Bạn được Vua Biển mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
  • Cố nhân biệt tích từ năm ấy,

    Để lại trong tim vết nhớ thương.

    Một mảnh tình xưa theo lá rụng,

    Nửa đời tâm sự gửi tà dương.

    Bến cũ đò ngang không kẻ đợi,

    Sông dài sóng bạc lạnh đêm sương.

    Ngoảnh mặt nhìn về nơi viễn xứ,

    Chỉ còn trăng nước với tha hương.

    Trăm năm như giấc mơ tàn mộng,


    Riêng mang nỗi nhớ suốt canh trường.

    Ngồi buồn lôi ra vài câu nói cũ, ngước lên trời nhìn mây gió thành thơ.
    Sống trên đời, điều khổ nhất không hẳn là những khó khăn chồng chất, không phải những lần vấp ngã liên tiếp, cũng chẳng phải những mất mát hay tổn thương mà ta phải gánh chịu. Bởi khó khăn rồi sẽ qua, thất bại có thể trở thành bài học, còn những vết thương theo thời gian cũng sẽ dần lành lại. Thế nhưng, có một thứ khiến con người mãi chìm trong bế tắc mà không hề hay biết:

    Đó là căn bệnh ảo tưởng.

    Ảo tưởng về năng lực của bản thân, ảo tưởng về vị trí của mình trong mắt người khác, ảo tưởng rằng mình luôn đúng và thế giới phải vận hành theo suy nghĩ của mình. Người đối diện với nghịch cảnh vẫn còn cơ hội để trưởng thành. Nhưng người sống trong ảo tưởng lại tự nhốt mình trong chiếc lồng do chính họ dựng nên, không nhìn thấy sự thật, không chấp nhận thực tế và cũng chẳng thể tiến xa hơn.


    Vì vậy, trên đời này, đáng sợ nhất không phải là thất bại, mà là sống mãi trong những ảo tưởng về chính mình.

    Ko mắc bệnh ảo tưởng mà mấy thk bạn gửi cho suốt ngày.
    Em đi để lại mùa thương nhớ

    Anh chờ nhưng chẳng kịp quay về

    Năm năm lặng lẽ thành xa lạ


    Một đời chẳng giữ nổi lời thề

    Anh vì quá lí trí, vì niềm tin mù quáng mà mất em. Em chờ anh năm năm nhưng anh không biết, đến lúc nhận ra đã quá muốn rồi.

    Giá như anh giữ em lại dù chỉ một lần.
    Đời bất công quá đi!

    Năm trước đi chơi rước ốm về nhà, năm nay đi về phải tạm biệt cái điện thoại.
    Independent - Freedom - But Unhappiness.

    Bản thân ta cũng giống câu nói này ư?
    "Nguyệt. Anh thích em."

    [..]

    "Anh biết không?"

    "Hửm?"

    "Đây là màn tỏ tình cứng nhắc nhất em từng thấy."

    "..."


    "Nhưng mà." Cô hít một hơi. Rồi nhìn anh. "May cho anh. Vì em cũng thích anh.". => (Biến tấu một đoạn chương 9 - Em đi, bao giờ em về? )

    A Kiên ơi chỉ e với, e cx muốn tt một phát ăn ngay như a. (Dù hơi quê n còn hơn là bị từ chối)
    55329710238_f22241d1d1_o.png

    Không trách đâu chỉ than cho nghe đến mức nhập viện thôi.
    Này, tôi của tuổi hai lăm. Nếu cậu đang đọc được lá thư này, nghĩa là chúng ta đã sống thêm tám năm nữa rồi. Nghe ngầu ghê. Lúc viết thư này tớ mới mười bảy tuổi thôi. Còn đang ngồi trong lớp Toán và giả vờ ghi bài. Hy vọng cô giáo không phát hiện. Tớ không biết hiện tại cậu thế nào. Có cao hơn không? Có đẹp trai hơn không? Có giàu chưa? Có người yêu chưa? Hay vẫn ế như bây giờ? Nếu vẫn ế thì buồn thật đấy.

