Bạn được Vua Biển mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Vua Biển
Lượt thích
1,088

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Hè nắng nóng, bệnh lười tái phát,

    Truyện chắc bỏ lại, để đó viết sau.

    Đếm ra mới thấy hơi đau:

    CTCNL11 còn lâu mới dậy,

    NTÂ, NLĐDDN nằm đấy chưa quay,

    Cộng thêm hai truyện vẫn say giấc nồng.

    Mà ai rủ đi là xong,

    "Đi luôn chứ viết? Thôi không cần chờ."

    Deadline thì cứ làm ngơ,

    Đi chơi một cái là "ơ, hết ngày".

    Viết thì cứ để mai này,

    Chơi thì có mặt đúng ngay tức thì.


    Online than hè, offline bỏ fic. Ngày hè nắng nóng, bệnh lười tái phát, truyện vs deadline bỏ đó, đi chơi cho khuây khỏa đầu óc. Mùa thu quay lại viết truyện sau.
    Người đâu nói chuyện linh ghê,

    Mới than câu trước, câu sau ứng liền.

    Thần thánh phương nào hiện lên,

    Mở lời phát một là y nguyên tức thì.

    Nghe xong tự dưng thấy kỳ,

    Nói đâu trúng đó khác gì phép thiêng.

    Mai sau gặp chắc im liền,

    Chứ nghe phán nhẹ cũng riêng lạnh người.


    P/s: Giờ mà không cách ly với dao chắc chưa đến một tháng nữa là "tạm biệt" một ngón tay luôn.
    "Có những người xuất hiện trong đời không phải để ở lại mãi mãi, mà để thắp lên một ánh đèn cho ta giữa quãng đường tối nhất. Có thể sau này chúng ta sẽ đi về những hướng khác nhau, nhưng tôi vẫn sẽ nhớ khoảng thời gian có người ngồi cạnh mình, kiên nhẫn đọc từng dòng chữ vụng về. Nếu một ngày nào đó cậu ấy vô tình đọc được câu chuyện này, tôi hi vọng cậu sẽ hiểu rằng: Những thành công của tớ hôm nay, luôn có một phần rất lớn thuộc về cậu. Cảm ơn cậu rất nhiều."

    P/s: Nếu có ai hỏi tớ: "Lý do cậu viết là gì?", tớ sẽ trả lời: CẬU LÀ LÝ DO TỚ VIẾT
    55254055982_8eedf40dee_o.png


    Đang đùa nhau hả?
    Đời kể cũng lắm thú vui

    Người đi không vững người vào viện luôn

    Viện kia chắc nhớ mặt tên

    Dăm bữa nửa tháng lại què một bên

    Ra vô như chốn thân quen

    Y tá gặp mặt hỏi han suốt ngày

    Chân vừa tháo bột hôm nay

    Mai quay lại viện bó ngay tay liền

    Bác sĩ nhìn cũng hết hồn

    "Thằng này chắc muốn đóng luôn tiền giường"

    Bạn thân sống kiểu phi thường

    Sưu tầm thương tích đủ đường mới ghê


    P/s: Bạn thân lâu ngày không gặp nay thấy mình vô viện nó tặng bài thơ. Nghe xong nghĩ lại thấy năm xưa mình không nên làm thơ tặng nó lúc nó chấn thương.
    Trăng cao quá, với mãi ta không chạm,

    Đành ngồi đây lặng lẽ ngắm trăng vàng.

    Ánh trăng ấy xa xôi mà dịu mát,

    Như bóng người ta dõi giữa mênh mang.

    Ta biết chứ, có những điều xa lắm,

    Dẫu cố vươn cũng chẳng thể thuộc về.

    Nên thôi nhé, giữ trong lòng yên ắng,

    Ngắm người thôi.. Như ngắm ánh trăng kia.

    55250888258_236bb02d6a_o.png


    Chụp lâu rồi mà h đăng lại có ý nghĩa hơn lúc mới chụp.
    "Tôi ngẩng đầu. Và trong một khoảnh khắc, mọi âm thanh xung quanh như bị ai đó bấm nút tắt. Nhạc vẫn phát. Người vẫn nói. Ly tách vẫn chạm nhau. Nhưng tôi.. Không nghe thấy gì nữa. Bởi vì người đang đứng trước mặt tôi.. Là tôi. Không phải kiểu" trông khá giống. "Không phải" có nét hao hao. "Mà là tôi. Thật sự. Như thể ai đó lấy tôi của vài năm trước, chọn đúng phiên bản đẹp nhất, sáng nhất, nhiều sức sống nhất.. Rồi đặt cậu ấy ngay đây. Mái tóc gọn gàng. Áo sơ mi trắng. Vai thẳng. Ánh mắt sáng. Nụ cười nửa quen thuộc, nửa xa lạ. Là tôi của năm mười bảy tuổi. Cái tuổi mà tôi từng tin mình sẽ trở thành một ai đó rất ghê gớm. Tim tôi đập mạnh đến mức tôi tưởng ly bạc xỉu cũng rung theo. Đầu tiên, tôi nghĩ mình hoa mắt. Sau đó, tôi nghĩ chắc do thức khuya quá nhiều. Cuối cùng.. Tôi tự hỏi liệu quán này có bỏ thứ gì đó vào cà phê không. Nhưng cậu ấy vẫn đứng đó. Rất thật."

