Qua một đêm, Thang Duy Lâm cũng không hề nặng nề bởi cô còn quá nhiều công việc để làm. Từ khi trở về từ Đông Dương cô đã có nhiều thời gian nghỉ ngơi quá rồi, nên hiện tại nên tập trung vào công việc thôi.
Đến phòng làm việc nhìn thấy trên bàn bản demo nhạc của Neo Vũ cô mới chợt nhớ ra, ôi mẹ ơi, cô đã quên béng việc liên lạc lại với anh. Thậm chí hiện tại cô còn không biết nên mở miệng nói với anh như nào về chuyện công ty cô đã sa thải nghệ sĩ nữ. Kể cả sự việc đã lùm xùm một thời gian, nhưng bên phía công ty cô cũng nên đích thân gọi điện để giải thích. Không thể để cho đứa con tinh thần của người nhạc sỹ nằm chết chân ở phía công ty cô được.
Cầm điện thoại lên, bấm vào dãy số đã được cô lưu từ rất lâu nhưng chưa hề gọi, lần này đích thân gọi điện cho anh có lẽ là không tốt, nhưng mong muốn anh thấy được thành ý của mình. Cô buộc phải làm vậy.
Cũng thật may Neo Vũ không hề tỏ ra thái độ không vui, nhưng vẫn hẹn cô mang bản demo trả lại cho anh. Cũng là anh tạo cơ hội để có thể gặp cô. Từ sau khi biết thân phận của cô, anh rất mong có thể tự mình nói với cô. Anh là Tiểu Trư, anh muốn cô có thể để cho anh có cơ hội thực hiện lời hứa của mình.
Vì phép lịch sự, Thang Duy Lâm không thể từ chối, đành mang bản demo nhạc đến nhà Neo Vũ. Căn nhà hai tầng được xây biệt lập trong khu
đô thị. Căn nhà theo thiên hướng nghệ thuật để giúp anh lấy cảm xúc sáng tác bất cứ lúc nào. Đặc biệt là vườn hoa hồng quế hương ở phía ban công. Chỉ cần đứng đến gần phía ban công, đợi những cơn gió nhẹ nhàng, sẽ nhận được hương thơm man mát của loài hoa hồng nhỏ bé. Thấy cô có vẻ thích thú vườn hoa của anh anh liền nhẹ nhàng giới thiệu cho cô từng cây một và cách thức chăm sóc hoa. Thang Duy Lâm chỉ mỉm cười bởi cô yêu thích hương thơm vườn hồng của anh chứ cho cô chăm sóc, thì quả thật cô không làm được.
Cùng anh nói chuyện về vườn hồng của anh, cô lỡ lời nói với anh rằng, nếu có một chiếc xích đu ở phía trong, vậy là có thể vừa ngắm hoa, vừa thưởng thức, vừa thư gian, thêm một tách trà, vậy là nhất định sẽ trở thành một người hạnh phúc nhất thế gian rồi.
Chỉ là lời nói bâng khuâng của cô nhưng Neo Vũ lại thật sự để tâm tới, bởi hiện tại với anh. Trong mắt anh cả thế giới chỉ có thể là cô.
Hai người đã xa cách nhau mười năm. Anh không thể biết được cô có còn nhớ được những kỉ niệm nhưng cô là người anh tâm tâm niệm niệm muốn được cô ở bên cạnh anh. Chỉ muốn là cô ở bên cạnh anh. Có lẽ là sẽ trở thành chấp niệm nhưng anh không thể nào buông bỏ. Nhược Phong, hình ảnh của cô lúc mười ba tuổi giả bộ chùm chiếc khăn hỷ lên đầu chơi trò chơi cô dâu, anh đã khắc sâu vào tận trong tâm trí. Anh nhất quyết sẽ yêu thương bao bọc cô gấp trăm ngàn lần những người đàn ông khác.
Neo Vũ vẫn nhiệt tình tiếp đãi cô chu đáo, giới thiệu từng ngóc ngách trong căn nhà của mình, bởi đối với anh cũng giống như giới thiệu cho nữ chủ nhân của căn nhà vậy. Tạo cho cô cảm giác thân thuộc trước khi cô bước vào cùng anh chung sống.
Cuối cùng anh đưa cô đến phòng thu âm. Đây là nơi anh sáng tác cũng là nơi anh tâm đắc nhất. Bởi anh có thể ăn ngủ làm việc tại chỗ ở đây trong thời gian dài. Đúng là khi cảm giác nghệ thuật dâng tràn thì thời gian dường như không còn là điều có thể cản trở.
Cùng Thang Duy Lâm đi tham quan căn phòng rồi mời cô trở lại phòng khách, mời cô một ly trà rồi cùng cô nói chuyện. Là anh muốn cùng cô ôn lại chuyện cũ.
