Đóng viện phí xong, Thành Hạo trở lại chổ anh. Thành Hạo đưa điện thoại qua: "Anh, mẹ muốn nói chuyện với anh."
"Alo mẹ."
"Hạo nói hai đứa con đang ở bệnh viện, người đó có sao không con?"
"Dạ không sao. Một lát nữa con sẽ về liền. Mẹ yên tâm."
"Ừa. Mẹ chuẩn bị mọi thứ sẵn rồi chỉ chờ con về thôi."
"Dạ." anh cúp máy, trả lại điện thoại cho Thành Hạo.
Nhìn qua khung cửa sổ vào phòng bệnh lần nữa, anh thấy cô động đậy liền đi vào xem.
Cô đã tỉnh, nhìn xung quanh một cái cô liền biết đây là bệnh viện. Cơ thể vẫn còn mệt nhưng không đáng kể, cô nghiêng người định ngồi dậy liền thấy hai chàng trai đi đến chổ mình.
Thành Hạo hơi áy náy lên tiếng: "Em có sao không? Có cảm thấy chổ nào khó chịu không?"
Cô nhíu mày như cố nhớ xem chuyện gì xảy ra nhưng mãi cũng không nhớ nổi, liền hỏi: "Anh là.."
Lời của cô chưa nói hết thì Thành Hạo đã tranh lời nói: "À, anh là người lúc nãy đã lái xe tông trúng em đó. Anh xin lỗi nha. Nhưng tại em qua đường gấp quá nên anh xử lý tay lái không kịp."
À, cô nhớ ra rồi. Lúc đó cô muốn qua bên đường ngồi dưới bóng cây một chút, vừa qua đường thì đầu óc quá choáng. Cùng lúc đó chiếc xe vừa tới, tiếng còi inh ỏi làm đầu óc cô quay cuồng mà ngã xuống.
"Anh không cần xin lỗi đâu, anh không có tông trúng em. Là em tự ngã."
"Thật sao?".
Cô gật đầu một cái
Nghe cô nói, anh như nhẹ cả người rồi nhìn qua Hàn Trung. Từ lúc bước vào đến giờ anh luôn im lặng không nói câu nào, cuối cùng anh cũng lên tiếng: "Y tá nói em tỉnh dậy thì có thể về."
Nghe anh nói cô ngước mặt sang nhìn anh. Giọng nói này, hình như cô đã nghe được trước lúc ngất đi. Là anh sao?
Cô cứ nhìn anh mãi đến khi Thành Hạo lên tiếng: "Nhà em ở đâu? Để anh đưa em về."
Lúc này cô mới dời tầm mắt trả lời câu hỏi kia: "Không cần đâu. Em tự về được."
Giọng nói kia lần nữa lên tiếng: "Em muốn bị ngất xĩu lần nữa hả?"
Cô nhìn sang anh lần nữa, gương mặt kia không một chút biểu cảm cũng không có lại có phần hơi lạnh lẽo. Khí thế
của anh làm cô hơi sợ. Cô mím môi không dám lên tiếng mà chỉ thầm phán xét trong bụng: "Người gì đâu mà thô lỗ muốn chết."
Cuối cùng cô cũng lên xe để họ đưa về.
Từ bệnh viện về nhà cô cũng không xa lắm, ngồi xe khoảng 15 phút là tới. Chiếc xe cô đang ngồi là Mercedes S650 sang trọng. Lúc trước gia đình cô cũng có một chiếc nhưng là loại Mercedes E250. Xét về giá cả hay sự sang trọng đều thua xa so với chiếc xe này.
Gần đến nơi Thành Hạo liền hỏi: "Nhà em là căn nào vậy?"
"Là dãy phòng trọ ở cuối đường."
Nghe câu này cái người nhắm mắt tựa lưng vờ ngủ từ đầu đến giờ bỗng mở mắt, vì có một suy nghĩ thoáng qua trong đầu anh. Ở trọ sao?
Đến nơi, cô lịch sự nói cám ơn rồi xuống xe. Lúc này Thành Hạo cũng xuống xe kêu cô chờ một lát rồi ra mở cốp xe phía sau lấy đồ. Đó là một thùng sữa tươi, bánh và nước yến.
