanh gỗ phụ ở mạn phải, lưỡi ngắn cắm vào khe.

"Lumi. Đếm."

"Ba.." cô thở ra.

"Hai.."

Bên dưới lớp chặn âm, thứ kia bắt đầu đập trở lại.

Xích rung bần bật.

"Một!"

Mọi thứ nổ ra cùng lúc.

Lumi thả chặn âm.

Rix đạp mạnh cần lái phụ sang trái.

Con tàu nghiêng gắt.

Kairo phóng móc dây vào chốt nắp bảo trì cạnh lỗ thủng, giật mạnh.

Cạch!

Tấm nắp bật tung.

Ragnar dùng cả vai húc vào mạn phải đúng chỗ đã nứt từ trước, đồng thời chém xiên mở toang một mảng gỗ bên hông tàu.

Nước đen và gió lạnh phả ngược vào.

Ngay khoảnh khắc trọng tâm giữa tàu hẫng đi, thứ dưới boong đập lên một cú quá mạnh.

Tấm giằng xích bật.

Thực thể trắng vọt lên-

Nhưng thân tàu đã xoắn.

Nó không lao thẳng lên giữa boong được.

Toàn bộ nửa thân bị quăng lệch sang mạn phải đang mở.

Rix gầm lên, bẻ ngược cần lái.

Con tàu xoắn thêm một nhịp dữ dội.

Thực thể mất điểm bám.

Nó với tay.

Kịp chụp lấy cổ tay Kairo.

Khoảnh khắc da chạm da, đầu cậu nổ tung bởi một mớ hình ảnh:

- Edrik quay lưng bước vào một cánh cửa đỏ

- Daren đứng chắn trước bảng điều khiển purge

- một hòn đảo đầy gió cát

- bàn tay cha cậu đẩy cậu ra sau

- một giọng nói: ** "Nếu có ai còn nhớ, con phải sống." **

Kairo trợn mắt.

Không biết cái nào là thật.

Không biết cái nào là mồi nhử.

Thực thể kéo.

"Kairo!" Lumi hét.

Ragnar chụp lấy vai cậu.

Rix quăng phắt cuộn xích phụ vào cánh tay trắng đang bám cổ tay Kairo.

"Buông cậu ấy ra!"

Cậu giật mạnh.

Lumi ép một luồng khí nén vào đúng khuỷu tay thực thể.

Khớp tay đó gập sai hướng.

Và Kairo, trong khoảnh khắc đau đầu đến muốn mù đi, làm điều duy nhất cậu còn chắc chắn.

Cậu nhớ bài học.

Không phải mạnh tay.

Phải đúng chỗ.

Cậu xoay cổ tay theo góc ngược, đánh lực vào đúng điểm khóa ngón cái đang giữ mình.

Cánh tay trắng bật ra.

Ragnar kéo giật cậu ngược về boong.

Ngay lập tức, thực thể trượt khỏi mạn mở, rơi thẳng xuống làn nước đen bên hông tàu.

Không có tiếng rơi lớn.

Nó chỉ biến mất vào mặt nước như một thứ được trả về đúng môi trường của nó.

Im lặng đúng nửa nhịp.

Rồi từ dưới mạn phải, những ngón tay trắng lại chòi lên.

"Chưa xong!" Rix gào.

Nhưng lần này, trước khi chúng kịp bám, Lumi dồn nốt chút lực còn lại, ép một mặt không khí phẳng xuống sát mặt nước cạnh tàu.

Những bàn tay đó đập vào lớp nén vô hình, trượt khỏi thân tàu.

Rix không chờ thêm một giây nào.

Cậu đóng mạn phụ tạm, giật cần lái hết cỡ và hét:

"Giữ chặt cái gì đó thật đi!"

Con tàu vọt lên phía trước.

Động cơ gầm đau đớn.

Thân tàu rung lên như sắp rã.

Nhưng khoảng cách giữa họ và vùng nước nơi thực thể vừa rơi xuống nhanh chóng mở ra.

Một bàn tay trắng cuối cùng trồi lên khỏi mặt nước sau lưng tàu.

Rồi chìm hẳn.

Không đuổi kịp nữa.

Rix đứng khom bên bánh lái, thở như vừa chạy hết đời mình.

"Đó." cậu nói giữa các nhịp thở. "Đó là mức giao tiếp tối đa tôi muốn với nơi này."

Lumi ngồi khuỵu xuống boong. Ánh sáng quanh cô tắt hẳn lần này. Không bất tỉnh. Nhưng không còn dư chút nào.

Ragnar buông vai Kairo ra rất chậm. Bàn tay ông vẫn còn siết như để chắc rằng cậu thật sự còn ở đây.

"Kairo."

Cậu không đáp ngay.

Cổ tay vừa bị chụp còn đau. Trong đầu, mớ hình ảnh vừa bị nhét vào vẫn xoáy loạn. Đặc biệt là một câu.

**Nếu có ai còn nhớ, con phải sống. **

Cậu không biết đó là ký ức thật hay lưỡi câu khác.

Và chính điều đó đáng sợ hơn cả.

"Kairo." Ragnar gọi lần nữa, thấp hơn.

Cậu ngẩng lên.

Mắt hổ phách run nhẹ.

"Tôi.. Thấy vài thứ."

"Tin được không?"

Kairo nhìn xuống bàn tay mình.

"Không biết."

Lumi từ dưới sàn nói khẽ, gần như không còn hơi:

"Vậy thì đừng quyết định gì khi còn đang đau."

Rix chỉ tay về phía cô ngay lập tức. "Đúng. Tôi cực kỳ ủng hộ nguyên tắc đó."

Một nhịp yên ngắn hiếm hoi rơi xuống boong tàu.

Không ai cười.

Nhưng câu nói ấy giữ họ không trượt sâu hơn vào cơn căng vừa rồi.

Ragnar cuối cùng nhìn xuống bàn tay Kairo.

"Mảnh thẻ đâu?"

Kairo mở lòng bàn tay.

Mảnh thẻ có chữ **.. RIK** đã biến mất.

Có lẽ rơi xuống lúc giằng co với thực thể.

Có lẽ bị nó lấy lại.

Có lẽ chưa từng là vật hoàn toàn ổn định ngay từ đầu.

Kairo nhìn khoảng trống trong tay mình.

Lần này cậu không lao theo. Không cúi nhìn xuống nước. Chỉ khép tay lại rất chậm.

Lumi thấy động tác đó.

Bàn tay cậu khựng giữa không trung đúng một nhịp-như sợ mình vừa đánh rơi thêm một mảnh khác nữa.

Phía trước, biển đen vẫn mở rộng.

Phía sau, hòn đảo của những thứ bị bỏ đi chỉ còn là một khối mờ trong sương.

Nhưng ngay lúc đó, chiếc la bàn của Rix rơi khỏi mép bảng điều khiển, xoay mấy vòng rồi nằm yên.

Kim của nó không còn chỉ về hòn đảo sau lưng nữa.

Nó chỉ sang phía trước.

Về một vùng tối sâu hơn, nơi giữa sương sáng đang hiện dần lên bóng của một cột tháp rất xa.

Rix nhặt la bàn lên, mặt vẫn còn tái nhưng mắt đã chuyển sang kiểu tập trung quen thuộc.

".. Chúng ta có công việc mới."

Ragnar nhìn hướng kim chỉ.

"Kia là gì?"

Rix lắc đầu.

"Chưa biết." Cậu ngừng một nhịp. "Nhưng cái này không còn bị hút bởi thứ sau lưng nữa."

Lumi ngẩng lên rất chậm, nhìn về phía cột tháp xa kia.

Ánh mắt cô đổi hẳn.

"Không phải nó ngừng hút." cô nói.

"Vậy?"

Lumi nhìn vùng tối phía trước.

"Là có thứ khác.. Gọi mạnh hơn."
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 47 - giọng nói mỗi người không chịu được

"Ragnar."

Giọng nói đó vẫn ở phía sau.

Không lớn.

Không vang vọng.

Chỉ nhỏ đến mức buộc người ta phải tự bước gần hơn nếu muốn chắc mình không nghe nhầm.

Ragnar đứng im.

Vai ông không cứng lên như khi vào thế chiến đấu. Ngược lại-nó hạ xuống rất nhẹ, như một phần trong ông vừa bị kéo khỏi trạng thái cảnh giác thuần túy và trả về thứ gì đó cũ hơn, sâu hơn.

Kairo nhìn ông.

Đó là lần đầu tiên cậu thấy Ragnar không phản ứng như người luôn đi trước một bước.

Mà như người bị một bước quá khứ đuổi kịp.

"Anh Ragnar." Lumi gọi.

Ông không trả lời ngay.

Giọng kia cất lên lần nữa.

Lần này gần hơn một chút.

> "Ông quay lại rồi à?"

Rix rít qua kẽ răng. "Tôi ghét nơi này. Tôi ghét rất đúng trọng tâm."

Ragnar chớp mắt một cái.

Rồi thở ra, rất thấp.

"Không phải thật."

Nói vậy. Nhưng ông vẫn chưa quay hẳn lại.

Lumi nhìn Kairo. Kairo hiểu ngay. Cậu tiến nửa bước lên trước, đứng lệch chắn một phần tầm nhìn của Ragnar về phía sau cầu thang.

"Đừng nhìn thêm." cậu nói.

Ragnar liếc sang cậu.

Ánh mắt ông đã trở lại một phần, nhưng chưa hoàn toàn.

"Ta không cần cậu dạy!"

"Không." Kairo cắt ngang. "Tôi không dạy anh."

Một nhịp.

"Tôi đang trả lại thôi."

Câu đó giữ mọi thứ lại trong một khoảng rất ngắn.

Vì ai cũng hiểu cậu đang nói gì.

Ragnar đã kéo cậu khỏi những tiếng gọi của cha.

Giờ đến lượt cậu kéo lại.

Rix chớp mắt, rồi rất nhỏ: "Ờ. Được đấy."

Giọng nói phía sau lại vang lên.

Không chỉ gọi tên nữa.

> "Tôi đã đợi rất lâu."

Ragnar quay hẳn người lại.

Lumi siết chặt cổ tay Kairo. "Không ổn."

Và rồi tất cả cùng thấy.

Ở dưới khúc quanh thấp hơn của cầu thang, trong vùng sáng xám mỏng, một bóng người nhỏ đang đứng.

Không rõ hoàn toàn.

Nửa như hình người thật.

Nửa như được ghép từ sương, bụi và ký ức chưa khô.

Dáng nhỏ hơn Ragnar rất nhiều.

Khoác thứ giống áo choàng cũ.

Khuôn mặt không rõ, nhưng tư thế đứng-vừa chờ vừa sợ-làm sống lưng người ta lạnh đi.

Rix nín luôn.

Kairo quay sang nhìn Ragnar.

Mắt ông không mở lớn.

Không bộc lộ.

Chỉ tối đi một nấc sâu hơn bình thường.

"Là ai?" Kairo hỏi rất khẽ.

Ragnar không trả lời.

Bóng người kia nghiêng đầu.

> "Ông đến muộn."

Lumi lập tức hiểu mức độ nguy hiểm đã tăng.

"Nó không còn chỉ là giọng nói."

"Ừ." Rix đáp. "Tôi nhận ra."

Bóng người kia bước lên một bậc.

Không có tiếng chân.

Không có âm ma quái rùng rợn.

Chính sự thiếu thừa thãi đó mới khiến nó đáng sợ.

Ragnar bước xuống một bậc.

"Đừng!" Lumi gọi ngay.

Ông dừng.

Nhưng chỉ dừng vì ý thức, không phải vì bản năng.

Kairo thấy điều đó rõ đến nghẹt thở.

"Anh biết nó không phải thật." cậu nói.

"Ta biết."

"Vậy sao anh vẫn!"

Ragnar cắt ngang, giọng thấp đến gần như gãy ở cuối chữ:

"Biết và không bị kéo là hai chuyện khác nhau."

Im.

Một câu nói thật đến mức không ai đỡ nổi.

Rix là người đầu tiên quay mặt đi một chút như thể thấy mình không nên nhìn thẳng vào vết thương của người khác lúc này.

Lumi hít vào chậm, rồi lên trước một nửa bước.

"Nghe em này." cô nói với Ragnar, giọng nhỏ nhưng chắc. "Nếu đó là người anh không cứu được.. Thì càng không để nó lôi anh rời khỏi những người vẫn còn ở đây."

Ragnar không đáp.

Bóng người dưới cầu thang cất tiếng lần nữa.

> "Ông hứa sẽ quay lại."

Kairo thấy bàn tay cầm dao của Ragnar siết đến trắng khớp.

Lumi nói ngay, dứt hơn:

"Anh Ragnar."

Ông chớp mắt.

Lần này quay sang nhìn Lumi.

Cô không né ánh mắt đó.

"Nhìn em." cô nói. "Không nhìn nó."

Vài giây trôi qua rất nặng.

Rồi Ragnar quay hẳn đầu khỏi bóng người kia.

Không nhiều.

Nhưng đủ.

Bóng dưới cầu thang chập chờn một nhịp như bị cắt mất đường nối.

Kairo thở ra.

Rix cũng vậy.

"Được rồi," cậu mèo lầm bầm. "Từ giờ tôi chính thức tin vào chiến thuật 'nhìn đúng người còn sống'."

Nhưng ngọn tháp không dừng ở đó.

Ngay khi bóng kia nhòe đi-

Một giọng khác cất lên từ phía trên.

Gần đỉnh cầu thang hơn.

Nhỏ. Dịu. Run nhẹ.

> "Lumi."

Cả nhóm khựng lại.

Lumi không quay lên ngay.

Nhưng Kairo cảm thấy rõ bàn tay cô trên cổ tay mình lạnh đi một nhịp.

Giọng nói ấy tiếp tục.

> "Con vẫn còn ở đây à?"

Kairo quay sang.

Mắt Lumi mở lớn rất nhẹ.

Không phải kiểu hoảng loạn lộ liễu.

Là kiểu một vết đau rất cũ vừa bị gọi đúng tên riêng của nó.

Rix thì thầm: "Không hay rồi."

Kairo nhìn cô. "Ai?"

Lumi không đáp ngay.

Giọng kia lại gọi, lần này gần như buồn hơn trách:

> "Con ngoan lắm."

> "Sao còn chưa chịu biến mất?"

Toàn bộ cầu thang lạnh buốt.

Kairo chưa từng thấy Lumi đổi sắc mặt như vậy.

Không phải sợ bị giết.

Không phải lo cho người khác.

Mà là một nỗi đau rất riêng, rất lặng, rất người.

Cô khẽ lùi nửa bước.

Và đúng lúc ấy, cầu thang ngay phía trước nhóm bắt đầu dài ra.

Không ầm ầm.

Không sập đổ.

Nó chỉ đơn giản thêm ra vài bậc mới, rồi thêm vài bậc nữa, như thể phần đường lên trên tự kéo xa khỏi họ mỗi khi họ đứng yên quá lâu.

Rix nhìn cảnh đó mà mặt méo hẳn.

"Không. Tôi phản đối kiến trúc có cảm xúc."

"Tháp đang đọc phản ứng của chúng ta," Lumi nói, giọng đã lấy lại được phần nào kiểm soát, dù mỏng hơn trước. "Nếu bị giữ lâu ở một tầng, nó sẽ kéo đường đi lệch."

"Kết luận?" Ragnar hỏi.

"Phải tiếp tục leo." Lumi đáp. "Nhưng không để ai đi một mình trong đầu."

"Câu đó quá triết lý cho lúc này," Rix nói.

"Ý cô ấy là cứ nghe thấy gì thì nói ngay," Kairo đáp.

Rix giơ một ngón tay. "Cảm ơn. Bản dịch thực dụng rất cần thiết."

Giọng phía trên vẫn còn đó.

> "Lumi."

Cô nhắm mắt một nhịp.

Mở ra.

"Em nghe rồi." cô nói nhỏ. "Nhưng em không đi theo."

Rồi cô tự nói thêm, như tự đóng một cái neo cho chính mình:

"Em là Lumi."

Kairo nhìn cô.

Câu đó cậu đã nghe từ trước-ở Lõi Phản Hồi, ở Trạm Đồng Thuận, khi cô khẳng định tên mình trước những kẻ gọi cô là "nó".

Nhưng lần này khác.

Lần này, cô không nói với kẻ thù bên ngoài.

Cô nói để giữ mình khỏi bị một giọng nói cũ nuốt mất.

Ragnar quay người lại hẳn về phía trên.

"Đi."

Họ bắt đầu leo tiếp.

Đội hình chặt hơn trước:

- Ragnar đầu tiên

- Kairo ngay sau

- Lumi sát bên

- Rix cuối cùng

Không ai cách nhau quá một sải tay.

Cầu thang xoắn thêm lên.

Tiếng gọi không dừng.

Nhưng cũng không gọi ồ ạt.

Tháp đủ thông minh để không làm quá.

Nó gọi từng người, từng lúc, đúng nhịp yếu nhất.

Từ phía sau, giọng nói nhỏ kia thỉnh thoảng vẫn vọng lên cho Ragnar:

> "Ông đến muộn."

> "Ông quay lại đi."

> "Lần này đừng bỏ tôi lại."

Ragnar không đáp.

Nhưng bàn tay ông cầm dao chưa từng lỏng đi.

Từ phía trên, giọng dành cho Lumi mỏng như sợi chỉ:

> "Con ngoan lắm."

> "Con chỉ cần im đi."

> "Con chỉ cần hữu ích thôi."

Lumi thở sâu mỗi lần nghe thấy, như phải chủ động chọn mình là người trước khi tiếp tục bước.

Và rồi đến lượt Kairo.

Không phải giọng Edrik lần này.

Là giọng Daren.

Rất gần.

Rất mệt.

> "Kairo."

> "Nếu cậu nghe thấy tôi.."

> "Đừng lên tiếp."

Cậu khựng lại.

Một câu này khác.

Không phải gọi xuống.

Không phải rủ.

Là cảnh báo.

Rix suýt đâm vào lưng cậu. "Gì?"

Kairo quay đầu rất khẽ. "Tôi lại nghe thấy Daren."

Ragnar dừng ngay trên bậc kế tiếp, không quay hẳn lại nhưng rõ là đang nghe.

Lumi hỏi: "Nói gì?"

Kairo do dự một nhịp.

Rồi nói thật:

"Anh ấy bảo.. Đừng lên tiếp."

Không khí quanh họ đổi đi rất nhỏ.

Ragnar hỏi ngay: "Theo kiểu kéo cậu đi đâu khác?"

"Không."

"Cảm xúc?"

Kairo cau mày, cố phân biệt giữa chính mình và thứ tháp nhét vào đầu.

"Gấp. Mệt. Nhưng.." Cậu ngập ngừng. "Không giống mấy tiếng trước."

Rix thì thào: "Tôi không thích lúc lời cảnh báo nghe hợp lý."

Lumi nhắm mắt một nhịp ngắn như lắng lại làn âm không đi qua tai.

"Em không chắc đó là giả."

Một câu đó làm cả cầu thang im hẳn.

Ragnar quay lại lần này.

"Ý cô là sao?"

"Ý là.." Lumi nhìn lên trên tầng cao hơn, nơi ánh xám đặc hơn. "Có khả năng ở đây không chỉ có tiếng gọi của tháp."

Kairo siết lan can lạnh.

"Nếu Daren còn sống.."

"Đừng nhảy đến kết luận." Ragnar cắt ngay. Nhưng giọng ông không đủ lạnh như lúc đầu. "Chỉ vì một giọng nghe khác không có nghĩa là thật."

"Nhưng cũng không có nghĩa là giả." Kairo đáp.

Hai người nhìn nhau trong một khoảng đủ dài để Rix thấy đau thay.

Rồi lần đầu tiên từ lúc vào tháp, Rix lên tiếng không pha đùa:

"Vậy chúng ta khóa quy tắc lại đi."

Cả ba nhìn cậu.

Rix chỉ lên trên cầu thang.

"Dù giọng đó là thật hay giả, một người nghe một mình thì chết chắc. Nên từ giờ: Ai nghe gì, nói ngay. Ai muốn đổi hướng, không được đổi một mình. Nếu có thật ở trên đó.." cậu ngừng nửa nhịp, rồi nói tiếp thấp hơn, ".. Thì ít nhất phải có cả nhóm nghe cùng."

Im một nhịp.

Ragnar gật đầu trước.

"Đúng."

Lumi cũng gật.

Kairo nhìn lên vùng tối phía trên.

Rồi gật theo.

"Được."

Ngay khi họ vừa thống nhất xong-

Một âm thanh khác vang lên từ trên cao.

Không phải giọng nói.

Là tiếng kim loại chạm rất nhẹ.

**Keng. **

Cả bốn cùng ngẩng lên.

Từ khúc quanh phía trên cùng họ vừa nhìn không tới, một luồng sáng đỏ nhạt vừa lóe qua mép tường rồi biến mất.

Rix nuốt khan.

".. Nói tôi nghe đây là đèn."

Không ai trả lời.

Vì tất cả đều biết.

Âm đó không giống đèn.

Nó giống một cánh khóa vừa trượt mở.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 48 - tầng trên cùng không chờ được nữa

**Keng. **

Âm kim loại nhẹ đó đã tắt.

Nhưng dư chấn của nó vẫn giữ cả nhóm đứng im trên cầu thang thêm đúng một nhịp.

Không ai nhìn thấy cánh gì vừa mở.

Không ai nghe thêm tiếng bước chân hay chuyển động rõ ràng nào từ phía trên.

Và chính sự im đó mới làm tầng trên cùng trở nên có thật hơn.

Ragnar lên trước một bậc.

"Đội hình giữ nguyên."

Không ai phản đối.

Kairo đi ngay sau ông, mắt không rời khúc quanh phía trên vừa lóe đỏ. Lumi sát cạnh cậu, đủ gần để nếu một trong hai khựng lại, người kia có thể kéo về. Rix vẫn giữ cuối, một tay gần túi đồ nghề, một tay đặt trên lan can như thể đang thử xem cái gì trong ngọn tháp này còn chịu nhận mình là vật thể rắn.

Họ leo tiếp.

Cầu thang từ đây hẹp hơn.

Và không còn xoắn đều.

Có những đoạn như bị cắt mất một phần rồi vá lại bằng những bậc khác chất liệu:

- đá đen trơn

- sắt tàu cũ

- nền trắng kiểu phòng nghiên cứu

- gỗ mòn như boong thuyền

Mỗi bước chân vang ra một âm khác nhau.

Như thể họ không leo trong một ngọn tháp, mà đang đi trên một chuỗi những nơi từng bị rời khỏi nhau rồi bị buộc phải nối lại.

Rix lầm bầm sau lưng:

"Tôi ghét cả kiến trúc có ký ức lẫn ký ức có kiến trúc."

Kairo suýt đáp lại một câu nếu đây là lúc khác.

Nhưng lúc này, ngọn tháp quá im.

Không còn tiếng gọi của Daren.

Không còn giọng phía trên gọi Lumi.

Không còn tiếng nhỏ phía sau quấy Ragnar.

Sự im đó không phải buông tha.

Là chờ.

Lumi là người nhận ra đầu tiên.

"Nó đang dồn." cô nói nhỏ.

"Dồn cái gì?" Rix hỏi.

"Phản ứng."

Ragnar không quay lại.

"Nghĩa là?"

"Nghĩa là càng lên gần tầng trên cùng.." Lumi siết nhẹ tay mình, ".. Mọi thứ nó ném vào chúng ta sẽ thật hơn."

Một nhịp.

Rix nói rất chân thành:

"Tôi ghét thông tin này."

Họ tới khúc quanh cuối.

Và tầng trên cùng hiện ra.

* * *

Không phải một gian phòng kín.

Là một không gian tròn rộng mở ngay trong lõi ngọn tháp, trần cao đến mức gần như mất vào bóng xám. Quanh mép là những ô cửa hẹp nhìn ra một lớp ngoài không rõ là biển hay chỉ là vỏ của vùng đệm. Ở giữa sàn là một cấu trúc giống bàn điều khiển trung tâm-nửa như bệ hải đăng, nửa như lõi dữ liệu.

Nó cao ngang ngực người lớn.

Đen.

Nứt mờ những đường sáng đỏ nhạt.

Và phía sau cấu trúc đó-

Là một người.

Kairo khựng lại.

Ragnar dừng ngay bậc cuối.

Lumi nín thở.

Rix đứng chết lặng đúng ba giây.

Người đó quay lưng về phía họ. Khoác áo dài sẫm màu, vai áo dính những vệt muối cũ. Dáng cao, gầy vừa đủ, mệt vừa đủ, quen vừa đủ để tim người ta đau ngay khi nhìn.

Rồi người đó quay lại.

Daren.

Ít nhất là gương mặt của Daren.

Mắt cậu ta mở, mệt, nhưng tỉnh. Một bên tay áo rách. Có một vệt cháy sẫm kéo từ vai trái xuống ngực. Không có vẻ gì như những bóng trắng nhợt ở đảo ghép. Không có sợi đỏ lộ dưới da. Không có chuyển động sai.

Chỉ là Daren, đứng ở đây như thể đã chờ họ lên tới.

"Kairo." Anh ta nói.

Giọng thật.

Quá thật.

Kairo bước lên nửa bước theo bản năng.

"Daren?"

Ragnar giơ tay chắn ngang ngực cậu ngay lập tức.

"Đứng yên."

Daren nhìn cánh tay chắn đó, rồi nhìn thẳng Ragnar.

"Ông làm đúng."

Rix chớp mắt.

"Ờ.. Được rồi. Đây là mức độ rất khó chịu mới."

Lumi không rời mắt khỏi Daren.

Không phải vì xúc động.

Mà vì đang nghe.

Rất kỹ.

Daren bước lên một bước khỏi cấu trúc trung tâm.

"Tôi không có nhiều thời gian."

Kairo quên mất phải thở trong nửa nhịp.

"Anh còn sống."

Daren nhìn cậu.

Một cái nhìn rất ngắn. Rất nặng.

"Hiện tại thì có."

Ragnar không hạ tay chắn.

"Chứng minh đi."

Daren không tỏ vẻ khó chịu.

"Sau cửa purge, Cairn cố kéo tôi ở lại sâu hơn. Tôi dùng phần khóa tay từ bảng điều khiển để cắt dòng phụ rồi bị đẩy sang tuyến bảo trì thấp." Anh ta nói, không chậm, không nhanh. "Tôi đi theo các đường thoát cũ nhưng không ra lại được bên ngoài. Thay vào đó bị kéo vào một cụm cổng chuyển lệch."

Rix lẩm bẩm: "Nghe giống rất nhiều chuyện tệ nối thành hàng."

Daren tiếp tục như thể không nghe:

"Tôi thấy biển đệm trước các người khoảng không quá dài. Và tôi đã ở đây trước được một lúc."

Kairo nhìn chằm chằm anh ta. Tất cả đều khớp với những gì họ biết có thể đã xảy ra.

Nhưng khớp quá mức cũng nguy hiểm.

Ragnar hỏi tiếp:

"Nếu là cậu thật, nói điều gì chỉ ta biết."

Daren nhìn ông lâu hơn một nhịp.

Rồi đáp, rất phẳng:

"Ở Trạm Đồng Thuận, trước khi mở bảng phụ cho các người, tôi đã nghĩ nếu thất bại, ông sẽ là người duy nhất quay lại giết tôi trước khi Cairn kịp dùng tôi."

Rix há miệng ra rồi tự ngậm lại.

Kairo nhìn sang Ragnar.

Mặt ông không đổi.

Nhưng sự im ngắn đó đủ xác nhận: Câu đó chạm đúng chỗ thật.

Lumi vẫn chưa buông cảnh giác.

"Không đủ."

Daren chuyển mắt sang cô.

"Đúng." Anh ta nói. "Nên tôi còn một điều nữa."

Anh ta nhìn Kairo.

"Khi cửa purge đóng, tôi không hét gọi cậu quay lại." Giọng anh thấp xuống. "Tôi hét 'Đừng nhìn lại.'"

Kairo chết lặng.

Cậu không nghe được câu đó lúc ấy. Bị còi purge nuốt mất.

Nhưng bằng một cách nào đó, khi Daren nói ra, cậu biết đó là thật. Không phải bằng lý trí. Bằng cái cách một câu vốn đã ở đó từ đầu nhưng chỉ vừa tìm được đường quay lại.

Lồng ngực cậu siết mạnh.

".. Là anh."

Ragnar vẫn chưa hạ tay.

Nhưng nó không còn căng như lúc đầu nữa.

Lumi nhìn Daren rất kỹ.

Rồi rất chậm, cô nói:

"Em không nghe thấy nhịp bắt chước ở anh."

Rix giơ tay nửa chừng như muốn xác nhận hệ thống. "Vậy.. Là người thật?"

Lumi đáp mà không rời mắt khỏi Daren:

"Hiện tại, đúng."

"Cụm từ 'hiện tại' không hề dễ chịu."

"Em biết."

Kairo bước lên thêm một bước lần này Ragnar không cản.

"Anh bị thương."

Daren liếc xuống vệt cháy trên ngực.

"Chưa đủ chết."

Rix khựng nửa nhịp rồi bật ra: "Tuyệt. Vậy giờ tôi chính thức quen ba người nói câu đó như cách chào hỏi."

Lần này, rất khẽ, Daren gần như cười.

Rồi nét mặt anh đổi ngay lại.

"Nghe đây. Chúng ta phải rời khỏi tầng này."

Ragnar hỏi ngay: "Vì sao?"

