- Xu
- 5
Tập 84 - đừng mở cả hai cùng lúc
Ba điểm giữ ở đáy trũng run lên như sắp bật.
Blue ở mép trái, cánh tay mảnh rung tới tận vai.
Ánh xanh từ đầu ngón cô cắm xuống nền chỉ còn là một lưỡi sáng mỏng, nhưng chính cái mỏng đó đang bẻ cả mặt trũng khỏi đường đứng giữa cũ.
Grey ở mép phải.
Một chân khóa thấp.
Dao găm vào ba vòng máy chồng nhau dưới rễ đáy, giữ chúng lệch ở đúng cái góc xấu vừa đủ để hệ không tự khép lại.
Daren ở điểm thứ ba.
Baton của ông đặt ngang mép trũng như một thanh khóa tạm, còn những vệt mã cũ dưới da tay lại sáng lên từng đợt vì đang bị các tuyến dưới đáy cọ vào.
Patch chạy giữa ba điểm như một mũi kim điên, cờ lê, nêm, móc, bất cứ thứ gì nhét được vào khe là cậu nhét.
Hook thì dọc mép trũng, thở gấp, dao tay trái quét ngắn từng nhịp để cắt mọi nhánh nào của bó sợi "tự chọn nút" cố đăng ký thêm **NÚT TẠM**.
Không ai đứng ở "vai" quen của mình.
Và chính vì vậy mà họ còn giữ được thế cân bằng méo mó này.
Bó sợi bị kẹt giữa lên và xuống giật liên tục.
Nửa trên nó vẫn muốn bò lên Phòng Rễ Tên để dựng một nút mới.
Nửa dưới bị khe tối hút theo nhịp chậm hơn, sâu hơn.
Các mảnh chữ trong thân nó va vào nhau tới mức tóe ra âm gọi đứt đoạn như mưa hạt cứng.
Blue nghiến răng.
"Đừng nghe âm dưới!"
Patch gần như gầm lại:
"Nghe cái nào cũng chết hết nên đứa nào cứu được thì cứu!"
Ngay dưới thân bó sợi, khe tối nứt rộng thêm một ít.
Không đủ để thứ dưới đó trồi lên hoàn toàn.
Đủ để cả nhóm cảm nhận rõ hơn "nó" không phải khoảng rỗng.
Một luồng khí lạnh nữa phả lên.
Lần này kéo theo vài mẩu giấy mục kẹt đâu đó dưới đáy, bay xoay lên rồi dính lại vào rễ ẩm.
Patch liếc thấy và chửi nhỏ:
"Có vật thật dưới đó.."
Hook đang cắt một nhánh phụ ở mép trũng thì nghe câu đó, mắt hạ xuống theo bản năng.
Qua khe hở mới mở, dưới lớp tối sâu hơn, cậu thấy một mảng kim loại bị rêu xám ăn mòn và- ngay mép đó- một đường khắc tay.
Không phải chữ hệ thống.
Là chữ thật.
Bị che nửa bởi rễ và bóng.
> **đừng mở cả hai cùng lúc**
Câu khắc tay cũ đó lộ ra rõ hơn đúng nhịp bó sợi giật lệch.
Patch thấy theo và thở hắt.
"Ổng để lại thật."
Grey không quay đầu.
"Nói ngắn."
Patch liếm môi, mắt vẫn chạy theo khe dưới.
"Bó sợi là một cửa chặn."
"Cửa dưới là một tai họa khác."
"Nếu mình giết hoặc bật hẳn bó sợi đi, cửa dưới mở."
Daren nói nốt phần còn lại:
"Nhưng nếu cứ giữ bó sợi nguyên, nó vẫn sẽ tiếp tục tìm nút trên này."
Blue hạ giọng, giọng bắt đầu đứt ở cuối câu vì giữ nhịp quá lâu:
"Nghĩa là không được để cái trên thoát.. Và cũng không được để cái dưới mở."
Patch cười khan như người sắp phát điên vì bị bắt sửa một thứ không có thiết kế tử tế:
"Đúng. Chào mừng tới cuộc đời của một người đi sau dấu vá của Edrik."
Bó sợi đột ngột co nửa thân trên lại.
Không còn cố đăng ký quá nhiều **NÚT TẠM** cùng lúc.
