"Khốn! Lại thua nữa", Dư vừa quát vừa ném chiếc máy điện thoại xuống giường. Đã bốn ngày hôm nay không ngày nào nó thắng được nổi một trận Liên Quân trong ngày, kể từ khi có cái tên game thủ với bí danh Ingame, hay còn gọi là "chí mạng" theo các bạn trên nhóm chat Facebook của hắn. Dư vò đầu bứt tai, không hiểu làm thế nào, mà nó luôn bị xếp vào cái trận mà đội bên kia có Ingame tham gia, y như rằng, không ai có thể thắng được trận đấu đó. Phía bên kia, Ingame được tay trong của hắn thông báo sáng nay trong giờ giải lao trên trường, Dư đã đập máy một lần xuống bàn sau khi thua, còn về nhà thì không rõ nhưng vừa thấy Dư bị Ingame hành cho thua những 10 mạng trong một ván thì chắc chắn cái máy điện thoại lại bị tổn hại một lần nữa. Nghĩ đến thôi, Ingame ngồi cười như một kẻ điên, hắn tưởng tượng ra viễn cảnh "thằng Dư thua tiếp, cay cú đập nát điện thoại rồi bị bố mẹ nó đánh rồi mẹ nó gào thét lên rồi cả nhà nó xáo xào lên chỉ vì nó phá điện thoại sau khi thua". Hắn lại không thể kiểm soát được cơn cười của hắn đến nỗi nước mắt giàn giụa mới thôi. Trước kia, Ingame là một chàng thanh niên hiền lành, chăm chỉ, ngoan ngoãn, tuy học không giỏi, không xuất sắc như những đứa "con nhà người ta" trong xóm nhưng hắn cũng được học sinh tiên tiến.
Thế mà mẹ của Dư, hàng xóm nhà Ingame lại thấy không vừa mắt nổi vì Ingame ít trò chuyện với mọi người xung quanh, chỉ lầm lầm lũi lũi trở về căn phòng nhỏ sau giờ học, hắn thích đọc
truyện, thích viết nhật ký, thích chơi game hơn là tán gẫu. Ingame vẫn chào bà hàng xóm mỗi ngày, nhưng bà ta thì lúc nào cũng coi hắn là cái gai trong mắt chỉ vì đơn giản là từng thấy Ingame cầm máy chơi game với một đứa bạn ngoài quán nước ở đầu ngõ. Với mấy người lớn trong xóm này, họ không cần biết đứa trẻ kia ra sao, cứ thấy chơi game là hư hỏng rồi vì họ coi đó là cái tệ nạn, chơi game là sẽ nghiễm nhiên nghiện, khó bỏ, rồi gây họa cho xã hội. Cứ thế, ngày qua ngày Ingame bị bà hàng xóm đó tám chuyện với mấy bà khác là "đổ đốn" đi giao du với mấy cái thằng không ra gì, không chừng thành cái thằng nghiện như trên TV, cướp của, giết người rồi đi tù. Từ đó trở đi Ingame từ mác một cậu học sinh ngoan hiền giờ thành một thằng "hư hỏng", "nghiện ngập". Cũng chính vì mấy cái lời đồn tai bay vạ gió đó mà hắn luôn bị bố mẹ mắng mỏ, so sánh rồi bị nhốt trong nhà ép học, không cho ra ngoài chơi với ai nữa. Giờ sắp tốt nghiệp đại học rồi, hắn vẫn hận cái bà hàng xóm kia, vì bà ta mà tất cả mọi người trong cái xóm này xa lánh hắn, kể cả cái đứa con gái mà hắn ngày đêm mong nhớ cũng không đáp lại tình cảm của hắn mà chọn người "ngoan ngoãn" để yêu.
