Bạn được Vua Biển mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Vua Biển
Lượt thích
1,194

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Dưới Trời Xanh Gặp Em


    Tôi gặp em lần đầu vào ngày tôi bỏ trốn khỏi chính đám cưới của mình. Nghe có vẻ tệ. Và đúng là tệ thật. Không phải kiểu tôi bị ép cưới, cũng không có chuyện phản bội dramatic như phim. Chỉ là sáng hôm đó, khi đứng trước gương trong bộ vest đã được ủi phẳng, nhìn cà vạt chỉnh tề và những lời chúc mừng nhấp nháy liên tục trên điện thoại.. Tôi bỗng thấy nghẹt thở. Không phải vì cô ấy không tốt. Ngược lại. Vy rất tốt. Quá tốt. Gia đình môn đăng hộ đối. Yêu tôi bốn năm. Hiểu chuyện. Ổn định. Mọi thứ đều đúng. Chỉ có một điều sai, Tôi không còn nhìn thấy mình trong tương lai ấy nữa. Điều đáng sợ nhất không phải cưới nhầm người. Mà là sống đúng theo một cuộc đời hoàn hảo.. Nhưng mỗi ngày đều thấy mình đang biến mất.

    Trí tưởng tượng năm 17t thật phong phú
    Tôi gặp em vào một chiều tháng ba. Hôm ấy trời xanh đến lạ. Một màu xanh nhạt và rất trong, trải dài phía trên những tòa nhà cao tầng của thành phố như thể vừa được ai đó gột rửa sau cơn mưa đêm. Gió thổi qua những ô cửa kính văn phòng mang theo mùi nắng mới và hơi lạnh còn sót lại của mùa xuân. Tôi tan làm muộn hơn thường lệ. Công ty vừa kết thúc một cuộc họp dài đến ngột ngạt. Đầu óc tôi lúc ấy đặc quánh bởi những con số, kế hoạch và tiếng gõ bàn phím vang lên suốt cả ngày. Tôi bước xuống sảnh công ty với cảm giác mệt đến mức chỉ muốn về nhà ngủ một giấc thật sâu. Rồi tôi nhìn thấy em. Em đứng bên kia đường, dưới tán cây bằng lăng vừa trổ hoa tím nhạt. Trên tay em là ly cà phê còn bốc khói, mái tóc dài bị gió chiều làm rối nhẹ. Em đang ngẩng đầu nhìn bầu trời, giống như ngoài kia có điều gì rất đáng để em chăm chú đến thế. Không hiểu sao tôi lại đứng khựng lại giữa dòng người đông đúc. Giữa cả con phố đầy tiếng xe cộ ấy, tôi chỉ nhìn thấy mình em. Đúng lúc đó, em quay sang. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Một khoảnh khắc rất ngắn. Nhưng đủ để tim tôi bất giác lệch đi một nhịp. Em hơi bối rối, vội quay mặt đi chỗ khác. Còn tôi thì vẫn đứng yên ở đó rất lâu, cho đến khi đèn tín hiệu chuyển xanh và dòng người lại tiếp tục bước qua nhau như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Truyện ngắn đan xen lại với chút ký ức tuổi 20. Giờ em đâu có còn ở đây. Em đi xa mãi rồi, rời xa tôi rồi
    Chạm Mắt Dưới Trời Xanh

    Em Trong Tầng Mây Trắng

    Nỗi Nhớ Qua Màn Mưa

    Lời Hẹn Phía Chân Trời

    Trời Xa Không Còn Em

    Mây Trắng Rời Chân Trời

    Khoảng Cách Màu Lam

    Đợi Em Nơi Cuối Gió

    Những Mùa Trời Xa

    Bên Kia Tầng Mây Trắng

    Chân Trời Không Kịp Đến

    Lời Tái Bút Gửi Người Thương

    Phía Chân Trời Xanh

    Dưới Trời Xanh Gặp Em

    Mây Trắng Mang Tên Em

    Khoảng Trời Xa Em

    Một Khoảng Trời Cách Biệt

    Mưa Trắng Và Nỗi Nhớ

    Cuối Chân Trời Đợi Em

    Từ một vài câu bơ vơ tìm ra được bằng này cái tên lật lại thấy mỗi câu ứng với một đoạn truyện chưa hoàn thành. Có nên viết tiếp ko ta.
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Nghe có vẻ còn nhiều bản thảo chất lượng chưa kết, có nên hóng tác giả lên bài k ta
    Vua Biển
    Vua Biển
    Lên bài rồi, từ giờ truyện TXVT để đó viết bộ dày cộp này trc
    Sao phải khóc?

