Bạn được Vua Biển mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Vua Biển
Lượt thích
1,484

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Vậy yêu đơn phương là gì, là ngốc chẳng dám nói ra..

    Nghe xong nhìn lại bản thân, thấy mình rơi vào tình trạng đó - tình trạng mà mình không bao giờ nghĩ đến giờ đây lại trở thành sự thật
    Có những buổi chiều nơi đất khách, tôi bất chợt nghe tiếng còi xe vọng qua ô cửa nhỏ, lòng lại chênh chao nhớ về Hà Nội. Nỗi nhớ ấy không ồn ào mà âm thầm như một làn sương phủ kín ký ức. Người ta thường nhớ quê hương bằng những điều lớn lao, còn tôi nhớ Hà Nội từ những điều rất đỗi bình thường: Mùi hoa sữa cuối thu, tiếng rao đêm khàn đặc trong con ngõ nhỏ, hay mặt hồ Gươm lặng yên dưới màn sương sớm.

    Xa Hà Nội, tôi mới hiểu hết giá trị của những tháng ngày từng nghĩ là quen thuộc. Nhớ những sáng mùa đông co ro bên gánh xôi nghi ngút khói, nhớ vị trà nóng nơi vỉa hè cũ kỹ, nhớ tiếng chuông nhà thờ ngân lên giữa chiều se lạnh. Hà Nội trong tôi không chỉ là phố phường đông đúc, mà còn là hơi thở của ký ức, là nơi giữ lại tuổi thơ và những tháng năm thanh xuân đẹp nhất.
    • Thích
    Reactions: Mắt Bão 9X
    Vua Biển
    Vua Biển
    Có những đêm nằm nghe mưa rơi nơi đất lạ, tôi lại nhớ cơn mưa Hà Nội. Mưa không dữ dội mà dai dẳng, len lỏi qua từng hàng cây, từng mái ngói cũ. Con đường ngày nào từng đi qua bỗng hiện về rõ rệt như chưa hề xa cách. Tôi nhớ màu vàng nhạt của nắng chiều trên phố Phan Đình Phùng, nhớ những hàng cây cổ thụ đứng lặng lẽ qua bao mùa gió, nhớ cả cảm giác chen chân giữa dòng người đông đúc mà lòng vẫn thấy thân quen đến lạ.

    Người ta bảo thời gian sẽ làm nguôi ngoai mọi nỗi nhớ. Nhưng với quê hương, càng đi xa, nỗi nhớ càng đầy thêm. Hà Nội giống như một miền ký ức không thể tách rời khỏi tâm hồn tôi. Dẫu cuộc sống có cuốn con người về những phương trời khác, sâu thẳm trong tim vẫn luôn có một góc dành cho nơi mình sinh ra và lớn lên.
    Vua Biển
    Vua Biển
    Đôi khi tôi tự hỏi: Điều gì khiến người ta day dứt nhớ về một thành phố đến thế? Có lẽ bởi ở đó không chỉ có cảnh vật, mà còn có gia đình, bạn bè, có những tháng ngày tuổi trẻ vô tư chẳng thể quay lại lần nào nữa. Hà Nội của tôi vì thế không nằm trên bản đồ, mà nằm trong trái tim- nơi mỗi lần nhớ về đều nghe lòng mình mềm lại.

    Và rồi tôi hiểu, quê hương không chỉ là nơi để trở về. Quê hương còn là điều khiến con người ta, giữa bao tháng ngày xa xứ, vẫn luôn mong được một lần nghe lại tiếng gọi thân thương: "Hà Nội ơi.."
    "Cốt" người ta tận tâm vì bạn. "Cốt" tôi cũng tận tâm, chỉ khác là tận tâm khiến bạn khổ sở.
    Giờ phải bỏ cái thói treo thưởng kiểu này thôi. Tình trạng này mà tiếp diễn chắc hẹo.
    Có những người từng đến sau một đổ vỡ.. Nhưng lại trở thành đích đến.

    Nếu nó là thật thì rất cảm ơn người đó.
    Cầu trời cầu phật mong sao người đó không thấy truyện mới nhất của tôi.

    Nếu thấy làm ơn hiểu được ý nghĩa của nó và làm ngơ đi giùm.
    Nhậu một mình buồn ghê
    Lâu rồi mới có một truyện về quá khứ - tương lai hay và cuốn đến vậy, nếu được đọc nó sớm hơn có lẽ đã không như này.

    Phong à, như một cơn lốc đi qua, lấy đi tất cả rồi để lại một người bơ vơ - quá khứ của mình cũng từng như vậy.