Nó chọn một cách khác:
Dồn hết vào một nhánh rất mảnh, rất nhanh, phóng thẳng về phía Daren.
Không phải vì ông là mục tiêu yếu nhất.
Mà vì nếu nó dùng phần mã cũ đang sáng dưới da ông để làm neo, cả điểm giữ thứ ba sẽ biến thành nút sống.
Hook thấy đầu nhánh đó lao đi.
Không kịp gọi to.
Cậu chỉ lao.
Không theo góc đẹp.
Không theo cú đổi thân cũ.
Cậu đạp lệch trên một mấu rễ trơn, gần như ngã, rồi ném cả người sang đường giữa bằng vai trái đau buốt.
Dao tay trái quét ngang.
*Choang. *
Cắt trúng mấu máy ở đầu nhánh.
Nhưng nhánh không lệch hẳn.
Nó vẫn quấn vào cẳng tay Daren một vòng mảnh như sợi chỉ.
Ngay lập tức, những vệt mã cũ dưới da Daren bùng sáng mạnh hơn.
Blue mở to mắt.
"Nó bám được rồi!"
Patch hét:
"Đừng giật tay ra! Nó sẽ kéo luôn điểm giữ!"
Daren đứng cứng như đá.
Mồ hôi lạnh chạy một vệt dọc thái dương ông.
Nhưng giọng vẫn xuống rất thấp:
"Hook."
Cậu nhìn lên.
"Khóa chỗ quấn. Đừng cắt tay tôi."
"Em biết!"
Patch đã quăng một cái nêm nhỏ sang.
Hook chụp lấy giữa không trung, trượt trên đầu gối xuống sát mép trũng rồi ghim thẳng cái nêm vào giữa vòng mảnh đang quấn quanh tay Daren và mấu máy ở đầu nhánh.
*Cốp. *
Nhánh đó bị kẹp hẳn ra một khoảng mỏng.
Không đủ để tuột.
Đủ để không siết sát vào da.
Blue cắt một đường sáng vào khe kẹp đó, làm nhịp quấn chậm lại.
Grey đạp ngang phần thân nhánh phía ngoài, đè nó xuống mép trũng.
Patch nhào tới bồi thêm cờ lê vào đúng chỗ nêm vừa ghim.
*Rắc. *
Mấu máy gãy.
Nhánh quấn quanh tay Daren tắt sáng rồi rơi xuống như dây chết.
Daren vẫn không nhúc nhích khỏi điểm giữ.
Nhưng tay ông run mạnh hơn hẳn.
Một hàng chữ mảnh lóe qua dưới da rồi tắt:
> **phục hồi-**
Ông nghiến răng tới mức cơ hàm nổi cứng.
Blue nhìn thấy.
"Nó không chỉ dùng mã."
"Còn dùng lời cũ."
Daren không phủ nhận.
Chỉ nói ngắn:
"Giữ điểm đi."
Không ai có thời gian hỏi ông vừa nghe gì.
Bởi khe tối dưới bó sợi vừa bật mở thêm một nhịp nữa.
Một tấm kim loại cũ dưới đó bị gió ngầm thổi nghiêng lên, va vào mép rễ nghe *keng* rất thật.
Và cùng với nó, một mẩu gì đó như log giấy chống ẩm kẹt dưới khe được đẩy hẳn lên.
Patch là người gần nhất.
Cậu quăng người tới, chộp lấy mẩu đó trước khi nó rơi trở xuống.
"Có gì!"
"Đọc sau!" Grey quát.
"Không, có thể cần ngay!"
Patch cắn mép tờ vật liệu mỏng cho khỏi bay, liếc thật nhanh.
Nó không phải log hệ thống chuẩn.
Là một mẩu ghi tay chen vào mặt sau của bản in kỹ thuật cũ.
Nét chữ nguệch, gấp, quen kiểu Edrik.
Patch đọc to, vừa đọc vừa giữ thăng bằng trên mép trũng đang rung:
> **nếu trên trượt, đừng chém đứt**
> **phải ghim nghiêng để nó vẫn đè cửa dưới**
> **nếu cửa dưới mở lúc trên còn sống, cả hai sẽ chọn nhau**
Im trong đúng nửa nhịp.
Rồi Blue lạnh cả người.
"Cả hai sẽ chọn nhau.."
Daren hiểu đầu tiên.
"Bó sợi trên tìm nút."
