Bạn được Vua Biển mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Vua Biển
Lượt thích
1,615

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Có một lần, trong giờ học Văn năm cấp ba, thầy giáo hỏi cả lớp rằng:

    "Điều gì khiến một câu chuyện trở nên đáng nhớ?"

    Mọi người đưa ra rất nhiều đáp án. Có người nói là một cái kết đẹp. Có người nói là những biến cố lớn lao. Có người lại bảo là vì nhân vật chính quá đặc biệt. Riêng tôi ngày hôm đó không trả lời. Bởi tôi nghĩ, một câu chuyện đáng nhớ đôi khi chỉ vì trong đó xuất hiện một người mà ta không thể quên. (Mãi cho tới nhiều năm sau tôi mới tìm được ra câu trả lời cho câu hỏi ấy)


    Trích "Từ đầu đến cuối chỉ có một câu"
    Người ta thường nhìn ai đó bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Họ nói người đó đã có được tất cả: Một sự nghiệp đáng mơ ước, một vị trí mà biết bao người khao khát, danh vọng, tiền tài và một tương lai rộng mở. Mà chẳng ai biết rằng phía sau vẻ ngoài đủ đầy ấy là một cuộc đời đã khuyết mất một phần linh hồn.

    Ngồi lật lại files mới thấy cái triết lý cổ xưa mà bản thân từng viết
    "Chúng ta gặp hàng nghìn người trong đời, nhưng chỉ có một người khiến trái tim muốn dừng lại lâu hơn một chút."

    Vế trước thì đúng khỏi bàn rồi (gặp cả tỷ người rồi cũng nên). Vế sau thì đi vào ngõ cụt.. Có thấy tương lai gì đâu, toàn sương trắng mù mịt trải đầy trời.
    Truyện chắc cứ tạm gác ở đó, chờ một ngày người bước đến. Khi ấy, những trang còn bỏ ngỏ sẽ lại được lật mở, và câu chuyện tưởng chừng đã dừng lại sẽ có lý do để tiếp tục được viết nên.
    55308020000_92f43b7aaa_o.png


    Sao không có ai nói cho mình biết sớm chứ?
    2 đứa cm đang đùa t à. Lúc t đưa bản thảo cho xem thì ko nói gì, giờ t up truyện r mới kêu. Nếu ko phải bạn bè lâu năm thì t qua nhà 2 đứa m t vả vỡ mồm lâu rồi.

    55302198902_728765c1fa_o.png


    55303344469_3092720051_o.png
    Năm ấy, bầu trời trong xanh đến lạ. Tôi gặp người đó vào một buổi chiều bình thường, giữa dòng người vội vã. Người không mang đến phép màu nào cả, chỉ là một nụ cười dịu dàng và sự quan tâm chân thành. Nhưng chính những điều giản đơn ấy đã âm thầm thay đổi tôi từng ngày. Đến khi ngoảnh lại, tôi mới nhận ra: Cuộc đời mình đã rẽ sang một hướng khác kể từ khoảnh khắc chúng ta gặp nhau dưới bầu trời năm ấy.

    Nhớ được câu nói mình tâm đắc nhất mà không nhớ là đã nghe ở đâu. Trí nhớ kém quá.
    55299643960_18ca47eef9_o.png

    Ảnh thế này mà bị vỡ. Tiếc thật..
    Đời có thể lấy đi vài chân trời xa. Nhưng nếu đủ yêu, đủ dũng cảm ở lại.. Ta vẫn có thể cùng nhau tạo nên một bầu trời khác. Dù từng có những khoảng cách tưởng như không thể vượt qua. Dù đã từng đứng ở hai đầu của sợ hãi và mất mát. Thì cuối cùng, điều đẹp nhất không phải là nơi ta đã lỡ. Mà là người vẫn nắm tay ta.. Qua hết những khoảng trời cách biệt.

    Kết bằng cách đưa ra thông điệp cho truyện chắc ổn hơn mấy cách kết cũ
    Ngoài kia, trời vẫn xanh như buổi đầu. Nhưng tôi biết, điều đẹp nhất hôm ấy không phải bầu trời. Mà là việc giữa một ngày tưởng như tan vỡ nhất.. Tôi đã gặp em. Để hiểu rằng, Có những kết thúc không đến để lấy đi tương lai. Mà để trả ta về đúng con đường.. Nơi mình thật sự nên bắt đầu.

    Dưới trời xanh, tưởng chừng như đổ vỡ, tôi gặp một người - người đã thay đổi cả cuộc đời tôi

    => kết "Dưới trời xanh gặp em"
    Vậy yêu đơn phương là gì, là ngốc chẳng dám nói ra..

    Nghe xong nhìn lại bản thân, thấy mình rơi vào tình trạng đó - tình trạng mà mình từng hùng hồn tuyên bố sẽ không bao giờ xảy ra giờ đây lại trở thành thứ đi theo mình.
    Vua Biển
    Vua Biển
    Vậy hả, giờ mới bt
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Thì Miêu cũng mới biết á, lúc trước trên fb cũng hùng hổ tuyên bố nọ kia lắm, xong chắc nghiệp nó tát cho tỉnh ấy
    Vua Biển
    Vua Biển
    Ta chỉ tuyên bố trước mặt phụ mẫu vs cốt ta thôi
    Có những buổi chiều nơi đất khách, tôi bất chợt nghe tiếng còi xe vọng qua ô cửa nhỏ, lòng lại chênh chao nhớ về Hà Nội. Nỗi nhớ ấy không ồn ào mà âm thầm như một làn sương phủ kín ký ức. Người ta thường nhớ quê hương bằng những điều lớn lao, còn tôi nhớ Hà Nội từ những điều rất đỗi bình thường: Mùi hoa sữa cuối thu, tiếng rao đêm khàn đặc trong con ngõ nhỏ, hay mặt hồ Gươm lặng yên dưới màn sương sớm.

