(Hình ảnh minh họa)
Trong lòng tôi có chút lo sợ, Lưu lão đầu cuối cùng cũng phát hiện ra thân phận của chúng tôi không đúng, cũng phải thôi, làm gì có đội quay hình nào sẽ mang theo bao công cụ lớn lại còn vừa đào tường, vừa đào động chứ.
Trụ Tử nhìn Lưu lão đầu, sau đó nhìn tôi rồi làm động tác cắt cổ, thằng nhóc này xem phim nhiều quá rồi, tôi biết Trụ Tử tôi biết Trụ Tử đang pha trò, không thèm để ý cậu ta, đang muốn lừa Lưu lão đầu lần nữa thì lão lại nói trước: "Các cậu là đoàn khảo cổ phải không?"
Đoàn khảo cổ? Xác thực có chút giống, không nghĩ tới Lưu lão đầu đã giúp tôi tìm lý do giải thích, tôi thuận thế tiếp lời lão: "Đúng vậy, chúng tôi thực ra là người của đoàn khảo cổ, lần này đến núi Ngõa Ốc là hành động bí mật. Nội dung cơ bản tôi không thể tiết lộ, thế nhưng ông là người dẫn đường cho chúng tôi vào núi, đối với sự tình trong núi rất quen thuộc, vì vậy chúng tôi cần ông giúp đỡ, tôi thay mặt cho đoàn khảo cổ cảm tạ ông đã giúp đỡ rất lớn cho sự nghiệp khảo cổ của đất nước."
"Đâu có, đâu có, đều là việc nên làm cả, mấy năm gần đây người đến làm khảo sát cũng không ít, chúng tôi đều sẽ giúp đỡ trong khả năng, cái này đối với việc phát triển nơi đây cũng là một việc tốt." Lưu lão đầu dáng vẻ phối hợp khiến tôi yên tâm không ít, việc đã đến nước này, có thể lừa bao lâu thì lừa vậy.
Trụ Tử mở đèn, chúng tôi tập hợp lại ở bậc thang rồi cũng theo xuống, cái bậc đá này có vẻ là do vấn đề ánh sáng mà có cảm giác sâu không thấy đáy, kỳ thật chỉ có mười mấy bước thôi, rất nhanh chúng tôi đã đến đất bằng, Nhược Lan đang đứng cầm đèn pin chiếu gì đó phía trước.
Đợi mọi người tụ họp lại, Nhược Lan qua nói với chúng tôi: "Phía trước là lối rẽ, hai đường không biết dẫn đến chỗ nào."
Chúng tôi cũng chiếu đèn qua chỗ Nhược Lan nói, trước mắt xuất hiện hai lối rẽ một trái một phải, nhìn qua cũng là do công nhân mở ra, lại nhìn hoàn cảnh xung quanh, đều là vách đá, xem ra ở đâu ngoại trừ hai lối rẽ này thì cũng không có lối đi nào khác.
Gặp phải vấn đề khó nhằn, chúng tôi không biết hai lối này dẫn đến chỗ nào, nếu như đi sai, lãng phí thời gian thì không nói mà còn có khả năng gặp phải nguy hiểm không lường được.
Nhược Lan lại nhìn hai chỗ rẽ một chút, vẫy tay gọi chúng tôi qua, nói hai con đường độ nghiêng không giống nhau. Tôi tỉ mỉ xem, con đường bên trái hơi hướng xuống còn con đường bên phải lại hơi hướng lên trên, độ nghiêng không quá rõ ràng nhưng đối chiếu kĩ vẫn có thể nhìn ra.
Chúng tôi không còn nhiều thời gian để phỏng đoán và nghiên cứu nữa, Nhược Lan bắt đầu sắp xếp, tất cả mọi người chia làm hai đội đi vào hai con đường khác nhau, nếu như một tiếng sau không đi đến tận cùng thì phải quay lại bàn bạc lần nữa, nếu như trên đường gặp nguy hiểm hay có phát hiện gì cũng phải quay lại trước.
Việc đến nước này, chỉ có thể dựa vào phương án của Nhược Lan mà làm việc, nhưng khi phân đội lại gặp vấn đề, đầu tiên chúng tôi có chín người không thể chia đều được, mà lão Khổng bọn họ một đường đều đi cùng nhau, không biết bọn họ có nguyện ý phân ra không?
Trong lòng Nhược Lan cũng rõ ràng, mặc dù không biết mối quan hệ giữa mấy người A Anh, Phong Nhãn, Báo Tử và Đại Hùng với lão Khổng nhưng bốn người bọn họ trên đường đều đi cùng lão Khổng, giống thủ hạ mà cũng giống người làm thuê.
