Bạn được Vua Biển mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Vua Biển
Lượt thích
954

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Đời kể cũng lắm thú vui

    Người đi không vững người vào viện luôn

    Viện kia chắc nhớ mặt tên

    Dăm bữa nửa tháng lại què một bên

    Ra vô như chốn thân quen

    Y tá gặp mặt hỏi han suốt ngày

    Chân vừa tháo bột hôm nay

    Mai quay lại viện bó ngay tay liền

    Bác sĩ nhìn cũng hết hồn

    "Thằng này chắc muốn đóng luôn tiền giường"

    Bạn thân sống kiểu phi thường

    Sưu tầm thương tích đủ đường mới ghê


    P/s: Bạn thân lâu ngày không gặp nay thấy mình vô viện nó tặng bài thơ. Nghe xong nghĩ lại thấy năm xưa mình không nên làm thơ tặng nó lúc nó chấn thương.
    Trăng cao quá, với mãi ta không chạm,

    Đành ngồi đây lặng lẽ ngắm trăng vàng.

    Ánh trăng ấy xa xôi mà dịu mát,

    Như bóng người ta dõi giữa mênh mang.

    Ta biết chứ, có những điều xa lắm,

    Dẫu cố vươn cũng chẳng thể thuộc về.

    Nên thôi nhé, giữ trong lòng yên ắng,

    Ngắm người thôi.. Như ngắm ánh trăng kia.

    55250888258_236bb02d6a_o.png


    Chụp lâu rồi mà h đăng lại có ý nghĩa hơn lúc mới chụp.
    "Tôi ngẩng đầu. Và trong một khoảnh khắc, mọi âm thanh xung quanh như bị ai đó bấm nút tắt. Nhạc vẫn phát. Người vẫn nói. Ly tách vẫn chạm nhau. Nhưng tôi.. Không nghe thấy gì nữa. Bởi vì người đang đứng trước mặt tôi.. Là tôi. Không phải kiểu" trông khá giống. "Không phải" có nét hao hao. "Mà là tôi. Thật sự. Như thể ai đó lấy tôi của vài năm trước, chọn đúng phiên bản đẹp nhất, sáng nhất, nhiều sức sống nhất.. Rồi đặt cậu ấy ngay đây. Mái tóc gọn gàng. Áo sơ mi trắng. Vai thẳng. Ánh mắt sáng. Nụ cười nửa quen thuộc, nửa xa lạ. Là tôi của năm mười bảy tuổi. Cái tuổi mà tôi từng tin mình sẽ trở thành một ai đó rất ghê gớm. Tim tôi đập mạnh đến mức tôi tưởng ly bạc xỉu cũng rung theo. Đầu tiên, tôi nghĩ mình hoa mắt. Sau đó, tôi nghĩ chắc do thức khuya quá nhiều. Cuối cùng.. Tôi tự hỏi liệu quán này có bỏ thứ gì đó vào cà phê không. Nhưng cậu ấy vẫn đứng đó. Rất thật."

    Nghe buồn cười thật đó, lmj có chuyện gặp được mình những năm tháng trước đây nhưng nếu không có truyện này, chắc gì tôi đã tìm lại được chính mình.
    Tôi của những năm tháng ấy giờ đang ở đâu (p1)

    Tôi gặp lại cậu vào một buổi chiều không có gì đặc biệt.

    Trời không mưa, cũng chẳng nắng đẹp. Chỉ là một ngày trôi qua nhạt nhòa như bao ngày khác-những ngày mà tôi dành phần lớn thời gian để trì hoãn, lướt điện thoại, và tự hứa "mai sẽ bắt đầu lại".

    Cậu đứng đó, trước mặt tôi, gầy hơn một chút, ánh mắt sáng hơn rất nhiều.

    "Lâu rồi không gặp," cậu nói.

    Tôi nhìn cậu, hơi khựng lại. Tôi nhận ra ngay. Không cần giới thiệu. Không cần giải thích.

    Đó là tôi-của nhiều năm về trước.

    Cậu ngồi xuống bên cạnh tôi, chống cằm nhìn tôi như đang quan sát một thứ gì đó xa lạ.

    "Dạo này cậu sao rồi?"

    Tôi cười gượng:

    "Ổn.. Chắc vậy."

    Cậu không hỏi thêm. Chỉ nhìn quanh căn phòng bừa bộn, màn hình máy tính vẫn còn mở dở một công việc chưa hoàn thành, và chiếc điện thoại đang sáng lên với những thông báo vô nghĩa.

    "Tớ nhớ cậu từng nói sẽ không sống kiểu này."

    Câu nói nhẹ như gió, nhưng đâm thẳng vào tôi.
    Vua Biển
    Vua Biển
    Tôi của những năm tháng ấy giờ đang ở đâu (p2)

    Ngày trước, cậu khác lắm.

    Cậu dậy sớm hơn tất cả mọi người, không phải vì bị ép buộc, mà vì cậu muốn đi xa hơn một chút.