    Xa Hà Nội, tôi mới hiểu hết giá trị của những tháng ngày từng nghĩ là quen thuộc. Nhớ những sáng mùa đông co ro bên gánh xôi nghi ngút khói, nhớ vị trà nóng nơi vỉa hè cũ kỹ, nhớ tiếng chuông nhà thờ ngân lên giữa chiều se lạnh. Hà Nội trong tôi không chỉ là phố phường đông đúc, mà còn là hơi thở của ký ức, là nơi giữ lại tuổi thơ và những tháng năm thanh xuân đẹp nhất.
    Vua Biển
    Vua Biển
    Đôi khi tôi tự hỏi: Điều gì khiến người ta day dứt nhớ về một thành phố đến thế? Có lẽ bởi ở đó không chỉ có cảnh vật, mà còn có gia đình, bạn bè, có những tháng ngày tuổi trẻ vô tư chẳng thể quay lại lần nào nữa. Hà Nội của tôi vì thế không nằm trên bản đồ, mà nằm trong trái tim- nơi mỗi lần nhớ về đều nghe lòng mình mềm lại.

    Và rồi tôi hiểu, quê hương không chỉ là nơi để trở về. Quê hương còn là điều khiến con người ta, giữa bao tháng ngày xa xứ, vẫn luôn mong được một lần nghe lại tiếng gọi thân thương: "Hà Nội ơi.."
    • Thích
    Reactions: XSaoMai
    XSaoMai
    XSaoMai
    Hay quá bạn ơi, quê hương còn là nơi yên bình nhất khi ta nghĩ về nó
    Vua Biển
    Vua Biển
    Cảm ơn bạn
    • Thích
    Reactions: XSaoMai
    "Cốt" người ta tận tâm vì bạn. "Cốt" tôi cũng tận tâm, chỉ khác là tận tâm khiến bạn khổ sở.
    Giờ phải bỏ cái thói treo thưởng kiểu này thôi. Tình trạng này mà tiếp diễn chắc hẹo.
    Có những người từng đến sau một đổ vỡ.. Nhưng lại trở thành đích đến.

    Nếu nó là thật thì rất cảm ơn người đó.
    Cầu trời cầu phật mong sao người đó không thấy truyện mới nhất của tôi.

    Nếu thấy làm ơn hiểu được ý nghĩa của nó và làm ngơ đi giùm.
    Nhậu một mình buồn ghê
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Có một lần, trong giờ học Văn năm cấp ba, thầy giáo hỏi cả lớp rằng:

    "Điều gì khiến một câu chuyện trở nên đáng nhớ?"

    Mọi người đưa ra rất nhiều đáp án. Có người nói là một cái kết đẹp. Có người nói là những biến cố lớn lao. Có người lại bảo là vì nhân vật chính quá đặc biệt. Riêng tôi ngày hôm đó không trả lời. Bởi tôi nghĩ, một câu chuyện đáng nhớ đôi khi chỉ vì trong đó xuất hiện một người mà ta không thể quên. (Mãi cho tới nhiều năm sau tôi mới tìm được ra câu trả lời cho câu hỏi ấy)


    Trích "Từ đầu đến cuối chỉ có một câu"
  • 55314232430_cde6f8b3b5_o.png


    Tác giả Nhật: Qua đời
  • Mới đi tắm mưa về thấy quá trời thông báo like tim lửa của mn, vui bất chấp ướt luôn.

    Cảm ơn @Lunarchen @Vua Biển @Can Qua

    Và tất cả mn ạ
  • Người ta thường nhìn ai đó bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Họ nói người đó đã có được tất cả: Một sự nghiệp đáng mơ ước, một vị trí mà biết bao người khao khát, danh vọng, tiền tài và một tương lai rộng mở. Mà chẳng ai biết rằng phía sau vẻ ngoài đủ đầy ấy là một cuộc đời đã khuyết mất một phần linh hồn.

    Ngồi lật lại files mới thấy cái triết lý cổ xưa mà bản thân từng viết
  • [BỆNH VIỆN ĐÊM BUỒN]​

    Phòng bệnh đơn côi đêm trường thức trắng.

    Mơ màng nghe xao xác lá me rơi.

    Một mình ta.. Chỉ có mình ta thôi..

    Lặng lẽ một mình giữa bộn bề cuộc sống..

    Có đôi lúc ta cũng xao lòng.. Mơ mộng..

    Mơ một tình yêu không có thật ở trên đời.

    Mơ ai kia nắm tay ta đi hết cuộc đời..

    Mơ một vầng trăng không bao giờ với tới..

    Đời có buồn, lòng người dù giả dối..

    Trái tim ta sẽ mong đợi điều chi?

    Buồn ta ơi, lệ ướt đẫm làn mi..

    Ta khóc cho mưa buồn, hay mưa buồn vì ta khóc..
  • Back