Hắn quyết sẽ trả thù, sẽ làm cho con cái của các bà kia bị giống hắn, phải làm cho nhà các bà ấy tan nát như chính bọn họ đã làm với hắn. Thay vì những cách mà bao người khác để trả thù, hắn chọn một cách không giống ai, hắn kết nối với mấy đứa học trong trường cấp 3 cũ, tìm kiếm thông tin của con của mấy bà hàng xóm đã đồn thổi xấu về hắn, rồi cho mấy đứa kia dụ dỗ bọn "con ngoan" kia chơi game, khi biết chúng chuẩn bị vào trận bất kể là Liên Quân hay FreeFire hắn đều có thể vào ở phía đội đối diện rồi "bón hành" cho mấy đứa kia, khiến mấy đứa đó tức mà đập điện thoại hoặc chửi thề khi ở nhà, có thể sẽ bị nghe thấy và gia đình đó sẽ cãi nhau, lục đục. Thậm chí, nếu có đứa nào lỡ chửi trong game thì hắn sẽ chụp màn hình và rêu rao khắp hội nhóm về một game thủ trẻ trâu, có những hành vi xấu trong game và sẽ đến mắt của mấy người hàng xóm thích nhiều chuyện. Cuối cùng con của mấy bà đã đồn hắn sẽ chịu chung kết cục giống hắn.
Trả thù cũng là động lực biến Ingame thành một game thủ nổi tiếng trong giới cày thuê, hắn đồng cảm với những người ở trong hoàn cảnh như hắn và những người ghét mấy cái kẻ kia nên hắn vừa nhận cày thuê vãng lai vừa ưu tiên cày giúp mấy người đó, giúp người ta trả được món hận. Ingame luyện tập ngày đêm, cố gắng hết sức để thành một thành viên trong shop chuyên cày game thuê, bán tài khoản game cho những ai có nhu cầu. Nhờ việc đó mà hắn có tiền để trang trải học phí không phải phụ thuộc vào gia đình.
Ingame tạm gác mọi suy nghĩ, nhắn tin cho một tay chân thân cận:
- Sao? Thằng Dư có chơi tiếp không?
- Có chứ sao không. Nó bị thua bốn ngày hôm nay nên cay lắm, nó lại rủ em chơi tiếp đấy, ID phòng là 023467 nhé.
Có được thông tin quan trọng, Ingame không trần trừ vào ngay phòng đấu. Vừa thấy nick Ingame trong phòng, Dư lại buông câu chửi, nó lại không ngờ lại gặp cái "thằng quỷ" này trong ván game này nữa mà "cái phòng này tạo ra để thách đấu với lớp kế bên mà sao có đứa nào lại thuê Ingame vào chơi vậy?" Dư không ngừng thắc mắc nhưng không thể nào rút lui được vì nó đã trót cao giọng với bạn nó là sẽ quyết sống chết hết trận này mới ngủ. Kết quả thì vẫn không khác gì, đội của Dư lại thua, nó lại bị Ingame đánh cho tơi tả. Lần này thì nó thiếu kiềm chế, nó liên tục chửi bới bọn bạn nó trên Discord và chửi cả cái lớp kế bên vì đã thuê Ingame vào để ăn gian, vì đối với nó đã có siêu cày thuê vào rồi thì không đội nào có thể thắng được. Bọn lớp bên bị chửi cũng ức chế, nhưng không muốn ẩu đả vì sợ đánh hạnh kiểm nên đã đưa những gì mà Dư chửi lên mấy group, mấy diễn đàn game để cảnh báo về game thủ trẻ trâu, hay gây hấn để mọi người có bị thì tố cáo để nó bị trừ điểm. Sau trận đấu đó, Dư như bị một cơn gió độc thổi vào người khi nó liên tục bị các thành viên bên đội bạn tố cáo trừ mất bao nhiêu điểm, hạ mất mấy bậc uy tín còn bị đưa lên mạng bêu rếu nữa. Nó trong đầu chỉ có game, chỉ tìm mọi cách để kéo điểm lên đến 100 mà không để ý đến học hành dù đang học lớp 12.