Ông nhìn khe dưới.
"Thứ dưới cần đường."
Patch nuốt khan.
"Nếu thả cả hai cùng tự do.."
Mặt cậu tái đi.
"Cái trên sẽ có thân. Cái dưới sẽ có đầu mối."
Grey gật một cái cứng.
"Vậy không giết cái trên."
Hook siết dao.
"Chỉ ghim nghiêng."
Patch nhìn xuống bó sợi đang giật kẹt giữa lên và xuống.
"Đúng kiểu Edrik thật. Không giải quyết sạch. Chỉ giữ cho tai họa này không ghép với tai họa kia."
Blue thì đang nghe xuống dưới.
Gió ngầm từ khe tối dưới không còn chỉ lạnh.
Nó bắt đầu mang lên những âm rất thấp, như tiếng giấy bị xé thật chậm ở nơi rất xa.
Không giống bó sợi trên.
Không đói.
Không quét tìm nút.
Thứ dưới đó kiên nhẫn hơn nhiều.
Điều đó còn đáng sợ hơn.
Blue nói, giọng mất thêm sắc vì mệt:
"Cái dưới không vội."
"Nhưng nó đang chờ đúng lúc."
Patch nhìn tờ ghi tay của Edrik lần nữa.
"Ổng không để sơ đồ. Chỉ để cách cầm máu."
Grey hỏi:
"Làm thế nào?"
Patch lia mắt khắp mép trũng, theo dấu vết nêm cũ, vết đập, các mối vá tạm mà Edrik từng cắm.
"Ổng từng ghim bó sợi lệch về bên phải."
Cậu chỉ một chuỗi vết móp trên viền đáy.
"Không cho nó lên, nhưng ép nó đè nửa cửa dưới."
Cậu quay sang cả nhóm.
"Nếu tái tạo được góc đó, mình vừa giữ nó làm chèn, vừa tránh nó đăng ký nút trên này."
Hook hỏi ngay:
"Bao lâu?"
Patch đáp thật:
"Không biết."
Rồi nhìn những mối vá đang rung.
"Không lâu như ổng. Nhưng đủ cho mình đi tiếp."
Daren nhìn xuống khe tối.
"Đi tiếp.. Nghĩa là để lại cái trên sống ngay sau lưng."
Grey đáp:
"Còn hơn mở cả hai."
Blue gật rất nhẹ.
"Phải chọn tai họa chưa ghép."
Câu đó lạnh như nước sâu.
Nhưng đúng.
Bó sợi trên lại co người, chuẩn bị dồn một nhịp mạnh nữa.
Patch quát:
"Không chờ nó nữa! Blue, thả điểm trái rồi bẻ chéo khi tao đếm- không, khỏi đếm. Khi tao quát!"
Blue gật, môi trắng bệch.
"Grey, cắt hết vòng máy ở mép phải. Hook, mày dồn nó lệch từ lưng, đừng để thân nó gãy làm đôi. Daren, giữ đúng phần mã cũ của ông lộ ra rồi giấu ngay. Nó sẽ lao vào chỗ đó."
Daren nhíu mày.
"Nghe như mồi."
Patch nhe răng méo xệch.
"Ừ. Mồi có điều khiển."
Grey nói một chữ:
"Làm."
Mọi thứ xảy ra gần như cùng lúc.
Grey cắt ba vòng máy mép phải.
Blue rút điểm trái rồi bẻ chéo sang dưới.
Daren hở đúng một dải mã cũ trên tay rồi dập nửa đi như bật tắt ánh đèn.
Hook lao tới từ lưng bó sợi, không chém đứt mà dùng cả vai, hông, chuôi dao và gót chân đẩy xoắn cả khối thân nó lệch sang góc Patch đang mở.
Bó sợi cắn câu.
Nó dồn cả phần trên về phía dải mã cũ Daren vừa hở.
Nhưng góc thân đã bị Hook đẩy lệch.
Blue bẻ nhịp đáy.
Grey khóa mép phải.
Patch đập cờ lê xuống một nêm lớn nhất còn giữ trong tay.
*rầm. *
Không nổ.
Chỉ là cả đáy trũng xoay đi nửa góc như một khớp khóa già nua vừa bị ép về vị trí cũ.