    Cậu học không phải để qua môn, mà để hiểu.

    Cậu thất bại không phải để bỏ cuộc, mà để thử lại.

    Tôi còn nhớ rõ cái ánh mắt đó-cái ánh mắt khi cậu nói:

    "Chỉ cần mình không dừng lại, kiểu gì cũng tiến lên."

    "Cậu còn nhớ không?" cậu hỏi.

    "Nhớ gì?"

    "Những ngày mà cậu làm việc đến khuya nhưng vẫn thấy vui. Những lúc mệt đến mức muốn bỏ cuộc, nhưng vẫn cố thêm một chút nữa."

    Tôi im lặng.

    "Tớ từng nghĩ chúng ta sẽ trở thành một người rất khác," cậu nói tiếp, giọng không trách móc, chỉ có chút buồn.

    Tôi quay đi.

    "Con người thay đổi mà," tôi nói, cố tỏ ra thản nhiên.

    "Lớn rồi, mệt rồi.. Đâu phải lúc nào cũng giữ được như trước."

    Cậu gật đầu.

    "Ừ, thay đổi là bình thường."

    Tôi thở phào nhẹ.

    Nhưng cậu nói tiếp:

    "Nhưng bỏ cuộc thì không phải là 'thay đổi'."

    Căn phòng trở nên yên lặng.

    Tôi không biết phải trả lời thế nào.

    Vì sâu trong lòng, tôi biết cậu nói đúng.

    "Tớ không trách cậu," cậu nói, giọng dịu lại.

    "Tớ chỉ.. Hơi tiếc."

    "Tại sao?"

    "Vì tớ đã cố gắng rất nhiều để trở thành cậu của hôm nay."

    Tôi ngẩng lên.
    Vua Biển
    Vua Biển
    Tôi của những năm tháng ấy giờ đang ở đâu (p3)

    Câu nói đó khiến tôi nghẹn lại.

    "Tớ đã tin rằng nếu cố thêm một chút, kiên trì thêm một chút, thì tương lai sẽ tốt hơn," cậu nói.

    "Tớ không ngại khó. Không ngại chậm. Chỉ sợ mình dừng lại."

    Cậu nhìn thẳng vào tôi.

    "Nhưng cậu.. Lại dừng rồi."

    Tôi cúi đầu.

    Không phải vì xấu hổ với cậu.

    Mà là xấu hổ với chính mình.

    Một lúc lâu sau, tôi hỏi khẽ:

    "Nếu.. Làm lại được không?"

    Cậu cười.

    Không phải kiểu cười châm biếm. Mà là nụ cười mà tôi đã từng có-khi tin rằng mọi thứ vẫn còn cơ hội.

    "Cậu chưa bao giờ mất cơ hội cả," cậu nói.

    "Chỉ là cậu không dùng nó thôi."

    Cậu đứng dậy.

    "Đi thôi."

    "Đi đâu?"

    "Làm cái việc mà cậu cứ nói 'mai sẽ làm' ấy."
    Vua Biển
    Vua Biển
    Tôi của những năm tháng ấy giờ đang ở đâu (p4)

    Tôi nhìn theo bóng cậu.

    Một phiên bản của tôi-chăm chỉ hơn, kiên trì hơn, và dũng cảm hơn.

    Tôi từng ngưỡng mộ cậu.

    Và giờ, tôi nhận ra-

    Tôi không cần đi tìm lại cậu.

    Tôi chỉ cần trở lại thành cậu mà thôi.

    Buổi chiều hôm đó, không có gì đặc biệt.

    Nhưng là lần đầu tiên sau rất lâu,

    Tôi bắt đầu lại.
    Có thời gian mà lười ghê, chắc 2 bộ truyện đang viết dở lại bỏ vô đáy của tập tài liệu như bao bộ khác thôi.
    55240157044_c966dd0da2_o.png


    Chưa bh nhắn vs ai nhiều như thế. (chưa kể các tin nhắn nhỏ khác)
    Phương Anh quay xuống.

    "Sao vậy?"

    Đạt khựng lại.

    "Không."

    "Cậu vừa cười."

    "Không có."

    "Có."

    "..."

    Lần đầu tiên trong đời, Vương Mạnh Đạt thấy mình bí lời trước một người mới gặp. Phương Anh nhìn vẻ lúng túng hiếm hoi đó, khóe môi cong lên.

    "Cậu.. Thú vị hơn mình nghĩ."

    [..]

    Phương Anh bật cười. Nụ cười đầu tiên cô dành riêng cho cậu, Rõ ràng hơn cả tiếng mưa.

    "Vương Mạnh Đạt."

    "Hửm?"

    "Cậu khác xa vẻ ngoài thật đấy."

    "Ý gì?"

    "Mình tưởng cậu là kiểu rất khó gần."

    "Giờ thì sao?"

    ".. Chắc là người tốt."