Daren quay đầu nhìn cấu trúc đen ở giữa phòng.

"Vì tôi không phải người duy nhất đang dùng nó."

Tất cả ánh mắt cùng dồn vào lõi trung tâm.

Từ xa trông nó như một bệ điều hướng hay lõi dữ liệu chết. Nhưng giờ, khi nhìn kỹ hơn, Kairo thấy những đường nứt đỏ nhạt trên bề mặt nó đang đổi vị trí rất chậm. Như mạch máu dưới đá.

Và ngay trong một trong các khe nứt đó, có thứ gì như ánh nhìn phản lại.

Rix lùi nửa bước. "Không, cảm ơn."

Daren chỉ vào một dải sáng rất mờ chạy từ lõi trung tâm ra các bức tường rồi xuống thân tháp.

"Ngọn tháp này không chỉ phát tiếng gọi." anh nói. "Nó sàng lọc. Nó thử xem ai sẽ đi theo giọng nào. Ai bỏ đội nhanh nhất. Ai có thể bị tách ra mà không cần dùng lực."

Lumi siết tay.

"Vậy nó là cổng chọn lọc."

"Gần đúng." Daren đáp. "Và khi chọn xong.."

Anh ta ngước nhìn lên trần tối phía trên lõi.

"Thứ ở trên sẽ biết nên xuất hiện dưới hình dạng nào."

Không ai hỏi "thứ ở trên" là gì ngay.

Bởi vì đúng khoảnh khắc đó-

Một tiếng trượt rất nhẹ vang lên từ phía trên đầu họ.

Không phải từ cầu thang.

Từ **trần tháp**.

Cả nhóm cùng ngẩng lên.

Trong bóng tối xám trên cao, thứ gì đó vừa đổi vị trí.

Không nhìn rõ hình.

Chỉ thấy những đường đỏ rất mỏng đang mở ra như mí mắt.

Rix nói nhỏ đúng một câu:

".. Không ổn."

Daren nhìn cả bốn người, giọng thấp đi một nấc:

"Tôi đã chờ các người lên vì chỉ một mình tôi không mở được đường xuống."

"Đường xuống đâu?" Kairo hỏi.

Daren chỉ vào chính bệ trung tâm.

"Dưới cái này."

Kairo nhìn lại lõi đen đang nứt đỏ nhạt.

"Ở dưới có gì?"

Daren im một nhịp.

Rồi đáp:

"Thứ mà Edrik đã tới tìm."

Câu đó đánh thẳng vào không khí trong phòng.

Kairo bước lên trước nửa bước.

"Cha tôi từng ở đây?"

"Ừ." Daren đáp.

"Anh thấy gì?"

"Không phải thấy." Daren nhìn cậu, mắt mệt và thật. "Tôi đọc được một phần khóa còn sót trong lõi trước khi nó bắt đầu đọc ngược lại tôi."

Rix chớp mắt. "Đọc ngược lại là sao?"

"Là thứ đó dùng mình để biết phải biến thành gì."

"Ồ." Rix gật đầu rất nhanh. "Tôi không hỏi nữa."

Ragnar hỏi ngắn gọn:

"Edrik tới tìm gì?"

Daren nhìn bệ trung tâm thêm một lần.

Rồi nói câu làm cả Kairo lẫn Lumi đều đông cứng:

"Ông ấy tới tìm.. **tên thật đầu tiên**."

Im.

Không ai hiểu hết ngay.

Nhưng ai cũng biết đó là loại từ ngữ không thể xem nhẹ.

Lumi là người đầu tiên lên tiếng, nhỏ hơn mọi lần trước:

"Không phải tên gọi."

Daren gật.

"Là thứ có trước cả hồ sơ. Trước cả phân loại. Trước cả đồng thuận."

Kairo nhìn xuống bàn tay mình.

Một thế giới nơi người ta bị xóa khỏi hồ sơ, bị gọi sai tên, bị phân loại thành hiện tượng, lỗi, công cụ-

Và giờ cha cậu từng đi tìm một thứ gọi là **tên thật đầu tiên**.

Từ trên cao, tiếng trượt lại vang lên.

Lần này gần hơn.

Những đường đỏ trên trần mở rộng thêm.

Ragnar vào thế ngay.

"Xuống hay đánh?"

Daren đáp không chần chừ:

"Xuống. Nếu đánh ở đây, nó sẽ chỉ tiếp tục đổi hình đúng thứ chúng ta sợ nhất."

Kairo nhìn Daren.

Một nhịp rất ngắn.

Rồi gật.

"Dẫn đường."

Daren quay lại lõi trung tâm, đặt bàn tay lên một khe nứt đỏ. Các đường sáng bên trong đổi nhịp ngay lập tức.

Rix nắm chặt cờ lê.

"Xin nói trước, tôi ghét tất cả các câu sau chữ 'dẫn đường' trong ngày hôm nay."

Lumi bước đến gần Kairo hơn.

Ragnar đứng lệch về phía ngoài, che nửa góc nhìn lên trần.

Trên cao, thứ gì đó bắt đầu hạ thấp.

Và ngay khi Daren ép tay sâu hơn vào lõi-

Một vòng ký hiệu đỏ bùng lên quanh chân bệ trung tâm.

Sàn tháp rung mạnh.

Một đường tròn tối mở ra dưới chân họ.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 49 - xuống dưới cái tên

Vòng tròn tối dưới chân bệ trung tâm mở rộng thêm.

Không có cơ chế răng cưa hay tiếng khóa kim loại rõ ràng. Chỉ là lớp sàn trượt khỏi hình dạng của chính nó, để lộ một đường hạ xuống xoáy tròn trong bóng đỏ nhạt.

Daren rút tay khỏi khe nứt.

Vệt cháy trên ngực anh giật nhẹ theo phản ứng đau bị nén xuống.

"Đi." anh nói.

Rix ngó xuống khoảng mở tối đen. "Tôi biết là không còn đường nào lịch sự hơn, nhưng cho xác nhận lại: Chúng ta thật sự đang đi xuống dưới lõi của một ngọn tháp biết gọi tên người khác bằng giọng họ không chịu nổi?"

"Ừ." Ragnar đáp.

"Được. Chỉ muốn hệ thống hóa mức độ tệ."

Tiếng trượt trên trần lại vang lên.

Lần này không còn xa nữa.

Các đường đỏ trên cao mở rộng thêm thành những khe dọc. Giữa mỗi khe là bóng tối đặc hơn hẳn xung quanh, như có vật gì đang ép mình trượt giữa những lớp không gian phía trên.

Lumi ngẩng nhìn, sắc mặt tái đi.

"Nó bắt đầu chọn hình rồi."

Ragnar bước tới ngay sau Daren. "Xuống."

Kairo theo sát. Lumi kế bên. Rix cuối cùng, nhưng không phải vì chậm-cậu còn kịp móc một cái nêm thép vào mép bệ nơi sàn vừa mở, như thói quen của người không bao giờ tin cửa sẽ còn mở khi mình cần quay lại.

"Cái này giữ được bao lâu?" Kairo hỏi khi nhìn động tác đó.

Rix đáp ngay, không ngẩng đầu: "Nếu là cơ chế thật, lâu. Nếu là cơ chế mang lòng thù ghét, ngắn."

"Câu nào đúng hơn?"

"Không biết. Và tôi ghét không biết."

Họ bắt đầu đi xuống.

* * *

Lối xuống không phải cầu thang bình thường.

Nó là một dốc xoắn rộng vừa đủ hai người đi song song, thành trong bám sát lõi đen của tháp, thành ngoài là tường chắp vá xám đỏ với vô số ô hẹp như hốc chứa hồ sơ. Nhiều ô đã rỗng. Một số còn kẹt những mảnh giấy mục, mảnh thẻ gãy, dây buộc, niêm phong vỡ.

Càng xuống, không khí càng lạnh.

Không phải kiểu lạnh của gió biển.

Là cái lạnh của kho lưu trữ, của giấy cũ, của thứ bị niêm phong quá lâu.

Kairo nhìn thoáng qua một hốc bên phải.

Trong đó kẹt một thẻ mỏng bán cháy, trên mặt chỉ còn đọc được:

* * *ofile void**

Và một dấu đóng mờ:

**un.. **

Không đủ để hiểu. Đủ để rợn.

Daren đi đầu, ánh mắt không dừng quá lâu ở bất kỳ ô nào.

"Đừng chạm vào thứ gì không cần thiết."

"Anh nói câu đó muộn thật đấy." Rix lầm bầm. "Từ lúc gặp các người đến giờ tôi có cảm giác tay ai cũng liên tục chạm trúng thứ không nên chạm."

Daren gần như không cười. Gần như thôi.

"Lần này tôi nghiêm túc hơn."

Kairo nhìn anh. "Anh từng xuống đây rồi?"

"Chưa sâu đến mức này." Daren đáp. "Tôi chỉ mở được bệ trung tâm một phần trước khi tháp bắt đầu dựng hình theo tôi."

"Anh thấy gì?" Lumi hỏi.

Daren im một nhịp.

Rồi nói rất ngắn:

"Những người tôi đã để hệ thống lấy mất."

Không ai hỏi thêm.

Vì trên con đường này, ai cũng đã có đủ thứ không nên bị gọi tên.

Họ đi xuống thêm một vòng.

Rồi thêm một vòng nữa.

Tiếng bên trên mờ dần. Không còn tiếng trượt ở trần. Không còn gió. Không còn biển. Chỉ còn tiếng bước chân, tiếng hơi thở, và đôi khi là tiếng một mảnh vật gì đó trong hốc rung khẽ như phản ứng với việc có người sống đi qua.

Lumi chợt chạm vào tường lõi đen ở giữa.

Ánh sáng xanh nơi đầu ngón tay cô lóe mỏng.

Ragnar lập tức hỏi: "Sao?"

"Nhịp ở đây không phải chỉ lưu trữ." cô nói. "Nó đang nén."

"Nén cái gì?" Kairo hỏi.

Lumi nhìn các hốc hồ sơ chạy dài theo đường xoắn.

"Những thứ không được phép có nhiều hơn một hình dạng."

Rix nhăn mặt. "Nghe đáng sợ theo kiểu hành chính."

Daren đáp mà mắt vẫn nhìn đường xuống:

"Vì nó là thế."

Câu trả lời đó làm Rix im luôn vài giây.

Lối dốc chợt mở ra.

Họ bước vào một tầng ngầm tròn rộng hơn hẳn, như khoang chứa nằm ngay dưới thân tháp.

Giữa sàn là một **hồ đen phẳng như kính**. Không lớn quá, chỉ rộng khoảng một gian phòng lớn, nhưng mặt hồ không phản chiếu trần hay người đứng quanh nó đúng cách. Nó phản những thứ lệch đi nửa nhịp, như ký ức của chính ánh sáng.

Quanh hồ là những trụ thấp xếp theo vòng, mỗi trụ đều cắm những lá kim loại mỏng như thẻ niêm phong. Phần lớn đã gãy hoặc trống. Một số còn cắm giấy khóa mục rữa.

Và ở phía đối diện hồ, trên một bệ đá thấp, là một cánh cửa hẹp màu đen xám, không tay nắm, không khóa. Chỉ có một khe dọc rất mảnh ở giữa.

Kairo nhìn cánh cửa đó, tim bỗng nặng xuống.

Không vì đã thấy trước.

Mà vì một phần trong cậu nhận ra cảm giác của nó.

Cảm giác giống mảnh sáng thật trong ngực áo cậu phản ứng với thứ thuộc cùng tầng.

Daren bước chậm lại.

"Đến đây thôi."

Ragnar không rời mắt khỏi hồ đen. "Cái gì ở dưới hồ?"

"Không chắc." Daren đáp. "Nhưng thứ tôi đọc được từ lõi nói nơi này là 'bể giữ tên trước phân loại'."

Rix đứng hình nửa nhịp.

"Tôi xin phép hỏi một câu rất cơ bản." cậu nói. "Chuyện này có đang càng ngày càng tệ theo cấp số nhân không?"

"Ừ." Kairo đáp.

"Cảm ơn. Tôi chỉ cần được xác nhận."

Lumi nhìn mặt hồ rất lâu. Ánh sáng xanh trong mắt cô mờ đi rồi lại rõ, như đang phải tự giữ cho mình không trôi vào lớp phản xạ sai của nó.

"Đừng nhìn hồ lâu." cô nói.

"Lý do?" Ragnar hỏi.

"Nó không phản gương." Lumi đáp khẽ. "Nó phản.. Phần nào đó gần với tên hơn mặt."

"Cô có thể nói những câu ít đáng sợ hơn không?"

"Không."

Kairo bước lên một bước về phía hồ.

Mảnh sáng thật trong ngực cậu chớp lên.

Cả mặt hồ đáp lại.

Một gợn sóng rất nhỏ chạy ngang mặt đen như ai đó vừa thì thầm vào thứ nước không hề có gió.

Daren quay phắt sang cậu. "Đừng lại gần quá."

"Vì nó phản ứng với mảnh thật?"

"Không chỉ thế." Daren nói. "Nó phản ứng với người mang hồ sơ bị xóa mà còn sống."

Câu đó làm cả vòng tròn quanh hồ nặng xuống.

Rix xoa mặt. "Ừ rồi. Tất nhiên. Tại sao mọi thứ ngày hôm nay lại không cá nhân hóa vào cậu ấy cho được."

Ragnar bước lên cạnh Kairo, đủ gần để cản nếu cần.

"Cánh cửa kia mở bằng gì?"

Daren nhìn bệ đá phía đối diện, rồi nhìn lại Kairo.

"Bằng tên."

Không ai nói ngay.

Rồi Rix bật ra đầu tiên:

"Xin đừng giải thích theo cách đó."

Daren nói tiếp, ngắn và rõ:

"Không phải tên gọi thường. Không phải hồ sơ. Không phải biệt danh. Thứ kia chỉ đáp nếu nhận ra một phần 'tên trước phân loại'."

Lumi khẽ nói như tự nối phần còn thiếu:

".. Tên thật đầu tiên."

Daren gật.

Kairo nhìn cánh cửa đen hẹp ở phía bên kia hồ.

"Cha tôi đã mở nó?"

"Có vẻ vậy." Daren đáp. "Hoặc ít nhất ông ấy đã tới đây để thử."

"Có vẻ?" Ragnar hỏi.

Daren cúi nhìn một trụ niêm phong gần chân mình. Ở rìa trụ có một vết xước cũ. Không sâu. Nhưng có chủ ý, như dấu để lại khi ai đó từng neo tay tại đây trong lúc quá căng.

"Tôi không có bản ghi đầy đủ." anh nói. "Chỉ có vết truy nhập bị đứt và vài khóa phản hồi còn sót. Nhưng tên Edrik xuất hiện ở cụm gần cánh cửa hơn bất kỳ hồ sơ nào khác."

Kairo siết tay.

Cha cậu đã thật sự tới đây.

Đã đứng ở khoảng cách này với cánh cửa đó.

Đã chạm vào một thứ còn sâu hơn ký ức.

Lumi bước tới gần cậu một chút.

"Cậu đang nghĩ gì?"

Kairo không nhìn cô ngay.

"Nếu ông ấy đã tới đây.." cậu nói chậm, ".. Thì có thể một phần lý do ông bị xóa bắt đầu từ đây."

Không ai phản bác.

Vì quá hợp lý để bị gạt đi.

Rix nhìn qua hồ đen một lần rồi lập tức nhìn lên trần. "Được rồi. Nếu đây là điểm mấu chốt, cho tôi câu hỏi thực dụng: Làm sao qua hồ?"

Daren lắc đầu.

"Không đi qua hồ."

"Vậy cánh cửa ở phía đối diện để ngắm à?"

"Không." Daren chỉ vào các trụ niêm phong quanh hồ. "Phải khóa mặt phản xạ trước. Nếu không, bất cứ ai bước ngang sẽ bị mặt hồ gọi ra một phiên bản đủ gần với tên thật để kéo xuống."

Rix chậm rãi quay nhìn mặt hồ đen.

".. Tôi nhớ lại lý do vì sao tôi ghét tất cả chuyện này."

Ragnar nhìn các trụ. "Bao nhiêu trụ còn dùng được?"

Daren quét mắt quanh vòng.

"Không đủ theo cách chuẩn."

"Cụ thể."

"Bốn trụ còn lõi. Ít nhất cần sáu để khóa trọn."

"Vậy là thiếu hai."

"ừ."

Im một nhịp.

Rồi Rix, tất nhiên, là người đầu tiên hỏi câu ai cũng nghĩ:

"Có cách vá không?"

Daren nhìn cậu.

"Có thể."

Rix thở ra. "Đấy. Cuối cùng cũng có phần dành cho tôi."

"Nhưng phải nối tạm bằng vật mang cộng hưởng gần với cơ chế cũ."

Nụ cười vừa nhú trên mặt Rix tắt ngay nửa đoạn.

".. Và đây là đoạn xấu."

Daren nhìn về phía Kairo.

Rix theo ánh nhìn đó. Rồi nhìn Kairo. Rồi nhìn ngực áo cậu.

"Không."

Lumi cũng hiểu ngay.

"Mảnh sáng."

"Ừ." Daren đáp. "Một phần của nó có thể thay lõi thiếu đủ lâu để khóa hồ."

Kairo không nói gì.

Bàn tay cậu tự đặt lên ngực.

Mảnh sáng thật.

Thứ cậu vừa liều ký ức để giữ lại từ Lõi Phản Hồi. Thứ duy nhất hiện tại là bằng chứng sống rằng cậu đã kéo một phần thật ra khỏi nơi không ai được phép chạm tới.

Nếu dùng nó ở đây-

Có thể mở đường.

Cũng có thể làm nó bị hút vào cơ chế cũ.

Hoặc tệ hơn.

Ragnar lên tiếng trước:

"Không."

Daren quay sang ông.

"Không có nó, chúng ta không khóa được mặt hồ."

"Vậy tìm cách khác."

"Không còn thời gian."

"Vì sao?" Kairo hỏi.

Daren nhìn lên trần khoang ngầm.

"Vì một khi tháp nhận ra chúng ta đã xuống tới đây.. Thứ trên kia sẽ không tiếp tục chỉ gọi bằng giọng."

Đúng lúc đó, từ rất xa phía trên lối dốc xoắn, một tiếng động trầm khẽ vọng xuống.

Không phải bước chân.

Không phải kim loại.

Giống như có **thứ gì đó rất lớn** vừa trườn qua một lớp sàn.

Rix nhìn lên ngay.

"Ờ. Tôi ghét cái thời điểm hoàn hảo của câu đó."

Lumi nhìn Kairo.

Không ép.

Không xin.

Chỉ nói thật:

"Nếu dùng mảnh sáng, có thể mở được đường."

"Nhưng em không dám hứa nó sẽ còn nguyên."

Kairo cúi nhìn mặt hồ đen.

Trong mặt hồ, phản chiếu của cậu không cúi nhìn xuống.

Nó đang nhìn thẳng qua hồ về phía cánh cửa đen hẹp bên kia.

Như thể phần nào đó của cậu đã đứng ở đó từ trước.

Kairo hít vào chậm.

Rồi ngẩng lên.

"Nếu cha tôi tới đây vì thứ đó.." cậu nói, mắt không rời cánh cửa, "thì tôi không thể dừng ở mép hồ."

Ragnar bước tới gần hơn. "Kairo."

Cậu quay sang ông.

Ánh mắt cả hai giữ nhau vài giây.

Rồi Kairo nói tiếp, lần này nhỏ hơn, nhưng chắc hơn:

"Tôi biết cái giá có thể lại đến."

Một nhịp.

"Nhưng nếu quay lưng ở đây, tôi sẽ không bao giờ biết mình đang quên điều gì nữa."

Im lặng rơi xuống khoang ngầm.

Lumi nhắm mắt một giây.

Mở ra.

"Vậy em sẽ giữ nhịp cho cậu lâu nhất có thể."

Rix buông tiếng thở dài kiểu người đã chấp nhận mình chính thức không còn ngày bình thường nữa.

"Được. Nếu làm thì làm cho đáng."

Daren bước đến trụ gần nhất.

"Tôi sẽ chỉnh bốn trụ còn lõi."

Rix lao sang trụ đối diện, đã vào hẳn mode kỹ thuật dù mồ hôi lạnh còn trên trán.

"Tôi sẽ bắc cầu tạm cho hai trụ chết. Nhưng nếu nguồn cộng hưởng rút đột ngột!"

"Thì sao?" Kairo hỏi.

Rix không ngẩng đầu.

"Thì cái hồ sẽ gọi tên gần đúng của từng người một. Và lúc đó.."

Cậu siết cờ lê.

".. Đừng để tôi phải nói phần còn lại."

Tiếng trườn trên cao vọng xuống lần nữa.

Gần hơn.

Nặng hơn.

Ragnar đứng vào vị trí giữa Kairo và lối dốc.

"Làm đi." ông nói. "Ta giữ thời gian."
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 50 - giữ cho mặt hồ đừng gọi tên

Tiếng trườn trên lối dốc phía trên lại vọng xuống.

Lần này không còn mơ hồ nữa.

Nó nặng, chậm, và đều như thể có một cơ thể dài lớn đang kéo qua chính thành tháp, cọ vào tường, vào bậc, vào những lớp ký ức bị nén của nơi này. Mỗi nhịp nó đến gần hơn, mặt hồ đen ở giữa khoang lại rung lên một gợn rất nhỏ.

Daren quỳ xuống bên trụ lõi đầu tiên.

"Rix. Trụ chết bên trái nối vào đây. Đừng đảo cực."

Rix đang lôi một cuộn dây dẫn mỏng và hai kẹp khóa từ túi đồ, miệng nói mà tay không ngừng:

"Câu đó nghe giống một lời khuyên bình thường nếu chỗ này không phải đáy của một cái tên."

"Làm đúng là được."

"Anh có tài biến mọi việc thành tệ kiểu rất bình tĩnh."

Rix trượt tới bên trụ chết. Bề mặt trụ nứt nhiều hơn trụ còn lõi, các khe niêm phong đen sì như đã cháy từ bên trong. Cậu gõ nhanh bằng chuôi cờ lê, nghe tiếng vang, rồi nhét đầu kẹp vào đúng khe sâu nhất.

"Ừ, rồi. Nó chết nhưng chưa mục." cậu nói. "Kiểu chết tôi hiểu được."

Lumi bước lên gần mép hồ hơn. Ánh sáng xanh lan thành một đường mỏng giữa các trụ, dò nhịp như thăm mạch của một cơ thể đang ngủ không yên.

"Bốn trụ còn lõi có thể giữ nền," cô nói. "Nhưng nếu hai trụ vá lệch nhịp, mặt hồ sẽ phản lại."

"'Phản lại' ở đây nghĩa là gì?" Kairo hỏi.

Rix giơ một tay như xin đừng hỏi.

"Xin đừng để cô ấy định nghĩa."

Nhưng Daren vẫn đáp thay:

"Nghĩa là nó sẽ gọi ra hình đủ gần với tên thật để kéo người bước xuống."

Kairo không hỏi nữa.

Cậu đứng ở mép hồ, tay đặt lên ngực nơi mảnh sáng thật đang nằm dưới lớp áo và dây neo nhận thức. Nhịp sáng trong đó đang đáp lại mặt hồ từng đợt nhỏ. Không mạnh. Nhưng đủ để cả vùng nước đen hơi dao động quanh phản chiếu của cậu.

Ragnar đứng ở chân lối dốc, nhìn lên trên không chớp mắt.

"Bao lâu?"

Daren không ngẩng đầu. "Nếu không có gián đoạn, hai phút."

Rix đáp chen ngang: "Nếu có gián đoạn, tùy mức độ thảm họa."

Ragnar hỏi lại, vẫn giọng cũ:

"Bao lâu cho phần xấu nhất."

Rix siết dây kẹp vào trụ, nghe tiếng "cạch" rồi nói:

"Ít hơn một phút nếu thứ trên kia chạm được xuống đây."

"Vậy nhanh."

"Anh đúng là người truyền động lực tệ nhất tôi từng gặp."

Lumi liếc sang Kairo.

"Cậu sẵn sàng chưa?"

Kairo nhìn mặt hồ.

Phản chiếu của cậu vẫn đang nhìn cánh cửa bên kia trước cả cậu thật. Không phải cùng góc. Không phải cùng nhịp. Như một phần trong cậu ở mặt hồ gần thứ đó hơn phần còn lại của cơ thể.

"Chưa." cậu nói thật.

Một nhịp.

"Nhưng cứ làm."

Lumi gật rất nhẹ. Không thúc thêm.

Daren giơ tay ra.

"Mảnh sáng."

Ragnar quay nửa người ngay. "Đợi."

Tất cả dừng lại.

Ragnar nhìn Kairo. Không cản nữa. Không ra lệnh nữa.

Chỉ hỏi đúng thứ cần hỏi:

"Nếu dùng nó, cậu chấp nhận cái giá lần nữa vì điều gì?"

Không khí trong khoang ngầm yên đi.

Câu hỏi không phải để ngăn.

Là để khóa lý do.

Kairo hiểu ngay.

Nếu bước tiếp chỉ vì bị kéo, cậu sẽ dễ bị nơi này ăn mất hơn.

Nếu bước tiếp vì tự chọn, ít nhất cậu còn một trục để bám.

Kairo nhìn cánh cửa đen bên kia hồ.

Rồi nhìn Daren.

Nhìn Lumi.

Nhìn Ragnar đứng chắn lối dốc.

Nhìn Rix đang cúi người vá một hệ thống chết như thể toàn bộ thế giới luôn được giữ sống bằng những cú sửa không ai thấy.

Rồi cậu nói, thấp nhưng rõ:

"Vì tôi không muốn để những thứ bị lấy khỏi chúng tôi mãi nằm trong tay nơi đã lấy chúng."

Không ai nói gì ngay.

Nhưng ánh mắt Ragnar đổi rất nhỏ.

"Đủ rồi." ông nói.

Kairo kéo lớp dây neo nhận thức sang bên, mở lớp áo trong và lấy mảnh sáng thật ra.

Khoang ngầm đổi sắc ngay lập tức.

Mặt hồ đen rung lên một vòng tròn sóng mỏng. Các trụ niêm phong quanh hồ đồng loạt phát ra một âm trầm rất thấp. Cánh cửa đen đối diện như sáng hơn ở khe dọc giữa cánh.

Rix ngẩng phắt đầu. "Được rồi. Nó chú ý rồi."

Daren chìa tay.

Kairo không đưa ngay.

Cậu nhìn mảnh sáng trong tay mình một nhịp ngắn. Đây không chỉ là chìa khóa. Đây là cái giá cậu đã trả. Một mảnh thật kéo ra từ nơi không ai được giữ thật miễn phí.

Rồi cậu đặt nó vào tay Daren.

Ngay khi mảnh sáng chạm lòng bàn tay Daren, cả người anh khựng lại nửa nhịp. Không vì đau. Mà vì thứ trong nó nặng hơn ánh sáng.

Anh lập tức đặt nó vào hõm lõi của trụ trung tâm gần hồ nhất.

Mảnh sáng khớp vào đó như thể nơi này đã từng chờ đúng hình dạng ấy.

**ùm. **

Không phải nổ.

Là một nhịp sâu bật lên từ khắp nền đá.

Bốn trụ còn lõi sáng đỏ mờ. Hai trụ chết dưới tay Rix giật mạnh, rồi sáng lên thành một màu lệch hơn-vàng nhạt pha đỏ, không ổn định nhưng đủ sống.

Rix nghiến răng, ghì chặt hai đầu dây nối.

"Giữ đi, giữ đi, giữ đi.."

Lumi bước vào giữa vòng trụ, tay đưa ngang ở tầm ngực. Ánh sáng xanh của cô không lao đi, mà trải thành các sợi nhịp mỏng nối giữa từng trụ.

"Bây giờ!" Daren quát.

Kairo đặt tay lên trụ gần nhất như đã được hướng dẫn từ trước. Daren làm tương tự ở phía đối diện. Rix dùng cờ lê khóa chéo bộ nối tạm. Lumi hạ tay xuống.

Một vòng sóng sáng mỏng chạy quanh mép hồ.

Mặt hồ đen không còn phẳng tuyệt đối nữa. Trên bề mặt nó hiện lên những vòng đồng tâm rất nhỏ, mỗi vòng mang theo những chữ méo mó không trọn nghĩa:

* * *name**

* * *root**

* * *entry**

* * *denied**

* * *retry**

Rix nhìn chúng và lập tức quay mặt đi.

"Tôi ghét lúc chữ nghĩa trôi trên nước."

"Đừng đọc." Lumi nói.

"Đừng lo, tôi đang tích cực không đọc."

Tiếng trườn trên lối dốc gần hơn hẳn.

Một cái bóng dài vừa lướt qua vách ngoài của lối xuống. Không thấy toàn thân. Chỉ thấy một đoạn hình trắng-xám lẫn đỏ, như thứ gì đó đã học cách mượn rất nhiều phần hình từ những thứ bị gọi ở tháp trên.

Ragnar nâng lưỡi ngắn lên.

"Nó tới."

"Bao nhiêu nữa?" Kairo hỏi.

Daren nhìn vòng sóng trên hồ.

"Khóa mặt phản xạ đang hình thành. Cần thêm một nhịp ổn định."

"Dịch sang tiếng người!" Rix quát.

"Chưa được buông."

"Được, thế là hiểu."

Cái bóng ngoài lối dốc dừng lại.

