Bạn được Vua Biển mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Vua Biển
Lượt thích
1,680

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Chín giờ sáng. Phòng họp kín chỗ. Toàn bộ quản lý cấp trung đều có mặt. Đình Kiên đứng trước màn hình lớn. Không giới thiệu dài dòng. Không nói về thành tích. Không kể những điều truyền cảm hứng như các lãnh đạo thường làm. Anh mở slide đầu tiên. Doanh thu. Chi phí. Tỷ lệ chuyển đổi. Số liệu. Toàn là số liệu.

    Mười lăm phút sau. Không khí trong phòng bắt đầu căng.

    "Bộ phận nội dung quý vừa rồi không đạt KPI." ĐK nhìn xuống báo cáo. "Thiếu mười hai phần trăm."

    Trưởng phòng nội dung hơi cứng người.

    "Nguyên nhân do chiến dịch khách hàng thay đổi yêu cầu vào phút cuối.."

    "Khách hàng không quan tâm nguyên nhân." Anh ngắt lời. "Họ chỉ nhìn kết quả. Chúng ta đang vận hành một doanh nghiệp. Không phải câu lạc bộ chia sẻ khó khăn."

    Sao tự nhiên lại lôi kiểu người mik ghét vô bản thảo của mik chứ
    Bạn bè thế đấy, vì một bài tản văn mà nó ép mik đổi avatar cho vừa ý nó mới thôi.
    Vừa đọc những câu chuyện được người khác viết ra bằng tất cả cảm xúc của họ, vừa lặng lẽ ngồi viết câu chuyện của riêng mình. Đọc để cảm nhận, để rung động, để thấy một thế giới khác qua con chữ của người khác. Viết để gửi gắm những điều mình chưa từng nói thành lời. Rồi bất chợt tự hỏi: Một người đang miệt mài sáng tác, liệu có quyền dừng lại đôi chút để làm một độc giả, để cảm nhận và nói lên suy nghĩ của mình về tác phẩm của người khác không nhỉ?

    Chắc là đc chứ s lại có thể từ chối một người như vậy.
    "Em đi rồi cũng sẽ về thôi." Anh đã từng tin như thế. Nhưng đến cuối cùng mới hiểu. Có những chuyến đi. Là để rời xa mãi mãi.

    Có một người giữ một niềm tin mơ hồ, cứ ngỡ người mình thương rồi sẽ quay về. Đến khi nhận ra sự thật, anh mới hiểu rằng có những người đã đi là đi mãi, và điều đau lòng nhất là đánh mất họ ngay trong chính niềm tin của mình.

    Ko bt từ ai mà giờ lại nổi hứng viết SE.
    Phải đi tu dưỡng lại lối viết truyện thôi, cứ để độc giả đi đòi cảm xúc thế này mang tiếng quá.
    Có một lần, trong giờ học Văn năm cấp ba, thầy giáo hỏi cả lớp rằng:

    "Điều gì khiến một câu chuyện trở nên đáng nhớ?"

    Mọi người đưa ra rất nhiều đáp án. Có người nói là một cái kết đẹp. Có người nói là những biến cố lớn lao. Có người lại bảo là vì nhân vật chính quá đặc biệt. Riêng tôi ngày hôm đó không trả lời. Bởi tôi nghĩ, một câu chuyện đáng nhớ đôi khi chỉ vì trong đó xuất hiện một người mà ta không thể quên. (Mãi cho tới nhiều năm sau tôi mới tìm được ra câu trả lời cho câu hỏi ấy)


    Trích "Từ đầu đến cuối chỉ có một câu"
    Lunarchen
    Lunarchen
    Nhớ hồi cấp ba, cả tổ cùng chia nhau tờ tài liệu quay bài. Đến cái đứa đó nó cầm, theo plan là nó quay xong thì chuyền tới mình. Ai ngờ, quay nữa chừng thầy giám thị tới, thay vì giấu nhẹm đi đơn giản, nó nuốt bà tờ phao vô bụng. Hệ quả là anh em phía sau bao gồm cả chuỵ chả còn phao để quay nữa, ncl, bị liệt điểm cả hội. Đấy người ko thể quên đã xuất hiện trong thời hoc sinh tươi đẹp thế đấy, chuỵ mà gặp lại, thề, chuỵ đập cho vợ nó nhìn nó ko ra. Đến giờ chuỵ vẫn ghim.
    Vua Biển
    Vua Biển
    Cj ơi đập cho nó biến dạng chưa hết tội đâu, đập cho tan xương nát thịt đi rồi hành nó một trận mới đủ.
    • Haha
    Reactions: Lunarchen
    Người ta thường nhìn ai đó bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Họ nói người đó đã có được tất cả: Một sự nghiệp đáng mơ ước, một vị trí mà biết bao người khao khát, danh vọng, tiền tài và một tương lai rộng mở. Mà chẳng ai biết rằng phía sau vẻ ngoài đủ đầy ấy là một cuộc đời đã khuyết mất một phần linh hồn.

    Ngồi lật lại files mới thấy cái triết lý cổ xưa mà bản thân từng viết
    "Chúng ta gặp hàng nghìn người trong đời, nhưng chỉ có một người khiến trái tim muốn dừng lại lâu hơn một chút."