    P/s: Thử sức với truyện mới, kiểu kết mới, thể loại cũ
    Nghỉ lễ ngoài kia rộn ràng nắng gió

    Người ta xách balo, hẹn hò phố xa

    Ảnh check-in ngập tràn từng góc nhỏ

    Còn mình lặng im với một góc "nhà"

    Chiếc áo blouse trắng còn vương mùi thuốc

    Lang can chiều nay gió thổi hanh hao

    Ngồi tựa lan can nhìn trời lơ đãng

    Thấy lòng mình cũng.. Trắng giống màu áo

    Thiên hạ rong chơi qua bao miền lạ

    Mình với công việc chẳng thể rời tay

    Chỉ mong hết lễ, nắng thôi oi ả

    Để lại bình yên.. Trong một ngày này

    55238399478_575cd1a4d0_o.png

    P/s: Ừm. Kể ra cũng.. Chill phết.
    Trước đây

    Tôi không tin vào những cảm xúc lặng lẽ

    Kiểu thích một người

    Mà không nói ra.

    Mọi thứ, theo tôi

    Nên rõ ràng.

    Nhưng rồi

    Có một người xuất hiện

    Khiến tôi hiểu

    Im lặng cũng là một cách tồn tại của cảm xúc.

    Không phải vì thiếu can đảm hoàn toàn

    Chỉ là..

    Có những giới hạn

    Không dễ bước qua.

    Thế nên tôi chọn

    Đứng ở một khoảng cách vừa đủ

    Để nhìn thấy họ vui

    Và giữ cho mình

    Một phần bình yên.

    Không kịch tính

    Không bi lụy

    Chỉ là đôi khi

    Tự thấy mình hơi buồn cười

    Vì đã từng nghĩ

    Mình sẽ không bao giờ

    Rơi vào chuyện như thế.

    P/s: H thì hiểu cái cảm giác đó rồi. N ko đủ dũng khí đối mặt với sự thật nó mới đau.
    Không biết còn phải gồng mình đến bao lâu,

    Khi lỡ bước chạm nhầm cơn sóng dữ.

    Một ánh nhìn thôi cũng thành giông bão,

    Một lời sai, dậy cả những oán thù.

    Biết trước thế, đã không đùa với lửa,

    Ngọn âm ỉ mà thiêu rụi an yên.

    Giờ đứng giữa những ngày dài nặng trĩu,

    Chỉ mong lòng sóng lặng lại bình yên.

    P/s: Biết thế này từ đầu đã không chọc vào. Người đâu mà như người TRỜI vậy.
    Hhahahahaha, bên kia ghi đến từ BG, bên này HN... rốt cuộc là từ đâu???
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Đời kể cũng lắm thú vui

    Người đi không vững người vào viện luôn

    Viện kia chắc nhớ mặt tên

    Dăm bữa nửa tháng lại què một bên

    Ra vô như chốn thân quen

    Y tá gặp mặt hỏi han suốt ngày

    Chân vừa tháo bột hôm nay

    Mai quay lại viện bó ngay tay liền

    Bác sĩ nhìn cũng hết hồn

    "Thằng này chắc muốn đóng luôn tiền giường"

    Bạn thân sống kiểu phi thường

    Sưu tầm thương tích đủ đường mới ghê


    P/s: Bạn thân lâu ngày không gặp nay thấy mình vô viện nó tặng bài thơ. Nghe xong nghĩ lại thấy năm xưa mình không nên làm thơ tặng nó lúc nó chấn thương.
  • Vua Biển Thanh Trắc Nguyễn Văn Vua Biển wrote on Thanh Trắc Nguyễn Văn's profile.
    Cảm ơn bạn đã like bài của mình. Chúc bạn một ngày tốt lành!
  • Chào ngày mới!​

    Ai cũng bảo "mở lòng ra đi", "đừng vì tổn thương trong quá khứ mà dừng bước nơi hiện tại". Nhưng là Miêu chẳng biết làm thế nào, nên mới để mặc cho tự nhiên/ duyên số tới thôi, đến đúng hẹn thì hạnh phúc.

    Có thể do não tắt chức năng cập nhật quá lâu nên khi gặp người mới nó hơi trục trặc chăng.

    55253768336_093ede6ccb_o.png


    55252876697_8beaf522ec_o.png


    Miêu thấy cũng chẳng vĩ đại đến thế, có thể đa phần nghĩ khác Miêu, nhưng lúc đó Miêu chẳng qua vì thiếu yêu thương bản thân nên được người lạ quan tâm thì xiêu lòng thôi.
  • Mô Phật! Có vẻ gãy răng mà mình hông bíc..
  • Vừa ngày này tuần trước cười thg anh vì bị xe tông!

    Các cụ có câu "Cười người chớ vội cười lâu, cười người hôm trước hôm sau người cười.."

    Đúng vậy, ngày này tuần trước vừa cười thg anh hnay ngã xe luông (︶^︶)

    Thiệt là. Đau chít tui ( ̄ε (# ̄) ☆╰╮o ( ̄皿 ̄///)
  • Back