    Nghe buồn cười thật đó, lmj có chuyện gặp được mình những năm tháng trước đây nhưng nếu không có truyện này, chắc gì tôi đã tìm lại được chính mình.
    Tôi của những năm tháng ấy giờ đang ở đâu (p1)

    Tôi gặp lại cậu vào một buổi chiều không có gì đặc biệt.

    Trời không mưa, cũng chẳng nắng đẹp. Chỉ là một ngày trôi qua nhạt nhòa như bao ngày khác-những ngày mà tôi dành phần lớn thời gian để trì hoãn, lướt điện thoại, và tự hứa "mai sẽ bắt đầu lại".

    Cậu đứng đó, trước mặt tôi, gầy hơn một chút, ánh mắt sáng hơn rất nhiều.

    "Lâu rồi không gặp," cậu nói.

    Tôi nhìn cậu, hơi khựng lại. Tôi nhận ra ngay. Không cần giới thiệu. Không cần giải thích.

    Đó là tôi-của nhiều năm về trước.

    Cậu ngồi xuống bên cạnh tôi, chống cằm nhìn tôi như đang quan sát một thứ gì đó xa lạ.

    "Dạo này cậu sao rồi?"

    Tôi cười gượng:

    "Ổn.. Chắc vậy."

    Cậu không hỏi thêm. Chỉ nhìn quanh căn phòng bừa bộn, màn hình máy tính vẫn còn mở dở một công việc chưa hoàn thành, và chiếc điện thoại đang sáng lên với những thông báo vô nghĩa.

    "Tớ nhớ cậu từng nói sẽ không sống kiểu này."

    Câu nói nhẹ như gió, nhưng đâm thẳng vào tôi.
    Vua Biển
    Vua Biển
    Tôi của những năm tháng ấy giờ đang ở đâu (p2)

    Ngày trước, cậu khác lắm.

    Cậu dậy sớm hơn tất cả mọi người, không phải vì bị ép buộc, mà vì cậu muốn đi xa hơn một chút.

    Cậu học không phải để qua môn, mà để hiểu.

    Cậu thất bại không phải để bỏ cuộc, mà để thử lại.

    Tôi còn nhớ rõ cái ánh mắt đó-cái ánh mắt khi cậu nói:

    "Chỉ cần mình không dừng lại, kiểu gì cũng tiến lên."

    "Cậu còn nhớ không?" cậu hỏi.

    "Nhớ gì?"

    "Những ngày mà cậu làm việc đến khuya nhưng vẫn thấy vui. Những lúc mệt đến mức muốn bỏ cuộc, nhưng vẫn cố thêm một chút nữa."

    Tôi im lặng.

    "Tớ từng nghĩ chúng ta sẽ trở thành một người rất khác," cậu nói tiếp, giọng không trách móc, chỉ có chút buồn.

    Tôi quay đi.

    "Con người thay đổi mà," tôi nói, cố tỏ ra thản nhiên.

    "Lớn rồi, mệt rồi.. Đâu phải lúc nào cũng giữ được như trước."

    Cậu gật đầu.

    "Ừ, thay đổi là bình thường."

    Tôi thở phào nhẹ.

    Nhưng cậu nói tiếp:

    "Nhưng bỏ cuộc thì không phải là 'thay đổi'."

    Căn phòng trở nên yên lặng.

    Tôi không biết phải trả lời thế nào.

    Vì sâu trong lòng, tôi biết cậu nói đúng.

    "Tớ không trách cậu," cậu nói, giọng dịu lại.

    "Tớ chỉ.. Hơi tiếc."

    "Tại sao?"

    "Vì tớ đã cố gắng rất nhiều để trở thành cậu của hôm nay."

    Tôi ngẩng lên.
    Vua Biển
    Vua Biển
    Tôi của những năm tháng ấy giờ đang ở đâu (p3)

    Câu nói đó khiến tôi nghẹn lại.

    "Tớ đã tin rằng nếu cố thêm một chút, kiên trì thêm một chút, thì tương lai sẽ tốt hơn," cậu nói.

    "Tớ không ngại khó. Không ngại chậm. Chỉ sợ mình dừng lại."

    Cậu nhìn thẳng vào tôi.

    "Nhưng cậu.. Lại dừng rồi."

    Tôi cúi đầu.

    Không phải vì xấu hổ với cậu.

    Mà là xấu hổ với chính mình.

    Một lúc lâu sau, tôi hỏi khẽ:

    "Nếu.. Làm lại được không?"

    Cậu cười.