- Duy Lâm, nhà anh có trà hoa và trà cao sơn, em muốn dùng loại nào, hay là thử dùng trà hoa nhé, sẽ rất thơm, cũng không làm mất ngủ, còn cải thiện dưỡng nhan được luôn.
- Vậy cũng được.
- Duy Lâm, anh có rất nhiều chuyện muốn nói với em, nên mới hẹn em mang bản demo đến cho anh. Em không cần lo lắng, anh sẽ cư xử đúng mực.
- Em không hiểu ý anh lắm, ý anh là chúng ta quen nhau sao?
- Duy Lâm, à không Nhược Phong, em quả thực quên anh rồi. Anh là Vũ Dương, em hay gọi anh là Tiểu Trư, anh và em là thanh mai trúc mã, năm đó anh cùng bố mẹ đi du lịch về thì hay tin gia đình em sảy ra chuyện, anh đã tìm đến nhà em nhưng không còn ai ở đó. Em không còn nhớ chút gì sao?
Trong đầu Thang Duy Lâm hiện lên hàng loạt những hình ảnh như những thước phim quay chậm, nó mờ nhạt như quá khứ, bởi cô không dám dối diện, cũng bởi vì chỉ cần nhớ lại có sẽ nhớ hết tất cả, cả vụ tai nạn thương tâm năm đó. Nhưng khi Vũ Dương nhắc đến tên của mình, Thang Duy Lâm cũng nhìn thấy một đứa trẻ mập mạp luôn được được bởi tiếng nói non nớt "Vũ Dương ca ca" "Tiếu Trư ca ca". Điều này khiến cho đầu Thang Duy Lâm bắt đầu xuất hiện những cơm đau, kèm theo đó là sự choáng váng. Đôi mắt cô bắt đầu mờ đi. Cô cố gắng, vươn người đến phía Vũ Dương muốn bịt miệng anh lại. Rồi yếu ớt bật ra được ba chữ:
- Đừng nói nữa.
Vũ Dương nhìn thấy phản ứng khác lạ của Thang Duy Lâm cũng dừng lại, đưa lý trà cho cô, cố gắng để cô ngồi tựa vào ghế sô pha nhắm mắt lại điều chỉnh nhịp thở của mình. Trong lòng anh một mực lo lắng, rốt cuộc là cô bị làm sao. Là do sức khỏe cô có vấn đề hay chuyện quá khứ lại khiến cho cô phản ứng như vậy. Nhưng nhìn sự khó chịu trên nét mặt Thang Duy Lâm anh quả thực không dám lên tiếng nữa. Đứng lên đi đến phía tủ lạnh lấy đến cho cô vài chiếc kẹo ngậm vị xoài, mong cô có thể bình tâm hơn một chút.
Quả nhiên là có tác dụng, hơn nữa Thang Duy Lâm cũng thích nhất vị xoài nên tinh thần cũng được bình ổn hơn. Đến lúc này cô mới có thể nhẹ nhàng nói chuyện với cô.
- Vũ Dương, lần trước khi nhìn thấy vết sẹo trên cổ anh, em đã có chút nhớ lại quá khứ. Nhưng sau tai nạn tâm lý của em thay đổi, nó như là một dạng của bệnh trầm cảm tâm lý, điều đó khiến em không thể nhớ lại chuyện quá khứ. Ba em và Nhan Minh Hạo đã đưa em ra nước ngoài thôi miên để em quên đi một phần quá khứ. Vậy nên anh đừng cố gắng gợi nhớ chuyện quá khứ với em. Em biết anh là ai, không cần nhắc lại với em quá nhiều có được không?
- Nhược Phong, vậy nên lần đó em ngất xỉu không phải do mệt mỏi mà là do em nhớ lại được điều gì đúng không?
- Phải. Việc em nhớ lại là điều sớm muộn, chỉ là sẽ có lúc nó sẽ gây sốc phản vệ khiến cơ thể em trong trạng thái tự bảo vệ có thể sẽ bị ngất đi.
- Anh xin lỗi, anh không biết điều đó. Lần sau anh sẽ chú ý hơn.
Vũ Dương nhìn thấy sự mệt mỏi của Thang Duy Lâm liền cảm thấy vô cùng hối hận, là anh quá nóng lòng muốn cô nhận lại anh. Quá nóng lòng muốn hai người liền lại có thể vui vẻ hòa hợp giống như lúc còn nhỏ. Vậy mà anh lại không hề biết những điều cô phải chịu đựng trong quá khứ.
Nhìn thấy thái độ khó xử của Vũ Dương, Thang Duy Lâm cũng cùng anh nói những chuyện liên quan đến nghệ thuật để giải tỏa sự khó sử trong nội tâm anh. Cùng anh đón nhận những ngày tháng vui vẻ, cùng giúp đỡ lẫn nhau. Không những không mất đi mối làm ăn mà vẫn còn lại bạn đối với Thang Duy Lâm mà nói. Là vui vẻ rồi.