    Khi nắng đang dần phai

    Sao phải khóc?

    Khi em nói em chẳng cần ai

    Sao phải khóc?

    Khi có anh gần lại

    Và trong cuộc sống, chuyện gì chẳng có lần hai?

    Sao phải khóc?

    Khi nắng đang dần phai

    Sao phải khóc?

    Khi em nói em chẳng cần ai

    Sao phải khóc?

    Khi có anh gần lại

    Và trong cuộc sống, chuyện gì chẳng có lần hai


    Nhạc bài này cuốn nha
    Liệu người có nhận ra điều đó ko, thứ mà người bất rõ vậy mà người lại.. Đừng làm tôi thất vọng nhé.

    Dù điều đó xảy ra cũng mong nó đừng đến quá sớm. Hãy đến vào khoảng thời gian mà nó nên đến.
    Cốt khi thấy tôi than lười:

    55271320138_b6282f0856_o.png


    Thực trạng của cốt:

    55271185581_42935f230d_o.png


    Cốt còn lười hơn mình mà cười mình, nói mình..
    Hè nắng nóng, bệnh lười tái phát,

    Truyện chắc bỏ lại, để đó viết sau.

    Đếm ra mới thấy hơi đau:

    CTCNL11 còn lâu mới dậy,

    NTÂ, NLĐDDN nằm đấy chưa quay,

    Cộng thêm hai truyện vẫn say giấc nồng.

    Mà ai rủ đi là xong,

    "Đi luôn chứ viết? Thôi không cần chờ."

    Deadline thì cứ làm ngơ,

    Đi chơi một cái là "ơ, hết ngày".

    Viết thì cứ để mai này,

    Chơi thì có mặt đúng ngay tức thì.


    Online than hè, offline bỏ fic. Ngày hè nắng nóng, bệnh lười tái phát, truyện vs deadline bỏ đó, đi chơi cho khuây khỏa đầu óc. Mùa thu quay lại viết truyện sau.
    Người đâu nói chuyện linh ghê,

    Mới than câu trước, câu sau ứng liền.

    Thần thánh phương nào hiện lên,

    Mở lời phát một là y nguyên tức thì.

    Nghe xong tự dưng thấy kỳ,

    Nói đâu trúng đó khác gì phép thiêng.

    Mai sau gặp chắc im liền,

    Chứ nghe phán nhẹ cũng riêng lạnh người.


    P/s: Giờ mà không cách ly với dao chắc chưa đến một tháng nữa là "tạm biệt" một ngón tay luôn.
    "Có những người xuất hiện trong đời không phải để ở lại mãi mãi, mà để thắp lên một ánh đèn cho ta giữa quãng đường tối nhất. Có thể sau này chúng ta sẽ đi về những hướng khác nhau, nhưng tôi vẫn sẽ nhớ khoảng thời gian có người ngồi cạnh mình, kiên nhẫn đọc từng dòng chữ vụng về. Nếu một ngày nào đó cậu ấy vô tình đọc được câu chuyện này, tôi hi vọng cậu sẽ hiểu rằng: Những thành công của tớ hôm nay, luôn có một phần rất lớn thuộc về cậu. Cảm ơn cậu rất nhiều."

    P/s: Nếu có ai hỏi tớ: "Lý do cậu viết là gì?", tớ sẽ trả lời: CẬU LÀ LÝ DO TỚ VIẾT
    Đời kể cũng lắm thú vui

    Người đi không vững người vào viện luôn

    Viện kia chắc nhớ mặt tên

    Dăm bữa nửa tháng lại què một bên

    Ra vô như chốn thân quen

    Y tá gặp mặt hỏi han suốt ngày

    Chân vừa tháo bột hôm nay

    Mai quay lại viện bó ngay tay liền

    Bác sĩ nhìn cũng hết hồn

    "Thằng này chắc muốn đóng luôn tiền giường"

    Bạn thân sống kiểu phi thường

    Sưu tầm thương tích đủ đường mới ghê


    P/s: Bạn thân lâu ngày không gặp nay thấy mình vô viện nó tặng bài thơ. Nghe xong nghĩ lại thấy năm xưa mình không nên làm thơ tặng nó lúc nó chấn thương.
    Trăng cao quá, với mãi ta không chạm,

    Đành ngồi đây lặng lẽ ngắm trăng vàng.