    Khiến cậu thất vọng rồi! Sau 8 năm tớ không những ế mà còn ôm mối tình đơn phương.
    • Thích
    Reactions: Trình Mỹ Ân
    Vua Biển
    Vua Biển
    Có cao hơn không? - Có

    Có đẹp trai hơn không? - Vẫn vậy

    Có giàu chưa? - Nghèo hơn cả lúc đấy


    Có người yêu chưa? Hay vẫn ế như bây giờ? - Chưa, vừa ế vừa đơn phương

    Lúc viết không nghĩ gì đâu, đến 8 năm sau ngồi tự trả lời lại mới thấy đời thật bất công
    55324186244_82dd7f4227_o.png


    Mới nói có 1 câu mà bị đình chỉ, bộ ad thấy câu t nói nó láo lắm hả, nó mất dạy lắm hả mà đình chỉ t.
    Anh từng nghĩ mình đánh đổi em để đổi lấy tương lai. Đến khi có được tương lai ấy rồi, anh mới biết thứ mình đánh mất lại chính là cuộc đời. Có những đêm anh ngồi một mình bên ô cửa sổ, nhìn ánh đèn trải dài ngoài phố, chợt nhớ đến câu hỏi em từng hỏi: "Anh có từng nghĩ sẽ mất em không?"

    Ngày đó anh trả lời quá dễ dàng. Bởi anh chưa từng tin em sẽ rời đi thật. Anh luôn nghĩ em sẽ quay về. Giống như mọi lần. Anh không biết rằng, có những người khi đã quay lưng thì không phải vì hết yêu. Mà vì đã đợi quá lâu.

    Nguyệt à, Nếu thời gian có thể quay lại, anh vẫn sẽ chọn em. Không phải sau khi ổn định. Không phải sau khi thăng chức. Không phải sau khi hoàn thành mọi dự định. Mà là ngay lúc đó. Ngay khoảnh khắc em đứng trước mặt anh và hỏi rằng liệu anh có sợ mất em hay không. Tiếc rằng con người luôn như vậy. Chỉ khi căn phòng trở nên trống trải mới nhận ra ai là người từng thắp đèn. Chỉ khi một người thật sự rời xa mới hiểu rằng mình đã yêu họ nhiều đến nhường nào. Anh vẫn sống. Vẫn làm việc. Vẫn gặp gỡ rất nhiều người. Nhưng không còn ai là em nữa. Và có lẽ suốt phần đời còn lại, điều khiến anh day dứt nhất không phải việc em đã rời đi. Mà là việc ngày đó, anh đã không giữ em ở lại.

    (trích Em đi, bao giờ em về)


    Người đâu mà để lí trí chiếm hết tâm can thế không biết.
    Thất bại-> công sức coi như đổ bể

    Thất thường-> ngta bảo mik điên

    Thất nghiệp-> ko có việc mà làm

    Thất tình-> tinh thần lao từ đỉnh cao xuống vực thẳm


    Thiếu mỗi 2 cái nx là đủ full 4 cái.
    Chín giờ sáng. Phòng họp kín chỗ. Toàn bộ quản lý cấp trung đều có mặt. Đình Kiên đứng trước màn hình lớn. Không giới thiệu dài dòng. Không nói về thành tích. Không kể những điều truyền cảm hứng như các lãnh đạo thường làm. Anh mở slide đầu tiên. Doanh thu. Chi phí. Tỷ lệ chuyển đổi. Số liệu. Toàn là số liệu.

    Mười lăm phút sau. Không khí trong phòng bắt đầu căng.

    "Bộ phận nội dung quý vừa rồi không đạt KPI." ĐK nhìn xuống báo cáo. "Thiếu mười hai phần trăm."

    Trưởng phòng nội dung hơi cứng người.

    "Nguyên nhân do chiến dịch khách hàng thay đổi yêu cầu vào phút cuối.."

    "Khách hàng không quan tâm nguyên nhân." Anh ngắt lời. "Họ chỉ nhìn kết quả. Chúng ta đang vận hành một doanh nghiệp. Không phải câu lạc bộ chia sẻ khó khăn."

    Sao tự nhiên lại lôi kiểu người mik ghét vô bản thảo của mik chứ
    Bạn bè thế đấy, vì một bài tản văn mà nó ép mik đổi avatar cho vừa ý nó mới thôi.
    Vừa đọc những câu chuyện được người khác viết ra bằng tất cả cảm xúc của họ, vừa lặng lẽ ngồi viết câu chuyện của riêng mình. Đọc để cảm nhận, để rung động, để thấy một thế giới khác qua con chữ của người khác. Viết để gửi gắm những điều mình chưa từng nói thành lời. Rồi bất chợt tự hỏi: Một người đang miệt mài sáng tác, liệu có quyền dừng lại đôi chút để làm một độc giả, để cảm nhận và nói lên suy nghĩ của mình về tác phẩm của người khác không nhỉ?