Đại khái lão Khổng nhìn ra do dự của mọi người, cuối cùng cũng đề nghị năm người bọn họ một đội, tôi, Trụ Tử, Nhược Lan còn có Lưu lão đầu một đội, Nhược Lan đồng ý, lúc này tốt nhất là không nên có ý kiến trái chiều. Thực ra chia như này tôi cũng tiếp thu tương đối. Nói thế nào nhỉ, thế hệ ông nội của tôi và lão Khổng còn có ân oán, cùng bọn họ một đội trong lòng tôi cũng không thoải mái, ngoài ra Trụ Tử xác định là sẽ cùng tôi ở một đội, giống như bọn lão Khổng, hai người chúng tôi cũng một bước không rời.
Không nhiều lời nữa, năm người lão Khổng đi đường bên trái, bốn người chúng tôi đi đường bên phải. Mọi người đều xem thời gian, Nhược Lan một lần nữa dặn dò mọi chuyện cẩn thận, sau đó tự mình chuẩn bị rồi đi vào, lão Khổng ra dấu OK với chúng tôi, tôi gật đầu đáp lại rồi cũng bước theo Nhược Lan phía trước.
Bước vào rồi mới dần dần nhìn rõ hoàn cảnh trong con đường, mặt đất có những tảng đá rải rác, có to có nhỏ, bên trên đỉnh tròn nhẵn, có nơi còn nổi lên gồ ghề, xem ra mấy miếng đá này là bị rơi từ trên đỉnh xuống, có lẽ là lúc khai quật tạo thành, cũng có khả năng là động đất làm rơi xuống, hai bên vách tường mọc đầy dây leo, có nơi còn vô cùng tươi tốt, từ vách đá rủ xuống um tùm một cách dị thường, phỏng chừng bên dưới có giấu một người cũng sẽ không bị phát hiện.
Nhược Lan vừa đi vừa nhìn, muốn tìm một vài đồ vật có liên quan đến nước Trung Sơn, tìm đến nửa ngày cũng không có phát hiện gì. Tôi và Trụ Tử cũng cẩn thận theo Nhược Lan, đồng thời dùng xẻng gõ gõ vào vách đá hy vọng tìm được cửa động nào đó, nhưng ngoài vách đá dày đặc ra thì không tìm ra gì nữa cả. Lưu lão đầu vừa đi vừa ngó nhìn trên mặt đầu vẻ hiếu kỳ, phỏng chừng trong nhận thức lão nắm rõ núi này trong lòng bàn tay, quen thuộc như trong vườn ra nhà mình, cũng không nghĩ đến là còn một nơi như này trong núi.
Lại đi một hồi mà vẫn chưa tìm ra manh mối, Nhược Lan hỏi đi được bao lâu rồi, tôi nhìn đồng hồ, gần bốn mươi lăm phút rồi. Nhược Lan nói đi xuống tiếp cũng chỉ phí công, có lẽ chúng tôi đã bỏ qua manh mối nào đó, tôi và Trụ Tử tỉ mỉ nhớ lại, trên đường xác thực không có nơi nào dị thường.
Tôi nói với Nhược Lan, chúng ta cứ đi tiếp về phía trước còn hai mươi phút nữa mới đến thời gian ước định quay lại, nếu như vẫn không tìm thấy phát hiện nào vậy thì theo đường cũ mà về, trên đường quay lại thì chú ý xem có bỏ xót manh mối nào không, Nhược Lan gật đầu đồng ý, bốn người lại tiếp tục đi về phía trước.
Sau khi đi vài phút, rõ ràng cảm giác được con đường bắt đầu dần dần hướng sang bên trái, tôi khẩn trương lấy lại tinh thần, tập trung chú ý, có lẽ trước mặt có lối ra.
"Choang" âm thanh từ phía trước truyền đến, tôi tự nhiên thấy căng thẳng, đoạn đường bây giờ đã vô cùng quanh co, góc lại lớn, tôi không nhìn thấy phía trước là cái gì. Trụ Tử cũng nghe thấy âm thanh kia, cầm đèn pin trong tay soi thẳng về phía trước, tôi căng thẳng bảo cậu ta tắt đèn, bốn người cùng tắt đèn đi, tôi nói nhẹ vào tai Trụ Tử: "Đợi chút nữa nghe khẩu lệnh của anh, anh gọi cậu, cậu lập tức bật đèn lên soi phía trước mặt anh." Trụ Tử đáp một tiếng, ra hiệu không vấn đề gì.
Bốn phía tức khắc rơi vào đen tối, lưng tôi dựa vào vách đá, trong tay cầm chắc lấy cái xẻng, từ từ di chuyển về phía trước, trong cái hang động u ám này, không cần biết là cái gì đang tác quái, không quan tâm chút nữa gặp phải cái gì, tôi đều phải tàn nhẫn mà dùng xẻng chào hỏi nó.
