[Phát hiện khoai lang, có nhắc nhở bé con lấy nó không]
An Mịch thấy
hệ thống nhắc nhở, không đợi cô chọn [Đồng ý], thanh âm Bình An đã vang lên.
"Tiên nữ tỷ tỷ, thuốc!"
An Mịch phóng đại tầng đất Bình An đã đào bới ra, liền nhìn thấy trong tầng đất lộ ra nửa đoạn đồ vật, chính là khoai lang.
Cô nhớ tới câu hỏi trả lời trước đó chính là về khoai lang, lúc này lại xuất hiện trong trò chơi, vô tình lại ở đúng nơi lợn rừng ngã xuống, đây không phải chính là phần thưởng sau khi cứu vớt bé con đấy chứ?
Không đợi An Mịch trả lời, Bình An đã ngồi xổm xuống vểnh cái mông nhỏ đào lên, bé đã từng thấy cha của Cẩu Đản cha ở trên núi đào được một cây thuốc giống như củ cải, sau khi bán xong đã mua cho Cẩu Đản rất nhiều bánh kẹo.
Bình An thở hổn hển đào một hồi, bàn tay nhỏ bé túm lấy khoai lang lộ ra ngoài bùn đất, giống như nhổ củ cải, dùng sức kéo một cái, sau đó liền té ngã cái mông xuống đất.
Bình An mới mặc kệ việc nhỏ này, vỗ vỗ bùn đất phía trên, giơ cao nửa củ khoai lang kia hỏi, "Tiên nữ tỷ tỷ, đây là thuốc cho nãi sao?"
"Bình An, thuốc gì?"
Ngụy Cảnh Hòa và Ngụy lão đại mang lợn rừng nặng gần hai trăm cân lên, nghe được Bình An nói, nhìn về thứ đứa nhỏ đang cầm trong tay.
"Bình An, trong tay cháu cầm cái gì? Vứt nó đi! Những thứ trên núi không thể chạm vào." Ngụy lão đại biết trong núi có rất nhiều thứ độc hại, không được tùy tiện đụng vào, vội vàng bảo Bình An vứt đi.
"Là tiên nữ tỷ tỷ cho nãi!" Bình An nhận định đây là tiên nữ tỷ tỷ cho, đem nửa củ khoai lang kia ôm vào trong ngực, vẻ mặt không ai được cướp.
Ngụy lão đại đã nhìn thấy nửa đầu kia có chất nhầy trong suốt, chỉ sợ là có độc, vội vàng nói, "Lão nhị, mau đi xem một chút."
Ngụy Cảnh Hòa buông heo rừng đang nâng xuống, tiến lên từ trong tay Bình An cầm tới nhìn một chút, lớp biểu bì đã bị Bình An cọ rách không ít.
Hắn đối diện với gương mặt nhỏ nhắn đầy biểu tình muốn được tán thưởng của nhi tử, cười hỏi, "Ai nói là tiên nữ tỷ tỷ cho?"
"Đại bá nương!" Bình An cho rằng thật sự tìm được thuốc, giọng sữa đều mau kích động, "Đại bá nương nói chỉ có Bình An có thể làm cho tiên nữ tỷ tỷ cho thuốc, Bình An thật sự tìm được, đại bá nương không gạt người!"
An Mịch: .
Nếu không phải bé con thoạt nhìn ngây thơ hồn nhiên như vậy, cô đều phải cho rằng bé con chính là một cái bánh trôi nhân mè đen chính hiệu rồi.
Nhưng mà, làm được thật xinh đẹp!
Ngụy lão đại trong lòng lại trầm xuống vài phần.
Ngụy Cảnh Hòa lửa giận trong lòng cuồn cuộn, nhưng trên mặt lại không lộ ra mảy may.
Hắn kéo cỏ khô bọc đoạn 'rễ cỏ' trong tay lại, lại dùng dây cỏ buộc từ giữa, xách cho Bình An, "Bình An thật hiếu thuận, cầm về cho tổ mẫu của con, tổ mẫu của con nhất định sẽ rất vui vẻ."
"Lão nhị!" Ngụy lão đại thấy Ngụy Cảnh Hòa chẳng những không ném đồ đi, còn cho đứa nhỏ cầm, rất không đồng ý.
"Đại ca còn nhớ rõ trong thôn quê hương từng có người đào được một rễ cỏ, sau khi đụng chạm vô cùng ngứa ngáy, ngoài ra cũng không có gì không ổn."
"Ý đệ là Bình An đào được cái này chính là thứ đó? Vậy mà đệ còn để cho nó cầm chơi!" Ngụy lão đại tức giận, hắn nghe nói người nọ sau đó ngứa đến gãi nát bàn tay.
Ngụy Cảnh Hòa sờ sờ đầu Bình An, "Đây là một phần tâm ý của Bình An đối với tổ mẫu của nó, để cho nó mang về cũng không sao."
Ngụy lão đại đối với đệ đệ này cũng là bất đắc dĩ, cưng chiều hài tử cũng không phải là cưng chiều như vậy, biết rõ có hại, còn để cho Bình An chơi.
Haiz! Cũng đừng giống hắn, chờ xảy ra chuyện mới hối hận không kịp.
Nghĩ đến đứa nhỏ nhà mình chết yểu trên đường chạy nạn, Ngụy lão đại đau đớn như trái tim bị xát muối.