Bó sợi bị nghiêng hẳn sang phải, nửa thân trên quét ra mép Phòng Rễ Tên nhưng không chạm được ai, nửa thân dưới cắm chéo xuống khe tối, bị chính trọng lượng của mình giữ kẹt trên miệng cửa.
Các mảnh chữ trong nó loạn lên.
> **nút-**
> **khóa-**
> **không-**
Rồi đứng.
Không yên hoàn toàn.
Nhưng kẹt.
Patch ngã ngồi phịch xuống, thở hộc như vừa dùng cả xương sống để vặn một cái van tàu rỉ sét.
"Được rồi.. Được rồi.."
Grey vẫn chưa hạ dao.
"Ổn bao lâu?"
Patch cười méo xệch, mồ hôi chảy dọc mũi.
"Đủ để mình ghét đoạn tiếp theo."
Blue gần như ngồi khuỵu, một tay chống mép đá.
Hook tới gần cô nhưng không chạm ngay.
Cậu nhớ vẫn không được để hai người đứng thành cụm ổn định quá lâu.
Daren rút baton khỏi điểm giữ thứ ba.
Tay ông đỏ và run nặng hơn trước.
Khe tối dưới bó sợi giờ chỉ còn hở một dải hẹp.
Nhưng luồng lạnh vẫn đi qua.
Không mạnh thêm.
Không yếu đi.
Như thứ bên dưới đã chấp nhận: Chưa phải lúc này.
Patch mở bàn tay còn nắm tờ ghi tay của Edrik ra.
Mảnh giấy kỹ thuật cũ dính mồ hôi, bụi và một vệt máu rất nhỏ.
Hook nhìn nó.
Có thêm một dòng nửa bị che ở mép dưới, vừa nãy chưa đọc hết.
Patch lật nó lên, nheo mắt trong ánh sáng xanh yếu của Blue.
Rồi đọc chậm hơn hẳn:
> **nếu buộc phải chọn**
> **giữ thứ trên sống, vì thứ dưới biết chờ**
Không ai nói gì.
Vì đó không phải lời dũng cảm.
Không phải mật mã chiến thắng.
Chỉ là ghi chú của một người đã tới đây, đã thấy cả hai, và đã chọn thứ ít tệ hơn để chặn trước.
Ba điểm giữ ở đáy trũng run lên như sắp bật.
Blue ở mép trái, cánh tay mảnh rung tới tận vai.
Ánh xanh từ đầu ngón cô cắm xuống nền chỉ còn là một lưỡi sáng mỏng, nhưng chính cái mỏng đó đang bẻ cả mặt trũng khỏi đường đứng giữa cũ.
Grey ở mép phải.
Một chân khóa thấp.
Dao găm vào ba vòng máy chồng nhau dưới rễ đáy, giữ chúng lệch ở đúng cái góc xấu vừa đủ để hệ không tự khép lại.
Daren ở điểm thứ ba.
Baton của ông đặt ngang mép trũng như một thanh khóa tạm, còn những vệt mã cũ dưới da tay lại sáng lên từng đợt vì đang bị các tuyến dưới đáy cọ vào.
Patch chạy giữa ba điểm như một mũi kim điên, cờ lê, nêm, móc, bất cứ thứ gì nhét được vào khe là cậu nhét.
Hook thì dọc mép trũng, thở gấp, dao tay trái quét ngắn từng nhịp để cắt mọi nhánh nào của bó sợi "tự chọn nút" cố đăng ký thêm **NÚT TẠM**.
Không ai đứng ở "vai" quen của mình.
Và chính vì vậy mà họ còn giữ được thế cân bằng méo mó này.
Bó sợi bị kẹt giữa lên và xuống giật liên tục.
Nửa trên nó vẫn muốn bò lên Phòng Rễ Tên để dựng một nút mới.
Nửa dưới bị khe tối hút theo nhịp chậm hơn, sâu hơn.
Các mảnh chữ trong thân nó va vào nhau tới mức tóe ra âm gọi đứt đoạn như mưa hạt cứng.
Blue nghiến răng.
"Đừng nghe âm dưới!"
Patch gần như gầm lại:
"Nghe cái nào cũng chết hết nên đứa nào cứu được thì cứu!"
Ngay dưới thân bó sợi, khe tối nứt rộng thêm một ít.
Không đủ để thứ dưới đó trồi lên hoàn toàn.
