Có hẹn với VT.
Hứa lên từ đầu năm rồi mà giờ mới đi đc, lên lại bị nói là thất hứa rồi
Hứa lên từ đầu năm rồi mà giờ mới đi đc, lên lại bị nói là thất hứa rồi
Go, go to a faraway place to satisfy your longing.
Chín giờ sáng. Phòng họp kín chỗ. Toàn bộ quản lý cấp trung đều có mặt. Đình Kiên đứng trước màn hình lớn. Không giới thiệu dài dòng. Không nói về thành tích. Không kể những điều truyền cảm hứng như các lãnh đạo thường làm. Anh mở slide đầu tiên. Doanh thu. Chi phí. Tỷ lệ chuyển đổi. Số liệu. Toàn là số liệu.
Mười lăm phút sau. Không khí trong phòng bắt đầu căng.
"Bộ phận nội dung quý vừa rồi không đạt KPI." ĐK nhìn xuống báo cáo. "Thiếu mười hai phần trăm."
Trưởng phòng nội dung hơi cứng người.
"Nguyên nhân do chiến dịch khách hàng thay đổi yêu cầu vào phút cuối.."
"Khách hàng không quan tâm nguyên nhân." Anh ngắt lời. "Họ chỉ nhìn kết quả. Chúng ta đang vận hành một doanh nghiệp. Không phải câu lạc bộ chia sẻ khó khăn."
"Em đi rồi cũng sẽ về thôi." Anh đã từng tin như thế. Nhưng đến cuối cùng mới hiểu. Có những chuyến đi. Là để rời xa mãi mãi.
Có một người giữ một niềm tin mơ hồ, cứ ngỡ người mình thương rồi sẽ quay về. Đến khi nhận ra sự thật, anh mới hiểu rằng có những người đã đi là đi mãi, và điều đau lòng nhất là đánh mất họ ngay trong chính niềm tin của mình.
Người ta thường nhìn ai đó bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Họ nói người đó đã có được tất cả: Một sự nghiệp đáng mơ ước, một vị trí mà biết bao người khao khát, danh vọng, tiền tài và một tương lai rộng mở. Mà chẳng ai biết rằng phía sau vẻ ngoài đủ đầy ấy là một cuộc đời đã khuyết mất một phần linh hồn.
Có đẹp trai hơn không? - Vẫn vậy
Có giàu chưa? - Nghèo hơn cả lúc đấy
Có người yêu chưa? Hay vẫn ế như bây giờ? - Chưa, vừa ế vừa đơn phương
Lúc viết không nghĩ gì đâu, đến 8 năm sau ngồi tự trả lời lại mới thấy đời thật bất công

Reactions: Trình Mỹ Ân