    Hải ư, nơi những dòng hải lưu đi qua, những con sóng lớn sô bờ, cuốn đi bao nỗi buồn để cho một tương lai tươi sáng hơn, rực rỡ hơn bước đến - mình nào có biết điều đó đâu, toàn nghĩ tương lai do trời sắp đặt.. Thật là "tối cổ"

    Đâu phải cái gì cũng tốt đẹp đâu, mình ngày trước cả tin quá, suy nghĩ nông cạn quá; vì cả tin, suy nghĩ không thấu đáo mà đánh mất thứ quan trọng nhất. Mình bây giờ lại cảnh giác quá mức, làm gì cũng suy xét đến những mặt tiêu cực trước tiên cuối cùng chẳng thể làm được gì nên hồn.

    Mong rằng truyện này có thể giúp mình hiểu lại được những ý nghĩa của cuộc sống, thoát ly khỏi cái bóng của chính bản thân ngày trước và hiện tại, vươn lên để đạt được những gì mình muốn.
    Ngày trước, tôi thích mưa vì nó là nơi lưu giữ những kỉ niệm đẹp của tuổi thơ, nơi làm cho tôi với người thêm gắn kết. Bây giờ, tôi.. Ghét trời mưa. Mưa của những ngày này không còn như năm đó nữa, nó không lưu giữ kỉ niệm cũng chẳng khiến ta thêm gắn kết. Mưa giờ đây chẳng thể đưa người quay trở lại. Ngược lại, nó đem nỗi nhớ da diết khôn nguôi bủa vây lấy tâm hồn tôi và.. Nỗi khổ lo nhà ngập trong biển nước (haizz.. Ở chỗ đất thấp bằng phẳng cũng có cái khổ của nó, có khi còn khổ hơn miền núi)
    "Nếu một ngày em mệt quá, hãy quay về. Anh vẫn ở nơi cuối chân trời đợi em."

    Có những lời hứa không cần nói quá nhiều, chỉ cần một người vẫn luôn đứng đó chờ.
    "Có những người ta không gặp lại trong đời thật. Nhưng lại gặp họ trong những phiên bản khác của chính mình. Trong mưa. Trong gió. Trong mây. Trong những khoảng trời từng tưởng đã quên."

    Gặp lại trong phiên bản vài năm trước là.. ừm. Khỏi phải nói đâu, đảm bảo một điều là không thể như bây giờ.
    " Không phải tất cả những người từng thương đều phải ở lại. Chỉ cần họ từng tồn tại.. Là bầu trời đã đủ rộng rồi."

    Đủ rộng à, đừng có như trước là may lắm rồi, gặp lại ta xin một vé lượn thẳng xuống âm phủ luôn.

    Dưới Trời Xanh Gặp Em


    Tôi gặp em lần đầu vào ngày tôi bỏ trốn khỏi chính đám cưới của mình. Nghe có vẻ tệ. Và đúng là tệ thật. Không phải kiểu tôi bị ép cưới, cũng không có chuyện phản bội dramatic như phim. Chỉ là sáng hôm đó, khi đứng trước gương trong bộ vest đã được ủi phẳng, nhìn cà vạt chỉnh tề và những lời chúc mừng nhấp nháy liên tục trên điện thoại.. Tôi bỗng thấy nghẹt thở. Không phải vì cô ấy không tốt. Ngược lại. Vy rất tốt. Quá tốt. Gia đình môn đăng hộ đối. Yêu tôi bốn năm. Hiểu chuyện. Ổn định. Mọi thứ đều đúng. Chỉ có một điều sai, Tôi không còn nhìn thấy mình trong tương lai ấy nữa. Điều đáng sợ nhất không phải cưới nhầm người. Mà là sống đúng theo một cuộc đời hoàn hảo.. Nhưng mỗi ngày đều thấy mình đang biến mất.