Rồi một phần thân của nó lách vào tầm nhìn.

Không phải thực thể trắng như dưới tàu.

Không phải bóng người đứng trên cầu thang.

Thứ này cao gần chạm trần lối vào khoang ngầm. Thân nó dài, nhiều khớp, như được ghép từ những cánh tay, cổ, lưng và những mảnh thẻ niêm phong cong vênh. Ở nơi đáng lẽ là đầu, chỉ có một cụm mặt không hoàn chỉnh xếp chồng lên nhau, mỗi mặt mang một độ tuổi, một giới, một nỗi sợ khác nhau, không cái nào xong trọn.

Và tất cả những cái miệng trên đó cùng mở.

Không gọi tên ngay.

Chỉ phát ra một âm dài như đang thử chỉnh đúng tần để đâm vào từng người.

Rix tái mặt. "Không. Không được. Tôi từ chối thứ này về mặt thẩm mỹ lẫn đạo đức."

Ragnar bước lên một bước.

"Giữ hồ."

"Còn anh?" Kairo hỏi.

"Ta giữ nó."

Câu đó được nói như thể đơn giản.

Nhưng nhìn thứ đang trườn xuống kia, không ai thấy nó đơn giản.

Lumi cắn nhẹ môi dưới, ánh sáng xanh chao thêm khi cô cố giữ vòng khóa quanh hồ không lệch.

"Nó đang nghe chúng ta cùng lúc."

"Ừ." Daren đáp. "Nó là phần sau khi tháp đã chọn xong giọng."

Nói cách khác-

Đây là thứ đến sau khi tiếng gọi không còn đủ.

Con quái vật trườn xuống thêm.

Một trong những khuôn mặt chồng lên nhau xoay về phía Kairo.

Một khuôn mặt khác về phía Lumi.

Một khuôn mặt khác nữa nhìn thẳng Ragnar.

Rồi tất cả các miệng cùng cất tiếng, chồng lên nhau:

> "mở."

> "đi xuống."

> "trả lại."

> "nhìn ta."

Âm đó làm mặt hồ nổi gợn mạnh hơn. Những chữ trôi trên mặt nước méo đi, suýt mất nhịp khóa.

Lumi khựng lại.

Kairo thấy điều đó ngay. "Lumi!"

"Em giữ được.." cô nói, nhưng hơi thở đã lạc.

Daren quay phắt sang Kairo.

"Nếu muốn qua cửa, bây giờ!"

Kairo ngẩng lên. "Qua thế nào?"

"Khóa mặt hồ xong sẽ có đường phản xạ an toàn trong rất ngắn." Daren chỉ vào cánh cửa đối diện. "Cậu phải đi đầu."

"Vì sao là tôi?"

"Vì cửa kia sẽ chỉ đáp nếu người bước tới mang cộng hưởng gần nhất với người từng mở nó."

Kairo hiểu ngay.

Edrik.

Máu cậu.

Ký ức cậu.

Mảnh thật cậu đang giữ.

Ragnar không quay lại. Mắt vẫn khóa vào con quái vật đang trườn xuống.

"Đi khi đường mở."

"Còn anh?"

"Ta theo sau."

Con quái vật bỗng lao nhanh hơn.

Không còn trườn chậm.

Nó xả cả thân xuống lối dốc như đống cơ thể bị kéo bởi một ý chí duy nhất. Những cánh tay dài đập vào tường, trụ, nền đá. Một cái miệng trong cụm đầu mở rộng, phát ra đúng giọng của Edrik:

> "Kairo-"

Ragnar lao lên trước khi câu đó trọn.

Lưỡi ngắn chém ngang vào khớp cổ gần nhất. Tia đỏ đục bắn ra. Con quái vật giật nhưng không dừng, quật trả bằng hai cánh tay từ góc chết. Ragnar nghiêng người tránh một, đỡ một bằng vai, trượt lùi nửa bước nhưng vẫn đứng chắn đúng giữa nó và vòng trụ.

Rix giật mình. "Anh ấy thật sự làm thế à."

"Giữ dây!" Daren quát.

Rix tỉnh lại, ghì lại bộ nối đang rung bần bật.

Mặt hồ bỗng phát sáng từ dưới sâu lên.

Không phải ánh sáng đỏ của cơ chế cũ.

Là một đường bạc mỏng hiện lên trên mặt đen, bắt đầu từ chỗ Kairo đứng, kéo sang phía cánh cửa đối diện như một lối đi phản chiếu vừa được viết ra.

Lumi thở bật. "Đường mở rồi!"

Nhưng cùng lúc đó, một trong những khuôn mặt của con quái vật xoay về phía cô và nói đúng giọng dịu đau nhất mà nó đã thử ở tháp:

> "Lumi."

> "Con chỉ cần hữu ích là đủ."

Ánh sáng xanh quanh cô tắt hụt một nhịp.

Đường bạc trên hồ run lên.

"Kairo!" Daren hét.

Kairo không nghĩ nữa.

Cậu lao ra mép hồ, đặt chân lên đường bạc.

Mặt hồ dưới chân không ướt. Nhưng lạnh đến mức như đang bước lên một ý niệm chưa chắc muốn giữ mình. Cậu chạy.

Ngay bước đầu tiên, phản chiếu của cậu trên mặt hồ không chạy cùng nhịp. Nó quay đầu lại nhìn con quái vật.

Kairo siết răng, không nhìn xuống.

Bước hai.

Bước ba.

Đường bạc rung mạnh.

Phía sau, con quái vật quật bật Ragnar lệch sang một bên tường. Ông đập vai vào đá, nhưng không gục. Lumi cắn răng kéo lại ánh sáng xanh. Daren vẫn giữ trụ trung tâm. Rix gần như đang dùng cả thân mình để ghì hệ nối tạm không bật khỏi trụ chết.

"Kairo!" Ragnar quát.

"Tiếp tục!"

Cậu chạy.

Giữa mặt hồ, một giọng khác vang lên từ ngay dưới chân cậu.

Không phải từ quái vật.

Không phải từ tháp.

Từ trong chính mặt hồ.

Một giọng rất gần. Rất mệt. Rất thật.

> "Nếu có ai còn nhớ.."

Kairo khựng.

Chỉ nửa nhịp thôi.

Nhưng đường bạc dưới chân lập tức rạn ra một vết mảnh.

Lumi nhìn thấy và hét lên:

"Đừng nghe hết!"

Kairo nhắm mắt đúng một cái chớp.

Rồi mở ra.

Không nhìn xuống hồ.

Không đuổi theo câu nói.

Cậu lao nốt quãng còn lại.

Mũi tay cậu chạm vào cánh cửa đen.

Khoảnh khắc đó, khe dọc giữa hai cánh cửa sáng lên.

Một nhịp.

Rồi mở.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 51 - bên kia cánh cửa không còn là tháp

Cánh cửa đen mở ra không bằng bản lề.

Hai mép cửa chỉ đơn giản tách nhau khỏi chính bóng tối của chúng, để lộ một khe sáng xám bên trong. Không có luồng gió. Không có mùi. Chỉ có cảm giác như một lớp ngoài của thế giới vừa nhường đường cho một lớp sâu hơn.

Kairo chạm hẳn tay vào mép cửa.

Lạnh.

Không như kim loại hay đá.

Lạnh như một thứ chưa từng được chạm đủ nhiều để thành vật.

Phía sau lưng cậu, tiếng va chạm nổ ra.

Con quái vật đa mặt vươn thêm hai cánh tay dài qua lối dốc. Ragnar chém bật một cánh tay, nhưng cánh khác quét ngang thấp, ghim thẳng vào nền gần vòng trụ. Mặt hồ rung lên. Đường bạc dưới chân Kairo rạn thêm một đường.

"Vào đi!" Daren quát.

Kairo quay nửa đầu lại.

"Còn mọi người!"

"VÀO!" Rix gào theo, hai tay vẫn giữ bộ nối tạm đang rung dữ dội. "Nếu cậu đứng thêm một giây nữa tôi sẽ đích thân đá cậu qua!"

Lumi nhìn thẳng Kairo, tay run nhưng ánh mắt không.

"Đi trước. Đừng để cửa đóng."

Cậu siết tay lên mép cửa. Rồi kéo cánh cửa mở rộng hơn và bước qua ngưỡng.

* * *

Bên kia không phải một căn phòng.

Không phải hành lang.

Không phải bất cứ kiến trúc nào Kairo từng đi qua.

Cậu đứng trên một mặt nền xám trắng phẳng rộng vô tận, như một phiến đá khổng lồ chìm trong sương mỏng. Không có tường bao rõ. Không có trần thấp. Phía xa xa là những cột đen cao, mảnh, dựng lên từ nền trắng như những nét viết chưa hoàn tất. Trên không, vô số dải ký hiệu mờ trôi qua như sao chết chưa chịu tắt.

Nhưng điều đáng sợ nhất là sự yên lặng.

Không có tiếng biển.

Không có tiếng cơ chế.

Không có vọng âm của tháp.

Như thể bên kia cánh cửa này, mọi tiếng gọi đều không còn quyền dùng âm thanh nữa.

Kairo quay lại.

Cánh cửa vẫn còn ngay sau lưng, đứng đơn độc giữa nền trắng như một vết cắt dựng thẳng trong không gian. Qua khe mở, cậu vẫn thấy khoang ngầm bên kia:

- Ragnar đang chặn con quái vật

- Lumi giữ khóa hồ

- Daren ghì trụ trung tâm

- Rix gần như treo vào hệ nối tạm

"Qua đây!" Kairo hét.

Ragnar là người đầu tiên lùi đúng nhịp.

Không quay lưng hoàn toàn. Ông đánh thấp vào một khớp cổ của con quái vật, buộc nó lệch đầu trong đúng một khoảnh khắc, rồi lùi giật qua mặt hồ đang nứt dần. Đường bạc dưới chân ông chao dữ, nhưng ông qua được mà không khựng.

Ngay sau đó là Lumi.

Daren quát với cô: "Đi!"

"Còn khóa hồ!"

"Tôi giữ thêm một nhịp!"

Lumi không cãi nữa. Cô bước lên đường bạc. Mặt hồ lập tức gọi, không thành lời, mà thành những hình phản quá gần với mình để vô thức không liếc xuống. Cô siết chặt tay, mắt chỉ nhìn thẳng Kairo phía bên kia.

Kairo chìa tay ra.

"Lumi!"

Cô chạm được tay cậu đúng lúc một vết nứt lớn hơn chạy cắt ngang lối bạc sau lưng. Kairo kéo cô qua ngưỡng.

Rix là người thứ ba.

"Được rồi, tới phần tôi ghét nhất!"

Cậu buông bộ nối, quăng cờ lê sang trước, rồi lao lên đường bạc như người hoàn toàn không tin nó nhưng cũng không có lựa chọn khác. Ngay bước đầu tiên, mặt hồ dưới chân cậu phản ra hàng loạt hình tay, bánh răng, tàu vỡ, phòng máy nổ tung, như những thất bại vật lý cậu sợ nhất cùng lúc.

"Không nhìn xuống, không nhìn xuống, không!"

Một vết nứt bạc chạy ngay dưới bước thứ hai làm cậu khựng nửa nhịp. Kairo và Lumi cùng chồm ra.

"Rix!"

"Đừng hét nữa, tôi đang rất cố đây!"

Cậu nhào nốt qua cánh cửa bằng một cú lao đúng nghĩa, lăn một vòng trên nền xám trắng rồi nằm ngửa thở dốc.

"Được." cậu nói. "Tôi ghét cả khoa học lẫn siêu hình."

Bên kia cánh cửa chỉ còn Daren.

Con quái vật đa mặt đã nhận ra thứ mình thật sự phải ngăn không phải người, mà là **cửa**. Nó bỏ qua Ragnar đang lùi, dồn hẳn thân dài về phía mép hồ, những cánh tay khớp lệch cắm vào nền đá để phóng người tới.

Daren vẫn giữ trụ trung tâm.

"Nếu tôi buông sớm, cửa sẽ khóa nửa chừng!"

Ragnar đứng ngay ngưỡng, quay đầu lại.

"Buông!"

"Chưa!"

Con quái vật há tất cả các miệng cùng lúc. Âm của nó không còn là lời. Là một xé rách của nhiều giọng sắp đồng thanh đúng vào thời khắc cửa và hồ mất nhịp.

Lumi bật lên, toan quay lại.

Ragnar giật tay giữ cô.

"Không!"

"Daren còn ở đó!"

"Ta biết!"

Kairo nhìn cảnh đó, cả người như bị kéo làm đôi. Một phần muốn lao ngược lại. Một phần biết nếu ngưỡng cửa mất, tất cả sẽ mắc kẹt giữa hai tầng này.

Daren ngẩng lên nhìn họ qua cánh cửa.

Ánh mắt anh khóa vào Kairo.

Rồi, rất rõ, không bị méo bởi bất kỳ cơ chế nào lần này, anh nói:

"Đừng nhìn lại."

Câu đó.

Lần này Kairo nghe trọn.

Và đúng khoảnh khắc cậu nhận ra đây là câu mà lúc purge đã bị còi nuốt mất-Daren buông tay khỏi trụ.

Toàn bộ khóa hồ sụp trong một ánh lóe đỏ.

Đường bạc biến mất.

Con quái vật lao tới.

Daren không chạy sang cửa nữa.

Anh quay phắt người, dùng chính đà buông trụ để đá mạnh vào vành trụ trung tâm. Mảnh sáng thật bật khỏi hõm lõi, văng lên khỏi mặt hồ đúng lúc cánh tay đầu tiên của con quái vật quét qua chỗ anh vừa đứng.

"Mảnh sáng!" Lumi hét.

Kairo lao tới mép cửa theo phản xạ.

Ragnar đã nhanh hơn.

Ông chồm nửa người qua ngưỡng, chụp lấy mảnh sáng giữa không trung bằng một cú bắt không hề đẹp nhưng chính xác đến lạnh người. Một nhịp sau, toàn bộ mép cửa rung mạnh.

Daren đang đứng bên kia, cách ngưỡng đúng vài bước.

Con quái vật đã ở giữa họ.

Nó không chạm được cửa. Như thể ngưỡng này không cho nó đi qua bằng cùng cách người sống đi qua. Nhưng những cánh tay nhiều khớp của nó vẫn quẫy loạn quanh mép hồ sụp, thử kéo cả khoảng cách lại gần.

"Đi!" Kairo gào.

Daren nhìn cậu.

Không phải kiểu người chấp nhận số phận anh hùng.

Là kiểu người tính toán trong một nhịp ngắn và biết nhảy lúc nào là tự sát vô ích.

Anh nhìn sang trụ trung tâm đang sập nhịp. Nhìn con quái vật. Nhìn cửa.

Rồi hạ người xuống rất thấp, chộp lấy một thanh niêm phong gãy gần hồ và quăng thẳng vào cụm mặt của con quái vật.

Nó lệch đầu đúng nửa nhịp.

Daren chạy.

Một bước.

Hai bước.

Con quái vật quét tay.

Daren trượt thấp người dưới đòn đầu, nhưng đòn thứ hai chạm trúng vai trái đã bị thương của anh. Cả người anh bị hất lệch, đập xuống nền sát mép cửa.

"Daren!" Kairo lao tới.

Ragnar giữ chặt thắt lưng cậu bằng một tay, tay kia vẫn ôm mảnh sáng.

"Không!"

"Anh ấy tới được rồi!"

"Và cậu rơi là chết cả hai!"

Daren chống tay định bật dậy.

Cửa bắt đầu khép.

Không nhanh. Nhưng quá nhanh so với khoảng cách còn lại.

Lumi bước lên cạnh Kairo, ánh sáng xanh run dữ dội quanh tay.

"Em có thể giữ cửa thêm.."

"Không." Daren cắt ngang, giọng đau nhưng rất rõ.

Anh ngẩng lên nhìn cả bốn người ở phía này.

Rồi nhìn thẳng Kairo.

"Nghe cho kỹ."

Cánh cửa khép thêm một phần.

Con quái vật phía sau anh lùi lại nửa bước, không vì từ bỏ, mà như đang chờ ngưỡng hẹp hơn để thử thứ khác.

Daren nói tiếp:

"Edrik không vào đây để tìm cách nhớ lại."

"Ông ấy vào đây để ngăn một cái tên bị viết lại."

Kairo cứng người.

"Cái gì?"

"Đừng để!"

Cánh cửa khép thêm.

Âm cuối câu bị cắt mất một phần.

Kairo vùng mạnh hơn. "Daren!"

Ragnar siết giữ cậu. Không phải để ngăn cậu vì lạnh lùng. Mà vì ông đang giữ cậu sống bằng chính lực giữ tàn nhẫn nhất mình có.

Daren chống tay lên đầu gối, cố đứng thêm một lần nữa. Nhưng con quái vật phía sau đã dồn lại.

Anh nhìn Kairo lần cuối.

Và ném thứ gì đó qua khe cửa đang khép.

Kairo chụp được theo phản xạ.

Một mảnh kim loại mỏng. Lạnh. Có khắc tay.

Chưa kịp nhìn rõ thì cánh cửa khép lại hẳn.

Không tiếng đóng lớn.

Chỉ là vết cắt giữa hai không gian tự lành lại.

Bên kia biến mất.

Im lặng ập xuống nền trắng xám.

Kairo đứng chết cứng, mảnh kim loại trong tay, cánh tay còn bị Ragnar giữ chặt.

Không còn cửa.

Không còn khoang ngầm.

Không còn Daren trong tầm mắt.

Chỉ còn lại câu chưa trọn:

** "Đừng để-" **

Rix ngồi bệt xuống nền ngay tại chỗ mình vừa lăn qua, nhìn vào khoảng không vừa mất cửa.

".. Ừ thì." Cậu nói khàn khàn. "Tôi nghĩ tôi sắp ghét im lặng luôn rồi."

Lumi cúi xuống, hai tay ôm lấy chính mình để không run lộ ra ngoài nhiều quá. Ánh sáng xanh đã gần như mất hẳn, chỉ còn mỏng ở viền mắt.

Ragnar cuối cùng cũng buông thắt lưng Kairo ra.

Nhưng chưa lùi khỏi cậu.

Bởi ông biết rất rõ cảm giác ngay sau khoảnh khắc này là gì:

Một bước nữa thôi, người ta sẽ quay sang tự trách vì đã không đủ nhanh, đủ mạnh, đủ liều.

Kairo nhìn xuống mảnh kim loại trong tay.

Mặt trước là những nét khắc vội, xước nhưng rõ, như ai đó đã dùng bất cứ thứ gì sắc có được để để lại một dòng:

**nếu vào được lõi dưới - đừng nói tên thật thành tiếng**

Toàn thân Kairo lạnh đi.

Lõi dưới.

Tên thật.

Daren biết họ sẽ tiếp tục đi sâu hơn.

Nghĩa là-

Hoặc anh tin chắc còn đường từ phía này xuống tiếp,

Hoặc Edrik đã để lại đường đó từ trước.

Kairo siết mảnh kim loại.

Rồi ngẩng lên.

Phía trước, trong nền trắng xám vô tận, những cột đen xa xa không còn đứng yên nữa. Một trong số đó vừa dịch chuyển rất nhẹ, để lộ phía sau nó một cấu trúc khổng lồ như nửa thành phố, nửa nghĩa địa của chữ viết, nằm chìm trong sương sâu hơn.

Lumi ngẩng lên theo hướng nhìn của cậu.

Vẻ mặt cô đổi hẳn.

".. Không phải chỉ có một tầng."

Rix rên nhỏ. "Tất nhiên."

Ragnar nhìn mảnh kim loại trong tay Kairo. Rồi nhìn cấu trúc xa kia.

"Vậy thì đây mới chỉ là mép ngoài."

Kairo nhìn khoảng không nơi cánh cửa vừa khép.

Không còn cách quay lại ngay.

Không còn cách hỏi nốt câu Daren định nói.

Không còn cách biết anh còn sống ở phía bên kia hay không.

Nhưng trong tay cậu giờ có một dấu nhắc tiếp theo.

Và ở phía trước, một tầng sâu hơn đang mở ra.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 52 - đừng gọi nó thành tiếng

Không ai nói trong vài giây sau khi Kairo đọc dòng khắc trên mảnh kim loại.

**nếu vào được lõi dưới - đừng nói tên thật thành tiếng**

Nền trắng xám quanh họ quá yên, đến mức câu đó như không chỉ nằm trên mảnh kim loại trong tay Kairo, mà còn đang treo trong chính không khí.

Rix là người đầu tiên cất tiếng.

"Được rồi." cậu nói, giọng khô nhưng nhỏ hơn hẳn bình thường. "Tôi không thích bất kỳ từ nào trong câu đó."

Ragnar chìa tay ra.

"Kairo."

Cậu nhìn ông một nhịp, rồi đưa mảnh kim loại cho ông.

Ragnar đọc lại một lần. Ánh mắt không đổi nhiều. Nhưng đủ để tất cả hiểu đây không phải lời cảnh báo có thể bỏ qua.

"Giấu đi." ông nói, trả lại cho Kairo.

Kairo nhét mảnh kim loại vào túi ngực trong, cùng phía với tấm thẻ truy cập của Edrik nhưng khác lớp. Mảnh sáng thật giờ đang nằm trong tay Ragnar-ông vẫn chưa trả lại.

Lumi nhìn thấy điều đó.

"Anh đang giữ nó."

Ragnar cúi nhìn mảnh sáng trong lòng bàn tay mình. Ánh sáng từ nó yếu hơn lúc còn cắm trong trụ, nhưng chưa tắt. Nó như đang nghỉ sau khi vừa bị ép vào một cơ chế không thuộc về nó.

"Cho tới khi biết tiếp theo phải dùng nó thế nào." ông nói.

Kairo không phản đối.

Điều đó tự nó nói lên cậu đã mệt và căng tới mức nào.

Lumi bước lại gần cậu hơn nửa bước.

"Cậu ổn không?"

Kairo nhìn khoảng không nơi cánh cửa từng khép lại.

"Không."

Một nhịp.

"Nhưng tôi vẫn đi được."

Lumi gật rất khẽ. Không nói những câu dỗ dành vô ích.

Rix đứng d���y chậm hơn mọi người, phủi bụi trắng xám vô hình khỏi quần áo như một thói quen dù nơi này gần như không có bụi thật.

"Được rồi. Tóm tắt tình hình." cậu nói. "Chúng ta ở một nơi còn sâu hơn cái tháp biết gọi tên người ta. Daren bị kẹt lại bên kia. Có một 'lõi dưới'. Và nếu ở đó có cái gọi là tên thật đầu tiên thì không được đọc nó thành tiếng."

Rix thở ra.

"Nghe như một ngày cực kỳ tệ để vẫn còn sống."

"Nhưng vẫn còn sống." Ragnar đáp.

"Ừ." Rix liếc ông. "Các anh có một kiểu khích lệ rất đáng ngại."

Kairo quay nhìn về phía cấu trúc xa phía trước.

Giờ khi không còn cánh cửa sau lưng nữa, không gian trắng xám này mới thật sự lộ ra quy mô.

Nó không bằng phẳng hoàn toàn như cậu nghĩ lúc đầu. Có những vệt nứt dài chạy dưới nền, những bậc cao thấp rất nhỏ như nếp gấp của một tấm bản đồ khổng lồ. Các cột đen xa xa không phải chỉ dựng ngẫu nhiên; chúng đứng thành hàng, thành cụm, tạo cảm giác như những ký tự khổng lồ của một ngôn ngữ không dành cho miệng người.

Xa hơn nữa là khối cấu trúc khổng lồ vừa hiện ra:

Nửa như thành phố bị xóa khỏi mọi bản đồ,

Nửa như nghĩa địa của chữ viết,

Với những tường cao, cổng hẹp, tháp gãy và vô số phiến đen trắng dựng lên như bia đá.

Lumi nhìn nơi đó, mắt xanh phản ánh mờ các dải ký hiệu trôi trên cao.

"Đó không chỉ là một nơi." cô nói.

Rix quay sang. "Ý là?"

"Là nhiều lớp chồng lên nhau." Lumi đáp. "Một phần lưu giữ. Một phần khóa. Một phần viết lại."

Từ "viết lại" làm Kairo ngẩng lên.

Daren đã nói:

Edrik không vào đây để tìm cách nhớ lại.

Ông ấy vào đây để ngăn một cái tên bị viết lại.

"Ký ức có thể bị biên tập." Kairo nói chậm, như đang ráp các mảnh vào nhau. "Hồ sơ có thể bị xóa. Nhưng tên thật đầu tiên.."

Lumi tiếp lời rất nhỏ:

".. Nếu bị viết lại, người đó có thể không còn là chính họ ở tầng sâu nhất."

Không ai thích câu đó.

Vì quá hợp lý.

Ragnar nhìn về cấu trúc xa kia.

"Đi."

"Cứ đi bộ thẳng à?" Rix hỏi. "Tôi muốn xác nhận xem ở nơi này có trò đường gần nhìn thì xa, xa nhìn thì ăn thịt người hay không."

"Có." Lumi đáp ngay.

Rix đứng hình nửa giây. ".. Tôi không biết mình hỏi đùa hay thật nữa."

"Đi gần nhau." Ragnar nói. "Không ai tự tách. Nếu nghe thấy gì, nói ngay. Nếu thấy gì không chắc, không gọi tên nó trước."

Kairo ngước lên. "Không gọi tên nó trước?"

Ragnar gật nhẹ về mảnh kim loại trong ngực cậu.

"Sau câu cảnh báo đó, ta không thử vận may với việc đặt âm lên thứ chưa hiểu."

Lumi đồng ý ngay:

"Đúng. Ở đây, gọi thành tiếng có thể không chỉ là mô tả."

Rix xoa mặt. "Tức là từ giờ chúng ta còn phải cẩn thận cả với việc phát âm. Tuyệt."

Họ bắt đầu đi.

* * *

Nền trắng xám cứng như đá, nhưng không có cảm giác tự nhiên. Mỗi bước chân lên nó đều cho một âm rất nhỏ, như đi trên những lớp giấy ép chặt đến vô hạn. Các cột đen càng lại gần càng cho cảm giác không phải cột.

Chúng có cạnh.

Có mặt.

Có độ dày không đều.

Như những chữ cái khổng lồ bị dựng đứng lên rồi bào mòn khỏi khả năng đọc.

Rix đi sau bên phải, liên tục liếc trái phải như đang chờ thứ gì đó bật ra từ chính không gian trống.

"Có ai thấy chỗ này quá yên không?" cậu hỏi.

"Có." Kairo đáp.

"Cảm ơn. Tôi ghét lúc chỉ có mình tôi sợ đúng chỗ."

Lumi đột nhiên khựng lại.

Cả nhóm dừng theo ngay.

"Sao?" Ragnar hỏi.

Lumi nhìn xuống nền dưới chân họ.

Có một đường rất mờ, gần như chỉ thấy khi ánh xám trên cao thay đổi đúng góc. Nó chạy ngang qua nền, rộng cỡ một cánh tay, như vết nối giữa hai lớp mặt phẳng.

"Đừng bước qua vệt này ngay." cô nói.

Rix lùi ngay không cần hỏi. "Lý do?"

"Không gian bên kia có nhịp khác."

"Khác mức nào?"

Lumi im nửa giây. "Có thể đi qua không sao. Cũng có thể chỉ cần bước lệch một nhịp là bị tách đội hình khỏi mặt nhận thức của nhau."

Rix nhìn vệt mờ dưới chân rồi nhìn khoảng trắng yên lặng bên kia.

"À. Được. Tôi thích nghe kiểu 'đừng bước' hơn."

Daren không còn ở đây để chỉ đường.

Nhưng dấu vết của người từng đi trước có lẽ vẫn còn.

Kairo quỳ xuống nhìn sát mép vệt.

Trên nền xám có vài vết xước mảnh, rất cũ, như từng có thứ gì nặng kéo qua đây, hoặc ai đó đã dùng vật nhọn đánh dấu một lối đi an toàn dọc theo mép.

"Có dấu." cậu nói.

Ragnar ngồi xuống một bên, nhìn theo hướng vết.

"Không phải ngẫu nhiên."

Lumi quỳ xuống sát hơn. "Chúng tạo thành một nhịp lặp."

Rix chống tay lên đầu gối, nheo mắt. "Dấu đường?"

"Có thể." Lumi đáp. "Ai đó đã đi trước và không muốn bước thẳng."

Kairo nhớ tới Edrik.

Rồi nhớ tới Daren.

Rồi nhớ tới tất cả những nơi đã có dấu thật giữa rất nhiều phản hồi giả.

"Đi theo vết xước." cậu nói.

Ragnar đứng dậy ngay. "Ta đầu."

"Không," Lumi nói. "Em đi trước đoạn này."

Cả ba nhìn cô.

Lumi chỉ vào nền. "Em nghe được nhịp lệch tốt hơn. Nếu có chỗ trượt, em sẽ nhận ra sớm hơn."

Ragnar im nửa nhịp. Rồi gật.

"Ta ngay sau cô."

Họ bắt đầu men theo mép vệt mờ, không bước cắt ngang mà đi chéo theo chuỗi dấu xước cũ. Cứ mỗi vài bước, Lumi lại dừng một cái chớp mắt, như nghe xem nền dưới chân có còn cùng một mặt hay không. Kairo giữ sát bên trái cô. Ragnar bên phải và nửa bước sau. Rix cuối cùng, lẩm bẩm đếm số bước để tự giữ nhịp.