    Ánh trăng ấy xa xôi mà dịu mát,

    Như bóng người ta dõi giữa mênh mang.

    Ta biết chứ, có những điều xa lắm,

    Dẫu cố vươn cũng chẳng thể thuộc về.

    Nên thôi nhé, giữ trong lòng yên ắng,

    Ngắm người thôi.. Như ngắm ánh trăng kia.

    55250888258_236bb02d6a_o.png


    Chụp lâu rồi mà h đăng lại có ý nghĩa hơn lúc mới chụp.
    "Tôi ngẩng đầu. Và trong một khoảnh khắc, mọi âm thanh xung quanh như bị ai đó bấm nút tắt. Nhạc vẫn phát. Người vẫn nói. Ly tách vẫn chạm nhau. Nhưng tôi.. Không nghe thấy gì nữa. Bởi vì người đang đứng trước mặt tôi.. Là tôi. Không phải kiểu" trông khá giống. "Không phải" có nét hao hao. "Mà là tôi. Thật sự. Như thể ai đó lấy tôi của vài năm trước, chọn đúng phiên bản đẹp nhất, sáng nhất, nhiều sức sống nhất.. Rồi đặt cậu ấy ngay đây. Mái tóc gọn gàng. Áo sơ mi trắng. Vai thẳng. Ánh mắt sáng. Nụ cười nửa quen thuộc, nửa xa lạ. Là tôi của năm mười bảy tuổi. Cái tuổi mà tôi từng tin mình sẽ trở thành một ai đó rất ghê gớm. Tim tôi đập mạnh đến mức tôi tưởng ly bạc xỉu cũng rung theo. Đầu tiên, tôi nghĩ mình hoa mắt. Sau đó, tôi nghĩ chắc do thức khuya quá nhiều. Cuối cùng.. Tôi tự hỏi liệu quán này có bỏ thứ gì đó vào cà phê không. Nhưng cậu ấy vẫn đứng đó. Rất thật."

    Nghe buồn cười thật đó, lmj có chuyện gặp được mình những năm tháng trước đây nhưng nếu không có truyện này, chắc gì tôi đã tìm lại được chính mình.
    Tôi của những năm tháng ấy giờ đang ở đâu (p1)

    Tôi gặp lại cậu vào một buổi chiều không có gì đặc biệt.

    Trời không mưa, cũng chẳng nắng đẹp. Chỉ là một ngày trôi qua nhạt nhòa như bao ngày khác-những ngày mà tôi dành phần lớn thời gian để trì hoãn, lướt điện thoại, và tự hứa "mai sẽ bắt đầu lại".

    Cậu đứng đó, trước mặt tôi, gầy hơn một chút, ánh mắt sáng hơn rất nhiều.

    "Lâu rồi không gặp," cậu nói.

    Tôi nhìn cậu, hơi khựng lại. Tôi nhận ra ngay. Không cần giới thiệu. Không cần giải thích.

    Đó là tôi-của nhiều năm về trước.

    Cậu ngồi xuống bên cạnh tôi, chống cằm nhìn tôi như đang quan sát một thứ gì đó xa lạ.

    "Dạo này cậu sao rồi?"

    Tôi cười gượng:

    "Ổn.. Chắc vậy."

    Cậu không hỏi thêm. Chỉ nhìn quanh căn phòng bừa bộn, màn hình máy tính vẫn còn mở dở một công việc chưa hoàn thành, và chiếc điện thoại đang sáng lên với những thông báo vô nghĩa.

    "Tớ nhớ cậu từng nói sẽ không sống kiểu này."

    Câu nói nhẹ như gió, nhưng đâm thẳng vào tôi.
    Vua Biển
    Vua Biển
    Tôi của những năm tháng ấy giờ đang ở đâu (p2)

    Ngày trước, cậu khác lắm.