"Đây là anh mua tặng em, em nhận nhé, đừng ngại."
Cô nhìn anh rồi lại nhìn đống đồ trên tay anh cô nói: "Không cần phải.."
Lời chưa kịp nói hết thì Thành Hạo lại nói tiếp: "Để anh mang vào cho em nhé. Cũng khá nặng đó."
Cô cũng không lên tiếng nữa chỉ nhìn vào người đàng ông trong xe một cái rồi đi vào. Thành Hạo hiểu ý liền đi theo.
Đến cửa phòng cô, anh đặt đồ xuống nói: "Giữ sức khoẻ nha cô bé." rồi nhanh chóng ra về.
Trở lại trong xe anh nói "Nhiệm vụ đã xong."
Hàn Trung liếc anh một cái: "Là việc nên làm, không phải nhiệm vụ."
"Ồ. Em nhìn không ra nha. Dáng vẻ này của anh là mới ra tù sao? Rất tốt bụng cơ mà."
Thấy anh lại liếc mình một cái nữa, mà ánh mắt đó như muốn giết anh đến nơi vậy. Liền biết mình đùa quá trớn nên liên tục nói xin lỗi anh.
Anh thu lại ánh mắt trả lời một cách tự nhiên: "Ở tù là do dùng thuốc cấm, không phải phóng hỏa giết người."
Thành Hạo nghe xong cũng không dám đùa nữa. Lái xe đưa anh về nhà.
Thành Hạo nói anh tốt bụng chính là vì đống đồ vừa nãy, là anh đã kêu Thành Hạo lúc đi lấy xe qua đón rồi mua về. Thành Hạo nghĩ người cũng không đụng trúng, dù sao cũng đưa đến bệnh viện và thanh toán viện phí dùm là đã tốt lắm rồi, nhưng anh lại kêu mua thêm ít đồ cho cô. Điều này khiến Thành Hạo khó hiểu. Anh chỉ nói: "Giúp người thì giúp cho trót."
Hôm nay là ngày anh được ra khỏi trại cai nghiện. Trước khi được về thì phải tham gia lễ ra trại và làm một số giấy tờ nên đến trưa mới xong. Thành Hạo đến đón anh nhưng vừa từ trại giam ra về được một đoạn thì lại gặp phải chuyện này. Lúc cả hai về được đến nhà thì cũng đã gần chiều.
Vừa vào cổng lớn anh đã thấy mẹ anh đứng đợi sẵn. Thấy anh bước xuống xe bà chạy lại mừng rỡ ôm lấy anh
"Cuối cùng cũng được về rồi. Quá tốt rồi."
"Con chào mẹ." Anh nói một cách nhỏ nhẹ.
Bà buông anh ra đưa hai tay lên sờ mặt anh, rồi nhìn anh một lượt từ trên xuống dưới.
"Ở trong đó cực khổ lắm phải không?"
Anh nhìn bà, phát hiện bà đã khóc, ở khoé mắt còn đọng lại một vệt nước. Anh nói: "Không cực. Mọi người đều giống nhau."
Bà kéo anh đi vào nhà, ở phía trước cửa nhà có một chậu thang lớn. Bà nhìn anh nói: "Con bước qua chậu thang này đi bước 7 lần. Mau lên con."
Anh cũng không nói gì, vẻ mặt hiện lên sự bất đắc dĩ rồi làm theo lời bà.
Vừa vào đến phòng khách, anh chưa kịp làm gì hết bà lại hối anh lên phòng để tắm lá bưởi. Thấy anh cứ đứng mãi một chổ chưa chịu đi, bà lại tới trực tiếp lôi anh lên phòng.
Anh thầm nghĩ: "Mấy chuyện vớ vẫn này chắc là do nhóm bạn của mẹ bày ra đây mà."
Nhưng anh vẫn làm theo không phản đối, miễn sao khiến bà vui là được.
Thành Hạo đứng bên cạnh nhịn cười muốn đau cả bụng. Thầm nghĩ: "Đúng là con trai ngoan của mẹ mà."