An Mịch nghe đến đây liền biết bọn họ coi khoai lang là rễ cỏ độc. Đụng vào khoai lang sẽ ngứa ngáy cũng là nhìn thể chất cá nhân, hiển nhiên trong trò chơi này người đầu tiên phát hiện khoai lang rất bất hạnh là bị dị ứng, từ nay về sau liền coi khoai lang là thứ độc hại.
"Bình An, đây là thứ có thể ăn no nha." An Mịch lo lắng trong trò chơi là thời kỳ thiên tai, nhịn không được chỉ dẫn Bình An.
Nút thoại lúc trước bởi vì an ủi bé con mà xuất hiện vẫn không biến mất, nàng liền tranh thủ vật dùng đúng chỗ, bé con nhà ai người đấy đau lòng.
Ừm, chỉ riêng chức năng đối thoại này, có thể khiến người ta nghiện, có thể dỗ bé con chơi.
Bình An nghe được có thể ăn no, ánh mắt sáng lấp lánh, kéo kéo cha nhóc, "Cha, nhanh đào! Tiên nữ tỷ tỷ nói thứ này có thể ăn no."
Ngụy Cảnh Hòa nhìn "rễ cỏ" chôn trong đất, không coi đó là thật, "Chúng ta trước tiên mang rễ cây này xuống núi cho tổ mẫu, chờ bà khỏe hơn thì lại đến."
Dứt lời, hắn một tay ôm Bình An, đi qua cùng Ngụy lão đại cùng nhau khiêng heo rừng xuống núi.
An Mịch thấy Ngụy Cảnh Hòa không tin, ngẫm lại cũng có thể lý giải, đừng nói
cổ đại, người hiện đại cũng không dám cái gì cũng bỏ vào miệng, huống chi đây còn bị coi là độc vật.
Chi tiết của trò chơi này còn rất đúng chỗ, chờ Bình An về đến nhà, cô lại chỉ đạo Bình An phát hiện giá trị của khoai lang đi.
[Chúc mừng người chơi thăng cấp, nhận được một gói quà lớn thăng cấp. Thành công cứu được bé con và nhận được 10 điểm]
An Mịch mở bảng cá nhân, cấp bậc từ 0 biến thành 1, điểm tích lũy cũng không còn là 0, mà là 13, thêm 3 điểm phụ có được lần lượt là nhờ an ủi bé con, nhắc nhở bé con về thịt lợn rừng và phát hiện ra khoai lang.
Thật keo kiệt!
An Mịch khẩn cấp muốn biết gói quà lớn có thứ gì, kéo xuống, trên bảng điều khiển ngoại trừ tiểu nhân vật cứu viện lúc trước, lại có thêm một ô, trong ô chính là túi quà lớn cô thăng cấp đạt được.
Nàng mở ra túi quà lớn, lại là túi quà lớn Vượng Vượng!
Trong gói quà bao gồm bánh tuyết Vượng Vượng, kẹo sữa Vượng Tử, bánh hấp nhỏ Vượng Tử, thạch đá Vượng Vượng, bánh gạo Vượng Vượng, bánh quy sữa Vượng Tử, sữa bò Vượng Tử, bỏng giòn Vượng Vượng, kẹo Vượng Vượng QQ.
Rõ ràng, đây đều là mấy món để cho tiểu hài tử ăn.
An Mịch lại mở cửa hàng, lần này trung tâm thương mại mở khóa một cái, là một lon kẹo, dùng vải dầu bọc lại, một viên 10 điểm tích lũy.
An Mịch: .
Đột nhiên cảm thấy mình nghèo quá, cứu được đứa con từ miệng lợn rừng mới được 10 điểm, 10 điểm tích lũy mới có thể đổi một viên kẹo.
Trò chơi này là quá là hà khắc! Tuyệt đối là trò chơi đầu tiên trong giới game bị mắng vì không cho phép người chơi nạp tiền!
An Mịch lại đi xem điều kiện thăng cấp, 10 điểm tích lũy tăng lên cấp 1, sau này là tăng gấp mười lần.
Cho dù là gói quà thăng cấp, hay là muốn mua đồ đều phải dựa vào điểm tích lũy, chỉ trông chờ vào số điểm tích lũy keo kiệt mà trò chơi này cho, đến khi nào cô mới có thể thực kiêu ngạo hào phóng mà nuôi con đây!
Chỉ mới chút thời gian cô mở túi quà, trong trò chơi, hai người lớn đã xuống núi giấu lợn rừng trong đống củi phía sau nhà.
Ngụy Cảnh Hòa ôm Bình An đi về nhà, trên đường vẫn không thấy một bóng người.
Xảy ra chuyện lớn như vậy nhưng cũng không có ai đến xem đã xảy ra việc gì, ngoại trừ việc mọi người chỉ muốn nằm trong nhà không muốn nhúc nhích ra, mấu chốt là Ngụy gia ở vị trí hẻo lánh, lại là hộ ngoại lai, nhà đang ở chỉ là đi thuê, ngay cả hộ khẩu cũng không phải ở thôn Đại Khê.
Bởi vì trở về muốn xử lý Lý thị, hai người Ngụy Cảnh Hòa tâm tình đều rất nặng nề.