"Mười ba, mười bốn, mười lăm.. Nếu ai hỏi, tôi không mê tín. Tôi chỉ không muốn bị không gian ăn mất."

Họ đi được một đoạn thì không khí trước mặt hơi méo đi.

Không phải gió.

Không phải sương.

Là một vùng trắng hơn hẳn nền xung quanh, như có một l���p giấy mỏng chồng lên thực tại.

Lumi dừng lại ngay.

"Tránh."

Ragnar nhìn kỹ. "Bẫy?"

"Không phải bẫy chủ động." Lumi nói. "Là vùng ghi đè cũ. Nếu đi vào có thể bị chồng một lớp danh tính không khớp."

Rix hít vào một tiếng. "Tôi sẽ rất biết ơn nếu không phải nghe mấy cụm từ đó trong đời nữa."

Kairo bước lách qua vùng trắng đó theo lối Lumi chỉ. Khi vai cậu lướt gần mép vùng ghi đè, một loạt hình ảnh lóe lên ở khóe mắt:

- một đứa trẻ đứng trong một căn phòng trắng

- một thẻ tên không có tên

- một cánh cửa khóa

- ai đó nói: ** "đừng gọi nó như thế" **

Kairo giật mình lùi hẳn.

Lumi quay lại ngay. "Cậu thấy gì?"

Cậu thở ra, chậm hơn một nhịp.

"Một đoạn gì đó. Không rõ của tôi hay của nơi này."

"Đừng giữ một mình." Lumi nói.

Kairo gật. "Có ai đó.. Phản đối việc gọi sai tên. Trong một căn phòng trắng."

Lumi nhìn cậu vài giây. Rồi khẽ nói:

"Có thể không phải chỉ mình cậu."

Một câu rất nhỏ, nhưng đủ làm cả không gian giữa họ nặng hơn.

Họ tiếp tục đi.

Càng gần cấu trúc lớn phía trước, mặt nền càng xuất hiện nhiều dấu vết hơn:

- rãnh kéo mảnh

- vết khắc ngắn

- mẩu niêm phong rách

- đôi khi là những mảnh giấy đen không đọc được nữa

Rix cúi nhặt một mảnh kim loại nhỏ bị dẫm một nửa vào nền.

"Khoan."

Cậu phủi nhẹ mặt trên của nó.

Là một ốc khóa kỳ lạ, kiểu gia công không giống đồ tàu hay đồ trạm bình thường. Trên thân khắc một vòng răng cưa rất tinh.

"Cái này không thuộc chỗ này." cậu nói.

Ragnar hỏi ngay: "Biết của ai không?"

Rix xoay nó dưới ánh xám.

Rồi mắt cậu hẹp lại.

"Không chắc.." Cậu ngập ngừng. "Nhưng đây giống kiểu chốt tôi từng thấy trên mấy bộ điều hướng cổ biển sâu."

Kairo nhìn cậu.

"Có nghĩa?"

Rix nhìn về cấu trúc phía trước.

"Có ai đó từng tới đây không chỉ để sống sót." cậu nói. "Mà là để mở đường bằng chuẩn bị rất kỹ."

Edrik.

Không ai nói tên đó ra.

Nhưng cả bốn đều nghĩ đến.

Cấu trúc khổng lồ giờ đã gần hơn nhiều.

Giờ họ thấy rõ nó không phải một khối liền. Nó gồm nhiều vòng:

- vòng ngoài là những phiến bia cao đen trắng dựng nghiêng, như tường chắn

- vòng giữa là các hành lang thấp hẹp, lặp lại và giao nhau

- ở sâu hơn là những trụ chữ khổng lồ mọc dày như rừng

- và ở trung tâm, rất xa nhưng vẫn nhìn thấy, có một lõi tối hơn hết thảy, gần như nuốt cả ánh xám quanh nó

Lumi dừng lại trước mép vòng ngoài.

"Từ đây trở đi, em không nghe toàn bộ nữa."

"Ý là?" Ragnar hỏi.

"Ý là nơi này không còn là một mặt phẳng." cô đáp. "Nó có nhiều cách để tồn tại cùng lúc."

Rix thở dài thật sâu. "Tôi nhớ biển."

Kairo nhìn vào khe giữa hai phiến bia đen trắng đầu tiên.

Trên mặt một phiến gần đó có khắc thứ gì như chữ, nhưng bị xóa gần hết. Chỉ còn mấy nét cuối giống:

* * *root**

Hay

* * *rite**

Không đủ chắc để đọc.

Cũng không ai muốn thử.

Ragnar nhìn cả nhóm.

"Nhắc lại lần cuối. Không gọi tên thứ gì chưa hiểu. Không tách đội. Không nghe một mình."

Kairo gật. Lumi gật. Rix giơ cả hai tay như đầu hàng.

"Vâng, thưa ngài chỉ huy của miền ký hiệu chết."

Ngay khi họ chuẩn bị bước vào vòng ngoài-

Mặt nền sau lưng họ phát ra một tiếng nứt rất nhỏ.

Tất cả quay lại.

Xa phía sau, dọc con đường trắng xám họ vừa đi qua, một vệt đen mảnh đang xuất hiện trên mặt nền. Không nhanh. Không ầm. Nó chỉ từ từ tiến tới, như ai đó đang dùng mực đen rạch một đường qua giấy trắng.

Lumi nhìn nó, sắc mặt đổi hẳn.

"Không phải nó đuổi."

"Vậy là gì?" Kairo hỏi.

Giọng cô rất nhỏ:

"Là đường quay lại đang bị xóa."
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 53 - con đường bị xóa không bao giờ kêu lớn

Vệt đen tiếp tục tiến tới.

Không nhanh hơn.

Không chậm hơn.

Chỉ đều.

Như một quyết định đã được ghi xuống từ trước và giờ đang thong thả thực hiện nốt phần còn lại.

Nó không nuốt chửng nền trắng xám bằng tiếng nổ hay vỡ vụn. Nơi nào nó đi qua, mặt nền chỉ đơn giản mất đi đường nét. Những vết xước cũ, dấu mòn, nhịp gấp rất nhỏ của mặt phẳng-tất cả bị kéo thành một khoảng đen lì, như thể chỗ đó chưa từng có con đường nào.

Rix là người nói đầu tiên.

"Tôi có một linh cảm rất khoa học rằng đấy không phải thứ nên chạm vào."

"Không." Lumi đáp ngay.

Ragnar hỏi: "Nếu tiếp tục lấn tới?"

Lumi nhìn vệt đen, mắt xanh mờ đi như đang cố nghe thứ không hề phát tiếng.

"Nó sẽ xóa tuyến lùi." cô nói. "Không chỉ đường. Có thể cả khả năng nhận ra từng có đường."

Kairo quay phắt sang. "Ý em là nếu để nó quét qua.."

"Chúng ta có thể không nhớ nổi mình đã tới từ đâu."

Không ai thích câu đó.

Nhưng cũng không có thời gian để thích hay ghét.

Phía trước là vòng ngoài của cấu trúc nghĩa địa-chữ viết.

Phía sau là đường quay lại đang bị xóa từng chút một.

Ở giữa họ là khoảng trắng xám đang hẹp dần về mặt lựa chọn.

Ragnar nhìn khe vào giữa hai phiến bia đen trắng.

"Vào."

Rix giơ một ngón tay. "Tôi chỉ xin ghi nhận là đây là loại tình thế tôi cực kỳ muốn có thêm ba giờ chuẩn bị và một bản đồ."

"Không có." Ragnar nói.

"Đúng." Rix thở dài. "Tất nhiên."

Kairo quay lại nhìn vệt đen lần cuối.

Nó vẫn đều đều cắt tới.

Không đe dọa.

Không gọi tên.

Không ép.

Chính vì thế, nó giống một thứ không thể thương lượng.

Cậu quay người và bước qua khe vào.

* * *

Vòng ngoài của cấu trúc không giống tường thành.

Nó giống một nghĩa địa dựng đứng.

Những phiến bia cao gấp mấy lần người, đen một mặt trắng một mặt, cắm nghiêng ở các góc không đều, tạo thành những khe đi vừa đủ một hoặc hai người tránh nhau. Trên bề mặt mỗi phiến là vô số vết khắc đã bị xóa gần hết. Chỉ còn những nét rời, nửa như chữ, nửa như vết dao, làm mắt người nhìn lâu bắt đầu tự ráp thành thứ mình muốn đọc.

Lumi là người đầu tiên nói khi vừa lọt vào trong:

"Đừng nhìn lâu vào mặt bia."

Rix đi sát sau lưng cô. "Tôi bắt đầu thấy có tài năng đặc biệt với việc không nhìn rất nhiều thứ."

Không khí ở đây nặng hơn bên ngoài.

Không phải vì thiếu gió.

Mà vì mỗi khe đi đều giữ lại tiếng bước chân của họ lâu hơn một nhịp, như những phiến bia đang nghe để so với một nhịp khác không còn ở đây.

Kairo lướt mắt qua một mặt bia bên trái. Chỉ một cái chớp. Nhưng cậu vẫn thấy được vài nét cuối cùng chưa mất hẳn:

* * *erased**

Hay

* * *remains**

Không đủ chắc để đọc.

Đủ để tim nặng xuống.

Ragnar đi đầu, tay không rời lưỡi ngắn.

"Khoảng cách."

"Tôi vẫn ở đây." Rix đáp, như để xác nhận với chính mình nhiều hơn với người khác.

Khe đi rẽ trái.

Rồi rẽ phải.

Rồi mở ra một khoảng hẹp hình tam giác giữa ba phiến bia cao. Giữa khoảng đó cắm một cột đen nhỏ ngang ngực người, trên đầu cột có gắn một vòng kim loại mỏng. Không có gì khác.

Lumi dừng lại ngay.

"Không chạm."

Rix rút tay lại trước cả khi nhận ra mình vừa định làm gì. "Tôi bị xúc phạm vì cô đoán đúng."

Kairo nhìn chiếc cột đen.

"Nó là gì?"

Daren không còn ở đây để trả lời. Nhưng Lumi cúi xuống nhìn mặt nền quanh cột và nói:

"Điểm gọi."

"Gọi cái gì?" Kairo hỏi.

"Có thể là phần tên đã bị tách." cô đáp.

Rix rùng mình thấy rõ. "Chúng ta đi tiếp được chứ?"

Ragnar đã vòng qua bên phải khoảng tam giác. "Không dừng lại ở chỗ có điểm giữa."

Họ đi tiếp.

Bên ngoài, vệt đen vẫn tiến. Không thấy trực tiếp nữa, nhưng Kairo có thể cảm được một áp lực vô hình phía sau lưng-như một cánh cửa không đóng sập, mà chỉ lặng lẽ biến mất.

Các khe giữa bia càng vào sâu càng hẹp hơn. Có chỗ họ phải đi nghiêng người qua. Có chỗ hai mặt bia đứng gần đến mức chỉ cần liếc sai góc là mắt sẽ bắt đầu ráp những vết xóa thành chữ.

Rix là người đầu tiên dính.

Cậu khựng lại trước một phiến trắng nứt mỏng bên phải. Không chạm. Chỉ nhìn quá lâu.

"Kai.." cậu lẩm bẩm.

Lumi quay phắt lại. "Rix."

Cậu mèo chớp mắt mạnh hai cái.

".. Tôi không nói gì."

"Cậu định đọc."

Rix nhăn mặt, lùi khỏi mặt bia như vừa đứng quá gần lửa.

"Tôi nghĩ tôi thấy tên một con tàu." cậu nói, giọng thấp đi. "Hoặc tôi nghĩ tôi nghĩ thế."

Ragnar nói ngay: "Không xác nhận."

Rix nhìn ông nửa giây, rồi gật.

"Đúng. Không xác nhận."

Một nguyên tắc mới vừa được thêm vào giữa đường đi, và ai cũng biết vì sao nó cần.

* * *

Họ ra khỏi mê cung phiến bia sau một quãng không rõ dài hay ngắn. Nơi đó không đo được bằng bước chân bình thường. Có lúc Kairo tưởng họ đã đi rất lâu. Có lúc lại cảm thấy mới chỉ qua vài khúc rẽ.

Phía trước mở ra **vòng giữa**.

Đó là một mạng hành lang thấp, hẹp, dựng bằng các bức tường đen xám không cao quá đầu người một chút. Nhìn từ trên cao hẳn nó sẽ giống một mê cung chữ viết. Từ dưới đất, nó là một loạt đường hầm mở, góc vuông, ngã ba, ngách cụt-mọi thứ được sắp theo một logic mà mắt thường không thể đọc ngay.

Và ở ngay lối vào vòng giữa, trên mặt nền, có một vệt khắc sâu hơn tất cả những dấu trước đó.

Rất cũ.

Nhưng còn đọc được vì người khắc nó đã ấn quá mạnh.

> **đừng để nó chọn thứ tự gọi tên**

Cả nhóm dừng lại.

Kairo nhìn dòng khắc đó rất lâu.

Rix là người nói trước:

"Có ai ngoài tôi cảm thấy người đi trước cực kỳ biết cách làm người tới sau hoảng hơn không?"

"Người đó đang cố giữ người đến sau sống." Ragnar đáp.

Lumi quỳ xuống gần vệt khắc. Ánh sáng xanh nơi đầu ngón tay lướt sát bề mặt nhưng không chạm.

"Khác nét với cảnh báo ở tháp."

Kairo ngẩng lên. "Không cùng người?"

"Có thể." Lumi nói. "Nhưng không chắc."

Rix nhìn quanh mê cung hành lang thấp.

"'Thứ tự gọi tên' nghĩa là sao?"

Lumi im một nhịp.

Rồi nói rất chậm:

"Nơi này có thể không chỉ gọi tên ngẫu nhiên."

"Vậy?"

"Nó có thể cần gọi đúng người trước để những người sau dễ bị kéo hơn."

Kairo lập tức hiểu một phần.

"Nó tách đội bằng trình tự."

"ừ."

Ragnar nhìn từng người một.

"Vậy giữ trật tự đội hình cố định từ đây."

Rix giơ tay. "Khoan. Nếu chính thứ tự là thứ nó lợi dụng, cố định mãi có khi lại đúng thứ nó muốn."

Im một nhịp.

Rồi Ragnar gật rất nhẹ.

"Đúng."

Rix đứng hình nửa giây vì không ngờ ý mình được chấp nhận nhanh vậy.

".. Tôi nên bất ngờ hay tự hào?"

"Sau." Ragnar nói. "Nói tiếp."

Rix đã vào hẳn mode suy nghĩ. Cậu bước tới vệt khắc, ngồi chồm hỗm nhìn cấu trúc hành lang thấp như đang đọc sơ đồ một cỗ máy hỏng.

"Nếu đây là hệ chọn-thứ-tự," cậu nói, "thì thứ nguy hiểm nhất không phải chỉ là ai nghe thấy gì. Mà là ai đứng ở đâu khi nó bắt đầu."

Kairo cau mày. "Ý cậu là vị trí đội hình quyết định ai bị nhắm trước?"

"Có thể." Rix đáp. "Hoặc ít nhất làm việc gọi hiệu quả hơn."

Lumi nhìn cậu với vẻ hơi ngạc nhiên. "Cậu đọc ra được à?"

Rix nhún vai, mắt vẫn dán vào các ngã rẽ.

"Không từ ma thuật. Từ máy móc." cậu đáp. "Hệ thống nào muốn chia nhỏ và xử lý một nhóm cũng cần trình tự ưu tiên."

Ragnar hỏi ngay: "Giải pháp?"

Rix đứng dậy.

"Không để ai cố định quá lâu ở một vị trí." cậu nói. "Đổi nhịp đều. Nhưng không loạn."

Kairo nghĩ nhanh.

"Một kiểu đội hình xoay?"

"Ừ." Rix đáp. "Như đi qua boong hẹp trong bão, nhưng mỗi vài nhịp lại đổi người giữ góc."

Một ký ức cũ thoáng lóe qua đầu Kairo từ cách Rix nói "boong hẹp trong bão".

Lại là cảm giác của bài học cũ.

Không mặt người.

Chỉ là cơ thể nhớ đúng.

Cậu nói ngay trước khi khoảng trống đó kịp làm đau thêm:

"Tôi làm mốc đếm."

Ragnar nhìn cậu.

"Làm được chứ?"

"Được." Kairo đáp. "Cứ mỗi bảy nhịp đổi một lần."

Rix gật mạnh. "Đó. Thế mới là người từng sống ngoài boong."

Câu đó làm ngực Kairo khựng rất nhẹ. Nhưng lần này cậu không dừng. Chỉ giữ nhịp thở.

Lumi nhìn cậu, biết cậu vừa đi ngang một chỗ đau mà không để nó kéo ngược.

"Em giữ nhịp phụ." cô nói. "Nếu ai chệch, em gọi."

Ragnar chốt lại:

"Được. Từ đây:

- bảy nhịp đổi vị trí

- không ai đứng đầu quá hai vòng liên tiếp

- nếu nghe tên mình, nói ngay

- nếu thấy chữ rõ quá, tránh mắt đi"

Rix thêm ngay: "Nếu thấy mình sắp hiểu một thứ quá nhanh, cũng báo."

Kairo liếc cậu. "Cái đó là sao?"

Rix nhăn mặt. "Ở chỗ như thế này, 'đột nhiên hiểu ra' thường không phải tin tốt."

Không ai phản bác.

Vậy là đủ.

Họ bước vào vòng giữa.

Ngay bước đầu tiên, mê cung hành lang thấp đã đổi cảm giác không gian.

Tiếng của thế giới bên ngoài gần như mất hẳn. Tường hai bên cao sát, làm góc nhìn ngắn lại. Những ngã rẽ hiện ra liên tục nhưng không cái nào đủ để nhìn quá xa. Mặt nền đen xám ở đây có những vạch dọc mảnh như đường kẻ để viết, chạy mãi dưới chân rồi gãy ở góc rẽ.

Kairo đếm.

"Một."

Ragnar ở đầu.

"Hai."

Lumi sau Ragnar.

"Ba."

Kairo.

"Bốn."

Rix cuối.

Họ qua ngã rẽ đầu tiên.

"Năm."

Một hành lang dài hơn, không có ngã.

"Sáu."

Tiếng gì đó rất nhỏ lướt qua mặt tường bên trái. Không phải gọi tên. Chỉ như hơi thở của chữ.

"Bảy. Đổi."

Đội hình dịch một nhịp tập luyện nhưng không rối:

- Lumi lên đầu

- Kairo sau cô

- Rix lên giữa sau Kairo

- Ragnar chốt sau

Rix vừa đổi vị trí xong thì cười khô. "Ôi. Cảm giác biết có quái vật ở cả trước lẫn sau đúng là công bằng."

Họ đi thêm.

Một ngã ba hiện ra.

Lumi dừng chưa đến nửa giây, quay trái.

"Vì sao bên này?" Ragnar hỏi từ sau cùng.

"Bên phải có nhịp gọi dày hơn."

"Nghe như đáp án không muốn nghe." Rix nói.

"Hai."

Kairo tiếp tục đếm.

Ba. Bốn. Năm.

Ở nhịp sáu, một giọng nói rất nhỏ lướt sát tai cậu.

Không phải Edrik.

Không phải Daren.

Là giọng của chính cậu.

> "Nếu mình đã quên quá nhiều thì sao vẫn nghĩ mình còn là mình?"

Kairo lạnh cả sống lưng.

"Bảy. Đổi." cậu nói ngay, không giấu.

Lumi quay đầu nhẹ. "Cậu nghe gì?"

Kairo đổi vị trí lên đầu đúng nhịp rồi đáp, nhanh và rõ:

"Giọng tôi. Nó hỏi nếu tôi quên quá nhiều thì sao còn là mình."

Im rất ngắn.

Rồi Ragnar, từ phía sau, đáp lại câu hỏi đó như thể không cho nơi này có quyền giữ nó một mình trong đầu Kairo:

"Vì cậu vẫn đang chọn."

Kairo khựng đúng một cái chớp mắt.

Không đủ để mất nhịp.

Nhưng đủ để câu nói đó kịp cắm vào.

Rix huýt sáo rất nhỏ. "Được đấy."

Kairo không quay lại. Chỉ nói:

"Tập trung."

Nhưng lần này trong giọng cậu đã có lại lực.

Mê cung tiếp tục mở thêm.

Và ở đâu đó rất sâu phía trước, ngoài các bức tường thấp và những vạch như dòng kẻ dưới chân, một tiếng gì đó giống giấy rất lớn bị lật vang lên.

Một lần.

Rồi im.

## **Hết Tập 53**

### **Panel cuối**

- cả nhóm đã tiến sâu vào vòng giữa của mê cung hành lang thấp

- đội hình vừa đổi nhịp theo "bảy bước" : Kairo đang lên đầu, mắt sáng và căng, vừa đi vừa đếm

- Lumi ngay sau cậu, ánh mắt xanh giữ nhịp không gian

- Rix ở giữa, nửa lo nửa tập trung, tay gần túi đồ nghề

- Ragnar chốt sau, ánh mắt khóa mọi góc chết

- quanh họ là các hành lang đen xám thấp, góc vuông, vạch nền như dòng kẻ kéo dài vô tận

- trên nền ở đoạn vừa đi qua vẫn còn dòng khắc sâu:

** "đừng để nó chọn thứ tự gọi tên" **

- rất xa phía trước mê cung, ngoài tầm mắt, một âm thanh như giấy khổng lồ vừa bị lật qua một trang

### **Dòng chốt kiểu manga**

> **Nơi này không cần tấn công trước. **

> **Nó chỉ cần sắp đúng thứ tự.. Rồi gọi đúng người. **

> **Và khi Kairo bắt đầu nghe thấy chính giọng của mình hỏi ngược lại mình-**

> **mê cung đã thật sự bắt đầu đọc họ. **
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 54 - khi mê cung bắt đầu đọc ngược lại

Tiếng như một trang giấy khổng lồ vừa bị lật qua vẫn còn dư trong không khí.

Không vang mãi.

Nhưng đủ để tất cả đều hiểu một điều:

Mê cung này không đứng yên.

Kairo tiếp tục đi đầu.

"Một."

Giọng cậu không lớn. Nhưng rõ. Đủ để trở thành cái neo ngắn nhất cho cả nhóm.

Hai.

Ba.

Hành lang trước mặt rẽ phải. Tường bên trái thấp hơn một chút, để lộ phía xa hơn một hàng phiến chữ đen dựng đứng như rừng cột. Ở mép tường, một loạt vết xước mảnh chạy song song như từng có ai đó trong lúc gấp gáp đã dùng vật nhọn rà dọc để không mất hướng.

Lumi nhìn lướt qua rồi nói ngay:

"Có người đi trước đoạn này."

Rix theo sau bên phải. "Tôi chọn tin đó là tin tốt."

Ragnar từ phía sau đáp khô: "Không chắc."

"Cảm ơn. Rất hữu ích như thường lệ."

Bốn.

Năm.

Kairo vừa sắp đếm sáu thì mắt cậu bắt được thứ gì đó trong góc rẽ phía trước.

Một bóng lưng.

Cao vừa đủ.

Gầy.

Khoác áo tối.

Không rõ mặt.

Nhưng tư thế dừng nửa bước rồi đi tiếp ấy làm tim cậu đập sai một nhịp.

"Daren?"

Bóng đó biến mất sau khúc rẽ.

Lumi ngẩng lên ngay. "Cậu thấy gì?"

"Sáu." Kairo nói trước, như để không đánh mất nhịp. Rồi mới đáp. "Phía trước có người. Giống Daren."

"Bảy. Đổi." Ragnar nói thay, không để nhịp trôi mất.

Đội hình đổi:

- Lumi lên đầu

- Rix sau cô

- Ragnar lên giữa

- Kairo chốt sau

Kairo ra sau cùng, nhưng mắt vẫn dán vào góc rẽ nơi bóng lưng vừa biến mất.

Lumi rẽ qua đó.

Không có ai.

Chỉ là một hành lang hẹp khác, dài hơn, hai bên tường đen xám ép gần. Mặt nền có những vạch như dòng kẻ dày hơn trước, chạy song song thành từng nhóm như những hàng chữ vô hình.

Rix nhìn hai bên tường. "Tôi biết đây không phải lúc, nhưng thật sự chỗ này trông như bên trong một thứ đang được viết."

Lumi không trả lời ngay.

Rồi nói khẽ:

"Có thể đúng là vậy."

Kairo nghe thấy từ cuối hàng và lạnh sống lưng.

Mê cung không chỉ đọc họ.

Có thể nó còn đang viết.

* * *

Họ đi tiếp.

Một. Hai. Ba.

Ở nhịp bốn, âm thanh "giấy bị lật" lại vang lên.

Lần này gần hơn.

Ngay sau đó, hành lang trước mặt họ thay đổi.

Không ầm ầm trượt tường hay nứt đất. Chỉ là một ngã rẽ trái vốn đang mở bỗng khép lại bằng một bức tường xám đen mọc lên đúng chỗ nó từng là khoảng trống. Đồng thời, bên phải xuất hiện một lối hẹp mới trước đó chưa hề có.

Rix khựng lại. "Không. Không. Tôi phản đối bản đồ biết đổi ý."

Lumi nhắm mắt một nhịp rất ngắn, nghe nhịp không gian.

"Không phải đổi ngẫu nhiên." cô nói.

Ragnar hỏi ngay: "Theo cái gì?"

Lumi mở mắt. Ánh xanh trong đó mỏng nhưng rất tập trung.

"Theo việc chúng ta vừa nhìn đâu."

Im.

Rix quay chậm sang trái, nhìn bức tường vừa xuất hiện.

"Xin lỗi?"

Lumi chỉ về lối mới mở bên phải.

"Mê cung đang phản ứng với chú ý. Chỗ nào mình khóa mắt và khả năng vào quá lâu, nó viết lại."

Kairo hiểu ngay theo cách rất bản năng:

Nhìn quá lâu = cho phép nó đóng đinh một lựa chọn.

"Vậy đừng nhìn chằm chằm bất cứ lối nào." cậu nói.

Ragnar gật. "Đi bằng nhịp, không bằng chăm chú."

Rix hít vào. "Tôi thật sự nhớ tàu. Tàu không viết lại đường chỉ vì mình nhìn."

Lumi dẫn họ qua lối mới mở.

Nó hẹp hơn hẳn, khiến cả nhóm phải đi lệch vai. Tường bên trái gần đến mức chỉ cần quay đầu một chút là có thể đọc được những nét xóa trên mặt nó.

Rix chủ động nhìn xuống chân mình. "Tôi đang rất trưởng thành khi không nhìn sang trái."

"Tiếp tục." Ragnar nói.

Năm.

Sáu.

Ở nhịp bảy, đúng lúc chuẩn bị đổi đội hình, một giọng nói cất lên từ phía trên bức tường bên phải.

Không phải từ trước hay sau.

Từ **ngay trên đầu**.

Giọng của Edrik.

> "Kairo."

Cả nhóm khựng.

Không phải vì Kairo.

Mà vì lần này, **tất cả cùng nghe thấy**.

Kairo ngẩng phắt lên theo phản xạ. Trên mép tường không có ai. Chỉ có ánh xám mỏng và những vệt xước đen.

Rix thì thào: "Tôi có nghe thật không đấy?"

"Có." Lumi đáp, giọng căng.

Ragnar nói ngay: "Không nhìn lên."

Nhưng đã muộn một nhịp.

Giọng đó tiếp tục, vẫn là Edrik, vẫn đúng độ gần khiến tim Kairo đau:

> "Con đi sai rồi."

Toàn bộ hành lang lạnh đi.

Kairo đứng chết cứng ở nhịp đổi vị trí.

Nếu chỉ một mình cậu nghe, cậu còn ép mình nghi ngờ được.

Nhưng lần này mọi người đều nghe.

Điều đó làm câu nói nguy hiểm hơn rất nhiều.

Lumi quay lại nhìn cậu ngay.

"Cậu biết gì?"

Kairo cắn răng.

"Không đủ để biết đây là thật."

"Nhưng cậu muốn tin." Ragnar nói.

Không phải hỏi.

Là xác nhận.

Kairo siết tay. "Ừ."

Câu thành thật đó giữ cậu khỏi bị chính ham muốn của mình lén điều khiển.

Rix lên tiếng trước khi khoảng im trở nên quá nặng:

"Khoan. Nếu chỗ này đang viết lại đường theo chú ý, thì giọng kia có thể cũng chỉ đang bẻ hướng bằng chú ý."

Lumi quay sang cậu. "Ý cậu là?"

Rix chỉ lên mép tường, rồi chỉ xuống hành lang trước mặt.

"Nó không cần làm chúng ta tin hoàn toàn. Chỉ cần làm chúng ta nhìn và do dự đủ lâu là đường sẽ đổi theo kiểu có lợi cho nó."

Kairo hiểu liền.

"Vậy đừng tranh thật giả ngay lúc này."

Ragnar chốt luôn:

"Đúng. Tiếp tục đếm. Đổi đội hình."

Kairo hít sâu.

"Bảy. Đổi."

Lần này đội hình đổi nhanh hơn hẳn:

- Rix lên đầu

- Ragnar sau cậu

- Kairo sau Ragnar

- Lumi chốt

Rix chớp mắt. "Ờ, được, giờ đến lượt tôi à?"

"Đi." Ragnar nói.

Rix nuốt xuống, rồi bước.

"Một."

Không ai cười chuyện cậu phải đi đầu lúc này.

Nhưng chính vì không ai cười, cậu lại tập trung hơn.

"Hai."

"Ba."

