Vua Biển
Vua Biển
Có những đêm nằm nghe mưa rơi nơi đất lạ, tôi lại nhớ cơn mưa Hà Nội. Mưa không dữ dội mà dai dẳng, len lỏi qua từng hàng cây, từng mái ngói cũ. Con đường ngày nào từng đi qua bỗng hiện về rõ rệt như chưa hề xa cách. Tôi nhớ màu vàng nhạt của nắng chiều trên phố Phan Đình Phùng, nhớ những hàng cây cổ thụ đứng lặng lẽ qua bao mùa gió, nhớ cả cảm giác chen chân giữa dòng người đông đúc mà lòng vẫn thấy thân quen đến lạ.

Người ta bảo thời gian sẽ làm nguôi ngoai mọi nỗi nhớ. Nhưng với quê hương, càng đi xa, nỗi nhớ càng đầy thêm. Hà Nội giống như một miền ký ức không thể tách rời khỏi tâm hồn tôi. Dẫu cuộc sống có cuốn con người về những phương trời khác, sâu thẳm trong tim vẫn luôn có một góc dành cho nơi mình sinh ra và lớn lên.
  • Thích
Reactions: XSaoMai
Back