Có lẽ là do tác dụng tâm lý, tôi dường như nghe thấy có tiếng người yếu ớt rất gần ở bên ngoài góc mà tôi dựa vào, tôi tự nhiên nín thở, chầm chậm cầm cái xẻng lên. Cái âm thanh kia giống như đang rất gần tôi, tôi nhanh chóng bước lên một bước đồng thời mở miệng hô "Mở đèn!", chiếc xẻng trong tay tôi đập xuống phía trước.
Sau tiếng hô, Trụ Tử cũng lập tức bật đèn, trước mắt tôi bừng sáng lên, một đường ánh sáng mạnh kích thích khiến tôi không mở nổi mắt, cái xẻng trong tay dừng lại giữa không trung. Đợi ánh sáng mạnh kia chiếu đi nơi khác, tôi mới nhìn thấy Đại Hùng mặt đầy kinh hãi đứng trước mắt tôi, tay nắm lấy cái xẻng cách đầu tôi có mười mấy phân. Con mẹ nó, thế mà lại là cái tên Đại Hùng này, chúng tôi vậy mà lại gặp mấy người lão Khổng.
Lần này tất cả mọi người đều ngơ luôn, theo sắp xếp thì mấy người lão Khổng đi xuống dưới, chúng tôi đi lên trên, thế nào bây giờ lại gặp nhau rồi? Nhược Lan, lão Khổng và những người khác ngồi xuống, bắt đầu thảo luận về sự gặp mặt quái dị này, Đại Hùng tay làm một động tác xin lỗi với tôi, tôi gật đầu với anh ta rồi cười tỏ ý không sao cả. Trụ Tử nói may mà cậu ta bật đèn kịp lúc, nếu không cái xẻng của Đại Hùng mà hạ xuống, đầu tôi có khả năng bị đập bẹp, nghĩ lại cũng thật may mắn. Tôi tìm tảng đá lớn ngồi xuống nghe bọn họ phân tích tình hình trước mắt.
Lưu lão đầu giống như bị dọa rồi, trong miệng lầm bầm gặp phải quỷ đánh tường, từ trong hố mê bồn đi ra, tôi đã không còn tin vào cái gì mà quỷ đánh tường nữa, cùng lắm lại là chỗ nào đó dpaj người hoặc là trò bịp bợm nào đó của người nước Trung Sơn.
Lão Khổng sắc mặt nghiêm trọng nói: "Không phải là gặp cầu thang Penrose chứ?"
Cái cầu thang Penrose này tôi cũng có nghe qua, là nghịch lý hình học nổi danh trong cuốn sách toán học nước Anh mà Penrose đề cập, nói là trong lý luận hình học này tồn tại một cái thang mà một hướng đi xuống, một hướng lại đi lên mà ta không bao giờ tìm được điểm thấp nhất và điểm cao nhất của cái thang, nói cách khác nếu một người đi mãi trên đấy thì ngay cả đi lên hay xuống cũng khó nhận ra.
Nhược Lan trầm ngâm đáp: "Cầu thang Penrose chỉ trên bản vẽ hình học, thực chất là một loại đánh lừa thị giác, không tồn tại trong thế giới thực."
Tôi nghĩ đến một vấn đề nói với mọi người: "Con đường chúng ta đi qua dù có độ nghiêng nhưng không quá roàng, mà trên đường lại còn rất nhiều đá, vách tường lại leo đầy cây, những thứ này làm phân tán sự chú ý của chúng ta. Hơn nữa người bên trong khẳng định không tìm thấy cửa ra hay đồ vật nào khác vì vậy sẽ không nhận ra độ nghiêng của con đường, có lẽ mặt sau con đường, độ nghiêng dần dần thay đổi, chỉ là chúng ta không chú ý đến, hai con đường kì thực là một đường nối liền nhau, vì vậy hai nhóm chúng ta mới có thể gặp mặt."
Nhược Lan và lão Khổng vô cùng đồng ý với suy luận của tôi, Trụ Tử cũng nhìn tôi bằng ánh mắt tán thành, trong lòng tôi không khỏi có chút đắc ý, xem ra gặp chuyện gì cũng cần phải bình tĩnh suy nghĩ mới được.
Mặc dù hiện tại có thể giải thích được tại sao chúng tôi lại gặp nhau một cách quái dị nhưng đối với việc làm sao để tìm được đường ra tôi vẫn nghĩ mãi không ra, tôi lại nỗ lực suy nghĩ, vẫn là không thể tìm ra manh mối nào.
Tôi ngẩng đầu nhìn về phía Nhược Lan, muốn hỏi xem bọn họ nghĩ ra được biện pháp nào chưa thì liền nhìn thấy Nhược Lan, lão Khổng và Trụ Tử mấy người bọn họ hai mắt mở lớn, tràn đầy vẻ sợ sệt nhìn về phía bên tôi, Trụ Tử dựng ngón trỏ bên miệng, ra dấu bảo tôi im lặng.