Rix không nhìn lên, không nhìn hai bên. Chỉ nhìn nhịp vạch dưới chân và các góc mở trước mặt như đang tháo một cỗ máy bằng mắt.

Bốn.

Năm.

Giọng Edrik lại vang lên, lần này xa hơn chút ít, như bị bỏ lại sau vài khúc rẽ.

> "Kairo."

> "Con sẽ quên mất đường ra."

Kairo siết hàm.

Lumi từ cuối hàng nói ngay, rất rõ:

"Nghe thấy rồi. Nhưng không xác nhận."

Một quy tắc mới vừa được dùng.

Không xác nhận.

Không biến lời gọi thành chân lý chỉ vì đã nghe.

Rix nói như tự cổ vũ chính mình:

"Sáu. Chúng ta cực kỳ giỏi trò này nếu xét trong hoàn cảnh quá tệ."

Bảy. Đổi.

Đội hình lại chuyển.

Lần này Ragnar lên đầu.

Nhưng ngay khi ông bước vòng qua góc mới mở, ông khựng lại.

Rix đâm suýt vào lưng ông.

"Gì?"

Ragnar không đáp ngay.

Hành lang trước mặt mở vào một khoảng tròn hẹp, giữa đó có một cột thấp màu trắng xám. Trên cột đặt một vật gì đó như quyển sổ mỏng bọc da đen, cháy xém một góc.

Kairo chỉ nhìn qua đã thấy tim đập mạnh.

Nó giống **sổ chống nước** của Edrik.

Hoặc ít nhất, rất giống kiểu sổ mà cha cậu từng mang theo.

Lumi lập tức bước lên ngang Kairo, dù đang ở cuối hàng.

"Đừng lao tới."

Kairo không bước.

Nhưng mắt cậu không rời quyển sổ.

Rix nhìn vật đó rồi nhìn Kairo, mặt nhăn lại.

"Lại kiểu này nữa à."

Ragnar bước vào khoảng tròn đầu tiên, nhưng không tới gần cột.

"Có gì sai?" ông hỏi.

Lumi nhắm mắt một nhịp. Ánh xanh lóe ở mí.

"Không nghe được nhịp của vật đó."

Rix chớp mắt. "Ý là sao?"

"Ý là hoặc nó không thật.." Lumi nói, rồi mở mắt ra nhìn vật trên cột. "Hoặc nó thật đến mức nơi này không cho em đọc."

Câu thứ hai đáng sợ hơn nhiều.

Kairo bước lên nửa bước.

"Nếu đó là đồ của cha tôi!"

"Thì càng không được chạm vội." Ragnar cắt ngang.

Kairo quay sang, mắt sáng lên vì đau hơn là giận.

"Nếu mình không chạm thì sao biết?"

"Bằng cách không để cậu chết vì cú đầu tiên."

Khoảng giữa hai người lại căng.

Rix nhìn trái nhìn phải, rồi rất nhanh chen vào:

"Được rồi, giải pháp trung gian." Cậu giơ cờ lê lên như giáo viên cầm phấn. "Không ai chạm trực tiếp. Tôi dùng móc."

Lumi nhìn cậu. "Nếu nó khóa theo chú ý thì có thể không phản ứng giống cơ chế vật lý."

"Vậy càng cần thử cơ chế vật lý trước." Rix đáp. "Đó là phần thế giới tôi hiểu nhất."

Cậu móc một dây neo mini khỏi thắt lưng, bật móc mở ra. "Chỉ kéo nhẹ. Nếu có gì sai, buông ngay."

Ragnar không gật, nhưng không cản.

Thế là cho phép.

Rix hạ thấp người, nhắm kỹ, rồi phóng móc.

Móc bay gọn qua khoảng tròn-

Và xuyên thẳng qua quyển sổ như xuyên qua một lớp hình mỏng.

Không tiếng chạm.

Không lực bật.

Không gì cả.

Móc đập vào cột trắng xám phía sau.

Cạch.

Rix kéo về, mặt méo đi.

"Được rồi. Tôi ghét lúc mình đúng kiểu này."

Kairo lạnh người.

Ảo ảnh.

Hay thứ gì còn tệ hơn ảo ảnh.

Quyển sổ vẫn nằm đó, không suy suyển. Nhưng giờ nó mờ hơn một chút ở mép, như việc thử chạm vừa làm lộ ra nó không hoàn toàn cùng lớp với họ.

Lumi nhìn nó, rồi nói rất chậm:

"Nó không phải vật."

"Vậy là gì?" Kairo hỏi.

Lumi nhìn sang cậu. Trong mắt cô là thứ buồn rất lặng.

"Là một phiên bản đủ gần với hy vọng của cậu để làm cậu bước lệch."

Im.

Giọng Edrik lại vang lên.

Không còn từ trên tường nữa.

Từ ngay phía khoảng tròn đó.

> "Kairo."

> "Lại đây."

Kairo nhắm mắt một nhịp thật mạnh.

Mở ra.

Rồi cậu tự nói, không lớn nhưng từng chữ rõ ràng:

"Không xác nhận."

Ragnar nghe thấy. Và lần này không nói gì. Chỉ bước ngang lên trước hơn nửa bước, đủ để che một phần quyển sổ giả khỏi tầm nhìn của Kairo.

Rix nhìn cảnh đó rồi lẩm bẩm:

"Chúng ta bắt đầu học nhanh rồi đấy."

Nhưng đúng lúc họ chuẩn bị rời khỏi khoảng tròn-

Toàn bộ mê cung rung rất nhẹ.

Tiếng "giấy lật" vang lên lần nữa.

Lần này không chỉ một trang.

Nhiều trang cùng lúc.

Những bức tường hành lang xa hơn đồng loạt dịch vị trí.

Lối sau lưng họ biến mất.

Lối phía trước tách thành ba.

Và trên cả ba lối mới mở, đồng thời, ba giọng khác nhau cùng vang lên:

- giọng Edrik: ** "Bên trái." **

- giọng Daren: ** "Bên phải." **

- giọng của chính Lumi, nhỏ và mệt: ** "Đừng đi tiếp." **

Cả nhóm đứng chết lặng giữa ngã ba mới sinh ra.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 55 - ba lối đi, một quy tắc

Ba lối mới mở ra trước mặt họ giống nhau đến mức khó chịu.

Cùng chiều rộng.

Cùng độ tối.

Cùng những vạch nền như dòng kẻ chạy sâu vào bên trong.

Và trên mỗi lối, một giọng khác nhau vẫn còn lơ lửng trong không khí như vừa được đọc xong một câu chưa kịp tan:

- **Edrik: ** "Bên trái."

- **Daren: ** "Bên phải."

- **Lumi: ** "Đừng đi tiếp."

Kairo nhìn thẳng vào lối bên trái lâu hơn một nhịp cần thiết.

Ragnar bước cắt lên trước cậu ngay.

"Đừng khóa mắt vào bất kỳ lối nào."

Kairo giật mình quay lại thực tại. "Ừ."

Lumi đứng bất động một nhịp ngắn khi nghe chính giọng mình bị dùng như thế. Không phải vì cô tin ngay. Mà vì cái cảm giác giọng nói của mình cất lên mà không phải ý mình luôn làm người ta rùng mình sâu hơn mọi tiếng gọi khác.

Rix là người phá khoảng căng đầu tiên.

"Được rồi." cậu nói, cố giữ giọng bình thường hơn mức thật. "Quy tắc cũ: Không xác nhận. Quy tắc mới: Đừng để ba cái lối này nghĩ mình thông minh hơn."

Ragnar quay sang cậu. "Nói cách làm."

Rix chỉ vào ba lối.

"Nếu nơi này viết lại đường theo chú ý, thì ba lối này có thể không phải ba 'đường' trước." cậu nói. "Chúng là ba đề bài."

Lumi nhìn sang cậu, ánh mắt lóe lên vì bắt được đúng ý.

"Không phải chọn lối nào đúng." cô nói tiếp. "Mà là không cho nó dùng cách mình chọn để khóa kết quả."

Kairo cau mày. "Nói dễ hiểu hơn."

Rix hít vào, rồi đáp theo kiểu kỹ sư:

"Nếu đây là hệ đọc phản ứng, thì điều nó cần không chỉ là mình đi đâu. Mà là **vì sao** mình đi đó."

Một nhịp.

Ragnar hiểu đầu tiên.

"Không đi theo giọng."

"Đúng." Rix chụp lấy ngay. "Nếu đi trái vì nghe giọng Edrik, nó thắng. Nếu đi phải vì tin Daren, nó thắng. Nếu đứng yên vì giọng của Lumi, nó cũng thắng."

Lumi gật chậm.

"Vậy phải chọn dựa trên thứ không thuộc về giọng."

Kairo nhìn ba lối. Chúng quá giống nhau. Không có dấu rõ ràng. Không có gió. Không có âm khác biệt dễ nhận ra.

Nhưng rồi cậu nhớ tới điều họ đã dùng từ lúc vào đây:

Dấu thật.

Vết xước.

Điểm lệch vật lý.

Những thứ không biết diễn.

"Nhìn nền." cậu nói.

Cả ba cùng hạ mắt xuống.

Ba lối có vẻ giống nhau. Nhưng nếu không nhìn sâu vào trong, mà chỉ nhìn đúng mép vào ở dưới chân-thì có khác.

Lối trái: Vạch nền hơi dày hơn, như vừa được "viết" lại gần đây.

Lối giữa: Có một rãnh mảnh bị gãy nhịp ở mép.

Lối phải: Ngay ngưỡng có một vết xước xiên rất ngắn, quá vật lý để là ảo.

Rix quỳ xuống ngay. "Ờ. Có cái này rồi."

Cậu chạm hờ cờ lê xuống mép nền lối trái. "Mới hơn." Cậu nhìn sang lối giữa. "Chỗ này lệch nhưng không có dấu vật." Rồi chỉ vào lối phải. "Còn cái này.."

Kairo cúi xuống nhìn vết xước xiên.

Tim cậu nhích một nhịp.

Nó giống những vết xước hướng đường họ đã thấy ngoài nền trắng xám trước đó.

Ragnar nhìn Lumi. "Nghe thử."

Lumi nhắm mắt, giữ khoảng thở ổn định hơn một chút rồi nghe theo cách chỉ cô mới làm được. Ánh sáng xanh rất mỏng lóe ở mí mắt.

Vài giây.

Rồi cô mở ra.

"Bên trái có nhịp gọi quá rõ." cô nói. "Bên giữa trống quá mức, như chỗ cố giả làm không có gì." Một nhịp. "Bên phải.. Không sạch. Nhưng có dấu của thứ từng đi qua thật."

Kairo ngẩng lên.

"Chọn phải."

Rix đứng dậy, phủi tay lên quần như thể vừa thông qua một quyết định sống còn bằng cách sửa bếp lò.

"Được. Chúng ta đi bên phải vì vết xước, không phải vì Daren."

Ragnar nhìn từng người.

"Nhắc lại."

Kairo nói trước: "Vì dấu vật lý."

Lumi: "Vì nhịp có dấu đi trước."

Rix: "Vì nó là lựa chọn ít 'giọng nói' nhất."

Ragnar gật.

"Vậy đi."

Họ bước vào lối phải.

* * *

Ngay khi người cuối cùng qua ngưỡng, ba giọng phía sau tắt phụt cùng lúc.

Không phản kháng.

Không tức tối.

Chỉ đơn giản như một câu hỏi đã được trả lời xong.

Không ai quay lại.

Lối phải hẹp hơn các lối trước đó. Tường hai bên gần đến mức vai áo gần như chạm vào lớp đá-kim loại hỗn hợp đen xám. Nền dưới chân không còn các vạch như dòng kẻ đều nhau nữa. Thay vào đó là những cụm vạch ngắn dài thất thường, giống như người nào đó đã bắt đầu viết rồi xóa rất nhiều lần.

Kairo lên đầu lại theo nhịp vừa đổi.

"Một."

Giọng cậu rõ hơn trước một chút.

Hai.

Ba.

Hành lang ngoặt nhẹ sang phải. Trên mặt tường trái có một dải khắc thấp, rất mờ. Không đủ để đọc như chữ. Nhưng đủ để nhận ra đây không phải vết mòn tự nhiên.

Bốn.

Năm.

Rix từ giữa hàng nói nhỏ, như nói với chính mình hơn là hỏi:

"Nếu mấy dấu xước này đúng là của người đi trước.. Thì người đó đi một mình hay có đội?"

Lumi đáp khẽ:

"Không chắc."

Kairo thì nghĩ ngay đến Edrik.

Không phải vì muốn ép mọi dấu thành cha mình. Mà vì càng đi sâu, mọi thứ thật họ nhặt được đều đang lần theo một hành trình đã có người mở trước.

Sáu.

Ở nhịp bảy, khi họ chuẩn bị đổi, hành lang mở vào một khoảng dài hơn có những cột thấp đen cắm đều hai bên như mốc đo.

"Bảy. Đổi."

Đội hình chuyển:

- Ragnar lên đầu

- Kairo sau ông

- Lumi sau Kairo

- Rix chốt

Rix vừa đổi vị trí vừa lẩm bẩm: "Được. Chốt đội cũng hay. Ít nhất tôi biết thứ gì tới từ sau lưng."

Ngay lúc đó, từ sau lưng cậu, một giọng rất quen cất lên:

> "Rix."

Cậu cứng người.

Giọng này khác hoàn toàn các giọng trước.

Không phải gọi kéo.

Không phải dụ đi tiếp.

Nó cáu, nhanh, sống, và gần như đang định mắng.

> "Nếu cậu siết con ốc đó thêm nửa vòng nữa là nó gãy đấy."

Rix quay phắt lại.

Không ai phía sau.

Chỉ có hành lang hẹp họ vừa đi qua.

Nhưng sắc mặt cậu đổi hẳn.

Kairo ngoái đầu. "Ai?"

Rix không trả lời ngay.

Giọng đó tiếp tục, rõ hơn:

> "Đầu óc để đâu rồi? Nhìn ren đi."

Cả người Rix đông cứng.

Kairo hiểu ra chậm hơn một nhịp.

Không phải mẹ. Không phải một vết thương quá xa.

Là một người dạy nghề.

Một người từng đứng cạnh cậu trong xưởng, trên boong, bên máy.

Rix bật ra, rất nhỏ:

".. Sư phụ?"

Lumi xoay hẳn người lại. "Rix. Nhìn tôi."

Cậu không nghe ngay.

Mắt cậu dán vào khoảng hành lang trống phía sau như thể chỉ cần nhìn thêm một chút, người kia sẽ bước ra từ khúc ngoặt.

Ragnar quay nửa người, nhưng không lao về phía cậu. Ông hiểu kiểu gọi này cần kéo bằng hiện tại, không phải bằng cưỡng ép đầu tiên.

"Rix."

Không phản ứng.

Kairo quay hẳn lại, nói thẳng, nhanh:

"Nếu là người dạy cậu thật, ông ấy sẽ không gọi cậu đứng chết giữa chỗ này."

Câu đó cắm trúng.

Rix chớp mắt mạnh. Một. Hai.

Rồi hít mạnh vào, như người vừa ngoi lên khỏi nước.

"Đúng." cậu nói khàn. "Đúng. Ông ấy sẽ đá tôi đi tiếp trước."

Lumi bước tới, đặt tay lên vai cậu. Ánh sáng xanh rất mỏng. "Nói ra được là tốt."

Rix vuốt mặt bằng một tay. "Tôi ghét nơi này."

Một nhịp.

"Nhưng cảm ơn."

Cảm ơn không chỉ dành cho Lumi.

Cả Kairo lẫn Ragnar đều hiểu điều đó.

Ragnar quay lại phía trước.

"Tiếp."

Nhưng đúng lúc đó, Kairo nhận ra một điều.

"Khoan."

Tất cả dừng.

Kairo chỉ vào hàng cột thấp hai bên khoảng dài này. Mỗi cột đen đều có một vạch bạc mảnh trên đầu, nhưng trong lúc họ chú ý kéo Rix lại, các vạch bạc ấy đã đổi vị trí.

Lumi thấy ngay. "Chúng đang quay."

Rix nhìn theo. "Không quay thật. Chúng đang.. Chỉnh."

Ragnar hạ người thấp hơn một chút, vào thế.

"Dùng để làm gì?"

Lumi nghe nhịp. Ánh mắt cô căng thêm.

"Chúng đang đồng bộ."

"Với cái gì?" Kairo hỏi.

Lumi không trả lời ngay.

Rồi sắc mặt cô tái đi.

"Với giọng."

Một âm thanh rất nhỏ vang lên từ đầu cột gần nhất bên phải.

**Tách. **

Rồi đầu cột bên trái.

**Tách. **

Rồi hàng thứ ba, thứ tư, thứ năm-cả dãy cột thấp hai bên hành lang đồng loạt phát ra tiếng mở cực nhỏ.

Trên đỉnh mỗi cột, một khe hẹp lộ ra.

Và từ mỗi khe, một dải sáng chữ mỏng bắt đầu trồi lên khỏi mặt cột như lưỡi giấy đen-bạc.

Rix lùi nửa bước. "Không. Tôi biết nhìn này. Đây là phần 'máy bắt đầu đọc to'."

Cùng lúc đó, nhiều giọng khác nhau cùng bắt đầu chồng lên từ hai bên hành lang.

Không lớn.

Không hỗn loạn.

Mỗi giọng thì thầm đúng tên của một người trong đội, lặp đi lặp lại, ở những khoảng cách khác nhau, như cả hành lang vừa biến thành một hệ thống gọi tên hàng loạt.

- "Kairo."

- "Lumi."

- "Rix."

- "Ragnar."

Và chúng đang **đồng bộ nhịp** với nhau.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 56 - hành lang đọc to tên họ

"Di chuyển!"

Ragnar quát ngay khi dải chữ đen-bạc đầu tiên trồi hẳn khỏi một cột.

Nhưng lần này, chạy thẳng không còn đơn giản.

Những lời thì thầm hai bên hành lang không chỉ gọi tên. Chúng đang bắt nhịp với nhau, lặp lệch đúng nửa giây rồi chồng lên, như một dàn máy vừa tìm được cấu trúc tối ưu để làm người ta mất phương hướng.

- "Kairo."

- "Rix."

- "Lumi."

- "Ragnar."

Không gào lớn.

Không dồn dập.

Chính cái đều đều đó mới là thứ nguy hiểm.

Nó không công kích như lưỡi dao.

Nó mài vào nhận thức.

Rix lập tức kéo khăn cổ che một bên tai như thể phản xạ đó còn có tác dụng. "Tôi biết là không giúp nhiều, nhưng tôi cần cảm giác mình đang làm gì đó!"

"Đừng để nhịp chúng chồng kín đầu." Lumi nói, giọng căng nhưng rõ. "Tự tạo nhịp khác."

Kairo hiểu trước tiên.

"Đếm!"

Ragnar gật ngay. "To lên."

Kairo hít vào, gắt hơn lúc trước:

"Một!"

Cậu gần như hét.

Không khí trong đầu cậu lập tức có một điểm tự bám.

Rix bắt theo ngay:

"Hai!"

Lumi:

"Ba!"

Ragnar:

"Bốn!"

Họ đi tiếp. Không còn là đội hình đổi sau bảy bước nữa. Giờ việc đầu tiên là giữ cho tiếng gọi không phủ kín phần ý thức còn đang hoạt động.

Các cột hai bên tiếp tục mở thêm.

Từng dải chữ đen-bạc trồi lên cao hơn, dài ra như lưỡi giấy. Trên bề mặt chúng, chữ nghĩa không đứng yên mà liên tục ráp lại rồi tách ra:

**entry**

**root**

**call**

**index**

**name**

Rồi méo đi thành những cụm không ai nên cố đọc.

Lumi chợt nói gấp:

"Đừng nhìn trực tiếp vào chữ!"

"Cảm ơn!" Rix hét lại. "Tôi đang cực kỳ không muốn!"

Năm.

Sáu.

Ở nhịp bảy, tiếng thì thầm hai bên đồng loạt đổi.

Không còn gọi từng cái tên riêng biệt nữa.

Chúng bắt đầu ghép:

> "KairoLumi."

> "RixRagnar."

> "LumiRix."

> "KairoRagnar."

Như thể hành lang đang thử đọc cả đội bằng nhiều tổ hợp khác nhau.

Kairo lạnh sống lưng.

"Nó đang thử nhóm."

Ragnar đáp ngay:

"Không dừng."

Rix vừa chạy vừa la lên như để át chính nỗi sợ của mình:

"Tôi ghét chỗ nào đủ thông minh để tối ưu hóa cách tra tấn!"

Một cột bên trái bật cao hơn các cột còn lại.

Dải chữ trên đầu nó đột ngột sáng hơn và nghiêng chĩa vào giữa hành lang. Âm gọi tên từ đó không còn là thì thầm. Nó trở thành một giọng rõ, lạnh, vô nhân xưng:

> "kairo - liên kết chính."

Kairo khựng lại nửa bước.

Không phải vì tin.

Mà vì bản năng con mồi trong người vừa bị chỉ đích danh bởi một hệ thống.

Ragnar quát:

"Không nghe loại giọng không có người!"

Câu đó kéo Kairo bật tiếp.

Lumi quét tay. Một dải sáng xanh mỏng quất ngang qua đầu cột vừa gọi. Không phá nó. Nhưng làm nhịp âm của nó vỡ ra một nhịp.

"Chúng có điểm nổi!" cô nói. "Cột nào gọi rõ hơn, phá nhịp nó!"

Rix nghe cái hiểu ra ngay. "Đó! Phần này tôi chơi được!"

Cậu rút một con nêm kim loại nhỏ, quăng ngang về phía đầu cột bên phải vừa bắt đầu sáng mạnh. Nêm đập trúng thân cột.

**keng! **

Âm gọi từ cột đó méo ngay, lệch nhịp với dàn còn lại.

"Đúng hướng!" Rix hét. "Làm chúng lạc pha!"

Họ vừa chạy vừa đánh lệch các cột nổi:

- Lumi dùng nhịp xanh khóa âm

- Rix ném nêm, móc, bất kỳ thứ gì gõ được

- Ragnar dùng chuôi dao nện nhanh vào những cột quá gần

- Kairo giữ nhịp đếm và chọn đường giữa không để đội hình vỡ

"Ba!"

"Bốn!"

"Năm!"

Các cột gọi ngày càng dày hơn.

> "ragnar - phản hồi mất mát."

> "lumi - điểm ổn định."

> "rix - trục hỗ trợ."

> "kairo - hồ sơ lỗi."

Rix chửi thành tiếng. "Tôi cực kỳ không thích bị mô tả như một linh kiện!"

Lumi đột nhiên chậm lại đúng một nhịp khi cột bên trái gọi tên cô không bằng giọng, mà bằng một thuật ngữ:

> "heartline."

Ánh mắt cô chớp mạnh.

Kairo thấy ngay. "Lumi!"

Cô tỉnh lại gần như ngay lập tức, nhưng mặt tái hẳn.

"Đừng để nó gọi tôi bằng cái đó nữa."

Ragnar không hỏi tại sao.

"Vậy phá cột trái."

Kairo lao chéo sang đúng góc đó, rút móc dây gập và phóng thẳng vào đầu cột trái. Móc cắm vào khe chữ đang lóe sáng, giật lệch nó khỏi trục.

Âm "Heartline" bị cắt đôi, vỡ thành tiếng rè.

Lumi thở bật ra, tự neo lại bằng một câu rất nhỏ:

"Em là Lumi."

Rix nghe được, lập tức nói theo kiểu thiếu tinh tế nhưng đúng lúc:

"Đúng. Và tôi là Rix. Nếu chỗ này muốn phân loại, nó xếp hàng đi."

Không ai có thời gian cười.

Nhưng chính câu đó giữ không khí khỏi đóng băng thêm.

* * *

Hành lang cuối cùng cũng mở rộng hơn một chút ở phía trước.

Rix nhìn thấy trước.

"Có khoảng trống!"

"Bẫy không?" Kairo hỏi.

Lumi nghe nhịp mà vẫn vừa phá cột.

"Không biết. Nhưng không còn hành lang đồng bộ nữa."

Ragnar đưa quyết định ngay:

"Tiến."

Các cột gọi tên dồn thêm một đợt cuối như cố chụp lấy họ trước khi ra khỏi vùng đồng bộ.

Bên phải:

> "Kairo - ở lại."

Bên trái:

> "Ragnar - quay lại."

Phía sau:

> "Rix - sửa lại."

Một cột gần cuối, thấp hơn nhưng sáng hơn hẳn, gọi thẳng về Lumi:

> "Lumen Heart-"

Kairo không để nó nói hết. Cậu quăng con dao sinh tồn đang giữ từ nãy giờ.

Mũi dao ghim thẳng vào khe chữ.

Âm gọi nổ vỡ thành một tiếng rít cao.

Ragnar liếc Kairo đúng nửa nhịp. Không khen. Không trách. Nhưng ánh mắt đó nói rõ: **đúng**.

Họ lao ra khỏi hành lang dài.

Ngay khoảnh khắc người cuối cùng-Rix-bước qua ngưỡng khoảng mở, toàn bộ những lời gọi phía sau đồng loạt tắt.

Không nhỏ dần.

Không rút lui.

Chỉ là tắt phụt như ai đó rút tiếng khỏi cả đoạn không gian ấy.

Im lặng rơi xuống mạnh đến mức tai mọi người ù lên.

Rix khuỵu một gối xuống đất trước tiên, hai tay chống sàn.

"Được rồi." cậu thở dốc. "Nếu ai còn hỏi tôi có thích chữ nghĩa không, câu trả lời là không."

Lumi đứng nghiêng người, tay đặt lên một cột xám thấp ở khoảng mở mới. Cô thở rất đều theo kiểu người đang phải tự sửa lại nhịp từ bên trong. Kairo bước tới gần, nhưng không chạm ngay.

"Em ổn chứ?"

"Chưa xong." cô đáp thật. "Nhưng chưa lệch."

Ragnar quay lại nhìn hành lang vừa thoát ra.

Các cột bên trong giờ im. Những dải chữ trên đầu chúng đã rút xuống, đóng lại như chưa từng mở.

"Chúng không đuổi." ông nói.

"Vì đó không phải chức năng của đoạn đó." Rix đáp ngay dù đang thở. "Nó chỉ để phân tách, định danh và làm mình tự lạc."

Kairo nhìn cậu.

"Cậu phân tích được nhanh thật."

Rix cười méo. "Tôi phân tích tốt nhất ngay sau lúc suýt chết."

Kairo cúi xuống nhặt lại con dao sinh tồn ở mép khoảng mở. Lưỡi dao nóng nhẹ một cách bất thường, như vừa cắm vào thứ không nên dẫn nhiệt theo kiểu này.

Cậu tra dao về vỏ.

Rồi ngẩng lên nhìn nơi họ vừa tới.

Khoảng mở này không phải phòng.

Nó là một ngã tư rộng thấp trần, ở giữa dựng một phiến đen khổng lồ như bảng đá. Trên mặt phiến có vô số vết gạch xóa chồng chéo, sâu cạn khác nhau. Một số còn nhìn ra là ký hiệu. Một số chỉ còn là sẹo.

Và ở chính giữa phiến-

Có một dòng duy nhất chưa bị xóa hết.

Không rõ trọn.

Nhưng đủ thấy khung ý.

> **.. Nếu tên đã bị viết lại.. **

Không ai đọc tiếp.

Không ai cố.

Ngay cả Rix cũng im.

Lumi nhìn dòng đó, rồi khẽ nói:

"Đây không phải biển chỉ đường."

Ragnar hỏi: "Là gì?"

"Là một phần câu đã bị ngăn không cho hoàn chỉnh."

Kairo bước tới gần phiến đá hơn, nhưng vẫn giữ khoảng cách đủ để không khóa mắt quá lâu vào chữ.

"Người đi trước đã cố để lại cảnh báo."

"Hoặc cố để lại bằng chứng." Lumi nói.

Rix nhìn quanh khoảng mở. "Tôi có một câu hỏi rất đáng sợ."

"Gì?" Kairo hỏi.

Rix chỉ vào vết xóa chồng chéo trên phiến.

"Nếu nơi này viết lại tên.."

Cậu ngừng đúng một nhịp.

".. Thì có bao nhiêu người đã tới đây và thử xóa ngược lại?"

Không ai trả lời.

Bởi ngay lúc đó, từ sâu trong các đường hành lang phía trước phiến đá, một nhịp sáng đỏ rất thấp vừa lóe lên rồi tắt.

Không giống cột gọi tên.

Không giống bẫy chú ý.

Nó sâu hơn.

Giống một cơ chế cũ vừa nhận ra có người đã qua được vòng đọc to.

Lumi nhìn thẳng vào vùng tối phía trước.

Giọng cô nhỏ đi.

"Chúng ta tới gần lõi hơn rồi."

Ragnar vào thế ngay.

"Đi tiếp."

Nhưng Kairo chưa bước.

Cậu nhìn dòng chưa bị xóa hết trên phiến đá lần cuối, rồi quay sang Lumi.

"Nếu tên đã bị viết lại.." cậu nói rất chậm, ".. Thì người đó còn có thể kéo nó về không?"

Lumi nhìn cậu.

Trong mắt cô có buồn, có thật, và có cả thứ không thể hứa liều.

"Em không biết."

Một nhịp.

"Nhưng có lẽ vì thế mà Edrik đã đi sâu tới đây."

Câu đó là đủ.