    Chắc là đc chứ s lại có thể từ chối một người như vậy.
    "Em đi rồi cũng sẽ về thôi." Anh đã từng tin như thế. Nhưng đến cuối cùng mới hiểu. Có những chuyến đi. Là để rời xa mãi mãi.

    Có một người giữ một niềm tin mơ hồ, cứ ngỡ người mình thương rồi sẽ quay về. Đến khi nhận ra sự thật, anh mới hiểu rằng có những người đã đi là đi mãi, và điều đau lòng nhất là đánh mất họ ngay trong chính niềm tin của mình.

    Ko bt từ ai mà giờ lại nổi hứng viết SE.
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Cố nhân biệt tích từ năm ấy,

    Để lại trong tim vết nhớ thương.

    Một mảnh tình xưa theo lá rụng,

    Nửa đời tâm sự gửi tà dương.

    Bến cũ đò ngang không kẻ đợi,

    Sông dài sóng bạc lạnh đêm sương.

    Ngoảnh mặt nhìn về nơi viễn xứ,

    Chỉ còn trăng nước với tha hương.

    Trăm năm như giấc mơ tàn mộng,


    Riêng mang nỗi nhớ suốt canh trường.

    Ngồi buồn lôi ra vài câu nói cũ, ngước lên trời nhìn mây gió thành thơ.
  • Nắng của trời hay do lòng mình không có mưa..
  • Chào đêm muộn, chào khoảng thời gian đối mặt với lòng mình.

    19/06/2019

    "chỉ đơn giản là cầm lâu một cốc nước dù không nặng nhưng vẫn sẽ mỏi tay, mà mỏi rồi thì sẽ phải buông ra thôi."

    Chẳng ngờ bản thân từng có những dòng tâm thư không gửi như thế này.

    Ngủ một giấc dậy, nhận vơ một cái tus về mình; fb nhắc kỷ niệm về mối tình xưa cũ, tâm trạng tụt dốc không phanh (chắc vừa về mặt đất thì lại bị đẩy về vực thẳm quá) và cái tính suy diễn cùng bàn lùi rủ nhau ghé đến.

    Não yêu đương à, ừ, có lẽ vì thế mà hay nghĩ vẩn vơ thật, có lẽ vì thế mà không muốn để ai đó thành một sự lựa chọn trong vô số cơ hội chọn lựa, có lẽ vì thế mà muốn làm đuôi nhỏ bám theo một giấc mộng khó thành.

    19/06/2026 12: 20 sáng

    Mặc cho cảm xúc dẫn lối, mặc cho dòng lệ tuôn rơi, mặc nỗi uất nghẹn chẳng nói nên lời, không chắc về tương lai mịt mù sắp tới.

    "sống nay chẳng biết mai", ừ, nhân lúc chưa xảy xa vấn đề thì cứ cháy hết mình cái đã, mọi chuyện để sau rồi tính
  • Sống trên đời, điều khổ nhất không hẳn là những khó khăn chồng chất, không phải những lần vấp ngã liên tiếp, cũng chẳng phải những mất mát hay tổn thương mà ta phải gánh chịu. Bởi khó khăn rồi sẽ qua, thất bại có thể trở thành bài học, còn những vết thương theo thời gian cũng sẽ dần lành lại. Thế nhưng, có một thứ khiến con người mãi chìm trong bế tắc mà không hề hay biết:

    Đó là căn bệnh ảo tưởng.

    Ảo tưởng về năng lực của bản thân, ảo tưởng về vị trí của mình trong mắt người khác, ảo tưởng rằng mình luôn đúng và thế giới phải vận hành theo suy nghĩ của mình. Người đối diện với nghịch cảnh vẫn còn cơ hội để trưởng thành. Nhưng người sống trong ảo tưởng lại tự nhốt mình trong chiếc lồng do chính họ dựng nên, không nhìn thấy sự thật, không chấp nhận thực tế và cũng chẳng thể tiến xa hơn.


    Vì vậy, trên đời này, đáng sợ nhất không phải là thất bại, mà là sống mãi trong những ảo tưởng về chính mình.

    Ko mắc bệnh ảo tưởng mà mấy thk bạn gửi cho suốt ngày.
  • 55343109735_2d76ffc393_o.png

    Tối nay mình có viết một bài viết review cuốn sách về tư duy, mục đích sống qua cuốn sách "Thức Tỉnh Mục Đích Sống của Ap-ra-ham.

    Mời mọi người đọc và chia sẻ góc nhìn với mình nhé.
  • Back