7,289 ❤︎ Bài viết: 3615 Tìm chủ đề
83 0
BA MƯƠI NĂM SỐNG GIỮA PHỒN HOA

Tác giả: Hoa Nguyệt Phụng

Thể loại: Tản văn


55040581784_c594de9f0c_o.jpg




- Ông nội ơi, nhà mình đang ở thành phố rất vui, sao hè năm nay lại về quê vậy hả ông? Quê có vẻ yên tĩnh quá ông nhỉ?

Câu hỏi của đứa cháu nhỏ vang lên giữa buổi chiều muộn mùa hạ, khi chiếc ô tô vừa dừng trước cổng một làng quê nhỏ. Tôi đỡ thằng nhỏ xuống xe nhưng không trả lời ngay. Lần đầu tiên sau ba mươi năm, tôi không còn vội vàng phải đưa ra một đáp án tức thì. Không phải vì không biết trả lời thế nào, mà vì bỗng dưng nhận ra, có những câu hỏi không cần phải có người trả lời, người hỏi sẽ có được đáp án chỉ khi tự mình trải nghiệm.

Tôi chậm rãi đưa mắt nhìn về phía hoàng hôn đang rơi xuống cuối con đường làng. Những tia nắng cuối ngày trải dài trên ruộng lúa, mềm và nhạt, không hề chói chang như ánh đèn thành phố suốt đêm, nhưng lại khiến người ta thấy lòng mình có phần dịu lại. Đứa nhỏ thấy tôi nhìn, cũng đưa mắt nhìn theo. Nó không biết rằng, trong khoảnh khắc ấy, tôi đã trở về những năm tháng bản thân sống giữa phồn hoa đô thị mà khi ấy lại không hề hay biết bản thân đã để lạc mất những gì.

Ngày tay tôi xách chiếc vali cũ rời quê lên thành phố, trong lòng ôm bao mộng tưởng. Trong mắt tôi khi ấy, thành phố là một bức tranh rực rỡ với đèn điện sáng thâu đêm, người người đi lại như mắc cửi trên những con đường bóng bẩy, đó là những con đường dài hun hút dẫn đến tương lai. Tôi tin rằng chỉ cần bước vào đó, cuộc đời tôi sẽ mở ra trang sách mới, nơi mỗi dòng chữ sẽ đều là hy vọng.

Thành phố quả thật đã không phụ kỳ vọng của tôi. Nơi đây tôi có công việc, có cơ hội và có những bậc thang để leo lên. Và... Ba mươi năm ở thành phố, tôi bắt đầu sống bằng thói quen vội vàng. Vội đi, vội về, vội cười, vội gật đầu, vội trả lời và cuối cùng tôi cũng vội vã có một tình yêu để rồi có một gia đình. Thành phố dạy tôi cách bước vội để không bị bỏ lại phía sau, nhưng không dạy tôi cách dừng lại một chút để cân nhắc về quyết định của mình.

Những con đường tại thành phố lúc nào cũng đông đúc, đông người, đông xe, cũng đông cả âm thanh. Tôi đứng giữa dòng người thành phố, hòa vào một cách trơn tru đến mức không ai nhận ra tôi có gì khác biệt. Ai cũng bận, ai cũng có việc phải làm và có nơi phải đến. Tôi cũng vậy. Tôi có những cuộc hẹn nối tiếp nhau, những bữa tiệc đầy tiếng cười, những cái bắt tay xã giao chặt chẽ mà hờ hững...

Để rồi sau khi một ngày đầy mệt mỏi kết thúc, tôi trở về ngôi nhà của chính mình. Ánh đèn đường trước cửa vẫn sáng, nhưng sau cánh cửa lại không một tiếng động cũng không một bóng người. Có lẽ vợ tôi cũng đã vội đưa con đến một câu lạc bộ nào đó để vui chơi. Và tôi, bỗng thấy trong lòng trống trải đến lạ. Không phải vì đang ở trong nhà một mình, mà vì không còn biết nên kể cho ai nghe một ngày của mình đã trải qua. Tôi bật tivi để căn phòng không còn quá yên tĩnh. Âm thanh lấp đầy không gian, nhưng không lấp đầy được khoảng trống trong lòng. Rồi khi tắt đi, chính tôi cũng không nhớ nổi mình vừa xem những gì...

Ở thành phố, tôi rất quen với việc đối mặt với những nụ cười. Nụ cười xuất hiện ở khắp nơi, trong thang máy, trong phòng họp, trong những buổi gặp gỡ tưởng chừng bất ngờ mà hoàn toàn là trong kế hoạch. Tôi cũng biết cười theo một cách thành thạo. Những nụ cười ấy đã theo tôi suốt những năm tháng cố gắng vươn lên ở thành phố, đến mức đôi khi tôi không còn phân biệt được đâu là nụ cười thật, đâu chỉ là một phép xã giao. Sau những nụ cười ấy là những điều không muốn nói ra, là những toan tính không có tên và là những khoảng cách tầng lớp trong xã hội được giấu rất kỹ dưới vẻ ngoài cởi mở.