Kairo quay lại hướng hành lang tối phía trước phiến đá.

Và bước tiếp.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 57 - thứ ở gần lõi không cần gọi to nữa

Nhịp sáng đỏ thấp phía trước đã tắt.

Nhưng sự hiện diện của nó không biến mất cùng ánh sáng. Nó lưu lại trong không khí như một mạch ngầm vừa được chạm tới.

Kairo bước đầu tiên rời khỏi phiến đá đen.

Không nhanh.

Không do dự.

Chỉ là một bước chọn tiếp tục đi khi đã biết càng vào sâu thì thứ bị động chạm tới sẽ không còn là ký ức đơn thuần nữa.

Ragnar lên trước cậu nửa bước, giữ đúng vị trí chắn đầu. Lumi theo bên trái, Rix lệch phía sau phải. Không ai cần nhắc lại đội hình nữa. Sau những vòng vừa qua, cơ thể họ tự hiểu thế nào là khoảng cách đủ để giữ nhau mà không cản nhau.

Các hành lang phía trước phiến đá thấp và hẹp hơn trước, nhưng lại ít rẽ hơn. Tường hai bên không còn đầy vết xóa dày như vòng giữa. Chúng sạch hơn đến khó chịu, như phần gần lõi này không cần thử quá nhiều cách nữa.

Rix là người nói ra điều đó.

"Tôi ghét đoạn này hơn." cậu lầm bầm. "Mấy chỗ bẩn còn thấy nó làm việc. Chỗ sạch thế này mới đáng ngại."

"Ừ." Ragnar đáp.

Rix liếc ông. "Tôi thấy hơi khó chịu khi anh đồng ý với nỗi sợ của tôi nhanh thế."

"Vì cậu đúng."

"Càng khó chịu hơn."

Lumi đưa tay lướt cách mặt tường vài phân, không chạm.

"Nhịp ở đây kín hơn." cô nói. "Ít chỗ rò. Ít chỗ để mình nghe trước."

"Dịch." Rix nói.

"Nghĩa là những gì xảy ra ở đoạn này.." Lumi nhìn sâu vào hành lang trước mặt. ".. Sẽ xảy ra muộn hơn, nhưng khó tránh hơn."

Kairo im lặng nghe. Trong đầu cậu vẫn còn lửng giữa câu khắc trên phiến đá:

**Nếu tên đã bị viết lại.. **

Không có phần sau.

Không có câu trả lời.

Nhưng chính việc nó bị xóa dở mới đáng sợ. Ai đó đã quá gần một điều quan trọng, rồi không được phép nói nốt.

Họ qua hai khúc gấp.

Hành lang mở ra một khoảng dài, trần thấp hơn. Dưới chân, những vạch như dòng kẻ mất hẳn. Thay vào đó là những ô vuông mờ, như nền ở đây từng được dùng để đặt một hệ đánh dấu nào đó rồi bị mài đi.

Rix ngồi xuống nửa chồm, nhìn thoáng qua.

"Có gì đó từng lắp ở đây."

Ragnar không quay lại. "Cụ thể."

"Không phải bẫy kiểu nổ hay cắt." Rix nói. "Nền có dấu giữ tải phân bố đều. Kiểu như từng có cột, giá, hoặc.." cậu ngừng một nhịp, ".. Bệ ghi."

Kairo nhìn khoảng sàn trống dài trước mặt.

"Bệ ghi?"

Rix nhún một vai.

"Tôi đang đoán. Nhưng nếu chỗ này là phần 'viết lại' gần lõi.." cậu nhíu mắt, "thì phải có chỗ để đặt thứ bị viết."

Không ai thích giả thuyết đó.

Nhưng không ai phủ nhận được.

Lumi đột nhiên khựng lại.

Cả nhóm dừng theo.

Không có tiếng gọi.

Không có ánh lóe đỏ.

Không có dấu gì rõ rệt.

Nhưng ánh mắt cô đã thay đổi.

"Có gì?" Kairo hỏi.

Lumi nhìn thẳng vào khoảng hành lang trước mặt.

"Nó đang nhìn lại."

Rix quay chậm đầu sang trái rồi sang phải như hy vọng sẽ thấy một con mắt khổng lồ nào đó mà mình có thể gọi tên xong ghét cho xong.

"'Nó' là tường, hành lang, hay chỗ này nói chung?"

"Không biết." Lumi đáp. "Nhưng vừa rồi đến đây là mình nhìn cấu trúc. Bây giờ.." Cô hít vào rất chậm. ".. Cấu trúc bắt đầu nhìn người."

Ragnar vào thế rõ hơn một nấc.

"Tiếp tục. Không dừng giữa tầm nhìn của nó."

Họ đi tiếp.

Được mười mấy bước thì điều kỳ lạ xảy ra.

Không phải âm thanh.

Không phải hình ảnh.

Là cảm giác về **tên mình trong đầu** thay đổi nhẹ.

Kairo không biết diễn tả thế nào. Nó giống như khi ai đó phát âm tên cậu sai rất ít-ít đến mức người ngoài không nhận ra, nhưng người mang cái tên thì nghe đã thấy chệch ở đáy ngực.

Cậu khựng nửa bước.

"Kairo?" Lumi bắt ngay.

"Có gì đó.." cậu đưa tay lên chạm cổ họng mình, "như tên tôi đang bị đọc lệch."

Rix lập tức xoa mạnh cổ mình như thể tự kiểm tra xem tên mình còn gắn đúng vị trí hay không. "Tôi cực kỳ ghét cách cậu mô tả mà tôi vẫn hiểu."

Ragnar quay nửa đầu lại. "Chỉ mình cậu?"

Lumi nhắm mắt ngắn, rồi nói:

"Không."

Cô mở mắt ra, sắc mặt tái đi.

"Em cũng vừa thấy tên mình.. Như bị ai thử viết bằng chữ gần đúng."

Rix chửi nhỏ. "Được rồi, đến đoạn này rồi à."

"Đoạn nào?" Kairo hỏi.

Rix cười méo. "Đoạn mà vấn đề không còn là ai gọi mình nữa. Mà là chỗ nào đang thử xem nó có thể làm mình thành phiên bản gần giống tới đâu."

Câu đó, đáng ghét thay, rất đúng.

Tiếng "giấy lật" không vang lên lần này.

Thay vào đó, một loạt âm rất nhỏ bắt đầu phát ra từ các mặt tường sạch hơn hai bên.

**rẹt. Rẹt. Rẹt. **

Như đầu bút khô đang cào lên mặt gì đó cứng.

Lumi quay phắt sang tường trái.

Trên bề mặt xám sạch của nó, những nét đen mảnh đang tự xuất hiện.

Không thành chữ hoàn chỉnh ngay.

Chỉ là những nét đầu tiên của từng ký tự.

Kairo nhìn mà sống lưng lạnh buốt.

Tường đang viết.

Rix lùi nửa bước. "Không. Không được. Tôi thích máy móc hơn nhiều khi chúng không tự viết."

Những nét đen trên tường phải cũng bắt đầu hiện.

Không phải cùng câu với bên trái.

Không phải cùng tốc độ.

Như thể hai bên tường đang thử hai cách ghi khác nhau.

Ragnar quát:

"Không nhìn cố vào một bên!"

Nhưng rất khó.

Vì bản năng con người là muốn đọc thứ vừa được viết ra trước mặt mình.

Kairo buộc mắt mình nhìn vào khoảng trống giữa hành lang, không khóa vào chữ nào quá lâu. Nhưng khóe mắt vẫn bắt được vài mảnh:

Bên trái:

**kai.. **

* * *ro / kai.. / cai.. **

* * *hồ sơ.. **

Bên phải:

**lu.. **

* * *men / lumi /.. Nit.. **

* * *ổn định.. **

Lumi cắn mạnh môi dưới đến trắng.

"Nó đang thử nhiều phiên bản."

"Của cái gì?" Kairo hỏi, dù cậu biết.

"Của mình." cô đáp.

Rix nuốt xuống. "Vậy giờ sao? Chạy? Không nhìn? Hát?"

"Không để nó hoàn thành." Ragnar nói.

Kairo quay sang. "Bằng cách nào?"

Ragnar nhìn hai bức tường đang tự viết.

"Viết cần thời gian. Hoàn chỉnh cần ổn định."

Rix hiểu trước tiên. Mắt cậu sáng lên theo cái kiểu chỉ có khi đầu óc kỹ sư vừa thấy một điểm yếu.

"Làm nó rung!"

Ragnar gật.

"Đúng."

Không cần thêm lệnh.

Rix lập tức quăng nêm kim loại vào chân tường phải. **KENG! ** Âm vang dội ngược theo mặt hành lang. Những nét đen đang viết trên tường phải giật lệch một nhịp, một chữ vừa hình thành gần xong lập tức nhòe đi.

Kairo lao sang tường trái, không dùng dao chém chữ, mà dùng chuôi dao nện mạnh vào đúng đoạn tường đang hiện ký tự rõ nhất. **RẦM! ** Nét đen vỡ ra thành bụi mực mỏng rồi bị mặt tường hút ngược vào trong.

Lumi giơ tay. Ánh sáng xanh dàn mỏng trên không khí giữa hai tường, không đánh trực tiếp mà phá nhịp đồng bộ để hai bên không "viết cùng nhịp" nữa.

"Rix! Xen âm!"

"Đang xen đây!"

Cậu mèo rút cái còi tín hiệu nhỏ đeo ở cổ, thổi một âm ngắn sắc quét ngang hành lang. Không hay. Không đẹp. Nhưng đủ lệch nhịp.

Những nét đang tự viết trên cả hai tường đồng loạt giật cục.

Rix nhe răng. "Đó! Xấu nhưng hiệu quả!"

Ragnar dùng chuôi dao nện ba nhịp liên tiếp vào tường trái, đều và lạnh như tiếng gõ chốt.

"Giữ nhịp loạn. Đừng để nó hoàn câu!"

Kairo nghe vậy, chuyển từ đập ngẫu nhiên sang đập theo nhịp lệch 3-2-1 lên đoạn tường bên trái mỗi khi một cụm chữ sắp thành hình.

Rix thì dùng còi, nêm và cả cờ lê gõ vào chân tường phải theo nhịp khác hẳn.

Lumi giữ khoảng không giữa hành lang rung mỏng như một lớp nhiễu.

Những chữ hai bên tường bắt đầu chồng chéo, méo, tự viết rồi tự đứt. Không cái nào hoàn chỉnh đủ lâu.

Nhưng đúng lúc đó-

Cuối hành lang, nơi nãy giờ còn tối sạch, một mảng tường thứ ba từ chính diện bắt đầu hạ xuống như một tấm màn.

Và trên đó, chỉ một dòng duy nhất đang hiện ra.

Không thử nhiều phiên bản.

Không méo.

Không chồng chéo.

Chỉ một.

Kairo nhìn thấy ba chữ đầu.

**edr.. **

Tim cậu thắt lại.

Không cần Lumi nói. Không cần Ragnar cảnh báo. Cậu biết ngay: Nơi này vừa bỏ thử nghiệm rộng để chuyển sang đòn chính xác.

Nó không còn viết tên cậu.

Nó đang viết **tên cha cậu**.

"Kairo, đừng nhìn!" Lumi hét.

Nhưng đã muộn một nhịp.

Kairo đã nhìn.

Và chỉ một nhịp nhìn đó thôi, trong đầu cậu, gương mặt bị mất khỏi ký ức cũ chợt run lên như sắp hiện.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 58 - cái tên mà kairo không thể quay đi

**edr.. **

Ba chữ đầu đó đủ để mọi thứ còn lại trong hành lang tụt xuống phía sau.

Không còn tiếng còi của Rix.

Không còn nhịp đập chuôi dao của Ragnar.

Không còn ánh xanh của Lumi rung giữa khoảng không.

Trong đầu Kairo, chỉ còn lại một cảm giác duy nhất:

**nếu nhìn thêm một chút nữa, cậu có thể lấy lại gương mặt đã mất. **

Cậu đứng chết ở chỗ đó.

Một nhịp.

Hai nhịp.

Mảng tường thứ ba trước mặt tiếp tục viết:

**edri.. **

Tim cậu đập mạnh đến đau.

Hình ảnh boong tàu cũ trong đầu bật sáng hơn bất cứ lần nào từ sau Lõi Phản Hồi. Gió biển. Dây thừng. Bàn tay đặt lên cổ tay cậu. Ánh nắng sớm. Và lần này, ở nơi trước kia luôn là khoảng trống, viền một khuôn mặt đang từ từ nét lại.

Lumi thấy ánh mắt cậu đổi trước cả khi tên trên tường viết xong.

"Kairo!"

Cậu không nghe.

Ragnar bỏ ngay tường trái, lao cắt ngang trước mặt Kairo. Nhưng ông không thể che hết mảng tường đang hiện tên ở đầu hành lang.

"Đừng nhìn nó!"

Kairo vẫn nhìn.

Mảng tường viết thêm:

**edrik**

Tên hoàn chỉnh.

Ngay khoảnh khắc chữ cuối cùng khép lại, cả hành lang rung lên một nhịp rất thấp, như thể nơi này vừa đóng được một mạch điện đúng vào thứ nó cần nhất.

Kairo nghe thấy giọng cha mình.

Không phải vọng từ xa.

Không phải gọi như trước.

Là ngay trước mặt.

> "Kairo."

Tường cuối hành lang không còn là tường nữa.

Nó trở thành một mặt phản xạ sâu màu biển sẫm, và giữa lớp phản đó, Edrik đang đứng.

Hoàn chỉnh.

Gương mặt rõ.

Ánh mắt rõ.

Cả cái mệt quen thuộc ở khóe mắt khi ông vừa bình tĩnh vừa lo cho cậu cũng rõ.

Kairo thở hụt.

"Cha.."

Rix dừng hẳn tiếng còi. Mắt mở lớn. "Không. Không ổn. Đây không ổn."

Lumi lao tới định kéo Kairo lại, nhưng một lớp không khí trước mặt cậu vừa đông cứng như kính. Không phải do cô tạo ra.

Mảng tường-tên đang giữ cậu bằng chính thứ cậu không thể tự cắt.

Edrik trong lớp phản xạ bước tới gần hơn một nhịp.

> "Con nhớ lại rồi."

Kairo gật trong vô thức.

Đúng.

Đúng là ông.

Vì không thứ giả nào có thể biết cái cách mắt ông dịu đi mỗi khi cậu định chứng minh mình mạnh hơn mức cần thiết.

Không thứ giả nào có thể khớp từng điều đó được.

Phải không?

Lumi đập mạnh tay vào lớp ngăn vô hình trước mặt Kairo. Ánh sáng xanh bật ra nhưng không xuyên qua.

"Kairo, nghe em!"

Cậu không quay.

Edrik giơ tay lên.

Bàn tay ấy dừng giữa khoảng trống, gần giống hệt động tác trong ký ức cũ.

> "Con đã đi quá xa một mình rồi."

Giọng đó.

Cách đó.

Ngực Kairo đau nhói đến mức cậu không phân biệt được đó là vui mừng hay tuyệt vọng.

Cậu bước lên một bước.

Ragnar chụp vai cậu từ sau lưng.

"Kairo!"

Cậu hất mạnh.

Lần đầu tiên từ đầu hành trình tới giờ, Kairo hất vai Ragnar bằng lực gần như bản năng chiến đấu.

Không để tấn công ông.

Để thoát khỏi bất kỳ thứ gì cản cậu tới trước gương mặt kia.

Ragnar bị lệch tay khỏi vai cậu đúng một nhịp.

Đủ nguy hiểm.

Lumi sững nửa giây vì thấy cậu làm vậy.

Rix thì thốt ra:

"Chết tiệt.."

Nhưng chính cái khoảnh khắc Kairo đẩy bật vai Ragnar đó lại cứu cậu theo một cách không ai ngờ.

Bởi vì khi cậu chuyển lực-

Cơ thể cậu dùng đúng bài học cũ.

Hạ hông.

Đặt trọng tâm lệch.

Không dùng lực thẳng, mà dùng đúng điểm cần.

Và chính lúc cơ thể tự làm đúng như thế, trong đầu cậu, ký ức cũ bật mạnh hơn.

Không chỉ gương mặt Edrik.

Cả câu nói đi kèm với động tác ấy.

> "Không phải mạnh tay. Phải đúng chỗ."

Nhưng lần này, trong ký ức ấy, Edrik không cười.

Ông đang **sửa tay Kairo để kéo cậu ra khỏi một mép boong trơn, không phải để gọi cậu tới gần hơn**.

Sai.

Một thứ gì đó trong hình trước mặt sai.

Rất nhỏ.

Nhưng sai.

Kairo khựng lại.

Edrik trong lớp phản xạ thấy ngay sự khựng đó.

Ánh mắt ông-hay thứ mang mặt ông-đổi đi rất nhẹ. Quá nhẹ nếu không vừa nhìn ra chỗ sai.

> "Kairo."

> "Lại đây."

Không còn "con".

Không còn cùng độ mệt ở cuối chữ.

Chỉ lệch một chút.

Nhưng đủ.

Kairo lùi nửa bước.

Mặt cậu trắng bệch.

"Không.."

Lumi chớp ngay khoảnh khắc ấy.

"Kairo?"

Cậu nhìn vào gương mặt trước mặt, rồi lắc đầu rất chậm.

"Ông ấy sẽ không đứng yên gọi tôi lại gần." Giọng cậu khàn đi. "Nếu tôi ở chỗ nguy hiểm.. Ông ấy sẽ là người lao tới trước."

Im.

Rồi điều đó lan ra cả hành lang như một vết nứt mở đúng chỗ.

Lớp kính vô hình trước mặt Kairo rạn mảnh.

Lumi lập tức dồn ánh sáng xanh vào chính chỗ đó. "Đúng rồi!"

Ragnar không mất nhịp lần nữa. Ông lao lên, chuôi dao nện thẳng vào cạnh lớp phản xạ đang giữ hình Edrik.

**rắc! **

Mặt phản xạ nứt.

Gương mặt Edrik méo đi trong một khoảnh. Không tan ngay. Mà kéo dài, trượt khỏi tỷ lệ thật như một bức chân dung bị ai đó miết ngón tay qua.

Rix bật tỉnh hẳn, vớ lấy nêm kim loại cuối cùng và ném thẳng vào chữ **EDRIK** trên tường.

**keng! **

Chữ vỡ âm.

Lumi quét tay.

Ánh sáng xanh cắt ngang phần tên vừa hoàn chỉnh.

Một nửa chữ tan.

Một nửa còn cố giữ.

Kairo nhìn thẳng vào gương mặt đang méo kia. Không còn là cha cậu nữa. Chỉ là thứ đã dùng đúng chỗ đau nhất để tạo ra một bản gần-thật.

Nỗi đau vẫn còn nguyên.

Nhưng niềm tin thì đã đứt.

"Tránh ra." cậu nói.

Không hét.

Không gằn.

Chỉ lạnh đến mức chính cậu cũng ngạc nhiên.

Cậu rút con dao sinh tồn, không chém vào gương mặt, mà chém thẳng vào **đường tên** trên tường-nơi chữ đang neo hình phản xạ lại với nhau.

Lưỡi dao cắm vào phần "DRI".

Một tiếng rít bật ra.

Toàn bộ hình Edrik sụp méo, tan xuống thành những vệt mực đen pha ánh biển, chảy ngược về mặt tường.

Hành lang rung mạnh.

Hai bức tường bên trái, bên phải vốn đang bị phá nhịp bỗng đồng loạt gào lên một đợt chữ đen ngắn rồi tắt phụt. Như thể đòn chính đã hỏng, những đòn phụ cũng mất trụ.

Kairo đứng thở dốc, tay còn giữ chuôi dao cắm vào tường.

Tay cậu run.

Không phải vì sợ thứ giả kia nữa.

Mà vì cậu vừa nhìn thấy gương mặt cha mình rõ như thật.. Rồi phải tự tay chém nó.

Lumi bước tới ngay.

Lần này không hỏi trước. Cô đặt tay lên cánh tay cậu đang run.

"Kairo."

Cậu không nhìn cô ngay.

"Một phần trong tôi.." Giọng cậu đứt ở giữa. ".. Vẫn muốn đó là thật."

"Em biết."

"Và tôi ghét điều đó."

"Em biết."

Chỉ hai chữ lặp lại.

Nhưng chính vì không giải thích thêm, chúng đủ thật để giữ cậu không tự chìm vào xấu hổ vì đã suýt tin.

Ragnar nhổ lưỡi dao ra khỏi tường thay cậu, rồi tra lại vào tay cậu.

"Cậu đã dừng đúng lúc."

Kairo cúi nhìn con dao trong tay.

"Suýt nữa thì không."

"Nhưng đã dừng."

Một khác biệt sống còn.

Rix nhặt cái nêm vừa ném xuống, nhăn mặt nhìn mảng tường đang rã thành những vệt mực đen.

"Tôi thề với tất cả đinh vít trên đời, nếu chỗ này còn lôi thêm người thân ra nữa thì tôi sẽ bắt đầu đập vào khái niệm."

Không ai cười lớn.

Nhưng ngực ai cũng nhẹ đi được đúng một nhịp.

Chỉ một nhịp thôi.

Bởi vì ngay khi mảng tường mang tên Edrik sụp xuống, phần hành lang phía sau nó lộ ra.

Và ở bên kia lớp mực đen đang chảy, không phải một lối hẹp khác.

Là một căn phòng dài, thấp, kín bốn phía bởi những bức tường phủ đầy tên chưa hoàn chỉnh.

Trên mỗi mặt tường là vô số dòng viết dở:

- tên chỉ có âm đầu

- tên bị gạch bỏ giữa chừng

- tên đã bị viết lại bằng một nét khác

- tên bị chồng lên bởi hồ sơ, số, ký hiệu phân loại

Và ở chính giữa căn phòng đó là một bệ thấp bằng đá đen. Trên bệ đặt một **khung kim loại trống** hình dáng như chỗ để giữ một cuộn bản viết hay bản ghi lớn-nhưng hiện tại không còn gì trên đó.

Lumi nhìn vào căn phòng và tái đi thật sự.

"Đây là phòng thử."

Ragnar hỏi ngay: "Thử cái gì?"

Lumi không rời mắt khỏi các bức tường đầy tên dở.

"Thử xem một cái tên có thể bị bẻ đến đâu.. Trước khi người mang nó không còn phản kháng."

Không khí trong hành lang đông lại.

Kairo nhìn khung trống ở giữa phòng.

"Trống."

Daren đã nói:

Edrik vào đây để ngăn một cái tên bị viết lại.

Nếu đây là phòng thử-

Thì cái họ cần tìm chắc chắn không còn ở đây nữa.

Hoặc đã được chuyển vào sâu hơn.

Rix chỉ vào cái khung trống, tai dựng thẳng. "Tôi có linh cảm rất xấu rằng thứ vốn nằm ở đó bây giờ ở chỗ còn kinh khủng hơn."

Ragnar nhìn Kairo một cái rất ngắn.

"Ta vào. Nhưng nhanh."

Kairo gật.

Bởi giờ cậu hiểu thêm một điều:

Nơi này không chỉ biết gọi tên.

Nó từng được tạo ra để **bẻ tên** như bẻ kim loại.

Và cha cậu đã đi qua tận đây vì thứ nằm sau căn phòng này.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 59 - căn phòng dùng để bẻ tên

Không ai bước vào căn phòng ngay lập tức.

Không phải vì sợ theo kiểu lùi chân.

Mà vì ai cũng hiểu nơi này khác các tầng trước.

Ở đây, không còn cảm giác bị dụ bằng tiếng gọi.

Không còn thử thách chú ý, đội hình, hay phản xạ đơn lẻ.

Nó trơ trụi hơn nhiều.

Nó là một căn phòng được làm ra để làm một việc duy nhất:

**bẻ một cái tên cho đến khi nó không còn tự giữ được hình dạng của nó nữa. **

Kairo đứng ở ngưỡng cửa vừa vỡ, tay vẫn giữ dao, mắt quét qua các bức tường đầy tên bị viết dở.

Không cần đọc hết.

Chỉ nhìn thôi cũng đủ đau.

Có những tên chỉ còn một âm đầu.

Có những tên bị gạch ngang rồi viết đè bởi một ký hiệu phân loại.

Có những tên bị kéo dài thành chuỗi ký tự vô nghĩa.

Có những tên bị viết lại cho đến khi không còn nhìn ra đâu là bản đầu tiên.

Rix là người thở ra đầu tiên.

"Tôi ghét chỗ này hơn tháp."

"Ừ." Lumi đáp.

Rất ngắn.

Rất thật.

Ragnar bước vào trước.

Mỗi bước của ông đều chậm và đo đúng khoảng cách như đang đi trong một bãi mìn không nổ bằng lửa, mà bằng việc lấy mất khả năng gọi đúng bản thân.

"Không ai đọc thành tiếng bất cứ thứ gì trong phòng này." ông nói.

Không cần ai nhắc lại.

Daren không ở đây để xác nhận.

Nhưng lời khắc trên mảnh kim loại trong ngực Kairo đã đủ.

**Đừng nói tên thật thành tiếng. **

Kairo bước vào sau Ragnar. Lumi và Rix theo sát.

Ngay khi người cuối cùng qua ngưỡng, cánh cửa hành lang sau lưng không đóng. Nhưng khoảng tối ngoài đó mờ đi, như thể căn phòng này đang tự cắt phần còn lại của mê cung ra khỏi nhận thức của họ.

Rix quay lại nhìn nửa giây rồi quyết định không nhìn nữa. "Tôi không cần thêm tin xấu."

* * *

Bệ đá đen ở giữa phòng thấp ngang đùi người lớn. Trên đó là khung kim loại trống, dài bằng cẳng tay, được giữ bởi bốn ngàm khóa mảnh. Hai ngàm đã gãy. Một ngàm bị cắt rất ngọt bằng lưỡi sắc. Một ngàm còn nguyên nhưng bị bẻ lệch.

Kairo quỳ xuống gần bệ.

"Có ai đó đã lấy thứ từng ở đây đi."

Rix ngồi xổm bên cạnh gần như ngay lập tức, mắt sáng lên theo kiểu quen thuộc khi thấy một hệ khóa bị xử lý bằng tay nghề thật.

"Không phải 'ai đó' bình thường đâu." cậu nói, tay lướt cách khung khóa vài phân nhưng chưa chạm. "Nhìn đi."

Cậu chỉ vào ngàm bị cắt.

"Nhát này sạch. Không phải chặt bừa. Là biết chính xác điểm áp lực."

Rồi chỉ sang ngàm bị bẻ lệch.

"Cái này thì không có thời gian cho sạch nữa. Có nghĩa là người mở nó bị ép giữa chừng."

Kairo cúi nhìn kỹ.

Bài học cũ trong cơ thể cậu lại gõ nhẹ lên một nhịp:

Không phải mạnh tay, phải đúng chỗ.

Ngực cậu đau.

Cha cậu.

Có thể chính tay Edrik đã tháo thứ từng nằm trong khung này khỏi bệ.

Lumi đứng ở bên kia bệ, ánh mắt không nhìn khóa đầu tiên. Cô nhìn các bức tường.

"Đừng để mắt ở một cái tên quá lâu." cô nói nhỏ.

"Có gì xảy ra?" Kairo hỏi.

"Em không chắc." Lumi đáp. "Nhưng những tên trên tường không chỉ là dấu vết."

"Là gì nữa?"

Lumi hít vào chậm. Ánh xanh nơi mắt cô rất mỏng.

"Là các lần thử còn dư lực."

Rix nhăn mặt. "Tức là?"

Ragnar trả lời thay, mắt vẫn nhìn quanh phòng:

"Tức là chúng chưa chết hẳn."

Không khí trong phòng lạnh thêm một nấc.

Kairo đứng dậy, quay nhìn một mảng tường bên trái.

Ở đó có một tên bị gạch ba lần, rồi bên dưới bị thay bằng một chuỗi số:

**01-7 / 01-7 / 01-7**

Rồi méo thành một ký hiệu không đọc được nữa.

Chỉ nhìn vài giây mà đã có cảm giác đầu óc muốn tự sửa nó thành cái gì "hợp lý" hơn.

Kairo buộc mình nhìn đi chỗ khác.

Rix là người đầu tiên phát hiện thêm dấu thật.

"Ở đây."

Cậu chỉ xuống chân bệ đá.

Dưới mép bệ, có một vết cào mảnh rất sâu-không phải kiểu vết xước hướng đường ngoài kia, mà là kiểu ai đó trong lúc quỳ xuống, tay trượt đi vì vội và đau.

Bên cạnh vết cào là một đốm sẫm khô, gần như không còn màu, nhưng đủ để không ai nhầm nó với mực.

Máu.

Kairo quỳ xuống ngay.

Ragnar cũng hạ thấp người nhìn gần hơn.

Rix khẽ nói: "Ít nhất cái này là vật lý."

Kairo chạm ngón tay sát mép vết cào, không chạm thẳng vào vệt máu cũ.

Một hình hiện lên trong đầu cậu, không phải do gọi tên hay dụ dỗ. Chỉ là sự tưởng tượng quá thật của một cảnh:

- một người quỳ một gối

- tay ghì xuống bệ đá

- khóa vừa bật

- phía sau có thứ gì đó đang tới

- thời gian không đủ

Kairo cắn chặt răng.

"Ông ấy đã lấy nó đi trong lúc bị ép."

Ragnar không phản bác.

Lumi nhìn bệ đá, rồi quay sang các bức tường.