Đủ để cả nhóm cảm nhận rõ hơn "nó" không phải khoảng rỗng.
Một luồng khí lạnh nữa phả lên.
Lần này kéo theo vài mẩu giấy mục kẹt đâu đó dưới đáy, bay xoay lên rồi dính lại vào rễ ẩm.
Patch liếc thấy và chửi nhỏ:
"Có vật thật dưới đó.."
Hook đang cắt một nhánh phụ ở mép trũng thì nghe câu đó, mắt hạ xuống theo bản năng.
Qua khe hở mới mở, dưới lớp tối sâu hơn, cậu thấy một mảng kim loại bị rêu xám ăn mòn và- ngay mép đó- một đường khắc tay.
Không phải chữ hệ thống.
Là chữ thật.
Bị che nửa bởi rễ và bóng.
> **đừng mở cả hai cùng lúc**
Câu khắc tay cũ đó lộ ra rõ hơn đúng nhịp bó sợi giật lệch.
Patch thấy theo và thở hắt.
"Ổng để lại thật."
Grey không quay đầu.
"Nói ngắn."
Patch liếm môi, mắt vẫn chạy theo khe dưới.
"Bó sợi là một cửa chặn."
"Cửa dưới là một tai họa khác."
"Nếu mình giết hoặc bật hẳn bó sợi đi, cửa dưới mở."
Daren nói nốt phần còn lại:
"Nhưng nếu cứ giữ bó sợi nguyên, nó vẫn sẽ tiếp tục tìm nút trên này."
Blue hạ giọng, giọng bắt đầu đứt ở cuối câu vì giữ nhịp quá lâu:
"Nghĩa là không được để cái trên thoát.. Và cũng không được để cái dưới mở."
Patch cười khan như người sắp phát điên vì bị bắt sửa một thứ không có thiết kế tử tế:
"Đúng. Chào mừng tới cuộc đời của một người đi sau dấu vá của Edrik."
Bó sợi đột ngột co nửa thân trên lại.
Không còn cố đăng ký quá nhiều **NÚT TẠM** cùng lúc.
Nó chọn một cách khác:
Dồn hết vào một nhánh rất mảnh, rất nhanh, phóng thẳng về phía Daren.
Không phải vì ông là mục tiêu yếu nhất.
Mà vì nếu nó dùng phần mã cũ đang sáng dưới da ông để làm neo, cả điểm giữ thứ ba sẽ biến thành nút sống.
Hook thấy đầu nhánh đó lao đi.
Không kịp gọi to.
Cậu chỉ lao.
Không theo góc đẹp.
Không theo cú đổi thân cũ.
Cậu đạp lệch trên một mấu rễ trơn, gần như ngã, rồi ném cả người sang đường giữa bằng vai trái đau buốt.
Dao tay trái quét ngang.
*Choang. *
Cắt trúng mấu máy ở đầu nhánh.
Nhưng nhánh không lệch hẳn.
Nó vẫn quấn vào cẳng tay Daren một vòng mảnh như sợi chỉ.
Ngay lập tức, những vệt mã cũ dưới da Daren bùng sáng mạnh hơn.
Blue mở to mắt.
"Nó bám được rồi!"
Patch hét:
"Đừng giật tay ra! Nó sẽ kéo luôn điểm giữ!"
Daren đứng cứng như đá.
Mồ hôi lạnh chạy một vệt dọc thái dương ông.
Nhưng giọng vẫn xuống rất thấp:
"Hook."
Cậu nhìn lên.
"Khóa chỗ quấn. Đừng cắt tay tôi."
"Em biết!"
Patch đã quăng một cái nêm nhỏ sang.
Hook chụp lấy giữa không trung, trượt trên đầu gối xuống sát mép trũng rồi ghim thẳng cái nêm vào giữa vòng mảnh đang quấn quanh tay Daren và mấu máy ở đầu nhánh.
*Cốp. *
Nhánh đó bị kẹp hẳn ra một khoảng mỏng.
Không đủ để tuột.
Đủ để không siết sát vào da.
Blue cắt một đường sáng vào khe kẹp đó, làm nhịp quấn chậm lại.
Grey đạp ngang phần thân nhánh phía ngoài, đè nó xuống mép trũng.
Patch nhào tới bồi thêm cờ lê vào đúng chỗ nêm vừa ghim.