    Không phải kiểu cười châm biếm. Mà là nụ cười mà tôi đã từng có-khi tin rằng mọi thứ vẫn còn cơ hội.

    "Cậu chưa bao giờ mất cơ hội cả," cậu nói.

    "Chỉ là cậu không dùng nó thôi."

    Cậu đứng dậy.

    "Đi thôi."

    "Đi đâu?"

    "Làm cái việc mà cậu cứ nói 'mai sẽ làm' ấy."
    Vua Biển
    Vua Biển
    Tôi của những năm tháng ấy giờ đang ở đâu (p4)

    Tôi nhìn theo bóng cậu.

    Một phiên bản của tôi-chăm chỉ hơn, kiên trì hơn, và dũng cảm hơn.

    Tôi từng ngưỡng mộ cậu.

    Và giờ, tôi nhận ra-

    Tôi không cần đi tìm lại cậu.

    Tôi chỉ cần trở lại thành cậu mà thôi.

    Buổi chiều hôm đó, không có gì đặc biệt.

    Nhưng là lần đầu tiên sau rất lâu,

    Tôi bắt đầu lại.
    Có thời gian mà lười ghê, chắc 2 bộ truyện đang viết dở lại bỏ vô đáy của tập tài liệu như bao bộ khác thôi.
    55240157044_c966dd0da2_o.png


    Chưa bh nhắn vs ai nhiều như thế. (chưa kể các tin nhắn nhỏ khác)
    Phương Anh quay xuống.

    "Sao vậy?"

    Đạt khựng lại.

    "Không."

    "Cậu vừa cười."

    "Không có."

    "Có."

    "..."

    Lần đầu tiên trong đời, Vương Mạnh Đạt thấy mình bí lời trước một người mới gặp. Phương Anh nhìn vẻ lúng túng hiếm hoi đó, khóe môi cong lên.

    "Cậu.. Thú vị hơn mình nghĩ."

    [..]

    Phương Anh bật cười. Nụ cười đầu tiên cô dành riêng cho cậu, Rõ ràng hơn cả tiếng mưa.

    "Vương Mạnh Đạt."

    "Hửm?"

    "Cậu khác xa vẻ ngoài thật đấy."

    "Ý gì?"

    "Mình tưởng cậu là kiểu rất khó gần."

    "Giờ thì sao?"

    ".. Chắc là người tốt."


    P/s: Thử sức với truyện mới, kiểu kết mới, thể loại cũ
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Hè nắng nóng, bệnh lười tái phát,

    Truyện chắc bỏ lại, để đó viết sau.

    Đếm ra mới thấy hơi đau:

    CTCNL11 còn lâu mới dậy,

    NTÂ, NLĐDDN nằm đấy chưa quay,

    Cộng thêm hai truyện vẫn say giấc nồng.

    Mà ai rủ đi là xong,

    "Đi luôn chứ viết? Thôi không cần chờ."

    Deadline thì cứ làm ngơ,

    Đi chơi một cái là "ơ, hết ngày".

    Viết thì cứ để mai này,

    Chơi thì có mặt đúng ngay tức thì.


    Online than hè, offline bỏ fic. Ngày hè nắng nóng, bệnh lười tái phát, truyện vs deadline bỏ đó, đi chơi cho khuây khỏa đầu óc. Mùa thu quay lại viết truyện sau.
  • Chuyên mục tự kỷ.

    Hóa ra bây giờ cả mấy ngoại ngữ: Anh, nga, nhật, trung, hàn; Miêu loại nào cũng nói được một chút nhưng thạo thì không, kiểu để giao tiếp bình thường k nổi nhưng kiểu ăn theo nói leo thì chắc được dăm ba câu ấy!

    Về động dưỡng thương, hay là học hẳn hoi lại một ngoại ngữ nào trong mấy loại trên nhỉ?
  • Mình vừa mới 'tu luyện' xong cuốn Tư Duy Nhanh Và Chậm - một dạng bí kíp giải mã xem lúc nào não mình đang bị 'ma đưa lối, quỷ dẫn đường' (Hệ thống 1) và lúc nào mới thực sự tỉnh táo (Hệ thống 2). Ai muốn biết tại sao mình hay bị 'não lừa' dẫn đến vạ miệng hoặc mất tiền oan thì vào đây đàm đạo cùng mình nhé, mọi người vào tìm đọc bài Review sách "Tư duy nhanh và chậm" cùng mình nhé *qobe 15*
  • "Mười người bắt nạt một người thì gọi là bắt nạt.
    Một trăm người bắt nạt một người cũng vậy.
    Nhưng một vạn người... thì gọi là chính nghĩa."
  • 55266434796_ff05ae7e01_o.png


    55266437811_89e181a660_o.png


    Sáng thức dậy ở một nơi xa!

    Chào ngày mới!

    Rồi, chụp xong soạn tus thì mặt trời mới ló, thôi vậy, lười chụp lại.
  • Back