"Nếu thứ trong khung là thứ dùng để viết lại tên.." cô nói chậm, "thì việc Edrik lấy nó đi có thể chính là lý do nơi này vẫn còn các lần thử dở dang."

Rix ngẩng lên. "Khoan. Ý cô là.."

"Ý em là công cụ chính đã bị lấy." Lumi đáp. "Nơi này chỉ còn những dư lực, bản nháp, dấu phản hồi."

Rix thở ra. "Đó là tin tốt nhất hôm nay nghe theo kiểu rất khủng khiếp."

Kairo hỏi ngay:

"Nếu cha tôi lấy nó đi, ông mang nó đi đâu?"

Không ai trả lời ngay.

Vì câu trả lời gần như đã ở trước mắt:

**sâu hơn nữa. **

* * *

Rồi chuyện bắt đầu.

Không ầm.

Không có báo hiệu lớn.

Chỉ là một trong những cái tên trên tường phía phải-một cái tên bị viết dở đến ba lần-đột nhiên mất nét gạch xóa cuối cùng.

Nó không sáng lên.

Nó chỉ.. Rõ hơn.

Lumi quay phắt sang ngay.

"Đừng nhìn nó!"

Nhưng Rix đã lỡ liếc một cái chớp quá dài.

Tên đó không phải của cậu.

Nhưng sự rõ ra của nó làm đầu cậu tự động muốn hoàn tất phần còn thiếu.

"Không.." Rix lùi một bước, tay ôm đầu. "Nó muốn tôi đọc nốt."

Ragnar đến ngay, đứng chắn giữa cậu và mảng tường đó.

"Nhìn ta."

Rix nhìn lên, thở gấp.

"Nó không có tên hoàn chỉnh, nhưng đầu tôi cứ muốn tự ráp.."

"Vậy đừng để đầu cậu làm việc một mình." Ragnar nói. "Nói thứ khác."

Rix đứng hình một nhịp.

"Cái gì?"

"Bất cứ thứ gì thật."

Rix chớp mắt mạnh. Rồi bật ra theo phản xạ:

"Con tàu của tôi có trục lái lệch nửa độ sang trái từ sau bến phụ."

Một nhịp.

"Bơm phụ kêu to hơn bình thường khi gặp nước lặng."

Một nhịp nữa.

"Tôi ghét dây cũ bở muối vì chúng luôn đứt đúng lúc tệ nhất."

Hơi thở cậu chậm lại.

Kairo nhìn cảnh đó và hiểu ngay:

**nói cái gì thật** cũng là một kiểu neo.

Lumi nhìn Ragnar.

"Anh vừa tự nghĩ ra?"

Ragnar không nhìn cô.

"Không."

Không giải thích thêm. Nhưng đủ để hiểu ông biết cách kéo người khỏi một thứ đang đọc ngược đầu họ từ rất lâu trước đây.

Trong lúc họ đang giữ Rix, một mảng tường khác phía đối diện bắt đầu thay đổi.

Lần này là một tên bị viết đè nhiều lần bằng ký hiệu phân loại.

Những lớp ký hiệu trên nó lần lượt rơi mất như bụi.

Bên dưới, âm đầu tiên hiện ra.

**lu.. **

Lumi cứng lại.

Không phải vì bị gọi.

Mà vì cô nhận ra điều đáng sợ hơn:

Căn phòng không chỉ muốn họ đọc những tên lạ. Nó đang bắt đầu **khôi phục dần những tên gần họ nhất** từ dưới các lớp ghi đè.

Nếu cứ để nó tiếp tục-

Đến lúc nào đó, một cái tên sẽ hiện rõ đến mức bản năng đọc thành tiếng mạnh hơn lý trí.

"Ragnar." cô nói ngay. "Nếu cứ đứng yên, tường sẽ tiếp tục làm rõ."

Ragnar quét mắt toàn phòng. "Phá tường?"

"Không đủ." Lumi lắc đầu. "Tên không nằm trên mặt tường. Chúng ở trong nhịp phòng."

Rix hồi thần đủ để xen vào:

"Vậy mình phải làm gì với một căn phòng biết muốn mình đọc?"

Kairo nhìn khung trống trên bệ đá.

Nếu công cụ chính đã bị lấy đi-

Thì nơi này hẳn phải còn một cơ chế phụ dùng để chuẩn tên thử trước khi đưa vào viết lại.

Một nơi nào đó trong phòng phải là điểm điều khiển dư lực.

Cậu quay sang bệ đá.

Không nhìn cái khung trống nữa.

Nhìn **dưới** khung.

Có một đường rãnh rất mảnh chạy từ bệ ra bốn hướng, chìm vào nền rồi nối với các bức tường.

"Kia." Kairo nói.

Ragnar nhìn theo. "Rãnh dẫn."

Rix quỳ phắt xuống nhìn sát, mắt sáng hẳn. "Đúng. Nguồn dư lực không nằm trên tường. Nó từ bệ cấp ra."

"Vô hiệu hóa được không?" Kairo hỏi.

Rix nhăn mặt. "Nếu đây là máy, tôi sẽ nói có. Nếu đây là thứ nửa máy nửa ý niệm, tôi sẽ nói.. Có thể."

Ragnar chốt ngay:

"Làm."

Rix rút bộ dụng cụ nhỏ hơn ra, mở chốt, soi theo đường rãnh.

"Cần giữ mấy bức tường khỏi hoàn tất trong lúc tôi cắt nhịp."

Lumi gật. "Em khóa chậm được hai phía."

"Kairo, phía thứ ba," Ragnar nói. "Ta giữ phía thứ tư."

Kairo nhìn mảng tường bắt đầu hiện "LU.." rõ hơn bên trái. Một nơi khác phía xa có thêm một cái tên đang tự lộ ra dưới lớp số.

Họ không còn nhiều thời gian.

"Làm thế nào để giữ?" cậu hỏi.

Lumi đáp ngay:

"Đừng để nó hoàn đúng hình."

"Cụ thể."

"Làm lệch nó. Bôi, chém, phá nhịp, chen vật thật lên."

Rix giơ ngay một nắm đinh nêm nhỏ. "Tôi thích phần 'chen vật thật'."

Thế là cả phòng chuyển động.

- Lumi dùng ánh xanh làm run nhịp trên hai mảng tường gần nhất

- Ragnar dùng chuôi dao và cạnh lưỡi cào chéo qua những tên đang dần hiện, không để chúng đóng hình

- Kairo dùng dao tạo những vết cắt lệch qua đúng chỗ âm đầu sắp rõ nhất

- Rix lao quanh bệ, mở các rãnh dẫn, chèn nêm, bẻ chốt, cắt liên kết theo kiểu chỉ cậu mới hiểu hoàn toàn

Những cái tên trên tường bắt đầu giật cục, rõ ra rồi nhòe đi, cố hoàn thành nhưng luôn bị kéo lệch ở nét cuối cùng.

Rix gầm lên từ bên chân bệ:

"Thêm mười giây!"

"Không có mười!" Lumi đáp, giọng bắt đầu căng.

Một cái tên phía sau Ragnar gần như hiện trọn rồi.

Không đọc được hết.

Nhưng đủ để biết đó là tên một người thật.

Ragnar đập chuôi dao thẳng vào đúng giữa nó. Mảng tường nứt toác một đường mảnh, ký tự vỡ ra.

"Bảy giây!" Rix sửa lại.

Kairo lia sang bức tường bên phải.

Một cái tên khác vừa lộ ra âm đầu:

**kai-**

Chính cậu.

Không có thời gian do dự. Cậu cắm thẳng dao ngang qua nét "I", bẻ nó lệch thành một vết sẹo vô nghĩa.

Mắt cậu run mạnh trong một nhịp.

Nếu chậm hơn một chút, rất có thể chính cậu sẽ là người hoàn tất nó bằng mắt mình.

"Rix!" cậu quát.

"Xong rồi!"

Rix bẻ mạnh công cụ cuối cùng trong rãnh trung tâm.

**cạch. **

Một âm khóa ngắn vang lên từ dưới bệ.

Rồi toàn bộ căn phòng tối đi nửa nhịp.

Không mất sáng hoàn toàn.

Mà như phần "muốn viết" trong không gian vừa bị cắt nguồn.

Các tên trên tường đồng loạt dừng lại ở trạng thái nửa dở.

Không cái nào tiếp tục rõ thêm.

Không cái nào hoàn chỉnh.

Lumi thở bật ra, gần như khuỵu xuống nếu không kịp chống tay lên bệ.

"Được rồi.." Rix thở hổn hển, tóc lông rối tung cả lên. "Phần mềm ma quái hay cái gì cũng vậy, cắt nguồn vẫn là chân lý."

Không ai cười.

Nhưng không khí trong phòng đã thay đổi.

Không còn cảm giác mọi bức tường đang từ từ đọc họ ra nữa.

Chỉ còn lại tàn dư của một nơi từng làm thế rất lâu.

Kairo nhìn bệ đá trống.

Công cụ viết lại tên không còn ở đây.

Cơ chế phụ đã bị cắt.

Các lần thử bị dừng ở nửa chừng.

Tất cả đều chỉ về cùng một điều.

Cha cậu đã đi qua căn phòng này, lấy đi thứ quan trọng nhất, rồi tiếp tục xuống sâu hơn.

Ragnar đứng thẳng dậy, nhìn sâu vào bức tường cuối phòng.

Nơi đó, phía sau một màn tên dở chưa bao giờ hoàn chỉnh, một đường khe mỏng vừa hiện ra.

Một lối đi khác.

Sâu hơn nữa.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 60 - cánh cửa chỉ mở cho người còn giữ được tên gốc

Dòng chữ trên phiến màn vẫn đứng đó.

**người không còn giữ được tên gốc sẽ không được đi tiếp**

Không chớp.

Không rung.

Không đe dọa.

Chính vì nó bình thản đến thế, cả khoang trung chuyển càng lạnh hơn.

Kairo đứng giữa các dải nền đen xám, tay đặt lên ngực nơi cất thẻ của Edrik và mảnh kim loại Daren ném qua. Cậu không nhìn phiến màn quá lâu nữa. Chỉ đủ để hiểu câu ấy không phải cảnh báo hù dọa.

Nó là điều kiện.

Rix nuốt khan đầu tiên.

"Được rồi." cậu nói, giọng khô. "Nếu đây là kiểu bài kiểm tra không có đáp án đúng rõ ràng, tôi xin nói trước là tôi cực kỳ ghét."

Ragnar nhìn các phiến màn kéo dài hai bên.

"Không phải không có đáp án." ông nói. "Chỉ là ta chưa biết cách nó chấm."

Lumi bước lên nửa bước, ánh mắt xanh lướt qua các khe cắm dưới mỗi phiến màn.

"Có thể từng có quy trình xác nhận." cô nói. "Nhưng giờ phần lớn đều trống."

"Và khi quy trình hỏng," Rix đáp, "hệ thống thường chuyển sang chế độ đọc trực tiếp."

Kairo quay sang nhìn cậu.

"Cậu chắc?"

"Không." Rix nói ngay. "Nhưng đây là kiểu chắc đáng ghét của người hay sửa đồ người khác đập hỏng."

Ragnar nhìn cánh cửa tròn xám sâu ở cuối khoang.

"Nếu cửa kia chỉ mở cho người còn giữ được tên gốc, vậy phải có cách nó phân biệt."

Lumi gật rất khẽ.

"Có."

Kairo hỏi ngay: "Bằng cách nào?"

Lumi im một nhịp, rồi nhìn thẳng vào một phiến màn gần nhất.

"Có thể bằng phản chiếu sâu hơn tên gọi." cô nói. "Không phải thứ người khác gọi mình. Mà là thứ còn lại khi tất cả những lớp đó bị bóc đi."

Rix giơ một tay. "Tôi xin phép ghét cách diễn đạt đó trước."

Không ai để ý.

Vì câu của Lumi chạm đúng vấn đề lớn nhất từ đầu hành trình tới giờ.

Ký ức có thể bị bóp méo.

Hồ sơ có thể bị xóa.

Tên có thể bị gọi sai.

Phân loại có thể bị áp lên.

Vậy "tên gốc" là gì?

Là thứ nào trong tất cả những lớp đó?

Kairo nhìn cánh cửa, rồi nhìn dòng chữ trên phiến màn lần nữa.

"Cha tôi đã qua được."

Không ai phủ nhận.

Nếu Edrik thật sự đã xuống lõi dưới, thì ông đã đi qua cánh cửa này.

Điều đó vừa là hy vọng.

Vừa là sức ép.

Bởi nếu Edrik qua được, còn Kairo thì sao?

Một phiến màn khác bên trái bỗng sáng lên.

Cả nhóm lập tức quay sang.

Lần này không phải câu hoàn chỉnh.

Là một hàng chữ ngắn, như phần hướng dẫn bị thiếu nửa:

> **đưa dấu xác nhận vào khe**

Rix nhìn xuống hàng khe cắm dưới các phiến màn. "Tôi biết ngay có đoạn này mà."

Kairo chạm vào túi ngực trong. "Dấu xác nhận.."

Ragnar quay sang cậu. "Thẻ của Edrik?"

Lumi lắc đầu trước khi Kairo kịp rút ra.

"Không chắc."

"Vì sao?" Kairo hỏi.

"Vì đó là dấu truy cập của Edrik." Lumi đáp. "Không phải của cậu."

Rix gật lia lịa. "Đúng. Hệ thống kiểu này hay cực kỳ khó chịu ở chỗ dùng đồ đúng người. Mang sai là bị đánh dấu thêm."

Kairo rút tay khỏi túi ngực, chưa lấy thẻ ra.

Ragnar hỏi: "Còn mảnh sáng?"

Mọi ánh mắt đổ về lòng bàn tay ông.

Mảnh sáng thật đang nằm đó, dịu hơn trước, nhưng vẫn là thứ thật nhất họ đang có mang theo. Nó từng mở cổng. Khóa hồ. Đáp ứng với những tầng sâu hơn.

Lumi nhìn nó lâu hơn một nhịp.

"Không phải dấu cá nhân." cô nói. "Nó là mảnh thật. Dùng sai chỗ có thể làm hệ thống đọc cả nhóm theo nó."

Rix nghe vậy liền lùi hẳn nửa bước khỏi ý tưởng đó. "Không. Tôi không muốn tất cả chúng ta bị phân loại theo chung một cục ánh sáng."

Kairo nhìn quanh khoang.

Các phiến màn im lặng trở lại sau hàng hướng dẫn ngắn. Không cái nào chỉ rõ hơn nữa. Cánh cửa tròn ở cuối vẫn đóng kín như thể nó có thể chờ rất lâu, còn họ thì không.

Ragnar bước tới phiến màn gần nhất bên phải.

"Ta thử trước."

"Anh chắc chứ?" Lumi hỏi.

"Ta không cần chắc." Ragnar đáp. "Ta cần biết cửa phản ứng thế nào."

Ông hạ tay về phía khe cắm dưới phiến màn.

Kairo lập tức căng người. "Khoan."

Ragnar dừng.

Kairo bước lên ngang hàng với ông.

"Nếu nó đọc sai ngay từ đầu thì sao?"

"Vậy ít nhất ta biết sai kiểu nào."

"Và nếu giá của lần sai đầu tiên là mất luôn thứ đang còn giữ được?"

Im.

Câu đó làm tay Ragnar vẫn dừng trên khe cắm.

Lumi nhìn Kairo một cái rất ngắn.

Cậu không nhìn lại cô. Mắt cậu vẫn dán vào khe cắm đen mảnh kia.

"Từ đầu tới giờ," Kairo nói chậm, "mọi chỗ ở đây đều có một điểm chung. Nó không chỉ kiểm tra thứ mình mang."

Một nhịp.

"Nó kiểm tra cách mình chọn."

Rix đứng sau chớp mắt. "Ờ."

Ragnar quay đầu hẳn sang cậu.

Kairo nói tiếp:

"Nếu cửa này thật sự phân biệt 'tên gốc', vậy nhét đại một thứ vào khe chỉ để thử có thể là cách tệ nhất."

Lumi hiểu trước tiên.

"Nó sẽ ghi lại cả việc mình chấp nhận dùng dấu không thuộc về mình để được qua."

Rix thở ra mạnh. "Ờ, đúng rồi. Hệ thống hành chính tầng địa ngục."

Ragnar rút tay khỏi khe cắm.

"Vậy cô có cách nào tốt hơn không?" ông hỏi Lumi.

Lumi nhìn các phiến màn. Ánh xanh trong mắt cô rất mỏng, nhưng tập trung.

"Không dùng vật trước."

"Vậy dùng gì?"

Lumi chạm tay lên chính ngực mình.

"Dùng nhịp."

Rix đứng hình đúng một giây. "Xin giải thích theo tiêu chuẩn người không phải cô."

Lumi bước tới gần phiến màn hơn. Không chạm vào khe. Không chạm vào mặt màn.

"Những tầng trước đều cố kéo, gọi, bẻ, viết lại." cô nói. "Nếu cửa này là điều kiện đi tiếp, nó không cần mình mang chìa khóa vật lý ngay từ đầu. Nó cần biết người đứng trước nó có còn tự giữ được nhịp gốc không."

Ragnar hỏi:

"Cô định để nó đọc trực tiếp?"

"Không hoàn toàn." Lumi đáp. "Em sẽ chạm lớp ngoài, không chạm lõi. Xem nó hỏi cái gì trước."

Rix đưa tay lên trán. "Đây chính là loại kế hoạch tôi ghét vì nó nghe vừa thông minh vừa cực kỳ nguy hiểm."

Kairo bước tới cạnh Lumi.

"Nếu nó kéo em thì sao?"

Lumi nhìn cậu.

"Thì kéo em lại."

Một câu đơn giản đến đau.

Cậu không đáp ngay.

Rồi gật.

"Được."

Ragnar đứng lệch sang góc, đủ gần để can thiệp nếu cần. Rix cũng bước lên gần hơn, tay đã ở sẵn trên đai dụng cụ như thể chỉ cần có cơ cấu gì bật ra là cậu sẽ móc, nêm, cắt ngay.

Lumi hít vào chậm.

Ánh sáng xanh mỏng hiện quanh đầu ngón tay cô.

Cô không đặt tay lên mặt phiến màn.

Cô dừng cách nó một khoảng bằng bề rộng một ngón tay.

Ngay lập tức, mặt màn rung lên.

Không sáng bùng.

Chỉ như một mặt nước bị một nhịp tim ngoài nó chạm tới.

Dòng chữ cũ biến mất.

Một vòng ký hiệu nhạt hiện lên rồi tách ra thành nhiều lớp.

Những lớp đó xoay chậm, thử khớp với nhịp ánh sáng nơi tay Lumi.

Kairo nín thở.

Rix thì thào:

"Nó thật sự đang đọc."

Một dòng mới hiện ra.

Không phải câu hoàn chỉnh.

Từng mảnh một.

> **điểm ổn định.. **

> **.. Lệch ghi nhận.. **

> **.. Nhận diện không trùng phân loại.. **

Lumi khẽ nhíu mày.

Kairo siết tay lại.

Đó chính là cách hệ thống luôn nhìn cô:

Không phải một người,

Mà là một "điểm ổn định" lệch phân loại.

Phiến màn chớp thêm một lần.

Một hàng cuối cùng hiện lên, rõ hơn hẳn các hàng trước:

> **tên gốc chưa bị mất**

> **nhưng đã bị gọi sai nhiều lần**

Im.

Không ai nói trong vài giây.

Rix là người đầu tiên thốt ra:

".. Đó là tin tốt à?"

Lumi không rút tay ra ngay. Cô nhìn dòng chữ đó, đôi mắt xanh run rất nhẹ.

"Tốt hơn điều tệ nhất." cô đáp.

Ragnar hỏi ngay:

"Cửa chấp nhận cô không?"

Phiến màn như nghe câu hỏi ấy.

Dòng chữ cũ tan đi.

Một ký hiệu mới hiện ra trên phần khe cắm bên dưới-không phải yêu cầu đưa vật vào nữa, mà là một vòng sáng mỏng mở ra rồi khép lại, như dấu xác nhận tạm.

Rix mở lớn mắt. "Ồ. Nó không cần vật với cô."

Lumi lùi tay lại rất chậm.

"Không." cô nói. "Với em, có vẻ nó chấp nhận đọc trực tiếp."

Kairo nhìn phiến màn, rồi nhìn Lumi.

"Vậy em qua được?"

Lumi lắc đầu rất khẽ.

"Không phải qua. Chỉ là.. Chưa bị từ chối."

Một khác biệt rất lớn.

Nhưng trong chỗ này, cũng là cả một lối thở.

Ragnar quay sang Kairo.

"Tiếp theo là cậu."

Lần này không còn câu hỏi nữa.

Bởi nếu một người trong họ còn "chưa bị từ chối", điều họ cần biết ngay tiếp theo là:

**Kairo thì sao? **

Cậu bước lên.

Tay đặt lên ngực một nhịp, chạm qua lớp áo nơi cất thẻ Edrik và mảnh kim loại cảnh báo. Không rút ra. Không dùng vật.

Chỉ tự nhắc mình:

Không để nó chọn thay lý do mình đứng ở đây.

Lumi lùi nửa bước để chừa chỗ, nhưng vẫn đủ gần để kéo cậu lại nếu cần.

"Đừng để nó định nghĩa cậu nhanh hơn cậu kịp nhận ra." cô nói rất nhỏ.

Kairo gật.

Rồi đưa tay ra, dừng cách phiến màn đúng một khoảng như Lumi đã làm.

Mặt màn rung lên.

Không giống lúc đọc Lumi.

Nó rung sâu hơn.

Nặng hơn.

Như thể thứ đứng trước nó lần này không chỉ "lệch phân loại".

Mà là một thứ mà hệ thống từng cố xóa rồi thất bại.

Các lớp ký hiệu nhạt hiện ra, chồng lên nhau nhanh hơn hẳn.

Rix vô thức bước lên nửa bước. "Kairo-"

Ragnar giơ tay cản. "Chờ."

Ký tự trên mặt màn bắt đầu hiện.

Nhanh.

Đứt.

Sửa.

Ghi đè lên nhau.

> **hồ sơ.. **

> **.. Đã xóa.. **

> **.. Không hợp lệ.. **

> **.. Liên kết còn sống.. **

> **.. Không thể phân loại.. **

Mặt màn rung mạnh hơn.

Kairo cảm thấy lồng ngực mình như bị một bàn tay vô hình đặt lên. Không đau. Nhưng nặng.

Rồi một dòng cuối cùng hiện ra.

Chậm hơn tất cả những dòng trước.

Như thể chính hệ thống cũng không muốn viết nó ra dễ dàng.

> **tên gốc bị che phủ**

> **nhưng chưa bị viết lại**

Cả khoang im bặt.

Lumi nhìn dòng đó như sợ chỉ cần chớp mắt là nó sẽ mất.

Rix thốt ra rất nhỏ:

"Cậu vẫn còn giữ được.."

Ragnar không nói gì.

Nhưng ánh mắt ông nhìn Kairo đã khác hẳn.

Không nhẹ hơn.

Chỉ rõ hơn.

Kairo thì đứng bất động.

**Tên gốc bị che phủ. Nhưng chưa bị viết lại. **

Tức là tất cả những gì cậu sợ từ đầu tới giờ-

Bị bóp méo, bị mất, bị quên, bị gọi sai-

Vẫn chưa chạm tới phần lõi cuối cùng của cậu.

Cậu chưa mất nó.

Chưa.

Phiến màn khép các ký tự lại.

Rồi, giống như với Lumi, khe cắm dưới nó hiện lên một vòng sáng mỏng-dấu chấp nhận tạm.

Xa cuối khoang, cánh cửa tròn xám sâu phát ra một tiếng động rất nhỏ.

**Cạch. **

Chỉ một tiếng.

Nhưng đủ làm ai cũng quay sang.

Một đường sáng mảnh đã hiện quanh viền cửa.

Cánh cửa không mở hẳn.

Nó chỉ.. **nhận ra**.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 61 - cánh cửa bắt đầu chọn người

Tiếng **cạch** từ cánh cửa tròn xám sâu vẫn còn như treo trong khoang trung chuyển.

Nó không lớn.

Không nặng.

Nhưng là thứ âm thanh duy nhất ở đây nghe giống một quyết định.

Đường sáng mảnh quanh viền cửa chưa biến mất. Nó chạy đúng một vòng quanh mép tròn rồi đứng yên, như thể cánh cửa không chỉ "mở" hay "đóng" theo kiểu vật lý. Nó đang bắt đầu nhận diện.

Kairo đứng trước phiến màn, mắt vẫn còn ở trên hai dòng cuối cùng vừa hiện:

**tên gốc bị che phủ**

**nhưng chưa bị viết lại**

Cậu không chạm vào màn nữa.

Chỉ thở.

Chậm hơn một chút.

Sâu hơn một chút.

Như một phần trong lồng ngực vừa được trả lại thứ vốn đã ở đó nhưng cậu không dám chắc nó còn hay không.

Lumi là người đầu tiên lên tiếng.

"Kairo."

Cậu quay đầu.

Ánh mắt cô không vui mừng theo kiểu nhẹ nhõm dễ dãi. Nó dịu, nhưng nặng. Bởi vì cô hiểu ý nghĩa thật của câu đó:

Chưa bị viết lại **không có nghĩa là không thể bị viết lại**.

"Đừng vì biết mình còn giữ được mà tự lỏng tay." cô nói khẽ.

Kairo gật ngay.

"Ừ."

Rix xoa mặt bằng cả hai tay rồi buông ra thở một cái dài.

"Được rồi." cậu nói. "Tôi chính thức xin xác nhận đây là tin tốt nhất trong một nơi không hề có khái niệm 'tin tốt'."

Ragnar bước tới gần phiến màn, nhưng không nhìn Kairo lâu. Ông nhìn cánh cửa tròn.

"Cửa phản ứng với điều kiện qua màn." ông nói.

"Có vẻ vậy." Lumi đáp.

"Vậy từng người phải qua."

Câu đó kéo cả khoang trở lại thực tế ngay.

Không phải chỉ Kairo.

Không phải chỉ Lumi.

Còn Ragnar.

Còn Rix.

Nếu một người bị từ chối, chuyện gì xảy ra?

Không ai hỏi ra ngay.

Bởi ai cũng sợ câu trả lời.

Rix là người đầu tiên đủ thẳng để chạm vào nỗi sợ đó.

"Khoan." cậu nói, tai hơi ép ra sau. "Nếu một trong bọn mình 'không còn giữ được tên gốc' theo tiêu chuẩn điên loạn của chỗ này, thì sao?"

Im.

Ragnar nhìn cánh cửa.

Lumi nhìn phiến màn.

Kairo nhìn Rix.

Không ai có câu trả lời chắc chắn.

Lumi là người nói thật nhất:

"Em không biết."

Rix cười méo.

"Câu đó hôm nay xuất hiện hơi nhiều."

"Nhưng vẫn đúng." Lumi đáp.

Ragnar quay sang Rix.

"Cậu tiếp theo."

Rix đứng im nửa giây. "Anh không chọn anh à?"

"Ta chờ để xem thêm cách nó đọc." Ragnar đáp. "Cậu lên."

Rix chỉ vào chính mình như thể muốn xác nhận nhân sự. "Tôi? Người mà một hành lang vừa thử lôi đi bằng giọng sư phụ cũ? Nghe như một quyết định rất tin tưởng."

"Không." Ragnar nói. "Là quyết định thực tế."

"Ồ, còn tệ hơn."

Nhưng Rix vẫn bước tới.

Không nhanh.

Không lề mề.

Chỉ cái kiểu người biết rõ mình đang sợ nhưng vẫn đến đúng chỗ cần đến vì không ai khác làm phần đó thay được.

Kairo lùi nửa bước nhường chỗ. Lumi đứng lệch sang bên kia. Ragnar ra sau một khoảng vừa đủ để can thiệp nếu phiến màn làm gì khác thường.

Rix đứng trước mặt màn.

"Tôi xin ghi nhận trước," cậu nói, mắt vẫn dán vào khoảng cách giữa tay và mặt màn, "rằng nếu thứ này bắt đầu mô tả tôi bằng từ ngữ xúc phạm nghề nghiệp thì tôi sẽ nổi nóng."

Không ai đáp.

Rix hít vào.

Đưa tay ra.

Dừng lại đúng khoảng như hai người trước.

Phiến màn rung.

Lần này khác hẳn.

Không sâu như với Kairo.

Không đều như với Lumi.

Nó rung thành từng nhịp ngắn, nhanh, như thể thứ đứng trước nó quá nhiều chi tiết nhỏ để khóa vào một mô tả duy nhất ngay lập tức.

Rix nhăn mặt. "Tôi không thích kiểu rung đó."

Những dòng chữ hiện lên. Không đứt vỡ như Kairo. Không lạnh hành chính như Lumi. Chúng thay đổi rất nhanh, như phiến màn đang thử nhiều từ để tìm cách khớp một người luôn dịch chuyển giữa vấn đề, giải pháp, đùa cợt và hoảng loạn.

> **trục hỗ trợ.. **

> **.. Đơn vị kỹ thuật.. **

> **.. Bù trừ lỗi.. **

> **.. Không phải chiến tuyến chính.. **

Rix nhíu hẳn mày.

"Ờ, cái này thì xúc phạm thật."

Nhưng phiến màn chưa dừng.

Những dòng đầu bị xóa đi từng lớp. Mỏng. Nhanh. Như thể chính hệ thống nhận ra những nhãn đó chưa chạm tới phần sâu hơn.