Ba mươi năm ở thành phố, tôi không một mình, cũng không cô đơn lạc lõng theo cách người ta từng nghĩ. Xung quanh tôi gần như lúc nào cũng có người, thậm chí là đông đúc và nhộn nhịp. Nhưng càng như vậy, tôi càng phải một mình gắng gượng, gắng gượng để không bị sự đông đúc ấy vùi lấp và che phủ.

Có những đêm thành phố, tôi đứng giữa ban công khu chung cư, nhìn xuống những dải đèn và dòng xe sáng rực bên dưới, tôi chợt thấy mình giống như một ô cửa sổ đang sáng đèn giữa hàng trăm ô cửa sổ khác. Rất sáng đó, nhưng sẽ không có ai nhìn vào riêng tôi, không ai cần biết phía bên trong ô cửa sổ ấy còn có những góc khuất gì...

Những ký ức trong suốt ba mươi năm ở thành phố không khiến tôi phải buồn hay luyến tiếc điều gì. Chúng chỉ lặng lẽ tồn tại, như một lớp bụi mỏng phủ lên một quãng thời gian dài đằng đẵng. Trong dòng ký ức ấy, tôi vẫn sống, vẫn làm việc, vẫn tiếp tục một cuộc sống bận rộn. Chỉ là, có đôi lần, giữa sự tấp nập, tôi bỗng nhiên muốn mình bước chậm lại một chút, lùi lại một bước chân để thử tách biệt bản thân ra khỏi cuộc sống phồn hoa, náo nhiệt này trong một khoảnh khắc rất ngắn mà thôi...

Bây giờ, khi bản thân đã ngồi ở đây, trước hiên nhà cũ, bên tai nghe thổi qua từng làn gió lùa qua lũy tre, tôi mới nhận ra, có lẽ mình đã mang theo sự diêu tịch giữa chốn phồn hoa trong suốt ba mươi năm cuộc đời. Không phải vì thành phố thiếu sự ấm áp, chỉ là giữa phồn hoa nhộn nhịp, người ta thường dễ quên mất việc tìm nơi chia sẻ và lắng nghe tiếng lòng của chính mình.

Hiện tại, đứa cháu nhỏ đang đứng bên cạnh tôi nhưng đôi mắt long lanh đã mải dõi theo những gì nó chưa từng được thấy nơi thành phố. Cái vẻ yên tĩnh nó vừa chê giờ là một cái gì đó mới mẻ trong mắt nó, cũng là những điều mà tôi mong muốn tìm lại suốt nhiều năm.

Miền quê đã chìm vào bóng đêm. Đêm ở quê không ồn ào, nó vắng đi vẻ nhộn nhịp của cuộc sống về đêm nơi thành thị. Ánh trăng lên cao, rải xuống sân một màu bạc dịu. Không có tiếng còi xe inh ỏi, cũng không có những ánh đèn nhấp nháy. Chỉ có tiếng côn trùng gọi nhau trong bụi cỏ, âm thầm và nhẫn nại.

Những đốm sáng nhỏ cũng đã bắt đầu xuất hiện, chập chờn bay lên từ góc vườn. Đom đóm phát ra thứ ánh sáng mong manh lập lòe mà suốt ba mươi năm ở thành phố, tôi chỉ còn được gặp trong giấc mơ. Đứa cháu reo lên khe khẽ, cất bước nhẹ theo từng đốm sáng như sợ làm chúng tan biến. Nó hòa mình vào cuộc vui với những người bạn nhỏ, quên đi cả câu hỏi lúc đầu.

Tôi nhìn nó, khẽ mỉm cười. Đời người vốn có những nơi không cần lý do mà vẫn muốn trở về. Bởi đó là quê hương, nơi dù vắng đi sự phồn hoa nhưng cũng không mang theo diêu tịch nơi thành phố trở về.

Những chiếc đèn đom đóm vẫn bay, lúc sáng lúc tối, lúc gần lúc xa, như những ý nghĩ lóe lên chưa kịp rõ ràng rồi vội ẩn mất. Tôi chỉ ngồi đó, để quá khứ và hiện tại chạm nhẹ rồi tự nảy lên trong lồng ngực. Xa xa, tiếng đứa cháu nhỏ cười khanh khách vang lên:

- Ông nội ơi, hè năm sau con sẽ đưa cả em bé về quê chơi nữa. Ở quê thật đẹp, ông ơi...

Hoa Nguyệt Phụng
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back