*Rắc. *
Mấu máy gãy.
Nhánh quấn quanh tay Daren tắt sáng rồi rơi xuống như dây chết.
Daren vẫn không nhúc nhích khỏi điểm giữ.
Nhưng tay ông run mạnh hơn hẳn.
Một hàng chữ mảnh lóe qua dưới da rồi tắt:
> **phục hồi-**
Ông nghiến răng tới mức cơ hàm nổi cứng.
Blue nhìn thấy.
"Nó không chỉ dùng mã."
"Còn dùng lời cũ."
Daren không phủ nhận.
Chỉ nói ngắn:
"Giữ điểm đi."
Không ai có thời gian hỏi ông vừa nghe gì.
Bởi khe tối dưới bó sợi vừa bật mở thêm một nhịp nữa.
Một tấm kim loại cũ dưới đó bị gió ngầm thổi nghiêng lên, va vào mép rễ nghe *keng* rất thật.
Và cùng với nó, một mẩu gì đó như log giấy chống ẩm kẹt dưới khe được đẩy hẳn lên.
Patch là người gần nhất.
Cậu quăng người tới, chộp lấy mẩu đó trước khi nó rơi trở xuống.
"Có gì!"
"Đọc sau!" Grey quát.
"Không, có thể cần ngay!"
Patch cắn mép tờ vật liệu mỏng cho khỏi bay, liếc thật nhanh.
Nó không phải log hệ thống chuẩn.
Là một mẩu ghi tay chen vào mặt sau của bản in kỹ thuật cũ.
Nét chữ nguệch, gấp, quen kiểu Edrik.
Patch đọc to, vừa đọc vừa giữ thăng bằng trên mép trũng đang rung:
> **nếu trên trượt, đừng chém đứt**
> **phải ghim nghiêng để nó vẫn đè cửa dưới**
> **nếu cửa dưới mở lúc trên còn sống, cả hai sẽ chọn nhau**
Im trong đúng nửa nhịp.
Rồi Blue lạnh cả người.
"Cả hai sẽ chọn nhau.."
Daren hiểu đầu tiên.
"Bó sợi trên tìm nút."
Ông nhìn khe dưới.
"Thứ dưới cần đường."
Patch nuốt khan.
"Nếu thả cả hai cùng tự do.."
Mặt cậu tái đi.
"Cái trên sẽ có thân. Cái dưới sẽ có đầu mối."
Grey gật một cái cứng.
"Vậy không giết cái trên."
Hook siết dao.
"Chỉ ghim nghiêng."
Patch nhìn xuống bó sợi đang giật kẹt giữa lên và xuống.
"Đúng kiểu Edrik thật. Không giải quyết sạch. Chỉ giữ cho tai họa này không ghép với tai họa kia."
Blue thì đang nghe xuống dưới.
Gió ngầm từ khe tối dưới không còn chỉ lạnh.
Nó bắt đầu mang lên những âm rất thấp, như tiếng giấy bị xé thật chậm ở nơi rất xa.
Không giống bó sợi trên.
Không đói.
Không quét tìm nút.
Thứ dưới đó kiên nhẫn hơn nhiều.
Điều đó còn đáng sợ hơn.
Blue nói, giọng mất thêm sắc vì mệt:
"Cái dưới không vội."
"Nhưng nó đang chờ đúng lúc."
Patch nhìn tờ ghi tay của Edrik lần nữa.
"Ổng không để sơ đồ. Chỉ để cách cầm máu."
Grey hỏi:
"Làm thế nào?"
Patch lia mắt khắp mép trũng, theo dấu vết nêm cũ, vết đập, các mối vá tạm mà Edrik từng cắm.
"Ổng từng ghim bó sợi lệch về bên phải."
Cậu chỉ một chuỗi vết móp trên viền đáy.
"Không cho nó lên, nhưng ép nó đè nửa cửa dưới."
Cậu quay sang cả nhóm.
"Nếu tái tạo được góc đó, mình vừa giữ nó làm chèn, vừa tránh nó đăng ký nút trên này."
Hook hỏi ngay:
"Bao lâu?"
Patch đáp thật:
"Không biết."
Rồi nhìn những mối vá đang rung.
"Không lâu như ổng. Nhưng đủ cho mình đi tiếp."
Daren nhìn xuống khe tối.
"Đi tiếp.. Nghĩa là để lại cái trên sống ngay sau lưng."
Grey đáp:
"Còn hơn mở cả hai."
Blue gật rất nhẹ.
"Phải chọn tai họa chưa ghép."
Câu đó lạnh như nước sâu.
Nhưng đúng.
Bó sợi trên lại co người, chuẩn bị dồn một nhịp mạnh nữa.
Patch quát:
"Không chờ nó nữa! Blue, thả điểm trái rồi bẻ chéo khi tao đếm- không, khỏi đếm. Khi tao quát!"
Blue gật, môi trắng bệch.
"Grey, cắt hết vòng máy ở mép phải. Hook, mày dồn nó lệch từ lưng, đừng để thân nó gãy làm đôi. Daren, giữ đúng phần mã cũ của ông lộ ra rồi giấu ngay. Nó sẽ lao vào chỗ đó."
Daren nhíu mày.
"Nghe như mồi."
Patch nhe răng méo xệch.
"Ừ. Mồi có điều khiển."
Grey nói một chữ:
"Làm."
Mọi thứ xảy ra gần như cùng lúc.
Grey cắt ba vòng máy mép phải.
Blue rút điểm trái rồi bẻ chéo sang dưới.
Daren hở đúng một dải mã cũ trên tay rồi dập nửa đi như bật tắt ánh đèn.
Hook lao tới từ lưng bó sợi, không chém đứt mà dùng cả vai, hông, chuôi dao và gót chân đẩy xoắn cả khối thân nó lệch sang góc Patch đang mở.
Bó sợi cắn câu.
Nó dồn cả phần trên về phía dải mã cũ Daren vừa hở.
Nhưng góc thân đã bị Hook đẩy lệch.
Blue bẻ nhịp đáy.
Grey khóa mép phải.
Patch đập cờ lê xuống một nêm lớn nhất còn giữ trong tay.
*rầm. *
Không nổ.
Chỉ là cả đáy trũng xoay đi nửa góc như một khớp khóa già nua vừa bị ép về vị trí cũ.
Bó sợi bị nghiêng hẳn sang phải, nửa thân trên quét ra mép Phòng Rễ Tên nhưng không chạm được ai, nửa thân dưới cắm chéo xuống khe tối, bị chính trọng lượng của mình giữ kẹt trên miệng cửa.
Các mảnh chữ trong nó loạn lên.
> **nút-**
> **khóa-**
> **không-**
Rồi đứng.
Không yên hoàn toàn.
Nhưng kẹt.
Patch ngã ngồi phịch xuống, thở hộc như vừa dùng cả xương sống để vặn một cái van tàu rỉ sét.
"Được rồi.. Được rồi.."
Grey vẫn chưa hạ dao.
"Ổn bao lâu?"
Patch cười méo xệch, mồ hôi chảy dọc mũi.
"Đủ để mình ghét đoạn tiếp theo."
Blue gần như ngồi khuỵu, một tay chống mép đá.
Hook tới gần cô nhưng không chạm ngay.
Cậu nhớ vẫn không được để hai người đứng thành cụm ổn định quá lâu.
Daren rút baton khỏi điểm giữ thứ ba.
Tay ông đỏ và run nặng hơn trước.
Khe tối dưới bó sợi giờ chỉ còn hở một dải hẹp.
Nhưng luồng lạnh vẫn đi qua.
Không mạnh thêm.
Không yếu đi.
Như thứ bên dưới đã chấp nhận: Chưa phải lúc này.
Patch mở bàn tay còn nắm tờ ghi tay của Edrik ra.
Mảnh giấy kỹ thuật cũ dính mồ hôi, bụi và một vệt máu rất nhỏ.
Hook nhìn nó.
Có thêm một dòng nửa bị che ở mép dưới, vừa nãy chưa đọc hết.
Patch lật nó lên, nheo mắt trong ánh sáng xanh yếu của Blue.
Rồi đọc chậm hơn hẳn:
> **nếu buộc phải chọn**
> **giữ thứ trên sống, vì thứ dưới biết chờ**
Không ai nói gì.
Vì đó không phải lời dũng cảm.
Không phải mật mã chiến thắng.
Chỉ là ghi chú của một người đã tới đây, đã thấy cả hai, và đã chọn thứ ít tệ hơn để chặn trước.