    Cậu dậy sớm hơn tất cả mọi người, không phải vì bị ép buộc, mà vì cậu muốn đi xa hơn một chút.

    Cậu học không phải để qua môn, mà để hiểu.

    Cậu thất bại không phải để bỏ cuộc, mà để thử lại.

    Tôi còn nhớ rõ cái ánh mắt đó-cái ánh mắt khi cậu nói:

    "Chỉ cần mình không dừng lại, kiểu gì cũng tiến lên."

    "Cậu còn nhớ không?" cậu hỏi.

    "Nhớ gì?"

    "Những ngày mà cậu làm việc đến khuya nhưng vẫn thấy vui. Những lúc mệt đến mức muốn bỏ cuộc, nhưng vẫn cố thêm một chút nữa."

    Tôi im lặng.

    "Tớ từng nghĩ chúng ta sẽ trở thành một người rất khác," cậu nói tiếp, giọng không trách móc, chỉ có chút buồn.

    Tôi quay đi.

    "Con người thay đổi mà," tôi nói, cố tỏ ra thản nhiên.

    "Lớn rồi, mệt rồi.. Đâu phải lúc nào cũng giữ được như trước."

    Cậu gật đầu.

    "Ừ, thay đổi là bình thường."

    Tôi thở phào nhẹ.

    Nhưng cậu nói tiếp:

    "Nhưng bỏ cuộc thì không phải là 'thay đổi'."

    Căn phòng trở nên yên lặng.

    Tôi không biết phải trả lời thế nào.

    Vì sâu trong lòng, tôi biết cậu nói đúng.

    "Tớ không trách cậu," cậu nói, giọng dịu lại.

    "Tớ chỉ.. Hơi tiếc."

    "Tại sao?"

    "Vì tớ đã cố gắng rất nhiều để trở thành cậu của hôm nay."

    Tôi ngẩng lên.
    Vua Biển
    Vua Biển
    Tôi của những năm tháng ấy giờ đang ở đâu (p3)

    Câu nói đó khiến tôi nghẹn lại.

    "Tớ đã tin rằng nếu cố thêm một chút, kiên trì thêm một chút, thì tương lai sẽ tốt hơn," cậu nói.

    "Tớ không ngại khó. Không ngại chậm. Chỉ sợ mình dừng lại."

    Cậu nhìn thẳng vào tôi.

    "Nhưng cậu.. Lại dừng rồi."

    Tôi cúi đầu.

    Không phải vì xấu hổ với cậu.

    Mà là xấu hổ với chính mình.

    Một lúc lâu sau, tôi hỏi khẽ:

    "Nếu.. Làm lại được không?"

    Cậu cười.

    Không phải kiểu cười châm biếm. Mà là nụ cười mà tôi đã từng có-khi tin rằng mọi thứ vẫn còn cơ hội.

    "Cậu chưa bao giờ mất cơ hội cả," cậu nói.

    "Chỉ là cậu không dùng nó thôi."

    Cậu đứng dậy.

    "Đi thôi."

    "Đi đâu?"

    "Làm cái việc mà cậu cứ nói 'mai sẽ làm' ấy."
    Vua Biển
    Vua Biển
    Tôi của những năm tháng ấy giờ đang ở đâu (p4)

    Tôi nhìn theo bóng cậu.

    Một phiên bản của tôi-chăm chỉ hơn, kiên trì hơn, và dũng cảm hơn.

    Tôi từng ngưỡng mộ cậu.

    Và giờ, tôi nhận ra-

    Tôi không cần đi tìm lại cậu.

    Tôi chỉ cần trở lại thành cậu mà thôi.

    Buổi chiều hôm đó, không có gì đặc biệt.