    Trí tưởng tượng năm 17t thật phong phú
    Tôi gặp em vào một chiều tháng ba. Hôm ấy trời xanh đến lạ. Một màu xanh nhạt và rất trong, trải dài phía trên những tòa nhà cao tầng của thành phố như thể vừa được ai đó gột rửa sau cơn mưa đêm. Gió thổi qua những ô cửa kính văn phòng mang theo mùi nắng mới và hơi lạnh còn sót lại của mùa xuân. Tôi tan làm muộn hơn thường lệ. Công ty vừa kết thúc một cuộc họp dài đến ngột ngạt. Đầu óc tôi lúc ấy đặc quánh bởi những con số, kế hoạch và tiếng gõ bàn phím vang lên suốt cả ngày. Tôi bước xuống sảnh công ty với cảm giác mệt đến mức chỉ muốn về nhà ngủ một giấc thật sâu. Rồi tôi nhìn thấy em. Em đứng bên kia đường, dưới tán cây bằng lăng vừa trổ hoa tím nhạt. Trên tay em là ly cà phê còn bốc khói, mái tóc dài bị gió chiều làm rối nhẹ. Em đang ngẩng đầu nhìn bầu trời, giống như ngoài kia có điều gì rất đáng để em chăm chú đến thế. Không hiểu sao tôi lại đứng khựng lại giữa dòng người đông đúc. Giữa cả con phố đầy tiếng xe cộ ấy, tôi chỉ nhìn thấy mình em. Đúng lúc đó, em quay sang. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Một khoảnh khắc rất ngắn. Nhưng đủ để tim tôi bất giác lệch đi một nhịp. Em hơi bối rối, vội quay mặt đi chỗ khác. Còn tôi thì vẫn đứng yên ở đó rất lâu, cho đến khi đèn tín hiệu chuyển xanh và dòng người lại tiếp tục bước qua nhau như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Truyện ngắn đan xen lại với chút ký ức tuổi 20. Giờ em đâu có còn ở đây. Em đi xa mãi rồi, rời xa tôi rồi
    Chạm Mắt Dưới Trời Xanh

    Em Trong Tầng Mây Trắng

    Nỗi Nhớ Qua Màn Mưa

    Lời Hẹn Phía Chân Trời

    Trời Xa Không Còn Em

    Mây Trắng Rời Chân Trời

    Khoảng Cách Màu Lam

    Đợi Em Nơi Cuối Gió

    Những Mùa Trời Xa

    Bên Kia Tầng Mây Trắng

    Chân Trời Không Kịp Đến

    Lời Tái Bút Gửi Người Thương

    Phía Chân Trời Xanh

    Dưới Trời Xanh Gặp Em

    Mây Trắng Mang Tên Em

    Khoảng Trời Xa Em

    Một Khoảng Trời Cách Biệt

    Mưa Trắng Và Nỗi Nhớ

    Cuối Chân Trời Đợi Em


    Từ một vài câu bơ vơ tìm ra được bằng này cái tên lật lại thấy mỗi câu ứng với một đoạn truyện chưa hoàn thành. Có nên viết tiếp ko ta.
    • Thích
    Reactions: iam.wonwoo
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Nghe có vẻ còn nhiều bản thảo chất lượng chưa kết, có nên hóng tác giả lên bài k ta
    Vua Biển
    Vua Biển
    Lên bài rồi, từ giờ truyện TXVT để đó viết bộ dày cộp này trc
    Sao phải khóc?

    Khi nắng đang dần phai

    Sao phải khóc?

    Khi em nói em chẳng cần ai

    Sao phải khóc?

    Khi có anh gần lại

    Và trong cuộc sống, chuyện gì chẳng có lần hai?

    Sao phải khóc?

    Khi nắng đang dần phai

    Sao phải khóc?

    Khi em nói em chẳng cần ai

    Sao phải khóc?

    Khi có anh gần lại

    Và trong cuộc sống, chuyện gì chẳng có lần hai


    Nhạc bài này cuốn nha
    Liệu người có nhận ra điều đó ko, thứ mà người bất rõ vậy mà người lại.. Đừng làm tôi thất vọng nhé.

    Dù điều đó xảy ra cũng mong nó đừng đến quá sớm. Hãy đến vào khoảng thời gian mà nó] nên đến.
    Cốt khi thấy tôi than lười:

    55271320138_b6282f0856_o.png


    Thực trạng của cốt:

    55271185581_42935f230d_o.png


    Cốt còn lười hơn mình mà cười mình, nói mình..
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Vậy yêu đơn phương là gì, là ngốc chẳng dám nói ra..

    Nghe xong nhìn lại bản thân, thấy mình rơi vào tình trạng đó - tình trạng mà mình không bao giờ nghĩ đến giờ đây lại trở thành sự thật
  • Ủa.. Cả nhà, cái này mình không biết thật nha, nên cho mình hỏi Admin có thể chỉnh sửa bài viết của tác giả được hả mọi người? Và nếu như những thắc mắc mình chưa hiểu, mình có thể inbox với admin như thế nào vậy mọi người?
  • Được rồi, tui chính là ích kỷ đấy!

    Thật sự không muốn nam9 kết hôn chút nào!

    55295171315_f37fa86e78_o.png


    Ngôn Ngôn của tui bất lực rồi, "Hứa Kính Vũ đáng ghét!"

    Bộ truyện SE đầu tiên thấy KHÔNG HAY chút nào!
  • Back