- Xu
- 752,572,826
1959
2
Bài ca ngất ngưỡng là bài thơ được Nguyễn Công Trứ sáng tác khi vừa trả lại phong ấn để về quê nghỉ hưu sau năm 1848. Bài thơ như một bảng tổng kết cuộc đời của tác giả với những sự "ngất ngưởng" của mình: Trí tuệ, tài năng, cả cốt cách, cá tính và triết lí. Khúc ca trác tuyệt viết bằng thể Hát nói này là tài hoa và khí phách của "Ông Hi Văn"
Cảm hứng chủ đạo của bài thơ được gợi lên bởi từ "ngất ngưởng". Từ này mang ý nghĩa gợi tư thế không chắc chắn, dễ bị ngã đổ, chao nghiêng. Trong bài thơ, "ngất ngưởng" được Nguyễn Công Trứ diễn tả mang hàm ý nói về tư thế, thái độ sống phóng khoáng, tự do và có phần ngang tàng của ông. Qua cảm hứng ấy, có thể thấy phần nào thấy được việc Nguyễn Công Trứ tự nhận thức như thế nào về bản lĩnh, khí khái của mình. Đó cũng nét tính cách mà ông bộc lộ trong suốt quá trình làm quan và kể cả khi đã cáo lui về hưu.
Vũ trụ nội mạc phi phận sự
Ông Hi Văn tài bộ đã vào lồng
Khi Thủ khoa, khi Tham tán, khi Tổng đốc Đông
Gồm thao lược đã nên tay ngất ngưởng
Lúc bình Tây, cờ đại tướng
Có khi về Phủ doãn Thừa Thiên
Đô môn giải tổ chi niên
Đạc ngựa bò vàng đeo ngất ngưởng
Kìa núi nọ phau phau mây trắng
Tay kiếm cung mà nên dạng từ bi
Gót tiên theo đủng đỉnh một đôi dì
Bụt cũng nực cười ông ngất ngưởng
Được mất dương dương người tái thượng
Khen chê phơi phới ngọn đông phong
Khi ca, khi tửu, khi cắc, khi tùng
Không Phật, không tiên, không vướng tục
Chẳng Trái, Nhạc cũng vào phường Hàn, Phú
Nghĩa vua tôi cho vẹn đạo sơ chung
Trong triều ai ngất ngưởng như ông!
Có những người càng cố hòa vào đám đông càng dễ được chấp nhận, nhưng Nguyễn Công Trứ dường như chọn cách ngược lại: Sống giữa những khuôn phép mà vẫn giữ nguyên cá tính của mình. Bài ca ngất ngưởng vì thế mang đến hình ảnh một con người tài năng, tự tin, ngang tàng, có phần khác đời nhưng tuyệt nhiên không phải kiểu ngông nghênh vô trách nhiệm.
Điều thú vị là Nguyễn Công Trứ chẳng hề khiêm nhường khi nói về chính mình. Ông biết mình có tài và cũng không ngại nhắc đến những gì mình từng làm được. Từ khoa bảng đến quan trường, từ việc cầm quân đến đảm nhiệm những trọng trách khác nhau, cuộc đời ấy đủ để ông có quyền tự hào. Nhưng phía sau sự tự tin ấy không đơn thuần là khoe công trạng. Đó còn là ý thức rất rõ về giá trị của bản thân: Đã có tài thì phải đem tài ấy ra giúp đời.
Đến khi rời quan trường, con người ấy càng trở nên phóng khoáng. Cưỡi bò vàng, lên chùa mà có những cô gái trẻ đi theo, để đến mức "Bụt cũng nực cười" – Nguyễn Công Trứ dường như cố tình làm những điều trái với cách ứng xử thông thường. Nhưng cái "ngất ngưởng" ấy không phải sự nổi loạn vô nghĩa. Ông đã đi qua đủ thăng trầm để hiểu rằng lời khen tiếng chê của thiên hạ rồi cũng chỉ như gió thoảng. Điều quan trọng là mình sống thế nào với chính mình.
Có lẽ đáng quý nhất là giữa một con người tưởng như chẳng chịu bất cứ sự ràng buộc nào, Nguyễn Công Trứ vẫn giữ một giới hạn rất rõ. Ông có thể coi nhẹ được mất, chẳng bận tâm khen chê, sống theo sở thích, nhưng với trách nhiệm đối với đất nước và đạo vua tôi thì vẫn trước sau trọn vẹn. Bởi vậy, "ngất ngưởng" ở đây không phải quay lưng với mọi chuẩn mực, mà là dám vượt qua những định kiến vụn vặt trong khi vẫn giữ những nguyên tắc lớn của đời mình.
Câu cuối vang lên đầy kiêu hãnh: Giữa chốn quan trường, còn ai có thể sống được như ông? Một câu hỏi nhưng cũng là lời tự khẳng định. Nguyễn Công Trứ biết mình khác người và ông tự hào về sự khác biệt ấy. Chính bản lĩnh sống thật với mình đã khiến hình tượng Nguyễn Công Trứ trong bài thơ vừa ngang tàng, thú vị, vừa khiến người đọc phải nể phục.