    Nhưng là lần đầu tiên sau rất lâu,

    Tôi bắt đầu lại.
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Dưới Trời Xanh Gặp Em


    Tôi gặp em lần đầu vào ngày tôi bỏ trốn khỏi chính đám cưới của mình. Nghe có vẻ tệ. Và đúng là tệ thật. Không phải kiểu tôi bị ép cưới, cũng không có chuyện phản bội dramatic như phim. Chỉ là sáng hôm đó, khi đứng trước gương trong bộ vest đã được ủi phẳng, nhìn cà vạt chỉnh tề và những lời chúc mừng nhấp nháy liên tục trên điện thoại.. Tôi bỗng thấy nghẹt thở. Không phải vì cô ấy không tốt. Ngược lại. Vy rất tốt. Quá tốt. Gia đình môn đăng hộ đối. Yêu tôi bốn năm. Hiểu chuyện. Ổn định. Mọi thứ đều đúng. Chỉ có một điều sai, Tôi không còn nhìn thấy mình trong tương lai ấy nữa. Điều đáng sợ nhất không phải cưới nhầm người. Mà là sống đúng theo một cuộc đời hoàn hảo.. Nhưng mỗi ngày đều thấy mình đang biến mất.

    Trí tưởng tượng năm 17t thật phong phú
  • Tôi gặp em vào một chiều tháng ba. Hôm ấy trời xanh đến lạ. Một màu xanh nhạt và rất trong, trải dài phía trên những tòa nhà cao tầng của thành phố như thể vừa được ai đó gột rửa sau cơn mưa đêm. Gió thổi qua những ô cửa kính văn phòng mang theo mùi nắng mới và hơi lạnh còn sót lại của mùa xuân. Tôi tan làm muộn hơn thường lệ. Công ty vừa kết thúc một cuộc họp dài đến ngột ngạt. Đầu óc tôi lúc ấy đặc quánh bởi những con số, kế hoạch và tiếng gõ bàn phím vang lên suốt cả ngày. Tôi bước xuống sảnh công ty với cảm giác mệt đến mức chỉ muốn về nhà ngủ một giấc thật sâu. Rồi tôi nhìn thấy em. Em đứng bên kia đường, dưới tán cây bằng lăng vừa trổ hoa tím nhạt. Trên tay em là ly cà phê còn bốc khói, mái tóc dài bị gió chiều làm rối nhẹ. Em đang ngẩng đầu nhìn bầu trời, giống như ngoài kia có điều gì rất đáng để em chăm chú đến thế. Không hiểu sao tôi lại đứng khựng lại giữa dòng người đông đúc. Giữa cả con phố đầy tiếng xe cộ ấy, tôi chỉ nhìn thấy mình em. Đúng lúc đó, em quay sang. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Một khoảnh khắc rất ngắn. Nhưng đủ để tim tôi bất giác lệch đi một nhịp. Em hơi bối rối, vội quay mặt đi chỗ khác. Còn tôi thì vẫn đứng yên ở đó rất lâu, cho đến khi đèn tín hiệu chuyển xanh và dòng người lại tiếp tục bước qua nhau như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Truyện ngắn đan xen lại với chút ký ức tuổi 20. Giờ em đâu có còn ở đây. Em đi xa mãi rồi, rời xa tôi rồi
  • : Nắng hướng dương thì hướng về mặt trời, còn tớ thì hướng về nụ cười của cậu.

    Người ta thích cả bầu trời sao. Còn tớ chỉ thích một ngôi sao là cậu.

    *qobe 22*

    Thầy cô bảo trưởng thành là những bài toán khó. Nhưng tớ thấy bài toán khó nhất là làm sao để cậu thích tớ.
  • Được rùi, cái nghề bà mai này không làm nữa! Rắc rối!
  • Sáng 8h chấm công, tối 5h xách xe về, cày cuốc đến 60 tuổi rồi mới nghỉ hưu hưởng thụ.. Bạn có thấy kịch bản cuộc đời này quá nhàm chán không? ‍♂️

    Tại sao không sống như một triệu phú ngay từ bây giờ bằng cách gia nhập nhóm 'Tân Triệu Phú' - làm việc ít đi nhưng thu nhập nhiều lên nhờ công thức tự động hóa?

    Mình vừa mới cho ra lò bài review siêu thực chiến về cuốn 'Tuần Làm Việc 4 Giờ' của Tim Ferriss, chỉ ra cách áp dụng định luật 80/20 vào việc cày xu và giải phóng thời gian trên diễn đàn.

    Mọi người vào 'bẻ khóa' tư duy để trốn khỏi văn phòng cùng mình nhé *qobe 15*
  • Back