Một dòng mới hiện ra, chậm hơn:

> **người giữ cho thứ khác không vỡ**

Rix đứng chết vài giây.

Kairo quay sang nhìn cậu.

Rix không cười.

Không nói đùa.

Chỉ nhìn dòng đó như chưa từng ai gọi đúng vai trò của mình bằng một câu gọn đến thế.

Phiến màn viết tiếp:

> **tên gốc còn nguyên**

> **nhưng tự xem nhẹ giá trị**

Lần này chính Kairo cũng bất động.

Lumi khẽ chớp mắt.

Ragnar không đổi nét mặt nhiều. Nhưng cằm ông siết lại rất nhẹ.

Rix hít vào xong mà như không biết thở ra thế nào.

".. Cái gì cơ?"

Không ai trả lời ngay.

Bởi phiến màn vừa làm một việc rất đáng ghét:

Nó không chỉ đọc cậu là ai trong hệ thống,

Mà còn chỉ ra cậu tự làm gì với chính mình.

Rix cười hẫng một cái rất ngắn, không vui.

"Được rồi." cậu nói, nhìn thẳng vào chữ. "Tôi không thích bị một cái màn biết quá nhiều."

Nhưng tay cậu không run.

Phiến màn khép lại.

Khe dưới nó hiện vòng sáng chấp nhận tạm.

Cuối khoang, cánh cửa tròn lại kêu:

**Cạch. **

Đường sáng quanh viền mở thêm một đoạn nữa.

Rõ ràng hơn.

Tiến triển.

Rix lùi lại, gãi nhẹ sau tai, mắt không nhìn ai ngay. "Nếu ai định nhại lại câu đó sau này, tôi sẽ bỏ mặc người đó tự sửa máy."

Kairo nói ngay, giọng rất thẳng:

"Không ai nhại."

Rix nhìn sang cậu.

Kairo tiếp lời, rất đơn giản:

"Nó đúng."

Rix im.

Một nhịp.

Rồi quay mặt đi, lầm bầm:

"Ừ, thế còn tệ hơn."

Nhưng khóe miệng cậu nhếch lên được đúng một chút. Không phải vui. Chỉ là bớt phải giả đùa để lấp chỗ trống.

* * *

Ragnar bước lên trước phiến màn tiếp theo.

Lần này không ai phản đối.

Ông đứng thẳng, một tay hạ thấp gần lưỡi ngắn theo bản năng. Ánh mắt vẫn lạnh và tỉnh như từ đầu đến giờ. Nếu nhìn từ ngoài, Ragnar dường như là người ít dễ bị "đọc" nhất trong nhóm.

Nhưng cả ba người còn lại đều biết đó chỉ là bề mặt.

Kairo nhớ rất rõ khoảnh khắc ở tháp khi một giọng nhỏ phía sau gọi tên Ragnar và lần đầu làm ánh mắt ông đổi.

Lumi cũng nhớ.

Rix thì lần này không đùa nữa.

Ragnar đưa tay ra.

Phiến màn rung.

Và ngay tức khắc, cả khoang trung chuyển tối đi một nấc.

Không phải ánh sáng thật giảm.

Là cảm giác màu sắc bị rút khỏi mọi thứ quanh màn, như hệ thống phải dành nhiều tài nguyên hơn để đọc người đang đứng trước nó.

Rix rất khẽ:

"Ôi chết."

Những chữ hiện lên.

Không nhanh.

Không nhiều.

Ít hơn hẳn hai người trước.

Như thể chỗ này đã không cần thử quá nhiều từ với Ragnar.

> **người sống sót.. **

> **.. Thật.. **

Dòng thứ hai hiện rồi xóa một nửa, như từ "thật" đó không đủ.

> **.. Người còn đứng lại sau tổn thất**

Một nhịp.

Phiến màn viết tiếp, chậm đến mức đau mắt:

> **tên gốc còn nguyên**

> **nhưng đang tự phạt mình bằng việc sống tiếp**

Cả khoang im bặt.

Kairo mở lớn mắt.

Lumi khẽ hít vào.

Rix buông thõng hai tay xuống hai bên như thể mọi câu đùa đều mắc lại trong cổ họng.

Ragnar không rút tay ra ngay.

Nhưng lần đầu tiên từ đầu chặng sâu này, mắt ông lạc đi đúng một nửa nhịp. Không vì bị kéo. Không vì không chịu nổi.

Mà vì bị gọi đúng đến mức không còn chỗ để phủ nhận.

Rồi ông rút tay về.

Phiến màn khép lại.

Vòng sáng chấp nhận tạm hiện ra.

Cánh cửa tròn cuối khoang phát tiếng **cạch** lần thứ ba.

Đường sáng quanh viền cửa gần như nối thành trọn một vòng.

Kairo nhìn Ragnar. Không biết nên nói gì.

Cũng đúng thôi. Có những điều khi bị gọi đúng ra rồi, lời an ủi nào cũng nghe nhẹ hơn sự thật.

Chính Ragnar là người phá im lặng.

"Còn một người." ông nói.

Giọng vẫn đều.

Nhưng không còn lạnh như đầu chapter nữa.

Chỉ là mệt hơn một lớp mà bình thường ông không để lộ.

Mọi ánh mắt quay sang Lumi.

Cô đã được phiến màn đọc một phần lúc trước.

Nhưng khi đó chỉ là chạm thử ở lớp ngoài. Đủ để "chưa bị từ chối".

Nếu cánh cửa cần một vòng nhận diện trọn-

Cô vẫn phải qua hẳn lượt như ba người kia.

Lumi nhìn phiến màn.

Rồi bước lên.

Không ai ngăn.

Không ai nói "cẩn thận" nữa.

Vì đến đây, họ đều hiểu:

Mỗi người sẽ phải tự nghe điều không muốn nghe nhất về mình-rồi tự đứng tiếp sau đó.

Lumi đưa tay ra.

Phiến màn rung nhẹ hơn tất cả các lần trước.

Không vì dễ hơn.

Mà như thể nó nhận ra cô từ trước.

Dòng chữ hiện lên, không đứt quãng.

> **điểm ổn định.. **

Dòng đầu tiên tan đi ngay.

> **không phải công cụ**

Lumi chớp mắt.

Kairo nhìn cô.

Một nhịp sau, dòng thứ hai hiện tiếp:

> **tên gốc còn nguyên**

> **nhưng đã quá lâu tự xem giá trị của mình nằm ở việc cứu người khác**

Ánh sáng xanh nơi mắt Lumi run lên rất mạnh.

Không phải vì hệ thống đe dọa cô.

Mà vì nó vừa nói ra một điều cô luôn biết, nhưng hiếm khi cho phép nó đứng thành câu trọn trong đầu mình.

Phiến màn khép lại.

Vòng sáng chấp nhận tạm xuất hiện.

Và lần này, cánh cửa tròn cuối khoang không chỉ kêu.

Nó bắt đầu mở.

Một khe tròn mảnh ở giữa cánh cửa xám sâu tách ra, để lộ bên trong một bóng tối không đen hẳn-thứ tối sâu hơn, như một nơi còn chưa cho ánh sáng biết phải đứng ở đâu.

Kairo nhìn khe mở đó.

Lõi dưới.

Cuối cùng, sau tất cả những tầng gọi, thử, bẻ, viết lại-

Họ đã khiến cánh cửa này chấp nhận.

Nhưng ngay khi khe mở vừa đủ để người ta hiểu nó thật sự đang mở-

Tất cả các phiến màn trong khoang đồng loạt sáng lên.

Không còn câu riêng cho từng người.

Chỉ một dòng chung chạy khắp mọi mặt màn:

> **xác nhận bốn đơn vị còn giữ tên gốc**

> **cảnh báo: Lõi dưới sẽ cố gắng viết từ phần thật nhất**

Im lặng đổ sập xuống khoang.

Rix là người đầu tiên chửi nhỏ.

".. Tôi ghét phần 'từ phần thật nhất'."

Lumi nhìn khe mở. Mắt xanh mờ đi.

"Vì ở dưới đó.." cô nói rất nhỏ, ".. Nó không cần bẻ từ ngoài nữa."

Kairo siết tay.

"Vậy nó sẽ làm gì?"

Lumi nhìn thẳng vào bóng tối vừa mở dưới cửa tròn.

"Có thể nó sẽ bắt đầu từ thứ mình không dám để mất nhất."
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 62 - lõi dưới không bắt đầu từ bên ngoài

Khe cửa tròn mở rộng thêm một chút.

Không đủ để gọi là cánh cửa hé mở theo cách bình thường. Chỉ vừa đủ để bóng tối phía sau nó có hình dạng của một lối đi.

Và từ trong cái tối ấy, một luồng khí rất lạnh tràn ra.

Không mùi.

Không ẩm.

Không gió.

Chỉ là một thứ lạnh làm người ta có cảm giác những lớp ngoài của mình-quần áo, da, thậm chí cả tên gọi quen thuộc-đều trở nên mỏng đi.

Cả bốn người đều cảm thấy.

Rix là người nói ra trước.

"Không thích." cậu nói. "Cực kỳ không thích."

Ragnar nhìn chằm chằm khe mở.

"Không ai bước vào mà không khóa lại điều quan trọng nhất trong đầu."

Kairo quay sang ông. "Khóa kiểu gì?"

Ragnar không trả lời ngay.

Có những thứ không thể khóa bằng lệnh.

Chỉ có thể khóa bằng việc tự biết mình đang giữ cái gì.

Lumi lên tiếng thay, nhỏ nhưng rõ:

"Chọn một điều thật nhất mà cậu còn nhớ được về mình." cô nói. "Không phải điều người khác gọi cậu là gì. Không phải vai trò. Không phải nỗi sợ. Một điều thật."

Rix giơ tay. "Ví dụ?"

Lumi nhìn cánh cửa.

"Ví dụ.." Cô ngừng một nhịp, như chính mình cũng đang phải tìm đúng thứ. "Em là Lumi."

Một câu rất đơn giản.

Nhưng vì nó không kèm theo gì khác, cả ba người còn lại đều hiểu đây là cách cô giữ mình: Không bằng huyền thoại, không bằng năng lực, không bằng việc cô cứu được ai.

Chỉ bằng tên cô tự nhận là tên mình.

Rix chớp mắt.

"Được." cậu nói nhỏ hơn thường lệ. "Thế tôi sẽ.. Nghĩ cái gì đó ít đáng xấu hổ hơn trong lúc đi."

Kairo nhìn vào khe mở.

**Lõi dưới sẽ cố gắng viết từ phần thật nhất. **

Nếu vậy, cậu càng phải biết phần thật nhất đó là gì trước khi bước vào. Không phải để khoe với nơi này. Để không bị nó lấy mất rồi đặt tên khác lên.

Cậu chạm qua lớp áo vào mảnh kim loại Daren ném cho.

Đừng nói tên thật thành tiếng.

Có nghĩa ở dưới đó, cái tên thật không chỉ là thông tin.

Nó là quyền can thiệp.

Ragnar bước đầu tiên.

"Ta đi."

Không ai cản.

Ông đi vào khe tối như bước qua một lằn dao, không chậm, không vội. Kairo theo ngay sau. Lumi và Rix bám sát.

* * *

Bên trong cửa tròn không phải một hành lang.

Là một ống tròn rất rộng, nhưng không hoàn toàn kín. Thành ống được ghép từ những vòng tròn đồng tâm chồng lên nhau, như họ đang đi trong một cái họng khổng lồ của một cỗ máy-ý niệm. Mỗi vòng tròn trên thành đều khắc dày đặc ký tự quá nhỏ để đọc rõ, nhưng ở khoảng này chúng không còn cố nhảy ra gọi nữa.

Chúng chỉ đứng đó.

Yên.

Và chính sự yên đó mới làm người ta thấy như mình đang đi vào nơi không cần thử xem mình sẽ phản ứng thế nào nữa.

Nó đã biết đủ.

Kairo bước theo Ragnar, chân chạm nền kim loại-xám sâu phát ra một âm rất thấp. Không vang. Chỉ như nền biết có người đi qua.

"Có ai thấy.." Rix nói từ sau lưng, cố giữ giọng nhỏ, ".. Chỗ này giống bên trong một con dấu hơn là đường đi không?"

"Ừ." Lumi đáp.

"Ừ nghĩa là cô cũng ghét à?"

"ừ."

Rix thở ra. "Tốt. Tôi không muốn một mình thấy nó kinh."

Họ đi được một đoạn thì thành ống bên trái bỗng hiện lên một dải phản xạ mờ.

Không phải hình người.

Không phải ký ức trọn vẹn.

Chỉ là một khoảnh cực ngắn của cái gì đó rất riêng với từng người.

Kairo thấy:

- một bàn tay lớn đặt lên vai cậu

- nắng sớm trên gỗ ướt

- một cảm giác an toàn chưa từng được gọi thành lời

Rồi nó mất.

Lumi thấy:

- một căn phòng trắng

- một giọng nữ rất dịu nhưng lạnh

- câu "con hữu ích thì con mới được giữ lại"

Rồi mất.

Rix thấy:

- những ngón tay dính mỡ máy

- một cái đầu bị gõ bằng cờ lê

- tiếng cằn nhằn quen thuộc của người dạy nghề

Rồi mất.

Ragnar thấy gì thì không ai biết.

Chỉ biết ông chậm lại đúng nửa bước. Rồi đi tiếp như chưa hề có.

Lumi là người nhận ra trước.

"Nó không đọc lớn nữa." cô nói. "Nó cho mình tự nghe."

Rix rùng mình. "Tức là giai đoạn này còn mất dạy hơn."

"Ừ." Ragnar đáp.

"Anh làm ơn có lúc nào đừng xác nhận nỗi sợ của tôi nhanh vậy được không?"

"Không."

Đi thêm vài bước nữa, thành ống bên phải bắt đầu hiện những vòng chữ lớn hơn. Không chạy. Không méo. Chỉ hiện lên từng lớp như bản khắc đang được đẩy ra từ dưới bề mặt.

Kairo không đọc hết, nhưng bắt được vài từ:

**root**

**seal**

**revision**

**primary**

Lumi siết nhẹ cổ tay áo mình.

"Đừng để mắt ở bất kỳ từ nào quá lâu."

Rix bật cười khô. "Hôm nay câu đó đi cùng mọi nơi."

Kairo hạ mắt xuống nền.

Và lúc đó cậu thấy thứ khiến tim mình khựng lại.

Giữa những vòng kim loại-xám trên nền, ở một khe ghép mảnh, có một vết cắt rất nhỏ. Sạch. Chính xác. Không tự nhiên.

Rồi thêm một vết nữa cách đó vài bước.

Rồi thêm một vết nữa.

Nhịp cắt quen thuộc.

Không mạnh tay.

Đúng chỗ.

Kairo dừng lại.

Ragnar quay nửa đầu. "Sao?"

Kairo chỉ xuống nền.

"Dấu dao."

Rix bước lên ngó. "Ừ. Và người cắt biết mình đang làm gì."

Kairo không cần ai nói thêm.

Cậu biết.

Đó là dấu của Edrik.

Không phải vì muốn tin.

Mà vì cơ thể cậu nhận ra cái logic trong đường cắt ấy rõ như nhận ra chính cách mình đứng trên boong trơn.

"Ông ấy đi qua đây." cậu nói, thấp đến gần như chỉ cho mình nghe.

Lumi nghe thấy. Cô không phủ nhận. Chỉ nói:

"Vậy thì ông ấy cũng đã phải chọn cái gì để giữ khi vào sâu hơn."

Câu đó bám lấy Kairo ngay.

Nếu Edrik đi qua được tới đây, ông đã biết lõi dưới sẽ viết từ phần thật nhất. Vậy điều ông giữ là gì?

Con?

Lời hứa?

Một cái tên?

Hay chính việc không để thế giới viết lại một người khác?

Ống tròn bắt đầu mở ra ở cuối.

Phía trước là một khoang thấp hình elip, trông gần như một tiền sảnh cuối cùng trước thứ gì đó lớn hơn. Ở giữa khoang có một bệ đá xám sâu, trên bệ cắm một trụ kim loại mảnh. Đầu trụ rỗng, giống chỗ gắn một lõi khóa hay ấn tín.

Nhưng thứ làm cả bốn người đứng lại là thứ gắn trên thân trụ.

Một mảnh vải cũ.

Sẫm màu. Rách mép. Dính một đường muối biển trắng khô.

Kairo chết lặng.

Mảnh vải ấy buộc bằng nút cũ, cùng kiểu buộc dây Edrik vẫn dạy cậu từ nhỏ để đánh dấu thứ "quan trọng nhưng không được để lộ quá nhiều".

Không phải ảo ảnh.

Không phải viết giả trên tường.

Một vật thật.

Kairo bước lên trước cả khi ai kịp giữ.

"Kairo!" Lumi gọi ngay.

Nhưng cậu chỉ dừng ở khoảng cách đủ để không chạm vội.

Mảnh vải rung rất nhẹ trong luồng lạnh vô hình của khoang.

Bên dưới nó, có một dòng khắc tay trên thân trụ. Không phải chữ hệ thống. Không phải ký hiệu lõi.

Là chữ khắc vội. Thô. Tay người.

Kairo cúi thấp hơn, mắt mở lớn.

Dòng ấy chỉ có vài chữ:

> **nếu con tới được đây**

Cả người cậu cứng lại.

Rix ở phía sau ngừng thở đúng một nhịp.

Lumi bước tới rất chậm, không phá khoảnh khắc đó nhưng cũng không để Kairo hoàn toàn một mình với nó.

Ragnar đứng sau lưng cậu nửa bước. Không chạm. Chỉ ở đó.

Kairo nhìn mảnh vải. Nhìn dòng khắc. Nhìn nút buộc cũ.

Mọi thứ trong cậu cùng lúc muốn lao tới và muốn đứng yên mãi mãi.

Nếu đây thật sự là dấu cha cậu để lại-

Thì nó không còn là phản hồi nửa chết, không còn là giọng bị bắt chước, không còn là suy đoán.

Là một lời để lại cho **cậu**.

Nhưng ngay khi cậu định bước thêm một bước để đọc phần còn lại-

Cả khoang elip rung lên rất nhẹ.

Không mạnh như động đất.

Mà như một cơ chế sâu hơn vừa nhận ra có người chạm tới đúng vị trí này.

Từ phía trước bệ trụ, phần tường đối diện bắt đầu tách dần ra.

Không ồn.

Không chậm.

Và phía sau lớp tường đang mở đó-

Một không gian đen sâu hơn bất kỳ tầng nào từ nãy đến giờ bắt đầu lộ ra.

Lõi dưới thật sự.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 63 - "nếu con tới được đây"

Bức tường đối diện tiếp tục tách ra.

Không nhanh.

Không chậm.

Và khoảng đen sau nó không giống bóng tối thông thường. Nó sâu theo kiểu không cho mắt định được đâu là khoảng cách. Như thể chính khái niệm "xa" và "gần" cũng bắt đầu mất nghĩa ở đó.

Nhưng Kairo không nhìn vào khoảng đen trước.

Cậu vẫn nhìn dòng chữ trên trụ.

> **nếu con tới được đây**

Chỉ sáu chữ.

Nhưng đủ làm tất cả âm thanh còn lại trong khoang elip lùi xuống phía sau.

Lumi đứng gần cậu hơn nửa bước. Không kéo. Không thúc. Chỉ ở đó như nhắc cậu rằng cậu vẫn có hiện tại ngay cả khi quá khứ vừa chạm vào ngực mình.

Ragnar nói rất thấp từ sau lưng:

"Đừng chạm vội."

Kairo nghe.

Nhưng không nhìn lại.

"Đó là chữ tay của ông."

Giọng cậu khàn đi thấy rõ.

Rix bước lên một chút, nhưng dừng đúng khoảng biết điều. Lần đầu tiên từ đầu hành trình tới giờ, cậu không chen một câu đùa nào. Chỉ nhìn nút buộc mảnh vải, nhìn nét khắc trên trụ, rồi quay mặt đi một nhịp như thể cảm giác thấy một bằng chứng thật như vậy quá riêng tư để nhìn thẳng lâu.

Bức tường phía trước mở thêm.

Khoảng đen sâu hơn lộ ra nhiều hơn.

Lumi nhìn về hướng đó rồi lập tức quay lại trụ.

"Khoang kia đang chờ." cô nói rất nhỏ.

"Để nó chờ." Kairo đáp.

Không gắt.

Không mất kiểm soát.

Chỉ là lần này, cậu sẽ không để một dấu thật của cha mình bị một cơ chế khác cướp mất thêm lần nào nữa.

Cậu cúi thấp hơn, nhưng vẫn không chạm vào trụ. Dòng khắc tay còn tiếp phía dưới, bị bóng của chính thân trụ che mất một phần. Kairo nghiêng đầu để đọc.

> **nếu con tới được đây**

> **đừng tin thứ nhìn giống cha**

Lồng ngực cậu như bị ai bóp chặt.

Lumi hít vào một hơi rất nhỏ.

Rix chửi thành tiếng dưới hơi thở.

Ragnar không nói gì ngay.

Vì câu đó không chỉ là cảnh báo thông thường.

Nó là một đường cắt đi thẳng vào điều vừa xảy ra ở hành lang mang tên Edrik. Và nó xác nhận một chuyện làm da đầu người ta lạnh buốt:

Edrik **biết trước** rằng ở những tầng này sẽ có thứ dùng hình ông để kéo Kairo.

Không phải phỏng đoán.

Không phải trùng hợp.

Biết trước.

Kairo nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Đừng tin thứ nhìn giống cha.

Một phần trong cậu đau vì câu đó.

Một phần khác thấy được giữ lại.

Ít nhất, khoảnh khắc cậu chém tan hình ảnh gần-thật kia không phải phản bội cha mình.

Ngược lại-

Có thể chính là điều Edrik đã muốn cậu làm.

Kairo thở ra chậm. Lần đầu từ lúc bước vào khoang này, vai cậu hạ xuống được một chút.

"Ông biết." cậu nói.

Lumi hỏi khẽ:

"Biết cái gì?"

Kairo vẫn nhìn chữ.

"Biết chúng sẽ dùng ông để gọi tôi."

Ragnar nhìn khoảng đen đang mở thêm ở phía trước.

"Vậy ông ấy đã xuống sâu hơn mức này."

Rix khàn giọng:

"Và đủ lâu để để lại lời dặn theo kiểu biết chính xác thứ gì ở dưới sẽ làm."

Kairo đọc tiếp phần dưới nữa.

Chữ khắc ở đây vội hơn. Nét sâu không đều, như lúc khắc đoạn này người khắc đang đau, đang gấp, hoặc cả hai.

> **nếu con đi tiếp**

> **đừng để nó nghe con gọi tên mình**

Lumi lập tức nhìn sang mảnh kim loại Daren ném cho trong ngực Kairo-đúng cùng cảnh báo, chỉ bằng cách khác.

Daren biết.

Edrik biết.

Hai dấu vết thật từ hai người khác nhau đang khóa vào cùng một quy tắc.

Không còn chỗ cho việc xem đó là mơ hồ nữa.

Ragnar lên tiếng:

"Vậy ở lõi dưới, tên mình không chỉ là thứ bị đọc."

Kairo ngẩng lên nhìn khoảng đen sâu.

"Là thứ bị dùng."

"ừ."

Rix giơ một ngón tay như muốn chen lý trí vào đúng lúc mọi thứ sắp chìm trong cảm xúc.

"Khoan. Nếu không được gọi tên mình, vậy từ đây chúng ta làm sao gọi nhau?"

Một câu rất thực dụng.

Và cực kỳ quan trọng.

Lumi đáp ngay, như thể cô đã nghĩ đến đúng chuyện ấy từ lúc đọc mảnh kim loại.

"Không gọi tên thật." cô nói. "Dùng ký hiệu tạm."

Rix chớp mắt. "Biệt hiệu tác chiến à?"

"ừ."

Ragnar gật ngay. "Được."

Kairo quay sang.

"Ngay bây giờ?"

"Ngay bây giờ." Ragnar đáp. "Trước khi bước vào thứ kia."

Không ai phản đối.

Bởi đây là loại quyết định phải đặt trước ngưỡng cửa, không phải sau khi đã ở trong đó.

Rix giơ tay chỉ vòng qua từng người như đang phân ca trong xưởng.

"Được, để tôi làm phần cực kỳ thiếu trang trọng này." cậu nói, giọng cố bình thường hơn thực. "Anh sói là **Grey**. Panda là **Blue**. Cáo là.." Cậu nhìn Kairo, khựng nửa giây. ".. **Hook**."

Kairo chớp mắt.

"Tại sao?"

Rix nhún vai.

"Vì cậu luôn hoặc bám được thứ đang trôi, hoặc tự móc mình vào một nơi để khỏi mất." Cậu quay sang chính mình. "Còn tôi là **Patch**. Nghe rất nghề."

Lumi nhìn cậu, rồi lần đầu từ lúc vào khoang này môi cô cong lên được một chút rất mỏng.

"Không tệ."

Ragnar không phản đối. Vậy là đủ thành luật.

Kairo-Hook-nhìn lại trụ lần cuối.

Còn một phần chữ nữa ở mép dưới, gần như bị mảnh vải che mất. Cậu cẩn thận dùng mũi dao nâng mép vải lên một chút, không cắt, không giật nút.

Dưới đó có thêm một dòng cuối cùng.

Nét khắc ở đoạn này sâu và ngắn hơn hẳn. Như phần sức còn lại của người viết chỉ đủ cho một câu ngắn nhất cần thiết.

> **thứ bên dưới không phải ký ức**

> **nó muốn quyền đặt tên**

Toàn bộ khoang như lạnh thêm một nấc.

Rix là người bật ra đầu tiên.

".. Tôi cực kỳ không thích cấp độ khái niệm của kẻ địch này."

Lumi nhìn khoảng đen đang mở phía trước với vẻ gần như đau.

"Nếu nó có quyền đặt tên.." cô nói rất chậm, ".. Thì nó không chỉ viết lại ký ức về một người. Nó có thể viết lại cách mọi tầng khác của thế giới nhận người đó."

Kairo nghe mà lồng ngực thắt chặt.

Đó chính là nguồn gốc của mọi chuyện.

Bị gọi sai.

Bị phân loại sai.

Bị xem là lỗi, công cụ, hiện tượng, hồ sơ chết, hồ sơ cấm.

Nếu có một nơi có quyền **đặt tên từ lõi**, thì tất cả các tầng trên chỉ đang thi hành hệ quả của việc đó.

Ragnar nhìn thẳng khoảng đen.

"Vậy thứ ở dưới không phải một con quái vật thường."

"Không." Lumi đáp. "Nó là cơ chế gốc. Hoặc thứ đã chiếm được cơ chế gốc."

Hook siết tay quanh chuôi dao.

"Cha tôi vào đây để ngăn nó viết lại một cái tên."

"Ừ." Grey đáp.

"Vậy cái tên đó là của ai?"

Im.

Không ai có câu trả lời chắc chắn.

Nhưng cả bốn người đều nghĩ đến cùng một khả năng, và chính vì không ai muốn đẩy nó thành lời quá sớm nên không ai nói.

Mảnh sáng thật trong tay Grey chớp lên một nhịp mỏng, như phản ứng với khoảng đen đang mở thêm phía trước.

Rix-Patch-nhìn thấy.

"Ờ, xin thông báo nhẹ: Cục thật kia cũng vừa nghe xong phần giới thiệu."

Grey đưa mảnh sáng cho Hook.

"Cậu giữ."

Hook nhận lại nó.

Ánh sáng chạm vào lòng bàn tay cậu và yên đi lạ thường. Không bùng lên. Không phản kháng. Như thể nó cũng biết từ đây trở đi, nó nên ở đúng chỗ nó thuộc về nhất.

Blue nhìn Hook.

"Nhắc lại lần cuối." cô nói. "Từ đây trở xuống:

- không gọi tên thật

- không lặp lại bất cứ tên nào mình nghe thấy

- nếu có thứ gì nhìn giống người mình cần nhất, không tin ngay

- nếu có thứ gì đưa ra một cái tên quá dễ để chấp nhận, nghi ngờ nó trước"

Patch giơ tay lên như học sinh thuộc bài.

"Grey, Blue, Hook, Patch. Không đổi."

Grey gật.

"Đi."

Hook nhìn dòng khắc trên trụ lần cuối.

Không phải để níu lại.

Để mang nó đi cùng.

Rồi cậu xoay người về phía khoảng đen sâu đang mở.

Bức tường đối diện giờ đã tách đủ rộng thành một lối vào hình vòm thấp. Bên trong không còn là hành lang sáng xám nữa. Là một bóng tối sâu có những đường tròn rất mờ lơ lửng, như hàng ngàn vòng niêm phong đang quay chậm ở một nơi quá thấp để ánh sáng chạm tới.

Nơi đó không gọi họ.

Không cần.

Nó chỉ mở ra.

Và chờ xem ai sẽ tự bước vào để được đặt tên lại.

Hook là người đầu tiên bước tới mép vòm tối.

Ngay trước khi bước qua, cậu nói rất khẽ, không hẳn cho người khác nghe, không hẳn cho chính mình:

"Tôi nhớ."

Blue nghe thấy.

Grey nghe thấy.

Patch cũng vậy.

Không ai sửa.

Bởi lần này, câu đó không phải một phản xạ đau.

Nó là một lời tự neo.

Rồi cả bốn người cùng bước xuống lõi dưới.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back