Cảm hứng chủ đạo của bài thơ được gợi lên bởi từ "ngất ngưởng". Từ này mang ý nghĩa gợi tư thế không chắc chắn, dễ bị ngã đổ, chao nghiêng. Trong bài thơ, "ngất ngưởng" được Nguyễn Công Trứ diễn tả mang hàm ý nói về tư thế, thái độ sống phóng khoáng, tự do và có phần ngang tàng của ông. Qua cảm hứng ấy, có thể thấy phần nào thấy được việc Nguyễn Công Trứ tự nhận thức như thế nào về bản lĩnh, khí khái của mình. Đó cũng nét tính cách mà ông bộc lộ trong suốt quá trình làm quan và kể cả khi đã cáo lui về hưu.
Bài ca ngất ngưởng
Vũ trụ nội mạc phi phận sự
Ông Hi Văn tài bộ đã vào lồng
Khi Thủ khoa, khi Tham tán, khi Tổng đốc Đông
Gồm thao lược đã nên tay ngất ngưởng
Lúc bình Tây, cờ đại tướng
Có khi về Phủ doãn Thừa Thiên
Đô môn giải tổ chi niên
Đạc ngựa bò vàng đeo ngất ngưởng
Kìa núi nọ phau phau mây trắng
Tay kiếm cung mà nên dạng từ bi
Gót tiên theo đủng đỉnh một đôi dì
Bụt cũng nực cười ông ngất ngưởng
Được mất dương dương người tái thượng
Khen chê phơi phới ngọn đông phong
Khi ca, khi tửu, khi cắc, khi tùng
Không Phật, không tiên, không vướng tục
Chẳng Trái, Nhạc cũng vào phường Hàn, Phú
Nghĩa vua tôi cho vẹn đạo sơ chung
Trong triều ai ngất ngưởng như ông!
Cảm nhận Bài ca ngất ngưởng
Có những người càng cố hòa vào đám đông càng dễ được chấp nhận, nhưng Nguyễn Công Trứ dường như chọn cách ngược lại: Sống giữa những khuôn phép mà vẫn giữ nguyên cá tính của mình. Bài ca ngất ngưởng vì thế mang đến hình ảnh một con người tài năng, tự tin, ngang tàng, có phần khác đời nhưng tuyệt nhiên không phải kiểu ngông nghênh vô trách nhiệm.
Điều thú vị là Nguyễn Công Trứ chẳng hề khiêm nhường khi nói về chính mình. Ông biết mình có tài và cũng không ngại nhắc đến những gì mình từng làm được. Từ khoa bảng đến quan trường, từ việc cầm quân đến đảm nhiệm những trọng trách khác nhau, cuộc đời ấy đủ để ông có quyền tự hào. Nhưng phía sau sự tự tin ấy không đơn thuần là khoe công trạng. Đó còn là ý thức rất rõ về giá trị của bản thân: Đã có tài thì phải đem tài ấy ra giúp đời.
Đến khi rời quan trường, con người ấy càng trở nên phóng khoáng. Cưỡi bò vàng, lên chùa mà có những cô gái trẻ đi theo, để đến mức "Bụt cũng nực cười" – Nguyễn Công Trứ dường như cố tình làm những điều trái với cách ứng xử thông thường. Nhưng cái "ngất ngưởng" ấy không phải sự nổi loạn vô nghĩa. Ông đã đi qua đủ thăng trầm để hiểu rằng lời khen tiếng chê của thiên hạ rồi cũng chỉ như gió thoảng. Điều quan trọng là mình sống thế nào với chính mình.
Có lẽ đáng quý nhất là giữa một con người tưởng như chẳng chịu bất cứ sự ràng buộc nào, Nguyễn Công Trứ vẫn giữ một giới hạn rất rõ. Ông có thể coi nhẹ được mất, chẳng bận tâm khen chê, sống theo sở thích, nhưng với trách nhiệm đối với đất nước và đạo vua tôi thì vẫn trước sau trọn vẹn. Bởi vậy, "ngất ngưởng" ở đây không phải quay lưng với mọi chuẩn mực, mà là dám vượt qua những định kiến vụn vặt trong khi vẫn giữ những nguyên tắc lớn của đời mình.
Câu cuối vang lên đầy kiêu hãnh: Giữa chốn quan trường, còn ai có thể sống được như ông? Một câu hỏi nhưng cũng là lời tự khẳng định. Nguyễn Công Trứ biết mình khác người và ông tự hào về sự khác biệt ấy. Chính bản lĩnh sống thật với mình đã khiến hình tượng Nguyễn Công Trứ trong bài thơ vừa ngang tàng, thú vị, vừa khiến người đọc phải nể phục.
Last edited by a moderator:
