Bạn bè thế đấy, vì một bài tản văn mà nó ép mik đổi avatar cho vừa ý nó mới thôi.
"Em đi rồi cũng sẽ về thôi." Anh đã từng tin như thế. Nhưng đến cuối cùng mới hiểu. Có những chuyến đi. Là để rời xa mãi mãi.
Có một người giữ một niềm tin mơ hồ, cứ ngỡ người mình thương rồi sẽ quay về. Đến khi nhận ra sự thật, anh mới hiểu rằng có những người đã đi là đi mãi, và điều đau lòng nhất là đánh mất họ ngay trong chính niềm tin của mình.
Người ta thường nhìn ai đó bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Họ nói người đó đã có được tất cả: Một sự nghiệp đáng mơ ước, một vị trí mà biết bao người khao khát, danh vọng, tiền tài và một tương lai rộng mở. Mà chẳng ai biết rằng phía sau vẻ ngoài đủ đầy ấy là một cuộc đời đã khuyết mất một phần linh hồn.
Đời có thể lấy đi vài chân trời xa. Nhưng nếu đủ yêu, đủ dũng cảm ở lại.. Ta vẫn có thể cùng nhau tạo nên một bầu trời khác. Dù từng có những khoảng cách tưởng như không thể vượt qua. Dù đã từng đứng ở hai đầu của sợ hãi và mất mát. Thì cuối cùng, điều đẹp nhất không phải là nơi ta đã lỡ. Mà là người vẫn nắm tay ta.. Qua hết những khoảng trời cách biệt.
Ngoài kia, trời vẫn xanh như buổi đầu. Nhưng tôi biết, điều đẹp nhất hôm ấy không phải bầu trời. Mà là việc giữa một ngày tưởng như tan vỡ nhất.. Tôi đã gặp em. Để hiểu rằng, Có những kết thúc không đến để lấy đi tương lai. Mà để trả ta về đúng con đường.. Nơi mình thật sự nên bắt đầu.