    Vế trước thì đúng khỏi bàn rồi (gặp cả tỷ người rồi cũng nên). Vế sau thì đi vào ngõ cụt.. Có thấy tương lai gì đâu, toàn sương trắng mù mịt trải đầy trời.
    Truyện chắc cứ tạm gác ở đó, chờ một ngày người bước đến. Khi ấy, những trang còn bỏ ngỏ sẽ lại được lật mở, và câu chuyện tưởng chừng đã dừng lại sẽ có lý do để tiếp tục được viết nên.
    55308020000_92f43b7aaa_o.png


    Sao không có ai nói cho mình biết sớm chứ?
    2 đứa cm đang đùa t à. Lúc t đưa bản thảo cho xem thì ko nói gì, giờ t up truyện r mới kêu. Nếu ko phải bạn bè lâu năm thì t qua nhà 2 đứa m t vả vỡ mồm lâu rồi.

    55302198902_728765c1fa_o.png


    55303344469_3092720051_o.png
    Năm ấy, bầu trời trong xanh đến lạ. Tôi gặp người đó vào một buổi chiều bình thường, giữa dòng người vội vã. Người không mang đến phép màu nào cả, chỉ là một nụ cười dịu dàng và sự quan tâm chân thành. Nhưng chính những điều giản đơn ấy đã âm thầm thay đổi tôi từng ngày. Đến khi ngoảnh lại, tôi mới nhận ra: Cuộc đời mình đã rẽ sang một hướng khác kể từ khoảnh khắc chúng ta gặp nhau dưới bầu trời năm ấy.

    Nhớ được câu nói mình tâm đắc nhất mà không nhớ là đã nghe ở đâu. Trí nhớ kém quá.
    55299643960_18ca47eef9_o.png

    Ảnh thế này mà bị vỡ. Tiếc thật..
    Đời có thể lấy đi vài chân trời xa. Nhưng nếu đủ yêu, đủ dũng cảm ở lại.. Ta vẫn có thể cùng nhau tạo nên một bầu trời khác. Dù từng có những khoảng cách tưởng như không thể vượt qua. Dù đã từng đứng ở hai đầu của sợ hãi và mất mát. Thì cuối cùng, điều đẹp nhất không phải là nơi ta đã lỡ. Mà là người vẫn nắm tay ta.. Qua hết những khoảng trời cách biệt.

    Kết bằng cách đưa ra thông điệp cho truyện chắc ổn hơn mấy cách kết cũ
    Ngoài kia, trời vẫn xanh như buổi đầu. Nhưng tôi biết, điều đẹp nhất hôm ấy không phải bầu trời. Mà là việc giữa một ngày tưởng như tan vỡ nhất.. Tôi đã gặp em. Để hiểu rằng, Có những kết thúc không đến để lấy đi tương lai. Mà để trả ta về đúng con đường.. Nơi mình thật sự nên bắt đầu.

    Dưới trời xanh, tưởng chừng như đổ vỡ, tôi gặp một người - người đã thay đổi cả cuộc đời tôi

    => kết "Dưới trời xanh gặp em"
    Vậy yêu đơn phương là gì, là ngốc chẳng dám nói ra..

    Nghe xong nhìn lại bản thân, thấy mình rơi vào tình trạng đó - tình trạng mà mình từng hùng hồn tuyên bố sẽ không bao giờ xảy ra giờ đây lại trở thành thứ đi theo mình.
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Chín giờ sáng. Phòng họp kín chỗ. Toàn bộ quản lý cấp trung đều có mặt. Đình Kiên đứng trước màn hình lớn. Không giới thiệu dài dòng. Không nói về thành tích. Không kể những điều truyền cảm hứng như các lãnh đạo thường làm. Anh mở slide đầu tiên. Doanh thu. Chi phí. Tỷ lệ chuyển đổi. Số liệu. Toàn là số liệu.

    Mười lăm phút sau. Không khí trong phòng bắt đầu căng.

    "Bộ phận nội dung quý vừa rồi không đạt KPI." ĐK nhìn xuống báo cáo. "Thiếu mười hai phần trăm."

    Trưởng phòng nội dung hơi cứng người.

    "Nguyên nhân do chiến dịch khách hàng thay đổi yêu cầu vào phút cuối.."

    "Khách hàng không quan tâm nguyên nhân." Anh ngắt lời. "Họ chỉ nhìn kết quả. Chúng ta đang vận hành một doanh nghiệp. Không phải câu lạc bộ chia sẻ khó khăn."

    Sao tự nhiên lại lôi kiểu người mik ghét vô bản thảo của mik chứ
  • Giao diện này, ôiii! Hoài niệm với giao diện của các trang web ngày xưa quá đi *boni 16*
  • Đêm dài nằm tự hỏi tâm hồn ta chốn nào?

    Rong chơi cùng làn gió, lơ lửng cùng tầng mây

    Từ khi nào ta biết ta không thuộc chốn đây?

    Có bao giờ ta hết những câu hỏi vẩn vơ

    Lòng ta thôi vướng bận, xuôi theo từng ngày xanh
  • Trung bình tôi mỗi khi thất tình :D
  • Bạn bè thế đấy, vì một bài tản văn mà nó ép mik đổi avatar cho vừa ý nó mới thôi.
  • Back